Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên trong:
— Em xem clip rồi… Anh làm em sợ
muốn chết. Hứa với em, đừng đi tìm kẻ đó nữa.
Huy im lặng. Lòng tự tôn trong
anh vẫn còn đó, khát khao rửa nhục vẫn âm ỉ cháy. Nhưng những lời Somchai nói tối
qua về hai người kia—có thể là võ giả thuộc Cổ Võ—khiến anh không khỏi suy
nghĩ. Trước đây anh chưa từng tin vào những thế lực thần bí, nhưng tận mắt chứng
kiến thân thủ của họ, anh mới nhận ra mình chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.
Anh khẽ thở dài, vỗ nhẹ lên tay Linh:
— Anh biết rồi.
Nói xong, anh nhìn cô với ánh mắt
dịu dàng:
— Vất vả cho em phải bay ra đây. Ông
nội thế nào rồi? Có khá hơn không?
Linh buồn bã lắc đầu:
— Đã một tuần rồi… ông vẫn vậy,
thậm chí còn ngủ nhiều hơn. Sau hội chẩn, bác sĩ đề nghị cấy thiết bị vào não để
kích thích, nhưng khả năng thành công không cao. Nếu thất bại… ông sẽ không bao
giờ tỉnh lại. Chú Hai với cô Út vẫn chưa quyết định.
Vì chăm sóc ông nội, Linh không
thể theo Huy ra Phú Quốc, nhưng cô vẫn xem trực tiếp trận đấu qua livestream.
Khi thấy Huy bị đánh văng xuống sàn, tim cô như ngừng đập. Cô lập tức gọi điện,
dù anh nói không sao, cô vẫn không yên tâm, xin nghỉ phép bay ra ngay trong đêm,
rồi ở lại bệnh viện từ đó.
Đúng lúc ấy, An Nhiên đẩy cửa bước
vào. Cô thoáng bối rối khi thấy Linh đang chuẩn bị tô phở cho Huy. Phần ăn sáng
cô mang theo bỗng trở nên dư thừa. Cô ngượng ngùng lên tiếng:
— Xin lỗi… tôi không biết chị đến
nên đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh Huy…
Huy liền lên tiếng hóa giải:
— Đã mang tới rồi thì bày ra ăn
chung đi. Mọi người chắc cũng chưa ăn gì.
Linh hơi lúng túng khi gặp lại An
Nhiên, nhưng vẫn gật đầu, cùng dọn thức ăn.
Trong suốt bữa sáng chủ yếu là
Huy và Linh nói chuyện với nhau, câu chuyện xoay quanh trận đấu vừa qua và tình
trạng của ông nội. An Nhiên ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe.
Dù đã chia tay từ lâu, nhìn Huy và
Linh thân mật bên nhau, trong lòng cô không khỏi dâng lên cảm giác khó chịu. Công
việc ở Việt Nam của cô đã kết thúc, nhưng chẳng hiểu vì sao cô vẫn nấn ná ở lại,
thậm chí còn theo Huy ra tận Phú Quốc. Huy vẫn đối xử với cô một cách nhiệt
tình vui vẻ, như thể giữa họ chưa từng chia tay. Nhưng cô hiểu rõ, trái tim anh
đã không còn thuộc về cô nữa.
Khi còn quen nhau, cô từng thấy
Huy khá nhàm chán. Anh chỉ đam mê lập trình và võ thuật, không giỏi chiều chuộng
con gái. Cô chấp nhận ở bên anh phần nhiều vì bối cảnh gia đình của Huy: anh là
con trai cả của một tỷ phú người Mỹ gốc Việt, ngoại hình lại cuốn hút, hơn nữa
mẹ cô có mối quan hệ thân thiết với gia đình Huy. Việc trở thành vợ anh, khi ấy,
dường như là điều hiển nhiên.
Mọi thứ thay đổi trong một lần cô
về Hong Kong dự sinh nhật bà nội. Tại đó, cô gặp Lục Diễn Chi—bạn thân của em họ.
Người đàn ông này lập tức để lại ấn tượng mạnh mẽ: từ ngoại hình, khí chất đến
cách cư xử đều toát lên vẻ nam tính và cuốn hút. Sự theo đuổi nhiệt tình của
anh ta khiến cô dần so sánh với Huy. Không biết từ khi nào, hình bóng của Lục
Diễn Chi đã lấn át người cũ.
Cô bắt đầu thường xuyên trở về
Trung Quốc, từ chối theo Huy về Việt Nam. Tình cảm giữa hai người nhạt dần, cho
đến khi Huy phát hiện những bức ảnh thân mật giữa cô và Lục Diễn Chi trong điện
thoại. Cuộc cãi vã hôm đó trở thành dấu chấm hết. Anh trách cô phản bội, còn cô
lại trách anh xâm phạm quyền riêng tư.
Sau khi chia tay, cô trở về Trung
Quốc. Ban đầu làm việc trong công ty của gia tộc, sau đó tự ra ngoài mở studio
chuyên thiết kế đồ họa các nhân vật game. Gia đình bên nội cũng muốn tác hợp cô
với Lục Diễn Chi—người thừa kế của một tập đoàn lớn. Trở thành bạn gái của anh
ta, cô nghiễm nhiên bước vào giới thượng lưu Trung Quốc.
Nhưng cuộc sống đó không như cô tưởng.
Mang trong mình hai dòng máu Trung – Việt, lại quen với lối sống phóng khoáng
kiểu Mỹ, cô khó hòa nhập với môi trường nơi mọi thứ đều bị ràng buộc bởi chuẩn
mực và hình thức của giới nhà giàu xứ Trung. Dù Lục Diễn Chi đối xử với cô rất
tốt, luôn chiều theo ý cô, nhưng cô vẫn cảm thấy lạc lõng… và nhớ về những ngày
tháng tự do trước kia.
Đến khi gặp lại Huy tại buổi triển
lãm, ký ức cũ bất chợt ùa về. Cô bổng muốn buông bỏ tất cả—chỉ để một lần nữa tìm
lại cảm giác quen thuộc đã từng có. Nhưng điều khiến cô đau lòng là Huy đã có
người khác. Cô đã thử thăm dò tình cảm của anh nhưng dường như đối với anh cô
chỉ là người bạn không thể hơn.
Quán cà phê sân vườn “Lặng” chìm
trong tiếng nước chảy róc rách và hương hoàng lan thoảng nhẹ trong không khí. Ở
góc khuất nhất, An Nhiên ngồi lặng im, đầu ngón tay vô thức miết quanh miệng
tách sứ đã nguội. Ánh nắng cuối chiều xuyên qua tán lá khế, loang lổ trên gương
mặt thanh tú của cô, càng làm nổi bật vẻ u uẩn khó giấu nơi đáy mắt.
Đối diện cô, Huy vẫn điềm tĩnh
như mọi khi. Chiếc sơ mi đơn giản càng khiến anh trông trầm lặng, sạch sẽ và xa
cách.
An Nhiên là người lên tiếng trước.
Giọng cô rất khẽ, như sợ chỉ cần lớn hơn một chút thôi, mọi thứ sẽ thật sự kết
thúc.
— Mai em về Hong Kong…
Cô dừng lại, chờ đợi. Chờ một câu
gì đó. Một phản ứng gì đó. Nhưng Huy chỉ bình thản nhấp một ngụm cà phê, rồi hỏi
như thể đó chỉ là một thông tin bình thường:
— Vậy à? Mấy giờ em bay?
Tim cô chùng xuống.
— Chuyến một giờ chiều.
— Ừ. Anh sẽ đưa em ra sân bay.
An Nhiên khẽ siết tay. Một nụ cười
mỏng manh hiện lên trên môi, nhưng chẳng giấu nổi nỗi thất vọng vừa lướt qua
trong mắt. Cô đã ngốc nghếch mong anh sẽ nói một câu khác. Chỉ một câu thôi. Một
câu giữ cô lại, dù là không thật lòng.
Nhưng hóa ra, đến lúc này, cô thật
sự không còn là điều gì đặc biệt với anh nữa.
Cô cúi đầu, khẽ nói:
— Không cần đâu. Em gọi xe được rồi.
Giữa hai người rơi xuống một khoảng
lặng nặng nề. Tiếng nước chảy ngoài kia vẫn đều đều, như đang lấp đầy phần đối
thoại mà cả hai đều không biết phải tiếp tục thế nào.
Một lúc sau, An Nhiên mới lên tiếng,
cố làm giọng mình tự nhiên hơn:
— Anh… và Linh quen nhau lâu
chưa? Bao giờ cưới?
Huy ngước mắt nhìn cô. Cái nhìn của
anh không lạnh, nhưng cũng không còn chút thân thuộc năm xưa.
— Ba năm rồi. — Anh đáp chậm rãi.
— Bọn anh vẫn chưa định ngày cưới. Chắc phải đợi ba mẹ anh gặp Linh xong rồi mới
tính tiếp.
An Nhiên thoáng ngạc nhiên, gần
như bật hỏi ngay:
— Ủa? Anh chưa để hai bác gặp
Linh à?
Huy gật đầu, rồi bất ngờ hỏi ngược
lại, như thể không muốn để câu chuyện dừng quá lâu ở phía mình:
— Còn em? Bao giờ thì cưới?
An Nhiên cười. Nụ cười rất đẹp,
nhưng mong manh như một lớp kính mỏng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.
— Công việc của em đang ổn, anh ấy
cũng không ép. Em vẫn đang học cách làm quen với thế giới của anh ấy. Gia đình
anh ấy ở Trung Quốc khá truyền thống… còn em thì quen sống kiểu Mỹ rồi, nên chắc
cần thêm thời gian để hòa hợp.
Cô ngừng lại một nhịp, mắt nhìn
xuống mặt bàn.
— Em rất nhớ quãng thời gian tụi
mình sống ở Mỹ. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất…
— An Nhiên.
Huy cắt ngang. Không lớn tiếng,
nhưng đủ để câu nói của cô dừng hẳn giữa chừng.
Cô ngẩng lên.
— Anh muốn biết tại sao.
— Tại sao gì? – Cô có chút ngơ ngác
Huy nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh
nhìn ấy khiến An Nhiên gần như không thể trốn tránh. Giọng anh khàn đi, thấp và
nặng:
— Tại sao em lại chia tay với
anh?
Không khí như khựng lại.
An Nhiên cúi xuống, hàng mi run
nhẹ. Cô tránh ánh mắt anh như tránh một lưỡi dao chạm đúng chỗ đau nhất mà cô
đã cố chôn suốt nhiều năm.
— Có lẽ… — cô nói rất nhỏ — lúc
đó em hơi bốc đồng. Chắc là kiểu nông nổi của tuổi trẻ thôi. Em nghĩ… chúng ta
không hợp nhau.
Huy im lặng nhìn cô thêm vài
giây. Rồi anh tựa lưng vào ghế, khẽ thở ra, như thể cuối cùng cũng nghe được một
câu trả lời mà anh đã đợi quá lâu — nhưng khi có được rồi, lại chẳng còn ý
nghĩa gì nữa.
— Chỉ vậy thôi ah ….. Nhưng mà thôi.
— Anh nói, giọng bình thản đến mức tàn nhẫn. — Dù sao mọi chuyện cũng qua rồi.
Hai đứa mình đều có tương lai riêng phải đi tiếp. Anh chúc em gặp được người
đúng ý.
An Nhiên ngẩng lên nhìn anh. Đáy
mắt cô ánh lên một nỗi chua xót không còn che giấu nổi.
— Huy… — cô gọi khẽ, như sợ anh sẽ
không cho mình cơ hội nói hết câu này — nếu bây giờ không có Linh, không có Diễn
Chi… thì em với anh… còn có cơ hội không?
Huy không trả lời ngay.
Anh quay đầu nhìn ra khoảng sân
loang nắng, nơi tiếng nước vẫn chảy không ngừng, nơi mùi hoàng lan vẫn dịu dàng
như chưa từng có điều gì thay đổi.
Rất lâu sau, anh mới cất tiếng.
— An Nhiên… đời người thật ra
không có chữ nếu.
Anh dừng lại, rồi nói tiếp, chậm
rãi nhưng dứt khoát:
— Mình đã chọn thì phải chấp nhận.
Mà ngoảnh đầu lại… chưa chắc đã là đường về.
Lần này, An Nhiên không nói gì nữa.
Cô chỉ khẽ gật đầu. Nhẹ đến mức tưởng như nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ không
nhận ra.
No comments:
Post a Comment