Sáng cuối tuần, Long vẫn dậy sớm
như thường lệ. Sau khi vệ sinh cá nhân, anh nhanh chóng thay đồ để ra ngoài.
Mẹ Long ngạc nhiên hỏi:
— Bình thường ngày nghỉ con hay
ngủ trễ, hôm nay có gì đặc biệt à?
Long đáp:
— Con có hẹn với bạn. Trưa nay
con không ăn ở nhà.
Mẹ anh nheo mắt:
— Hẹn bạn gái hả?
— Dạ không, chỉ là bạn thôi —
Long trả lời qua loa.
Mẹ thở dài:
— Con gần ba mươi rồi. Người ta
tuổi này con cái đã đi học hết. Thằng Út chắc sang năm cưới vợ, còn con thì đến
bạn gái cũng chưa có.
Long chỉ mỉm cười, không nói
thêm. Anh không muốn bị ràng buộc trong một cuộc hôn nhân. Với anh, có bạn gái
để yêu hoàn toàn khác với có một người vợ để sống cùng.
Vừa dắt xe ra khỏi nhà, điện thoại
anh reo. Giọng Linh trong trẻo vang lên:
— Alo, em đợi anh ở quán bún X
trên đường Y nha.
— Ok, khoảng ba mươi phút nữa anh
tới.
Quán bún X khá nổi tiếng ở Sài
Gòn, chuyên bán các món đặc sản miền Bắc nên lúc nào cũng đông khách. Vì nằm
trên đường lớn và giá khá cao, Long hiếm khi ăn ở những nơi như vậy — thu nhập
của anh không cho phép.
Khi đến nơi, xe đậu kín cả vỉa
hè. Gửi xe xong, Long gọi cho Linh. Cô hướng dẫn:
— Anh vào quán, lên lầu hai, bàn
thứ hai gần cửa sổ.
Đến nơi, Long thấy Huy và Linh
đang trò chuyện rất vui vẻ. Cô vẫy tay:
— Chào anh Long. Em gọi vài món
cho ba người rồi. Anh thích gì thì gọi thêm nhé.
Long xua tay:
— Thôi, vậy được rồi.
Món ăn được mang ra rất nhanh,
bày đầy cả bàn. Long ngạc nhiên:
— Có ba người mà sao gọi nhiều vậy?
Huy cười nhẹ:
— Có bao nhiêu đâu. Lần đầu ăn ở
đây thì phải thử hết chứ.
Long đoán câu nói này là dành cho
mình. Anh chỉ lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng góp vài câu vào câu chuyện.
Đột nhiên Huy hỏi:
— Nghe Linh kể vụ teambuilding vừa
rồi của công ty. Cảm ơn anh Long nhiều nha.
— À, chuyện nhỏ thôi mà — Long
đáp.
Huy tò mò:
— Nghe nói thân thủ anh nhanh lắm.
Anh theo môn võ nào vậy?
— Tôi không học võ. Cuối tuần chỉ
đi bơi cho khỏe thôi.
Linh lắc đầu:
— Em không tin. Người không học
võ sao hạ được hai tên đó nhanh vậy?
Long nhún vai, khéo léo chuyển chủ
đề:
— Thân thủ của em khi xử lý tên
du côn hôm đó cũng đâu kém. Giờ em nổi tiếng trong công ty rồi đó.
Linh đỏ mặt:
— Em chỉ học vài chiêu tự vệ cho
phụ nữ thôi. Tập nhiều nên mới được vậy. Em có học võ Thái, nhưng chưa từng
đánh nhau thật sự ngoài đời. Hôm đó đúng là lần đầu thực chiến, tim em muốn rớt
ra ngoài.
Huy nói:
— Nếu anh Long muốn học võ bài bản
thì ghé võ đường của tôi. Bên tôi chuyên MMA, thiên về thực chiến. Anh là bạn của
Linh nên nếu muốn tập tôi sẽ giới thiệu huấn luyện viên cho anh. Tất cả đều miễn
phí.
— Cảm ơn anh, để tôi thu xếp thời
gian. Dạo này tôi hơi bận — Long đáp.
Huy tiếp lời:
— Sắp tới tôi khai trương học viện
võ thuật. Nếu rảnh anh tới dự. Trong buổi đó sẽ có giải đấu mini, mời nhiều môn
phái võ thuật ở Việt Nam tham gia.
Linh hào hứng:
— Có em thi đấu nữa đó. Nhớ đến cổ
vũ em nha!
Long cười:
— Ok, khi nào tổ chức nhớ báo
tôi.
Sau bữa ăn, Huy lái xe đi trước.
Long chở Linh bằng xe máy về nhà ông nội cô.
Theo hướng dẫn của Linh, Long chạy
vào một con hẻm trong khu người Hoa. Đi thêm một đoạn, cả hai dừng lại trước một
ngôi nhà ba tầng.
Căn nhà mang kiến trúc đặc trưng
của Sài Gòn trước năm 1975: mặt tiền hẹp nhưng chiều sâu lớn, tường xây dày, cửa
gỗ khung sắt kiểu cũ với lớp sơn đã bạc màu theo năm tháng.
Phía trước nhà là một khoảng sân
khá rộng — điều hiếm thấy trong khu phố đông đúc. Sân lát gạch đỏ, hai bên đặt
nhiều chậu kiểng lâu năm: mai chiếu thủy được uốn thế mềm mại, vài cây si cổ thụ
thu nhỏ trong chậu sành men rạn, cùng mấy chậu lộc vừng dáng lão.
Linh bấm chuông. Một lúc sau, một
người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi ra mở cửa. Thấy cô, bà cười vui vẻ:
— Các con ăn sáng chưa?
— Dạ Vú, con ăn rồi. Con dẫn bạn
về cho ông Nội.
— Vậy à, vào đi. Ông Nội vừa tập
thể dục xong, đang ăn sáng trong phòng.
Long dắt xe vào sân. Linh nói:
— Anh Long vào phòng khách đợi
chút nha, em lên gặp Nội.
Cô quay sang người phụ nữ:
— Vú lấy trà cho bạn con dùm.
Nói rồi cô đi lên lầu.
Long ngồi xuống ghế gỗ, nhấp một
ngụm trà và quan sát xung quanh.
Phòng khách không lớn nhưng trần
cao, không khí mát nhờ lối thông gió tự nhiên của kiểu nhà xưa. Sàn lát gạch
bông hoa văn cổ, nhiều viên đã mòn góc theo thời gian, tạo cảm giác hoài cổ dễ
chịu.
Bộ trường kỷ gỗ mun đặt sát tường,
mặt ghế bóng loáng vì được lau bằng dầu tràm thường xuyên. Trên tường treo
tranh thờ tổ tiên đóng khung gỗ chạm trổ. Bên dưới là lư đồng, bình hoa và khay
trầu cau — những vật quen thuộc trong nếp nhà Bắc xưa.
Bên cạnh bàn thờ là chiếc đồng hồ
quả lắc kiểu Pháp, mỗi nửa giờ lại ngân lên một tiếng trầm đều.
Một lúc sau, cụ Độ và Linh từ
trên lầu bước xuống. Hôm nay cụ mặc bộ bà ba màu xám rộng rãi, chân đi đôi dép
nhựa mềm đã cũ. Vừa thấy Long, cụ đã cười hiền hậu:
— Xin lỗi đã để cháu đợi lâu.
Long vội đáp:
— Dạ không sao ạ, cháu cũng mới tới
thôi.
Cụ gật đầu, rồi hỏi thăm về gia
đình Long. Khi biết ba mẹ anh đều là giáo viên, cụ tỏ ra rất hài lòng. Sau đó cụ
hỏi về công việc hiện tại của Long. Anh vui vẻ trò chuyện với cụ, Linh ngồi bên
thỉnh thoảng góp thêm vài câu.
Cụ nhấp một ngụm trà, đặt tách xuống
rồi đứng dậy:
— Con theo ông.
Ba người cùng đi lên lầu một. Trước
căn phòng cuối hành lang, cụ lấy chìa khóa mở cửa rồi bật đèn.
Ánh sáng dịu chiếu lên căn phòng
khoảng hai mươi mét vuông — một thư phòng nhỏ ấm cúng. Ở giữa phòng là chiếc
bàn gỗ tròn vân sáng bóng. Hai bên tường là những kệ sách cao, chất đầy sách cổ
và nhiều tài liệu đã úa màu theo thời gian.
Trên bức tường đối diện treo bốn
bức chân dung khắc trên gỗ cùng một tấm bài vị chữ Hán.
Đúng lúc đó, giọng nói trong đầu
Long bỗng vang lên, đầy kinh ngạc:
— Linh khí! Thật kỳ lạ… ta cảm nhận
được linh khí ở nơi này. Tuy rất mờ nhạt, nhưng ta chắc chắn đó là linh khí thật.
Tiểu tử, ngươi thật may mắn.
Long chấn động trong lòng nhưng vẻ
ngoài vẫn bình thản. Anh âm thầm hỏi:
— Làm sao ông dám khẳng định đó
là linh khí?
Tàn hồn đáp:
— Bởi vì ở thế giới ta từng sống,
linh khí không hề hiếm như ở thế giới của ngươi.
Thấy Long không nói gì, tàn hồn lại
thúc giục:
— Mau tìm xem nguồn gốc của luồng
linh khí này ở đâu.
Trong khi đó, cụ Độ chậm rãi bước
đến từng bức chân dung.
Bức thứ nhất là ảnh một người đàn
ông khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sáng — nét nào đó rất
giống Linh. Long liếc sang thấy mắt cô đã đỏ lên.
Cụ Độ giới thiệu:
— Đây là con trai cả của ông,
cũng là ba của con Linh. Trong số con cháu, chỉ có nó đam mê Đông y giống ông.
Ông từng xem nó là người kế nghiệp gia tộc…
Giọng cụ chợt nghẹn lại:
— Nhưng… tiếc thay…
Cụ không nói tiếp, chỉ lặng lẽ
chuyển sang bức thứ hai — chân dung chính cụ lúc trung niên.
Hai bức còn lại là chân dung hai
cụ già, trong đó có một bức dường như là tranh vẽ.
Cụ chậm rãi kể:
— Năm đó, khi thời cuộc biến động,
ông cố của Linh đưa cả gia đình lên tàu xuôi Nam. Khi đến Sài Gòn, cả nhà tìm đến
khu vực này và dựng lại Thiên Phúc Nam Dược.
— Ông là anh cả trong gia đình,
dưới ông còn một em trai. Nhưng em trai ông không theo nghề truyền thống, mà ra
ngoài kinh doanh lĩnh vực khác.
Cụ tiếp tục:
— Lúc đó Thiên Phúc Nam Dược chỉ
là một phòng khám nhỏ: phía trước khám bệnh, phía sau bào chế thuốc. Trong vùng
khi ấy chỉ có phòng khám này là của người Việt, còn xung quanh đều là phòng
khám của người Hoa.
— Nhưng nhờ những phương thuốc
hay và bí quyết châm cứu, bấm huyệt gia truyền, phòng khám vẫn đứng vững, cạnh
tranh ngang ngửa với các phòng khám lớn của Hoa kiều.
Cụ dừng lại, gương mặt thoáng vẻ
tự hào.
— Thiên Phúc Nam Dược từng chữa
trị cho nhiều nhân vật nổi tiếng ở Sài Gòn lúc bấy giờ. Danh tiếng thậm chí còn
vang tới một số nước Đông Nam Á.
Cụ thở dài rồi nói tiếp:
— Các phòng khám người Hoa ghen
ghét nên tìm cách chơi xấu. Nguồn dược liệu khi đó do họ thao túng, nên họ dễ
dàng cắt đứt nguồn cung của Thiên Phúc Nam Dược.
— Lúc đó ông và ông cố của Linh
phải tự mình đi khắp nhiều vùng ở Việt Nam để tìm nguồn dược liệu thay thế.
Công việc rất vất vả và nguy hiểm, nhưng cuối cùng những nỗ lực đó cũng được đền
đáp.
Cụ dừng lại trước bức chân dung
hai cụ già, giọng bùi ngùi:
— Thiên Phúc Nam Dược đã truyền
qua bốn đời. Ông rất sợ đến đời mình thì nó sẽ thất truyền.
Sau đó, cụ hướng sang tấm gỗ khắc
bài vị, vẻ mặt đầy kính trọng:
— Đây là người sáng lập Thiên
Phúc Nam Dược. Thông tin về ông không còn nhiều. Chỉ nghe truyền lại rằng ông
là một danh y nổi tiếng, từng chữa bệnh cho vua và nhiều hoàng thân quốc thích.
Cụ trầm giọng:
— Nghe nói có lần ông được mời
sang Trung Quốc chữa bệnh. Sau khi trở về, ông lâm bệnh nặng và qua đời không
lâu sau đó.