Chị trưởng phòng
bước vào, giọng nói vang lên rõ ràng :
– Mọi người chú ý
giữ nơi làm việc gọn gàng, sạch sẽ. Hôm nay công ty sẽ đón một đoàn khách quan
trọng đến tham quan.
Không khí trong
phòng lập tức thay đổi. Những chiếc ghế được kéo sát vào bàn, giấy tờ được xếp
lại ngay ngắn. Ai nấy đều vội vàng chỉnh trang góc làm việc của mình. Linh cúi
xuống thu gom những nguyên liệu thừa và dụng cụ thí nghiệm vừa sử dụng xong. Cô
nghiêng người sang hỏi đồng nghiệp bên cạnh, giọng hạ thấp:
– Chị có biết khách
là ai mà chị trưởng phòng trông căng thẳng vậy không?
Người đồng nghiệp
lắc đầu, rồi đáp nhỏ:
– Chắc là khách của
sếp Tổng thôi.
Cô dừng lại một chút
rồi nói thêm:
– Bình thường mấy
đoàn kiểu này đều có thông báo trước. Đột xuất thế này hiếm lắm.
Khoảng mười giờ
sáng, cánh cửa phòng lab bật mở. Mọi ánh mắt cùng lúc hướng về phía đó. Chị
tổng giám đốc bước vào, theo sau là giám đốc kinh doanh và giám đốc nhà máy. Đi
cùng họ là hai vị khách nam. Một người khoảng tầm bốn mươi, có làn da ngăm,
dáng cao, ánh mắt sắc lạnh, hơi có bụng; người còn lại nước da trắng, gương mặt
hài hòa, nét điển trai nổi bật giữa đám đông.
Trong phòng vang lên
những tiếng xuýt xoa khe khẽ. Vài cô gái không giấu được ánh nhìn tò mò và
thích thú. Chị trưởng phòng nhanh chóng tiến lên, nở nụ cười chuyên nghiệp, bắt
đầu giới thiệu về chức năng và hoạt động của bộ phận.
Linh lặng lẽ lùi về
phía sau, nép mình giữa các đồng nghiệp. Tim cô đập mạnh khi nhận ra vị khách
trắng trẻo kia chính là kẻ mà cô không hề muốn gặp lại — gương mặt từng khiến
cô khó chịu trong quán bar đêm hôm ấy, tại bữa tiệc của Huy. Ký ức không mấy dễ
chịu bất chợt ùa về, cảnh Huy bị đánh văng xuống sàn võ đài, khiến lồng ngực cô
như bị bóp chặt.
Trong khi chị trưởng
phòng say sưa trình bày, hai vị khách vừa lắng nghe vừa đưa mắt quan sát khắp
căn phòng. Linh muốn tránh đi nơi khác, nhưng phòng thí nghiệm chỉ có một lối
ra. Nếu rời đi lúc này, cô chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm chú ý. Không còn
cách nào khác, cô đành cúi đầu, cố thu mình lại nhỏ bé nhất có thể.
Thế nhưng, như có
một sợi dây vô hình kéo lên, Linh ngẩng đầu đúng lúc bắt gặp ánh mắt A. Hào
đang nhìn về phía mình. Ánh nhìn ấy thoáng qua, lạnh lẽo và mang theo chút giễu
cợt khiến sống lưng cô lạnh buốt.
Bất đắc dĩ, Linh khẽ
gật đầu chào, động tác gần như theo phản xạ. A. Hào không đáp lại. Anh ta chỉ
lướt nhìn cô trong giây lát, rồi quay đi, tiếp tục trao đổi với chị trưởng
phòng và chị tổng giám đốc, như thể sự tồn tại của cô chẳng đáng để bận tâm.
Chỉ khi cánh cửa
phòng khép lại sau lưng đoàn khách, Linh mới thở ra.
Buổi chiều chị
trưởng phòng tổ chức cuộc họp ngắn thông báo Công ty Thực Phẩm Châu Giang đã
giao dự án phát triển sản phẩm xốt cho công ty chúng ta. Tiếp đó chị nói:
- Đây là sản phẩm
rất mới đối với công ty chúng ta. Sản phẩm là loại thực phẩm chức năng sẽ giúp
trị bệnh mà không gây tác dụng phụ
Chị nhìn mọi người,
cuối cùng dừng lại ở Linh. Chị nói
- Linh, chị nghe nói
nhà em có truyền thống về đông y nên em sẽ theo dự án này nhe
Linh lo lắng:
- Chị ơi, em là
người mới không có kinh nghiệm bằng các anh chị khác. Mặc dù nhà em có truyền
thống về đông y nhưng kiến thức của em về đông dược chỉ lỏm bỏm thôi.
Nói xong cô liếc
nhìn Long. Anh vẫn im lặng cắm cúi nhìn vào sổ tay trước mặt
Chị trưởng phòng
trấn an:
- Em không cần lo.
Dự án này khá lớn nên không chỉ một mình em tham gia. Chị đề cử Long sẽ làm
leader của dự án này ngoài hai nhân sự chủ chốt này một số người khác sẽ tham
gia hổ trợ. Long có kiến thức và kinh nghiệm làm nhiều dự án nên chị tin mọi
việc sẽ ổn.
Chị quay qua Long
hỏi
- Long, em có ý kiến
gì không?
Long mĩm cười :
- Em không ý kiến,
nhưng hiện tại em đang theo hai dự án nên quỹ thời gian hơi eo hẹp. Hơn nữa em
có việc cá nhân nên sẽ không thể tăng ca nhiều được …
Chị trưởng phòng cắt
ngang
- Không sao, em bàn
giao hai dư án lại cho người khác. Em tập trung vào dự án này thôi
Thấy Linh muốn có ý
kiến chị kết luận luôn:
- Đây là dự án rất
quan trọng mà đích thân Tổng Giám Đốc giao cho chúng ta. Chị Tổng đã yêu cầu
phải dành ưu tiên số một. Thôi chúng ta ngừng họp ở đây. Chút nữa chị gởi mail
chi tiết về dự án cho Long.
Linh bước ra phòng
họp với vẻ mặt hoang mang, cô có dự cảm không tốt về thời gian sắp đến. Long
bước đến cạnh cô an ủi
- Không sao đâu, mới
nhận dự án quan trọng thì tâm lý hơi nặng nhưng làm nhiều sẽ quen.
Cô gượng cười với
anh.
Buổi tối, Linh đã
mấy lần định gọi cho Huy.
Cô mở danh bạ, dừng
lại ở tên anh, ngón tay lơ lửng trên màn hình rất lâu… rồi cuối cùng vẫn tắt
máy.
Chuyện xảy ra vào
buổi sáng cứ lởn vởn trong đầu cô như một cái gai.
Là trùng hợp?
Hay là có người cố
ý?
Linh không biết.
Nhưng cô biết rất rõ
một điều: nếu cô nói ra, Huy nhất định sẽ không ngồi yên.
Mà cô thì không muốn
anh bị cuốn vào.
Nếu đây chỉ là một
hiểu lầm, cô sẽ biến nó thành chuyện bé xé ra to. Còn nếu đây thật sự là một
cái bẫy… vậy thì càng không thể để Huy dính vào.
Cô ngồi lặng trong
bóng tối, ôm lấy cánh tay mình như muốn tự trấn an.
Quyền quyết định vẫn
còn ở cô.
Tệ nhất… cùng lắm cô
nghỉ việc.
Cô chỉ không biết
rằng, có những chuyện, từ lúc bắt đầu đã không còn cho người ta cơ hội lùi nữa.
Trong văn phòng tổng
giám đốc công ty Châu Giang, ánh đèn pha lê hắt xuống mặt bàn kính đen bóng,
phản chiếu những vệt sáng lạnh lẽo như dao.
Mùi gỗ, da thuộc và
rượu vang quện vào nhau, tạo nên một thứ không khí sang trọng nhưng ngột ngạt
đến khó chịu.
A. Hào ngồi vắt chéo
chân trên sofa, dáng vẻ thảnh thơi, ung dung như đang ở trong phòng khách nhà
mình. Trên tay hắn là một ly rượu đỏ, thứ chất lỏng sẫm màu sóng sánh theo từng
nhịp lắc cổ tay, giống hệt vẻ nhàn nhã đầy ác ý trong mắt hắn.
Ngồi đối diện là Hứa
Thế Xương — tổng giám đốc công ty Châu Giang.
Người đàn ông trung
niên nước da sậm, gương mặt từng trải và cặp mắt luôn ánh lên vẻ tính toán của
một kẻ đã quen giao dịch bằng lợi ích, quyền lực… và con người.
A. Hào nâng ly, cười
nhạt:
— Cảm ơn chú Hứa.
Chuyện này, tôi sẽ nói lại với ba tôi.
Hứa Thế Xương khoát
tay, nụ cười già đời hiện lên nơi khóe miệng.
— Việc nhỏ thôi.
Không đáng để làm kinh động đến chủ tịch Sở.
Ông ngả người ra
sau, giọng nói bình thản như đang nhắc lại một sự thật quá đỗi hiển nhiên.
— Nói thật, nếu
không có sự nâng đỡ của chủ tịch Sở, Châu Giang của tôi đã chết từ mấy năm
trước rồi. Với lại… hai mươi phần trăm cổ phần của công ty này vốn cũng nằm
trong tay Sở thị.
Ông nhấp một ngụm
rượu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt A. Hào, như thể cuối cùng cũng quyết định
hỏi điều mình tò mò từ nãy đến giờ.
— Nhưng mà…
Ông nheo mắt.
— Tôi vẫn không
hiểu. Tại sao cậu lại nhắm vào cô bé đó?
Ông bật cười khẽ,
giọng điệu vừa thăm dò vừa khinh suất:
— Trông cũng chỉ là
một con bé rất bình thường. Nếu cậu muốn, tôi có thể giới thiệu cho cậu cả khối
cô xinh hơn, biết điều hơn… lại dễ chơi hơn nhiều.
A. Hào khẽ nghiêng
đầu, rồi bật cười.
Nụ cười ấy không
mang theo chút vui vẻ nào. Nó giống như lưỡi dao vừa được rút khỏi vỏ — sáng,
mỏng và lạnh.
— Chú không hiểu
đâu.
Hắn xoay xoay ly
rượu trong tay, nhìn thứ chất lỏng đỏ sẫm quay tròn dưới đáy ly, giọng nói chậm
rãi đến rợn người:
— Tôi có một thói
quen.
Hắn ngẩng đầu lên.
— Thứ gì tôi thích…
tôi nhất định phải có bằng được.
Căn phòng yên đi một
nhịp.
A. Hào nhếch môi,
đôi mắt ánh lên thứ khoái cảm bệnh hoạn mà hắn cũng chẳng buồn che giấu.
— Hôm trước, tôi đã
đập thằng bạn trai của cô ta đến mức không đứng dậy nổi.
Hắn cười, rất khẽ.
— Bây giờ tôi chỉ
muốn biết… nếu ngay cả bạn gái hắn cũng rơi vào tay tôi, thì hắn sẽ có vẻ mặt
thế nào.
Lời nói nhẹ bẫng.
Nhưng ý tứ bên dưới
lại khiến cả căn phòng như bị phủ một lớp lạnh âm u.
Hứa Thế Xương im
lặng vài giây. Không phải vì kinh ngạc, mà như đang cân nhắc xem mức độ phiền
phức của chuyện này có đáng để mình bận tâm hay không.
Cuối cùng, ông chỉ
chậm rãi rót thêm rượu vào ly.
Giọng ông đều đều,
như một người lớn đang nhắc nhở đứa trẻ đừng làm bẩn tay quá mức.
— Người trẻ các cậu…
lúc nào cũng thích thắng cho bằng được.
Ông nhấp một ngụm,
rồi đặt ly xuống bàn, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính.
— Nhưng cậu nên biết
chừng mực. Đừng làm lớn chuyện.
Ông ngẩng lên, ánh
mắt sâu và lạnh.
— Chủ công ty nơi cô
bé đó đang làm là đối tác lâu năm của tôi. Châu Giang còn nhiều dự án đang hợp
tác với họ. Tôi không muốn vì một trò vui nhất thời của cậu mà ảnh hưởng đến
việc làm ăn.
A. Hào không hề tỏ
ra khó chịu. Trái lại, hắn còn cười nhẹ như thể đã chờ sẵn câu này.
— Chú Xương cứ yên
tâm.
Hắn đặt ly rượu
xuống bàn, thân người hơi nghiêng về phía trước, giọng nói hạ thấp xuống như
đang chia sẻ một bí mật rất nhỏ.
— Tôi không ngu đến
mức tự tay làm bẩn mình.
Hắn dừng lại một
nhịp, rồi thong thả nói tiếp:
— Tôi đã có kế hoạch
rồi.
Ánh mắt hắn lóe lên
vẻ tàn nhẫn đầy hứng thú.
— Tôi chỉ cần mượn
vài nhân viên của Châu Giang… giúp một chút thôi.
Cách hắn nói hai chữ
“giúp một chút” nhẹ tênh đến mức khiến người ta rùng mình.
Hứa Thế Xương nhìn
hắn.
Rất lâu.
Như thể đang cân
nhắc lần cuối xem mình có nên bước thêm một bước vào vũng bùn này hay không.
Nhưng rồi, rốt cuộc,
ông vẫn chỉ lắc nhẹ ly rượu trong tay.
Một người vì thú vui
bệnh hoạn.
Một người vì lợi
ích.
Và giữa họ, một cô
gái thậm chí còn chưa biết tên mình đã bị đặt lên bàn như một món hàng.
Hứa Thế Xương ngửa
đầu uống cạn ly rượu.
Khi chiếc ly chạm
xuống mặt bàn kính, âm thanh khô và lạnh vang lên trong căn phòng yên ắng.
— Được.
Ông nói, giọng dứt
khoát, không gợn một chút do dự.
— Không thành vấn đề.
No comments:
Post a Comment