Monday, April 20, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 39: Đoạt sách 1

Rời khỏi hội đấu giá đã hơn 10 giờ đêm. Ba người của Lý Hồng Quang lên một chiếc xe thuê, Long lập tức bám theo.

Chiếc xe không quay về khách sạn mà chạy thẳng ra vùng ngoại ô Bangkok.

Long giục tài xế taxi bám theo. Người tài xế nhìn qua gương chiếu hậu, giọng tiếng Anh không thành thạo:

- No .. No . Don’t want problem.

Long nhanh trí hỏi:

- How much?

Tài xế im lặng vài giây rồi giơ năm ngón tay.

- 500 baht?

Người kia lắc đầu.

- 5000 baht?

Anh ta gật đầu.

Long cắn răng đồng ý. Nhưng tài xế chỉ vào đồng hồ:

- 4 hours no more. Pay money first

Không còn lựa chọn, Long đành rút tiền đưa.

May mắn, chiếc xe phía trước dừng lại ở một khu vực hẻo lánh ven đường. Long yêu cầu tài xế chạy lướt qua rồi dừng lại cách đó một đoạn.

Qua gương chiếu hậu, anh thấy ba người kia rẽ vào một khu rừng thưa.

Long chần chừ.

Anh chưa từng làm việc này. Nếu bị phát hiện… hậu quả sẽ không thể lường trước. Nhưng nếu bỏ cuộc, tung tích cuốn sách coi như mất hẳn.

Chỉ một nhịp hít sâu.

Long quyết định.

Anh xuống xe, nhanh chóng bám theo.

Bước vào rừng, dấu vết của ba người nhanh chóng biến mất.

Long tìm quanh nhưng không thấy gì.

Đúng lúc đó, phía trước lờ mờ hiện ra một căn nhà hoang.

Anh tiến lại gần, từng bước nhẹ như mèo.

Ngay khi tay vừa chạm vào cánh cửa—

- Who are you? Why do you follow us? - Một giọng lạnh lẽo vang lên sau lưng.

Long giật mình quay phắt lại.

Người đàn ông trung niên đứng đó, ánh mắt sắc như dao. Trên tay là khẩu súng ngắn gắn giảm thanh.

Cửa nhà hoang mở ra.

Lý Hồng Quang cùng người thanh niên trẻ bước ra.

Long lập tức lùi lại, kéo giãn khoảng cách, tránh bị bao vây.

Người trung niên nói gì đó bằng tiếng Anh, nhưng Long không hiểu hết.

Anh âm thầm vận sinh khí, chuẩn bị chiến đấu, rồi hướng về Lý Hồng Quang, cố giữ bình tĩnh:

- Anh trộm cuốn sách của một bác sĩ ở Việt Nam?

Lý Hồng Quang không trả lời, chỉ liếc sang người trung niên.

Bất ngờ, người trung niên cất tiếng Việt:

- Anh là công an Việt Nam?

Long lắc đầu:

- Tôi là cháu của Lương y Độ. Ông ta đã hại ông tôi, còn cướp đi sách quý.

Nghe dịch lại, Lý Hồng Quang cười lạnh, nói bằng tiếng Trung:

- Cuốn sách đó vốn là của giáo phái chúng tôi. Kẻ trộm chính là ông đại phu kia. Tôi chỉ lấy lại.

Người trung niên rút một cuốn sách ra, giơ lên:

- Ý anh là cuốn này?

Long nhìn thoáng qua rồi lắc đầu:

- Không phải.

Ánh mắt người trung niên lập tức chuyển sang Lý Hồng Quang.

Mặt hắn thoáng tái đi nhưng vẫn cố gắng chống chế:

- Đừng tin hắn. Tôi lấy cuốn đó từ nhà lão đại phu.

Ngay lúc đó Long cảm nhận cảm giác nguy hiểm lạnh buốt sống lưng ập tới giống hệt lần chiến đấu với Hào.

Tiếng gió rít xé không khí.

Không cần suy nghĩ, Long bật ngửa người ngã xuống đất.

Một vật nhỏ lướt qua mặt anh, mang theo hơi lạnh chết chóc.

Lý Hồng Quang và người trung niên cũng đang chật vật né tránh ám khí.

 

Người thanh niên thì không may mắn như vậy.

- Aaa—!

Hắn ngã vật xuống, một con dao nhỏ cở ngón tay cắm vào vai.

Chỉ vài giây, miệng sùi bọt, cơ thể co giật rồi bất động. Gương mặt chuyển sang màu đen kịt.

Kịch độc.

Long nằm im, tim đập dồn dập, không dám cử động.

Người trung niên quát lớn:

- Ai? Kẻ nào ám toán?

Ông ta lăn xuống, chĩa súng về phía bụi cây, bắn hai phát liên tiếp.

Không một tiếng động đáp lại.

Đột nhiên—

Coi chừng! - Lý Hồng Quang hét lên.

Người trung niên phản ứng cực nhanh, lăn người tránh. Nhưng cổ tay vẫn bị đánh trúng, khẩu súng văng ra xa.

Ông bật dậy, lùi nhanh về phía Lý Hồng Quang.

Trước mặt họ—

Một lão già râu tóc bạc phơ đứng đó.

Lý Hồng Quang nhìn con dao trên xác thanh niên, sắc mặt đại biến:

- Ẩn Sát Đao… Ông là Đoàn sư thúc?!

Lão già cười nhạt, đưa tay gỡ mặt nạ. Bên dưới là gương mặt trung niên với nụ cười âm hiểm.

- Đưa ta cuốn sách. Đổi lấy mạng các người.

Người trung niên liếc nhìn Lý Hồng Quang, cân nhắc chớp nhoáng.

Rồi ông ta rút cuốn sách, ném tới:

- Ông cần thì lấy đi.

Nói xong quay người định rời đi.

Nhưng—

Một bóng trắng lóe lên.

Đoàn sư thúc đã chặn trước mặt.

- Đây không phải thứ ta cần.

Ánh mắt người trung niên lập tức trở nên lạnh như băng, quay sang Lý Hồng Quang.

Trong lòng hắn run lên. Hắn hiểu… hôm nay đã đắc tội cả hai thế lực. Nhưng bản năng sinh tồn buộc hắn phải nghĩ cách thoát thân.

- Tôi không mang theo. Cuốn sách thật ở nơi chỉ mình tôi biết. Giết tôi thì đừng mong tìm được.

Đoàn sư thúc mỉm cười:

- Vậy sao?

Nụ cười đó khiến Lý Hồng Quang lạnh sống lưng.

Hắn quay sang người trung niên:

- Lão Trần, hắn là cao thủ nội kình đỉnh phong, lại giỏi dùng độc. Chúng ta phải liên thủ mới có đường sống. Thoát khỏi đây rồi tính tiếp!

Lão Trần âm thầm đưa tay vào trong túi quần kích hoạt thiết bị cầu cứu. Ông ta cố gắng kéo dài thời gian:

- Tôi là người của chính phủ Trung Quốc. Giáo phái của ông vẫn hoạt động trong lãnh thổ chúng tôi. Nếu ông giết ta, không chỉ ông mà cả giáo phái sẽ bị truy sát.

Ông ta dừng lại, quan sát phản ứng của đối phương. Sau đó tiếp

- Hơn nữa, tôi không liên quan đến cuốn sách. Chỉ là bị hắn lừa. Chuyện nội bộ các giao phái các ông, không nên kéo người ngoài vào.

Đoàn sư thúc bật cười lạnh:

- Người của chính phủ thì sao?

Ánh mắt ông ta trở nên tàn nhẫn.

- Giết sạch các ngươi… thì còn ai truy cứu?

Không khí đông cứng.

- Hôm nay… tất cả đều phải chết.

Lão Trần giận dữ:

- Khinh người quá đáng!

Ông ta quay sang Lý Hồng Quang:

- Tôi đã gọi người. Tạm thời bỏ qua chuyện cuốn sách. Chúng ta hợp lực, kéo dài thời gian. Tôi không tin hai chúng ta không cầm cự nổi một mình hắn!

Không khí như đông đặc lại đầy mùi thuốc súng.

Bổng

Vút!

Đoàn sư thúc biến mất.

Không—không phải biến mất. Là quá nhanh!

Một bóng trắng xé gió lao thẳng tới Lão Trần.

- Tới hay lắm!

Lão Trần gầm lên, toàn thân chấn động.

Công phu ngoại kình đỉnh phong bùng phát.

Hai chân ông dẫm mạnh xuống đất, bùn đất văng tung, cơ bắp nổi lên như thép đúc. Ông tung một quyền thẳng ra phía trước.

ẦM!

Quyền và chưởng va chạm.

Một luồng khí vô hình nổ tung giữa không trung.

Không khí méo mó như bị bóp vặn.

Lão Trần lùi lại nửa bước.

Ánh mắt ông co rút.

Nội kình… thật sự quá mạnh!

Chưa kịp ổn định—

Xoẹt!

Một đạo hàn quang xẹt ngang.

Lão Trần nghiên người trong gang tấc, lưỡi phi đao lướt qua vai, cắt rách da, máu vừa trào ra đã chuyển sang màu tím sậm.

Độc!

Ông lập tức điểm mạnh vào huyệt trên vai, phong bế kinh mạch.

Cùng lúc đó Lý Hồng Quang cũng đã động thủ.

Hắn không lao vào.

Mà lùi!

Hai tay hắn vung lên liên tiếp—

Vút! Vút! Vút!

Ba đạo phi tiêu bay ra theo hình tam giác, khóa chặt ba hướng di chuyển của Đoàn sư thúc.

Ngay khi phi tiêu rời tay, một dụng cụ giống ống sáo xuất hiện trong tay Lý Hồng Quang

Phụt!

Một dòng bụi mịn màu xám hướng thẳng về phía Đoàn sư thúc.

- Độc phấn!

Đoàn sư thúc cười lạnh.

Không né.

Chỉ thấy thân ảnh ông ta xoay nhẹ như một chiếc lá bị gió cuốn.

Ba phi tiêu sượt qua vạt áo.

Mặc kệ dòng độc phấn ông xuyên qua khoảng trống như bóng ma. Nhếch mép cười :

- Trò trẻ con!

Trong tích tắc ông đã áp sát Lý Hồng Quang.

Quá nhanh!

Mắt thường gần như không theo kịp!

Một chưởng đánh thẳng vào ngực hắn.

Lý Hồng Quang hoảng hốt, hai tay bắt chéo trước ngực, vận hết công lực phòng ngự.

ẦM!!!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên.

Cơ thể hắn bắn ngược ra sau như bao cát.

Đập mạnh vào thân cây.

Rắc!

Xương sườn gãy.

Miệng phun máu nằm im bất động

Nhưng Đoàn sư thúc khựng lại. Ánh mắt lóe lên.

- Không đúng!

Ông ta hiểu công lực của Lý Hồng Quang đã bước vào Nội kình, một chưởng như vậy sao có thể khiến hắn trọng thương.

Nhưng bên kia Lão Trần đã áp sát tới.

Ông ta không dùng chiêu hoa mỹ.

Chỉ có tốc độ và lực lượng thuần túy!

Một bước!

Mặt đất lõm xuống.

Hai bước!

Ông đã tới sau lưng Đoàn sư thúc.

Quyền thứ nhất đánh vào thắt lưng.

Quyền thứ hai đánh vào gáy.

Quyền thứ ba—thẳng vào tim!

Ba quyền liên hoàn như búa nện!

Nhưng Đoàn sư thúc không quay đầu. Chỉ giơ tay ra sau—

Bốp! Bốp! Bốp!

Ba tiếng va chạm khô khốc.

Ông ta dùng một tay đỡ trọn ba quyền!

Khóe miệng nhếch lên:

- Ngoại kình đỉnh phong… cũng chỉ đến vậy.

Ngay sau đó hai ngón tay ông ta xỉa ra hiện lên màu tím đen đâm thẳng về phía cổ lão Trần.

Lão Trần hoảng hốt ngữa người ra sau tránh đồng thời vận công vào tay vung chưởng lên đỡ.

Khi ngón tay chạm vào chưởng một luồn khói tím mỏng manh xuyên vào lòng bàn tay lão Trần xâm nhập vào cơ thể.

Lão Trần lùi lại hai bước gương mặt kinh hoàng. Chỉ trong một nhịp sắc mặt ông chuyển sang xanh xám. Chân chùn xuống. Miệng lẩm bẩm

- Cổ độc...

Đoàn sư thúc xoay người. Một cước quét ngang!

ẦM!

Lão Trần bị đá văng ra xa hơn mười mét, lăn vài vòng mới dừng lại.

Ông ta lập tức ngồi xuống vận khí với ý đồ ép độc ra.

Đoàn sư thúc, nhếch mép cười nhạt

- Bằng vào công lực của ngươi mà cũng muốn ép độc của ta

Ông ta nhanh chóng tiến lại chỗ Lý Hồng Quang.

Mọi chuyện chỉ diễn ra trong vòng mười lăm phút.

Long lạnh sống lưng. Anh không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh này. Nỗi hối hận dâng lên dữ dội — đáng lẽ anh không nên liều lĩnh theo dõi đám người của Lý Hồng Quang. Nhìn thân thủ của ba người kia, anh hiểu rõ: mình không phải đối thủ của bất kỳ ai trong số họ.

Phải rời khỏi đây. Ngay lập tức.

Trong lúc ba người đang loạn đấu, Long âm thầm vận khí, chờ thời cơ để thoát thân.

Nhưng anh không ngờ… Lão Trần và Lý Hồng Quang lại nhanh chóng bại trận.

Ngay khi Đoàn sư thúc áp sát Lý Hồng Quang, Long nhẹ nhàng chống tay đứng dậy, rồi phóng vọt ra hướng đường lớn.

Chưa chạy được bao xa, phía sau vang lên một tiếng rít sắc lạnh.

Phản xạ bản năng bùng lên — Long lập tức ngã người xuống. Một lưỡi đao bay sượt qua, cắt gió rợn người. Anh lăn một vòng, bật dậy, tiếp tục chạy.

Đoàn sư thúc cười lạnh:

– Muốn chạy?

Dứt lời, ông ta bỏ mặc Lý Hồng Quang, thân hình như bóng ma lao vút về phía Long.

Một bóng trắng lóe lên.

Chỉ trong chớp mắt, ông ta đã chắn ngay trước mặt.

Long lập tức đổi hướng — nhưng dù chạy về phía nào, ông ta vẫn như cái bóng bám theo, luôn xuất hiện trước mặt anh.

Long dứt khoát dừng lại. Anh biết… hôm nay khó thoát.

Anh giả vờ hoảng loạn, nói lắp bằng tiếng Anh vụng về, đồng thời âm thầm vận khí:

– I’m… tourist… I’m… lost… I… don’t know… I don’t see anything…

Đoàn sư thúc nhìn anh như nhìn một cái xác.

– No one survives.

Ông ta vận độc lực vào tay, rồi lao tới. Nắm đấm nhuốm một màu tím chết chóc xé gió đánh thẳng vào Long.

Tốc độ ông cực nhanh, Long biết không thể đua tốc độ với ông ta. Anh đánh cược vào tính toán của mình.

Toàn bộ tinh thần tập trung vào quỹ đạo nắm đấm. Ngay khoảnh khắc nó tiến sát, anh vung quyền nghênh đón.

Ầm!

Long bị chấn lùi ba bước. Sắc mặt tái nhợt, cổ họng dâng lên vị tanh. Anh khạc ra một ngụm máu.

Nhưng khi ngẩng đầu lên—

Đoàn sư thúc đã bị đánh bay như diều đứt dây, đập mạnh vào thân cây phía sau, gãy răng rắc.

Ông ta bật dậy, miệng không ngừng phun máu. Ánh mắt nhìn Long đầy kinh hoàng, lẩm bẩm bằng tiếng Trung:

– Linh lực… ngươi có linh lực… ngươi là người của Tu Chân Giới…

Long không hiểu ông ta nói gì. Nhưng ánh mắt đó — là sợ hãi.

Chỉ là…

Long còn sợ hơn.

Vừa rồi, anh đã dốc sạch toàn bộ linh lực trong cơ thể cho một quyền đó.

Hiện tại, anh không còn bất kỳ con bài nào để giữ mạng.

Nếu đối phương tiếp tục tấn công… kết cục của anh sẽ không khác gì hai người kia.

Cố nén cơn đau, Long đứng thẳng dậy, từng bước tiến về phía Đoàn sư thúc.

Nhưng tình trạng của đối phương cũng cực kỳ thê thảm. Linh lực của Long không chỉ phá tan độc lực, mà còn đánh gãy cánh tay ông ta. Dư lực thậm chí xuyên thủng phòng ngự nội kình, gây nội thương nghiêm trọng.

Ông ta không ngờ một kẻ được cho là yếu đuối không đáng quan tâm lại có chiến lực kinh khủng như vậy.

Người có thể đánh tan độc lực và xuyên thủng phòng ngự nội kình của ông ta chỉ có thể là hàng cấp Tông sư võ học hoặc là tu sĩ của tu chân giới đã luyện ra được linh lực

Ông ta không dám mạo hiểm chiến đấu tiếp.

Dồn chút sức lực cuối cùng, ông ta vung tay phóng ra hai mũi ám khí về phía Long, rồi lập tức xoay người, lao nhanh vào rừng sâu.

Long né được hai mũi đao.

Anh không đuổi theo. Thay vào đó, anh lập tức quay lại chỗ Lý Hồng Quang.

Nhưng…

Ông ta đã biến mất từ lúc nào. 

Tôi là tu sĩ - Chương 39: Đoạt sách 1

Rời khỏi hội đấu giá đã hơn 10 giờ đêm. Ba người của Lý Hồng Quang lên một chiếc xe thuê, Long lập tức bám theo. Chiếc xe không quay về kh...