Friday, April 3, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 12: Người thừa kế

 Sau giờ cơm trưa, Linh gặp Long và hỏi:

— Anh Long ơi, sáng chủ nhật tuần này anh rảnh không?

Long cười:

— Sao vậy? Muốn hẹn hò với anh à?

Linh cười tươi, đấm nhẹ vào vai anh:

— Không ngờ anh Long cũng có lúc vui như vậy. Ông nội em muốn gặp anh.

Long ngạc nhiên:

— Ông nội muốn gặp anh? Có chuyện gì không em?

Linh lắc đầu:

— Ông không nói rõ, chỉ nói có chút ấn tượng về anh. Ông cũng hỏi em về anh, và em có nói anh từng cứu em…

Long nghĩ một trưởng bối đức cao vọng trọng như cụ Độ muốn gặp mình hẳn phải có lý do đặc biệt. Dù cuối tuần thường là thời gian quý giá để anh ra công viên tu luyện, sự tò mò vẫn khiến anh gật đầu đồng ý.

Linh vui vẻ nói địa chỉ nhà rồi dặn:

— Nếu anh đến mà không tìm được thì gọi cho em nhé.

Tối hôm đó, về nhà như thường lệ, Long vào phòng bắt đầu tu luyện. Bỗng một giọng nói lão Lục vang lên trong đầu anh:

 Hiện giờ sinh lực của cậu đã vượt xa người thường và chạm đến ngưỡng chịu được của phàm thể.

Câu nói này của lão Lục đã chạm vào điều lo lắng trong lòng của Long, anh vội hỏi:

- Ý ông là tôi đã sắp chạm ngưỡng sức mạnh của cơ thể. Bây giờ có tu luyện thêm nữa thì sức mạnh cũng sẽ không tăng thêm?

Lão Lục:

- Đúng vậy. Nhưng với sức mạnh hiện nay của cậu có rất ít người trong thế giới của cậu có thể đánh bại.

- Nhưng nếu muốn giúp ta thì sức cậu chưa đủ. Muốn chuyển sang cấp bậc mới cậu phải có Linh lực, nhưng rất tiếc hiện nay không có linh khí để cậu hấp thụ nên đành bó tay.

Sáng cuối tuần, Long vẫn dậy sớm như thường lệ. Sau khi vệ sinh cá nhân, anh nhanh chóng thay đồ để ra ngoài.

Mẹ Long ngạc nhiên hỏi:

— Bình thường ngày nghỉ con hay ngủ trễ, hôm nay có gì đặc biệt à?

Long đáp:

— Con có hẹn với bạn. Trưa nay con không ăn ở nhà.

Mẹ anh nheo mắt:

— Hẹn bạn gái hả?

— Dạ không, chỉ là bạn thôi — Long trả lời qua loa.

Mẹ thở dài:

— Con gần ba mươi rồi. Người ta tuổi này con cái đã đi học hết. Thằng Út chắc sang năm cưới vợ, còn con thì đến bạn gái cũng chưa có.

Long chỉ mỉm cười, không nói thêm. Anh không muốn bị ràng buộc trong một cuộc hôn nhân. Với anh, có bạn gái để yêu hoàn toàn khác với có một người vợ để sống cùng.

Vừa dắt xe ra khỏi nhà, điện thoại anh reo. Giọng Linh trong trẻo vang lên:

— Alo, em đợi anh ở quán bún X trên đường Y nha.

— Ok, khoảng ba mươi phút nữa anh tới.

Quán bún X khá nổi tiếng ở Sài Gòn, chuyên bán các món đặc sản miền Bắc nên lúc nào cũng đông khách. Vì nằm trên đường lớn và giá khá cao, Long hiếm khi ăn ở những nơi như vậy — thu nhập của anh không cho phép.

Khi đến nơi, xe đậu kín cả vỉa hè. Gửi xe xong, Long gọi cho Linh. Cô hướng dẫn:

— Anh vào quán, lên lầu hai, bàn thứ hai gần cửa sổ.

Đến nơi, Long thấy Huy và Linh đang trò chuyện rất vui vẻ. Cô vẫy tay:

— Chào anh Long. Em gọi vài món cho ba người rồi. Anh thích gì thì gọi thêm nhé.

Long xua tay:

— Thôi, vậy được rồi.

Món ăn được mang ra rất nhanh, bày đầy cả bàn. Long ngạc nhiên:

— Có ba người mà sao gọi nhiều vậy?

Huy cười nhẹ:

— Có bao nhiêu đâu. Lần đầu ăn ở đây thì phải thử hết chứ.

Long đoán câu nói này là dành cho mình. Anh chỉ lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng góp vài câu vào câu chuyện.

Đột nhiên Huy hỏi:

— Nghe Linh kể vụ teambuilding vừa rồi của công ty. Cảm ơn anh Long nhiều nha.

— À, chuyện nhỏ thôi mà — Long đáp.

Huy tò mò:

— Nghe nói thân thủ anh nhanh lắm. Anh theo môn võ nào vậy?

— Tôi không học võ. Cuối tuần chỉ đi bơi cho khỏe thôi.

Linh lắc đầu:

— Em không tin. Người không học võ sao hạ được hai tên đó nhanh vậy?

Long nhún vai, khéo léo chuyển chủ đề:

— Thân thủ của em khi xử lý tên du côn hôm đó cũng đâu kém. Giờ em nổi tiếng trong công ty rồi đó.

Linh đỏ mặt:

— Em chỉ học vài chiêu tự vệ cho phụ nữ thôi. Tập nhiều nên mới được vậy. Em có học võ Thái, nhưng chưa từng đánh nhau thật sự ngoài đời. Hôm đó đúng là lần đầu thực chiến, tim em muốn rớt ra ngoài.

Huy nói:

— Nếu anh Long muốn học võ bài bản thì ghé võ đường của tôi. Bên tôi chuyên MMA, thiên về thực chiến. Anh là bạn của Linh nên nếu muốn tập tôi sẽ giới thiệu huấn luyện viên cho anh. Tất cả đều miễn phí.

— Cảm ơn anh, để tôi thu xếp thời gian. Dạo này tôi hơi bận — Long đáp.

Huy tiếp lời:

— Sắp tới tôi khai trương học viện võ thuật. Nếu rảnh anh tới dự. 

Long không tiện từ chối nên gật đầu đồng ý:

— Ok, khi nào tổ chức nhớ báo tôi.

Sau bữa ăn, Huy lái xe đi trước. Long chở Linh bằng xe máy về nhà ông nội cô.

Theo hướng dẫn của Linh, Long chạy vào một con hẻm trong khu người Hoa. Đi thêm một đoạn, cả hai dừng lại trước một ngôi nhà ba tầng.

Căn nhà mang kiến trúc đặc trưng của Sài Gòn trước năm 1975: mặt tiền hẹp nhưng chiều sâu lớn, tường xây dày, cửa gỗ khung sắt kiểu cũ với lớp sơn đã bạc màu theo năm tháng.

Phía trước nhà là một khoảng sân khá rộng — điều hiếm thấy trong khu phố đông đúc. Sân lát gạch đỏ, hai bên đặt nhiều chậu kiểng lâu năm: mai chiếu thủy được uốn thế mềm mại, vài cây si cổ thụ thu nhỏ trong chậu sành men rạn, cùng mấy chậu lộc vừng dáng lão.

Linh bấm chuông. Một lúc sau, một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi ra mở cửa. Thấy cô, bà cười vui vẻ:

— Các con ăn sáng chưa?

— Dạ Vú, con ăn rồi. Con dẫn bạn về cho ông Nội.

— Vậy à, vào đi. Ông Nội vừa ngồi thiền xong, đang ăn sáng trong phòng.

Long dắt xe vào sân. Linh nói:

— Anh Long vào phòng khách đợi chút nha, em lên gặp Nội.

Cô quay sang người phụ nữ:

— Vú lấy trà cho bạn con dùm.

Nói rồi cô đi lên lầu.

Long ngồi xuống ghế gỗ, nhấp một ngụm trà và quan sát xung quanh.

Phòng khách không lớn nhưng trần cao, không khí mát nhờ lối thông gió tự nhiên của kiểu nhà xưa. Sàn lát gạch bông hoa văn cổ, nhiều viên đã mòn góc theo thời gian, tạo cảm giác hoài cổ dễ chịu.

Bộ trường kỷ gỗ mun đặt sát tường, mặt ghế bóng loáng vì được lau bằng dầu tràm thường xuyên. Trên tường treo tranh thờ tổ tiên đóng khung gỗ chạm trổ. Bên dưới là lư đồng, bình hoa và khay trầu cau — những vật quen thuộc trong nếp nhà Bắc xưa.

Bên cạnh bàn thờ là chiếc đồng hồ quả lắc kiểu Pháp, mỗi nửa giờ lại ngân lên một tiếng trầm đều.

Một lúc sau, cụ Độ và Linh từ trên lầu bước xuống. Hôm nay cụ mặc bộ bà ba màu xám rộng rãi, chân đi đôi dép nhựa mềm đã cũ. Vừa thấy Long, cụ đã cười hiền hậu:

— Xin lỗi đã để cháu đợi lâu.

Long vội đáp:

— Dạ không sao ạ, cháu cũng mới tới thôi.

Cụ gật đầu, rồi hỏi thăm về gia đình Long. Khi biết ba mẹ anh đều là giáo viên, cụ tỏ ra rất hài lòng. Sau đó cụ hỏi về công việc hiện tại của Long. Anh vui vẻ trò chuyện với cụ, Linh ngồi bên thỉnh thoảng góp thêm vài câu.

Cụ nhấp một ngụm trà, đặt tách xuống rồi đứng dậy:

— Con theo ông.

Ba người cùng đi lên lầu một. Trước căn phòng cuối hành lang, cụ lấy chìa khóa mở cửa rồi bật đèn.

Ánh sáng dịu chiếu lên căn phòng khoảng hai mươi mét vuông — một thư phòng nhỏ ấm cúng. Ở giữa phòng là chiếc bàn gỗ tròn vân sáng bóng. Hai bên tường là những kệ sách cao, chất đầy sách cổ và nhiều tài liệu đã úa màu theo thời gian.

Trên bức tường đối diện treo một tấm bảng lớn trên đó vẽ một cây gia phả bằng chữ quốc ngữ, cạnh bên là tấm bài vị chữ Hán.

Đúng lúc đó, giọng nói của lão Lục trong đầu Long bỗng vang lên, đầy kinh ngạc:

— Linh khí! Thật kỳ lạ… ta cảm nhận được linh khí ở nơi này. Tuy rất mờ nhạt, nhưng ta chắc chắn đó là linh khí thật. Cậu thật may mắn.

Long chấn động trong lòng nhưng vẻ ngoài vẫn bình thản. 

Thấy Long không nói gì, lão Lục lại thúc giục:

— Mau tìm xem nguồn gốc linh khí này ở đâu.

Trong khi đó, cụ Độ chậm rãi bước đến trước cây gia phả. Cụ nói giọng đều đều:

- Đây là cây gia phả mà ông đã cho làm cách đây đã lâu. Nó không phải là gia phả gia tộc mà là gia phả của Thiên Phúc Nam Dược. 

Cụ chỉ vào cái tên nằm vị trí cuối - Lương Văn Tung, bên cạnh có một hình chân dung nhỏ là ảnh một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sáng — nét nào đó rất giống Linh. Long liếc sang thấy mắt cô đã đỏ lên.

Cụ Độ giới thiệu:

— Đây là con trai cả của ông, cũng là ba của con Linh. Trong số con cháu, chỉ có nó đam mê Đông y giống ông. Ông từng xem nó là người kế nghiệp gia tộc…

Giọng cụ chợt nghẹn lại:

— Nhưng… tiếc thay…

Long lặng lẽ nhìn lên phía trên là chân dung chính cụ Độ lúc trung niên. Phia trên cụ nhiều cái tên khác, có một số không phải họ Lương

Cụ chậm rãi kể:

— Năm đó, khi thời cuộc biến động, ông cố của Linh đưa cả gia đình lên tàu xuôi Nam. Khi đến Sài Gòn, cả nhà tìm đến khu vực này và dựng lại Thiên Phúc Nam Dược.

— Ông là anh cả trong gia đình, dưới ông còn một em trai. Nhưng em trai ông không theo nghề truyền thống, mà ra ngoài kinh doanh lĩnh vực khác.

Cụ tiếp tục:

— Lúc đó Thiên Phúc Nam Dược chỉ là một phòng khám nhỏ: phía trước khám bệnh, phía sau bào chế thuốc. Trong vùng khi ấy chỉ có phòng khám này là của người Việt, còn xung quanh đều là phòng khám của người Hoa.

— Nhưng nhờ những phương thuốc hay và bí quyết châm cứu, bấm huyệt gia truyền, phòng khám vẫn đứng vững, cạnh tranh ngang ngửa với các phòng khám lớn của Hoa kiều. Điểm mạnh của phòng khám là trị các bệnh về nhiễm độc và các bệnh mãn tính

Cụ dừng lại, gương mặt thoáng vẻ tự hào.

— Thiên Phúc Nam Dược từng chữa trị cho nhiều nhân vật nổi tiếng ở Sài Gòn lúc bấy giờ. Danh tiếng thậm chí còn vang tới một số nước Đông Nam Á.

Cụ thở dài rồi nói tiếp:

— Các phòng khám người Hoa ghen ghét nên tìm cách chơi xấu. Nguồn dược liệu khi đó do họ thao túng, nên họ dễ dàng cắt đứt nguồn cung của Thiên Phúc Nam Dược.

— Lúc đó ông và ông cố của Linh phải tự mình đi khắp nhiều vùng ở Việt Nam để tìm nguồn dược liệu thay thế. Công việc rất vất vả và nguy hiểm, nhưng cuối cùng những nỗ lực đó cũng được đền đáp.

Cụ dừng lại trước cây gia phả giải thích:

— Thiên Phúc Nam Dược do người trong gia tộc thay nhau làm chủ qua nhiều đời. Nhưng những người chủ này chỉ quản lý các hoạt động của công ty, họ không quản chuyên môn khám chữa bệnh. Công việc này do các Người Thừa Kế đảm nhiệm. Người Thừa Kế phải là người phù hợp do người thừa kế tiền nhiệm đề cữ, họ có thể không là người trong gia tộc.

Nhận ra vẻ khó hiểu của Long, cụ giải thích:

- Ví dụ hiện nay chú hai của Linh đang làm CEO của Thiên Phúc Nam Dược nhưng người chịu trách nhiệm về chuyên môn khám chữa bệnh là ông - Người Thừa Kế. Cây gia phả này là của những người thừa kế.

Long gật đầu đã hiểu

Sau đó, cụ hướng sang tấm gỗ khắc bài vị, vẻ mặt đầy kính trọng:

— Đây là người sáng lập Thiên Phúc Nam Dược. Thông tin về ông không còn nhiều. Chỉ nghe truyền lại rằng ông là một danh y nổi tiếng, từng chữa bệnh cho vua và nhiều hoàng thân quốc thích.

Cụ trầm giọng:

— Nghe nói có lần ông được mời sang Trung Quốc chữa bệnh. Sau khi trở về, y thuật của ông tăng đột biến và cái quy định người thừa kế này là từ ông mà ra.

Bỗng cụ Độ quay sang chăm chú nhìn Long, giọng có chút kích động:

— Hôm trước tiếp xúc với con, ông nhận thấy con có điểm rất đặc biệt.

Cả Long và Linh gần như đồng thanh hỏi:

— Điểm đặc biệt gì vậy ạ?

Cụ mỉm cười:

— Ông cũng chưa chắc chắn, nên hôm nay mới gọi con đến để kiểm tra. Con đưa tay cho ông.

Long đưa tay phải ra. Cụ Độ đặt nhẹ hai ngón tay lên cổ tay anh, giống như cách các thầy thuốc Đông y bắt mạch. Cụ nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận.

Một lúc sau, gương mặt cụ dần sáng lên, ánh mắt lộ rõ vẻ vui mừng. Cuối cùng, cụ rút tay lại, mở mắt và nói:

— Ta đoán không sai. Trong người con tràn đầy sinh khí. Từ trước đến nay, ta chưa từng gặp ai có sinh khí dồi dào như vậy.

Cụ chậm rãi giải thích:

— Mỗi người đều có một mức sinh khí nhất định, tùy thuộc vào tuổi tác và sức khỏe. Theo thời gian, sinh khí trong cơ thể sẽ dần tiêu hao. Có người tiêu hao nhanh, có người chậm. Quá trình này không thể dừng lại hay đảo ngược. Nó giống như ngọn đèn dầu — khi dầu cạn thì đèn tắt, cũng như khi sinh khí cạn kiệt thì con người sẽ rời khỏi thế giới này.

Cụ nhìn Long với ánh mắt tò mò:

— Nhưng khi bắt mạch cho con, ta cảm nhận được sinh lực trong cơ thể con vô cùng dồi dào, vượt xa những người cùng lứa tuổi. Con có luyện tập đặc biệt hay dùng loại thực phẩm nào khác thường không?

Trong lòng Long giật mình, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

— Con vẫn luyện tập và ăn uống bình thường. Từ trước đến nay con cũng không cảm thấy cơ thể mình có gì khác lạ.

Linh ngồi bên cũng lên tiếng:

— Hôm anh Long cứu em, anh trông rất mạnh mẽ…

Long vội bổ sung:

— À… con có tham gia một khóa học thiền trên mạng và thường chạy bộ buổi tối.

Cụ Độ mỉm cười, thong thả nói:

— Dù nguyên nhân là gì, việc con có sinh khí dồi dào như vậy cũng là điều đáng mừng.

Đột nhiên, vẻ mặt cụ trở nên nghiêm túc. Cụ nhìn thẳng vào Long và hỏi:

— Con có muốn trở thành người thừa kế tiếp theo của Thiên Phúc Nam Dược không?

Long sửng sốt.

— Không được đâu, ông nội. Vai trò này quá lớn, con sợ mình không gánh vác nổi. Con không biết gì về Đông y ...  

Cụ Độ giơ tay ngắt lời:

— Truyền nhân không nhất thiết phải là bác sĩ Đông y vì sau khi được trở thành người thừa kế sẽ được đào tạo. Quan trọng là người đó có phù hợp hay không. Nhiều bác sĩ Đông y giỏi nhưng không thể là người thừa kế vì không phù hợp

Long vẫn còn do dự. Đúng lúc đó, giọng nói trong đầu anh vang lên:

— Cậu hãy nhận lời đi. Cố gắng tìm ra nguồn gốc của linh khí kia.

Thấy Long trầm ngâm, cụ Độ nhẹ nhàng vỗ vai anh:

— Con không cần vội. Hãy về suy nghĩ kỹ.

Long chậm rãi nói:

— Con sợ mình không có thời gian. Con còn phải đi làm để kiếm sống.

Cụ cười nhạt:

— Con không cần lo chuyện đó. Mỗi tuần con chỉ cần đến đây gặp ông vào ngày cuối tuần là đủ. Sau này nếu con quen việc và giúp được phòng thuốc, ông cũng sẽ trả lương cho con.

Long im lặng suy nghĩ một lúc, rồi cuối cùng nói:

— Vậy… con đồng ý.

Cụ Độ khẽ thở ra. Trong ánh mắt già nua của cụ hiện lên rõ ràng vẻ hài lòng.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...