Wednesday, April 22, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 41

 Khanh cố nài Long ở lại ăn tối, nhưng anh khéo léo từ chối. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng mỗi khi tiếp xúc với Sở Minh Chí. Không phải vì liên quan đến Sở Minh Hào, mà bởi trực giác mách bảo: người này tuyệt đối không đơn giản.

Chiều hôm đó, khi trở về khách sạn, Long khựng lại.

Phía trước cổng đậu kín xe cảnh sát.

Tin lan nhanh: trong khách sạn vừa phát hiện một vụ giết người. Toàn bộ khu vực đang bị phong tỏa để điều tra.

Tim Long đập mạnh.

Anh đã mang khẩu trang, không về phòng ngay, còn thay cả quần áo. Nhưng nếu camera ghi lại, hoặc bảo vệ, lễ tân nhớ mặt anh đã vào cửa trong thời gian xảy ra án mạnh thì anh sẽ gặp rắc rối.

Anh chọn một góc khuất trong sảnh, ngồi lẫn giữa đám khách, giả vờ bình thản nghe ngóng.

Không lâu sau, loa khách sạn vang lên, yêu cầu tất cả khách trở về phòng, chờ cảnh sát thẩm vấn.

Long thoáng do dự.

Bây giờ rời đi vẫn còn kịp — an ninh dưới sảnh chưa quá nghiêm. Nhưng nếu vắng mặt, anh sẽ trở thành đối tượng đáng nghi đầu tiên. Ở đất khách, bị truy nã đồng nghĩa với tự sát.

Anh hít sâu, đứng dậy, hòa vào dòng người trở về phòng.

Cửa phòng khép lại sau lưng, Long lập tức hành động.

Anh thay đồ, tắm nhanh, rồi kiểm tra toàn bộ hành lý. Mọi thứ đều gọn gàng, tối giản — đúng như một du khách bình thường.

Nhưng anh cần xử lý cuốn sách.

Anh kéo khóa vỏ nệm, dùng dao rạch một đường nhỏ bên hông, nhanh tay nhét cuốn sách cổ vào trong. Sau đó vuốt lại bề mặt, chỉnh ga giường phẳng phiu như chưa từng có gì xảy ra.

Xong xuôi, anh pha một ly cà phê gói, ngồi xuống, chờ đợi.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Long đứng dậy mở cửa.

Một nhân viên khách sạn cùng hai cảnh sát bước vào. Sau vài câu tiếng Anh ngắn gọn, họ gọi phiên dịch từ xa khi biết anh là người Việt.

Một người hỏi, người còn lại lặng lẽ kiểm tra phòng.

Long giữ vẻ bình tĩnh, nhưng lòng bàn tay đã ướt mồ hôi.

Khi viên cảnh sát cúi xuống kiểm tra giường, tim anh gần như ngừng đập.

Nhưng hắn chỉ nhìn dưới gầm giường… rồi đứng dậy.

Cuộc thẩm vấn kết thúc. Họ kiểm tra hành lý, không phát hiện gì.

Một người nói:

- Cảm ơn sự hợp tác.

Anh vội hỏi theo:

- Tôi có thể ra ngoài ăn tối không?

Qua phiên dịch, cảnh sát trả lời đại khái vì phòng của anh nằm xa hiện trường, nên có thể sinh hoạt bình thường. Tuy nhiên, khi ra vào khách sạn phải trình báo với cảnh sát tại sảnh cho đến khi dỡ phong tỏa.

Cửa vừa khép lại, điện thoại trong phòng rung lên. Bà Nhàn gọi tới, giọng lo lắng hỏi thăm tình hình, khi biết không có vấn đề gì bà hẹn anh ra ngoài dùng bữa tối.

Chiếc taxi thả cả nhóm xuống đầu một con hẻm nhỏ thuộc khu Tha Tien. Long đi giữa, bước theo bước chân đầy tự tin của bà Nhàn. Sau vài khúc quanh giữa những bức tường cũ kỹ, không gian bỗng mở toang khi họ bước qua cánh cửa gỗ nặng nề của nhà hàng.

Bên trong, bầu không khí sầm uất và ấm sực mùi thơm của nước dùng Shabu len lỏi trong từng kẽ không gian. Tiếng trò chuyện rì rào hòa lẫn với tiếng bát đĩa va chạm lách cách. Ngay khi thấy bóng bà Nhàn, một nhân viên phục vụ trong bộ đồng phục chỉn chu liền nở nụ cười nhận ra người quen. Không cần đợi hỏi, anh ta khẽ cúi đầu chào rồi dẫn cả nhóm xuyên qua dãy bàn trung tâm đang nghi ngút khói, hướng thẳng về phía ban công gỗ vươn hẳn ra mặt sông Chao Phraya.

- Vị trí đẹp nhất hôm nay dành riêng cho các quý khách - Người phục vụ nói bằng tiếng Anh khi kéo ghế cho họ tại chiếc bàn sát mép lan can.

Long ngồi xuống và gần như nín thở trong giây lát. Trước mắt anh, dòng sông Chao Phraya cuồn cuộn chảy, những con tàu đuôi dài lướt qua để lại những dải sóng lấp lánh dưới ánh hoàng hôn muộn. Nhưng tâm điểm của mọi sự chú ý chính là ngôi chùa Wat Arun ở bờ bên kia. Những ngọn tháp Prang vươn cao sừng sững, được khảm bởi hàng ngàn mảnh sứ và gương, lúc này đang bắt trọn ánh sáng đèn cao áp vừa rực lên, rạng rỡ như một khối vàng khổng lồ đặt trên nền trời tím thẫm. Giữa cái nhộn nhịp của thực khách sau lưng, vẻ uy nghiêm và tĩnh lặng của ngôi chùa tạo nên một sự đối lập đầy hư ảo.

Rất nhanh chóng, nhân viên phục vụ mang ra nồi lẩu hai ngăn với làn khói trắng bốc lên nghi ngút. Những đĩa thịt bò thái mỏng như giấy, vân mỡ đều đặn cùng khay rau củ tươi xanh được bày trí tinh tế quanh chiếc bếp từ hiện đại. Tiếng nước lẩu bắt đầu sôi sùng sục, mùi sả, ớt và lá chanh Thái thơm nồng xộc thẳng vào khứu giác, đánh thức cơn đói của Long.

Dưới ánh đèn dây chăng dọc lan can tỏa ra sắc vàng ấm áp, Long cảm nhận rõ rệt sự giao thoa kỳ lạ: cái nóng hôi hổi của bữa tiệc ngay trước mặt và cơn gió sông mát rượi thổi vào từ phía ngôi chùa cổ kính, tĩnh mịch phía xa.

Đang ăn, cửa nhà hàng mở ra.

Ba người bước vào.

Vừa liếc thấy họ, Long lập tức cúi đầu, xoay mặt đi. Nhưng chỉ chậm một nhịp.

Người đàn ông dẫn đầu khựng lại, ánh mắt thoáng kinh ngạc, rồi lập tức bước tới.

- Chào chị Nhàn. Không ngờ gặp chị ở đây.

Bà Nhàn vui vẻ đứng dậy bắt tay:

- Tôi đi hội chợ. Sáng có ghé gian hàng Châu Giang, không ngờ anh Xương cũng đích thân tham dự.

- Tôi mới tới chiều nay. Khi nào Chị về? Đi cùng đồng nghiệp à?

Ông ta vừa nói vừa lướt ánh mắt qua ông Nam… rồi dừng lại nơi Long.

Ánh nhìn sắc như dao, nhưng chỉ thoáng qua.

Khanh tiến tới, vỗ nhẹ vai Long:

- Ủa anh Long làm cho Thiên Phúc Nam Dược hả?

Long cười gượng trả lời cho qua:

- À… có hợp tác một chút.

Khanh nhíu mày:

- Trung Nam hợp tác với Thiên Phúc Nam Dược?

Long thoáng lúng túng. May mà bà Nhàn chen vào:

- Cậu Long là người quen của ba chồng tôi trong hội Đông y, đi hội chợ để tìm hiểu thêm.

Khanh bật cười:

- Anh Long đa tài ghê. Làm thực phẩm chưa đủ, giờ muốn lấn sang Đông dược luôn.

Long chỉ cười, không giải thích.

Ông Xương quay sang giới thiệu:

- Đây là ông Chí, đại diện đối tác của tôi bên Trung Quốc. Tập đoàn của ông ấy rất mạnh về dược liệu… Hay là nhập bàn ăn chung cho tiện làm quen?

Bà Nhàn đồng ý ngay.

Ông Xương nói nhỏ vài câu với Sở Minh Chí. Anh ta gật đầu, nụ cười ôn hòa.

Nhưng ánh mắt… lạnh.

Trong bữa ăn, ba người họ nói chuyện rôm rả bằng tiếng Anh. Long ngồi đối diện, trò chuyện với Khanh, thỉnh thoảng ông Nam chen vào vài câu.

Dù đang nói chuyện, ông Xương vẫn thi thoảng liếc sang Long.

Bất chợt, Sở Minh Chí quay sang, nói qua ông Xương:

- Nghe nói anh Long có hứng thú với Đông dược. Ngày mai có một hội thảo chuyên sâu, quy tụ nhiều chuyên gia. Anh có muốn tham dự không?

Chưa kịp để Long trả lời, anh ta đã rút ra một tấm vé, đặt trước mặt anh.

Long khựng lại.

 

- Hội thảo lúc mấy giờ? Chiều mai tôi phải ra sân bay.

- Hội thảo bắt đầu 9 giờ, kết thúc 12 giờ. Anh dư thời gian.

Ánh mắt ông Nam chợt tối lại khi nhìn tấm vé mời. Ông ta biết rõ giá trị của tấm vé đó.

Một kẻ vô danh như Long… lại được mời?

Không cam lòng, ông lên tiếng:

- Cậu Long còn mới, e rằng tham dự cũng khó hiểu hết. Nếu không đi… tôi có thể thay.

Nghe phiên dịch xong, nụ cười trên môi Sở Minh Chí không đổi, nhưng ánh mắt lạnh đi một thoáng.

- Nếu ông muốn, tôi có thể chuẩn bị thêm vé.

Anh ta quay lại phía Long:

- Ngoài hội thảo, còn có triển lãm lịch sử Đông y Trung Hoa, với nhiều hiện vật hiếm. Anh sẽ có hứng thú

Nói xong, anh ta rút thêm hai vé, đưa cho ông Nam và bà Nhàn.

Không khí bàn ăn thoáng chốc trở nên kỳ lạ.

Ăn xong, nhóm ông Xương rời đi trước.

Bà Nhàn muốn ra chợ mua quà, ông Nam đi cùng. Long không thích mua sắm anh tách ra đi dạo.

Đêm Bangkok sáng rực. Hai bên đường là những quán bar, ánh đèn màu hồng tím nhấp nháy. Những cô gái ăn mặc hở hang đứng trước cửa, cười nói, vẫy gọi. Khách bộ hành đủ các quốc tịch qua lại tấp nập. Long thong thả hòa vào dòng người.

Đi đến một đoạn vắng, một cô gái trẻ tiến ra chặn đường Long. Cô trang điểm đậm, ánh mắt lanh lợi. Cô nói tiếng Việt giọng Bắc

- Anh trai, đi chơi với em không?

Long ngạc nhiên:

- Sao cô biết tôi là người Việt?

Cô ta cười:

- Nhìn là biết. Đi với em đi, giá ưu đãi cho đồng hương. Khách sạn gần đây thôi

Nói rồi áp sát, tay luồn vào người anh.

Long lập tức gạt mạnh.

Cô ta loạng choạng ngã xuống.

Ngay lập tức, cô hét lên bằng tiếng Thái, chỉ vào anh, gương mặt biến dạng vì tức giận.

Long chưa kịp phản ứng thì phía trước đã xuất hiện hai gã to con mặc áo thun đen, quần bò, da ngăm, tóc dài, tay xăm kín.

Một tên gằn giọng nói bằng tiếng Anh:

- Tại sao mày đánh bạn gái tao?

Long cố gắng giải thích. Nhưng dường như cả hai không quan tâm.

Anh cảm thấy có chuyện bất ổn nên cảnh giác lùi lại, quay người muốn rời đi.

Long không sợ, nhưng không đáng để dây vào.

Tên phía sau đột ngột tung cú đá vào lưng anh khiến Long chúi người về trước.

Anh nghiến răng, vẫn không phản đòn, chỉ tăng tốc rời đi. Nhưng tên còn lại đã chạy lên chặn đầu.

Trước sau đều bị khóa.

Long dừng lại.

Ánh mắt anh lướt qua cô gái — đang đứng đó, khoanh tay, nhìn anh cười khinh miệt.

Ngay khoảnh khắc đó, tên phía sau lao tới ôm chặt anh từ phía sau. Tên phía trước chạy đến thò tay vào túi, giật điện thoại và ví của anh, sau đó chạy vào con hẻm gần đó

Sự việc xảy ra quá nhanh, quá gọn.

Nhưng bọn chúng đã chọn sai nạn nhân.

Long vận lực.

Cánh tay giật ngược, hất văng kẻ phía sau như một bao cát.

Cùng lúc đó, anh lao thẳng về phía tên vừa cướp đồ của mình.

Cô gái lao ra chắn ngang có ý đồ cản đường cho tên kia tẩu thoát

Long không dừng.

Một cú gạt nhẹ — cô ta văng sang bên.

Anh lao vào con hẻm. Cuộc truy đuổi bắt đầu.

Tên cướp chạy rất nhanh, luồn lách như chuột, nhưng so với anh hắn còn chậm. Tuy nhiên do hẻm nhiều ngả rẻ nênLong nhiều lần suýt chạm được, nhưng lại hụt.

Cuối cùng hắn chạy vào hẻm cụt. Thấy hết đường tên cướp dừng lại. Quay đầu. Cười.

Long bước tới:

- Trả lại đồ cho tôi. Tôi sẽ không báo cảnh sát...

Hăn không hề e sợ lời hâm dọa của Long, vổ tay hai tiếng

Bốp! Bốp!

Sau lưng anh, năm bóng người xuất hiện. Hung khí lấp loáng.

Long không quay đầu, chỉ khẽ siết tay. Anh phải giải quyết nhanh đám du cô này để tránh rắc rối

Tên đầu tiên lao tới với cây gậy sắt trong tay.

Trong tích tắc, cây gậy sắt đã nằm trong tay Long.

Anh vung lên phang tới tấp và đám du côn. Anh chọn tấn công vào các chi với lực mạnh. Anh không muốn gây án mạng

Tiếng kim loại đập vào xương vang lên khô khốc. Tiếng hét xé toạc con hẻm.

Long di chuyển như bóng mờ, không né, không thủ, chỉ công.

Nhanh. Gọn. Tàn nhẫn.

Chỉ vài phút cả bọn nằm la liệt dưới đất kêu la thảm thiết.

Long tiến tới, lấy lại ví và điện thoại rồi quay lưng rời đi.

Đi một lúc vẫn không thấy lối ra. Long dừng lại, mở điện thoại, bật bản đồ xác định vị trí của mình.

Một tiếng cười lạnh vang lên phía sau.

Tôi là tu sĩ - Chương 41

  Khanh cố nài Long ở lại ăn tối, nhưng anh khéo léo từ chối. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng mỗi khi tiếp xúc với Sở Minh Chí. Không...