Hôm
nay là buổi học đầu tiên của Long với cụ Độ. Cách dạy của cụ rất khác so với
việc học ở trường. Cụ không yêu cầu Long ghi chép, mà chỉ đơn giản vừa uống trà
vừa trò chuyện. Cụ giảng về cơ thể con người theo quan điểm của Đông y, đồng
thời giải thích những điểm khác biệt so với giải phẫu của Tây y.
Long
vô cùng kinh ngạc và khâm phục trước những hiểu biết sâu rộng của cụ về Tây y.
Nhận ra vẻ ngạc nhiên của anh, cụ Độ từ tốn nói:
—
Không cần ngạc nhiên. Mặc dù theo Đông y, nhưng trước đây ông cũng từng tham
gia khóa đào tạo y sĩ của chế độ cũ. Nói chung Đông y và Tây y đều có ưu và
nhược điểm riêng. Chúng ta đã theo nghề thầy thuốc cứu người thì bất cứ kiến
thức nào có thể cứu người đều hữu ích, không nên phân biệt Đông y hay Tây y.
Long
nêu ý kiến:
—
Những người con biết khi bị bệnh thường tìm đến bác sĩ và bệnh viện, ít khi tìm
tới phòng khám Đông y. Hầu như Đông y chỉ là lựa chọn cuối cùng khi bác sĩ hay
bệnh viện “chê”. Khi bệnh họ chỉ cần uống vài viên thuốc Tây là có kết quả
nhanh, còn thuốc Đông y phải uống rất nhiều mới khỏi.
Cụ
Độ nhấp một ngụm trà rồi chậm rãi nói:
—
Thật ra chính chúng ta mới là người chữa khỏi bệnh cho chính mình, còn bác sĩ
hay lương y chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Con người ngày nay quá dựa dẫm vào thuốc,
quá sợ hãi mầm bệnh nên luôn tìm mọi cách bảo vệ bản thân trước môi trường xung
quanh. Thực ra, cơ thể chúng ta đang yếu dần đi vì được bảo bọc quá kỹ bởi
những tiến bộ y học. Con có biết rằng con người là một thế giới bí ẩn nhất
không?
Cuộc
trò chuyện với cụ Độ khiến nhận thức của Long thay đổi. Cụ giải thích những
điều tưởng chừng huyền bí của Đông y bằng những lập luận khoa học, khiến Long
càng thêm khâm phục sự uyên bác của cụ.
Hai
người trò chuyện say mê cho đến khi Linh bước vào:
—
Ông nội, anh Long, đến giờ cơm rồi. Hai người tạm nghỉ một chút rồi học tiếp
được không?
Bước
vào phòng ăn, Long thấy Huy đang ngồi xem điện thoại. Có vẻ Huy đã đến từ sớm.
Anh tiến tới chào:
—
Chào anh Huy, rất vui được gặp lại.
Long
không biết nói gì thêm nên chỉ mỉm cười rồi ngồi xuống bàn. Huy có vẻ ngạc
nhiên:
—
Ủa, anh cũng tới à?
Linh
chen vào:
—
Anh Long đến học nghề với ông nội.
Huy
gật đầu hiểu ra nhưng vẫn tò mò hỏi:
—
Anh Long muốn trở thành bác sĩ Đông y à? Người trẻ như anh theo nghề này cũng
khá hiếm.
Cụ
Độ cười hiền:
—
Người ta chuộng Tây y nên Đông y ít người theo. Nhưng ông tin sẽ có lúc mọi
người nhận ra giá trị thật sự của Đông y.
Trong
bữa ăn, Long tiếp tục trò chuyện với cụ Độ. Anh liếc sang Linh, thấy cô đang
vui vẻ nói chuyện với Huy. Cô trông rất hạnh phúc khi Huy gắp thức ăn cho mình.
Nhìn hai người thân mật như vậy, trong lòng Long bỗng dâng lên chút khó chịu.
Anh thầm trách bản thân, bởi anh biết họ đã quen nhau từ lâu trước khi anh gặp
Linh, nên anh không có tư cách gì để không vui khi thấy họ hạnh phúc bên nhau.
Buổi
chiều, Long theo cụ Độ vào thư phòng. Cụ đưa cho anh vài quyển sách Đông y và
dặn:
—
Con mang về đọc kỹ. Nếu có chỗ nào không hiểu thì tuần sau chúng ta bàn tiếp.
Bỗng
trong đầu Long vang lên giọng của tàn hồn:
—
Tiểu tử, ta cảm nhận được linh khí, dường như ở rất gần đây. Ta đã mất hết linh
lực nên không thể triển khai thần thức ra ngoài, nhưng may mắn là ta hấp thụ
được một ít giả linh lực của ngươi nên miễn cưỡng sử dụng được chút năng lực
này.
Long
giật mình nhưng không muốn để cụ Độ phát hiện điều bất thường nên cố giữ vẻ
bình tĩnh.
Tàn
hồn bỗng reo lên đầy phấn khích:
—
Ta phát hiện ra rồi. Nguồn linh khí ở trong cái hộc tủ dưới kệ sách. Tiểu tử,
ngươi có cách gì kiểm tra không?
Long
bối rối. Anh không thể tùy tiện lục lọi đồ của chủ nhà. Anh liếc sang, thấy cụ
Độ đang chăm chú đọc sách. Long cũng mở sách ra, vừa đọc vừa lùi dần về phía
cái tủ rồi tựa lưng vào đó. Anh khẽ đưa tay ra sau kéo thử hộc tủ, nhưng nó đã
bị khóa. Long thất vọng rụt tay lại.
Tàn
hồn lại nói:
—
Đừng thất vọng. Ta sẽ dạy ngươi cách hấp thụ linh khí. Ngươi hãy tìm cách ở gần
cái tủ và hấp thụ càng nhiều càng tốt.
Long
nghe vậy mừng rỡ. Trong lúc anh còn đang ngẩn người, trong đầu đã hiện ra những
hướng dẫn chi tiết về cách hấp thụ linh khí. Anh kéo ghế đến gần kệ sách, mở
sách ra giả vờ chăm chú đọc, nhưng thực ra đang điều chỉnh hơi thở và ý niệm
theo đúng hướng dẫn để hấp thụ linh khí thoát ra từ trong tủ. Lượng linh khí
tuy không nhiều, nhưng anh vẫn thu được một ít.
Bỗng
cụ Độ ngẩng đầu lên, rời mắt khỏi cuốn sách rồi hỏi:
—
Con đọc sách có chỗ nào chưa hiểu không?
Long
bối rối. Chẳng lẽ nói rằng anh không đọc gì mà chỉ lo hấp thụ linh khí? Anh
đành gật đầu nói dối:
—
Dạ con đang đọc phần cơ bản, hiện chưa có gì. Tối nay con sẽ xem kỹ lại.
Cụ
Độ vui vẻ nói:
—
Không cần gấp. Con đâu phải thi cử hay lấy bằng. Quan trọng là thực học. Ông hy
vọng kiến thức và kỹ năng ông truyền cho con sẽ thật sự thấm sâu vào con.
Tối
hôm đó, Long bước vào trạng thái tu luyện và quan sát cơ thể bên trong. Anh
nhận ra có vài tia sáng màu khác lạ đang lững lờ di chuyển trong cơ thể. Theo
hướng dẫn từ tàn hồn, anh tập trung điều khiển những tia này nhập vào vòng tuần
hoàn cùng các tia sinh khí, rồi cuối cùng tụ lại trong sinh hạch.
Sự
xuất hiện của những tia linh khí khiến sinh hạch bắt đầu có biến đổi nhỏ về bản
chất. Nó dần trông giống một dạng vật chất hơn là một quả cầu ánh sáng thuần
túy.