Thiên Phúc Nam Dược là một công ty chuyên về đông dược, sở hữu hệ thống phòng khám và nhà thuốc Đông y trải dài khắp cả nước, thậm chí có mặt ở nước ngoài. Công ty còn có một nhà máy sản xuất dược phẩm đông y cùng hai trang trại trồng dược liệu lớn tại Lâm Đồng và Gia Lai.
Đây là một doanh nghiệp gia đình
truyền qua nhiều thế hệ, khởi nguồn từ một vùng đất phía Bắc. Trải qua nhiều biến
động của thời cuộc, đã có thời điểm công ty đứng bên bờ vực phá sản.
Đến đời cụ Lương Văn Độ, Thiên
Phúc Nam Dược mới dần khởi sắc trở lại. Phòng khám do cụ điều hành trở nên nổi
tiếng vì cụ “mát tay”, đặc biệt có nhiều phương thuốc gia truyền chuyên trị các
bệnh mãn tính và các ca trúng độc khó chữa.
Cụ Độ có hai con trai và một con
gái.
Người con trai cả nối nghiệp cha,
là một lương y có tiếng. Ông được giao quản lý toàn bộ hệ thống phòng khám Đông
y. Vợ ông là bác sĩ Tây y. Hai người có một con gái tên Diệp Linh.
Bi kịch ập đến khi ba mẹ Linh qua
đời trong một vụ tai nạn giao thông trên đường đi thăm các phòng khám, lúc cô
còn đang học trung học.
Cú sốc mất cha mẹ quá đột ngột đã
kéo Linh từ một cô bé hồn nhiên, luôn cười nói, rơi thẳng vào bóng tối của trầm
cảm. Từ ngày tai nạn xảy ra, cô trở nên lặng lẽ, ít nói, đôi mắt vốn trong veo
nay luôn phảng phất một nỗi buồn khó gọi thành tên.
Cụ Độ nhìn cháu mà đau thắt lòng.
Ông quyết định đón Linh về sống cùng, tự mình chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ. Suốt
nhiều năm, cụ kiên trì mời các bác sĩ tâm lý giỏi nhất đến hỗ trợ, đồng hành
cùng cháu qua từng giai đoạn khó khăn.
Nhờ tình thương và sự nhẫn nại ấy,
khi bước vào đại học, Linh dần hồi phục. Cô bắt đầu nói nhiều hơn, cười nhiều
hơn, chậm rãi tìm lại nét hoạt bát vốn có của tuổi trẻ.
Người con trai thứ hai của cụ Độ
có đầu óc kinh doanh, là người góp công lớn trong việc mở rộng quy mô Thiên
Phúc Nam Dược như hiện nay. Ông giữ chức Tổng Giám đốc. Vợ ông cũng là doanh
nhân thành đạt, đảm nhiệm vai trò Giám đốc tài chính. Hai vợ chồng được cụ Độ
tin tưởng giao toàn bộ hoạt động kinh doanh của công ty.
Họ có hai con, một trai một gái.
Người con trai lớn đang học thạc sĩ quản trị kinh doanh tại Mỹ. Con gái đang
theo học tại một trường đại học hàng đầu của Úc (cơ sở tại Việt Nam). Cả gia
đình sống trong một biệt thự tại Quận 2.
Cô con gái út của cụ Độ học giỏi,
du học Mỹ ngành tài chính. Sau khi kết hôn, cô định cư tại Mỹ và cùng chồng xây
dựng một công ty dược thành công. Hai người có một con gái vừa bước vào đại học
tại Mỹ.
Sau bữa tối, cụ Độ đang ngồi uống
trà và xem tin tức thì điện thoại reo.
Đầu dây bên kia là lương y Đông,
người đang phụ trách phòng khám của công ty tại Quận 5.
– Alo, thầy ơi. Có một bệnh nhân
vừa được đưa tới. Dấu hiệu ban đầu giống dị ứng, nhưng em nghi ngờ cậu ấy bị
trúng độc.
Cụ Độ vẫn giữ giọng trầm ổn:
– Vậy thì tiến hành các bước giải
độc theo quy định đi.
Lương y Đông đáp, giọng có phần
lo lắng:
– Dạ, em đã làm rồi nhưng không
hiệu quả. Dường như bệnh nhân bị trúng cổ độc.
Cụ Độ thoáng kinh ngạc, nhưng
nhanh chóng trả lời dứt khoát:
– Vậy thì từ chối bệnh nhân đi.
Chúng ta không chữa được.
Lương y Đông ngập ngừng:
– Nhưng… đây là bệnh nhân do
chính Tổng Giám đốc gửi tới.
Cụ Độ vẫn điềm đạm:
– Ai gửi cũng vậy. Năng lực chúng
ta không chữa được thì không nên cố. Có thể bệnh nhân sẽ tìm được nơi khác có
khả năng cứu chữa. Đừng lãng phí thời gian vàng của họ. Đó cũng là y đức.
Lương y Đông thở dài:
– Vâng, em nghe theo thầy.
Một lúc sau, điện thoại lại reo.
Cụ Độ cầm máy, khẽ nhíu mày.
– Alo, ba nghe.
Sau cuộc nói chuyện với người con
trai thứ hai, sắc mặt cụ trở nên nặng nề. Ông ngồi lặng một lúc rồi đứng dậy
vào thư phòng. Từ ngăn kéo, cụ lấy ra một cuốn sách cũ viết bằng chữ Hán, bên
trong có rất nhiều hình vẽ. Cụ ngồi xuống bàn, chăm chú đọc.
Gần nửa đêm, Linh xuống lầu lấy
nước uống, thấy đèn thư phòng vẫn còn sáng. Nghĩ ông nội quên tắt đèn, cô định
vào nhắc. Khi đến cửa, cô thấy bóng lưng cụ Độ vẫn đang miệt mài đọc sách.
Cô khẽ gõ cửa:
– Ông nội chưa ngủ sao?
Cụ ngẩng lên, giọng mệt mỏi:
– Mấy giờ rồi con?
– Gần một giờ sáng rồi ạ.
Cụ gật đầu, khép sách lại, không
nói thêm, rồi chậm rãi trở về phòng.
Sáng hôm sau, cụ Độ đến phòng
khám.
Phòng khám là một tòa nhà hai tầng:
tầng trệt dùng để khám bệnh và bán thuốc; hai tầng trên là khu điều trị nội trú
và kho thuốc.
Trên giường bệnh, Trần Chung đang
mê man dưới tác dụng của thuốc an thần. Bên cạnh là các thiết bị theo dõi của
Tây y cùng một bác sĩ Tây y được gia đình thuê riêng để giám sát tình trạng bệnh.
Đây là sự sắp xếp đặc biệt do mối quan hệ của bệnh nhân với Tổng Giám đốc.
Trong phòng còn có vợ chồng Chủ tịch
Tập đoàn Hoàn Cầu, ánh mắt đầy lo lắng.
Chung đã được điều trị tại nhiều
bệnh viện Tây y nhưng không có tiến triển. Hàng loạt xét nghiệm được thực hiện
nhưng không phát hiện bất thường rõ ràng. Gia đình còn đưa anh ra nước ngoài chữa
trị, song tất cả đều vô vọng.
Các vết lở loét trên người ngày
càng nặng. Chung phải dùng thuốc giảm triệu chứng liên tục và kháng sinh để
ngăn nhiễm trùng. Trong cơn tuyệt vọng, Chủ tịch Hoàn Cầu chợt nhớ đến một đối
tác trong lĩnh vực đông dược có hệ thống phòng khám nổi tiếng – Thiên Phúc Nam
Dược. Ông quyết định thử vận may với Đông y.
Với ông Hoành – Tổng Giám đốc
Thiên Phúc Nam Dược – nếu chữa khỏi cho Chung, công ty sẽ có cơ hội hợp tác lớn
với Tập đoàn Hoàn Cầu. Từ trước đến nay, ông luôn tin tưởng vào tay nghề của
cha mình, dù cụ đã lui về hậu trường. Sau khi anh trai (cha của Linh) qua đời,
cụ Độ trực tiếp đảm trách chuyên môn toàn hệ thống.
Tối hôm trước, ông Hoành đã cố gắng
thuyết phục để cụ nhận ca này. Cụ không từ chối, nhưng cũng không hứa chắc.
Sau khi kiểm tra các vết thương
và nghe bác sĩ Tây y tường thuật triệu chứng, cụ Độ trầm ngâm suy nghĩ. Căn
phòng im lặng, chỉ còn tiếng máy móc vận hành.
Cuối cùng, vợ Chủ tịch Hoàn Cầu cất
tiếng:
– Con tôi còn hy vọng không, thưa
cụ?
Cụ Độ từ tốn đáp:
– Bệnh nhân đã trúng một loại độc
rất đặc biệt. Độc này không phải vật chất thông thường, nên sẽ vô hình trước mọi
xét nghiệm và không đáp ứng với các loại thuốc hiện nay.
Người mẹ bật khóc:
– Vậy chẳng lẽ con tôi hết hy vọng
rồi sao?
Cụ Độ chậm rãi nói tiếp:
– Người hạ độc này rất tàn nhẫn.
Bệnh nhân sẽ phải đau đớn kéo dài… sống không bằng chết. Và cuối dùng để giải
thoát họ buộc phải tự sát
Nghe vậy, mẹ Chung quỳ sụp xuống
trước mặt cụ:
– Tôi cầu xin cụ cứu cháu. Cụ đã
chẩn đoán được bệnh, chắc hẳn có cách chữa. Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng chấp
nhận.
Cụ Độ vội đỡ bà dậy:
– Bà không nên làm vậy. Làm nghề
y, nếu có bất kỳ cơ hội cứu người nào, chúng tôi cũng sẽ dốc hết sức, không cần
cầu xin.
Ông tiếp lời:
– Muốn trị tận gốc căn bệnh này
không thể dùng thuốc thông thường mà phải áp dụng một phương pháp đặc biệt.
Phương pháp đó phụ thuộc rất nhiều vào người chữa trị. Trước đây, trong toàn hệ
thống chỉ có tôi và con trai tôi có khả năng thực hiện. Nay con tôi đã mất, chỉ
còn lại mình tôi.
Cụ khẽ thở dài:
– Nhưng như các vị thấy, tôi đã lớn
tuổi, sức lực không còn như xưa. Một khi đã bắt đầu quá trình trục độc thì phải
làm đến cùng. Nếu giữa chừng thất bại, độc sẽ phản phệ, không chỉ khiến bệnh
nhân chết ngay lập tức mà bản thân người chữa trị cũng sẽ bị nội thương nặng.