Wednesday, May 13, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 51: Gặp nạn tại núi rừng 2

 Đoàn người lầm lũi tiến sâu vào bóng tối đại ngàn. Hoàng lẳng lặng đi cuối hàng, đôi mắt sắc bén như chim ưng khẽ ngoái lại. Anh nhận ra một chi tiết bất thường: nhóm người địa phương bị tách ra lúc trước hoàn toàn không được dẫn theo. Hiện tại, chỉ có khoảng mười lăm tên phiến quân, bao gồm tên chỉ huy, đang áp giải nhóm người Việt Nam đi vào sâu trong rừng.

Đang đi, Gia Thành bỗng "vấp" phải một gốc cây cổ thụ và ngã nhào xuống đất. Ngay lập tức, ông Niên như đã chờ sẵn, vội vã lao lại đỡ lấy:

— Phó tổng! Anh có sao không?

Gia Thành khẽ lắc đầu, vẻ mặt đau đớn nhưng đôi mắt lại kín đáo giao thoa với ông Niên, rồi thoáng liếc nhanh về phía tên chỉ huy phiến quân. Mọi cử chỉ nhỏ nhặt, mọi ám hiệu tinh vi đó đều không lọt qua được tầm quan sát của Hoàng.

Tên chỉ huy tiến lại, gằn giọng bằng thứ tiếng Anh khô khốc:

— Đứng lên! Đi tiếp!

— Chân tôi bị thương rồi, cho tôi nghỉ một chút... — Gia Thành nhăn nhó, giọng điệu đầy vẻ khẩn khoản.

Tên chỉ huy không mảy may động lòng, hắn ra hiệu cho đám lính phía sau dí nòng súng đen ngòm vào lưng Gia Thành, ép hắn phải đứng dậy. Ông Niên vội vàng khoác tay dìu Gia Thành tập tễnh bước đi phía sau.

Đi được một lúc trời tối sập xuống rất nhanh. Bọn lính bắt đầu bật đèn pin, những luồng sáng trắng loang loáng quét qua các tán lá rậm rạp. Chính lúc này, Hoàng phát hiện ra một sự thật: ông Niên và Gia Thành đã "bốc hơi" khỏi hàng ngũ từ lúc nào không hay.

Giữa lúc đó, Tú Quyên đã hoàn toàn kiệt sức. Dù đã chọn trang phục gọn gàng với áo sơ mi và quần jean, nhưng việc phải băng rừng vượt núi dưới áp lực tâm lý cực độ đã vắt kiệt sức lực của cô. Những cành gai cào xước đôi tay trắng ngần, đôi chân rã rời khiến cô loạng choạng rồi ngã sụp xuống. May mắn thay, người đại diện của Hoàn Cầu đi bên cạnh đã kịp thời đỡ lấy.

Hàng ngũ trở nên hỗn loạn. Tên chỉ huy phiến quân chạy ngược lại, la hét thúc giục đám thuộc hạ phải ổn định tình hình. Bất thình lình, hai bóng người từ trong đoàn bỗng vụt chạy, lao thẳng vào bụi rậm tối om phía trước.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Hàng loạt loạt đạn khô khốc xé toạc màn đêm. Những tia lửa súng lóe lên trong bóng tối. Một tiếng hét thảm thiết vang lên rồi lịm tắt giữa tiếng lá cây xào xạc. Tên chỉ huy lạnh lùng ra hiệu cho hai thuộc hạ đi kiểm tra. Một lúc sau, chúng quay lại, dùng ngón tay quẹt ngang cổ — một dấu hiệu chết chóc không thể nhầm lẫn. Tên chỉ huy chẳng nói một lời, hất hàm ra lệnh cho đoàn người tiếp tục di chuyển.

Nỗi kinh hoàng bao trùm lấy nhóm người Việt. Họ tin chắc rằng hai người vệ sĩ vừa bỏ trốn đã bỏ mạng. Giữa cơn hoảng loạn, Tú Quyên chợt nhận ra sự vắng mặt của ông Niên và Gia Thành. Cô hốt hoảng chạy lại phía tên chỉ huy, gào lên trong nước mắt:

— Em tôi đâu? Các người đã làm gì em tôi rồi?

Nhớ lại số phận của hai người vệ sĩ vừa rồi, trái tim cô thắt lại vì lo cho tính mạng của Gia Thành. Ở vùng đất vô luật pháp này, mạng người rẻ rúng như cỏ rác. Tên chỉ huy nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt hắn vừa chứa đựng sự thèm khát dục vọng, vừa pha chút thương hại mỉa mai:

— Cô nên lo cho bản thân mình thì tốt hơn.

Hắn thúc họng súng vào lưng cô, ép mọi người phải đi nhanh hơn về phía căn cứ. Không gian trở nên nặng nề như một đám tang di động. Riêng Hoàng, anh vẫn bước đi một cách bình thản, hơi thở nhịp nhàng như đang dạo chơi. Anh đang chờ đợi một thời điểm thích hợp nhất để ra tay.

Đoàn người dừng chân giữa một khoảng rừng thưa theo lệnh của tên chỉ huy. Không khí càng trở nên lạnh lẽo khi bọn thuộc hạ thô bạo tách Tú Quyên và người đại diện ra một góc, đẩy nhóm vệ sĩ của Hoàng về phía ngược lại. Tên chỉ huy ra hiệu cho đám lính áp giải bốn người đàn ông Việt Nam tiến sâu vào bóng tối của lùm cây.

Nhận ra tử thần đang cận kề, ba người vệ sĩ vốn đã suy sụp hoàn toàn lao đến, quỳ thụp xuống dưới chân tên chỉ huy. Họ gào khóc, dùng thứ tiếng Việt xen lẫn vài từ tiếng Anh bồi gãy vụn để van xin sự sống. Tú Quyên không thể đứng nhìn, cô vùng khỏi tay đám lính, chạy đến trước mặt hắn, giọng nghẹn ngào trong nước mắt:

— Các ông không được làm thế! Đó là mạng người! Các ông muốn bao nhiêu tiền cũng được, công ty chúng tôi sẽ trả tiền chuộc cho họ. Tôi van xin ông, hãy làm ơn...

Dù chỉ mới quen biết những người này, nhưng thâm tâm cô hiểu rõ, họ rơi vào nghịch cảnh này là vì nhiệm vụ bảo vệ cô. Giữa vùng đất viễn xứ đầy rẫy hiểm nguy, tình đồng bào là sợi dây duy nhất còn sót lại để cô bấu víu. Thế nhưng, đáp lại lời khẩn cầu thảm thiết đó chỉ là nụ cười độc ác của tên chỉ huy. Hắn không cần khoản tiền chuộc từ cô, bởi lẽ hắn đã nhận được một con số lớn hơn gấp bội từ những kẻ đứng sau màn kịch này. Nhiệm vụ của hắn là không để bất kỳ ai trong nhóm này quay về Việt Nam

Hắn tàn nhẫn hất mạnh khiến Tú Quyên ngã sóng soài xuống nền đất đầy lá mục, rồi hất hàm ra lệnh cho đám thuộc hạ hành sự.

Nhóm người Việt bị xua đi, rời khỏi lối mòn để tiến vào sâu trong rừng thẳm. Khi đứng trước bờ vực diệt vong, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bất thình lình, hai người vệ sĩ đi trước liều mạng lao vào tấn công hai tên lính gần nhất. Đó là một nỗ lực tuyệt vọng của những kẻ không qua đào tạo bài bản, những cú đấm và xô đẩy vụng về nhanh chóng bị đám phiến quân áp đảo. Hai người họ bị đánh văng ra, nằm quằn quại dưới đất. Một tên nổ súng bắn hai người vệ sĩ.

Nhưng chính trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, đã cho Hoàng cơ hội.

Tên lính đi cạnh Hoàng đang mải nhìn cuộc thảm sát thì bỗng thấy tầm mắt mình nhòe đi. Người thanh niên dáng vẻ thư sinh bên cạnh anh ta đột ngột "biến mất" như một bóng ma. Ngay sau đó là một cảm giác đau nhói, lạnh ngắt xé toạc vùng cổ. Hắn trợn ngược mắt, quay lại nhìn thì thấy Hoàng đang đứng đó từ lúc nào, trên tay cầm chính con dao găm của hắn, những giọt máu nóng hổi đang nhỏ xuống từng giọt đều đặn.

Theo phản xạ, tên lính đưa tay bịt chặt vết thương, nhưng máu vẫn tuôn trào qua kẽ tay không cách nào ngăn lại. Hắn ú ớ, cổ họng chỉ còn phát ra những tiếng sùng sục vô nghĩa trước khi đổ sụp xuống như một thân cây mục. Cho đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, hắn vẫn không thể hiểu nổi bằng cách nào mà gã thanh niên này có thể đoạt dao và ra tay cắt cổ hắn với tốc độ kinh hoàng đến thế.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh bốn tên lính còn lại không nhận ra sự cố bên này cho tới khi tên lính ngã sấp xuống. Cả bọn sửng sờ không hiểu chuyện gì xảy ra và điều này đã cho Hoàng cơ hội quý giá ra tay.

Con dao găm trong tay Hoàng thoát khỏi lòng bàn tay như một mũi tên xé gió, cắm phập vào ngực tên lính đứng gần nhất, khiến hắn đổ gục tại chỗ mà chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ngay khi mũi dao rời tay, thân ảnh Hoàng đã như một tia chớp lao vút về phía tên thứ hai. Khi hắn vừa kịp đặt ngón tay vào cò súng, Hoàng đã áp sát. Anh xoay người, mượn lực quán tính tống một cú đá vòng cầu sấm sét vào màng tang đối phương. Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên khô khốc, tên này văng bắn ra xa như một con búp bê vải rách, khẩu súng trên tay bay ngược lên không trung.

Cùng lúc đó, hai tên lính phía sau bắt đầu điên cuồng xả đạn. Những tia lửa súng lóe lên trong bóng tối, đạn găm chi chít vào những thân cây phía sau, chỉ cách vạt áo Hoàng trong gang tấc. Anh đổ người sát mặt đất, di chuyển theo đường zigzag với tốc độ kinh hồn. Giữa làn mưa đạn, Hoàng vươn tay tóm lấy khẩu súng đang rơi trên không trung. Thay vì bóp cò, anh dùng nó như một khối thép nặng nề, ném mạnh về phía tên thứ ba. Cú ném mang theo kình lực khủng khiếp đập thẳng vào mặt hắn, khiến hắn choáng váng ngã ngửa, máu mũi tuôn ra xối xả.

Chỉ mất đúng hai giây để Hoàng thu hẹp khoảng cách với tên cuối cùng – kẻ đang điên cuồng trút đạn vào hư không. Bằng một động tác dứt khoát, Hoàng dùng lòng bàn tay đẩy ngược họng súng của hắn lên trời. Đồng thời, bàn tay còn lại xòe ra như một lưỡi đao, cắm thẳng vào cổ đối phương. Lực đạo mạnh đến mức không chỉ cắt đứt cuống họng mà còn chấn gãy luôn cả xương cổ của hắn.

Kẻ vừa bị khẩu súng ném trúng mặt đang lồm cồm ngồi dậy, run rẩy định rút khẩu súng ngắn bên hông. Hoàng không cho hắn cơ hội đó. Anh búng người lên từ tư thế quỳ, đầu gối thúc mạnh vào cằm hắn. Một tiếng "rắc" ghê rợn vang lên, đầu hắn ngoẹo sang một bên như một chiếc lá lìa cành.

Trận chiến kết thúc nhanh đến mức khói súng còn chưa kịp tan trong không khí. Năm cái xác nằm la liệt quanh vị trí của Hoàng theo những tư thế vặn vẹo, hơi thở của sự sống đã hoàn toàn biến mất.

Bình thản như vừa làm một việc hiển nhiên, Hoàng đoạt lấy đèn pin và dao găm từ một cái xác. Anh quay sang ra lệnh cho người vệ sĩ duy nhất còn sống sót đang đứng chết trân vì sợ hãi

– Đi kiểm tra hai người kia.

Kết quả không mấy khả quan: một người đã chết hẳn, người còn lại bị thương nặng, máu trào ra không ngừng từ bụng và khóe miệng.

Người vệ sĩ hấp hối nhìn Hoàng, đôi mắt đục ngầu van lơn điều gì đó, nhưng miệng đầy máu chỉ phát ra những tiếng "ọc ọc" tuyệt vọng. Từng theo sư phụ kinh qua những cảnh giết chóc tàn khốc nhất, Hoàng nhìn vết thương là biết người này đã vô phương cứu chữa. Anh đứng đó, bình thản nhìn sâu vào mắt người bạn đồng hành cho đến khi những cơn co giật cuối cùng dừng hẳn, rồi lặng lẽ đưa tay vuốt mắt cho anh ta.

Hoàng quay sang người vệ sĩ còn lại, giọng nói lạnh như băng:

— Muốn sống thì đi theo tôi. Nhanh!

Nói đoạn, anh lao vút vào bóng tối sâu thẳm của khu rừng. Người vệ sĩ kia líu ríu chạy theo.

Chỉ vài phút sau khi họ rời đi, một nhóm phiến quân khoảng năm người, dẫn đầu bởi tên chỉ huy, hớt hải chạy đến hiện trường. Ánh đèn pin quét qua đống đổ nát, khi nhìn thấy năm cái xác đồng bọn bị hạ gục theo những cách tàn khốc nhất, cả đám vừa giận dữ vừa run sợ. Tên chỉ huy gào lên điên cuồng:

— Tỏa ra tìm bọn chúng cho tao! Tao muốn thấy xác của chúng ngay lập tức!

Cuộc lùng sục diễn ra gắt gao nhưng bóng dáng hai người đã biến mất. Tên chỉ huy nheo mắt nhìn vào bóng tối mịt mùng, nghiến răng ra lệnh:

— Đây là rừng rậm, bọn chúng không phải dân địa phương, sớm muộn cũng sẽ lạc lối thôi. Gọi thêm người, mở rộng phạm vi tìm kiếm. Phải tìm ra bằng được!

Tôi là tu sĩ - Chương 51: Gặp nạn tại núi rừng 2

  Đoàn người lầm lũi tiến sâu vào bóng tối đại ngàn. Hoàng lẳng lặng đi cuối hàng, đôi mắt sắc bén như chim ưng khẽ ngoái lại. Anh nhận ra m...