Long xoay người, lập tức bắt gặp một người đàn ông tóc dài chạm vai, toàn thân mặc đồ đen, gương mặt dài gốc cạnh lạnh như băng. Bên cạnh hắn là tên đô con còn lại.
Long lập tức cảnh giác, âm
thầm vận khí. Trực giác mách bảo kẻ trước mặt cực kỳ nguy hiểm.
Anh nhanh tay rút điện thoại,
bấm số 1155.
Nghe thấy từ “police” phát
ra từ điện thoại, hai kẻ kia thoáng giật mình. Nhưng sự hoảng loạn chỉ lóe lên
trong mắt rồi biến mất.
Người đàn ông áo đen phản ứng
cực nhanh, thân hình lao vọt về phía Long như một mũi tên.
Long chỉ kịp nghiêng đầu
tránh cú đá thẳng vào mặt. Luồng gió mạnh quét ngang má khiến da anh rát buốt.
Anh bật lùi ra sau, kéo giãn khoảng cách.
Đòn hụt, đối phương không
hề bất ngờ. Hắn xoay người, áp sát, tung cú đá thấp vào bụng Long.
Lần này, Long không né.
Anh vận lực vào cánh tay, trực tiếp đỡ đòn.
Chát!
Lực va chạm khiến Long lùi
liền ba bước.
Người đàn ông đứng yên,
ánh mắt thoáng kinh ngạc. Cú đá vừa rồi đã dùng đến tám phần công lực của nội
kình sơ cảnh. Võ sư bình thường trúng đòn này ít nhất cũng trọng thương. Nhưng
Long chỉ lùi lại, sắc mặt không đổi.
Hắn nhớ lại đoạn video trích
ra từ camera an ninh ghi cảnh Long giao đấu với Sở Minh Hào. Khi đó, Long còn
chật vật trước một kẻ mới bước vào ngoại kình sơ cảnh. Hắn đã đánh giá Long chỉ
ở mức ngoại kình trung cảnh so với hắn - nội kình sơ cảnh cách nhau đến 2 cảnh
giới. Người thuê ra cái giá khá cao nhưng chỉ yêu cầu làm bị thương nặng không
yêu cầu lấy mạng, nên hợp đồng này khá ngon.
Nhưng tình huống hiện tại…
rõ ràng vượt qua tính toán tồi tệ nhất của hắn.
Nhưng hắn không còn thời
gian. Cảnh sát có thể đến bất cứ lúc nào. Đã nhận tiền, nhất định phải hoàn
thành nhiệm vụ.
Ánh mắt hắn lạnh lại.
Ngay lập tức, một loạt
liên hoàn cước như bão táp trút xuống những điểm yếu hại trên cơ thể Long.
Tốc độ quá nhanh.
Long bị ép vào thế phòng
thủ, nhưng trong lòng lại dần ổn định. Lực đạo của đối phương… kém xa Đoàn sư
thúc.
Mượn lực từ cú đá của đối
phương, anh bật lùi, kéo dài khoảng cách. Ý đồ của anh là cầm cự kéo dài thời
gian chờ cảnh sát tới.
Long nghiêng người, đồng
thời vung tay đấm mạnh vào cẳng chân của đối phương đang đá tới. Cú đấm này anh
đã dồn toàn lực cộng thêm lực đá tới của người đàn ông nên lực va chạm rất mạnh.
Một cơn đau nhói ở các khớp
khiến Long nhăn mặt nhưng sinh khí dồi dào trong người anh tự động bù đắp các tổn
thương ở tay
Người đàn ông loạng choạng,
cơn đau buốt truyền lên từ cẳng chân. Hắn nghiến răng, bất chấp lao tới, tung
quyền vào ngực Long.
Nhưng ngay khi nắm đấm gần
chạm, bàn tay hắn bất ngờ mở ra, đổi hướng, xỉa xéo lên cổ Long.
Long phản ứng cực nhanh, gạt
phăng đòn đánh, rồi lập tức tung cú đá thấp vào bắp đùi đối phương. Chiêu này
anh học từ Linh.
Bốp!
Đòn đánh trúng ngay chân vừa
bị thương.
Người đàn ông đau đớn,
thân hình chao đảo.
Không bỏ lỡ cơ hội, Long
xông lên, tung ra một chuỗi đòn hỗn hợp — quyền, cước, khuỷu — không theo bài bản,
nhưng nhanh và nặng.
Đối phương chỉ còn cách co
người, che chắn những chỗ hiểm, cứng rắn chịu đòn.
Đúng lúc đó, tiếng còi xe
cảnh sát vang lên ngoài đường.
Tên đô con lập tức lao tới
từ phía sau, định đánh lén để giải vây.
Long cúi người né đòn,
xoay hông, thúc mạnh khuỷu tay vào bụng hắn.
Hự!
Tên đô con gập người, lảo
đảo lùi lại.
Hai kẻ nhìn Long với ánh mắt
đầy kiêng dè, rồi nhanh chóng dìu nhau rút vào con hẻm tối.
Khi cảnh sát chạy tới, hiện
trường chỉ còn lại Long.
Quần áo anh xộc xệch, dính
bụi bẩn, tay có vài vết trầy xước, nhưng tổng thể vẫn ổn.
Hai viên cảnh sát hỏi anh
có cần đến bệnh viện không.
Long lắc đầu.
Sau đó, anh theo họ về đồn
để khai báo.
Khi trở lại khách sạn thì
đã là đêm khuya. Long đang mở cửa phòng thì thấy ông Nam bước ra từ phòng bà
Nhàn. Vừa nhìn thấy anh, ông ta thoáng hoảng loạn. Long không để ý, lặng lẽ vào
phòng.
Sáng hôm sau, Long gặp lại
hai người trong nhà hàng. Ông Nam có vẻ ngượng ngùng, sau vài câu xã giao, Long
tập trung vào bữa ăn. Quan hệ giữa hai người kia không liên quan đến anh, anh
cũng không muốn bận tâm.
Trong đầu Long vẫn xoay
quanh chuyện tối qua. Anh không tin đó là ngẫu nhiên. Một cái tên dần hiện lên
rõ ràng:
Tổng giám đốc Xương.
Ông ta là người có động cơ
nhất để ra tay với anh.
Ba người bắt taxi đến hội
thảo, địa điểm gần khu triển lãm. Hội trường đã khá đông, người tham dự đến từ
nhiều quốc gia, nhưng đông nhất vẫn là người gốc Hoa.
Sở Minh Chí thấy Long liền
chạy đến đón, dẫn cả nhóm vào chỗ ngồi gần sân khấu.
Kiến thức đông y của Long
chủ yếu do cụ Độ truyền lại, nhưng thời gian học không nhiều. Sau khi cụ bị hại,
việc học cũng dở dang, nên trình độ của anh chỉ dừng ở mức nhập môn.
Anh liếc sang, thấy ông
Nam chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chép vào sổ. Bà Nhàn thì lại bận xem
điện thoại, rõ ràng không hứng thú với hội thảo này. Còn Long, với vốn tiếng
Anh hạn chế và hiểu biết đông y nông cạn, gần như không theo kịp nội dung.
Hội thảo đã kéo dài hơn một
tiếng rưỡi. Cảm thấy vô ích, Long đứng dậy ra ngoài. Vừa bước ra, anh chạm mặt
ông Xương và Sở Minh Chí.
Nhờ ông Xương phiên dịch,
Sở Minh Chí mời Long tham quan khu triển lãm lịch sử đông y.
Khu triển lãm rộng khoảng
hai trăm mét vuông, trưng bày nhiều hiện vật từ các triều đại phong kiến đến hiện
đại.
Ba người dừng lại ở khu
thư pháp. Những bức chữ và tranh thủy mặc được đặt trong tủ kính. Trước đó, một
ông lão tóc bạc trắng, râu dài, dáng vẻ tiên phong đạo cốt đang chăm chú ngắm
tranh.
Sở Minh Chí bước đến, cung
kính cúi đầu nói bằng tiếng Trung:
— Thưa sư tổ, con đã dẫn
người đến.
Ông lão từ từ xoay người lại.
Long lập tức nhận ra —
chính là người chủ tọa trong buổi đấu giá hôm trước.
Ánh mắt ông lão sáng quắc,
như muốn nhìn xuyên thấu nội tâm Long. Một luồng uy áp vô hình đè xuống, khiến
anh khó thở, đầu óc choáng váng.
Long vội vận khí hộ thân,
mở thần thức. Hơi thở dần ổn định, cảm giác choáng váng cũng tan đi.
Giọng lão Lục vang lên
trong đầu:
— Cẩn thận lão già đó. Ta
cảm nhận được linh lực rất mạnh. Ông ta rất có thể là tu sĩ.
Long chấn động. Đây là lần
đầu tiên anh tiếp xúc với người của Tu Chân Giới. Chỉ một ánh mắt đã khiến anh
chật vật chống đỡ.
Sau khi quan sát một lúc,
ông lão thu hồi ánh nhìn, khẽ mỉm cười, không nói gì, quay lại tiếp tục xem
tranh như chưa từng để ý đến họ.
Sở Minh Chí giới thiệu:
— Đây là Hoàng lão sư của
Thiên Dược Môn, cao nhân trong giới đông y. Hiện là cố vấn cấp cao của Đông
Hoàn Medicine thuộc Sở thị.
Long chỉ gật đầu, không
đáp.
Sở Minh Chí nhờ ông Xương
dẫn Long đi tham quan triễn lãm. Khi hai người rời đi, hắn quay sang hỏi:
— Sư tổ, hắn có phải là tu
sĩ không?
Hoàng lão sư cười nhạt:
— Hắn có thể chống lại uy
áp của ta, chứng tỏ nội công không tệ, nhưng chưa phải tu sĩ.
Ông dừng lại một chút, rồi
nói tiếp:
— Tuy nhiên, trên người hắn
có dấu vết linh khí, lại có linh căn giống con. Không ngờ vùng đất hẻo lánh
phương Nam lại xuất hiện người như vậy. Nếu có thể lôi kéo vào môn phái thì tốt…
nếu không, phải loại trừ. Người có linh căn là tài nguyên quý hiếm — không có
được thì cũng không thể để kẻ khác có.
Ông nheo mắt:
— Hắn có bí mật. Hãy tìm
hiểu xem linh khí đó từ đâu mà có. Và… ta có cảm giác hắn đã mở thần thức.
Giọng ông trầm xuống:
— Điều này… là không thể.
Vì năng lực này chỉ có ở các tu sĩ.
Trong khi đó, Long đi theo
ông Xương tiếp tục tham quan. Hai người hầu như không nói gì, bầu không khí khá
gượng gạo.
Cuối cùng Long lên tiếng:
— Tôi xem đủ rồi. Tôi muốn
về khách sạn chuẩn bị cho chuyến bay chiều.
Ông Xương gật đầu. Khi
Long vừa đi được vài bước, ông ta gọi lại:
— Anh Long, hy vọng chúng
ta có cơ hội hợp tác.
Long dừng lại, quay đầu, nở
một nụ cười lạnh:
— Hợp tác? Sau những gì
ông đã làm với tôi?
Nụ cười trên mặt ông Xương
tắt hẳn.
— Có lẽ giữa chúng ta có
hiểu lầm. Mọi chuyện không tệ như anh nghĩ.
Long khẽ cười khẩy:
— Không tệ? Tôi chỉ muốn
tránh ông càng xa càng tốt… để giữ cái mạng nhỏ của mình.
Nói xong, anh quay người rời
đi, không ngoái lại.