Tuesday, March 3, 2026

Chương 12: Giả Linh Lực

Sau giờ cơm trưa, Linh gặp Long và hỏi:

— Anh Long ơi, sáng chủ nhật tuần này anh rảnh không?

Long cười:

— Sao vậy? Muốn hẹn hò với anh à?

Linh cười tươi, đấm nhẹ vào vai anh:

— Không ngờ anh Long cũng có lúc vui như vậy. Ông nội em muốn gặp anh.

Long ngạc nhiên:

— Ông nội muốn gặp anh? Có chuyện gì không em?

Linh lắc đầu:

— Ông không nói rõ, chỉ nói có chút ấn tượng về anh. Ông cũng hỏi em về anh, và em có nói anh từng cứu em…

Long nghĩ một trưởng bối đức cao vọng trọng như cụ Độ muốn gặp mình hẳn phải có lý do đặc biệt. Dù cuối tuần thường là thời gian quý giá để anh ra công viên tu luyện, sự tò mò vẫn khiến anh gật đầu đồng ý.

Linh vui vẻ nói địa chỉ nhà rồi dặn:

— Nếu anh đến mà không tìm được thì gọi cho em nhé.

Tối hôm đó, về nhà như thường lệ, Long vào phòng bắt đầu tu luyện. Bỗng một giọng nói đã lâu không xuất hiện vang lên trong đầu anh:

— Cơ thể đã đủ sức gánh chịu linh khí.

Long kinh ngạc hỏi:

— Linh khí là gì? Nó có gây hại cho cơ thể không?

Không có ai trả lời. Khi Long đang thất vọng thì giọng nói lại vang lên, đều đều như giọng máy:

— Linh khí là năng lượng thô, là nguồn nguyên liệu giúp tạo ra linh lực cho chủ thể.

Long hỏi tiếp:

— Vậy linh lực là gì?

Lần này giọng nói dường như hơi mất kiên nhẫn:

— Linh lực là năng lượng do chủ thể tạo ra để phát ra những năng lực siêu phàm.

Long vẫn chưa hiểu nên hỏi thêm:

— Vậy linh lực tạo ra năng lực gì?

 

Anh dường như nghe thấy một tiếng thở dài, nhưng chờ mãi vẫn không có câu trả lời.

Đến khi chuẩn bị đi ngủ, giọng nói lại vang lên. Lần này không còn là âm thanh máy móc mà giống hệt giọng người thật:

— Tiểu tử, ta muốn thương lượng với ngươi.

Long giật mình, bật dậy:

— Ông là ai? Tại sao lại xuất hiện trong đầu tôi?

Một ý nghĩ rợn người chợt lóe lên trong đầu anh — những chuyện “đoạt xá” mà anh từng đọc trong các tiểu thuyết tiên hiệp.

Giọng nói đáp lại:

— Đừng nghĩ tầm bậy. Ta không hứng thú với cơ thể phàm tục của ngươi.

Long lo sợ:

— Ông đọc được ý nghĩ của tôi sao?

— Tất nhiên. Nói theo ngôn ngữ của các ngươi là ta đã đồng bộ với ngươi rồi.

Giọng Long run run:

— Ông vào cơ thể tôi bằng cách nào? Và ông là ai? Mục đích của ông là gì?

Giọng nói thở dài:

— Ta là một tàn hồn. Ta bị kẻ thù giết hại, chỉ còn lại một mảnh tàn hồn trốn thoát vào thế giới của ngươi. Ta nương theo các làn sóng điện từ của thế giới này để chu du khắp nơi, rồi tình cờ thâm nhập vào cơ thể ngươi. Khi đồng bộ với ngươi, ta có thể đọc ký ức của ngươi và nói được ngôn ngữ của ngươi.

Long kinh ngạc:

— Nhưng ông làm điều đó bằng cách nào?

— Tàn hồn của ta chỉ là một khối năng lượng nhỏ… thôi, giải thích ngươi cũng không hiểu. Những thứ đó vượt quá nhận thức của ngươi. Ngươi chỉ cần biết ta không có ác ý. Ta muốn hợp tác với ngươi để đôi bên cùng có lợi.

Long dè dặt hỏi:

— Hợp tác như thế nào?

Giọng nói đáp:

— Ta sẽ ký sinh trong cơ thể ngươi và không can thiệp vào cuộc sống phàm tục của ngươi. Đổi lại, ngươi phải giúp ta tìm lại một thứ.

Dừng một chút, giọng nói tiếp:

— Việc này cũng có lợi cho ngươi. Sau khi tìm được thứ đó, ta sẽ rời khỏi cơ thể ngươi. Ta không để ngươi làm không công. Ngoài việc giúp tăng cường sức mạnh cơ thể, ta còn truyền cho ngươi một bí kíp trong ký ức của ta: cách biến đổi sinh khí trong người thành “giả linh lực”. Nhờ đó ngươi có thể tạm thời vượt qua giới hạn của người phàm trong một khoảng thời gian ngắn.

Long vẫn mơ hồ:

— “Giả linh lực” có thể giúp gì cho tôi?

Giọng nói giải thích:

— Dù không phải linh lực thật do linh khí tạo ra, nó vẫn đủ để ngươi mở ra một số năng lực sơ khai mà người phàm không có: như thần thức trong phạm vi ngắn, sức mạnh cơ thể vượt xa người bình thường…

Long nghe vậy rất hứng thú, nhưng vẫn cẩn thận hỏi:

— Tôi phải giúp ông thế nào? Vật ông cần tìm là gì?

Giọng nói đáp:

— Khi ta chạy trốn vào thế giới của ngươi, vật đó cũng theo ta. Vì vậy ta tin nó vẫn đang ở thế giới này.

Long kêu lên:

— Thế giới của tôi rộng như vậy, ông bảo tôi đi tìm thì biết bao giờ mới thấy. Chưa kể có thể nó đã bị người khác nhặt mất rồi.

Giọng nói trấn an:

— Đừng lo. Ta có cảm ứng rất mạnh với nó. Ta cảm nhận được nó đang ở gần đâu đây, vì vậy ta mới tìm đến nơi này.

Sau khi Long đồng ý, trong đầu anh lập tức hiện ra phương pháp biến sinh khí thành “giả linh lực”.

Đêm đó, Long chìm vào một giấc mơ kỳ lạ. Anh thấy mình bước vào một thế giới kỳ ảo với cảnh sắc hùng vĩ và vô cùng rộng lớn. Những con người kỳ dị xuất hiện khắp nơi, hình dạng muôn vẻ — có kẻ đẹp đến phi phàm, có kẻ lại đáng sợ đến rợn người.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, những hình ảnh trong giấc mơ vẫn còn rõ ràng. Long nghi ngờ giấc mơ ấy có sự can thiệp của tàn hồn. Nghĩ đến việc có một thứ tồn tại trong đầu mình, biết hết mọi suy nghĩ của mình, anh cảm thấy bất an. Một câu hỏi khiến anh lạnh sống lưng: liệu tàn hồn này có ngày chiếm lấy thân thể của anh không?

Vừa nghĩ tới đó, anh lại hối hận, sợ tàn hồn đọc được ý nghĩ của mình.

Quả nhiên, giọng nói lập tức vang lên:

— Tiểu tử, đừng nghĩ nhiều nữa. Ta đã nói ta không cần cơ thể của ngươi. Hơn nữa, năng lượng tàn hồn của ta cũng không đủ để chiếm đoạt thân thể ngươi.

Long vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Anh không thể đuổi tàn hồn kia ra khỏi cơ thể mình.

Chương 12: Giả Linh Lực

Sau giờ cơm trưa, Linh gặp Long và hỏi: — Anh Long ơi, sáng chủ nhật tuần này anh rảnh không? Long cười: — Sao vậy? Muốn hẹn hò với anh à? L...