Thursday, April 2, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 9: Cổ Độc

 Thiên Phúc Nam Dược là một công ty chuyên về đông dược, sở hữu hệ thống phòng khám và nhà thuốc Đông y trải dài khắp cả nước, thậm chí có mặt ở nước ngoài. Công ty còn có một nhà máy sản xuất dược phẩm đông y cùng hai trang trại trồng dược liệu lớn tại Lâm Đồng và Gia Lai.

Đây là một doanh nghiệp gia đình truyền qua nhiều thế hệ, khởi nguồn từ một vùng đất phía Bắc. Trải qua nhiều biến động của thời cuộc, đã có thời điểm công ty đứng bên bờ vực phá sản.

Đến đời cụ Lương Văn Độ, Thiên Phúc Nam Dược mới dần khởi sắc trở lại. Phòng khám do cụ điều hành trở nên nổi tiếng vì cụ “mát tay”, đặc biệt có nhiều phương thuốc gia truyền chuyên trị các bệnh mãn tính và các ca trúng độc khó chữa.

Cụ Độ có hai con trai và một con gái.

Người con trai cả nối nghiệp cha, là một lương y có tiếng. Ông được giao quản lý toàn bộ hệ thống phòng khám Đông y. Vợ ông là bác sĩ Tây y. Hai người có một con gái tên Diệp Linh.

Bi kịch ập đến khi ba mẹ Linh qua đời trong một vụ tai nạn giao thông trên đường đi thăm các phòng khám, lúc cô còn đang học trung học.

Cú sốc mất cha mẹ quá đột ngột đã kéo Linh từ một cô bé hồn nhiên, luôn cười nói, rơi thẳng vào bóng tối của trầm cảm. Từ ngày tai nạn xảy ra, cô trở nên lặng lẽ, ít nói, đôi mắt vốn trong veo nay luôn phảng phất một nỗi buồn khó gọi thành tên.

Cụ Độ nhìn cháu mà đau thắt lòng. Ông quyết định đón Linh về sống cùng, tự mình chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ. Suốt nhiều năm, cụ kiên trì mời các bác sĩ tâm lý giỏi nhất đến hỗ trợ, đồng hành cùng cháu qua từng giai đoạn khó khăn.

Nhờ tình thương và sự nhẫn nại ấy, khi bước vào đại học, Linh dần hồi phục. Cô bắt đầu nói nhiều hơn, cười nhiều hơn, chậm rãi tìm lại nét hoạt bát vốn có của tuổi trẻ.

Người con trai thứ hai của cụ Độ có đầu óc kinh doanh, là người góp công lớn trong việc mở rộng quy mô Thiên Phúc Nam Dược như hiện nay. Ông giữ chức Tổng Giám đốc. Vợ ông cũng là doanh nhân thành đạt, đảm nhiệm vai trò Giám đốc tài chính. Hai vợ chồng được cụ Độ tin tưởng giao toàn bộ hoạt động kinh doanh của công ty.

Họ có hai con, một trai một gái. Người con trai lớn đang học thạc sĩ quản trị kinh doanh tại Mỹ. Con gái đang theo học tại một trường đại học hàng đầu của Úc (cơ sở tại Việt Nam). Cả gia đình sống trong một biệt thự tại Quận 2.

Cô con gái út của cụ Độ học giỏi, du học Mỹ ngành tài chính. Sau khi kết hôn, cô định cư tại Mỹ và cùng chồng xây dựng một công ty dược thành công. Hai người có một con gái vừa bước vào đại học tại Mỹ.

Sau bữa tối, cụ Độ đang ngồi uống trà và xem tin tức thì điện thoại reo.

Đầu dây bên kia là lương y Đông, người đang phụ trách phòng khám của công ty tại Quận 5.

– Alo, thầy ơi. Có một bệnh nhân vừa được đưa tới. Dấu hiệu ban đầu giống dị ứng, nhưng em nghi ngờ cậu ấy bị trúng độc.

Cụ Độ vẫn giữ giọng trầm ổn:

– Vậy thì tiến hành các bước giải độc theo quy định đi.

Lương y Đông đáp, giọng có phần lo lắng:

– Dạ, em đã làm rồi nhưng không hiệu quả. Dường như bệnh nhân bị trúng cổ độc.

Cụ Độ thoáng kinh ngạc, nhưng nhanh chóng trả lời dứt khoát:

– Vậy thì từ chối bệnh nhân đi. Chúng ta không chữa được.

Lương y Đông ngập ngừng:

– Nhưng… đây là bệnh nhân do chính Tổng Giám đốc gửi tới.

Cụ Độ vẫn điềm đạm:

– Ai gửi cũng vậy. Năng lực chúng ta không chữa được thì không nên cố. Có thể bệnh nhân sẽ tìm được nơi khác có khả năng cứu chữa. Đừng lãng phí thời gian vàng của họ. Đó cũng là y đức.

Lương y Đông thở dài:

– Vâng, em nghe theo thầy.

Một lúc sau, điện thoại lại reo. Cụ Độ cầm máy, khẽ nhíu mày.

– Alo, ba nghe.

Sau cuộc nói chuyện với người con trai thứ hai, sắc mặt cụ trở nên nặng nề. Ông ngồi lặng một lúc rồi đứng dậy vào thư phòng. Từ két sắt bí mật, cụ lấy ra một cái hộp bằng gỗ đỏ trơn. Cụ lấy ra từ chiếc hộp cây kim châm màu đen thẩm, nhìn kỹ dường như có một lớp hàn khí tỏa ra. Cụ quan sát nó một lúc rồi đưa trở vào hộp.

Gần nửa đêm, Linh xuống lầu lấy nước uống, thấy đèn thư phòng vẫn còn sáng. Nghĩ ông nội quên tắt đèn, cô định vào nhắc. Khi đến cửa, cô thấy bóng lưng cụ Độ vẫn đang miệt mài đọc sách.

Cô khẽ gõ cửa:

– Ông nội chưa ngủ sao?

Cụ ngẩng lên, giọng mệt mỏi:

– Mấy giờ rồi con?

– Gần một giờ sáng rồi ạ.

Cụ gật đầu, khép sách lại, không nói thêm, rồi chậm rãi trở về phòng.

Sáng hôm sau, cụ Độ đến phòng khám.

Phòng khám là một tòa nhà hai tầng: tầng trệt dùng để khám bệnh và bán thuốc; hai tầng trên là khu điều trị nội trú và kho thuốc.

Trên giường bệnh, Trần Chung đang mê man dưới tác dụng của thuốc an thần. Bên cạnh là các thiết bị theo dõi của Tây y cùng một bác sĩ Tây y được gia đình thuê riêng để giám sát tình trạng bệnh. Đây là sự sắp xếp đặc biệt do mối quan hệ của bệnh nhân với Tổng Giám đốc.

Trong phòng còn có vợ chồng Chủ tịch Tập đoàn Hoàn Cầu, ánh mắt đầy lo lắng.

Chung đã được điều trị tại nhiều bệnh viện Tây y nhưng không có tiến triển. Hàng loạt xét nghiệm được thực hiện nhưng không phát hiện bất thường rõ ràng. Gia đình còn đưa anh ta ra nước ngoài chữa trị, song tất cả đều vô vọng.

Các vết lở loét trên người ngày càng nặng. Chung phải dùng thuốc giảm triệu chứng liên tục và kháng sinh để ngăn nhiễm trùng. Trong cơn tuyệt vọng, Chủ tịch Hoàn Cầu chợt nhớ đến một đối tác trong lĩnh vực đông dược có hệ thống phòng khám nổi tiếng – Thiên Phúc Nam Dược. Ông quyết định thử vận may với Đông y.

Với ông Hoành – Tổng Giám đốc Thiên Phúc Nam Dược – nếu chữa khỏi cho Chung, công ty sẽ có cơ hội hợp tác lớn với Tập đoàn Hoàn Cầu. Từ trước đến nay, ông luôn tin tưởng vào tay nghề của cha mình, dù cụ đã lui về hậu trường. Nhưng sau khi anh trai (cha của Linh) qua đời, cụ trở lại trực tiếp đảm trách chuyên môn toàn hệ thống.

Tối hôm trước, ông Hoành đã cố gắng thuyết phục để cụ nhận ca này. Cụ không từ chối, nhưng cũng không hứa chắc.

Sau khi kiểm tra các vết thương và nghe bác sĩ Tây y tường thuật triệu chứng, cụ Độ trầm ngâm suy nghĩ. Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng máy móc vận hành.

Cuối cùng, vợ Chủ tịch Hoàn Cầu cất tiếng:

– Con tôi còn hy vọng không, thưa cụ?

Cụ Độ từ tốn đáp:

– Bệnh nhân đã trúng một loại độc rất đặc biệt. Độc này không phải vật chất thông thường, nên sẽ vô hình trước mọi xét nghiệm và không đáp ứng với các loại thuốc hiện nay.

Người mẹ bật khóc:

– Vậy chẳng lẽ con tôi hết hy vọng rồi sao?

Cụ Độ chậm rãi nói tiếp:

– Người hạ độc này rất tàn nhẫn. Bệnh nhân sẽ phải đau đớn kéo dài… sống không bằng chết. Và cuối dùng để giải thoát họ buộc phải tự sát

Nghe vậy, mẹ Chung quỳ sụp xuống trước mặt cụ:

– Tôi cầu xin cụ cứu cháu. Cụ đã chẩn đoán được bệnh, chắc hẳn có cách chữa. Bao nhiêu tiền chúng tôi cũng chấp nhận.

Cụ Độ vội đỡ bà dậy:

– Bà không nên làm vậy. Làm nghề y, nếu có bất kỳ cơ hội cứu người nào, chúng tôi cũng sẽ dốc hết sức, không cần cầu xin.

Ông tiếp lời:

– Muốn trị tận gốc căn bệnh này không thể dùng thuốc thông thường mà phải áp dụng một phương pháp đặc biệt. Phương pháp đó phụ thuộc rất nhiều vào người chữa trị. Trước đây, trong toàn hệ thống phòng khám chỉ có tôi và con trai cả có khả năng thực hiện. Nay con tôi đã mất, chỉ còn lại mình tôi.

Cụ khẽ thở dài:

– Nhưng như các vị thấy, tôi đã lớn tuổi, sức lực không còn như xưa. Một khi đã bắt đầu quá trình trục độc thì phải làm đến cùng. Nếu giữa chừng thất bại, độc sẽ phản phệ, không chỉ khiến bệnh nhân chết ngay lập tức mà bản thân người chữa trị cũng sẽ bị nội thương nặng.

Chủ tịch Lâm hỏi, giọng nặng nề:

– Cụ ước tính khả năng thành công bao nhiêu?

Cụ Độ im lặng giây lát rồi đáp:

– Khoảng 60–70%.

Ông siết chặt tay, khàn giọng:

– Vậy xin cụ cứ làm. Dù sao cũng không còn cách nào. Nếu may mắn thành công, coi như chúng tôi nợ cụ một mạng. Nếu thất bại… xem như con tôi tới số. Tôi sẽ bồi thường mọi tổn hại cho cụ. Thật lòng, chúng tôi không chịu nổi khi thấy nó đau đớn thế này… Thà rằng nó… chết đi còn nhẹ hơn.

Bà vợ bật khóc nức nở.

Cụ Độ thở hắt ra, gật đầu:

– Tôi sẽ chữa cho cậu ấy. Khi chữa bệnh cần tuyệt đối tập trung. Tôi cần anh Đông và vị bác sĩ Tây y ở lại, những người khác ra ngoài chờ.

Khi hai vợ chồng rời phòng, cụ dặn lương y Đông:

– Con khóa cửa, tuyệt đối không để ai vào.

Sau đó, cụ yêu cầu cởi bỏ toàn bộ quần áo của Trần Chung, trói chặt tay chân anh vào giường, cụ cũng dặn dò vị bác sĩ tây y chuẩn bị sẳn sàng để cấp cứu khi cần thiết.

Cụ rút ra một cây kim châm cứu đen thẩm, lần lượt châm vào các huyệt đạo trên cơ thể Trần Chung. Mỗi lần đâm kim, cụ dừng lại quan sát thật kỹ. Hơn mười vị trí vẫn không có dấu hiệu bất thường.

Khi kim chạm vào vị trí ngực trái, vừa xuyên qua da thịt, thân kim rung lên liên hồi. Cụ lập tức kẹp chặt kim giữa ngón trỏ và ngón cái, nhắm mắt cảm ứng. Một tia linh lực mỏng manh từ đầu ngón tay cụ truyền qua kim, thâm nhập vào cơ thể Trần Chung.

Chợt cụ ngồi thẳng dậy, sắc mặt căng thẳng. Tia linh lực đã chạm đến tác nhân gây độc. Nó đang bám chặt vào một đoạn dây thần kinh, liên tục phát tín hiệu giả lên não, khiến người bệnh mất kiểm soát, tự gây hại cho bản thân. Tác nhân này không phải vật chất thông thường mà là một dạng năng lượng bí ẩn, đồng dạng với linh lực của cụ, vì thế mọi xét nghiệm và máy móc hiện đại đều không phát hiện được.

Cụ điều khiển tia linh lực quấn chặt quanh tác nhân. Mồ hôi túa ra trên trán và lưng áo. Lương y Đông lo lắng nhìn tình trạng của thầy, nhưng bất lực vì không thể hỗ trợ.

Mọi việc diễn ra có vẻ suôn sẻ. Cụ Độ vừa thở nhẹ thì bất ngờ tác nhân quẫy mạnh như sinh vật sống, phản công sợi linh lực đang trói buộc nó, đồng thời phát tín hiệu cực mạnh vào hệ thần kinh vật chủ.

Trần Chung vốn đang mê ngủ dưới tác động của thuốc an thần bỗng tỉnh dậy trợn mắt, hét lớn, tay chân quẫy đạp điên cuồng.

Bác sĩ và lương y Đông lập tức lao đến giữ chặt, tiêm thêm liều an thần đã chuẩn bị sẵn. Nhưng thuốc gần như không tác dụng. Trần Chung gào lên trong đau đớn:

– Giết tôi đi! Làm ơn giết tôi đi… Ba mẹ ơi, con không chịu nổi nữa!

Bên ngoài, vợ chồng chủ tịch Lâm đau khổ vô cùng. Hơn hai tuần qua, gia đình như sống trong địa ngục. Chủ tịch phải giao công ty cho con gái lớn điều hành, hai vợ chồng ngày đêm chạy chữa cho con khắp mọi nơi nhưng đều vô dụng. Ngoài ra họ còn phải chịu đựng những lần lên cơn mất kiểm soát của Chung, nhìn đứa con trai duy nhất chịu đau khổ hai vợ chồng cảm thấy đau đứt ruột.

Nghe tiếng Chung la hét họ muốn vào nhưng cửa đã bị khóa, nhân viên phòng khám khuyên họ bình tỉnh phải tin tưởng vào các bác sĩ và lương y

Trong phòng, cụ Độ dồn thêm linh lực để khống chế tác nhân. Sắc mặt cụ trắng bệch nhưng vẫn cố gắng siết chặt vòng vây. Cuối cùng, tác nhân bị bao bọc trong một “cái kén” do linh lực tạo thành. Tác động lên vật chủ giảm rõ rệt, Trần Chung dần chìm vào hôn mê sâu. Cụ thở hắc ra một hơi

Được một lúc, cụ kinh hãi nhận ra  tia linh lực của mình nóng lên bất thường. Tác nhân không cam chịu bị tiêu diệt, bắt đầu tự hủy để đồng quy vu tận với vật chủ. Dù đã suy yếu, nhưng khi tự hủy, nó vẫn có thể gây tổn thương nghiêm trọng cho vật chủ và phản phệ nặng nề người thi triển linh lực.

Nếu dừng lại lúc này, cụ có thể tránh phản chấn, nhưng Trần Chung chắc chắn không sống nổi. Kẻ gieo độc thật quá thâm độc còn để lại hậu chiêu.

Trong khoảnh khắc sinh tử, cụ Độ quyết định dồn toàn bộ linh lực còn lại, tạo thêm lớp kén dày hơn bao bọc tác nhân.

Khi hoàn tất, một tiếng “bụp” nhỏ vang lên trong lồng ngực Trần Chung. Anh ta hét lên thê thảm rồi ngất lịm, máu trào ra từ miệng và mũi. Tại vị trí kim châm bốc lên một làn khói tím nhạt.

Cụ Độ cũng bị phản chấn, rụt tay lại, bụng cuộn lên rồi phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái mét. Trước khi ngất đi, cụ còn kịp dặn bác sĩ mau đưa Trần Chung đi cấp cứu.

Trần Chung lập tức được chuyển đến bệnh viện gần đó. May mắn, anh ta chỉ bị vỡ một số mao mạch bên trong gây xuất huyết nhẹ. Lớp kén linh lực đã giảm thiểu tối đa sức công phá của vụ tự hủy nên không gây nội thương nghiêm trọng.

Sau khi cấp cứu, anh được chuyển lên bệnh viện lớn điều trị tiếp. Vì tác nhân gây độc đã bị tiêu diệt, các tổn thương trong và ngoài cơ thể nhanh chóng được khống chế. Sau một tháng nằm viện, Trần Chung hoàn toàn bình phục.

Cùng thời điểm tác nhân tự hủy, tại một căn hộ sang trọng, cô gái trẻ bỗng giật mình hét lên:

– Cổ độc của muội bị hủy rồi! Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ ở vùng đất nhỏ này có tu chân giả?

Người đàn ông trung niên và người phụ nữ bên cạnh đồng loạt quay lại.

– Nếu xuất hiện người có linh lực… liệu có liên quan đến “Nghịch Linh Bình”?

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...