Tuesday, March 3, 2026

Chương 10: Giới hạn của phàm nhân

Long chăm chỉ tu luyện theo đúng hướng dẫn. Lượng sinh khí anh hấp thu ngày càng dồi dào, “Sinh hạch” trong cơ thể nay đã lớn bằng quả trứng, sáng chói như một mặt trời thu nhỏ. Thể chất của anh tăng trưởng vượt bậc, vượt xa người bình thường, nhờ đó cuộc sống hằng ngày trở nên nhẹ nhàng và hiệu quả hơn.

Ngoại hình của Long cũng thay đổi rõ rệt. Do di truyền từ cha, anh vốn bị bạc tóc sớm và thường phải nhuộm mỗi khi cắt tóc, nhưng giờ mái tóc đã trở nên đen và bóng mượt tự nhiên. Cơ bắp săn chắc hơn thấy rõ. Trước đây anh từng tự ti vì vòng hai, nay phải liên tục bóp nhỏ cạp quần vì eo thon gọn lại. Cơ ngực bắt đầu lộ rõ đường nét. Những thay đổi ấy khiến người xung quanh kinh ngạc, không ít người hỏi anh có đang theo một chương trình tập luyện đặc biệt nào không.

Tuy nhiên, càng tu luyện, Long càng nhận ra tốc độ gia tăng sức mạnh bắt đầu chậm lại, như thể tồn tại một giới hạn vô hình chưa thể vượt qua. Những viễn cảnh về năng lực phi thường như các siêu anh hùng trong phim ảnh rốt cuộc vẫn không xuất hiện. Tốc độ và sức mạnh của anh tuy vượt xa người bình thường nhưng vẫn nằm trong phạm vi của con người.

Dẫu vậy, anh không hề thất vọng. Trước đây, anh từng thử nhiều phương pháp rèn luyện sức khỏe nhưng kết quả hầu như không rõ rệt, có lẽ vì thiếu kiên trì và không duy trì đủ lâu. Nay chỉ trong vài tháng tu luyện đã đạt được thành quả đáng kinh ngạc như vậy đã là ngoài mong đợi. Long thầm nghĩ mình còn may mắn hơn cả trúng số độc đắc.

Sau lần đánh nhau với bọn côn đồ, Long ý thức rõ sức mạnh của mình. Anh hiểu mình đang sống trong thời hiện đại, nơi pháp luật rất chặt chẽ, nhưng kỹ năng tự vệ trước những tình huống bất ngờ vẫn cực kỳ quan trọng để sinh tồn. Thực tế cho thấy dù luật pháp nghiêm minh vẫn không thể ngăn chặn hoàn toàn những kẻ liều lĩnh, mất kiểm soát. Vì vậy, tự bảo vệ bản thân trước khi được pháp luật bảo vệ mang ý nghĩa sống còn. Anh dự định sẽ tham gia thêm các khóa võ thuật để nâng cao khả năng của mình. Sau này, anh mới biết quyết định ấy hoàn toàn đúng đắn.

Một buổi chiều, Long đang ngồi trước máy tính viết báo cáo thì bỗng thấy bóng người đổ xuống bàn. Linh đứng đó, nhoẻn miệng cười.

– Anh Long, thứ Bảy tuần này là lễ thượng thọ 80 tuổi của ông nội em. Em muốn mời anh tham dự.

Cô rút ra một tấm thiệp mời thiết kế tinh xảo, đặt trước mặt anh.

Long vốn không thích những buổi tiệc kiểu này nên từ chối ngay:

– Cuối tuần anh bận rồi. Anh không đi được đâu.

Gương mặt Linh lập tức xìu xuống, đầy thất vọng. Từ sau lần đi teambuilding, ấn tượng của cô về Long tăng lên rõ rệt, nhưng thái độ của anh với cô vẫn không thay đổi. Linh không phải hoa hậu, nhưng cũng thuộc nhóm “hot girl”. Từ khi vào công ty, cô trở thành tâm điểm chú ý của nhiều nhân viên nam, dường như chỉ có Long là ngoại lệ. Anh đối xử với cô giống như với mọi người khác: không lạnh lùng nhưng cũng không đặc biệt. Trong giờ làm việc, anh tập trung cao độ; hết việc thì lên mạng đọc tin tức, hầu như không tán gẫu. Anh cũng ít tham gia tụ tập sau giờ làm, chỉ xuất hiện ở những sự kiện quan trọng của phòng hoặc công ty.

Bất ngờ, Linh ngồi xuống cạnh anh. Trước sự ngạc nhiên của Long, cô nắm nhẹ tay áo anh, khẽ lắc, giọng nũng nịu:

– Đi đi mà, em năn nỉ đó… Anh không đi em buồn lắm.

Long nhìn gương mặt làm nũng của cô. Dù biết cô chỉ đùa, vẻ đáng yêu ấy vẫn khiến tim anh khẽ rung động. Anh bật cười:

– Coi chừng bạn trai em nhìn thấy sẽ tức giận đó.

Mắt Linh sáng lên:

– Vậy là anh Long đồng ý rồi phải không? Anh đừng ngại, hôm đó nhiều người trong phòng cũng đi mà.

Bất chợt, Long đưa tay véo nhẹ mũi cô rồi nhận lấy tấm thiệp. Một cảm giác kỳ lạ như luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Từ trước đến nay, Long vốn rất “nhát” trước con gái. Với người mình để ý, anh chỉ dám lặng lẽ nhìn từ xa. Thời đại học, anh cũng chỉ từng nắm tay Hoàng Lan một lần. Chính sự rụt rè ấy khiến anh khó tiếp cận người mình thích.

Linh cũng giật mình, mặt đỏ bừng trước hành động của anh. Trong khoảnh khắc, cô nhớ lại lần được anh ôm vào lòng để tránh tên côn đồ. Cả hai thoáng bối rối. Sau đó, Linh ngượng ngùng đứng dậy, lặng lẽ rời đi.

Khi Linh rời đi, Long vẫn ngồi yên trước màn hình máy tính nhưng tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Ngón tay vừa chạm vào sống mũi cô như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại và ấm nóng. Anh không ngờ một hành động bộc phát như vậy lại khiến tim mình đập nhanh đến thế. Từ trước đến nay, anh luôn giữ khoảng cách với phụ nữ, phần vì ngại ngùng, phần vì sợ vượt quá giới hạn. Vậy mà khoảnh khắc ấy, anh lại hành động tự nhiên như thể đã quen thân từ lâu.

Cảm giác “luồng điện” chạy dọc sống lưng không chỉ là phản ứng sinh lý đơn thuần. Long nhận ra sinh khí trong cơ thể mình cũng dao động theo, “Sinh hạch” khẽ rung nhẹ như mặt nước bị gợn sóng. Điều đó khiến anh vừa bối rối vừa cảnh giác. Anh tự hỏi liệu sự thay đổi trong cơ thể mình có khiến cảm xúc trở nên nhạy cảm hơn, hay đơn giản chỉ vì anh thật sự rung động trước Linh.

Anh khẽ thở dài, cố ép mình quay lại với bản báo cáo còn dang dở. Nhưng từng dòng chữ trước mắt đều nhòe đi. Hình ảnh gương mặt ửng đỏ và ánh mắt lấp lánh của Linh cứ lặp lại trong đầu. Lần đầu tiên sau rất lâu, Long nhận ra mình không chỉ đang mạnh lên về thể chất, mà trái tim cũng bắt đầu có những chuyển động mà anh không còn kiểm soát được như trước nữa.

Chương 10: Giới hạn của phàm nhân

Long chăm chỉ tu luyện theo đúng hướng dẫn. Lượng sinh khí anh hấp thu ngày càng dồi dào, “Sinh hạch” trong cơ thể nay đã lớn bằng quả trứng...