Sunday, March 15, 2026

Chương 20

Chuyến bay Bangkok – TP. HCM của Thai Airways bị trễ một giờ. Bên ngoài cửa đến của ga quốc tế, Huy và tài xế đi tới đi lui, mắt liên tục hướng về cánh cửa, nôn nóng. Bất chợt, ánh mắt Huy sáng lên khi nhìn thấy một người đàn ông đẩy xe hành lý ra từ cửa. Anh hất tay gọi lớn bằng tiếng Anh:

- Hi, Somchai! Over here!

Người đàn ông đội nón kết trắng, mặc áo khoác da đen, dáng người rắn chắc ngẩng lên, nở nụ cười tươi, vẫy tay đáp lại.

- How was your flight? — Huy hỏi, giọng ân cần.

Somchai lắc đầu, hơi mệt mỏi:

- Delay nearly one hour.

Huy cười khẽ, thông cảm:

- Oh, poor you. I’ll take you to the hotel to rest, then we’ll head out for lunch.

- That’s fine. I’ll follow your plan, — Somchai gật đầu, giọng nhàn nhạt nhưng có phần tin tưởng.

Họ lên xe, rời sân bay, tiến vào trung tâm thành phố giữa dòng xe cộ tấp nập.

Tại một nhà hàng Thái ở quận trung tâm, khách vắng, hai người ngồi đối diện nhau bên nồi lẩu bốc khói nghi ngút, tay họ thoăn thoắt gắp thức ăn. Cuộc trò chuyện diễn ra bằng tiếng Anh, nhưng không khí lại đầy căng thẳng lẫn hồi hộp:

- Tôi đã sắp xếp lịch trình chi tiết cho bảy ngày tới. Đại sư huynh có ý kiến gì không? — Huy hỏi, ánh mắt dò xét phản ứng của Somchai.

- Không, tôi không có ý kiến gì. Tôi chỉ quan tâm đến trận đấu cuối cùng. Anh chắc chắn truyền nhân của võ sư Song Hạc sẽ đến chứ? — Somchai nhún vai, giọng điềm tĩnh.

- Tôi đã tạo ra một chút áp lực, đồng thời cam kết với họ về tính hợp pháp của trận đấu đúng quy định của Liên đoàn Võ thuật Việt Nam. Đại sư huynh an tâm họ sẽ đến, — Huy trấn an.

Somchai im lặng, trầm ngâm một lúc, ánh mắt xa xăm:

- Tôi tin anh. Trận đấu này không chỉ là một buổi giao lưu. Đây còn là cách rửa đi nỗi nhục của môn phái, điều mà sư phụ vẫn còn nhắc đến trước khi mất.

Cách đây hơn nửa thế kỷ, đã từng diễn ra một trận đấu kinh điển giữa võ sư Nathakat, cao thủ thuộc một trong những môn phái Muay hàng đầu Thái Lan, và võ sư Song Hạc của môn phái Hạc Minh Quyền ở miền Nam Việt Nam. Trận giao đấu ấy trở thành huyền thoại khi Nathakat bị đánh bại hoàn toàn, khiến kế hoạch mở rộng và phát triển Muay tại Việt Nam buộc phải dừng lại.

Sau đó, chiến tranh bùng nổ, đất nước biến động; những cuộc thi đấu võ thuật tự do bị quản lý nghiêm ngặt. Việc người Việt Nam xuất ngoại cũng vô cùng khó khăn, khiến cuộc tái đấu để phục thù mong đợi mãi mãi không thể diễn ra.

Ngày nay, Việt Nam đã cởi mở hơn. Dù các trận thách đấu không phép vẫn bị nghiêm cấm, nhưng đối với những cuộc giao lưu võ thuật có đăng ký và được cấp phép, nhà nước đã nhẹ tay hơn. Chính bối cảnh ấy khiến câu chuyện phục thù của Muay Thái – tưởng như chôn vùi cùng năm tháng – bất ngờ có cơ hội sống dậy một lần nữa.

Võ sư Nathakat và võ sư Song Hạc đều đã khuất bóng từ lâu. Thế nhưng câu chuyện về trận quyết đấu năm xưa giữa hai cao thủ vẫn được truyền lại như một vết cắt chưa bao giờ liền sẹo trong lòng những người kế thừa. Sư phụ của Somchai và Huy — vốn là tiểu sư đệ của Nathakat — là người hiểu rõ nhất nỗi nhục ấy. Mỗi lần kể lại, giọng ông luôn trầm xuống, vừa tiếc nuối vừa xót xa, như thể mang trong lòng món nợ không bao giờ trả nổi.

Somchai lớn lên trong những lời dạy đó. Anh trở thành võ sĩ hàng đầu Thái Lan, một trong những Quyền Vương hiếm hoi có thể tung hoành trên sàn đấu quốc tế. Anh từng thi đấu tại Mỹ, châu Âu, Trung Quốc... nơi đâu cũng để lại dấu ấn bằng những trận thắng thuyết phục, cả ở giải đấu chính thức lẫn những cuộc tỉ thí bí mật giữa giới võ thuật. Sức mạnh, tốc độ và sự tàn khốc trong mỗi cú ra đòn khiến tên tuổi Somchai trở thành nỗi khiếp đảm của nhiều võ đài.

Môi Somchai thoáng nhếch một nụ cười, sắc mặt trở nên lạnh lùng nhưng đôi mắt lóe lên tia háo hức:

- Ngoài việc rửa mối nhục, tôi còn muốn thử xem võ thuật Việt Nam đang ở mức nào.

- Đại sư huynh an tâm. Tôi đã thông báo rộng rãi trong giới, đồng thời bố trí người giám sát trận đấu. Không ai có thể hạn chế năng lực của đại sư huynh, — Huy nói, giọng chắc nịch.

- Tốt lắm. Tôi sẽ cố hết sức để quảng bá chuỗi võ đường Muay của sư đệ. Cầu mong sư đệ làm rạng danh môn phái chúng ta ở Việt Nam, — Somchai cười tươi, ánh mắt đầy quyết tâm.

Không khí giữa hai người lúc này vừa nghiêm túc vừa phấn khích, mùi lẩu Thái và hơi nóng từ nồi bốc lên tạo cảm giác như chính trận đấu sắp tới đang hiện hữu ngay trước mắt.

Chương 20

Chuyến bay Bangkok – TP. HCM của Thai Airways bị trễ một giờ. Bên ngoài cửa đến của ga quốc tế, Huy và tài xế đi tới đi lui, mắt liên tục hư...