Tuesday, February 10, 2026

Hau Qua

Long và Nhi được đưa đến bệnh viện thị xã ngay trong đêm. Vết thương ở tay Long phải khâu nhiều mũi, ngoài ra anh còn có vài vết bầm và trầy xước trên người, may mắn đều không quá nghiêm trọng. Bác sĩ xử lý vết thương, băng bó cẩn thận và yêu cầu theo dõi thêm. Nhi được truyền dịch và tiêm thuốc an thần nhẹ để hồi phục sức lực. Cả hai ở lại bệnh viện đến sáng hôm sau.

Sáng sớm, họ trở về khách sạn thu dọn hành lý. Phía Trung Nam có cho xe đến đón nhưng Long từ chối, chủ động cùng Nhi bắt xe về lại Sài Gòn. Về đến nơi, cả hai xin nghỉ một ngày để hồi phục. Trước đó Long đã gọi về công ty báo cáo sơ bộ rằng việc thử mẫu chưa hoàn tất và sẽ trình bày chi tiết khi quay lại làm việc.

Ngày hôm sau, khi bước vào công ty, Long cảm nhận ngay bầu không khí khác thường. Nhiều đồng nghiệp nhìn anh với ánh mắt lo lắng xen lẫn dè dặt. Vừa đặt túi xuống bàn, trưởng phòng bước tới thông báo ngắn gọn:

— Ban giám đốc yêu cầu em lên phòng họp ngay.

Do Nhi vẫn chưa đi làm, Long đi một mình. Khi cánh cửa phòng họp mở ra, anh nhận thấy không khí căng thẳng bao trùm căn phòng. Bên trong đã có Tổng Giám đốc, hai Phó Tổng, Trưởng phòng Nhân sự, trưởng phòng của anh và một người đàn ông lạ mặt mặc vest sẫm màu. Tất cả đều nhìn anh với vẻ nghiêm nghị.

Long gật đầu chào, bình tĩnh kéo ghế ngồi xuống. Tổng Giám đốc mở lời, giọng trầm và chậm:

— Long, công ty vừa nhận được khiếu nại chính thức từ phía Trung Nam. Họ cho rằng em và Nhi đã gây rối, đánh nhau với nhân viên của họ tại nhà hàng tối hôm đó.

Bà dừng lại vài giây, rồi tiếp:

— Không chỉ vậy, họ còn cáo buộc Nhi có hành vi quyến rũ lãnh đạo của họ, gây ảnh hưởng đến danh dự và uy tín công ty đối tác.

Một Phó Tổng đặt lên bàn tập tài liệu và xoay màn hình laptop về phía Long. Trên màn hình là những đoạn video trích xuất từ camera nhà hàng. Các góc quay bị cắt rời, chỉ giữ lại những khoảnh khắc lộn xộn, tạo cảm giác như Long chủ động tấn công trước, còn Nhi thì đang tranh cãi gay gắt với một người đàn ông trung niên.

Người đàn ông lạ mặt lúc này lên tiếng:

— Tôi là luật sư đại diện cho Trung Nam. Với các bằng chứng hiện có, phía chúng tôi đang xem xét khởi kiện công ty anh vì hành vi gây thương tích cho nhân viên và làm tổn hại danh dự lãnh đạo của họ.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề. Trưởng phòng nhân sự khẽ thở dài, nhìn Long:

— Công ty đang chịu áp lực rất lớn. Nếu vụ việc bị đưa ra pháp lý, hậu quả sẽ rất phức tạp. Ban lãnh đạo mong em hợp tác, tường trình theo hướng giảm thiểu rủi ro cho công ty.

Một Phó Tổng nói thẳng hơn:

— Nếu sự việc chỉ dừng ở mức xô xát cá nhân, công ty có thể thương lượng bồi thường và giải quyết nội bộ. Nhưng điều kiện là em phải thừa nhận mình đã có hành vi gây rối trước.

Cả phòng im lặng chờ phản ứng của Long. Những ánh mắt nhìn anh lúc này không còn chỉ là nghiêm nghị, mà còn mang theo sự dò xét và áp lực rõ rệt, như thể quyết định của anh trong vài phút tới sẽ định đoạt toàn bộ diễn biến tiếp theo của câu chuyện.

Không khí phòng họp đặc quánh như có thể cắt ra bằng dao. Ánh đèn trắng lạnh lẽo phản chiếu lên mặt bàn kính dài, nơi Long đang ngồi đối diện những con người mà anh từng tin rằng sẽ đứng về phía mình.

Anh bật cười — một tiếng cười ngắn, khô khốc. Câu chuyện họ vừa trình bày quá trơn tru, quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức phi lý. Nhưng điều khiến anh lạnh người không phải là lời buộc tội, mà là ánh mắt của ban lãnh đạo công ty: nghi ngờ, dè dặt, và tính toán.

Long nhấp một ngụm nước, cố ép nhịp tim chậm lại.

— Tất cả đều là vu khống. Tôi và Nhi mới là nạn nhân.

Câu nói chưa dứt, luật sư của Trung Nam đã nghiêng người về phía trước, giọng lạnh như thép:

— Anh nói mình là nạn nhân, vậy anh thử nhìn xem anh và cô Nhi có tổn thương gì không? Trong khi phía Trung Nam có năm người bị thương nặng.

Ông ta mở chiếc cặp da, chậm rãi đặt lên bàn từng tấm ảnh, từng bản báo cáo y tế như đặt những quân bài đã tính toán sẵn. Trên giấy, những con số và dòng chữ khô khốc kết luận: thương tích nghiêm trọng, chuyển viện, điều trị dài ngày. Nặng nhất là giám đốc đầu tư A. Hào bị gãy 3 chiếc răng, trẹo quay hàm, xương bàn tay phải bị gãy nát, xương sườn bị gãy 1 chiếc, đặc biệt chân phải bị tổn thương nặng có thể để lại dị tật anh ta đã được đưa về nước điều trị bằng máy bay y tế.

Long siết chặt tay. Máu dưới lớp băng bắt đầu rỉ ra nhưng anh không hề nhận thấy.

— Chính sếp của các ông đã tấn công tình dục Nhi trước. Tôi chỉ cứu cô ấy.

— Bằng chứng đâu? — luật sư cắt ngang ngay lập tức.

Một nhịp im lặng thoáng qua. Không phải vì Long không tin điều mình nói, mà vì anh hiểu rõ — trong căn phòng này, sự thật không có giá trị nếu không được xác nhận bởi bằng chứng. Nhưng anh vẫn nói:

— Mọi người đều thấy Nhi ở trong phòng ông ta. Cô ấy còn bị bỏ thuốc.

Luật sư nhếch môi cười, nụ cười khiến căn phòng càng lạnh hơn.

— Cô ấy ở trong phòng sếp tôi thì có nghĩa là bị hiếp dâm sao? Còn chuyện bỏ thuốc, có kết luận giám định nào không? Hay chỉ là suy đoán? Biết đâu chính cô ấy tự nguyện tiếp cận sếp tôi.

Câu nói vừa dứt, Long đập mạnh tay xuống bàn.

— Anh đừng nói bậy!

Âm thanh vang lên chát chúa. Một vệt máu đỏ thẫm thấm qua lớp băng trắng, loang dần trên mặt kính.

— Chính mắt tôi nhìn thấy hành vi bỉ ổi của hắn!

Căn phòng im lặng vài giây. Không phải vì họ bị thuyết phục, mà vì họ đang đánh giá cơn nóng giận của anh như một yếu tố bất lợi mới.

Nữ tổng giám đốc lên tiếng, giọng kiềm chế:

— Long, bình tĩnh lại. Tính nóng của em sẽ làm hại chính em.

Long quay sang, ánh mắt gần như cầu cứu:

— Thưa sếp, tụi em là người của công ty. Trong việc này tụi em là nạn nhân. Công ty phải tin tụi em.

Phó tổng giám đốc chậm rãi đan hai tay trước mặt.

— Chúng tôi không nói là không tin. Nhưng chứng cứ hiện tại hoàn toàn bất lợi. Nếu đưa ra tòa, thiệt hại cho công ty không chỉ là tiền mà còn là danh tiếng. Em có biết bao nhiêu con người đang sống nhờ công ty không?

Mỗi lời nói như một viên đá đặt lên ngực Long. Anh hiểu rồi — họ không tìm sự thật, họ đang tìm cái giá thấp nhất để đóng lại vụ việc.

Sau vài giây im lặng nặng nề, nữ tổng giám đốc nói:

— Tôi và lãnh đạo Trung Nam có quen biết nên đã thương lượng. Họ đồng ý không làm lớn chuyện, chỉ yêu cầu hai em viết thư xin lỗi và bồi thường chi phí y tế.

Bà nhìn thẳng vào Long:

— Tổng chi phí gần một tỷ, nhưng họ chỉ yêu cầu năm trăm triệu. Công ty hỗ trợ một nửa. Mỗi người các em chịu một trăm triệu, trừ dần vào lương. Đây là hổ trợ lớn nhất mà công ty có thể làm.

Một khoảnh khắc, Long đứng yên. Trong đầu anh, những gì vừa nghe không còn là đề nghị — đó là một bản án được viết sẵn, chỉ chờ anh ký tên.

Anh từ từ đứng dậy

— Tôi sẽ không xin lỗi.

Giọng anh trầm xuống, nhưng rắn như kim loại.

— Và tôi cũng không bồi thường. Các người muốn làm gì thì làm.

Không chờ ai phản ứng, Long quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng họp. Phía sau anh, cánh cửa đóng lại, khẽ nhưng dứt khoát — như tiếng chốt khóa của một cuộc đối đầu vừa chính thức bắt đầu.

Nhi ngồi lặng ở cuối hành lang, hai tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Cánh cửa phòng họp vừa khép lại, cô đã nghe loáng thoáng những lời trao đổi bên trong. Không cần nghe hết, cô cũng hiểu kết quả sẽ như thế nào.

Khi Long bước ra, ánh mắt anh vẫn còn ánh lên sự phẫn nộ chưa kịp tắt. Nhìn thấy Nhi, vẻ cứng rắn trên gương mặt anh chợt chùng xuống.

     Ủa sao em ở đây? Hôm nay em không nghỉ ah?

Nhi nhìn anh vẻ mặt vẫn còn chút mệt mỏi:

-          Em nghe bên nhân sự nói ban giám đốc cần họp gấp về chuyện vừa xảy ra nên em vội chạy lên công ty. Khi đến thấy không khí căng thẳng nên không dám vào

Long hỏi

-           Em nghe rồi à?

Nhi khẽ gật đầu. Một lúc sau cô mới nói, giọng nhỏ nhưng rõ:

— Em không muốn làm lớn chuyện nữa.

Long sững lại.

— Em nói gì?

— Em không muốn chuyện này đến tai Huy. Anh ấy mà biết chắc chắn sẽ làm ầm lên. Gia đình anh ấy rất coi trọng danh dự… em không muốn mọi thứ trở nên rối hơn.

Long nhìn cô, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả — vừa tức giận, vừa bất lực.

— Nhưng họ đang ép chúng ta nhận lỗi.

— Em biết… — Nhi khẽ nói — nhưng nếu kéo dài, người chịu thiệt vẫn là tụi mình. Em chỉ muốn chuyện này kết thúc.

Long siết chặt hàm, không nói gì. Anh hiểu Nhi đang sợ, nhưng việc phải cúi đầu nhận một tội lỗi mình không gây ra khiến anh cảm thấy như bị bóp nghẹt.

Chiều hôm đó, Long được gọi trở lại phòng nhân sự. Trưởng phòng nhân sự nói rất thẳng:

— Công ty đã quyết định. Nếu anh không chấp nhận phương án hòa giải, công ty buộc phải chấm dứt hợp đồng. Khi đó vụ việc sẽ được xử lý theo hướng cá nhân tự chịu trách nhiệm.

Không có lời đe dọa trực tiếp, nhưng ý nghĩa đã quá rõ ràng.

Long bước ra khỏi phòng, đứng rất lâu ở hành lang vắng. Trong đầu anh hiện lên gương mặt cha mẹ ở nhà, tiền thuốc, khoản tiền vay sửa nhà vẫn chưa trả hết, những chi phí mà chỉ cần anh mất việc vài tháng là mọi thứ sẽ đảo lộn.

Anh nắm chặt tay, vết thương chưa lành lại đau nhói.

Một lúc sau, anh quay lại phòng nhân sự.

— Tôi… chấp nhận phương án của công ty.

Giọng anh khàn đi, như phải ép từng chữ ra ngoài.

Bản thỏa thuận được đẩy tới trước mặt. Long nhìn tờ giấy vài giây, rồi ký tên. Nét bút dứt khoát, nhưng trong lòng anh là một cảm giác cay đắng chưa từng có — cảm giác của một người biết rõ sự thật, nhưng vẫn buộc phải cúi đầu trước nó.

Khi bước ra khỏi tòa nhà, trời đã nhá nhem tối. Dòng người vẫn vội vã như không có chuyện gì xảy ra, còn Long đứng lặng vài giây trên bậc thềm, hít sâu một hơi.

Anh biết mình đã chấp nhận thỏa hiệp hôm nay. Nhưng sâu trong lòng, một ý nghĩ vẫn âm thầm lớn lên: có những món nợ, sớm muộn cũng phải được tính lại. 

Hau Qua

Long và Nhi được đưa đến bệnh viện thị xã ngay trong đêm. Vết thương ở tay Long phải khâu nhiều mũi, ngoài ra anh còn có vài vết bầm và trầy...