Saturday, May 2, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 47: Không muốn làm "Thần y"

Cửa phòng hội chẩn mở ra, một cô y tá tiến đến với vẻ mặt nghiêm trọng, mời Tâm và Cường vào trong.

Căn phòng đã chật kín người. Những vị bác sĩ đầu ngành ngồi lặng phắc, bầu không khí đặc quánh sự bàng hoàng. Vị bác sĩ già nhất hội đồng chậm rãi chỉnh lại gọng kính, gương mặt ông hiện rõ vẻ hoang mang chưa từng thấy. Ông hắng giọng, thanh âm run run:

— Kết quả kiểm tra sơ bộ của bệnh nhân Lê Hoàng Nguyên cho thấy... toàn bộ các khối u đã biến mất. Thú thực, chúng tôi không thể tìm ra lý do y khoa nào cho việc này.

Màn hình lớn trong phòng vụt sáng, hiển thị hai bản chụp CT đối lập. Một bên là hình ảnh cũ với những khối u sần sùi, đen đặc bám lấy xương cốt đứa trẻ; bên còn lại là hình ảnh mới nhất — một đôi chân sạch sẽ, khỏe mạnh, không còn dấu vết của sự chết chóc.

— Đây là hiện tượng chưa từng có tiền lệ tại bệnh viện chúng tôi. Trong lịch sử y khoa thế giới, những trường hợp "tự khỏi" như thế này cực kỳ hiếm gặp, và thường người kết quả điều tra là do chẩn đoán sai từ ban đầu — Vị bác sĩ già liếc nhìn người đồng nghiệp điều trị chính, rồi kết luận — Sau khi thảo luận kỹ, chúng tôi quyết định hủy ca phẫu thuật. Bệnh nhân sẽ được giữ lại để làm một loạt kiểm tra chuyên sâu khác.

Tâm được dẫn vào phòng chăm sóc đặc biệt. Nhìn con trai đang ngủ say dưới tác dụng của thuốc, trái tim cô thả lỏng. Cô lặng lẽ ngồi xuống, dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con áp lên má mình, nước mắt âm thầm rơi xuống tấm ga giường trắng muốt. Cường đứng ở đầu giường, đôi môi mấp máy muốn nói một lời xin lỗi hay một câu giải thích, nhưng sự kiêu ngạo cuối cùng đã chặn đứng lời anh ta. Anh ta quay lưng, lầm lũi rời khỏi phòng bệnh.

Những ngày sau đó, Tâm xin nghỉ phép để đồng hành cùng con qua mọi cuộc xét nghiệm gắt gao nhất. Kết quả vẫn không thay đổi: toàn bộ khoa ung thư chấn động. Một hội đồng khoa học đã được thành lập, nhưng cuối cùng, họ chỉ có thể ghi vào hồ sơ một dòng kết luận đầy mơ hồ: "Bệnh nhân khỏi bệnh không rõ nguyên nhân."

Ngày xuất viện, Tâm đẩy xe lăn đưa con xuống sảnh làm thủ tục. Giữa dòng người hối hả, một giọng nói trầm thấp nhưng quen thuộc vang lên bên tai cô:

— Cháu kiểm tra thế nào rồi?

Tâm giật mình quay lại. Là Long.

Nhận được tin nhắn từ Tâm nói rằng cô đang đưa con đi làm xét nghiệm toàn diện, Long đã đứng ngồi không yên. Vừa tan làm, anh vội vã ghé qua bệnh viện vì nôn nóng muốn biết kết quả.

Nhìn thấy "ân nhân", Tâm mừng rỡ đến mức giọng run lên:

— Cháu hết bệnh rồi anh Long ạ! Các bác sĩ nói không còn khối u nào nữa, mẹ con tôi đang làm thủ tục về nhà luôn đây.

Long thở phào một hơi nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi nở trên môi:

— Vậy thì tốt quá rồi. Chúc mừng hai mẹ con. Thôi, tôi không làm phiền nữa, tôi xin phép đi trước.

Thấy Long định quay lưng đi, Tâm vội vàng gọi giật lại:

— Anh Long! Cuối tuần này tôi có làm một bữa tiệc nhỏ tại nhà để mừng cháu tai qua nạn khỏi. Mong anh bớt chút thời gian đến dự... mẹ con tôi thực sự muốn cảm ơn anh.

Long định lên tiếng từ chối vì vốn không quen nơi đông người, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chân thành của Tâm và gương mặt rạng rỡ của đứa bé trên xe lăn, anh khẽ gật đầu:

— Được, tôi sẽ tới.

Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện điện thoại vang lên tin nhắn. Cụ Độ muốn gặp anh

Khi Long bước vào, phòng khách đã khá đông đủ. Cụ Độ lập tức đứng dậy, bước đến nắm chặt lấy tay anh, đôi mắt già nua rạng ngời niềm tự hào. Cụ lặp đi lặp lại bằng giọng đầy cảm khái:

— Tốt! Tốt lắm! Quả nhiên lão già này không nhìn lầm người.

Long lướt mắt nhìn qua những gương mặt đang có mặt, mỗi người mang một tâm thế khác nhau. Linh nở nụ cười rạng rỡ, giọng đầy sùng bái:

— Em thật sự không ngờ anh Long lại tài giỏi đến thế. Chữa được cả ung thư, chuyện này đúng là ngoài sức tưởng tượng.

Bà Nhàn cũng đứng dậy, vẻ cao ngạo thường ngày được thay thế bằng một nụ cười xã giao niềm nở. Bà chủ động bắt tay anh:

— Xin lỗi vì trước đây tôi đã đánh giá không đúng về cậu. Cậu chính là nhân tài nghìn năm có một của Thiên Phúc Nam Dược. Sau này, hệ thống phòng khám của chúng ta chắc chắn phải dựa hoàn toàn vào cậu rồi.

Long chỉ khẽ cười nhạt, anh điềm tĩnh đáp:

— Tôi thực sự không giỏi như mọi người nghĩ đâu. Ca vừa rồi phần nhiều là nhờ may mắn. Tôi vẫn cần phải học hỏi nhiều, không dám nhận trọng trách trụ cột. Với tôi, cụ Độ vẫn luôn là linh hồn của hệ thống này.

— Con không cần phải khiêm tốn quá mức — Cụ Độ ngắt lời — Anh Đông đã cho ta xem bệnh án. Nói thực, ngay cả thời đỉnh cao, ta cũng không thể hóa giải được ca bệnh này. Giờ ta đã già yếu, không còn sức gồng gánh phòng khám nữa. Đã đến lúc con chính thức thay ta gánh vác sơn hà rồi.

Bác sĩ Nam, người vốn tôn thờ y học thực chứng, vẫn không nén nổi thắc mắc:

— Anh Long, thực lòng đến giờ tôi vẫn thấy mơ hồ. Anh có thể tiết lộ một chút về cách anh đã làm không? Chỉ cần chạm tay vào chân mà bệnh tình tan biến... nghe cứ như thần thoại vậy.

Long im lặng. Anh không biết, cũng không thể giải thích về linh lực và sự tồn tại của lão Lục. May thay, cụ Độ đã kịp thời lên tiếng giải vây:

— Các con nên hiểu, người kế thừa có những bí thuật riêng không nhất thiết phải phơi bày. Thiên Phúc Nam Dược chúng ta tồn tại được đến nay là nhờ những phương pháp mà người đời không thể hiểu thấu.

Lúc này, chú Hai lên tiếng. Giọng ông trầm xuống khi nhắc đến thực tại:

— Tình hình công ty hai năm qua rất khó khăn do cạnh tranh khốc liệt. Chúng ta sống được chủ yếu nhờ mảng dược liệu, còn hệ thống phòng khám chỉ mang lại lợi nhuận rất khiêm tốn. Bệnh nhân tìm đến vốn chỉ vì chút dư quang danh tiếng của ba tôi để lại. Xu hướng hiện nay là Tây y, các phòng khám Đông y đang ngày càng thu hẹp lại.

Ánh mắt chú Hai bỗng rực sáng khi nhìn về phía Long:

— Nhưng thành tích của cậu Long vừa rồi là một phép màu. Nếu tin này truyền ra, nó sẽ tạo ra một cơn địa chấn cho y học thế giới. Ung thư vốn là án tử, mà mạng sống của giới siêu giàu thì vô giá. Chỉ cần Thiên Phúc Nam Dược hoàn thiện được phương pháp này, công ty không chỉ một bước lên mây, mà ngay cả giải Nobel danh giá cũng nằm trong tầm tay. Quan trọng nhất là, dòng tiền đổ về sẽ là con số khổng lồ không thể đếm xuể...

Trong khi chú Hai thao thao bất tuyệt vẽ ra viễn cảnh kim tiền rực rỡ, lòng Long lại trĩu nặng. Sự lo lắng của anh đã thành hiện thực. Cảm giác tự hào sau ca chữa bệnh đầu tiên tan biến, thay vào đó là nỗi bất an về những rắc rối và sự dòm ngó của thế gian một khi tin tức lan rộng.

Giữa lúc không khí đang nóng lên bởi tham vọng, bác sĩ Đông đột ngột lên tiếng:

— Tôi nghĩ cách chữa của anh Long thuộc về bản lĩnh cá nhân đặc thù, không thể quy trình hóa để áp dụng đại trà được. Trước đây, thầy Độ cũng từng chữa những bệnh nan y bằng phương pháp riêng biệt mà không ai học theo được.

Cụ Độ gật đầu tán đồng:

— Ta tin cháu Long đã phải trả một cái giá không hề rẻ để cứu người. Vì vậy, tuyệt đối không được xem đây là công cụ để kiếm tiền.

Gương mặt chú Hai lộ rõ vẻ thất vọng. Linh lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng bằng lời mời vào bữa cơm.

 

Suốt bữa ăn, Long lầm lũi dùng bữa, không nói một lời. Vợ chồng chú Hai vẫn cố xoay chuyển tình thế bằng vài lời gợi mở về lợi nhuận, nhưng đều bị cụ Độ gạt đi không thương tiếc. Cuối cùng, bà Nhàn dùng đến "trách nhiệm người thừa kế" để gây áp lực:

— Thưa ba, dù không thể thực hiện đại trà, nhưng cậu Long đã ở vị trí này thì phải có trách nhiệm khuếch trương danh tiếng cho công ty.

Long đặt đũa xuống, sự nhẫn nại của anh đã chạm giới hạn. Anh nhìn thẳng vào những người đang ngồi đó, giọng đanh thép:

— Thưa cụ, thưa chú thím Hai. Khi nhận vị trí này, con hiểu mình phải bảo vệ danh tiếng của Thiên Phúc Nam Dược. Nhưng con chỉ có thể làm trong khả năng của mình. Việc chữa trị ca ung thư kia đã khiến con hao tổn rất lớn, không thể lặp lại một cách tùy tiện. Nếu chú thím không chấp nhận sự thật này, con sẵn sàng trả lại vị trí người thừa kế và toàn bộ cổ phần đã chuyển giao.

Không khí trong phòng bỗng chốc đông đặc lại. Cụ Độ lên tiếng, thanh âm mang theo uy nghiêm của một vị trưởng tộc:

— Việc chọn người thừa kế là chuyện trọng đại, không có chuyện thu hồi dễ dàng như vậy. Ta chỉ mong Long bảo vệ công ty trong khả năng của mình. Chuyện này dừng ở đây.

Cụ quay sang nhìn vợ chồng chú Hai với ánh mắt cảnh cáo:

— Mục tiêu tối thượng của Thiên Phúc Nam Dược chưa bao giờ là tiền. Vợ chồng con là doanh nhân, ta không cấm các con quan tâm lợi nhuận, nhưng phải có giới hạn. Và giới hạn đó chính là vị trí của người thừa kế. Ban lãnh đạo công ty tuyệt đối không được can thiệp vào công việc của người thừa kế. Chấm hết!

Trưa thứ Bảy, Long đến căn hộ của Tâm đúng hẹn. Anh vừa nhấn chuông, cánh cửa đã bật mở. Trước mắt anh là cậu bé Nguyên với nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi.

 Con chào chú bác sĩ! — Thằng bé reo lên.

— Chào con. Chân con hôm nay thế nào rồi? — Long mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

— Dạ, vận động mạnh thì vẫn hơi đau một chút, nhưng chân con hết sưng hẳn rồi, con có thể tự đi lại được chú ạ!

Long bước theo cậu bé vào nhà. Nhìn dáng đi tuy còn hơi cứng nhắc nhưng đã vững vàng trên đôi bàn chân lành lặn, lòng anh dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm khó tả.

Phòng khách nhỏ vốn chật chội nay được dọn trống để đặt một chiếc bàn tròn lớn ngay chính giữa, bày biện la liệt những món ăn hấp dẫn, tỏa hương thơm nức. Từ phía bếp, Tâm bước ra cùng một người phụ nữ lớn tuổi có gương mặt phúc hậu.

— Anh Long, giới thiệu với anh, đây là mẹ tôi mới từ dưới quê lên thăm cháu — Tâm dịu dàng nói.

Bà cụ nhìn Long bằng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sùng bái:

— Ôi, đây là vị "thần y" đã cứu mạng cháu tôi đấy sao? Cậu trẻ quá, trẻ đến mức tôi không dám tin. Lúc con Tâm kể chuyện, tôi cứ ngỡ nó mê sảng, phải lặn lội lên tận nơi để nhìn tận mắt mới dám tin là thật. Cảm ơn cậu, cậu thực sự là đại ân nhân của cả dòng họ chúng tôi.

Long bối rối xua tay, nụ cười có phần ngượng nghịu:

— Cô đừng gọi cháu như vậy, cháu ngại lắm. Cháu không phải thần y gì đâu, chỉ là gặp may thôi ạ...

— May mắn hay không, quan trọng là anh đã cho con tôi một cuộc đời mới — Tâm cắt lời bằng giọng kiên định — Đó là ơn nghĩa mà gia đình tôi sẽ không bao giờ quên. Thôi, muộn rồi, mời anh vào dùng bữa.

Long hơi ngạc nhiên khi thấy bàn tiệc chỉ có bốn người:

— Chúng ta không đợi thêm ai nữa sao?

— Không. Bữa cơm này tôi chỉ muốn dành riêng để cảm ơn anh — Tâm mỉm cười, ánh mắt chân thành.

Bữa ăn đang diễn ra trong không khí ấm cúng thì tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Tâm vừa mở cửa, nụ cười trên môi lập tức lịm tắt khi thấy Cường đứng đó. Cô định đóng sầm cửa lại nhưng anh ta đã nhanh tay chặn lại.

— Anh muốn vào thăm con — Giọng Cường khẩn khoản.

— Anh không xứng! Suýt chút nữa anh đã tự tay giết chết nó rồi — Tâm nghiến răng.

— Làm sao anh biết được con lại khỏi bệnh thần kỳ như thế? Em có nói gì với anh đâu...

— Vì anh chưa bao giờ thực lòng quan tâm đến nó! Tôi đã nhắc đi nhắc lại là con đã khỏe, nhưng anh vẫn cố chấp ký đơn đồng ý cắt bỏ chi con.

Cường đưa tay lên ra hiệu dừng lại, giọng anh ta không còn vẻ độc đoán thường ngày mà mang chút hối lỗi:

— Anh không muốn tranh cãi với em ở đây nữa. Đúng là anh sai, hãy để anh vào gặp con một chút thôi.

Tâm mím môi cân nhắc, cuối cùng cô lùi lại một bước cho anh ta vào. Cường bước vào nhà với dáng vẻ bối rối, đặt giỏ trái cây lên bàn rồi gật đầu chào mẹ Tâm:

— Mẹ... mẹ mới lên chơi ạ?

Bà cụ không đáp, chỉ lặng lẽ đặt đũa xuống, nhấp một ngụm nước như thể người vừa bước vào là một người xa lạ.

Cường tiến về phía con trai, xoa đầu cậu bé:

— Con còn đau không? Khi nào khỏi hẳn, ba đưa con về thăm bà nội nhé.

Đứa trẻ liếc nhìn mẹ một cái rồi đáp lí nhí:

- Dạ, con hết đau rồi

Sau đó lại cúi đầu ăn tiếp, thái độ hững hờ của nó như một nhát dao đâm vào lòng Cường. Anh ta nén cơn giận, quay sang Long và đưa ra một tấm danh thiếp bằng cả hai tay:

— Chào anh. Tôi biết anh là người đã cứu con tôi. Tôi thực sự vô cùng biết ơn. Đây là số điện thoại cá nhân của tôi, bất cứ khi nào anh cần gì, chỉ cần trong khả năng, tôi sẽ làm ngay không do dự.

Long đứng dậy bắt tay xã giao, anh vẫn giữ thái độ khiêm nhường cũ:

— Anh đừng quá khách sáo, tôi chỉ gặp may thôi.

Thấy không khí quá ngột ngạt, mẹ Tâm lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

- Đã đến rồi thì ngồi xuống ăn một chút đi.

Nhưng Cường nhanh chóng từ chối vì nhận ra ánh mắt lạnh lùng của Tâm:

- Dạ thôi, con ăn rồi, chỉ ghé qua thăm thằng bé một lát thôi ạ.

— Vậy thăm xong rồi, anh có thể về — Tâm nói thẳng thừng, không một chút nể tình.

Cường lúng túng chào mọi người rồi vội vàng rời đi, bóng dáng anh ta hiện lên vẻ cô độc và bẽ bàng.

Khi tiễn Long ra cửa, Tâm chân thành nói:

— Một lần nữa cảm ơn anh. Nếu sau này anh cần bất cứ sự trợ giúp nào, dù là nhỏ nhất, tôi cũng sẽ dốc hết sức mình.

Long dừng bước, nhìn cô với ánh mắt nghiêm nghị:

— Chữa bệnh cho cháu là một cái duyên, chị không cần nặng lòng như vậy. Tuy nhiên, tôi muốn nhờ chị một việc: đừng để chuyện chữa bệnh này lan truyền ra ngoài.

Tâm ngạc nhiên:

— Anh có biết danh xưng "thần y" sẽ mang lại cho anh tiền tài và địa vị khủng khiếp thế nào không? Tại sao anh lại muốn giấu đi?

Long cười khổ, ánh mắt xa xăm:

— Chữa những căn bệnh kiểu này phải trả giá rất lớn... tôi không thể thực hiện đại trà được.

 

Tâm bàng hoàng, cô lo lắng hỏi dồn:

— Trả giá lớn? Ý anh là việc chữa cho Nguyên đã làm tổn hại đến sức khỏe hay tuổi thọ của anh sao?

— Không... không hẳn là vậy — Long vội trấn an khi thấy sự hốt hoảng của cô — Chỉ là có những vấn đề .... mà tôi không thể chia sẻ.

Hiểu rằng mỗi người đều có những bí mật không thể chạm tới, Tâm gật đầu nhẹ nhàng:

— Tôi hiểu rồi. Tôi và mẹ sẽ giữ kín chuyện này như một lời hứa danh dự. Nhưng tôi hy vọng, dù không còn là bác sĩ và bệnh nhân, chúng ta vẫn có thể là những người bạn tốt.


Tôi là tu sĩ - Chương 47: Không muốn làm "Thần y"

Cửa phòng hội chẩn mở ra, một cô y tá tiến đến với vẻ mặt nghiêm trọng, mời Tâm và Cường vào trong. Căn phòng đã chật kín người. Những vị ...