Tuesday, April 7, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 25: Thách đấu

 Ông ta giành lấy micro từ MC. Nhận ra ông là nhân vật có tiếng trong giới võ thuật, nên không ngăn cản.

Ông hắng giọng:

— Kính thưa ban tổ chức, các vị đồng đạo võ học và quý khán giả. Buổi thi đấu hôm nay thật sự khiến mọi người mở rộng tầm mắt. Theo tôi, đây có thể xem là đại hội võ thuật lớn nhất tại Việt Nam từ trước đến nay. Tất cả chúng ta đã được chứng kiến những màn giao đấu đỉnh cao giữa các võ sư hàng đầu trong và ngoài nước, đặc biệt là trận đấu cuối cùng vô cùng ấn tượng… chỉ tiếc là vị cao thủ kia đã rời đi.

Ông dừng lại, nhìn về phía Huy rồi tiếp:

— Thành công hôm nay có công rất lớn của tổng giám đốc kiêm võ sư Tống Thế Huy. Nếu không có anh ấy, sẽ không có buổi biểu diễn tuyệt vời này.

Huy nhìn ông ta với ánh mắt dò xét.

Người đàn ông mỉm cười:

— Đến tham dự hôm nay có một đại diện võ thuật đến từ Trung Quốc. Anh ấy nghe danh anh Huy và rất mong có cơ hội giao lưu.

Ông quay hẳn về phía Huy, giọng mang ý khiêu khích:

— Anh Huy nghĩ sao về lời mời này? Anh có thể nể mặt tham gia để tăng thêm thành công cho buổi biểu diễn hôm nay?

Huy im lặng. Anh liếc về phía khu vực khán giả và nhận ra gương mặt điển trai của A. Hào đang đứng lẫn vào những người thuộc võ đường của người đàn ông. Hắn nhìn anh, môi nhếch lên đầy thách thức và coi thường.

Bên dưới, khán giả bắt đầu xôn xao.

Người đàn ông tiếp tục:

— Nhưng nếu anh… ngại thì thôi. Dù sao Trung Quốc cũng là cái nôi của võ học, thế giới võ thuật của họ lớn hơn chúng ta nhiều… Từ chối cũng chẳng có gì mất mặt.

Giọng điệu khinh thường lộ rõ.

Hai tay Huy siết chặt. Bên cạnh, An Nhiên nắm lấy tay anh, khẽ lắc đầu:

— Đừng mắc bẫy khiêu khích của họ.

Cô cũng đã thấy A. Hào. Trong lòng cô không muốn Huy giao đấu với hắn vì cô biết khúc mắc của hai người là từ Linh. Dù đã chia tay, cảm giác người cũ vì một cô gái khác mà đánh nhau vẫn khiến cô khó chịu.

Huy đứng dậy, lạnh lùng bước lên sàn. Anh cầm lấy micro:

— Tôi biết cái gọi là “giao lưu võ thuật” này thực chất là gì. Thưa quý vị, tôi là người học võ và yêu võ thuật, nên rất hâm mộ nền võ học Trung Quốc với các môn phái danh tiếng như Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, Nga Mi… Tuy nhiên, người thách đấu hôm nay không xứng đại diện cho võ thuật Trung Quốc.

Anh dừng lại, nhìn thẳng về phía A. Hào:

— Vì sao? Vì một kẻ chuyên bắt nạt phụ nữ thì không có tư cách đại diện cho võ học của bất kỳ quốc gia nào.

Sắc mặt A. Hào lập tức sa sầm, hai tay siết chặt. Trên sân, vị võ sư kia cũng trở nên âm trầm.

Huy tiếp tục:

— Tôi từ chối giao lưu với hắn vì hắn không xứng. Nhưng tôi đã hứa sẽ đánh cho hắn lếch ra khỏi đây vì dám làm nhục bạn gái tôi. Hôm nay, tôi sẽ thực hiện lời hứa đó.

Anh ngoắc tay:

— A. Hào, có gan thì lên đây.

Tiếng huýt sáo và vỗ tay vang dội. A. Hào đứng sững, gương mặt từ đỏ chuyển sang tái vì tức giận. Hắn không ngờ chưa vào trận đã bị làm nhục trước đám đông. Kế hoạch thông qua võ đường người Hoa để thách đấu Huy, nhằm đánh bại và hạ nhục anh, giờ lại phản tác dụng.

Hắn bước lên sàn, ánh mắt đầy sát khí:

— Khẩu khí lớn thật. Không biết lát nữa nắm đấm có mạnh như vậy không.

Ban tổ chức buộc phải chấp nhận trận đấu, nhưng để phòng ngừa, nhiều võ sư được bố trí giám sát sẵn sàng can thiệp.

Hai người vào phía sau thay đồ.

Khi họ trở lại sàn, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Khán giả hôm nay liên tục được chứng kiến những bất ngờ, được xem những trận đấu chân thực mà chắc chắn không thấy ở bất kỳ đâu.

A. Hào vừa bước lên đài đã không chào hỏi, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt Huy. Không khí xung quanh như chùng xuống, áp lực vô hình tỏa ra từ cơ thể hắn khiến những võ sư đứng gần cũng phải âm thầm cảnh giác.

Huy đứng vững, hít sâu một hơi. Anh biết rõ đối thủ trước mặt không còn là một võ sư bình thường.

Trận đấu bắt đầu.

Không chần chừ, Huy chủ động xuất thủ trước. Một cú đấm thẳng như điện xẹt lao tới, nối liền bằng cú đá thấp chuẩn xác vào đùi A. Hào. Đòn đánh gọn, nhanh và đầy uy lực — chuẩn mực của Muay Thái kết hợp MMA.

Bốp!

Âm thanh va chạm vang lên rõ ràng. A. Hào lùi nửa bước.

Huy không bỏ lỡ cơ hội. Anh dồn lên, liên hoàn đòn đánh: tay, gối, chỏ — như cơn mưa dồn dập. Nhịp độ nhanh khiến khán giả chưa kịp thở.

— Đẹp! — một võ sư bên dưới không kìm được thốt lên.

A. Hào ban đầu chỉ phòng thủ, ánh mắt vẫn còn vương sự tức giận. Chính cơn giận đó khiến động tác của hắn chậm đi một nhịp.

Huy chiếm thế thượng phong.

Một cú xoay người, chỏ ngang cắt gió đánh thẳng vào thái dương đối thủ.

Bịch!

A. Hào bị đánh lệch đầu sang một bên.

Tiếng vỗ tay bùng nổ.

Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt A. Hào thay đổi.

Sự tức giận biến mất.

Chỉ còn lại lạnh lẽo.

Hắn đứng thẳng lại, phủi nhẹ vai như chưa hề hấn. Khí thế quanh người đột nhiên biến đổi — nặng nề, áp bức, khiến Huy trong khoảnh khắc cảm thấy tim mình thắt lại.

— Đánh xong chưa? Bây giờ tới tôi— giọng hắn trầm xuống.

Huy khựng lại trong một tích tắc.

Chỉ một tích tắc đó… là đủ.

Vụt!

A. Hào biến mất khỏi tầm nhìn.

Đồng tử Huy co lại.

Ầm!

Một cú đấm nặng như búa tạ nện thẳng vào bụng anh. Không phải chỉ là lực của cơ bắp — mà là lực xuyên thấu, như đánh thẳng vào nội tạng.

Huy bật lùi ba bước, hơi thở nghẹn lại.

“Quá nhanh…!”

Anh chưa kịp ổn định, A. Hào đã áp sát lần nữa.

Cú đấm thứ hai, thứ ba — tốc độ vượt xa võ sư bình thường. Mỗi đòn đều mang theo sức nặng kinh người.

Huy buộc phải chuyển sang phòng thủ.

Hai tay nâng lên che mặt, thân người co lại, liên tục di chuyển để giảm lực. Nhưng mỗi lần va chạm, cánh tay anh đều tê dại.

Bốp! Bốp! Bốp!

Âm thanh dồn dập như trống trận.

Bên dưới An Nhiên che mặt bật khóc, Somchai bên cạnh mở to mắt kinh ngạc nhìn lên sàn đấu. Anh lẫm bẫm là Võ Giả,

Khán giả bắt đầu im lặng. Họ nhận ra — thế trận đã đảo chiều.

Huy nghiến răng, bất ngờ phản công. Anh tung cú đạp thẳng vào ngực A. Hào, lợi dụng khoảng cách vừa tạo ra, rồi lao lên với combo đòn quen thuộc.

Một cú móc trái!

Một cú gối!

Một cú chỏ xoay!

Tất cả đều chuẩn xác.

Nhưng—

A. Hào chỉ nghiêng người né.

Quá nhẹ.

Quá dễ dàng.

Hắn vươn tay, chụp lấy cổ tay Huy.

Lực siết như gọng kìm.

Huy biến sắc, lập tức xoay người phản đòn, nhưng—

Rắc!

Cổ tay anh đau nhói.

Một cú thúc gối cực mạnh như búa tạ từ A. Hào đập thẳng vào sườn.

Ầm!

Huy bị hất bật ra sau, lảo đảo suýt ngã.

Hơi thở anh trở nên nặng nề, từng nhịp đau buốt lan khắp cơ thể.

“Chênh lệch… quá lớn…”

Nhưng ánh mắt anh vẫn không chịu khuất phục.

— Chưa xong đâu… — Huy gằn giọng, lao lên lần nữa.

Anh dốc toàn bộ sức lực, tốc độ đẩy lên cực hạn. Từng đòn đánh như thiêu đốt thể lực, không còn giữ lại.

Đây là nỗ lực cuối cùng.

Nhưng trước A. Hào — kẻ đã chạm đến ngưỡng Ngoại Kình, tiếp cận đẳng cấp Võ Giả

Tất cả… vẫn chưa đủ.

A. Hào đứng im.

Chỉ một cú vung tay.

ẦM!

Cú đấm trực diện, không hoa mỹ, không kỹ xảo, chỉ có sức mạnh thuần túy.

Huy không kịp né. Cú đấm nện thẳng vào ngực anh.

Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Cơ thể Huy bị đánh văng khỏi mặt sàn. Anh bay ngang, đập mạnh xuống mép đài rồi rơi xuống dưới.

Rầm!

Cả khán đài chết lặng.

Huy nằm bất động vài giây, rồi cố gắng chống tay ngồi dậy. Máu tràn ra khóe miệng, hơi thở đứt quãng.

Các võ sư giám sát cùng An Nhiên lập tức lao tới.

— Dừng trận đấu!

Tiếng hô vang lên giữa sàn đấu đang hỗn loạn.

Huy cố gắng chống tay đứng dậy… nhưng đôi chân không còn nghe theo ý muốn. Anh khựng lại, thân người chao đảo. Bàn tay siết chặt, gân xanh nổi rõ.

Anh ngẩng đầu nhìn lên sàn đấu — nơi A. Hào vẫn đứng đó, ánh mắt cao ngạo và lạnh lùng. Anh nhìn sang An Nhiên.

Gương mặt cô đẫm nước mắt, liên tục lắc đầu:

— Bỏ đi anh… đừng đánh nữa. Không đáng đâu.

Anh không cam lòng. Nhưng anh cũng hiểu rõ — giữa anh và A. Hào tồn tại một khoảng cách mà hiện tại anh không thể vượt qua.

Cuối cùng, Huy cúi đầu.

Anh lặng lẽ quay người, bước đi cùng An Nhiên ra khỏi sàn đấu.

Khi ra đến cửa, phía sau lưng vẫn vang lên tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo từ khán phòng. Mỗi âm thanh như một nhát cứa vào lòng.

Cảm giác bất lực dâng lên.

Từ trước đến nay, anh luôn tự hào về thực lực của mình — những trận đấu bất bại trong và ngoài nước, những bằng khen, huy chương chất đầy trong tủ đã khiến anh nghĩ mình đã vào hàng top

Nhưng giờ đây trước thất bại nhanh chóng trước A.Hào, anh mới thật sự hiểu…

Núi cao còn có núi cao hơn.

Huy và Somchai được đưa vào bệnh viện kiểm tra. May mắn thay, cả hai không bị thương nặng, nhưng vẫn phải ở lại theo dõi thêm.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...