Tòa nhà Công ty Nam Việt, tọa lạc trên một trục xa lộ lớn tại Bình Dương, hôm nay mang bầu không khí khác thường. Lực lượng vệ sĩ mặc đồ đen được tăng cường, người ra vào phải xuất trình giấy tờ và chịu sự kiểm soát nghiêm ngặt. An ninh được siết chặt tối đa.
Trong phòng họp lớn, Chủ tịch Hội đồng quản trị Trần Chí
Dũng đang chủ trì cuộc họp, bên cạnh là phu nhân Phan Thị Hằng. Bà Hằng là vợ
sau của ông Dũng, trước đây từng là thư ký riêng của ông.
Công ty Nam Việt được thành lập bởi ông Dũng và bà Lan. Nhờ
bà Lan là con gái của một cựu quan chức cấp cao trong chính quyền tỉnh Bình
Dương, công ty sớm giành được nhiều dự án lớn. Ban đầu hoạt động trong lĩnh vực
vật liệu xây dựng, sau đó mở rộng sang bất động sản, Nam Việt nhanh chóng phát
triển thành doanh nghiệp lớn với tổng tài sản lên đến hàng nghìn tỷ đồng, trở
thành một trong những công ty tiêu biểu trên địa bàn tỉnh.
Ở giai đoạn đỉnh cao, ông Dũng giữ chức Tổng giám đốc, bà
Lan đảm nhiệm vị trí Giám đốc tài chính. Khi công ty chuyển sang mô hình cổ phần,
vợ chồng ông Dũng vẫn nắm giữ hơn 80% cổ phần. Thời điểm đó, bà Lan được bầu
làm Chủ tịch Hội đồng quản trị, còn ông Dũng tiếp tục giữ chức Tổng giám đốc.
Biến cố xảy ra khi bà Lan lâm bệnh nặng và qua đời. Chỉ một
năm sau, ông Dũng tái hôn với bà Hằng. Ông Dũng có ba người con với người vợ
trước — hai trai, một gái — tất cả đều đã trưởng thành. Với bà Hằng, ông có
thêm một con trai khoảng mười tuổi.
Sau khi bà Lan mất, cổ phần của bà được chia cho các con
theo tỷ lệ thừa kế. Tuy nhiên, do vẫn nắm giữ lượng cổ phần lớn nhất, ông Dũng
tiếp tục giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc. Ông bổ nhiệm
bà Hằng vào vị trí Giám đốc tài chính. Quyết định này vấp phải sự phản đối gay
gắt từ nhiều thành viên Hội đồng quản trị — những người từng gắn bó và làm việc
thân cận với bà Lan. Dù vậy, bằng thế lực cá nhân trong công ty cùng sự hậu thuẫn
từ gia đình bà Hằng, ông Dũng đã dập tắt mọi tiếng nói phản đối.
Cha của bà Hằng, Phan Văn Hải, từng là đệ tử thân tín của một
ông trùm xã hội đen khét tiếng. Khi ông trùm này bị pháp luật trừng trị, Phan
Văn Hải không hiểu bằng cách nào chỉ phải chịu mức án nhẹ hai năm tù. Sau khi
ra tù, ông ta tạm thời án binh bất động, rồi từng bước gây dựng lại thế lực bằng
cách tận dụng tài chính của con rể cùng các mối quan hệ cũ.
Khác với người thầy trước kia, Phan Văn Hải xây dựng cho
mình một vỏ bọc hợp pháp khá hoàn chỉnh thông qua các công ty kinh doanh nhà
hàng, khách sạn, quán bar. Song song đó là các hoạt động phi pháp như sòng bạc
ngầm, cho vay nặng lãi và rửa tiền xuyên quốc gia. Dưới trướng ông ta là một
nhóm giang hồ máu lạnh, chuyên xử lý những đối thủ không chịu khuất phục.
Mục tiêu của cha con bà Hằng là thâu tóm toàn bộ quyền kiểm
soát Công ty Nam Việt thông qua một kế hoạch sáp nhập được chuẩn bị từ lâu.
Thay vì chiếm đoạt ồn ào, họ lựa chọn con đường hợp pháp, từng bước làm suy yếu
nội tại doanh nghiệp rồi kết thúc bằng một quyết định mang tính “thủ tục”.
Tận dụng vị trí Giám đốc tài chính và mối quan hệ vợ chồng với
Tổng giám đốc, bà Hằng từng bước đưa người thân tín vào các bộ phận then chốt
như tài chính, pháp chế, đầu tư và đấu thầu. Các quyết định nhân sự được trình
lên với lý do “tái cấu trúc”, “chuyên nghiệp hóa”, trong khi ông Dũng — do tuổi
cao và sức khỏe suy giảm — hầu như không còn khả năng kiểm soát thực chất.
Ông Dũng mắc nhiều bệnh mãn tính, tinh thần ngày càng phụ
thuộc vào một thầy thuốc Đông y tự xưng là “chuyên gia hồi phục sinh lực”. Người
này được bà Hằng giới thiệu và nhanh chóng trở thành chỗ dựa tinh thần tuyệt đối
của ông Dũng. Tin tưởng mù quáng vào những lời trấn an và các liệu trình vô căn
cứ, ông Dũng dần rút lui khỏi hoạt động điều hành, giao toàn bộ việc quản lý
tài chính và vận hành cho vợ.
Trong khi đó, Công ty Nam Việt dưới sự điều hành của bà Hằng
và bộ máy mới liên tục thua lỗ. Các dự án hiệu quả bị đình trệ, dòng tiền bị
bào mòn bởi chi phí nội bộ và các hợp đồng bất lợi. Tuy nhiên, các báo cáo
trình lên ông Dũng luôn được “tô hồng” bằng những con số chọn lọc và các bản
thuyết minh khó kiểm chứng. Ông vẫn xuất hiện đều đặn trong những buổi lễ vinh
danh, các hoạt động từ thiện rầm rộ, nơi ông được ca tụng như một doanh nhân
thành đạt và nhân ái — đủ để che lấp mọi dấu hiệu bất ổn phía sau.
Song song đó, bà Hằng từng bước điều chỉnh hệ thống sổ sách
kế toán theo hướng hợp pháp nhưng bất lợi cho Nam Việt. Tài sản được đánh giá lại
ở mức thấp, các khoản dự phòng được trích lập tối đa, trong khi lợi nhuận bị
“nén” lại qua nhiều kỳ. Trên giấy tờ, Nam Việt dần hiện lên như một doanh nghiệp
đang suy yếu, cần tái cơ cấu khẩn cấp.
Trước đó, cha con bà Hằng đã thành lập Công ty cổ phần Hoàng
Việt, ban đầu hoạt động trong lĩnh vực xây dựng và thầu phụ. Thông qua các mối
quan hệ và vị trí của bà Hằng, Hoàng Việt liên tục trúng thầu các dự án của Nam
Việt với giá thấp, nhưng chi phí phát sinh cao. Lợi nhuận dần được chuyển dịch
từ Nam Việt sang Hoàng Việt một cách kín kẽ và hợp pháp. Sau đó Hoàng Việt mua
lại cổ phần của Nam Việt
Khi Hoàng Việt đã đủ tiềm lực tài chính và tỷ lệ sở hữu cổ
phần Nam Việt đạt mức chi phối, kế hoạch bước sang giai đoạn cuối. Một đề án
sáp nhập được trình ra với lý do “tái cấu trúc để cứu Nam Việt khỏi nguy cơ suy
thoái”. Trên giấy tờ, Hoàng Việt được định giá cao hơn nhờ kết quả kinh doanh
“tốt”, trong khi Nam Việt bị định giá thấp do báo cáo tài chính kém khả quan.
Đại hội cổ đông bất thường hôm nay được triệu tập chính là để
thông qua phương án sáp nhập đó. Nếu được chấp thuận, Nam Việt sẽ chính thức bị
hợp nhất vào Hoàng Việt, khép lại quá trình thâu tóm đã được chuẩn bị suốt nhiều
năm — không cần bạo lực, không cần tuyên chiến, chỉ bằng những con chữ, con dấu
và lá phiếu.
Chiếc
taxi Grab chậm rãi dừng lại trước tòa nhà.
Từ
trong xe, một thanh niên bước xuống. Gương mặt anh trẻ đến mức, nếu đứng trong
sân trường đại học, hẳn chẳng ai nghi ngờ anh chỉ là một sinh viên năm cuối.
Anh
ngước nhìn tòa cao ốc hai mươi tầng sừng sững trước mặt. Trong khoảnh khắc, ký ức
chồng lên hiện tại — cậu bé mười sáu tuổi năm nào, lặng lẽ đứng trước tòa nhà
cũ chỉ cao năm, sáu tầng, tới tìm mẹ giữa những hành lang mùi thuốc sát trùng
và tiếng giày vang vọng.
Mọi
thứ đã khác.
Chỉ
có cảm giác xa lạ là vẫn còn nguyên.
Hoàng
đứng yên một lúc, rồi tiến về cửa chính, đưa giấy mời. Sau vài thủ tục ngắn gọn,
anh theo hướng dẫn bước vào thang máy, con số 20 sáng lên màu đỏ.
Hoàng
là con trai thứ hai của ông Dũng và bà Lan. Sau khi mẹ mất, ông Dũng tái hôn.
Người phụ nữ mới nhanh chóng trở thành trung tâm của ngôi nhà — và Hoàng là người
duy nhất không chấp nhận điều đó. Không khí gia đình căng như dây đàn. Cuối
cùng, ông Dũng chọn cách dễ nhất: gửi Hoàng sang Mỹ “du học”.
Danh
nghĩa là du học.
Thực
chất là đẩy anh ra khỏi Việt Nam.
Hoàng
chỉ một lần trở về, nhân lễ giỗ đầu của mẹ. Sau đó, anh không quay lại nữa — gần
như biến mất. Điều kỳ lạ là ông Dũng cũng chẳng tìm cách níu kéo. Sự quan tâm
duy nhất thể hiện qua khoản tiền chuyển đều đặn mỗi tháng. Nhưng đó không phải
tiền của ông. Đó là cổ tức từ số cổ phiếu Hoàng thừa kế từ mẹ — khoản tiền ngày
càng teo tóp theo sự xuống dốc của Nam Việt.
Cửa
phòng họp bật mở.
Anh
bước vào.
Mọi
ánh mắt lập tức dồn cả về phía anh, như thể có ai đó vừa ném một viên đá xuống
mặt hồ đang phẳng lặng.
Bỗng
một cô gái bật dậy, chạy nhanh về phía anh, ôm chầm lấy anh không do dự:
—
Anh Ba đã về rồi! Lâu quá không gặp anh!
Hoàng
thoáng khựng lại, chỉ một nhịp rất ngắn, rồi nhanh chóng thả lỏng. Anh vỗ nhẹ
lên lưng cô:
—
Em gái lớn nhanh quá, anh nhận không ra.
Một
thanh niên ngồi cạnh ông Dũng đứng lên, bước tới:
—
Chào mừng em quay về. Cả nhà đều mong chờ em.
Những
lời chào hỏi nối tiếp nhau. Riêng ông Dũng chỉ nhàn nhạt:
—
Lớn rồi, cánh cứng rồi. Tưởng đâu đã quên cái nhà này.
Hoàng
không đáp. Anh bắt tay anh hai, rồi bước tới chiếc ghế trống ngồi xuống. Ánh mắt
anh lướt khắp căn phòng, dừng lại thoáng chốc ở bà Hằng và ông Hải — vừa đủ để
nhận diện, không đủ để tạo va chạm — rồi bình thản cúi xuống mở điện thoại.
Ông
Dũng đứng lên:
—
Mọi người đã đến đủ. Chúng ta bắt đầu cuộc họp. Hôm nay triệu tập đột xuất là
vì hai việc. Thứ nhất, đánh giá tình hình công ty Nam Việt. Thứ hai, xem xét đề
xuất sáp nhập Nam Việt vào Hoàng Việt.
Trong
vai trò giám đốc tài chính, bà Hằng tiến hành báo cáo.
Màn
hình lớn sáng lên liên tục những biểu đồ, con số. Màu đỏ phủ dày đặc, chói mắt
đến mức không ai có thể giả vờ không nhìn thấy.
Tiếng
xì xào nổi lên ngay khi bài trình bày kết thúc. Ba năm thua lỗ liên tiếp. Giá
trị tài sản sụt giảm nghiêm trọng.
Bà
Hằng kết luận, giọng dứt khoát:
—
Tình hình Nam Việt hiện tại rất nguy hiểm. Nếu không sáp nhập vào Hoàng Việt,
công ty sẽ sớm phá sản.
Một
người đàn ông tóc bạc phơ bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn:
—
Dũng! Tại sao Nam Việt lại ra nông nỗi này? Ngày xưa con Lan để lại công ty
đang ăn nên làm ra, giao cho mày chưa bao lâu đã sắp phá sản! Tao nghe nói mày
giao hết công ty cho con Hằng mà chẳng buồn để ý. Mày có biết nó đã làm gì
không?
Ông
quay sang các cổ đông:
—
Tôi đề nghị không thông qua báo cáo tài chính này và không bàn chuyện sáp nhập.
Phải kiểm tra lại sổ sách!
Một
vài người cúi đầu im lặng. Một số khác tỏ vẻ đồng tình. Nhưng cũng có những ánh
mắt thờ ơ — những ánh mắt đã được “chuẩn bị” từ trước.
Tiếng
tranh cãi dâng cao.
Ông
Dũng bóp trán, đứng lên:
—
Chú Tư trách cháu cũng không sai. Nhưng chú phải nhìn thực tế, thị trường đã
thay đổi. Nam Việt không chuyển mình kịp. Đối thủ ngoài Bắc vào Nam ngày càng
nhiều, cạnh tranh khốc liệt…
Ông
Hải từ tốn tiếp lời:
—
Dũng nói đúng. Anh Tư không ở Việt Nam lâu nên không nắm hết tình hình. Ngay cả
Hoàng Việt, nếu không có dòng vốn từ nhà đầu tư, cũng khó trụ nổi. Một năm trước,
Nam Việt tưởng chừng đã sập nếu không có vốn từ Hoàng Việt đổ vào…
Bà
Hằng mỉm cười:
—
Nếu chú Tư và các cổ đông không tin báo cáo này thì tội cho con. Báo cáo do
công ty kiểm toán uy tín thực hiện.
Cuộc
tranh cãi vẫn không dừng.
Hoàng
vẫn lặng lẽ lướt điện thoại, như thể mọi thứ đang diễn ra chẳng liên quan gì đến
mình.
Cuối
cùng, ông Dũng xin phép rời cuộc họp vì lý do sức khỏe, giao quyền điều hành lại
cho vợ. Ông nói sẽ quay lại lúc biểu quyết.
Ông
Hải liếc nhanh sang bà Hằng.
Bà
hiểu ý, đứng lên:
—
Mọi người còn nhiều ý kiến khác nhau, nên tạm dừng cuộc họp. Công ty đã chuẩn bị
bữa trưa tại resort gần đây, mời các cô chú sang nghỉ ngơi. Chiều chúng ta họp
tiếp.
Các
cổ đông lần lượt được mời ra xe — thái độ lịch sự, nhưng không cho từ chối.
Tại
resort, họ được chia thành từng nhóm nhỏ, đưa vào các phòng riêng, mỗi phòng đều
có người của bà Hằng và ông Hải tiếp đãi.
Ông Tư cùng hai cổ đông thân quen được dẫn vào một phòng khác.
Trong phòng đã có sẵn một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi. Gương mặt xinh đẹp,
trang điểm vừa vặn. Cô mặc sơ mi trắng, váy đen ngang gối — bộ trang phục công
sở chuẩn mực nhưng đủ làm nổi bật vẻ chín chắn của một người phụ nữ thành đạt.
Cô mỉm cười:
— Con chào các chú. Con tên Sương, chuyên viên phòng đầu tư. Con sẽ tiếp
các chú trong bữa trưa hôm nay. Nếu có thắc mắc gì, con sẵn sàng giải thích.
Thức ăn được dọn lên, bữa tiệc thịnh soạn hơn mức cần thiết cho một buổi
“nghỉ trưa”.
Sương ngồi xuống cạnh ông Tư — vô tình hay cố ý, khó phân biệt.
Câu chuyện trở nên nhẹ nhàng. Sương trả lời rành rọt các câu hỏi về báo
cáo tài chính, về dòng tiền, về triển vọng Nam Việt, với phong thái của một
chuyên gia thực thụ.
Một lúc sau, ông Tư cảm thấy đầu óc choáng váng. Ông đứng dậy:
— Tôi hơi mệt. Có lẽ cần nghỉ một chút để chiều họp tiếp.
Sương lập tức đứng lên:
— Công ty đã chuẩn bị phòng nghỉ cho các khách quý. Để con đưa chú đi.
Cô
gọi hai nhân viên khác vào tiếp hai cổ đông còn lại, rồi cùng ông Tư rời khỏi
phòng, đi về phía khu khách sạn.
Bữa ăn trưa dần kết thúc. Các cổ đông trở về phòng nghỉ để
chuẩn bị cho phiên họp buổi chiều. Resort vốn yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng
ồn ào bất thường từ khu phòng tầng một.
Mọi người tò mò bước ra thì thấy một nhóm vệ sĩ và nhân viên
công ty đang vội vã chạy về một hướng. Các lối đi nhanh chóng bị chặn lại,
không cho khách khác tiếp cận căn phòng xảy ra sự việc.
Bên trong, ông Tư vừa tỉnh dậy, gương mặt còn chưa hết
choáng váng. Sương ở bên cạnh trong trạng thái hoảng loạn. Trước mặt họ, một
người đàn ông — rõ ràng là cấp quản lý của công ty — đang bị vệ sĩ giữ chặt
nhưng vẫn không ngừng gào thét, giận dữ đến mất kiểm soát.
— Các người làm cái trò gì vậy hả? Không biết xấu hổ à?
Sương vội vã chỉnh lại quần áo, lao tới nắm tay người đàn
ông, bật khóc:
— Anh hiểu lầm em rồi… là ông ấy ép em…
Người đàn ông hất mạnh tay cô ra, quay sang trừng mắt nhìn
ông Tư:
— Tại sao vậy chú Tư? Ông đáng tuổi cha chú tôi, sao nỡ làm
chuyện này với vợ tôi?
Ông Tư tái mét. Cơn choáng đã qua hẳn, thay vào đó là sự hoảng
loạn tột độ. Ông cố nhớ lại những gì đã xảy ra. Khi vào phòng, ông chỉ định nằm
nghỉ một lát và bảo Sương ra ngoài. Nhưng cô vẫn ở lại, lấy khăn lau mặt cho
ông. Sau đó, một cơn chóng mặt ập đến, mọi thứ tối sầm lại…
Tiếng đập cửa dữ dội đã kéo ông trở về thực tại.
— Tôi không làm gì cả! — ông lắp bắp — Các người gài bẫy
tôi! Tôi sẽ báo công an!
Người đàn ông gầm lên:
— Ông còn dám chối? Tôi đã quay lại hết rồi! Tôi sẽ tung
clip lên mạng cho ông thân bại danh liệt!
Ông Tư sững sờ. Một nỗi sợ lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Ông biết
mình bị hại, nhưng cũng hiểu rõ sức mạnh tàn nhẫn của dư luận. Danh dự, gia
đình, con cháu — tất cả có thể sụp đổ chỉ trong chốc lát.
Ông nghiến răng:
— Vậy mày muốn gì?
— Tôi muốn ông phải trả giá cho việc ông đã làm.
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên bước vào, đặt tay
lên vai người đang nổi giận:
— Mạnh, bình tĩnh lại. Làm lớn chuyện này, chú Tư mất uy
tín, nhưng vợ anh cũng không còn đường sống.
Người đàn ông vẫn gầm gừ:
— Tôi không nuốt nổi cái nhục này.
— Dù sao chú Tư cũng là cổ đông lớn. Hai người lại là nhân
viên công ty. Chuyện nội bộ thì nên giải quyết nội bộ. Hai vợ chồng ra ngoài
trước đi, để anh nói chuyện với chú ấy.
Sau một thoáng do dự, người đàn ông miễn cưỡng bước ra.
Sương cúi đầu theo sau. Vừa ra khỏi cửa, nét đau khổ trên gương mặt cô biến mất,
thay vào đó là sự bình thản lạnh lùng. Vai diễn đã kết thúc.
Cuối cùng, sự việc được “giải quyết êm thấm”. Đoạn clip bị
xóa, kèm theo một bản cam kết không phát tán. Đổi lại, Nam Việt chấp nhận bồi
thường cho người đàn ông một khoản tiền lớn.
Phần của ông Tư thì đơn giản hơn nhiều. Chỉ là cái gật đầu
trong cuộc họp buổi chiều.
Cũng buổi trưa hôm đó, ba anh em Hoàng được đưa vào cùng một
phòng ăn riêng. Một nhân viên công ty đi cùng, giải thích lại báo cáo tài chính
và tình hình hoạt động của Nam Việt.
Chỉ có anh cả trao đổi với người chuyên viên. Hoàng gần như không
tham gia, cúi đầu ăn, thỉnh thoảng nói vài câu vu vơ với em gái, như thể chuyện
công ty không liên quan đến mình.
Cuối bữa ăn, người nhân viên hỏi:
— Vậy các anh chị còn câu hỏi hay ý kiến gì không?
Anh cả đáp ngay:
— Tôi không có ý kiến gì. Tôi đồng ý với báo cáo và quyết định
sáp nhập.
Anh cả hiện là giám đốc dự án của Nam Việt, tính tình mềm mỏng,
quen làm theo sắp xếp. Cô em gái đang học năm cuối sư phạm, từ trước đến nay vẫn
nghe theo anh cả, cũng gật đầu đồng ý.
Ánh mắt mọi người dồn về phía Hoàng. Ai cũng nghĩ anh sẽ thuận
theo — một người vừa về nước, có vẻ thờ ơ, chẳng buồn quan tâm đến công ty.
Hoàng vẫn lướt điện thoại, giọng bình thản:
— Tôi không đồng ý. Tôi muốn một công ty kiểm toán khác vào
đánh giá lại toàn bộ tài sản của Nam Việt. Công ty đang bị định giá quá thấp.
Không khí trong phòng chợt lặng đi.
Anh cả vội vàng:
— Ba đã đồng ý rồi. Nếu còn chần chừ, Nam Việt sẽ phá sản.
Lúc đó mọi người mất hết.
Hoàng ngẩng lên, ánh mắt lạnh:
— Tôi nói lại. Tôi không đồng ý. Tôi không muốn tài sản mẹ để
lại bị thu gom với giá rẻ mạt.
Người nhân viên lập tức bước ra ngoài, gọi điện cho ai đó. Một
lát sau quay lại:
— Chủ tịch muốn gặp anh.
— Ông ấy ở đâu? — Hoàng hỏi.
— Chủ tịch đã về nhà nghỉ. Nhà cũng gần đây, công ty sẽ đưa
anh đến gặp.
Cô ta ra hiệu. Hai vệ sĩ đứng ngoài bước vào, đứng sát hai
bên Hoàng.
— Mời anh.
Cô em gái ngạc nhiên:
— Ủa, không phải ba vẫn ở resort sao?
— Chủ tịch không khỏe nên đã về nhà.
Hoàng nói:
— Tôi có thể nói chuyện qua điện thoại không?
Người nhân viên trầm giọng:
— Chủ tịch muốn gặp trực tiếp. Mong anh hợp tác.
Thấy không khí căng thẳng, anh cả lên tiếng:
— Các người làm vậy giống cưỡng ép quá. Đây là chuyện gia
đình tôi.
— Chúng tôi chỉ làm theo lệnh. Đích thân phu nhân yêu cầu
đưa anh Hoàng đến gặp chủ tịch.
Em gái sững sờ:
— Vậy là không phải ý ba tôi?
Người nhân viên do dự trong thoáng chốc, rồi bấm số gọi. Cô
đưa điện thoại cho anh cả:
— Giám đốc muốn nói chuyện với anh.
Anh cả bước ra ngoài nghe máy. Một lúc sau quay lại, giọng
trầm xuống:
— Hoàng, em đi gặp ba đi. Ba có việc quan trọng muốn nói
riêng với em.
Hoàng im lặng vài giây, rồi mỉm cười:
— Được.
Anh đứng dậy, theo hai vệ sĩ ra xe.
Trên đường đi, Hoàng tựa lưng ghế, thờ ơ nhìn cảnh vật trôi
qua ngoài cửa kính. Khoảng hai mươi phút sau, anh lên tiếng:
— Hình như chúng ta đi lạc. Đường này không phải về nhà tôi.
Hay ba tôi đã đổi chỗ?
— Anh cứ yên tâm. Chúng tôi đưa anh đến nơi cần đến.
— Ok.
Xe tiếp tục chạy, rẽ vào con đường đất dẫn sâu vào khu rừng
cao su. Cuối con đường là một nhà kho cũ, bỏ hoang từ lâu. Trước cổng, bốn năm
người mặc đồ đen đứng gác.
Xe dừng lại.
Một vệ sĩ mở cửa:
— Mời anh xuống. Có người muốn gặp.
Hoàng hơi nhíu mày:
— Ba tôi lại chọn nơi tồi tàn này để gặp tôi sao?
Tên vệ sĩ cau mặt, mất kiên nhẫn:
— Xuống xe.
Hoàng bước theo vào trong kho.
Giữa nhà kho đặt một chiếc bàn cũ. Sau bàn là một thanh niên
mặt non choẹt, tóc nhuộm vàng, ngồi vắt chân lên bàn, vẻ mặt ngông nghênh. Bên
cạnh hắn là một người đàn ông ngoài ba mươi, gương mặt dữ tợn, một vết sẹo dài
cắt ngang má — dấu tích của những trận chém lộn năm xưa.
Hắn là Quân Sẹo.
Từng là đàn em thân tín của ông Hải, giờ Quân là đại ca của
một nhóm giang hồ chuyên xử lý những việc trong bóng tối. Hôm nay, hắn nhận lệnh
từ bà Hằng: dạy cho thằng con vợ trước một bài học, để nó biết ngoan ngoãn mà
im miệng.
Thú thật, lúc đầu Quân rất khó chịu. Một việc nhỏ như vậy,
giao cho đàn em làm cũng đủ. Không đáng để hắn ra tay. Hắn định từ chối.
Nhưng thằng Hồng lại xung phong nhận việc.
Hồng là con ông Hải với người vợ sau, em cùng cha khác mẹ của
bà Hằng. Từ nhỏ đã ăn chơi, bỏ học, mơ làm đại ca. Gia đình từng kỳ vọng hắn nối
nghiệp, nhưng rồi sớm thất vọng, dồn hết tương lai vào bà Hằng — đứa con gái sắc
sảo của người vợ trước.
Hồng theo Quân làm vài phi vụ đen để lấy số má. Lần này, hắn
khăng khăng đòi tự tay xử lý Hoàng. Theo thông tin hắn có, Hoàng chỉ là một thằng
thư sinh yếu đuối, ở nước ngoài lâu năm, dọa vài câu là đủ sợ.
Dù vậy, ông Hải vẫn không yên tâm, yêu cầu Quân đi cùng và
mang theo cả chục đàn em “cho chắc”.
Trong mắt bọn chúng, Hoàng chỉ là một kẻ thừa của gia đình
giàu có — không đáng để coi là đối thủ.
Khi Hoàng bước vào, Quân mặt sẹo khựng lại trong giây lát.
Ánh mắt hắn thoáng lóe lên vẻ kinh ngạc, như thể nhận ra điều gì đó không nằm
trong dự liệu ban đầu. Môi hắn mấp máy, dường như muốn nói, nhưng rồi chỉ khẽ lắc
đầu, quay đi.
Tên vệ sĩ đứng cạnh liền tiến tới bàn, giọng khô khốc:
-
Anh Hồng, người đã đưa tới.
Hồng khẽ vẫy tay, động tác hờ hững. Hắn vẫn ngồi vắt chân,
người ngả ra sau, cằm hất lên đầy vẻ kẻ cả:
-
Nếu xét đúng vai vế thì anh phải gọi tôi là cậu.
Nhưng nể mặt chị gái và anh rể, hôm nay chúng ta nói chuyện ngang hàng.
Hắn từ tốn bỏ chân xuống, chỉnh lại tư thế ngồi, như thể vừa
quyết định chuyển từ một cuộc tiếp khách sang một cuộc phán xét. Giọng hắn trầm
xuống, mang theo sự áp đặt quen thuộc của kẻ luôn quen ra lệnh:
-
Anh có hai lựa chọn.
Hồng giơ hai ngón tay, nói rành rọt:
-
Lựa chọn thứ nhất: ký vào văn bản chấp thuận báo
cáo tài chính của công ty, đồng thời đồng ý phương án sáp nhập Nam Việt vào
Hoàng Việt.
-
Lựa chọn thứ hai: bán lại toàn bộ cổ phần của
anh, theo đúng giá trị thể hiện trong báo cáo tài chính.
Hoàng không trả lời ngay. Anh chậm rãi đưa mắt nhìn quanh
căn phòng, lướt qua từng gương mặt thô ráp, lạnh lùng, những ánh nhìn không hề
che giấu sự đe dọa. Khi ánh mắt quay lại dừng ở Hồng, giọng anh vẫn đều, không
cao không thấp:
-
Tôi không đồng ý cả hai lựa chọn đó. Có lựa chọn
thứ ba không?
Hồng bật cười, tiếng cười ngắn và sắc:
-
Đã đến đây thì anh thừa biết lựa chọn thứ ba là
gì rồi. Không chịu uống rượu mời thì phải uống rượu phạt thôi.
Ngay lập tức, bốn, năm tên côn đồ đứng dậy, tay lăm lăm hung
khí, từng bước tiến về phía Hoàng. Không khí trong phòng bỗng chùng xuống.
Hoàng vẫn đứng yên, giọng anh bình tĩnh đến mức gần như lạnh lùng:
-
Nếu các anh dùng vũ lực, đó là hành vi vi phạm
pháp luật. Tôi sẽ báo cảnh sát.
Nói rồi, anh rút điện thoại ra, thao tác như thể thực sự chuẩn
bị gọi đi. Chỉ trong khoảnh khắc, Hồng đã lao tới, giật phăng chiếc điện thoại
khỏi tay anh, ném mạnh xuống nền nhà. Hắn giẫm lên nó, không do dự, cho đến khi
chỉ còn lại những mảnh vỡ.
-
Ở đây tao là chủ, Hồng gằn giọng. Luật do tao đặt
ra. Mày phải theo.
Hoàng cúi nhìn chiếc điện thoại bị nghiền nát dưới chân Hồng,
ánh mắt không hề dao động. Khi anh ngẩng lên, trước mặt là gương mặt Hồng đỏ bừng
vì tức giận, hơi thở gấp gáp. Hoàng vẫn im lặng, sự bình thản của anh lúc này
khiến cả căn phòng như lặng đi.
Hoàng đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Những gương mặt hầm hầm,
ánh mắt như muốn nuốt chửng đối phương. Bất ngờ, anh bật cười:
-
Ồ, vậy là ở đây không còn luật pháp của quốc gia
nữa rồi. Khu này lại hẻo lánh, rất thuận tiện cho việc giết người rồi phi tang
xác.
Sự bình thản của Hoàng khiến cả đám sững lại. Anh thở dài,
giọng chậm rãi:
-
Cảm giác sống trong môi trường luật rừng… lâu rồi
mới có dịp trải nghiệm lại.
Hồng giận dữ, ném thẳng chai nước đang uống về phía Hoàng.
Khoảng cách rất gần, ai cũng nghĩ anh không kịp tránh, nhưng Hoàng chỉ khẽ
nghiêng người, chai nước bay sượt qua mặt.
Hồng lao lên, tung một cú đá vào bụng Hoàng. Chân hắn chưa kịp
chạm tới đã bị một gọng kìm siết chặt, ngay sau đó bị kéo mạnh về phía trước. Tiếp
theo là một cú đạp dứt khoát vào chân trụ. Hồng mất thăng bằng, ngã sấp xuống
sàn trong đau đớn.
Lập tức, bốn tên giang hồ cầm gậy xông tới. Hoàng vẫn bình
tĩnh, né tránh gọn gàng rồi phản công nhanh và chính xác. Chỉ trong chớp mắt, cả
bốn tên đã nằm lăn lộn dưới đất.
Thấy tình hình vượt tầm kiểm soát, Quân sẹo gào lên:
-
Tất cả lên! Đập chết nó cho tao!
Đám người còn lại ùn ùn lao tới, tay lăm lăm gậy gộc, mã tấu.
Hoàng nhặt lấy một cây dùi cui thép, không chút do dự xông thẳng vào giữa đám
đông. Chỉ thấy những bóng người chao đảo, tiếng binh khí va chạm dồn dập, xen lẫn
những tiếng kêu đau đớn. Hoàng di chuyển giữa đám giang hồ như chốn không người,
những đòn đánh mạnh dứt khoát khiến từng kẻ lần lượt gục xuống.
Anh dừng lại, xoay nhẹ cây dùi cui trong tay rồi hướng ánh mắt
về phía Quân sẹo. Lúc này mặt Quân đã tái mét, giọng lắp bắp:
-
Mày… mày là thằng võ sư đã đánh bại Somchai? Tao
nhận ra mày rồi…
Hắn hoảng hốt lùi lại. Nhưng một cái bóng vụt lao tới, tiếp
theo một cú đánh mạnh của dùi cui hướng vào hàm dưới của Quân. Lực đánh đã được
tiết chế bớt nên Quân chỉ phun ra một bún máu tươi và 4 – 5 chiếc răng.
Hoàng lạnh lùng nói:
-
Giờ mới nhận ra thì muộn rồi.
Quân ôm lấy mặt, lùi lại, vừa sợ vừa giận hét lên:
-
Mày dám đánh tao? Mày biết tao là ai không?
Hoàng khựng lại, thoáng tò mò:
-
Vậy rốt cuộc mày là ai?
Thấy Hoàng dừng tay, Quân tưởng đối phương chùn bước, liền
cười ngạo mạn:
-
Đừng tưởng có võ là giỏi. Có võ thì tránh được đạn
không?
Hắn rút ra một khẩu súng, chĩa thẳng về phía Hoàng. Nhưng
chưa kịp bóp cò, một bóng người đã lao tới. Quân chỉ kịp cảm nhận một lực mạnh
đánh thẳng vào ngực, hắn nghe cả tiếng xương gãy, cả người đổ gục, khẩu súng
rơi khỏi tay.
Hoàng cúi xuống nhặt khẩu súng, liếc nhìn Quân, lắc đầu:
-
Thật là phế vật.
Ở phía xa, Hồng há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt. Kẻ mà
hắn từng cho là thư sinh yếu đuối hóa ra lại là giả trư ăn thịt hổ. Nén đau, Hồng
loạng choạng đứng dậy, quay đầu chạy về phía cửa.
Hoàng lẩm bẩm:
-
Muốn chạy sao?
Anh vung tay ném mạnh cây dùi cui. Thanh thép xoay tít trong
không khí, lao đi với tiếng rít lạnh người, đánh trúng chân Hồng. Hắn ngã quỵ
xuống sàn, ôm chân lăn lộn trong tiếng kêu đau đớn.
Hoàng tiến tới, nắm tóc Hồng kéo dựng dậy, mặc cho hắn kêu
la đau đớn. Anh cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:
-
Mời ông cậu đứng dậy giúp tôi một chút.
Rồi anh lạnh lùng ra lệnh:
-
Nếu còn muốn giữ răng để ăn cháo, thì gọi ngay
cho con chị khốn nạn của mày.
Mặt Hồng tái mét. Tay hắn run rẩy rút điện thoại bấm số.
Chuông đổ vài hồi, đầu dây bên kia có người bắt máy. Giọng bà Hằng vang lên:
-
Alo, mọi việc bên đó sao rồi?
Hồng ấp úng:
-
Dạ… có chút rắc rối…
Chưa kịp nói hết câu, Hoàng đã giật lấy điện thoại, giọng
châm chọc:
-
Chào bà mẹ kế thân yêu. Kế sách thô thiển như vậy
mà cũng đem ra dùng với tôi sao?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi bà Hằng lên tiếng:
-
Chuyện gì xảy ra? Dì không hiểu con đang nói gì.
Đưa điện thoại lại cho Hồng.
Hoàng đáp, giọng bình thản:
-
Tôi nghĩ lúc này hắn không tiện nghe máy.
Nói rồi, anh chuyển sang chế độ gọi video, chậm rãi lia máy
để bà Hằng nhìn rõ cảnh tượng trong phòng: những thân người nằm rải rác dưới
sàn.
-
Bà thấy rồi đấy. Đám người bà tin dùng, không ai
đủ sức đứng lên nói chuyện với bà nữa.
Giọng bà Hằng bắt đầu run:
-
Con bình tĩnh nghe dì nói. Có thể chỉ là hiểu lầm.
Để dì sang bên đó ngay.
Hoàng cắt ngang:
-
Không cần chạy qua chạy lại. Bà cứ ở đó. Tôi sẽ
về.
Anh tắt máy, quay sang Hồng, giọng thờ ơ:
-
Mày làm hỏng điện thoại của tao. Đền bằng cái của
mày. Có ý kiến gì không?
Hồng hoảng sợ lắc đầu liên tục.
Hoàng quay người bước thẳng ra cửa. Ba bốn tên vệ sĩ bên
ngoài giật mình lùi lại, nhìn anh như thấy quỷ. Anh tiến đến xe, lớn tiếng:
-
Tài xế đâu?
Người tài xế run rẩy bước ra:
-
Dạ… em đây. Anh muốn đi đâu ạ?
Hoàng đáp gọn:
-
Về công ty.
Chiếc xe rời đi trong im lặng. Về đến công ty, Hoàng sải bước
vào thang máy, bấm số tầng.
Trong phòng giám đốc tài chính Nam Việt, bà Hằng đang bàn bạc
với ông Hải về sự cố vừa xảy ra thì bất ngờ nghe một tiếng rầm lớn. Cánh cửa gỗ
bật tung, bản lề trên bung ra vì lực tác động mạnh.
Cả hai chưa kịp phản ứng thì Hoàng đã bước vào như cơn gió,
tiến thẳng tới chỗ ông Hải. Không một lời, anh nắm chặt cổ ông, nhấc bổng khỏi
ghế. Ông Hải gần bảy mươi tuổi, mặt đỏ bừng, vùng vẫy tuyệt vọng nhưng không thốt
nổi lời nào.
Bà Hằng tái mặt, lao tới nắm lấy tay Hoàng:
-
Hoàng, dừng lại ngay. Có gì từ từ nói. Làm quá sẽ
xảy ra án mạng đó!
Hoàng vẫn không phản ứng. Thấy ông Hải ngày càng kiệt sức,
bà Hằng hoảng loạn chạy ra cửa, hét lớn:
-
Người đâu! Có giết người!
Nhiều người vội vã chạy tới, trong đó có anh cả của Hoàng. Anh
ta kinh ngạc nhìn đưa em, cả người tỏa ra sát khí cực mạnh. Anh không thể tưởng
tượng được trước mặt là đứa em thư sinh của mình. Anh bước lên, giữ lấy tay
Hoàng, trầm giọng khuyên:
-
Bình tĩnh đi Hoàng. Thả ông ấy ra, rồi chúng ta
nói chuyện.
Hoàng hít sâu một hơi rồi buông tay. Ông Hải trượt xuống ghế,
thở dốc, cơ thể run rẩy như vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử. Bà Hằng lập tức
quay sang mọi người, bình tĩnh nói:
— Chỉ là hiểu lầm thôi, mọi người trở về làm việc đi.
Khi mọi người đã rời khỏi phòng, bà đóng cửa lại, quay sang
Hoàng:
— Nói đi, cậu muốn gì?
Hoàng bình thản ngồi xuống ghế như thể chưa từng có chuyện
gì xảy ra. Anh mở điện thoại, truy cập vào một trang web, lần lượt mở vài đường
link rồi tải về một số dữ liệu. Sau đó, anh đưa điện thoại cho bà Hằng:
— Vậy chúng ta nói chuyện. Tôi có vài thứ muốn cho hai người
xem trước khi đưa cho hội đồng quản trị.
Bà Hằng xem càng lúc càng tái mặt, vội đưa điện thoại cho
ông Hải. Xem xong, ông Hải đập bàn đứng bật dậy, chỉ thẳng vào Hoàng:
— Mày giả mạo tài liệu!
Hoàng vẫn điềm tĩnh:
— Giả hay thật, cứ mời công ty kiểm toán vào là rõ ngay.
Mọi người trong phòng đều sững sờ. Nhận ra mình mất bình
tĩnh, ông Hải hít sâu rồi nói:
— Công ty đã được kiểm toán đầy đủ. Báo cáo cũng đã gửi cho
hội đồng quản trị. Mày nghĩ họ sẽ tin mấy thứ này sao?
Hoàng lắc đầu, thở dài:
— Ông nói đúng. Có lẽ họ sẽ không tin, vì có thể họ đã bị
ông mua chuộc hoặc ép buộc.
Ông Hải bật cười đắc ý:
— Mày còn non lắm. Thế giới này không phải cứ dùng nắm đấm
là giải quyết được mọi chuyện đâu.
Hoàng vẫn giữ giọng bình thản:
— Nếu những tài liệu này không làm gì được ông, tôi sẽ báo
công an về các sòng bài online và offline của ông, cùng đường dây rửa tiền
xuyên quốc gia…
Ông Hải cười lớn:
— Mày nghĩ tao là con nít để bị hù dọa sao?
Hoàng không đáp, chỉ buông một câu:
— Ông cứ chờ đó.
Nói xong, anh mở cửa bước ra ngoài, rời khỏi công ty.