Trong ánh sáng xanh nhạt của phòng thí nghiệm, Tâm vẫn miệt mài bên những dòng dữ liệu trên màn hình máy tính. Ít ai biết rằng, ẩn sau vẻ ngoài gầy gộc và đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ ấy là một bảng thành tích lẫy lừng: cựu sinh viên xuất sắc của Đại học Bách khoa, người từng giành học bổng thạc sĩ toàn phần tại Úc.
Những
ngày tháng ở xứ sở chuột túi từng là khoảng thời gian rực rỡ nhất đời cô. Tại
đó, cô gặp Cường – một thiếu gia du học tự túc đang theo đuổi tấm bằng MBA. Anh
bị vẻ dịu dàng và trí tuệ của cô hớp hồn, còn cô, trong cơn say của tuổi trẻ và
nỗi cô đơn nơi xứ người, đã tin rằng mình đã chạm tay vào hạnh phúc. Họ yêu
nhau, và một sinh linh bé nhỏ đã kết tinh từ tình yêu ấy. Tâm lấy bằng thạc sĩ
khi cái thai đã sang tháng thứ sáu, mang theo niềm kiêu hãnh của một trí thức
trẻ trở về Việt Nam để làm tròn bổn phận dâu con.
Thế nhưng, cánh cửa hào môn không trải hoa hồng như cô tưởng. Gia đình chồng nhìn cô bằng ánh mắt rẻ rúng, họ mặc định cô là kẻ dùng "cái thai" làm mồi nhử để bước chân vào giới thượng lưu. Thực tế, tội lỗi lớn nhất của Tâm trong mắt họ là gia cảnh quá đỗi bình thường – con gái một gia đình kinh doanh nhỏ tại Nha Trang – đã vô tình phá hỏng kế hoạch liên minh giữa hai dòng tộc giàu có.
Sự
rạn nứt bắt đầu từ những lời dèm pha âm thầm nhưng tàn độc của mẹ chồng. Chồng
cô, một người đàn ông có học thức nhưng thiếu bản lĩnh, thay vì là thành trì bảo
vệ vợ, lại dần ngả về phía gia đình, để mặc cô cô độc trong chính ngôi nhà của
mình. Khi họ tạo điều kiện cho anh gặp gỡ cô tiểu thư "môn đăng hộ đối"
năm xưa, cuộc hôn nhân giữa cô và anh chỉ còn treo trên sợi dây mỏng manh là đứa
con.
Ngày
ly hôn, Tâm rời khỏi dinh thự lộng lẫy với sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Với số tiền
phân chia tài sản, cô mua một căn hộ nhỏ 50 m2 đủ cho hai mẹ con và gởi một khoản
tiết kiệm phòng thân. Những năm đầu, anh vẫn thực hiện trách nhiệm cấp dưỡng đều
đặn. Nhưng từ khi anh tái hôn với cô tiểu thư nhà giàu nọ, những khoản tiền ấy thường
xuyên chậm trễ với cái cớ "làm ăn khó khăn".
Tâm
không oán thán, không kiện cáo. Với đồng lương giảng viên và tiền lãi ngân
hàng, hai mẹ con cô vẫn có cuộc sống đủ đầy. Cho đến một ngày, định mệnh giáng
xuống đầu cô một đòn chí mạng. Thằng bé bắt đầu than mỏi chân. Ban đầu cô chỉ
nghĩ con ham chơi, nhưng những cơn đau cứ thế dày lên, dữ dội hơn. Khoảnh khắc
cầm tờ kết quả chẩn đoán "ung thư", Tâm cảm thấy toàn bộ sinh lực như
bị rút cạn khỏi lồng ngực. Thế giới xung quanh cô sụp đổ.
Cuộc
chiến giành giật sự sống cho con bắt đầu, một cuộc chiến mà cô gần như đơn độc.
Khi cô tìm đến chồng cũ, thứ cô nhận được không phải là sự sẻ chia mà là cái
nhìn nghi kỵ; anh ta cho rằng cô đang dựng chuyện để "đào mỏ". Chỉ đến
khi Tâm phẫn uất ép anh ta đến gặp trực tiếp bác sĩ điều trị, anh ta mới miễn
cưỡng chi trả một phần viện phí.
Thằng
bé lớp Bốn hồn nhiên ngày nào giờ đây phải lấy bệnh viện làm nhà, lấy xạ trị
làm bạn. Tâm vừa quay cuồng với lịch giảng dạy, vừa thức trắng đêm bên giường bệnh
của con. Trong khi đó, người cha giàu có của nó chỉ ghé thăm mỗi tuần một lần
như một nghĩa vụ ép buộc
Tiếng
chuông điện thoại xé tan không gian tĩnh lặng của phòng thí nghiệm. Tâm rời mắt
khỏi màn hình, vừa nhấc máy, giọng Cường đã dội tới như sóng dữ:
—
Cô làm mẹ kiểu gì mà đến tính mạng của con cũng không quan tâm hả?
Chưa
để Tâm kịp mở lời, anh ta đã tuôn ra một tràng trách móc đầy áp đặt. Bác sĩ ở bệnh
viện cũ đã gọi cho anh ta, thông báo rằng thằng bé đã bỏ lỡ "thời gian
vàng" để phẫu thuật cắt chi. Cường gầm lên trong điện thoại, quy chụp cô
là kẻ vô trách nhiệm.
Tâm
hít một hơi sâu để nén cơn run rẩy. Thực tế, cô đã âm thầm đưa con đến một bệnh
viện uy tín khác để làm lại toàn bộ xét nghiệm. Kết quả khiến cô bật khóc vì hạnh
phúc: khối u đã biến mất một cách thần kỳ, các chỉ số sinh thiết xác nhận tế
bào ung thư không còn dấu vết. Cô bình tĩnh ngắt lời chồng cũ:
—
Bệnh của con, tôi là người rõ nhất. Tôi đã tìm được cách chữa cho thằng bé...
—
Cô lại tin vào lũ lang băm, cho thằng nhỏ uống ba cái thứ rễ cây sao? — Cường
hét lên đầy khinh miệt — Tôi không ngờ một người có học như cô lại mê muội tin
vào bọn thầy pháp lừa đảo hơn là y học hiện đại!
Lòng
tự trọng bị tổn thương, Tâm run lên vì giận dữ:
—
Đúng thế! Tôi tin vào bất cứ ai cho con tôi cơ hội được sống vẹn tròn. Còn anh,
anh đã làm tròn trách nhiệm người cha chưa mà dám chỉ trích tôi? Anh gặp con được
mấy lần, anh có thấy con co rúm vì đau đớn không? Anh có biết một đứa trẻ mười
tuổi sẽ sụp đổ thế nào khi biết mình sắp mất đi đôi chân không?
Đầu
dây bên kia im lặng trong tích tắc, rồi Cường lên tiếng bằng giọng ra lệnh lạnh
lùng:
—
Tôi không tranh cãi với cô nữa. Tôi đã ký thỏa thuận phẫu thuật với bệnh viện.
Tôi sẽ tự đưa thằng bé đi.
—
Anh dám? — Tâm kinh hoàng.
—
Tôi là cha nó, tôi có quyền! — Tiếng tút dài vô hồn vang lên. Cường đã cúp máy.
Một
cảm giác bất an tột độ dâng cao. Tâm lao ra khỏi phòng làm việc, mặc kệ máy
tính vẫn đang chạy. Quãng đường về nhà dài dằng dặc vì kẹt xe khiến cô mất gần
hai giờ đồng hồ. Khi cô về đến nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tim cô như ngừng
đập: bảo mẫu đang ngồi bệt dưới đất, mắt đỏ hoe, cửa nhà bị phá tung, và con cô
đã biến mất.
—
Một người đàn ông dẫn theo đám đông xông vào... — Người bảo mẫu mếu máo — Họ
nói là cha đứa bé, họ đưa ra giấy khai sinh và nói thằng bé cần cấp cứu gấp. Bảo
vệ tòa nhà cũng không thể can thiệp...
Đúng
lúc đó, điện thoại cô lại reo. Bảo vệ tòa nhà thông báo họ đang ở bệnh viện
cùng Cường. Tâm lập tức lao đi như một mũi tên.
Tại
sảnh bệnh viện, Cường đang đứng nói chuyện với bác sĩ điều trị chính, xung
quanh là bốn gã vệ sĩ áo đen lạnh lùng. Tâm lao đến như một con thú bị thương,
tiếng hét của cô vang động cả hành lang:
—
Con tôi đâu? Các người đã làm gì thằng bé rồi?
Thấy
Tâm đầu tóc rối bời, gương mặt đầy sát khí, Cường vội nắm chặt tay cô kéo ra một
góc. Anh ta siết mạnh đến nỗi cổ tay cô hằn đỏ:
—
Cô điên đủ chưa? Bác sĩ đang làm xét nghiệm cuối cùng để mổ. Dù đã qua thời điểm
vàng, nhưng cắt bỏ chân vẫn giúp con có 70% hy vọng cứu mạng. Sau đó sẽ xạ trị
để diệt tận gốc tế bào di căn.
Tâm
dùng toàn bộ sức bình sinh giật phắt tay ra và giáng cho anh ta một cái tát nảy
lửa. Cô gào lên trong nước mắt:
—
Cắt bỏ chân? Rồi lại xạ trị? Anh có biết một đứa trẻ mười tuổi phải chịu đựng nỗi
đau đó như thế nào không? Tôi đã chữa khỏi cho con rồi, không cần cái bệnh viện
này nữa!
Vị
bác sĩ thấy cảnh hỗn loạn liền bước đến, cố gắng dùng giọng điệu chuyên nghiệp
để trấn an:
—
Chị bình tĩnh đi. Chúng tôi có quy trình chuẩn bảo đảm chất lượng sống cho bệnh
nhân. Tính mạng bệnh nhân là ưu tiên hàng đầu của ngành y...
—
Quy trình gì? — Tâm mất kiểm soát — Một đứa bé mười tuổi cụt cả hai chân, thể
xác nát tan vì hóa chất mà các người gọi là "chất lượng cuộc sống"
sao? Tôi nhắc lại, con tôi đã khỏi bệnh!
Vị
bác sĩ lắc đầu ngán ngẩm:
—
Chị đừng ảo tưởng vào những bài thuốc dân gian. Thằng bé hết đau có lẽ chỉ là
do thuốc giảm đau liều cao nào đó đánh lừa triệu chứng thôi...
Tâm
không buồn tranh cãi, cô lao vào phòng xét nghiệm nhưng bị hai nữ y tá chặn lại.
—
Tôi không đồng ý phẫu thuật! Ai cho phép các người làm thế?
Nữ
y tá chìa ra tờ cam kết:
—
Người nhà bệnh nhân đã ký rồi. Cô xem đi.
Tâm
nhìn nét chữ quen thuộc mà thấy lồng ngực như bị xé toạc.
—
Anh ta không có quyền! — Cô hét lên rồi rút điện thoại ra — Tôi sẽ tố cáo bệnh
viện các người về hành vi tự ý phẫu thuật trái phép!
Không
gian bỗng chốc khựng lại. Các y bác sĩ bắt đầu lo ngại về vấn đề pháp lý. Một vị
bác sĩ già bước đến định hòa giải, nhưng đúng lúc đó, một cô y tá từ phòng xét
nghiệm hớt hải chạy ra, cầm theo tờ kết quả đưa cho bác sĩ điều trị chính.
Vị
bác sĩ nọ vừa đọc vừa nhíu mày, gương mặt biến sắc liên tục. Cuối cùng, anh ta
lắc đầu đầy khó hiểu rồi đưa báo cáo cho vị bác sĩ già. Hai người họ liếc nhanh
vào tờ giấy, nhìn nhau kinh ngạc rồi cùng lúc lao vội vào phòng xét nghiệm, để
lại Cường và Tâm giữa sự hoang mang tột độ.