Chung
dẫn đám bạn về căn hộ cao cấp của hắn ở khu nhà giàu phía Nam thành phố. Đây là
món quà sinh nhật mà Chủ tịch Hoàn Cầu tặng cho hắn, đây cũng là nơi Chung và
đám bạn thường tổ chức những buổi thác loạn.
Khi
hắn rời khỏi đồn cảnh sát một xe công nghệ bám theo. Trên xe là cô gái mang
khẩu trang chỉ lộ ra cặp mắt xinh đẹp.
Vừa
bước vào nhà, vẫn còn bực dọc, Chung tuyên bố:
—
Xả xui đi tụi bây. Hôm nay đúng là xui tận mạng. Tao thề, nếu không ngủ được
con nhỏ đó thì từ giờ tới hết năm tao nghỉ đi bar….
Đám
bạn cười ồ. Chung liền rút điện thoại gọi:
—
Alo, chị Hoa hả? Chung đây. Gửi qua cho tôi vài “con hàng” tươi để xả xui nha…
suốt đêm luôn. Tới ngay nhé.
Hắn
quay sang đám bạn:
—
Hôm nay vì tao mà tụi mày bị đánh, nên tao chiêu đãi tụi mày tới bến.
Chung
vào phòng, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Hắn mở hộp, đổ ra đĩa vài viên thuốc màu
hồng.
—
Làm cái này trước cho phê. Lát nữa mấy em tới thì cho các em phê luôn.
Đám
bạn tuy vẫn còn ê ẩm sau trận ẩu đả, nhưng nghe vậy đều reo hò phấn khích.
Cả
bọn đang chia nhau cắn thuốc thì chuông cửa reo. Chung nói:
—
Tới nhanh dữ vậy.
Hắn
quay sang thằng bạn:
—
Ê Tâm, ra mở cửa cho mấy em.
Tâm
đi ra mở cửa, nhưng khi nhìn ra ngoài thì thấy chỉ có một cô gái. Cô vóc dáng
nhỏ nhắn, tóc buộc đuôi gà, mặc áo thun cổ rộng, quần jean và đeo khẩu trang.
Tâm
ngoái cổ nói vọng vào:
—
Ê Chung, mày kêu mấy em hả? Sao chỉ có một em tới thôi?
Rồi
hắn cười nham nhở:
—
Chẳng lẽ em này “cân” hết tụi mình?
Chương 17
Cô
gái đứng trước cửa, gương mặt hoàn toàn bình thản. Không một chút do dự, cô
bước vào căn hộ.
Tâm
vội vàng đóng cửa lại, tiện tay gài luôn chốt khóa.
Phòng
khách rộng rãi, ánh đèn vàng hắt xuống bộ sofa nơi năm gã đàn ông đang ngồi. Cả
năm đôi mắt lập tức dán chặt vào cô gái, ánh nhìn dâm đãng như thú săn mồi.
Một
tên cười nhếch mép.
—
Một mình em cũng dám tới đây sao? Không sợ ngày mai không về nổi à?
Tên
khác liếc nhìn từ đầu tới chân cô.
—
Ăn mặc giống con nhà lành quá. Hay mới vào nghề?
Cả
bọn phá lên cười, những câu nói tục tĩu liên tục văng ra.
Cô
gái không đáp.
Chậm
rãi, cô đưa tay tháo khẩu trang.
Một
gương mặt hiện ra.
Trẻ
trung. Xinh đẹp. Nét ngây thơ của thiếu nữ mới lớn cùng làn da trắng mịn như
sứ.
Cả
đám đàn ông lập tức hú lên phấn khích.
—
Đù… đẹp như hoa hậu!
—
Con này chắc còn “gin” đó!
Một
tên cười sằng sặc.
—
Vậy ai phá trinh đây? Thôi để chủ nhà trước đi. Ê Chung, mày làm trước nha. Nhớ
nhẹ tay thôi, lần đầu làm mạnh quá em đau, không tiếp được tụi tao đâu.
Tiếng
cười bẩn thỉu vang khắp phòng.
Nhưng
cô gái vẫn đứng yên.
Ánh
mắt bình lặng đến kỳ lạ.
Một
tên đứng dậy, bước tới nắm cổ tay cô kéo về phía Trần Chung.
-
Lại
đây phục vụ anh Chung
Nhưng
kỳ lạ là… cô không hề nhúc nhích.
Hắn
kéo mạnh hơn.
Cô
vẫn đứng yên như thể chân đã mọc rễ xuống sàn nhà.
Đột
nhiên cổ tay cô xoay nhẹ.
Chỉ
một động tác nhỏ, bàn tay hắn lập tức tuột ra.
Ngay
khoảnh khắc tiếp theo, tay cô đã bóp chặt cổ hắn.
Nhanh
đến mức không ai kịp nhìn rõ.
Tên
đó há miệng kêu ằng ặc. Hai tay điên cuồng đánh vào cánh tay cô.
Nhưng
cánh tay mảnh mai kia giống như được đúc bằng thép.
Lực
siết càng lúc càng mạnh.
Mặt
hắn đỏ bầm. Mắt lồi ra.
Đột
nhiên một tiếng “xì” phát ra từ hạ thể hắn, kèm theo mùi hôi thối bốc lên.
Cơ
thể hắn giật nhẹ một cái.
Rồi
ngoẹo đầu.
Mắt
mở trừng trừng.
Chết.
Cả
căn phòng im bặt.
Mọi
chuyện xảy ra quá nhanh.
Hai
tên đàn ông gần đó giật mình gầm lên, lao thẳng về phía cô.
Nhưng
chưa kịp chạm vào người cô—
“Bốp!
Bốp!”
Hai
cú đá lóe lên như tia chớp.
Cả
hai cơ thể bay văng ra xa như trái banh, đập mạnh xuống sàn. Máu lập tức trào
ra khỏi miệng. Xương sườn gãy răng rắc.
Trần
Chung lúc này mới hoàn hồn.
—
Chạy!
Hắn
cùng hai tên còn lại lao về phía cửa.
Nhưng
chỉ trong chớp mắt—
Một
bóng trắng đã xuất hiện ngay trước cửa.
Hai
tiếng va đập nặng nề vang lên.
Hai
tên bạn của Chung gục xuống đất, bất tỉnh.
Trần
Chung chưa kịp quay đầu thì tóc hắn đã bị túm mạnh.
Cô
gái kéo hắn ngược trở lại phòng khách như kéo một con chó.
Chung
run rẩy. Mặt trắng bệch.
—
Mày… mày là ai? Mày có biết tao là ai không? Đụng tới tao là mày tới số—
“Chát!”
Cái
tát giáng xuống.
Máu
cùng vài chiếc răng văng ra khỏi miệng hắn.
Trên
má in rõ năm dấu tay đỏ rực.
Cô
gái lúc này mới cất tiếng.
Giọng
nói trẻ trung, ngọt ngào đến lạnh người.
—
Anh trai quên em rồi sao? Lần trước anh “mời” em uống rượu ở quán bar đó.
Chung
ngây người.
—
Mày… mày… gặp ở quán bar nào?
Cô
nghiêng đầu mỉm cười.
—
Anh mau quên quá. Chẳng lẽ sau cơn bạo bệnh lần đó… anh mất trí nhớ luôn?
Đồng
tử Chung co lại.
Hắn
trợn mắt như nhìn thấy ma.
—
Mày… chính mày… đầu độc tao?
Cô
vỗ tay vui vẻ.
—
Đúng rồi! Anh nhớ ra rồi. Khỏi mắc công em nhắc.
Ký
ức kinh hoàng lập tức ùa về.
Chung
gầm lên, vớ lấy pho tượng kỳ lân trên lao về phía cô.
Cô
chỉ nghiêng người một chút.
Chung
đánh vào không khí mất đà, ngã sầm lên bàn kính.
“RẦM!”
Mặt
bàn vỡ toang.
Máu
bắt đầu chảy ra từ tay hắn.
Nhưng
hắn vẫn điên cuồng lao tới.
Cú
đá tiếp theo đến nhanh như chớp.
“BỐP!”
Cơ
thể hắn bay thẳng vào tường.
Chưa
kịp gượng dậy—
Cô
đã đứng trước mặt hắn.
Bàn
tay bóp chặt cổ hắn.
Nhấc
bổng lên.
Trần
Chung cao lớn hơn cô rất nhiều.
Nhưng
lúc này, hắn bị treo lơ lửng như một con gà.
Mặt
đỏ bầm.
Mắt
lồi ra.
Cổ
họng chỉ phát ra tiếng khẹc khẹc.
Đến
khi hắn gần tắt thở—
Cô
mới buông tay.
Cơ
thể hắn rơi xuống đất như một miếng giẻ rách.
Chung
nằm đó thở dốc, toàn thân run rẩy.
Mọi
kiêu ngạo đã biến mất.
—
Cô… muốn gì? Tôi có tiền… rất nhiều tiền… cô cần bao nhiêu tôi cũng cho… xin
đừng giết tôi…
Hắn
gấp gáp nói tiếp:
—
Gia đình tôi có quan hệ lớn trong chính quyền… cả thế giới ngầm… giết tôi cô sẽ
không sống yên đâu…
Cô
gái bật cười.
Tiếng
cười trong trẻo.
Rồi
cô dẫm mạnh lên bàn tay hắn.
“RẮC!”
Chung
hét lên thảm thiết.
—
Tiền?
Cô
nói nhẹ nhàng.
—
Trong thế giới của các anh, tiền có vẻ vạn năng.
—
Nhưng với em… vô dụng.
Ánh
mắt cô trở nên lạnh lẽo.
—
Nếu muốn sống… hãy nói cho em biết.
—
Anh đã khỏi bệnh như thế nào?
Chung
run rẩy.
—
Cô… cô sẽ tha tôi?
Cô
gật đầu.
Hắn
vội vàng nói:
—
Ba tôi đưa tôi sang Mỹ… dùng hệ thống lọc máu để—
“RẮC!”
Chưa
kịp nói hết chân hắn gãy dưới gót chân cô.
Chung
rú lên.
Cô
bóp cổ hắn, giọng lạnh như băng.
—
Anh chỉ còn một cơ hội nữa.
—
Nếu còn nói dối… em sẽ móc tim anh ra.
Chung
hoảng loạn gật đầu.
—
Tôi nói! Tôi nói!
Hắn
kể lại chuyện được đưa tới phòng khám của cụ Độ và được châm cứu chữa bệnh. Vì
lúc đó bị hành hạ bởi cơn độc nên thần trí mơ hồ, mọi chuyện hắn chỉ biết qua
lời cha mẹ.
Cô
gái lặng im nhìn sâu vào mắt hắn.
Chung
run rẩy:
—
Tôi thề… đó là sự thật…
Một
lúc sau, cô đứng dậy.
—
Em tin anh.
Chung
thở phào như vừa sống lại.
Nhưng
ngay sau đó cô nói tiếp:
—
Em vốn định dùng anh thử sâu độc.
—
Nhưng anh thành khẩn như vậy…
—
nên em cho anh chết nhẹ nhàng hơn.
Chung
kinh hoàng bật dậy.
Nhưng
đã quá muộn.
Bàn
tay cô co lại thành hình trảo.
Chộp
thẳng vào đầu hắn.
“PHẬP!”
Năm
ngón tay xuyên qua hộp sọ nhẹ nhàng như đâm vào đậu hủ
Cô
rút tay ra.
Máu
và não bắn tung tóe.
Cơ
thể Chung đổ gục xuống sàn, co giật vài cái rồi bất động.
Cô
đứng yên vài giây.
Sau
đó bắt đầu dọn dẹp hiện trường.
Rượu
được đổ khắp phòng.
Trong
bếp, cô mở van gas, kéo ống gas khỏi bếp.
Một
chiếc bật lửa được bật lên.
Cô
ném vào phòng.
Rồi
bước ra ban công.
Nhảy
xuống ban công tầng dưới. Cô dùng các ban công ở các tầng như bậc thang đến khi
chân cô vừa chạm đất—
Chuông
báo cháy vang lên.
Một
tiếng nổ lớn dội khắp tòa nhà.
Ngọn
lửa bùng lên từ căn hộ của Trần Chung.
Cô
gái bình thản bước ra khỏi khu chung cư.
Xung
quanh, mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài.
Từ xa, tiếng còi xe cứu hỏa vang lên dồn dập.