Saturday, May 16, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 54: Sư phụ xuất hiện

 Đoàn người của Tú Quyên vừa rời đi được khoảng hai giờ thì một chiếc xe Jeep b bám đầy bùn đất gầm rú lao vào doanh trại. Bốn gã lính phiến quân vũ trang bước xuống xe, nhưng ngay khi đặt chân qua cánh cổng rào, chúng lập tức sững sờ trước một khung cảnh kinh hoàng ngoài sức tưởng tượng.

Doanh trại vốn ồn ào giờ đây lặng ngắt như tờ, nồng nặc mùi tử khí. Xác người nằm la liệt, vắt vẻo trên các lối đi; những bộ phận thi thể đứt rời vương vãi khắp nơi bên cạnh những vũng máu lớn đã bắt đầu chuyển sang màu nâu sậm, đặc quánh dưới ánh nắng ngày mới. Chứng kiến cảnh tượng Tu La địa ngục ấy, hai tên lính đi cùng không chịu nổi cơn lợm giọng, quỳ thụp xuống đất nôn mửa thốc tháo.

Bọn chúng run rẩy lùng sục khắp các ngóc ngách nhưng không tìm thấy bất kỳ một ai còn sống sót. Nơi đây chẳng khác nào một doanh trại ma. Một tên lính mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy rút chiếc bộ đàm bên hông ra, lắp bắp báo cáo tình hình về cho cấp trên.

Khoảng hơn một giờ sau, tiếng động cơ gầm rú xé toạc sự im lặng của đại ngàn. Ba chiếc xe tải quân sự chở đầy lính chiến đấu rầm rập tiến vào trung tâm doanh trại. Gã chỉ huy của toán viện binh bước xuống, gương mặt lạnh tanh sát khí. Hắn lập tức sải bước vào văn phòng riêng của tên thủ lĩnh đã chết, khởi động hệ thống máy tính và truy cập vào bộ nhớ của camera giám sát.

Khi những thước phim đen trắng bắt đầu chạy, sự tự tin trên mặt gã chỉ huy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ. Trước mắt hắn là một cuốn phim kinh dị ngoài đời thực. Cả một trại lính tinh nhuệ với hơn ba mươi tay súng trang bị tận răng, vậy mà lại bị thảm sát không thương tiếc chỉ bởi một người đàn ông duy nhất. Sức mạnh và tốc độ của kẻ đó vượt xa hiểu biết của một người bình thường.

Nuốt nước bọt để lấy lại sự bình tĩnh, gã chỉ huy nhanh chóng chụp lại và in ảnh của Hoàng cùng Tú Quyên từ màn hình. Hắn lập tức bước ra sân, tập hợp toàn bộ đám lính lại để phân công nhiệm vụ với giọng điệu vô cùng khẩn trương:

— Năm đứa ở lại giữ trại và thu dọn xác chết. Tất cả những người còn lại mang theo vũ khí, đi theo tao!

Hắn giơ hai bức ảnh lên trước mặt đám thuộc hạ, ánh mắt hằn lên tia máu:

— Bọn chúng chưa thể đi xa với một kẻ bị thương. Phải đuổi theo hướng này, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!

Dứt lời, gã chỉ huy dẫn đầu toán lính lao thẳng vào bìa rừng, bám theo những dấu vết để lại của nhóm Quyên.

Do phần lớn thành viên là phụ nữ, lại phải luân phiên khiêng theo một người đàn ông hoàn toàn hôn mê, tốc độ của cả nhóm chậm lại rõ rệt. Những người phụ nữ bản xứ bắt đầu tỏ ra bất mãn; họ đề nghị bỏ mặc Hoàng lại. Nhưng Tú Quyên kiên quyết không đồng ý. Hai bên tranh cãi gay gắt. Quyên phải dùng đến những xấp tiền đô-la tìm được, hứa hẹn sẽ trả công hậu hĩnh cho họ ngay khi đặt chân đến bản làng an toàn thì tình hình mới tạm lắng xuống.

Thế nhưng, thực tế tàn nhẫn hơn những lời hứa hẹn. Đường rừng mỗi lúc một hiểm trở, dốc cao trơn trượt nuốt chửng chút tàn lực cuối cùng. Nguồn lương thực và nước uống mang theo đã cạn kiệt, cơn đói khát khiến mọi người kiệt quệ. Cuối cùng, năm người phụ nữ địa phương thẳng thừng từ chối khiêng cáng, đẩy toàn bộ gánh nặng sang cho hai người Việt Nam.

 

Tú Quyên, một tiểu thư cành vàng lá ngọc, việc tự đi bộ qua khu rừng rậm rạp này đã là một kỳ tích, nói gì đến việc khiêng người. Nhìn bờ vai run rẩy và những bước chân loạng choạng của cô, người vệ sĩ biết tình hình đã chạm đáy tồi tệ. Anh ta dừng lại, hơi thở đứt quãng khuyên bảo:

— Sếp ah, chỉ với hai người chúng ta thì không thể mang anh ấy đi xa hơn được nữa. Tôi sợ toán lính phiến quân đã đuổi sát sau lưng rồi. Hay là chúng ta tìm một bụi rậm giấu anh ta lại, khi nào đến nơi an toàn sẽ thuê người quay lại tìm sau?

Quyên kiên quyết lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự quật cường:

— Không được! Anh ấy đã không ngần ngại xông vào làn đạn để bảo vệ chúng ta. Chúng ta nợ anh ấy mạng sống này. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không bao giờ bỏ mặc anh ấy đơn độc!

Nhìn thấy bóng dáng nhóm phụ nữ địa phương càng lúc càng đi xa, người vệ sĩ bắt đầu hoảng loạn vì sợ bị bỏ rơi và lạc đường giữa rừng thẳm. Cuối cùng, sự ích kỷ và nỗi sợ hãi cái chết đã chiến thắng. Bất chấp lời van xin nghẹn ngào của Quyên, anh ta quay lưng, nhắm hướng năm người phụ nữ phía trước mà thục mạng chạy theo.

Quyên bất lực nhìn theo những bóng lưng cuối cùng khuất dần sau những thân cây cổ thụ. Không gian chỉ còn lại tiếng lá xào xạc. Không thể bỏ cuộc, cô dùng hết chút sức tàn còn sót lại, khó nhọc kéo lê Hoàng vào giấu bên trong một hốc cây lớn.

Cô loạng choạng bước ra xung quanh tìm kiếm lối đi hoặc nguồn nước, nhưng đập vào mắt chỉ là một màu xanh rì gai góc của rừng già. Thời gian lạnh lùng trôi qua. Khi hoàng hôn tắt lịm, màn đêm buông xuống mang theo cái lạnh thấu xương của vùng núi Bắc Miến Điện, sự mong mỏi Hoàng tỉnh lại trong cô đã hoàn toàn hóa thành nỗi tuyệt vọng đen tối. Quyên co rúm người lại, ngồi sát vào Hoàng bên trong hốc cây, cố tạo ra chút hơi ấm. Đôi mắt cô căng ra nhìn vào bóng tối, hai tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất vang lên từ bên ngoài.

Sột soạt...

Bất thình lình, hai đốm sáng xanh lè, lạnh ngắt xuất hiện ngay phía trước hốc cây khiến Quyên giật bắn mình. Cô run rẩy bật đèn pin soi thẳng ra ngoài. Ánh sáng vàng vọt quét qua, lộ ra một sinh vật giống chó đang nhe nanh gầm gừ, nước dãi chảy ròng ròng. Cô vội vớ lấy một cành cây khô, hoa lên để dọa dẫm. Con thú hơi lùi lại vài bước, rồi bất ngờ ngửa cổ lên trời cất tiếng tru dài rợn tóc gáy.

Chỉ vài phút sau, những tiếng sột soạt vang lên chi chít xung quanh gốc cây cổ thụ. Luồng sáng đèn pin loang loáng của Quyên quét đến đâu, cô lại tim đập chân run đến đó: có thêm sáu, bảy con chó rừng đói mồi đã bao vây chặt chẽ lối ra.

Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây, nhưng Quyên tự cắn vào môi để ép mình phải tỉnh táo. Cô bước lên một bước, đứng chắn ngay trước lối vào hốc cây, tay lăm lăm khúc củi khô chỉa về phía bầy thú dữ. Một con chó rừng hung hãn lao tới, ngoạm chặt lấy khúc củi. Quyên kinh hoàng dùng hết sức giật mạnh lại.

Đoàng!

Một tiếng súng khô khốc vang lên xé toạc màn đêm. Con chó rừng đang giằng co đổ gục xuống, máu tươi bắn lên lá mục. Những con còn lại kinh hãi quay đầu tháo chạy vào bụi rậm.

Quyên bàng hoàng quay đầu lại. Giữa luồng ánh sáng đèn pin lấp loáng đang rọi thẳng vào mặt cô, một người đàn ông với khuôn mặt bặm trợn, dữ dằn bước ra từ bóng tối, tay đang lăm lăm khẩu súng trường còn vương khói. Tim Quyên hoàn toàn chìm xuống đáy vực khi nhận ra bộ đồng phục trên người gã: đó chính là lính phiến quân.

Hắn soi đèn găm vào cô, nhận ra mục tiêu chỉ có một mình. Khi luồng sáng quét ra phía sau, hắn phát hiện thấy Hoàng đang nằm bất động. Gã lính lập tức chỉa họng súng đen ngòm về phía Quyên, một tay rút bộ đàm bên hông ra, thông báo bằng thứ ngôn ngữ bản địa .

Chẳng mấy chốc, những tiếng bước chân rầm rập phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng. Cả một toán lính phiến quân đông đúc, trang bị tận răng đã bao vây kín kẽ hốc cây. Tên chỉ huy nhóm mới đến hất hàm ra hiệu, một tên lính thô bạo tiến lên, giật phăng khúc củi khô khỏi bàn tay rã rời của Quyên. Lúc này, Quyên đã như một kẻ mất hồn. Cô buông bỏ mọi sự kháng cự, tấm thân mảnh dẻ tựa hẳn vào thân cây nứt nẻ. Tên lính cúi xuống kiểm tra hơi thở của Hoàng rồi quay sang báo cáo một tràng dài với gã chỉ huy.

Tên chỉ huy chậm rãi bước đến trước mặt Quyên, dằn giọng bằng tiếng Anh:

— Những kẻ còn lại đâu rồi?

Quyên không trả lời. Cô chỉ nhìn hắn, đôi môi khẽ nở một nụ cười thảm. Cô biết mình đã chạm đến cuối đường hầm, không còn đường lui, và cũng chẳng còn gì để sợ. Cô không khóc, đầu óc trống rỗng đến lạ kỳ, mặc cho tên chỉ huy liên tục gào thét, tra hỏi vào mặt.

Điên tiết trước sự câm lặng của con mồi, gã chỉ huy vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Quyên. Lực tát mạnh khiến cô ngã nhào xuống nền đất ẩm, máu tươi từ khóe miệng trào ra chát chúa.

Hắn lạnh lùng quay lưng, nhổ một bãi nước bọt rồi ra lệnh cho đám thuộc hạ:

— Lôi thằng kia ra khỏi hốc cây cho tao!

Bổng Vút!

Một tiếng gió rít lên sắc lẹm xé toạc không khí. Tên chỉ huy bỗng khựng lại, đôi mắt mở to tràn ngập vẻ kinh hoàng hệt như vừa nhìn thấy quỷ dữ. Từ giữa trán hắn, một vệt máu đỏ tươi chầm chậm chảy xuống. Hắn ngã ngửa ra nền đất ẩm, đôi chân co giật vài cái rồi vĩnh viễn nằm im, mắt vẫn trợn ngược đầy cam chịu.

Toàn bộ đám lính hoảng hốt gầm rú, dáo dác nhìn ngó xung quanh. Nhưng thần chết không cho chúng thời gian để hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chíu! Chíu! Chíu!

Những âm thanh xé gió ghê rợn liên tiếp vang lên trong đêm tối, kéo theo những tiếng la hét thất thanh. Đám lính điên cuồng nổ súng loạn xạ vào hư không, nhưng những thân hình vạm vỡ của chúng cứ thế nối đuôi nhau đổ gục xuống như những thân cây chuối bị đốn hạ. Luồng sáng từ những chiếc đèn pin rơi vãi trên mặt đất quét qua quét lại, phơi bày một cuộc thảm sát vô hình. Kẻ sống sót điên cuồng nã đạn vào những bụi rậm hoang vu, nhưng tên sát thủ giấu mặt vẫn bặt vô âm tín, cứ như thể hắn sở hữu thuật tàng hình trong bóng tối.

Nỗi sợ hãi đánh sập hoàn toàn ý chí chiến đấu của những gã lính còn lại. Chúng kinh hoàng vứt cả súng đạn, giẫm đạp lên nhau tháo chạy thục mạng ngược về hướng căn cứ.

Khi mọi tiếng động lùi xa, không gian chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người. Tú Quyên lồm cồm ngồi dậy từ, bàng hoàng nhìn những cái xác nằm la liệt xung quanh hốc cây. Tuyệt nhiên, không có một bóng người nào xuất hiện. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến cô rùng mình nổi da gà.

Từ hôm qua đến giờ, cô đã trải qua quá nhiều cung bậc cảm xúc dữ dội nhất của đời người, chứng kiến những cảnh tượng kinh hoàng mà cô biết suốt đời này mình sẽ không thể nào quên. Quyên không theo tôn giáo nào cụ thể, nhưng ngày trước cô thường theo mẹ đến chùa lễ Phật nghe pháp. Cô hiểu về luật nhân quả, và luôn tin rằng nếu mình sống thiện lương, trời xanh tự có mắt sẽ giúp cô tai qua nạn khỏi. Thời gian qua cô liên tục gặp đại nạn tưởng chừng đã phải bỏ mạng nơi viễn xứ, nhưng cứ vào khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, định mệnh lại trao cho cô một con đường sống.

— Nó ngủ bao lâu rồi?

Giữa lúc đầu óc đang miên man suy nghĩ, một giọng nói trầm thấp bằng tiếng Việt bất ngờ vang lên ngay sau lưng khiến Quyên giật bắn mình, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cô quay ngoắt lại. Ngay bên cạnh Hoàng, một người đàn ông trung niên đã đứng đó từ lúc nào. Ông ta có mái tóc cắt ngắn gọn gàng, mặc chiếc áo sơ mi đơn giản phối cùng quần jean, dáng vẻ trông vô cùng bình thường. Quyên hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ tiếng bước chân nào, cứ như thể ông ta vừa từ lòng đất chui lên vậy.

Cố lấy lại sự bình tĩnh, lồng ngực Quyên bỗng nhẹ đi một chút. Ở nơi rừng thiêng nước độc, xung quanh toàn lũ quỷ dữ khát máu này, việc đột ngột nghe tiếng từ một người đồng hương đem lại cho cô một cảm giác an toàn vô hình. Thấy cô im lặng, người đàn ông cũng không hề nổi giận, ông ta chỉ lặng lẽ cúi đầu, dùng đôi mắt thâm sâu quan sát thể trạng của Hoàng.

Sau một lúc trấn tĩnh, Quyên mới run rẩy cất tiếng:

— Anh ấy... anh ấy bị như vậy từ tối hôm qua. Đã gần hai mươi tư tiếng trôi qua rồi.

Nói đoạn, cô nghẹn ngào kể lại toàn bộ chuỗi sự kiện kinh hoàng đã xảy ra trong đêm thảm sát ở căn cứ. Thấy người đàn ông trung niên vẫn giữ vẻ im lặng bí ẩn sau khi nghe xong, Quyên bắt đầu sốt ruột, cô khẩn khoản lên tiếng:

— Làm ơn... xin ông hãy đưa chúng tôi rời khỏi nơi nguy hiểm này đến một nơi an toàn. Chỉ cần được cứu, tập đoàn của gia đình tôi nhất định sẽ hậu tạ ông một khoản tiền khổng lồ!

Tôi là tu sĩ - Chương 54: Sư phụ xuất hiện

  Đoàn người của Tú Quyên vừa rời đi được khoảng hai giờ thì một chiếc xe Jeep b bám đầy bùn đất gầm rú lao vào doanh trại. Bốn gã lính phiế...