Thursday, May 28, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 60: Huyết Sát Môn

 Bước chân vào con hẻm dẫn đến khu nhà trọ tồi tàn, một luồng luồng điện chạy dọc sống lưng khiến anh khựng lại. Trực giác của anh bây giờ nhạy bén đến mức đáng sợ, tựa như một loài dã thú có khả năng ngửi thấy mùi nguy hiểm thoảng qua trong gió.

Hoàng không quay đầu, chỉ khẽ liếc mắt về phía quán cà phê vỉa hè nơi góc đường đối diện. Tại đó, hai gã thanh niên mặc áo thun, quần jeans đơn giản đang ngồi vờ vịt trò chuyện. Trông họ chẳng khác nào những người lao động bình dân, nhưng thần thức chưa hoàn chỉnh của Hoàng đã bắt trọn được những tia nhìn sắc lạnh và thứ sát ý đậm đặc, âm trầm đang hướng thẳng về phía anh.

"Đã bị theo đuôi rồi sao?" Hoàng thầm nghĩ, gương mặt không chút biến sắc. Anh bình thản thu hồi tầm mắt, thản nhiên mở cửa bước vào phòng trọ như không có chuyện gì xảy ra.

Sau khi gột rửa lớp bụi bẩn của thành phố dưới làn nước mát, Hoàng nằm dài trên chiếc giường nan chật hẹp. Anh gác tay lên trán, nhớ những lời giáo huấn đầy bí ẩn mà sư phụ đã để lại trong căn phòng khách sạn vùng biên giới đêm hôm đó.

Khi vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê dài và nhìn thấy gương mặt phong trần của ông Khải, Hoàng đã vui mừng đến mức định thốt lên hàng loạt câu hỏi. Thế nhưng, người đàn ông trung niên chỉ giơ tay ra hiệu giữ im lặng, chất giọng trầm đục vang lên:

— Thực chất, ta là một Trưởng lão thuộc Huyết Sát Môn — một cổ phái tu luyện lấy huyết khí con người làm căn cơ gốc rễ. Môn phái của ta chia làm hai tầng thứ rõ rệt: Ngoại môn và Nội môn. Một người bình thường khi gia nhập Huyết Sát Môn đều phải bắt đầu từ Ngoại môn, trải qua muôn vàn trận chiến tàn khốc để rèn luyện nhục thân đạt đến giới hạn. Cho đến khi khí huyết trong người chuyển hóa, khiến Huyết Châu thức tỉnh, kẻ đó mới chính thức có tư cách bước vào Nội môn và chính thức là đệ tử của Huyết sát Môn

Hoàng nghe mà tâm thần chấn động, anh kinh ngạc cắt lời:

— Sư phụ, ý ông là... Huyết Châu vốn đã nằm sẵn trong cơ thể chúng ta từ trước sao?

Ông Khải chắp tay sau lưng, chậm rãi giải thích:

— Đúng vậy, nhưng không phải tất cả nhân loại sinh ra đều có sẵn Huyết Châu trong người. Chỉ có một số cực kỳ ít ỏi mới có được thứ cơ duyên nghịch thiên này. Đây là bí mật tạo hóa mà ngay cả bản thân vi sư cũng chưa thể thấu suốt.

Nói đoạn, ông Khải bước đến, thô bạo vạch áo của Hoàng lên rồi kéo mạnh anh đứng trước tấm gương ố vàng trong phòng. Ông chỉ ngón tay thô ráp vào một vết bớt màu đỏ tươi, tròn trịa như một huyết nhãn nằm ở phần lưng dưới của anh:

— Nhìn kỹ đi. Đây chính là Huyết Ấn của con, là dấu ký độc quyền cho thấy con là một trong số ít những kẻ được chọn.

Bỗng nhiên, nét mặt ông Khải chùng xuống, ánh mắt lộ vẻ trầm ngâm pha chút tự giễu:

— Nhưng thế gian này trớ trêu thay, có những kẻ sinh ra mang theo Huyết Ấn, nhưng cả đời cũng không cách nào làm cho Huyết Châu thức tỉnh. Người ta gọi đó là Giả Huyết Ấn. Đó là lý do vì sao hiện nay, số lượng đệ tử Nội môn lại ít ỏi đến đáng thương nếu so với số lượng đông đảo ở Ngoại môn.

Biểu cảm của ông Khải trở nên nghiêm túc, ông nhìn chăm chằm vào Hoàng một lúc lâu rồi tiếp tục:

— Huyết Châu là vật cực linh, nó chỉ có thể thức tỉnh trong những tình cảnh nguy hiểm đến cực hạn, khi sinh mạng con người bị dồn vào khe cửa hẹp của cái chết. Trước đây, ta liên tục nhận các nhiệm vụ vất vả, nguy hiểm rồi ném con vào đó, mục đích là mượn tay người ngoài để kích hoạt Huyết Châu của con. Nhưng hết lần này đến lần khác con đều không thể đột phá. Ta đã từng vô cùng thất vọng, nghĩ rằng con cũng chỉ là một phế vật mang Giả Huyết Ấn như đám đệ tử ta thu nhận trước đây. Chính vì thế, ta mới bỏ rơi con ở Việt Nam để đi tìm kiếm người khác. Thế nhưng mấy hôm trước, ta vô tình phát hiện ra hành tung của con tại Miến Điện, rồi đột ngột cảm ứng được giao động mạnh mẽ của Huyết Châu ... Điều đó khiến ta vô cùng kinh ngạc.

Lồng ngực Hoàng phập phồng, anh lắp bắp hỏi lại để xác nhận:

— Sư phụ... ông thực sự chắc chắn con đã thức tỉnh được Huyết Châu?

Ông Khải dứt khoát gật đầu:

— Không phải nghi ngờ, đích thân ta đã kiểm tra và xác nhận. Luồng thần thức và linh lực trong người con hiện tại chính là minh chứng. Kể từ khoảnh khắc này, con đã chính thức trở thành đệ tử Nội môn của Huyết Sát Môn.

Niềm vui sướng tột cùng dâng lên trong lòng, Hoàng vội vàng lên tiếng:

— Vậy... có phải con sẽ được theo sư phụ trở về tổng đàn của môn phái để tu luyện không?

Nghe đến hai từ "tổng đàn", ông Khải bất ngờ bật cười, đôi mắt gã lóe lên những tia sáng rực lạnh lẽo:

— Trở về môn phái? Con nghĩ Huyết Sát Môn giống như mấy cái môn phái giang hồ tầm thường sao? Người của Huyết Sát Môn muốn tăng tiến tu vi thì phải luôn tự ném mình vào những nơi đồng sinh cộng tử. Tông môn tất nhiên là có, nhưng đó là thánh địa độc quyền, chỉ những kẻ đạt đến cấp bậc Trưởng lão như ta mới có quyền bước vào. Ngoài ra, người của Huyết Sát Môn xưa nay chỉ thích độc hành giữa thế gian. Bây giờ con đã là người của Nội môn, bắt buộc phải tuân theo quy tắc sinh tồn này.

Ông Khải dừng lại một chút, ném cái nhìn sắc như dao cạo về phía anh, găm lại một câu nói lạnh thấu xương tủy:

— Hãy nhớ cho kỹ, con đường tu luyện của chúng ta được nuôi dưỡng bằng máu và sát khí. Muốn mạnh lên, cách duy nhất là phải liên tục đặt bản thân vào những tình cảnh nguy hiểm tính mạng. Nghịch cảnh càng lớn, huyết khí càng mạnh!

Dứt lời, ông Khải lật tay, ném thẳng về phía Hoàng một cuốn tài liệu có kích thước khổ A4 được đóng ghim sơ sài. Tập sách trông khá cũ kỹ, vài chỗ ở góc gáy và mép giấy đã bị quăn lên, nhuốm màu thời gian. Trên trang bìa in vỏn vẹn dòng chữ "Huyết Sát Ma Kinh", còn các trang bên trong đều là giấy photocopy lại từ một bản gốc viết tay.

Thấy vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn chút hụt hẫng của Hoàng khi nhìn cuốn bí kíp "trấn phái" có phần nhếch nhác này, ông Khải khẽ hừ lạnh một tiếng:

— Đó chỉ là bản photo thôi, nhưng con yên tâm, nội dung bên trong hoàn toàn chính xác và trùng khớp một trăm phần trăm với nguyên bản sách gốc.

Hoàng lật qua lật lại tập tài liệu, không giấu nổi sự tò mò bèn lên tiếng hỏi:

— Sư phụ, ông cứ thế ném bản sao cho con thế này, không sợ thứ mật tịch của môn phái bị rò rỉ hay truyền ra ngoài sao?

Ông Khải vẫn giữ vẻ mặt bình thản, dửng dưng đáp:

— Đây chẳng qua chỉ là phần kiến thức nhập môn căn bản để con hiểu rõ về mạch vận hành của huyết khí mà thôi. Đối với Huyết Sát Môn chúng ta, những bí kíp thần thông quan trọng và cốt lõi nhất đều được truyền thụ trực tiếp bằng khẩu quyết từ sư phụ sang đệ tử, tuyệt đối không bao giờ được ghi chép lại thành văn tự trên sách vở.

Dòng ký ức về lời dặn dò của sư phụ khép lại. Hoàng khẽ thở dài, ngồi dậy trên chiếc giường nan rồi thò tay vào chiếc balo du lịch đặt dưới chân, rút tập tài liệu A4 đó ra. Anh lật mở trang bìa. Toàn bộ các trang sách bên trong đều được viết bằng tiếng Việt, nét chữ thanh thoát, đẹp đẽ nhưng ẩn chứa những đường nét vô cùng cứng rắn, sắc bén như lưỡi dao.

Ngay trong phần mở đầu, cuốn sách đã dành một thời lượng lớn để mô tả chi tiết về hệ thống thứ bậc công phu, phân định rõ ràng 3 cấp độ tu luyện từ thấp đến cao của người tu chân trong Huyết Sát Môn: Huyết Sát Cảnh, Huyết Biến Cảnh và Huyết Hải Cảnh.

Ứng với mỗi cảnh giới, tác giả tập tài liệu đều giải thích cặn kẽ những đặc điểm biến chuyển cùng năng lực mà bản thân người tu luyện sẽ đạt được. Hoàng hào hứng lật nhanh các trang tiếp theo, hy vọng tìm thấy những dòng khẩu quyết. Thế nhưng, sau khi xem lướt qua một lượt hết cả tập sách A4, anh chỉ biết thở dài ngao ngán. Hóa ra, đây hoàn toàn không phải là một cuốn công pháp tu luyện thực sự, mà chỉ đơn thuần là một cuốn cẩm nang mang tính chất giới thiệu, khai mở thế giới quan của môn phái mà thôi.

Cảm giác chán nản ập đến, Hoàng thẳng tay vứt tập tài liệu sang một bên giường, rồi gác tay lên trán trầm ngâm suy tính về tình huống hiện tại của bản thân. Sư phụ Khải đã rời đi và tuyệt nhiên không hề hẹn ngày trở lại. Tuy nhiên, dựa vào thái độ và cách nói chuyện của ông ta đêm hôm đó, Hoàng biết chắc mình là một "mồi ngon", một sự lựa chọn hoàn toàn chính xác mà ông ta đã cất công tìm kiếm bấy lâu. Với một kẻ thực dụng và thâm sâu như ông Khải, sớm muộn gì ông ta cũng sẽ chủ động quay lại tìm anh.

Trước mắt anh cần phải đối mặt với thực tế và lo liệu cho cuộc sống sắp tới của mình. Nghĩ đến đây, Hoàng thầm cảm thấy may mắn. Vị trí Trợ lý đặc biệt bên cạnh Tổng Giám đốc tập đoàn Hoàn Cầu không chỉ là một cái danh hờ để che mắt thiên hạ, mà nó còn mang lại cho anh nguồn lợi ích kinh tế vô cùng lớn. Khoản tiền lương hậu hĩnh mà Tú Quyên ký duyệt mỗi tháng thừa sức giúp anh có được một cuộc sống sung túc, không còn phải bận lòng về cơm áo gạo tiền như trước.

Liên quan đến vụ thảm sát kinh hoàng và vụ bắt cóc xảy ra ở Miến Điện, ngay khi vừa đặt chân về nước, Hoàng đã bị các cơ quan an ninh chính quyền triệu tập và thẩm vấn gắt gao tới hai lần. Nhưng với bản lĩnh của một kẻ từng trải, anh đã khai báo một cách kín kẽ, đồng nhất mọi thông tin theo đúng những gì Tú Quyên đã sắp xếp và chỉ đạo từ trước. Cuối cùng, phía cảnh sát hoàn toàn không tìm ra được bất cứ điểm nghi vấn nào từ anh và buộc phải khép lại hồ sơ.