Khách sạn Imperial Palace rực rỡ
ánh đèn. Sảnh tiệc tầng cao nhất được trang trí theo phong cách cổ điển pha hiện
đại, tông vàng – đỏ chủ đạo tượng trưng cho phúc thọ song toàn. Giữa sân khấu
treo bức thư pháp lớn đề hai chữ “Thọ Đức”, phía dưới là ảnh cụ Độ trong bộ trường
sam màu trầm, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy uy nghi.
Buổi lễ mừng thọ tám mươi tuổi của
cụ Độ do người con trai thứ hai đứng ra tổ chức. Ông là doanh nhân thành đạt,
có tiếng trong giới thương trường nên buổi tiệc được chuẩn bị vô cùng quy mô và
sang trọng.
Khách mời không chỉ đông mà còn
toàn những nhân vật “nặng ký”.
Quy tụ nhiều tên tuổi lớn của cả
Đông y lẫn Tây y: các giáo sư đầu ngành, viện trưởng bệnh viện lớn, những lương
y lão thành. Xen lẫn là các lãnh đạo tập đoàn, đại gia bất động sản, chủ doanh
nghiệp dược phẩm và thiết bị y tế. Trong số đó, có người xem cụ Độ là ân nhân cứu
mạng, có người là học trò của cụ. Buổi tiệc chẳng khác nào một hội nghị thượng
tầng thu nhỏ.
Sự xuất hiện của gia đình Chủ tịch
công ty Hoàn Cầu lập tức thu hút sự chú ý. Ông bà chủ tịch cùng Trần Chung ăn mặc
trang trọng bước vào và được con trai thứ hai của cụ Độ đích thân ra đón.
Ai cũng biết Trần Chung từng rơi
vào tình trạng nguy kịch bí ẩn rồi đột ngột bình phục. Trong giới thượng lưu,
tin đồn lan nhanh rằng cụ Độ đã cứu anh ta khỏi căn bệnh mà bệnh viện hiện đại
bất lực.
Gia đình Hoàn Cầu tiến lên dâng
quà tạ ơn. Chủ tịch cúi người rất thấp trước cụ Độ.
– Ơn cứu mạng của cụ, gia đình
tôi suốt đời không quên. Sau này cụ cần gì, chúng tôi luôn sẵn sàng hỗ trợ.
Cụ Độ chỉ mỉm cười nhã nhặn.
– Tôi chỉ làm hết khả năng của
mình. Việc con anh thoát hiểm cũng là do thiên ý.
Sau đó chú hai của Linh dẫn gia
đình Chủ tịch về bàn dành cho các doanh nhân.
Ngồi trong bàn tiệc, Trần Chung
nhìn quanh với vẻ chán nản trước những câu chuyện làm ăn của các bậc cha chú. Bỗng
ánh mắt anh ta sáng lên khi nhìn thấy một bóng lưng quen mắt.
Linh hôm nay mặc chiếc váy xanh
nhạt thanh lịch, tóc buộc gọn phía sau. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng
tinh tế. Giữa không gian xa hoa ấy, cô không phải người lộng lẫy nhất, nhưng lại
nổi bật bởi vẻ tự nhiên dịu dàng.
Cô đứng gần cửa để đón khách. Có
tiếng suýt xoa tại bàn của nhóm thanh niên trẻ. Bỗng một người trong nhóm nói:
– Chị họ tôi đó. Nhưng hoa đã có
chủ rồi. Bạn trai là đại gia, các anh không với tới đâu.
Người nói là Thảo My – em họ của
Linh, con gái chú hai.
Ánh mắt Thảo My dõi theo Linh,
thoáng hiện vẻ ghen tị. Linh mồ côi cha mẹ từ nhỏ, thành tích học tập cũng
không nổi bật, chỉ tốt nghiệp một trường đại học bình thường trong nước. Vẻ
ngoài của cô cũng không phải kiểu rực rỡ nổi bật. Vậy mà Linh lại được rất nhiều
người yêu mến, đặc biệt là ông nội luôn dành cho cô sự quan tâm và yêu quý hơn
các cháu khác.
Nhưng điều khiến Thảo My khó chịu
nhất là việc Linh có một người bạn trai quá xuất sắc. Huy – một tổng giám đốc
Việt kiều, tốt nghiệp ở Mỹ, phong độ và điển trai. Ngày Linh dẫn Huy về ra mắt
gia đình, Thảo My đã lập tức say mê anh. Thế nhưng trong mắt Huy dường như chỉ
có Linh. Anh hoàn toàn làm ngơ trước mọi ánh mắt và những cử chỉ quyến rũ mà cô
cố tình dành cho mình.
Linh dẫn vài người bạn đến chào cụ
Độ.
– Ông ơi, đây là các đồng nghiệp
của con ở công ty…
Cụ Độ vui vẻ gật đầu.
– Linh mới đi làm, mong các con
giúp đỡ nó nhiều hơn.
Đối với bạn bè của Linh, cụ tỏ ra
đặc biệt nhiệt tình cỡi mở. Từ trước đến nay, mỗi khi họp mặt con cháu, sự
thiên vị của cụ dành cho Linh luôn khá rõ ràng, khiến vài người em họ của cô có
chút ghen tị.
Mỗi khi nghe lời phàn nàn, cụ chỉ
cười hiền:
– Con bé mồ côi ba mẹ, thiếu thốn
tình thương.
Cụ chăm chú nghe Linh giới thiệu
từng người rồi bắt tay thân mật. Điều này thật sự là ngoại lệ.
Huy ngồi sát bên cụ. Anh đã quen
với việc cụ cưng chiều cô cháu gái này nên vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ thỉnh
thoảng đưa ánh mắt dịu dàng nhìn Linh.
– Thưa ông, đây là anh Long – người
trực tiếp hướng dẫn công việc cho con.
Cụ Độ vui vẻ bắt tay Long. Nhưng
ngay khi tay vừa chạm, sắc mặt cụ thoáng sững lại. Chỉ trong tích tắc, cụ đã
khôi phục vẻ bình thường. Cụ nhìn kỹ Long thêm một lần, như muốn nói điều gì đó
nhưng rồi lại thôi.
Buổi tiệc bắt đầu với những nghi
thức trang trọng. Con cháu và khách mời lần lượt lên chúc thọ cụ Độ.
Sau đó cụ đứng dậy, ra hiệu cho mọi
người yên lặng rồi chậm rãi nói:
– Hôm nay tôi vô cùng cảm động
trước sự hiện diện của quý vị. Ở cái tuổi gần đất xa trời này, không gì hạnh
phúc hơn khi được con cháu, bạn bè quây quần xung quanh.
Cụ dừng lại một chút rồi nói tiếp:
– Người già thường suy nghĩ nhiều.
Điều khiến tôi lo lắng nhất là những kiến thức và kinh nghiệm Đông y tích lũy cả
đời và truyền thừa từ tổ tiên… sẽ bị thất truyền sau khi tôi không còn nữa.
Giọng cụ trầm xuống.
– Ngày xưa, tâm huyết của tôi đều
đặt vào con trai lớn… nhưng bất hạnh thay, nó đã ra đi trước tôi…
Không khí trong phòng chợt lắng
xuống. Mắt Linh đỏ hoe. Bi kịch gia đình ấy giống như vết thương không bao giờ
lành, chỉ tạm thời được thời gian che phủ.
– Tâm nguyện lớn nhất của tôi… là
tìm được người kế thừa sự nghiệp này.
Khi buổi tiệc diễn ra được một nửa,
cụ Độ nói mình mệt và muốn về nghỉ. Vợ chồng chú hai cùng cô út thay cụ tiếp
khách.
Khi cụ rời đi, một người đàn ông
trung niên ngồi ở bàn doanh nhân cũng đứng dậy theo sau.
Ra đến cửa khách sạn, ông ta lấy
điện thoại ra nói nhanh một tràng tiếng Trung:
– Trùng Vương có phản ứng khi tiếp
xúc gần với ông ta, nhưng không rõ rệt. Dường như ông ta có linh khí, nhưng cực
kỳ yếu… Dù sao cũng là một đầu mối.
Nói xong, ông ta bắt taxi rời khỏi
khách sạn.
Trong lúc đó, Linh từ nhà vệ sinh
bước ra thì bất ngờ va phải một thanh niên cao lớn, da trắng, mặc bộ vest may
đo sang trọng.
Anh ta lịch sự mở lời:
– Xin chào. Có phải cô là cháu của
cụ Độ?
Linh gật đầu.
– Vâng. Anh hỏi có việc gì không?
Trần Chung mỉm cười, đưa tay ra.
– Cụ có ân cứu mạng tôi. Sắp tới
gia đình tôi sẽ tổ chức tiệc mừng tôi thoát nạn. Tôi muốn mời cụ và cô đến tham
dự để bày tỏ lòng biết ơn.
Linh lập tức cắt lời:
– Anh nên nói trực tiếp với ông nội
tôi thì tốt hơn. Những chuyện như vậy tôi không dám nói với ông.
Thực ra cha của Trần Chung đã từng
mời cụ Độ, nhưng cụ từ chối. Lời mời này của Trần Chung chẳng qua chỉ là cái cớ
để tiếp cận Linh.
Thấy Linh từ chối, anh ta không hề
bối rối. Trái lại, tiếp tục dùng lời lẽ khéo léo để bắt chuyện. Chỉ một lúc
sau, Linh đã nhận ra ý định của anh ta.
Cô khó chịu nói:
- Xin lỗi, tôi còn phải tiếp bạn.
Hẹn gặp anh dịp khác.
Cô lách người định đi qua. Nhưng
vừa bước được một bước, cổ tay cô bỗng bị giữ lại.
Trần Chung vội nói:
– À… xin lỗi. Tôi không có ý gì cả.
Tôi chỉ muốn làm quen với cô thôi. Cô có thể kết bạn Zalo với tôi không?
Linh bực mình.
– Anh làm gì vậy? Buông tay tôi
ra ngay. Đây là chỗ đông người.
Ở phía xa, Huy đã nhìn thấy toàn
bộ sự việc. Anh đứng cạnh nhóm bạn trong ngành tài chính, vẻ ngoài vẫn bình thản
nhưng bàn tay siết chặt ly rượu. Nụ cười xã giao vẫn còn trên môi, song ánh mắt
đã lạnh đi vài phần.
Anh tách khỏi nhóm và sải bước về
phía Linh. Dáng người cao lớn trong bộ vest sang trọng khiến anh toát lên khí
thế áp đảo.
Giọng anh trầm xuống:
– Có chuyện gì vậy em?
Trần Chung lập tức buông tay.
Linh lùi lại đứng cạnh Huy.
Không muốn gây rắc rối trong bữa
tiệc quan trọng của ông nội, cô kéo tay anh:
– Không có gì đâu anh. Mình đi
thôi.
Huy nhìn thẳng vào Trần Chung.
Ánh mắt sắc lạnh mang theo ý cảnh cáo rõ rệt. Sau đó anh quay người cùng Linh
trở lại sảnh tiệc.
Trần Chung đứng yên nhìn theo bóng lưng hai người. Khóe môi anh ta khẽ nhếch lên, nụ cười nham hiểm pha chút khinh thường.