Trong căn hộ chung cư kín rèm, ba người lặng lẽ ngồi đối diện nhau. Không khí nặng nề như có thứ gì đó đè xuống.
Người
đàn ông trầm giọng:
- Vụ án mạng do Hoàng sư muội gây ra quá
lớn. Chính quyền đang điều tra ráo riết, sớm muộn gì cũng lần ra chúng ta. Phải
giải quyết nhanh rồi rút về nước, nếu không sẽ gặp rắc rối.
Cô
gái trẻ bĩu môi, ánh mắt đầy khinh thường:
- Huynh trách ta lỗ mãng? Ta đã xóa sạch
dấu vết, bọn chúng không tìm ra đâu. Hơn nữa, chúng ta cần gì phải sợ? Ở Trung
Quốc còn e ngại võ giả hay tu chân giả, chứ ở vùng đất thấp kém này, toàn phàm
nhân tầm thường. Chúng làm gì được ta?
Người
đàn ông sắc mặt sa sầm:
- Muội đừng chủ quan. Trước khi đi, sư
phụ đã dặn phải hành sự kín đáo, không kinh động thế tục. Giết sáu mạng người,
lại còn phóng hỏa cả tòa nhà… chuyện lớn như vậy sao không gây chú ý?
Người
phụ nữ còn lại vội lên tiếng hòa giải:
- Thôi, đừng cãi nữa. Chuyện đã xảy ra
rồi, không thể thay đổi. Việc quan trọng bây giờ là tìm tên thầy thuốc kia, xem
hắn có linh lực từ đâu, có liên quan đến “nghịch linh bình” hay không.
Cô
gái trẻ ánh mắt lóe lên sát khí:
- Tên thầy thuốc ở phòng khám thật đáng
ghét. Hắn không chịu nói ra thông tin lão già kia, vậy bắt cóc hắn tra khảo. Ta
cũng muốn thử sâu độc của mình…
- Đủ rồi! – người đàn ông ngắt lời –
Muội bớt hiếu sát đi. Không cần chuyện gì cũng chém giết. Tên thầy thuốc này
khá nổi tiếng, muốn tìm không khó. Làm lớn chỉ khiến đánh rắn động cỏ.
Hắn
chợt khựng lại, rồi vỗ trán, ánh mắt sáng lên:
- Có rồi. Trước khi gia nhập giáo phái,
ta có một bằng hữu buôn dược liệu cho các y quán. Hình như hắn có mối ở Việt
Nam.
Nói
xong, hắn rút điện thoại, nhanh chóng gọi đi.
Việc
học của Long với cụ Độ vẫn đều đặn vào mỗi cuối tuần. Cụ tỏ ra hài lòng với sự
chăm chỉ của anh. Anh tiếp thu rất nhanh các kiến thức nhập môn của Đông y, các
kiến thức này đều là chuẩn mực của các cơ sở dạy về đông y
Long
rất mong được bước vào thư phòng để hấp thụ linh khí, nhưng từ sau lần đầu tiên
gặp mặt, việc học chỉ diễn ra ở phòng khách hoặc dược phòng. Anh cũng không dám
tự ý đi vào, đành lặng lẽ chờ đợi cơ hội.
Hôm
nay, vừa bước vào phòng khách, cụ Độ chỉ tay vào ghế, giọng nghiêm nghị:
- Cháu ngồi xuống đi. Hôm nay là bài học
quan trọng, quyết định cháu có đủ tư cách trở thành người thừa kế hay không.
Nếu không vượt qua thử thách thì tiếp tục học hay dừng lại là do cháu quyết.
Nếu cháu vẫn muốn học ông sẳn sàng dạy để cháu có nghề thứ hai có thể tự mở
phòng khám hoặc làm việc trong hệ thống phòng khám của công ty.
Cụ
nhìn thẳng vào Long:
- Bí pháp ta sắp dạy là độc nhất vô nhị
sẽ không có cơ sở nào dạy cũng như không tìm thấy trong các giáo trình chính
thống, đây cũng là bí mật độc quyền khiến Thiên Phúc Nam Dược khác hẳn các cơ
sở Đông Dược khác. Con phải thề, chưa trở thành người thừa kế thì tuyệt đối
không được truyền cho bất kỳ ai.
Long
vừa kinh ngạc vừa tò mò, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Cụ
bắt đầu hướng dẫn bí pháp một cách chậm rãi, thỉnh thoảng cụ dừng lại và kiên
nhẫn giải thích các thắc mắc của Long. Sau đó, cụ làm mẫu, rồi để Long bắt
chước theo.
Ngay
lúc đó, giọng tàn hồn vang lên trong đầu anh, đầy khinh bỉ:
- Phương pháp thô sơ như vậy mà cũng gọi
là bí mật độc nhất? Những gì ta dạy cậu còn cao cấp hơn nhiều.
Long
giữ im lặng. Anh không thể để lộ rằng mình đã có thể điều khiển dòng sinh khí
một cách thuần thục, thậm chí còn hấp thụ và chuyển hóa sinh khí bên ngoài
thành của bản thân. Bí mật này, anh nhất định phải giữ riêng cho mình.
Sau
khi hướng dẫn xong, cụ để Long tự luyện tập rồi xuống dược phòng làm việc.
Đến
chiều, khi Long chuẩn bị ra về, cụ quay lại. Cụ yêu cầu thực hiện lại những gì
đã học. Trong lúc Long tập trung vận khí, cụ đặt hai ngón tay lên cổ tay anh,
nhắm mắt cảm nhận.
Bất
chợt, cụ mở mắt, kinh ngạc thốt lên:
- Ta không ngờ con học nhanh đến vậy… đã
điều khiển được sinh khí rồi. Năm xưa cha của Linh, mất hơn một tháng mới làm
được.
Cụ
bật cười, ánh mắt đầy vui mừng:
- Ta không nhìn nhầm người. Thiên Phúc
Nam Dược… cuối cùng cũng có người thừa kế.
Cụ
thở ra như trút được gánh nặng . Sau đó giọng cụ có chút mong chờ:
- Con có muốn gia nhập Thiên Phúc Nam
Dược để trở thành người thừa kế không?
Long
chần chừ. Cụ tiếp lời:
- Nếu trở thành người thừa kế, ta sẽ
truyền lại toàn bộ bí pháp của tộc. Những thứ này hoàn toàn khác với những hiểu
biết của Đông y chính thống. Sau khi trở thành người thừa kế, con sẽ thay ta
lãnh đạo hệ thống phòng khám…
Long
do dự:
- Nhưng con không có bằng cấp ngành y…
hơn nữa, theo con biết, người lãnh đạo là chú hai…
Cụ
Độ cắt ngang:
- Mặc dù con trai ông là Tổng Giám Đốc.
Nhưng người thừa kế thì không thuộc quyền quản lý của Tổng Giám Đốc.
Cụ
giải thích rõ ràng: người thừa kế là một vị trí độc lập. Không quản lý ai, cũng
không bị ai quản lý. Nhưng có quyền sử dụng toàn bộ nguồn lực của Thiên Phúc
Nam Dược để thực hiện trách nhiệm của mình.
- Trách nhiệm của con là bảo vệ danh
tiếng của Thiên Phúc Nam Dược trong khả năng của mình và chọn ra người thừa kế
tiếp theo.
Thấy
Long vẫn chưa hoàn toàn hiểu, cụ nói thêm:
- Dĩ nhiên, việc sử dụng nguồn lực vẫn
có giám sát để tránh lạm dụng. Ngoài ra cháu sẽ có quyền tự do rất lớn… và được
chia lợi nhuận của công ty.
Long
trầm ngâm.
Anh
không muốn trở thành một thầy thuốc Đông y ngồi bắt mạch kê đơn — công việc đó
không phù hợp với anh. Nhưng với vị trí này, anh vẫn có thể tiếp tục theo đuổi
công việc hiện tại, cũng như không chiếm lấy thời gian tu luyện của anh .
Quan
trọng hơn… là tiền , Thiên Phúc Nam Dược tuy không phải tập đoàn lớn, nhưng với
danh tiếng và bề dày hoạt động, lợi nhuận chắc chắn không nhỏ.
Sau
một lúc cân nhắc, Long gật đầu:
- Dạ, cháu đồng ý. Vậy bước tiếp theo
cháu cần làm gì?
Cụ
Độ mỉm cười, ánh mắt hài lòng:
- Hôm nay vậy là đủ. Về luyện tập những gì ông đã dạy để có thể vận dụng thành thạo. Buổi sau… chúng ta sẽ nói kỹ hơn.
No comments:
Post a Comment