Trong phòng hội chẩn, các chuyên gia thần kinh đang trao đổi với chú Hai và cô Út của Linh về tình trạng của cụ Độ.
Giọng vị
bác sĩ trưởng trầm xuống:
— Như
gia đình đã biết, bệnh tình của bệnh nhân đang chuyển biến xấu. Nếu kéo dài
thêm, e rằng chúng tôi sẽ không còn cách nào can thiệp. Hôm nay, gia đình cần
quyết định có phẫu thuật hay không.
Chú Hai
hỏi thẳng:
— Nếu mổ,
tỷ lệ thành công là bao nhiêu?
Bác sĩ
ngập ngừng một nhịp:
— Chúng
tôi chỉ có thể đảm bảo khoảng… 50%. Quyết định vẫn là ở gia đình.
Một khoảng
im lặng nặng nề kéo dài. Chú Hai và cô Út trao đổi nhanh với nhau, rồi chú Hai
gật đầu:
— Chúng
tôi đồng ý phẫu thuật. Mong các bác sĩ cố gắng hết sức.
Thủ tục
hoàn tất rất nhanh. Ca mổ được ấn định vào chiều hôm sau.
Tối đó,
Linh vào thăm ông nhưng giường bệnh đã trống. Cô vội hỏi cô Út, mới biết cụ đã
được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt để chuẩn bị cho ca phẫu thuật.
Linh ngồi
xuống băng ghế lạnh, tay run run gọi cho Long.
Nghe
xong, Long bất giác có linh cảm bất an. Nhưng anh chỉ là người ngoài — không có
quyền can thiệp vào quyết định của gia đình.
Sáng
hôm sau, anh xin nghỉ làm và đến bệnh viện.
Khi tới
nơi, anh vừa kịp thấy các y tá đẩy cụ Độ vào phòng mổ.
Long khẽ
chào mọi người rồi tìm một góc ngồi xuống.
Linh mắt
đỏ hoe, tựa vào Huy. Cô Út và thím Hai ngồi im lặng, lo lắng. Chú Hai đi đi lại
lại trước cửa phòng mổ.
Thời
gian trôi nặng nề.
Hơn bốn
tiếng sau, đèn phòng mổ tắt.
Cửa bật
mở.
Vị bác
sĩ bước ra, tháo khẩu trang. Gương mặt mệt mỏi… nhưng có nét nhẹ nhõm:
— Ca phẫu
thuật rất thành công. Bệnh nhân đã được chuyển vào ICU. Khi tỉnh lại, gia đình
có thể vào thăm.
Một làn
sóng thở phào lan ra.
Linh bật
khóc, ôm chặt Huy:
— Ông nội…
được cứu rồi…
Bà Nhàn
liếc sang Long, giọng cố tình cao hơn:
— Dù
sao thì y học hiện đại vẫn hơn mấy bài thuốc hay kim châm. May mà chúng ta quyết
định chữa theo Tây y. Không biết ông cụ có ngờ cả đời nghiên cứu Đông y, cuối
cùng lại được Tây y cứu.
Cô Út
hơi nhíu mày, nhưng không nói.
Chú Hai
khẽ hắng giọng:
— Em
nói vậy hơi quá. Chỉ là… chưa gặp được danh y như ba thôi.
Linh định
phản bác, nhưng Huy siết nhẹ tay cô.
Cô nhìn
sang Long.
Anh vẫn
bình thản, không phản ứng.
Đối với
anh, Đông hay Tây y đều chỉ là những con đường khác nhau. Quan trọng nhất… là cụ
Độ đã qua được cửa tử.
Ngồi
thêm một lúc, anh lặng lẽ rời đi. Trước khi đi, anh nói với Linh:
— Khi
nào ông tỉnh, gọi cho anh.
Sáng
hôm sau.
Linh gọi
đến, giọng đầy vui mừng:
— Ông nội
tỉnh rồi! Còn yếu nhưng đã nhận ra mọi người!
Long mỉm
cười.
Nhưng đến
cuối giờ làm, điện thoại lại đổ chuông dồn dập.
Giọng
Linh hoảng loạn:
— Anh
ơi… ông nội có chuyện rồi!
Tim
Long chùng xuống:
— Bình
tĩnh. Nói anh nghe.
— Sáng
nay còn tốt… nhưng chiều đột nhiên ông co giật rất mạnh. Bác sĩ nói cơ thể phản
ứng với thiết bị cấy vào… Họ đã phải mổ lại để lấy ra…
Long đứng
bật dậy:
— Em
cúp máy. Anh đến ngay.
Khi
Long tới nơi, ca mổ đã xong.
Cụ Độ nằm
trong ICU.
Bên
ngoài, người thân và học trò tụ tập đông đủ.
Chú Hai
đang trao đổi với bác sĩ:
— Tình
trạng ba tôi bây giờ thế nào?
Vị bác
sĩ chậm rãi:
— Gia
đình… chuẩn bị tinh thần. Chúng tôi đã cố gắng hết sức.
Long bước
tới, giọng dứt khoát:
— Chú
Hai, cho cháu thử. Cháu tin những gì ông dạy… có thể cứu ông.
Không
khí lập tức căng lại.
Thím
Hai cau mày:
— Cháu
mới học vài ngày mà dám chữa bệnh?
Bà chỉ
sang hai bác sĩ Đông y:
— Hai
người này theo ông bao nhiêu năm còn chưa dám chắc.
Bác sĩ
Nam gật đầu:
— Đúng
vậy. Cậu đừng tự cao.
Linh
chen vào:
— Bác
sĩ, tình trạng của ông tôi… còn hy vọng không?
— Nếu đến
sáng mai cụ không tỉnh… gia đình nên đưa về. Vùng não tổn thương quá lớn. Khả
năng chết não rất cao. Gần như không còn phương pháp nào hiệu quả.
Không
khí rơi vào im lặng tuyệt đối.
Linh
quay sang chú Hai:
— Đã
không còn hy vọng… tại sao không để anh Long thử? Tệ nhất cũng không thể tệ hơn
bây giờ.
Vị bác
sĩ cũng gật đầu:
— Tôi đồng
ý. Còn nước còn tát.
Cô Út
nói chậm rãi:
— Em đồng
ý… nhưng không được làm tổn hại thân thể ba.
Chú Hai
nhắm mắt một lúc, rồi thở dài:
— Được.
Cậu thử đi.
Long
không nói thêm.
Anh bước
nhanh vào phòng ICU.
Ngồi xuống
cạnh giường, anh đặt hai ngón tay lên giữa trán cụ Độ.
Một tia
linh lực mang theo thần niệm lặng lẽ thâm nhập vào cơ thể cụ. Anh nhắm mắt lại
mở ra thần thức
Anh thấy
mình đứng giữa không gian quen thuộc đầy những điểm sáng tối – là cơ thể cụ Độ ở
trạng thái năng lượng sinh khí
Vùng
não của cụ — ánh sáng mờ nhạt, sinh khí suy kiệt.
Long bắt
đầu điều động linh lực, kéo sinh khí từ những vùng còn khỏe mạnh, từng chút một
bù đắp cho vùng tổn thương.
Quá
trình diễn ra từ từ cực kỳ cẩn trọng tránh làm tổn thương các vùng khác trong cơ
thể.
Hai giờ
trôi qua.
Ánh
sáng nơi vùng não co cải thiện tốt hơn… nhưng vẫn rất yếu.
Tia
linh lực cuối cùng tan rã cùng với phần thần niệm ký sinh trên nó.
Anh mở
mắt cảm thấy choáng váng. Anh ngồi hít thở để cơ thể cân bằng lại. bổng
— Tay
ông kìa!
Linh bất
ngờ reo lên. Mọi người nhìn theo.
Ngón
tay cụ Độ… khẽ cử động. Một chuyển động nhỏ… nhưng đủ khiến tất cả chết lặng.
Long thở
ra:
— Hôm
nay… đến đây thôi. Não bị tổn thương nặng, phải làm từ từ. Phương pháp của tôi
là điều hòa sinh khí trong cơ thể cụ hay nói cách khác là chính cụ đang chửa bệnh
cho mình, tôi chỉ hổ trợ thúc đẩy quá trình này.
Anh
nhìn bác sĩ:
— Cơ thể
của ông rất yếu cần phải bồi bổ. Việc này bệnh viện có thể hỗ trợ được không? Vì
ông không thể tự ăn uống
Vị bác
sĩ lập tức gật đầu, quay sang y tá chỉ định các loại thuốc và dịch truyền.
Long vừa
về đến nhà, một giọng nói vang lên trong đầu:
— Ông
ta… đáng để cậu hao linh lực như vậy sao?
— Mỗi lần
chữa là mất một tia linh lực. Lượng linh khí thu được vừa rồi chỉ luyện ra được
bảy tia linh lực. Dùng hết… chưa chắc cứu được ông ta.
Lão trầm
giọng:
— Nguồn
linh khí ở nhà ông ta cũng đã bị lấy mất. Cậu lấy đâu ra linh khí để tu luyện tiếp?
Long im
lặng.
— Ta biết…
cậu muốn cứu ông ta vì chính ông ta… hay vì cô cháu gái.
Một tiếng
cười nhạt.
— Nhưng
cậu phải dự trù khả năng… có thể mất cả chì lẫn chài.
Ngừng một
chút, lão nói tiếp:
— Ta định
cùng cậu đi tới vị trí ta đánh mất bảo vật. Nhưng nếu cậu hao hết linh lực… thì
đi tới đó cũng chỉ vô dụng mà thôi.
Long cuối
cùng lên tiếng:
— Tôi
không thể thấy chết mà không cứu.
Giọng
anh trầm xuống:
— Ông ấy
xứng đáng.
Anh
không nói ra… lý do thật sự. Nếu mất ông nội… Linh sẽ sụp đổ.
Lão Lục
thở dài:
— Ta biết
cậu nghĩ gì. Nhưng nếu muốn đi xa trên con đường tu luyện… cậu phải thay đổi.
— Ý ông
là?
— Tu
chân giới rất tàn khốc. Người không vì mình… trời tru đất diệt. Sống bằng tình
cảm… sẽ bị đào thải.
Long im
lặng một lúc lâu.
Rồi khẽ
nói:
— Tôi vẫn
đang sống trong thế giới con người.
— Có những
thứ… không thể bỏ.
Một tiếng
thở dài vang lên.
— Tùy cậu.
— Nhưng
hãy nhanh chóng tìm lại nguồn linh khí đã mất để luyện ra linh lực giúp ta lấy
lại bảo vật.
— Khi
đó, giao kèo kết thúc. Ta sẽ rời khỏi cậu.
Long
không trả lời.