Tuesday, April 7, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 21:

 Long chăm chú nghiên cứu tài liệu cụ Độ giao. Cuốn sách được chia làm hai phần rõ rệt. Phần đầu nói về luyện khí, thực chất là bí quyết vận chuyển sinh khí trong cơ thể. Khi đạt đến cảnh giới nhất định, người tu luyện có thể tùy ý điều động sinh khí lưu chuyển khắp kinh mạch.

Với Long, điều này không có gì khó khăn. Anh đã sớm thuần thục việc điều khiển sinh khí, thậm chí còn hình thành được sinh hạch. Vì vậy, anh nhanh chóng bỏ qua phần này.

Đến phần sau, anh không khỏi kinh ngạc. Nội dung toàn bộ xoay quanh các loại độc, cách luyện chế và phương pháp khắc chế. Anh đọc lướt qua, chỗ hiểu chỗ không, cũng không quá để tâm.

Anh dừng lại ở phần nói về cổ độc vì cảm thấy đặc biệt hứng thú. Theo sách ghi chép, cổ độc là một dạng năng lượng do con người tạo ra. Càng đọc, Long càng nhận ra bản chất của nó có nhiều điểm tương đồng với linh lực mà anh từng luyện ra.

Trong phần giải trừ, có đề cập đến việc dẫn một tia khí vào cơ thể người trúng độc để trói buộc cổ độc—giống như dùng năng lượng để khống chế năng lượng. “Khí” ở đây lại càng khiến Long liên tưởng đến linh lực mà anh đã biết. Nhận ra điều này, anh lập tức tập trung nghiên cứu kỹ phương pháp ấy.

Bỗng nhiên, trong đầu anh vang lên một giọng nói:

— Nếu cậu đi theo phương pháp đó, sẽ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức mới tìm ra được cổ độc. Ta có một cách khác: ký gửi thần thức lên tia linh lực, cho nó xâm nhập vào vật thể bên ngoài để thăm dò. Phương pháp này vốn rất cơ bản đối với người tu chân. Ta định sẽ truyền cho cậu khi bước chân vào tu chân giới. Nhưng bây giờ cậu hứng thú như vậy ta sẽ truyền cho cậu.

Trong phòng khách, cụ Độ đang quan sát một loại cỏ lạ: bên ngoài xanh tươi, bên trong đỏ thẫm. Trước mặt cụ là ba vị khách — một nam, hai nữ — do đầu mối cung cấp dược liệu từ Trung Quốc giới thiệu. Họ mang theo những dược liệu quý hiếm, mong cụ giám định.

Cụ Độ ngẩng đầu, hỏi cô gái phiên dịch:

- Xin lỗi, kiến thức của tôi còn hạn hẹp, không nhận ra đây là loại dược liệu gì. Không biết các vị thu được nó từ đâu?

Cô gái dịch lại. Người đàn ông đáp:

- Trong một lần thu mua dược liệu ở Vân Nam, tôi phát hiện ra loại cỏ này. Người dân địa phương dùng nó để chữa bệnh huyết áp, hiệu quả rất tốt. Tôi đã đem đi hỏi nhiều phòng đông y lớn nhưng không ai biết. Nghe nói cụ là danh y, nên muốn thử vận may…

Ông ta chặc lưỡi, vẻ thất vọng. Tay cầm cỏ, tay nâng chén trà, vô tình làm nước trà văng lên thân cây.

Ngay lập tức, một mùi hương dịu nhẹ lan tỏa.

Ông ta giật mình:

- Mùi hương này… do cỏ tiếp xúc với trà sao?

Những người còn lại đều tò mò. Cụ Độ gọi người giúp việc mang chén lớn đến, đổ trà vào rồi thả cây cỏ vào.

Một mùi hương dễ chịu nhanh chóng lan khắp phòng. Đồng thời, sắc xanh của cây chuyển dần sang đỏ thẫm.

Nhưng chỉ trong chốc lát, cụ Độ cảm thấy đầu óc choáng váng. Với kinh nghiệm của một thầy thuốc, cụ lập tức nhận ra nguy hiểm, vội đứng dậy rời khỏi phòng. Tuy nhiên, mới đi được hai bước, cụ đã ngã xuống.

Bà giúp việc nghe tiếng động chạy lại, nhưng chưa kịp làm gì cũng nhanh chóng ngất đi.

Ba vị khách nhìn nhau, nở nụ cười.

Người đàn ông quay sang người phụ nữ:

- Huyết Tâm Thảo của Trần sư muội quả thật kỳ diệu. Lão già nhiều kinh nghiệm về thảo dượccũng không nhận ra.

Người phụ nữ mỉm cười:

- Loại thảo này vốn không độc. Nhưng khi tiếp xúc với vật thanh nhiệt như trà, sẽ sinh ra huyễn hương gây ảo giác.

Người đàn ông quay sang cô gái phiên dịch:

- Bà già kia giao cho Hoàng sư muội xử lý.

Cô gái cười tươi, kéo người giúp việc vào bếp. Sau đó, cô bóp miệng bà, đổ vào một nhúm bột trắng.

Chỉ trong chốc lát, cơ thể bà ta nổi đầy nốt đỏ. Những nốt này nhanh chóng phồng lên, vỡ ra thành chất lỏng. Không lâu sau, toàn bộ thân thể tan chảy, chỉ còn lại bộ quần áo.

Trên gương mặt cô gái hiện lên nụ cười độc ác. Cô gom quần áo ném vào máy giặt rồi bật máy.

Ngoài phòng khách, cụ Độ được đặt lại trên ghế, ánh mắt lờ đờ.

Cô gái tiến đến, hỏi bằng tiếng Việt:

- Ông có biết Trần Chung không?

Cụ khẽ gật đầu.

- Ông chữa bệnh cho anh ta bằng cách nào?

- Dẫn khí… trục… Cổ Độc…

Cả ba người đồng loạt biến sắc.

- Ông biết Cổ Độc? Học từ đâu?

- Sách… sách cổ… - Cụ lắp bắp

- Sách gì? Ở đâu?

Cụ lắc đầu, mặt nhăn lại cố gắng chống cự lại sự thôi thúc trả lời các câu hỏi .

Người đàn ông mất kiên nhẫn:

- Ông biết về linh khí?

- Linh… linh khí gì? Tôi không biết…

Ánh mắt cô gái trở nên lạnh lẽo. Cô lấy ra một lọ thủy tinh, bên trong là một con côn trùng màu xanh lam kỳ dị.

- Đã đến lúc dùng sâu độc của ta – Cô lẩm bẩm

Cô thả con côn trùng vào tai cụ Độ. Nó nhanh chóng chui vào bên trong.

Ngay lập tức, cụ Độ trợn mắt, ôm đầu, toàn thân run rẩy. Cơn đau khiến cụ muốn hét lên nhưng không thành tiếng, rồi gục xuống.

Người đàn ông tức giận:

- Muội làm hắn chết thì lấy đâu ra thông tin?

Cô gái bình thản:

- Không chết đâu. Sư huynh cứ chờ xem.

Quả nhiên, một lúc sau cụ Độ mở mắt. Nhưng đôi mắt đã đỏ ngầu, trống rỗng.

Cô gái nhắm mắt, âm thầm liên lạc với con sâu. Một lúc sau, cô khẽ nói:

— Hắn học từ một quyển sách cổ… hắn không biết về linh khí.

Người đàn ông lập tức dồn hỏi:

— Cuốn sách ở đâu?

Cô gái tiếp tục tập trung, kết nối với con sâu:

— Trong thư phòng…

Ba người lập tức xông vào thư phòng, chia nhau lục soát khắp nơi. Nhưng sách chất đầy, nếu lật từng cuốn thì sẽ mất rất nhiều thời gian.

Người đàn ông bực tức, chộp lấy bình hoa trên kệ ném mạnh vào tường. Bình vỡ tan, làm các khung hình treo trên vách bị xê dịch. Bất chợt, người phụ nữ dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào một điểm trên tường.

— Hai người nhìn bài vị kia xem.

Bài vị của người sáng lập Thiên Phúc Nam Dược bị lệch sang một bên, để lộ phía sau là ổ khóa của một chiếc két sắt.

Người đàn ông vận lực, tung một quyền đấm thẳng vào cửa két. Cánh cửa lõm sâu nhưng vẫn chưa phá được. Hắn hít sâu, nhắm mắt tụ lực, rồi tung ra cú đấm thứ hai. Cú đấm nhìn có vẻ bình thường, nhưng khi chạm vào cửa két, một tiếng nổ lớn vang lên—cánh cửa biến dạng cong vào trong, chốt khóa bật tung.

Cả ba mừng rỡ, lập tức giật bỏ cánh cửa. Bên trong là một quyển sách cũ kỹ, bên cạnh là một chiếc hộp gỗ dài giống hộp bút.

Người đàn ông mở trang đầu, ánh mắt sáng rực, bật cười lớn:

— Vạn Độc Thư! Ha ha! Cuối cùng cũng tìm được bí kíp thất lạc của giáo phái!

Hắn cười đầy đắc ý:

— Với công lao này, địa vị của chúng ta chắc chắn sẽ tăng lên!

Người phụ nữ mở hộp gỗ, bên trong lộ ra một cây kim châm cứu. Ả cầm lên quan sát, rồi kinh ngạc thốt lên:

— Huyền thiết châm… Không ngờ ở đây lại có đồ của tu chân giới!

Người đàn ông lập tức ra lệnh:

— Thu dọn, rút lui!

Cô gái nhỏ quay lại bên cụ Độ, phát ra một âm thanh khe khẽ. Một lát sau, con sâu xanh bò ra khỏi tai cụ. Cô thu nó lại, lạnh lùng liếc nhìn cụ một cái rồi quay lưng rời đi.

Ra đến cửa, người phụ nữ hỏi:

— Muội đã làm gì ông ta?

Cô gái bình thản đáp:

— Lão vẫn sống, nhưng sẽ mất trí nhớ nghiêm trọng.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...