Saturday, April 4, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 13: Linh lực

Buổi học đầu tiên của Long với cụ Độ diễn ra theo cách hoàn toàn khác so với những gì anh từng biết. Không bảng vở, không ghi chép, chỉ có ấm trà nóng và những câu chuyện chậm rãi. Cụ giảng về cơ thể con người dưới góc nhìn Đông y, đồng thời so sánh với giải phẫu học của Tây y, khiến Long không khỏi kinh ngạc.

Nhận ra sự ngỡ ngàng ấy, cụ Độ mỉm cười hiền hậu:

— Không có gì lạ. Trước đây, dù theo Đông y, ông cũng từng học qua y sĩ. Đông y hay Tây y đều có ưu và nhược điểm. Làm thầy thuốc thì điều quan trọng nhất là cứu người, không nên phân biệt.

Long trầm ngâm rồi nói:

— Nhưng đa số mọi người khi bệnh đều tìm đến bác sĩ và bệnh viện. Đông y thường chỉ là lựa chọn cuối cùng. Thuốc Tây cho kết quả nhanh, còn Đông y phải uống lâu mới thấy hiệu quả.

Cụ Độ nhấp một ngụm trà, giọng điềm đạm:

— Thực ra, người chữa bệnh cho con chính là cơ thể con. Bác sĩ chỉ hỗ trợ. Con người ngày nay quá lệ thuộc vào thuốc, quá sợ bệnh tật, nên tìm mọi cách bảo vệ bản thân với môi trường xung quanh. Những tiến bộ kỹ thuật trang bị cho con người rất nhiều vũ khí hiện đại, điều này có vẻ khiến chúng ta mạnh mẻ hơn, nhưng cũng chính nó lại khiến cơ thể chúng ta yếu đi. Con có biết, con người là một trong những thế giới bí ẩn nhất không? Những khám phá của y học từ trước đến nay chỉ vén ra một phần rất nhỏ của bí mật này.

Những lời ấy khiến nhận thức của Long dần thay đổi. Cụ Độ dùng lập luận khoa học để giải thích những điều tưởng như huyền bí, càng làm anh thêm kính phục.

Cuộc trò chuyện bị gián đoạn khi Linh bước vào:

— Ông nội, anh Long, đến giờ cơm rồi.

Trong phòng ăn, Long thấy Huy đã ngồi sẵn. Anh tiến đến chào, rồi lặng lẽ ngồi xuống. Huy có chút ngạc nhiên:

— Anh cũng tới à?

Linh nhanh nhảu giải thích:

— Anh Long đến học nghề với ông nội.

Huy gật đầu, tò mò hỏi:

— Anh định theo Đông y? Người trẻ như anh chọn con đường này hiếm lắm.

Cụ Độ cười nhẹ:

— Người ta chuộng Tây y nên Đông y ít người theo. Nhưng rồi sẽ có lúc người ta nhận ra giá trị thật sự của nó.

Trong bữa ăn, Long thỉnh thoảng liếc nhìn Linh. Cô đang vui vẻ trò chuyện với Huy, ánh mắt rạng rỡ khi được anh gắp thức ăn. Một cảm giác khó chịu thoáng qua trong lòng Long, nhưng anh nhanh chóng tự trách mình. Họ quen nhau từ trước, anh chẳng có lý do gì để không vui.

Buổi chiều, Long theo cụ Độ vào thư phòng. Cụ đưa cho anh vài quyển sách, dặn dò:

— Mang về đọc kỹ. Có gì không hiểu thì tuần sau hỏi.

Đúng lúc ấy, giọng lão Lục vang lên trong đầu:

— Cậu thật may mắn khi có cơ duyên tiếp cận nơi có linh khí, tuy lượng linh khí không nhiều nhưng cũng sẽ rất có ích với cậu . Ta sẽ dạy cậu cách hấp thụ.

Ngay lập tức, những phương pháp hấp thụ linh khí hiện ra rõ ràng trong đầu Long.

Anh quan sát thấy cụ Độ đang chăm chú đọc sách. Anh cũng giả vờ nhặt lấy một cuốn sách chăm chú đọc, nhưng thực chất đang điều hòa hơi thở và ý niệm để hấp thụ linh khí trong phòng.

Một lúc sau, cụ Độ ngẩng đầu hỏi:

— Có chỗ nào cháu chưa hiểu không?

Long giật mình, lúng túng đáp:

— Dạ… cháu mới đọc phần cơ bản. Chưa có gì để hỏi. Tối nay cháu về sẽ đọc kỷ hơn.

Cụ chỉ cười:

— Không cần vội. Quan trọng là hiểu thật sự, không phải học để thi.

Tối hôm đó, Long bước vào trạng thái tu luyện. Quan sát bên trong cơ thể, anh thấy có thêm những tia sáng vàng lững lờ trôi.

Lão Lục lên tiếng:

— Linh khí trong người của cậu tuy ít, nhưng đủ để tạo ra chút ít linh lực. Ta sẽ hướng dẫn cậu cách tạo ra linh lực. Đây là những điều rất cơ bản khi cậu gia nhập vào thế giới chúng ta

Theo chỉ dẫn, Long dẫn những tia linh khí hòa vào dòng sinh khí, hội tụ tại sinh hạch. Sinh hạch bắt đầu biến đổi, không còn là khối ánh sáng thuần túy mà dần mang hình thái vật chất. Một lúc sau từ bên trong sinh hạch thoát ra những đoàn ánh sáng màu cam.

Để thử nghiệm, Long dẫn một đoàn ánh sáng tới ngón tay trỏ, rồi đâm mạnh vào mặt bàn gỗ dày. Ngón tay xuyên qua dễ dàng như đâm vào đậu hủ.

 Anh sững sờ. Trước đây, thân thể sau khi được cường hóa bới sinh khí dồi dào nhưng dù dùng hết sức, anh cũng chỉ có thể làm lõm mặt bàn.

Cảm nhận được vẻ kinh ngạc của Long, lão Lục cười nhạt:

— Đó chỉ là chút sức mạnh ban đầu. Khi hấp thụ linh khí nhiều hơn, cậu sẽ hiểu thế nào là khác biệt giữa phàm nhân và tồn tại cấp cao. Khi ấy, con người… chẳng khác gì ruồi muỗi.


No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...