Con đường dẫn vào khu công nghiệp kéo dài giữa những dãy nhà xưởng xám bạc. Chiếc xe bảy chỗ của Trung Nam vừa dừng lại trước cổng nhà máy thì đồng hồ cũng chỉ gần chín giờ sáng. Nhi mở cửa bước xuống, khẽ vươn vai sau gần hai giờ ngồi xe, còn Long nhìn quanh một vòng rồi nói:
-
Xa thật. Nếu không có xe đưa đón chắc tụi mình
phải đi từ mờ sáng.
Nhi cười nhẹ:
-
May mà trên đường ghé mua bánh mì, không thì giờ
chắc đói lả rồi.
Một nhân viên của Trung Nam nhanh chóng tiến ra đón họ vào
khu văn phòng. Trong phòng họp nhỏ đã có sẵn anh Khanh người phụ trách dự án
này, trước đây Khanh đã từng qua làm việc tại công ty của Long nhiều lần nên họ
rất quen nhau, một chuyên gia người Trung Quốc cùng một nam thông dịch viên.
Sau vài câu chào hỏi xã giao, anh Khanh mở bản kế hoạch thử nghiệm đặt giữa
bàn.
-
Hôm nay chúng ta sẽ chạy thử hai công đoạn
chính. Anh Long xuống xưởng theo dõi dây chuyền, còn chị Nhi hỗ trợ phòng Lab
kiểm tra mẫu . Có vấn đề gì thì báo ngay để xử lý.”
Long gật đầu:
-
Được rồi, tôi xuống xưởng trước.
Nhi cũng đứng lên:
-
Lab ở tầng trên đúng không anh?
-
Đúng rồi, để anh gọi người dẫn em lên – Khanh
nói
Buổi sáng trôi qua khá thuận lợi. Trong xưởng, tiếng máy chạy
đều đều khiến Long dần yên tâm hơn. Ở phòng Lab, Nhi cùng các kỹ thuật viên
Trung Nam kiểm tra từng mẫu sản phẩm; kết quả lần lượt hiện ra trên màn hình đều
đạt tiêu chuẩn. Gần trưa, Nhi nhắn tin cho Long:
-
Các mẫu Lab đều ổn. Có vẻ hôm nay xong sớm đấy.
Long trả lời ngay:
-
Dây chuyền chạy cũng ổn. Hy vọng chiều xong sớm
để về luôn.
Hai người gặp lại nhau ở nhà ăn. Long vừa ngồi xuống đã nói
nhỏ:
-
Nếu chiều chạy thêm một mẻ nữa ổn là mình xong
nhiệm vụ.
Nhi gật đầu, ánh mắt thoáng nhẹ nhõm:
-
Ừ, về trong ngày vẫn tốt hơn.
Nhưng ngay đầu giờ chiều, khi dây chuyền vừa khởi động lại,
tiếng chuông cảnh báo vang lên đột ngột. Máy chính dừng hẳn. Không khí trong xưởng
lập tức trở nên căng thẳng. Một nhóm kỹ thuật viên vội vã chạy tới mở bảng điều
khiển, người khác kiểm tra đường truyền nguyên liệu.
Long đứng cạnh anh Khanh, khẽ hỏi:
-
Có nghiêm trọng không anh?
Anh Khanh lắc đầu:
-
Chưa biết, để kiểm tra đã.
Gần một giờ loay hoay sửa chữa, phía nhà máy thông báo máy
chưa thể chạy lại ngay. Việc chuyển sang dây chuyền khác cũng không khả thi vì
tất cả đều đang chạy đơn hàng. Trong phòng họp tạm, Giám đốc nhà máy nói:
-
Chúng tôi đề nghị kéo dài thử nghiệm thêm một
ngày. Giờ cũng đã muộn, nếu hai bạn quay về thì chi phí và thời gian di chuyển
khá bất tiện. Công ty sẽ bố trí khách sạn nghỉ lại.
Nhi nhìn Long, thoáng ngập ngừng, rồi nói:
-
Nếu vậy thì tụi em ở lại cũng được.
Long gọi điện báo về công ty, sau đó cả hai được xe đưa đến
một khách sạn nhỏ trong thị trấn. Sau khi nhận phòng, tắm rửa xong, Long vừa định
nằm nghỉ thì điện thoại reo. Anh nhấc máy:
-
Dạ, em nghe.
Giọng Giám đốc nhà máy vang lên:
-
Tối nay chúng tôi mời hai bạn dùng bữa tối cho
tiện trao đổi thêm công việc. Xe sẽ đến đón lúc bảy giờ.”
-
Dạ, cảm ơn anh- Long đáp
Khoảng bảy giờ, một chiếc ô tô màu đen dừng trước cửa khách
sạn. Nhà hàng nơi họ được đưa đến nằm trong khu trung tâm thị trấn, phòng bao
trang trí sang trọng hơn hẳn những gì Nhi và Long tưởng tượng. Bên trong đã có
Giám đốc nhà máy, Khanh, vị chuyên gia Trung Quốc và vài cán bộ cấp cao khác.
-
Chào hai bạn, ngồi đi, ngồi đi - Giám đốc nhà
máy vui vẻ nói.
Không khí khá thân thiện. Nhi trò chuyện nhiều hơn, còn Long
chủ yếu mỉm cười đáp lại khi được hỏi. Tiệc vẫn chưa bắt đầu dường như còn đang
đợi ai đó. Một lúc sau, Giám đốc nhà máy nhận điện thoại, nói chuyện vài câu rồi
quay lại:
-
Đáng lẽ hôm nay Tổng Giám đốc của chúng tôi sẽ đến,
nhưng anh ấy có việc đột xuất. Mọi người cứ nhập tiệc trước.”
Long khẽ nói nhỏ với Nhi:
-
Tiếp đón mình hơi long trọng quá nhỉ.
Nhi cười nhẹ:
-
Chắc họ coi trọng buổi thử nghiệm này.
Bữa tiệc bắt đầu, các món ăn lần lượt được mang lên. Nhân
viên liên tục rót bia mời khách. Long chỉ uống vài lon rồi khéo léo nói:
-
Tôi uống kém lắm, xin phép uống ít thôi.
Nhi cũng chỉ uống hai ly rồi chuyển sang nước ngọt.
Khi bữa ăn gần kết thúc, cửa phòng bật mở. Hai người đàn ông
bước vào. Nhi vừa nhìn thấy đã khựng lại, sắc mặt thoáng tái. Cô nhận ra một
trong hai người chính là người từng va chạm với mình trong buổi tiệc khai
trương của Huy. Nhi khẽ dịch ghế, ngồi hơi khuất sau Long.
Giám đốc nhà máy đứng dậy giới thiệu:
-
Xin giới thiệu, đây là anh Nam – Tổng Giám đốc
công ty chúng tôi. Còn đây là anh Hào – Giám đốc tập đoàn phía Trung Quốc.”
Anh Nam mỉm cười:
-
Xin lỗi mọi người, hôm nay tôi đến hơi muộn. Hai
em là nhân viên bên công ty chị Lan phải không? Chị Lan và tôi có quen biết,
nên các em cần hỗ trợ gì cứ nói.”
Long đáp:
-
Dạ, bên anh tiếp đón tụi em rất chu đáo, cảm ơn
anh.
Anh Nam gật đầu, rồi nói tiếp:
-
Vì đến trễ nên tôi xin mời hai em một ly.
Nhân viên nhanh chóng mang vào bốn ly rượu đỏ. Nam và Hào cầm
ly uống trước. Long nhìn thoáng Nhi rồi cũng nâng ly uống hết theo phép lịch sự.
Nhi đưa ly lên, mùi rượu nồng khiến cô hơi nhăn mặt. Giám đốc nhà máy cười:
-
Chỉ một ly thôi mà, uống chút cho vui.
Nhi khẽ hít sâu, nín thở uống cạn. Vị cay nóng lan xuống cổ
họng khiến cô khẽ nhắm mắt vài giây, cố giữ vẻ bình thường. Long nghiêng đầu
nhìn cô, thấp giọng hỏi:
-
Ổn không?
Nhi khẽ gật:
-
Ổn… chỉ hơi nóng một chút thôi.
Ngồi thêm một lúc, Nhi bắt đầu cảm thấy trong người khó chịu.
Cô nghĩ có lẽ do hôm nay uống nhiều loại đồ uống khác nhau nên cơ thể phản ứng.
Cảm giác nóng ran lan dần, đầu óc hơi choáng khiến cô đứng dậy nói nhỏ:
-
Em xin phép ra ngoài một lát.
Ở bàn tiệc, ông Nam thoáng liếc nhìn A. Hào. Cả hai trao
nhau một ánh nhìn khó hiểu, nụ cười mờ ám lướt qua gương mặt họ.
Trong nhà vệ sinh, Nhi mở vòi nước, vốc nước lạnh lên mặt
nhiều lần. Nhưng cảm giác nóng bức và choáng váng không những không giảm mà còn
tăng lên. Một nỗi bất an mơ hồ dâng lên trong lòng. Cô dựa lưng vào tường, cố
giữ bình tĩnh, rồi run tay bấm điện thoại gọi cho Long.
Long vừa bắt máy đã hỏi:
-
Em đang ở đâu vậy? Sao lâu thế?
Giọng Nhi yếu đi:
-
Em… thấy không khỏe. Em muốn về khách sạn trước.”
Nói xong, cô tắt máy rồi cố bước ra hành lang. Mọi thứ trước
mắt bắt đầu mờ đi. Khi đi ngang qua một nhân viên phục vụ, cô loạng choạng vịn
tay vào tường. Người phục vụ nhanh chóng bước tới:
-
Cô có sao không? Để tôi giúp cô nghỉ tạm một
chút.”
Nhi muốn nhờ anh ta gọi taxi, nhưng môi vừa mở ra thì cơ thể
đã mềm nhũn, gần như không còn sức lực. Người phục vụ lập tức đỡ lấy cô, nhanh
chóng dìu về phía thang máy. Ít phút sau, anh ta đưa cô vào một căn phòng riêng
nằm ở tầng trên — loại phòng nghỉ tạm dành cho khách VIP của nhà hàng.
Nhi vẫn còn chút ý thức, cố gắng chống lại, nhưng cơ thể
không nghe theo ý muốn. Người phục vụ đặt cô xuống giường, sau đó lấy điện thoại
gọi nhanh:
-
Hàng đã đưa tới.”
Cánh cửa khép lại, hành lang trở nên yên lặng.
Một lúc sau, A. Hào xuất hiện cùng hai vệ sĩ. Hắn bước vào
phòng, để hai người đứng canh bên ngoài.
Ánh mắt hắn dán chặt vào gương mặt Nhi, khóe môi khẽ nhếch
lên một nụ cười dâm đảng
Dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng, Nhi nằm bất động nhưng lồng
ngực phập phồng dữ dội, hơi thở mỗi lúc một dồn dập hơn. Đôi hàng mi cô khẽ
rung động, phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm trí. Dù ý thức đang dần mờ mịt, cô
vẫn lờ mờ nhận ra bản thân đang rơi vào một cái bẫy chết người, nhưng cơ thể lại
như bị hàng ngàn sợi dây vô hình trói chặt, không còn chút sức lực để phản
kháng.
A. Hào nhìn cô, ánh mắt gã không giấu nổi vẻ dục vọng trần
trụi. Nhi vẫn đang mặc bộ quần áo từ sáng — chiếc áo sơ mi đơn giản và quần
jean kín đáo. Trước đó, dù phía đối tác đã chuẩn bị trang phục mới, cô vẫn kiên
quyết từ chối những chiếc váy ngắn cũn cỡn ấy để giữ lại sự an toàn cho chính
mình. Thế nhưng, cô không ngờ rằng sự cẩn trọng đó vẫn không giúp cô thoát khỏi
bàn tay của gã đàn ông xảo quyệt này.
Hắn chậm rãi cúi xuống, những ngón tay thon dài vén lọn tóc
vướng trên mặt cô để ngắm nhìn gương mặt thanh tú rõ hơn. Một nụ hôn đặt nhẹ
lên trán, rồi hắn thản nhiên vuốt ve gò má, cánh môi lướt xuống chạm khẽ vào
làn môi mềm mại của Nhi. Trong cơn mê man, Nhi nhíu mày đầy khó chịu, cô cố gắng
quay đầu đi để né tránh, nhưng đôi mắt vẫn không cách nào mở nổi.
A. Hào bật ra tiếng cười khẩy. Hắn không vội, bởi hắn biết
rõ "con mồi" đã nằm gọn trong tay mình. Viên thuốc mà hắn bí mật bỏ
vào ly rượu của cô là loại kích dục cực mạnh mà hắn cất công mang về từ Trung
Quốc. Hắn tự đắc nghĩ về một đêm dài sắp tới, nơi hắn sẽ thỏa sức giày vò người
con gái trước mặt.
Hai chiếc cúc áo sơ mi của Nhi bị bật mở, để lộ làn da trắng
ngần và những đường cong ẩn hiện. Cơn nóng rực từ bên trong bắt đầu bùng phát,
Nhi vô thức uốn mình, đôi tay yếu ớt đẩy vào lồng ngực rắn chắc của A. Hào như
một bản năng tự vệ cuối cùng. Nhưng sự phản kháng yếu ớt ấy chẳng khác nào mồi
lửa quăng vào đám cháy, chỉ càng làm kích thích thú tính của hắn hơn.
Bàn tay thô bạo của hắn bắt đầu càn quét khắp cơ thể cô. Nhi
nhíu chặt mày, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài khỏi khóe mi. Lý trí cô gào
thét rằng phải chạy trốn, nhưng bản năng dưới tác dụng của thuốc đang cuộn trào
mãnh liệt, khiến cô không thể kìm nén mà bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ vụn giữa
không gian tĩnh mịch.
Tại bàn tiệc, cảm giác bất an như một khối đá nặng đè lên lồng
ngực Long kể từ khi anh nghe thấy giọng nói yếu ớt, đứt quãng của Nhi qua điện
thoại. Anh đã cố gọi lại hàng chục cuộc, nhưng đáp lại chỉ là những hồi chuông
dài vô vọng. Xung quanh, đám nhân viên của Trung Nam vẫn không ngừng bủa vây,
liên tục mời mọc, ép anh uống đến cạn ly. Dù cơn giận đã dâng lên đến tận cổ,
Long vẫn phải nén chặt lòng mình, bởi lẽ các lãnh đạo cấp cao của đối tác đều
đang có mặt tại đây.
Đột nhiên, Long nhận ra vị trí của A. Hào đã trống không từ
lúc nào. Linh tính mách bảo về một chuyện chẳng lành, anh lập tức đứng bật dậy,
lấy cớ đi vệ sinh để rời khỏi bàn tiệc đầy mùi giả dối.
Vừa ra khỏi cửa phòng, Long lập tức vận khí đẩy toàn bộ hơi
men ra khỏi cơ thể, lấy lại sự tỉnh táo tuyệt đối. Anh lao nhanh về phía khu
nhà vệ sinh, chẳng màng đến lễ nghi mà xông thẳng vào khu vực dành cho nữ. Mặc
kệ những tiếng la hét, mắng chửi xung quanh, đôi mắt anh đỏ rực, đảo liên tục
và gọi tên Nhi.
Anh chặn các nhân viên phục vụ lại, hỏi về tung tích của cô
nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu ngơ ngác. Long sục sạo khắp các buồng vệ
sinh, nhưng bóng dáng Nhi vẫn bặt vô âm tín. Đang lúc lòng như lửa đốt, anh chợt
thấy một vài vị khách say khướt đang được nhân viên dìu vào thang máy.
Anh vội vã lao đến chặn đầu:
— Những vị khách kia đang được đưa đi đâu vậy?
Cô nhân viên phục vụ ôn tồn giải thích:
— Những khách VIP uống quá chén sẽ được nhà hàng sắp xếp
phòng nghỉ tạm để tỉnh rượu trước khi về, thưa anh.
Ánh mắt Long lóe lên, anh nhanh trí đáp:
— Tôi đang tìm sếp để báo việc gấp, chắc sếp tôi cũng đã lên
phòng nghỉ rồi.
— Khu vực đó là khu vực riêng tư, không cho người lạ đi vào.
Anh vui lòng đến quầy lễ tân đăng ký tên sếp, sẽ có người đưa anh lên tận nơi.
Không chần chừ, Long chạy đến quầy tiếp tân, tung ra một ván
bài cầu may:
— Tôi muốn gặp anh Nam Tổng giám đốc của công ty Trung Nam.
Nhân viên tiếp tân tra cứu hệ thống một lát rồi gọi một nam
phục vụ đứng gần đó:
— Em dẫn anh này lên phòng 503 gặp khách nhé.
Lòng Long mừng thầm, anh nhanh chóng theo chân người phục vụ
vào thang máy. Khi cánh cửa kim loại vừa mở ra ở tầng 5, anh khẽ gật đầu:
— Cảm ơn bạn, tôi biết phòng rồi, để tôi tự tìm được.
Nhưng người phục vụ vẫn kiên quyết:
— Xin lỗi anh, khu vực này quản lý rất nghiêm ngặt, tôi phải
trực tiếp đưa anh đến tận nơi.
Hết cách, Long đành phải đi theo. Đến trước cửa phòng 503,
hai tên vệ sĩ cao lớn, mặt lạnh như tiền đứng chặn ngay lối vào:
— Ông chủ đang bận, không tiếp bất cứ ai.
— Tôi là nhân viên của sếp, có việc đại sự cần báo cáo ngay!
— Long gằn giọng.
Tuy nhiên, hai tên vệ sĩ vẫn trơ ra như đá. Thấy vậy, người
phục vụ đứng bên cạnh gợi ý:
— Nếu anh có số điện thoại của sếp, hãy thử gọi xem sao.
Long im lặng, ngón tay khẽ run bấm số của Nhi. Một giai điệu
quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau cánh cửa gỗ dày cộm. Tim Long thắt lại
— Nhi chắc chắn đang ở bên trong. Nhưng tại sao cô lại ở trong phòng của một kẻ
có vệ sĩ canh gác? Tiếng chuông reo được một hồi thì đột ngột bị ngắt ngang.
— Các anh nghe thấy tiếng chuông chứ? Đó là điện thoại của sếp
tôi. Có lẽ ông ấy đang bận, hãy vào báo là có Long cần gặp gấp! — Long cố kiềm
chế sự nôn nóng.
Hai tên vệ sĩ vẫn phớt lờ, đứng sừng sững như hai bức tường
thép. Đến lúc này, Long gần như chắc chắn Nhi đang gặp nguy hiểm. Anh không thể
chờ thêm một giây nào nữa.
Anh vờ như bỏ cuộc, quay lưng định bước đi. Hai tên vệ sĩ bắt
đầu lơ là, quay sang trò chuyện với nhau. Bất thình lùn, một bóng đen vụt qua
như tia chớp, lao thẳng về phía cửa phòng.
— Đứng lại!
Hai tên vệ sĩ hoảng hốt phản ứng. Một bàn tay hộ pháp chộp lấy
vai Long, nhưng anh nhanh hơn, xoay người nắm lấy cổ tay đối phương rồi vặn ngược
một vòng. Tiếng xương khớp kêu rắc cùng tiếng thét đau đớn vang lên, tên vệ sĩ
bị một lực đẩy kinh hồn hất văng ra sàn. Tên thứ hai vội vàng rút súng điện ra,
nhưng chưa kịp ra tay, Long đã tóm chặt lấy cổ tay hắn, bẻ gập hướng họng súng
vào thẳng ngực gã. Một luồng điện xẹt qua, tên thứ hai co giật rồi ngã ngửa.
Người phục vụ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó liền hoảng
sợ bỏ chạy về phía thang máy, vừa chạy vừa gào vào bộ đàm báo động.
Long không quan tâm, anh xoay người, dồn hết sức bình sinh
vào một cú đạp ngàn cân.
Rầm!
Cánh cửa gỗ bật tung khỏi khung, văng mạnh vào trong. Long
lao vào phòng như một vị thần hộ mệnh, miệng gào lớn:
— Nhi!
Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người anh sôi lên sùng
sục. A. Hào đang ở trần, vẻ mặt bệnh hoạn. Toàn bộ cúc áo của Nhi đã bị xé mở,
để lộ chiếc áo lót mỏng manh và làn da trắng ngần đang run rẩy.
Long thở phào nhẹ nhõm, ít nhất anh đã không đến quá trễ.
A. Hào trợn trừng mắt, khuôn mặt gã biến dạng vì tức giận và
kinh ngạc. Gã thét lên bằng thứ tiếng Việt lơ lớ:
— Tại sao... tại sao mày vào được đây?!
Long không nhìn hắn, vội chạy đến chỗ Nhi, kéo lại áo cho
cô. Dưới tác dụng của thuốc, Nhi liên tục rên rỉ, cơ thể uốn éo, hai tay vô thức
sờ soạng. Hoảng sợ nhận ra cô đã gặp chuyện, Long nhớ đến bài học về huyệt đạo
của cụ Độ, lập tức ấn mạnh vào một huyệt trên người cô. Nhi khẽ nhăn mặt vì
đau, sau đó cánh tay tê dại, không thể cử động. Long vỗ nhẹ vào má cô, gọi gấp:
— Nhi, tỉnh dậy, theo anh về khách sạn.
A. Hào nghiến răng tức giận. Tên không biết sống chết này
dám phá hỏng chuyện tốt của hắn — nhất định phải cho hắn một bài học thích
đáng.
A. Hào vươn tay chụp lấy tay Long định bẻ ngược ra sau,
nhưng hắn kinh ngạc khi dù dùng hết sức cũng không thể làm cánh tay Long xê dịch.
Long xoay tay giật mạnh ra, trừng mắt gằn giọng:
— Anh đã bỏ thuốc cô ấy? Anh đang vi phạm pháp luật Việt
Nam. Tôi sẽ tố cáo anh và cả công ty các người đã gài bẫy chúng tôi.
A. Hào vẫn bình thản, tự tin vào thế lực phía sau. Trong suy
nghĩ của hắn, dù ở Trung Quốc, Việt Nam hay bất cứ quốc gia nào, hễ hắn muốn cô
gái nào cũng phải có được; một nhân viên quèn ở quốc gia nhỏ bé này mà dám đe dọa
hắn. Hắn nhếch mép:
— Để xem mày có thể ra khỏi đây không rồi hãy tố cáo.
Long rút điện thoại gọi cảnh sát, nhưng A. Hào ra tay rất
nhanh, giật lấy khi anh không chú ý rồi ném mạnh xuống đất. Điện thoại vỡ tan.
Long đứng bật dậy, tức giận nhìn hắn.
A. Hào vẫn cười lạnh:
— Tao đập điện thoại của mày đó. Mày làm gì được tao?
Long siết chặt nắm tay, cố kìm cơn giận, hít sâu lấy lại
bình tĩnh. Việc cấp bách lúc này là đưa Nhi đến bệnh viện. Anh quay người định
đỡ cô dậy thì bất ngờ bị một cú đạp mạnh vào lưng khiến anh ngã nhào về phía
trước.
Ngồi bật dậy, thấy A. Hào đứng phía sau, Long nghiến răng, dồn
lực vào tay chân, tăng tốc lao tới tung cú đấm thẳng vào mặt hắn. A. Hào trợn mắt
vì không ngờ tốc độ của Long lại nhanh như vậy, nhưng vẫn kịp nghiêng đầu
tránh, đồng thời phản đòn bằng cú đấm mạnh vào sườn. Cú đánh trượt khiến Long mất
thăng bằng, tiếp đó trúng thêm một đòn khá nặng, cơ thể va vào cạnh bàn.
May mắn nhờ luyện được chân khí nên sức chịu đựng của anh tốt
hơn người bình thường
A. Hào nhếch mép khinh thường, hắn cho rằng sau cú đánh vừa
rồi Long khó có thể ra đòn ngay, nhưng hắn đã nhầm. Nụ cười chưa kịp tắt, hắn
đã thấy một bóng người lao tới. Chỉ kịp đưa tay che bụng, hắn bị Long húc mạnh,
văng thẳng vào vách kính nhà vệ sinh. Tấm kính vỡ tan, A. Hào ngã xuống sàn,
đau đớn ngồi dậy, cánh tay bị kính cắt rỉ máu. Lúc này hắn mới nhận ra lực của
đối phương mạnh hơn mình tưởng rất nhiều.
Một tên vệ sĩ từ bên ngoài xông vào, vung gậy tấn công.
Trong mắt Long, đòn đánh của hắn chậm hẳn lại; anh nhanh chóng chụp lấy cổ tay,
bẻ mạnh.
Rắc!
Tên vệ sĩ đau đớn buông dùi cui. Long lập tức chộp lấy, quật
mạnh vào đầu gối hắn, khiến hắn ôm chân lăn lộn trên sàn.
Long nhìn sang A. Hào, thấy hắn đang gọi điện cho ai đó, liền
hiểu phải tốc chiến tốc thắng. Nếu đồng bọn kéo đến, anh và Nhi sẽ khó thoát.
Không chần chừ, Long xông vào nhà vệ sinh, vung dùi cui tấn công liên tiếp.
Không biết võ, anh đánh loạn xạ nhưng nhắm thẳng vào đối phương, liên tục dồn
ép A. Hào.
Dù rất giỏi võ và có nội công chịu đòn, A. Hào vẫn rơi vào
thế bị động trước những cú đánh nhanh và mạnh, không theo bất kỳ thế võ nào. Hắn
chỉ kịp đưa hai tay che các vị trí yếu hại để chống đỡ.
Không gian phòng tắm chật hẹp khiến cây dùi cui bất ngờ mắc
vào thanh treo quần áo. Chớp thời cơ, A. Hào tung cú đá mạnh vào bụng Long, hất
anh văng ra ngoài, rồi lập tức lao theo, liên tiếp tung những cú đấm đá vào các
vị trí hiểm.
Long nén đau, dồn khí vào chân để di chuyển nhanh tránh đòn,
đồng thời phóng ra hành lang, bởi anh biết không gian chật hẹp trong phòng sẽ hạn
chế tốc độ của mình. Cả hai lập tức rượt đuổi nhau ngoài hành lang.
Vừa di chuyển tránh đòn, Long vừa suy nghĩ cách đối phó. Về
thể lực và tốc độ anh vượt xa A. Hào, nhưng kỹ năng ra đòn lại kém hơn nhiều; đối
phương đã đạt trình độ võ sư, còn anh gần như chưa từng luyện võ. Nếu tiếp tục
giằng co, bất lợi sẽ nghiêng về phía anh.
Bất chợt Long nhớ đến một trận đấu anh từng xem trên YouTube
giữa võ sĩ Thiếu Lâm và võ sĩ Thái Cực, liền nhanh chóng quyết định. Đang di
chuyển nhanh, anh đột ngột dừng lại đúng lúc cú đá của A. Hào hướng thẳng vào mặt.
Tập trung quan sát quỹ đạo cú đá, Long dồn lực vào nắm tay, đấm mạnh vào ống
chân đang đá tới
Cú va chạm mạnh khiến tay Long hơi tê, còn A. Hào thoáng
nhăn mặt, nhưng hắn lập tức tiếp tục tung ra những cú đấm đá liên hoàn. Long giữ
bình tĩnh, tập trung theo dõi đường đi của các đòn đánh , liên tiếp dùng những
cú đấm và đá mạnh hơn để chặn lại. Cuộc đối đầu nhanh chóng biến thành màn so sức
chịu đòn, khi các đòn đánh của cả hai liên tục va chạm với toàn lực.
Một lúc sau, mặt A. Hào tái mét, tay chân đau nhức khiến tốc
độ dần chậm lại, trong khi Long nhờ có chân khí nên ảnh hưởng không lớn. Nhận
ra thời cơ, thấy đối phương đang ôm cánh tay vừa bị va chạm mạnh, Long lập tức
tăng tốc lao tới, tung cú đấm thẳng vào giữa mặt hắn. Dù kịp nghiêng đầu, A.
Hào vẫn bị nắm đấm của Long đánh mạnh vào hàm phải.
Hắn kêu lên đau đớn, phun ra máu cùng vài chiếc răng, trợn mắt
vừa kinh sợ vừa tức giận nhìn Long. Nhưng Long không cho hắn cơ hội hồi sức, lập
tức áp sát, tung liên tiếp những cú đấm đá dồn dập, liên tục đánh vào hai tay
đang che chắn và đá thấp vào chân đối phương.
Trong cảm giác của A. Hào, mỗi đòn đánh như một cây gậy sắt
giáng mạnh vào tay chân. Cuối cùng không chịu nổi, hắn khuỵu xuống rồi đổ gục
trên sàn.
Long quay người nhanh chóng bước vào phòng. Vừa đến cửa, anh
bỗng rùng mình khi cảm nhận rõ một luồng nguy hiểm. Từ khi bắt đầu tu luyện,
các giác quan của anh trở nên nhạy bén hơn nhiều. Một tiếng gió rít lao tới,
Long lập tức xoay người thì thấy một tia sáng lạnh phóng thẳng về cổ họng. Theo
phản xạ, anh vung tay lên che chắn.
Cơn đau nhói truyền từ bàn tay khiến anh sững lại. Nhìn xuống,
Long thấy một lưỡi dao nhỏ dài khoảng một tấc cắm sâu vào lòng bàn tay, mũi nhọn
chỉ còn cách cổ anh một khoảng rất ngắn, máu rỉ ra thấm ướt bàn tay.
Mồ hôi túa ra, cơn giận bùng lên khi anh nhìn thấy vẻ mặt thất
vọng của A. Hào. Long lập tức lao tới, tung cú đá mạnh vào người hắn, đồng thời
giẫm thật mạnh lên bàn tay đối phương. Tiếng xương gãy vang lên, A. Hào đau đớn
hét lên.
Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra, khoảng mười tên vệ sĩ cùng
Tổng giám đốc Nam và một người đàn ông trung niên bước ra. Cả nhóm lập tức cầm
hung khí lao vào tấn công Long.
Cơn tức giận bùng phát khiến khả năng chiến đấu của anh tăng
mạnh. Long rút lưỡi dao khỏi tay, đâm mạnh vào đùi A. Hào khiến hắn đau đớn hét
lên, rồi nhanh chóng tước được một dùi cui sắt nặng từ một vệ sĩ. Không phòng
thủ, anh lao thẳng vào đám vệ sĩ, vung gậy đánh liều mạng. Trong tay anh, cây gậy
nặng dường như trở nên nhẹ bẫng; dù đánh không theo thế võ nào, tốc độ và sức mạnh
vẫn khiến nó trở thành vũ khí cực kỳ nguy hiểm.
Tiếng va chạm kim loại và tiếng kêu đau làm náo động cả đại
sảnh. Một số khách tò mò kéo đến xem, thậm chí có người lấy điện thoại quay lại.
Người đàn ông trung niên lập tức ra lệnh cho nhân viên phục vụ đưa khách rời khỏi
tầng năm.
Tổng giám đốc Nam hoảng hốt chạy đến bên A. Hào, nói nhanh một
tràng tiếng Trung. Lúc này A. Hào mặt tái nhợt, người đầy máu, con dao vẫn cắm
trên đùi, yếu ớt nói:
— Đưa tôi đến bệnh viện.
Nói xong hắn ngất đi
Nhìn quanh, Tổng giám đốc Nam thấy dù vệ sĩ đông nhưng sức lực
thua xa Long; vài tên đã nằm bất tỉnh, số còn lại chỉ đứng từ xa không dám xông
vào. Mắt Long đỏ ngầu, trên người có nhiều vết thương, bàn tay vẫn chảy máu,
nhưng cây gậy trong tay anh vẫn rít lên từng tiếng đáng sợ. Tuy vậy, anh hiểu
mình không thể duy trì lâu: chân khí đã được huy động đến mức cao nhất và bắt đầu
suy yếu, không còn đủ để tiếp tục hồi phục thương tích.