Buổi chiều tối, khi Linh đi làm về, thấy cửa nhà chỉ khép hờ, cô thoáng ngạc nhiên. Đẩy cửa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ. Trong phòng khách, cụ Độ ngồi thẫn thờ, ánh mắt vô hồn như người mất trí.
Linh khẽ hỏi:
– Nội ăn cơm chưa?
Không có câu trả lời. Cụ chỉ nhìn
cô với vẻ xa lạ. Linh bắt đầu hoảng sợ:
– Ông làm sao vậy? Có chuyện gì xảy
ra à?
Cụ Độ hé miệng như muốn nói, nhưng
chỉ phát ra những âm thanh mơ hồ. Linh hoảng hốt chạy vào trong tìm người giúp
việc. Cô gọi khắp nhà nhưng không thấy ai. Khi đến thư phòng, cô phát hiện đồ đạc
bị lục tung, một ngăn kéo bị phá, bên trong trống rỗng.
Một linh cảm chẳng lành dâng lên —
có thể đã xảy ra một vụ đột nhập.
Linh vội gọi cho chú Hai. Chẳng
bao lâu, vợ chồng chú Hai có mặt. Chú liên tục hỏi han cụ Độ, nhưng cụ dường như
đã bị chấn động mạnh, không còn tỉnh táo.
Họ liên hệ với gia đình người giúp
việc thì được biết bà ấy không về nhà.
Chú Hai nghi ngờ:
– Có khi nào cô Hường gây ra chuyện
này?
Linh lập tức phản bác:
– Cháu không tin cô ấy làm chuyện
này. Cô ấy làm cho nhà mình gần mười năm rồi, như người thân vậy.
Bà Nhàn trầm ngâm:
– Cũng có thể cô ấy gặp khó khăn,
rồi cấu kết với người ngoài…
Bà chợt nói:
– Mau kiểm tra xem có mất gì không.
Cả nhà rà soát khắp nơi, nhưng dường
như không có tài sản nào bị mất. Cụ Độ không sưu tầm đồ quý, tiền bạc đều gửi
ngân hàng. Những thứ giá trị nhất có lẽ là dược liệu, nhưng phòng dược liệu vẫn
nguyên vẹn. Trong nhà lại không lắp camera.
Cuối cùng, họ quyết định báo công
an và đưa cụ Độ vào bệnh viện.
Đêm đó, khi nhận tin, Long linh cảm
có điều bất thường. Nghe tin thư phòng bị lục soát và một ngăn tủ bị phá, lòng
anh chùng xuống. Cuốn sách vẫn là bí mật của anh và cụ Độ, nên không ai nhận ra
thứ quý giá nhất đã bị lấy mất.
Tại bệnh viện, cụ Độ đang ngủ dưới
tác dụng của thuốc. Kết quả chụp CT cho thấy một vùng trắng lớn trong não — dấu
hiệu tổn thương nghiêm trọng. Tuy nhiên, hộp sọ không có dấu vết va đập. Các bác
sĩ nghi ngờ đây là một dạng đột quỵ do kích thích tinh thần, nhưng không có xuất
huyết não, khiến việc chẩn đoán trở nên khó khăn.
Các bác sĩ Đông y giỏi của công
ty cũng được mời đến, nhưng không ai dám can thiệp, sợ làm tình trạng xấu hơn.
Trong khi đó, công an khám nghiệm
hiện trường. Họ phát hiện một số dấu vân tay lạ trên các đồ vật trong nhà. Trích
xuất camera lân cận đã xác định có ba người lạ ra vào nhà cụ vào thời điểm xảy
ra sự việc.
Do cả ba đều đeo khẩu trang, việc
nhận diện gặp nhiều khó khăn. Tuy nhiên, công an lần ra được chiếc xe đã chở ba
người rời đi. Tài xế khai rằng đã đưa họ đến một căn hộ thuê ở quận 8.
Khi cảnh sát đến nơi, căn hộ đã
trống trơn. Hàng xóm cho biết ba người này là người Hoa, mới chuyển đến khoảng
một tháng, sống kín tiếng và hầu như không giao tiếp với hàng xóm. Trích xuất
camera chung cư công an biết được mặt của ba người.
Hướng điều tra người giúp việc
cũng rơi vào bế tắc — bà ta như bốc hơi hoàn toàn. Trong máy giặt, cảnh sát tìm
thấy quần áo của bà. Kết quả xét nghiệm phát hiện một số chất hữu cơ mang DNA của
chính bà, nhưng điều này không có gì bất thường.
Công an nghi ngờ người giúp việc
có thể đã cấu kết với ba kẻ lạ mặt, tấn công cụ Độ để cướp tài sản. Nhưng vì không
tìm được thứ họ cần, chúng đã bỏ trốn.
Trong phòng bệnh, mắt Linh đỏ
hoe. Sau khi ba mẹ mất, ông nội gần như là người thân duy nhất của cô. Giờ đây,
cô có nguy cơ mất luôn ông.
Huy ôm cô vào lòng an ủi, nhưng
chính anh cũng không biết phải làm gì. Các chuyên gia đầu ngành trong và ngoài
nước đã được mời đến, vậy mà tình trạng của cụ vẫn không tiến triển—lúc tỉnh lúc
mê, thời gian tỉnh táo ngày càng ít.
Cửa phòng mở ra, Long bước vào.
Anh gật đầu chào Linh và Huy, rồi tiến đến giường bệnh quan sát cụ Độ. Cụ nhắm
mắt, hơi thở đều, môi khẽ mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
Anh ngồi xuống bên cạnh Linh, khẽ
hỏi thăm. Linh nghẹn ngào:
— Ông nội vẫn chưa có chuyển biến.
Các bác sĩ vẫn đang chẩn đoán, chưa có hướng điều trị…
Cô bật khóc:
— Hôm qua chụp CT lại, vùng não
chết có xu hướng lan rộng… Họ tiên lượng tình huống rất xấu…
Long cắn môi suy nghĩ, rồi chậm rãi
nói:
— Linh, trong thời gian theo ông
nội học, anh cũng biết một số cách chữa bệnh. Em có thể để anh thử khám cho ông
không?
Linh ngước lên, trong mắt lóe lên
tia hy vọng mong manh. Nhưng chưa kịp nói, Huy đã lên tiếng, giọng đầy nghi ngờ:
— Theo tôi biết, anh học chuyên
ngành hóa thực phẩm, chưa được đào tạo y khoa chính quy, lại chỉ mới theo ông nội
học vài ngày… Bệnh của ông đến các chuyên gia hàng đầu còn bó tay…
Linh do dự, rồi vẫn nói:
— Em nghĩ… bây giờ bác sĩ cũng chưa
có cách, để anh Long thử… biết đâu…
Cô ngập ngừng:
— Nhưng chuyện này em phải hỏi ý
kiến chú Hai và cô Út.
Dù được ông nội yêu thương, cô vẫn
chỉ là hậu bối—việc liên quan đến sức khỏe cụ phải do con cái quyết định. Cô gọi
điện cho chú Hai, cuộc nói chuyện khiến cô nhăn mặt , cô vội bước ra ngoài tiếp
tục nghe điện thoại.
Một lát sau, cô quay lại:
— Đợi chú Hai đến rồi mình bàn
chuyện này
Không lâu sau, vợ chồng chú Hai tới,
sắc mặt không mấy vui vẻ. Họ gật đầu chào Huy, còn ánh nhìn dành cho Long thì lạnh
lẽo.
Chú Hai hỏi thẳng:
— Tôi nghe Linh nói anh muốn chữa
bệnh cho ba tôi?
Không chờ trả lời, ông tiếp tục:
— Anh nghĩ chúng tôi điên đến mức
giao mạng sống của ba tôi cho một kẻ tay ngang? Ở đây có bao nhiêu chuyên gia hàng
đầu, anh dựa vào đâu mà chen vào? Nếu khiến tình trạng tệ hơn, anh có gánh nổi
trách nhiệm không?
Bà Nhàn nhẹ giọng xen vào, nhưng ẩn
ý sâu xa:
— Cô biết cháu muốn mau chóng trở
thành người thừa kế chính thức. Nhưng ông đã cho cháu rất nhiều ưu đãi rồi… cháu nên biết đủ.
Ý tứ quá rõ ràng.
Long sững sờ. Anh không ngờ thiện
chí của mình lại bị hiểu lầm như vậy. Sự tức giận dâng lên, nhưng chưa kịp nói
gì thì Linh đã lên tiếng, giọng đầy phẫn nộ:
— Chú thím đừng nói như vậy! Anh
Long chưa từng xin ông nội vị trí thừa kế, chính ông chọn anh ấy. Việc đề nghị
chữa bệnh cũng là thiện chí!
Huy nắm tay cô:
— Em bình tĩnh. Chú thím cũng có
nỗi lo riêng. Dù sao sức khỏe ông nội là quan trọng nhất, không thể đem ra thử
nghiệm.
Linh nhìn anh, kiên định:
— Em tin anh Long không bao giờ có
ý xấu với ông.
Huy liếc sang Long:
— Anh không nghi ngờ anh Long… nhưng
lời chú thím không phải không có lý.
Chú Hai nhìn Linh, giọng nghiêm
nghị:
— Linh, chú hiểu con lo cho ông.
Nhưng con phải suy nghĩ lý trí. Con tin bạn con là chuyện của con, còn chú không
thể đem tính mạng của ông nội con để thử lòng tin đó.
Linh định phản bác, nhưng Long đưa
tay ngăn lại:
— Được rồi. Nếu chú thím không
tin, coi như cháu chưa nói gì.
Anh quay sang Linh:
— Linh, anh xin lỗi.
Linh nhìn anh, đầy áy náy:
— Em tin anh, luôn tin anh… và em
cũng tin vào mắt nhìn người của ông nội.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Bác
sĩ điều trị chính bước vào:
— Đây là bệnh viện, đề nghị người
nhà giữ yên lặng.
Sau khi khám xong, ông nói:
— Chúng tôi muốn trao đổi thêm với
người nhà. Mời sang phòng bên.
Chú Hai chặn Long lại trước cửa:
— Ở đây không hoan nghênh anh. Mời
anh về.
Linh định lên tiếng, nhưng Long lắc
đầu. Anh bình thản nói:
— Anh về trước. Có gì thì gọi
anh.
Huy khẽ cau mày, nhưng không nói
gì, chỉ lặng lẽ đi theo Linh vào phòng hội chẩn.
Trong một biệt thự tại một tỉnh thuộc
miền đông ba sư huynh muội đang ngồi trước
TV theo dõi tin tức. Trên màn hình, lệnh truy nã được phát đi—bốn người, gồm một
người Việt và ba người Trung Quốc, kèm theo hình ảnh rõ ràng.
Người đàn ông trầm giọng:
— Không ngờ cơ quan chức năng lại
nhanh như vậy, đã lần ra chúng ta. Phải rời khỏi đây ngay. May mà chúng ta không
đi máy bay, nếu không đã bị phát hiện rồi.
Người phụ nữ hỏi:
— Vậy không cần tìm Nghịch Linh Bình
nữa sao?
Người đàn ông lắc đầu:
— Không cần. Chỉ cần mang cuốn sách
này về trình Đại Trưởng Lão, chúng ta sẽ được ghi công.
Cô gái trẻ cười nhạt:
— Bị phát hiện thì đã sao? Ta không
sợ.
Cô đổi giọng, nói tiếp:
— Cuốn sách đó muội đã xem qua,
cũng chỉ là những bí quyết và kiến thức bình thường. Với người ngoài hay người
mới nhập giáo thì còn mới mẻ, chứ với chúng ta—những thành viên hạch tâm—thì vô
dụng. Muội không hiểu vì sao Đại Trưởng Lão lại coi trọng nó như vậy.
Người đàn ông lập tức nghiêm mặt:
— Bí mật của Đại Trưởng Lão không
phải thứ muội có thể bàn luận. Tốt nhất cứ làm theo lời dặn.
Cô gái khẽ run lên. Cô hiểu rõ, nếu
chọc giận Đại Trưởng Lão, hậu quả sẽ khôn lường.
Người đàn ông tiếp tục:
— Chổ này rất an toàn. Biệt thự
này là một trong tài sản ở hải ngoại của người bạn ta. Ta đã liên lạc với sư phụ,
người sẽ sắp xếp đưa chúng ta về nước . Việc của chúng ta là tránh bị phát hiện,
không để xảy ra xung đột với nhà chức trách trong thời gian chờ đợi.
Nói đến đây, ông liếc nhìn cô gái
trẻ, ánh mắt cảnh cáo:
— Tiểu sư muội, bớt hung hăng lại.
Đừng coi thường người ở đây. Muội nghĩ nơi này không có võ giả, thậm chí là người
tu chân sao?
Cô gái không đáp, nhưng vẻ mặt vẫn
đầy bất phục.
No comments:
Post a Comment