Huy đứng dậy, ngồi sát bên Nhi, choàng tay qua vai cô.
Anh dịu giọng:
— Mấy hôm nay anh bận quá, không quan tâm đến em. Em giận
anh hả?
Nhi không né tránh cử chỉ thân mật ấy. Cô cúi đầu, đôi chân
khẽ đung đưa. Trong lòng có nhiều điều muốn nói nhưng lại sợ anh nghĩ mình ích
kỷ. Cuối cùng, cô chỉ lí nhí:
— Không giận.
Huy kéo cô vào lòng, nói khẽ:
— Hôm nay về nhà anh nhé?
Nhi đỏ mặt. Đây là lần đầu tiên anh ngỏ lời như vậy. Cô vừa
vui vừa lo, nhưng rồi vẫn gật đầu đồng ý.
Anh đưa cô đi siêu thị mua đồ ăn, sau đó xe dừng trước một
khu căn hộ cao cấp ở quận trung tâm. Những tòa nhà sang trọng vươn cao, mỗi căn
hộ trị giá đến cả chục tỉ đồng. Căn hộ của Huy rộng khoảng một trăm mét vuông,
có hai phòng ngủ, không gian gọn gàng và tinh tế.
Cả hai cùng vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Nhi khá bất ngờ trước
sự thành thạo của Huy; anh làm chính, cô chỉ phụ vài việc lặt vặt. Khi bữa ăn
được dọn lên, khói còn nghi ngút, Nhi bất giác tưởng tượng đến một cuộc sống
gia đình ấm áp sau này. Ý nghĩ ấy khiến gương mặt cô rạng rỡ hẳn lên.
Huy nhìn cô cười:
— Sao tự nhiên em vui vậy?
Nhi tủm tỉm:
— Em không ngờ anh nấu ăn giỏi như thế.
Huy đáp:
— Anh sống tự lập từ hồi đi học xa nhà. Ba anh luôn muốn các
con phải biết tự lo cho mình, giống như ông ngày trước.
Ăn xong, hai người vừa ăn trái cây vừa trò chuyện thì chuông
cửa vang lên. Huy đứng dậy ra mở cửa. Trước mặt anh là Teresa và Hoàng Lan. Anh
thoáng bối rối.
— Sao tụi em về sớm vậy? Không phải đang đi chơi à?
Hoàng Lan nhanh nhảu:
— Chị Teresa nói đi chơi mà không có anh thì chán, nên đòi về
sớm đó.
Cô nhón chân nhìn vào trong nhà:
— Anh có khách hả?
Nhận ra Nhi, Hoàng Lan tròn mắt:
— Ủa, chị Nhi hả? Chào chị nha!
Teresa bước vào, ánh mắt dừng lại nơi Nhi chỉ một thoáng rồi
nhanh chóng chuyển sang Huy. Cô mỉm cười, tự nhiên như đã quá quen thuộc với
không gian này.
— Em không ngờ anh về sớm vậy, nên quay lại. Làm phiền anh
không?
Huy khẽ lắc đầu:
— Không sao.
Teresa đặt túi xuống, tiến lại gần Huy hơn mức cần thiết. Cô
chỉnh lại cổ áo cho anh, giọng nói mềm hẳn đi:
— Trưa nay anh có mệt không? Em thấy dạo này anh gầy đi đó.
Cử chỉ thân mật ấy khiến Nhi khựng lại. Cô cố giữ nụ cười
nhưng bàn tay đang cầm miếng trái cây khẽ siết chặt. Ánh mắt cô hướng về Huy,
chờ đợi một phản ứng rõ ràng, một lời giải thích, hay chí ít là một khoảng cách
được giữ lại.
Huy hơi sững người, ánh mắt thoáng lúng túng. Anh không gạt
tay Teresa ra, cũng không lên tiếng. Sự chần chờ ấy, dù rất ngắn, vẫn đủ để Nhi
cảm nhận được.
Teresa dường như nhận ra sự hiện diện của Nhi rõ hơn lúc
này. Cô quay sang, mỉm cười lịch sự nhưng ánh mắt không giấu được ý muốn khẳng
định vị trí của mình.
— Chị Nhi tới chơi à? Lâu rồi không gặp.
— Ừ… — Nhi đáp nhẹ, giọng chùng xuống.
Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề. Hoàng Lan cảm thấy
có gì đó không ổn, bèn kiếm cớ vào bếp.
Nhi đứng dậy, đặt dĩa trái cây xuống bàn.
— Em nhớ ra còn việc phải làm, chắc em về trước.
Huy quay sang, hơi bất ngờ:
— Em về bây giờ sao?
Nhi gật đầu, cố giữ giọng bình thản:
— Dạ. Anh ở lại nói chuyện với mọi người đi.
Cô cầm túi, cúi đầu chào Teresa rồi bước nhanh ra cửa. Huy đứng
yên nhìn theo, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu nhưng lại không kịp nói
gì. Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, để lại phía sau một khoảng lặng dài, nặng nề
hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Cánh cửa vừa khép lại, không gian trong căn hộ lập tức trở
nên trống trải đến khó chịu. Huy vẫn đứng yên, mắt nhìn về phía cửa như thể chỉ
cần chậm một giây nữa thôi, anh sẽ đuổi theo. Nhưng cuối cùng, anh không nhúc
nhích.
Teresa xoay người, tựa lưng vào bàn bếp. Cô khoanh tay, giọng
bình thản một cách cố ý:
— Anh không định nói gì sao?
Huy quay lại, thở ra chậm rãi:
— Em không nên cư xử như vậy trước mặt Nhi.
Teresa nhếch môi cười nhẹ.
— Như vậy là như thế nào? Quan tâm anh à? Hay là xuất hiện
trong chính căn hộ của anh?
Huy cau mày:
— Em hiểu anh đang nói gì.
— Không. — Teresa lắc đầu. — Em chỉ thấy lạ. Trước giờ anh
chưa từng thấy chuyện đó là vấn đề.
Huy im lặng một lúc rồi nói:
— Trước giờ khác. Bây giờ khác.
Câu nói ấy khiến Teresa đứng thẳng người dậy. Ánh mắt cô tối
lại.
— Khác vì cô ấy?
Huy không trả lời ngay. Sự chần chờ ấy lại lặp lại — và lần
này, Teresa không bỏ qua.
— Anh không phủ nhận.
— Teresa, chuyện giữa anh và em… — Huy dừng lại, tìm từ. —
Nó không còn như trước nữa.
— “Không còn như trước” nghĩa là gì? — Teresa tiến lên một
bước. — Là em đột nhiên trở thành người ngoài? Hay là vì anh chưa kịp nói rõ với
cô ấy?
Huy quay mặt đi.
— Anh không muốn làm ai tổn thương.
Teresa bật cười khẽ, tiếng cười không có chút vui vẻ nào.
— Nhưng anh vừa làm rồi đó. Chỉ là anh chọn không nhìn.
Cô bước đến gần anh hơn, giọng hạ thấp:
— Anh nghĩ cô ấy buồn vì em à? Không đâu. Cô ấy buồn vì anh.
Vì anh đứng đó và để mọi thứ xảy ra.
Huy siết chặt tay.
— Em cố tình.
— Đúng. — Teresa thừa nhận thẳng thắn. — Vì em muốn biết anh
sẽ làm gì.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
— Và anh đã không chọn.
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Huy ngẩng lên, giọng
trầm hẳn:
— Em muốn gì ở anh?
Teresa im lặng vài giây, rồi đáp chậm rãi:
— Em muốn anh thành thật. Với cô ấy, và với cả em.
— Anh đã nói rồi, — Huy đáp, — anh không thể tiếp tục như
trước.
— Nhưng anh cũng chưa kết thúc. — Teresa nói ngay. — Anh vẫn
để em bước vào nhà anh. Vẫn để em chạm vào anh. Vẫn im lặng khi em nói những điều
khiến cô ấy hiểu lầm.
Huy nhắm mắt trong giây lát.
— Anh cần thời gian.
Teresa khẽ lắc đầu.
— Thời gian chỉ có ý nghĩa khi anh biết mình đang đi đâu.
Còn anh thì không.
Cô cầm túi xách, bước ra phía cửa. Trước khi đi, Teresa dừng
lại, không quay đầu:
— Anh nghĩ mình giữ được cả hai vì anh tử tế. Nhưng thật ra,
anh chỉ đang trì hoãn cái giá phải trả.
Cửa đóng lại lần nữa.
Cửa thang máy khép lại, Nhi mới nhận ra tay mình đang run.
Cô đứng yên, lưng dựa vào vách inox lạnh, mắt nhìn con số tầng nhảy chậm chạp
mà không thực sự thấy gì.
Về đến nhà, cô bật đèn. Căn phòng quen thuộc hiện ra, vẫn gọn
gàng, vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Mọi thứ đều ở đúng chỗ của nó — chỉ có cô là
không còn ở đúng chỗ trong lòng mình nữa.
Nhi đặt túi xuống ghế, ngồi thẳng lưng một lúc lâu. Không
khóc. Thậm chí cô còn thấy mình rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức đáng sợ.
Cô nhớ lại khoảnh khắc đứng trước cửa căn hộ của Huy. Cái
nhìn chần chờ của anh. Không phải ánh mắt của người phản bội, mà là ánh mắt của
người không đủ dứt khoát. Và chính điều đó mới khiến cô đau.
Nếu anh kéo cô lại.
Nếu anh nói một câu rõ ràng.
Nếu anh bước theo cô thêm một bước.
Chỉ cần một trong những điều đó thôi.
Nhưng anh đã đứng yên.
Nhi vào phòng, thay quần áo, mọi động tác đều chậm và gọn,
như thể cô đang làm việc gì đó rất quen thuộc. Khi soi gương, cô thấy gương mặt
mình nhợt nhạt hơn thường ngày, nhưng ánh mắt thì lạ lẫm — không còn mong đợi.
Cô ngồi xuống giường, cầm điện thoại lên. Màn hình vẫn im lặng.
Không có tin nhắn. Không có cuộc gọi nhỡ.
Một phần trong cô vẫn chờ. Không phải vì hy vọng, mà vì muốn
biết liệu mình có từng quan trọng đến mức khiến anh phải phá vỡ sự im lặng hay
không.
Mười phút.
Rồi hai mươi.
Điện thoại vẫn tối.
Nhi đặt nó úp xuống. Ngực cô thắt lại, nhưng không còn nghẹn
nữa. Cảm giác ấy giống như khi người ta hiểu ra một điều đã tồn tại từ lâu, chỉ
là hôm nay mới chịu thừa nhận.
Cô không thua Teresa.
Cô chỉ không muốn thắng theo cách đó.
Không phải tranh giành.
Không phải đứng cạnh một người đàn ông đang để cho hai người
phụ nữ tự hiểu nhau trong im lặng.
Nhi đứng dậy, mở cửa sổ. Gió đêm thổi vào mang theo mùi
thành phố quen thuộc. Cô hít sâu một hơi, cảm thấy lòng mình trống trải, nhưng
cũng nhẹ hơn.
Cô thì thầm, rất khẽ, như nói với chính mình:
— Thế là đủ rồi.
Không có lời chia tay nào được nói ra. Nhưng trong khoảnh khắc
ấy, Nhi biết mình đã rời đi thật sự — không phải khỏi căn hộ của Huy, mà khỏi một
mối quan hệ nơi cô phải chờ người khác lựa chọn.
Cô tắt đèn, nằm xuống. Bóng tối bao trùm, yên tĩnh và trung
thực. Lần đầu tiên trong ngày, Nhi cảm thấy mình không cần phải cố gắng mạnh mẽ
nữa.
Và cũng lần đầu tiên, cô không sợ sự im lặng.