Wednesday, April 1, 2026

Ta Là Tu Sĩ- Chương 4

 Cửa phòng mở ra chị Cúc trưởng phòng bước vào trước, theo sau là một cô gái lạ.

Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay, bên ngoài khoác một chiếc blazer mỏng màu be nhạt. Quần tây tối màu ôm vừa phải, giày bệt thấp, không cầu kỳ nhưng chỉn chu. Mọi thứ trên người cô đều mang cảm giác sạch sẽ, tinh giản — giống như một công thức được cân chỉnh hoàn hảo.

Mái tóc đen dài buộc thấp sau gáy, vài sợi con rơi nhẹ bên má khi cô cúi đầu chào mọi người. Gương mặt không phải kiểu sắc sảo nổi bật ngay lập tức, nhưng càng nhìn càng thấy hài hòa. Làn da sáng trong, không trang điểm đậm, chỉ có đôi môi hồng nhạt tự nhiên.

Chị Cúc lên tiếng:

-         Mọi người dừng lại một chút để chị giới thiệu.

-         Đây là Diệp Linh. Linh sẽ là nhân viên mới của phòng chúng ta

Linh mỉm cười nhẹ:

– Em chào mọi người… Rất mong được mọi người giúp đỡ.

Giọng nói không cao, không mềm yếu, mà trầm vừa đủ, rõ ràng. Một kiểu giọng khiến người ta vô thức chú ý.

Sau đó, chị Cúc lần lượt giới thiệu từng người trong phòng cho Linh làm quen. Linh cúi đầu chào rất lễ phép, thái độ vừa phải, không rụt rè nhưng cũng không quá thân mật.

Giới thiệu xong, chị Cúc nói thêm:

– Trong thời gian thử việc, Long sẽ là người hướng dẫn Linh làm quen với công việc trong phòng.

Rồi chị quay sang Long:

– Em có ý kiến gì không?

Long gật đầu, giọng bình thản:

– Em sẽ soạn chương trình đào tạo cho Linh. Chị yên tâm.

Chiều tan làm, Long dắt xe ra khỏi cổng công ty thì thấy Linh đang đứng ở lề đường, dáng vẻ có phần lưỡng lự, mắt nhìn quanh như đang chờ đợi ai đó.

– Ủa, em chưa về à? – Long hỏi.

– Dạ, em đợi bạn tới đón. Nhưng bạn em có việc gấp nên em tính gọi xe công nghệ… mà khó gọi quá. – Linh hơi bối rối.

Long nhìn quanh khu công nghiệp rồi lắc đầu:

– Ở đây gọi xe không được đâu. Phải ra tới khu dân cư mới may ra có tài xế nhận.

– Vậy à… em không biết. – Linh ngập ngừng.

Anh hỏi tiếp:

– Nhà em ở đâu? Nếu không ngại, anh đưa em về.

– Dạ… em ở quận 5, khu phố Đông y.

– Anh ở quận 6. Anh có thể cho em quá giang một đoạn. Lên xe đi.

Linh cúi đầu, giọng nhỏ:

– Vậy làm phiền anh rồi.

Trên đường đi, Linh chủ động bắt chuyện, hỏi anh về công ty, về công việc trong phòng R&D. Long chỉ trả lời ngắn gọn, đủ ý. Sau vài câu, nhận ra thái độ có phần hờ hững của anh, Linh cũng im lặng.

Khi xe đi ngang khu chợ, Linh bỗng lên tiếng:

– Anh Long… vào ăn bún ốc với em được không? Em mời.

 

Bình thường, Long chắc chắn sẽ từ chối. Buổi tối là thời gian tu luyện của anh, hơn nữa anh rất ít khi giao du sau giờ làm. Lời từ chối đã lên đến cổ họng, nhưng không hiểu vì sao anh lại nuốt xuống.

Anh gật đầu:

– Ừ, cũng được.

Hai người bước vào quán bún. Linh gọi hai tô đặc biệt, dáng vẻ khá quen thuộc với nơi này. Trong lúc chờ bà chủ làm bún, điện thoại Linh reo lên. Cô nhìn tên người gọi, sắc mặt lập tức tươi hẳn, nhanh chóng nhấn nghe.

– Alo, em nghe đây… Dạ, em đang ăn tối với đồng nghiệp… Rồi, em gửi định vị cho anh.

Cúp máy xong, thấy Long nhìn sang, Linh giải thích nhỏ:

– Bạn em vừa xong việc, muốn đến đón em.

Long gật đầu, gương mặt không biểu cảm.

Không ai nói thêm gì nữa.

Bà chủ vừa đặt hai tô bún xuống bàn thì bên ngoài quán, một chiếc Mercedes bất ngờ tấp vào lề, đèn xi-nhan nhấp nháy. Một thanh niên bước xuống xe. Anh ta khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi. Cao hơn mét tám, tóc hớt gọn, gương mặt sắc nét, khí chất trầm ổn. Khi anh ta bước vào quán, vài ánh nhìn ngưỡng mộ từ những cô gái xung quanh lập tức dõi theo.

Linh đứng bật dậy:

– Ủa, anh không bận tiếp khách à?

Người thanh niên không trả lời ngay, nét mặt nghiêm nghị, rõ ràng không vui. Để phá bớt không khí ngượng ngùng, Linh vội nói:

– Anh Huy, đây là anh Long, đồng nghiệp của em. Trong khu công nghiệp khó gọi xe nên anh Long cho em đi nhờ. Tụi em…

Huy liếc nhìn Long, khẽ gật đầu lấy lệ rồi cắt ngang, giọng lạnh:

– Để anh đưa em về.

Linh ngập ngừng:

– Anh ăn tối chưa? Ngồi ăn cùng tụi em đi.

Huy cau mày, đưa mắt nhìn quanh quán:

– Anh không thích ăn ở mấy quán lề đường. Không hợp vệ sinh.

Linh đỏ mặt, lúng túng thấy rõ. Trong quán, mọi người vẫn cúi đầu ăn, nhưng không ít ánh mắt và cái bĩu môi kín đáo hướng về phía họ.

Suốt từ đầu đến cuối, Long chỉ cúi xuống ăn bún, thái độ thờ ơ như thể chuyện trước mặt hoàn toàn không liên quan đến mình.

Một lát sau, Linh do dự rồi quay sang anh:

– Em xin lỗi anh Long… Em phải theo bạn về. Anh ăn xong rồi về sau nhé. Em thanh toán rồi.

Cô đứng dậy, ra quầy trả tiền, rồi theo Huy bước ra xe.

Long chỉ khẽ ngẩng đầu, nói nhỏ:

– Cảm ơn.

Rồi anh cúi xuống ăn tiếp, ánh mắt thản nhiên

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...