Chuyến bay Thai Airways từ Bangkok đến Ho Chi Minh City bị trễ gần một giờ.
Bên
ngoài cửa đến của ga quốc tế, Huy cùng tài xế đứng chờ, đi tới đi lui, ánh mắt
không rời cánh cửa. Khi dòng hành khách bắt đầu đổ ra, ánh mắt anh bỗng sáng
lên. Một người đàn ông đội nón kết trắng, khoác áo da đen, dáng người rắn chắc
đang đẩy xe hành lý tiến ra.
Huy
vẫy tay, gọi lớn bằng tiếng Anh:
—
Hi, Somchai! Over here!
Người
đàn ông ngẩng lên, nở nụ cười tươi, giơ tay đáp lại.
—
How was your flight? — Huy hỏi.
Somchai
lắc đầu, giọng hơi mệt:
—
Delayed nearly one hour.
—
Poor you. I’ll take you to the hotel to rest, then we’ll go for lunch.
—
That’s fine. I’ll follow your plan.
Họ
lên xe, rời sân bay, hòa vào dòng xe tấp nập hướng về trung tâm thành phố.
Tại
một nhà hàng Thái yên tĩnh ở quận trung tâm, hai người ngồi đối diện bên nồi
lẩu bốc khói. Tay họ thoăn thoắt gắp thức ăn trong không khí tỉnh lặng .
Huy
mở lời trước:
—
Tôi đã sắp xếp lịch trình chi tiết cho bảy ngày tới. Anh có ý kiến gì không?
Somchai
lắc đầu:
—
Không. Tôi chỉ quan tâm đến trận đấu cuối cùng. Anh chắc truyền nhân của võ sư
Song Hạc sẽ đến chứ?
Huy
thoáng chần chừ:
—
Chuyện này có chút khó. Chi phái của võ sư Song Hạc giờ chỉ còn một lò võ nhỏ ở
Bình Dương. Tôi e truyền nhân của họ khó làm anh hài lòng.
Sắc
mặt Somchai hơi trầm xuống:
—
Tôi đến Việt Nam vì anh hứa có thể sắp xếp trận tái đấu với truyền nhân của võ
sư Song Hạt. Nếu không có trận đấu này làm sao tôi về báo cáo với môn phái.
Huy
vội tiếp lời:
—
Anh yên tâm. Tôi đã trực tiếp làm việc với chưởng môn Thất Sơn Quyền và nhận
được bảo đảm sẽ có người đại diện giao lưu với anh. Chỉ là… có thể không phải
truyền nhân trực hệ của võ sư Song Hạc. Đệ tử của ông ấy rất ít, lại tản mát
khắp nơi, nhiều người đã bỏ luyện võ. Lò võ nhỏ ở tỉnh kế bên chỉ do một đệ tử
cấp thấp thuộc chi của võ sư Song Hạt mở … chắc không phù hợp.
Somchai
gật đầu, giọng nhẹ đi:
—
Không sao. Tôi cũng không phải truyền nhân trực hệ của võ sư Nathakat. Chỉ cần
đối thủ đủ sức trụ khoảng mười phút để quay phim là được. Tôi cần đoạn clip đó
để báo cáo với môn phái. Thật ra tôi cũng không để tâm, lắm đến những màn phục
thù gì đó. Võ thuật thì mỗi thời mỗi khác. Trận đấu này chỉ là để xóa bỏ cái ấm
ức của vài vị cao tuổi trong môn phái.
Câu
chuyện chuyển dần sang tình hình võ thuật tại Việt Nam và trên thế giới. Bất
chợt, Somchai hỏi:
—
Huy, anh có biết “cổ võ” không?
Huy
nhíu mày:
—
Ý anh là võ cổ truyền? Ở Việt Nam có nhiều, Thất Sơn Quyền cũng là một trong số
đó.
Somchai
lắc đầu:
—
Không. “Cổ võ” không đơn giản là môn võ lâu đời. Đó là những hệ phái bí ẩn, tồn
tại ngoài hệ thống võ thuật thông thường.
Huy
bật cười:
—
Nghe giống truyện kiếm hiệp Trung Quốc quá. Tôi chỉ thấy trên phim. Sao anh lại
hỏi?
Somchai
nghiêm giọng:
—
Tôi từng gặp một lần khi sang Trung Quốc giao lưu. Chỉ đứng ngoài quan sát,
nhưng tôi cảm nhận rõ sức mạnh và tốc độ của họ vượt xa những võ sĩ như chúng
ta. Từ đó, tôi không còn dám tự hào quá mức về kỹ năng võ thuật của mình.
Huy
thoáng bất ngờ. Trước mặt anh là Somchai — người được mệnh danh “Quyền Vương
Đông Nam Á”, từng đánh bại nhiều cao thủ trên các sàn đấu MMA — vậy mà lại nói
ra những lời khiêm tốn như thế.
Anh
hỏi tiếp:
—
Anh không tìm cách tiếp cận họ sao? Chiêu thức của họ như thế nào
Somchai
lắc đầu:
—
Tôi đã thử, nhưng không được. Ở Trung Quốc, họ rất hiếm, chỉ những gia tộc lớn,
giàu có mới tiếp cận được. Điều lạ là chiêu thức của họ nhìn qua vẫn là những
kỹ thuật bình thường, nhưng khi thi triển thì uy lực lại hoàn toàn khác.
Ánh
mắt Huy ánh lên sự háo hức:
—
Nếu học được, chắc chắn kỹ năng võ thuật của chúng ta sẽ bước sang một tầm cao
mới.
Somchai
cười nhẹ:
—
Nếu dễ học thì đã có nhiều người luyện rồi. Thôi, bỏ qua chuyện đó. Nói về kế
hoạch ra mắt chuỗi câu lạc bộ MMA của anh đi.
Hai
người tiếp tục trao đổi, bàn bạc chi tiết về các hoạt động chuẩn bị cho buổi ra
mắt chuỗi câu lạc bộ MMA mà Huy sắp triển khai tại Việt Nam.
Hôm
nay là một ngày đặc biệt. Cụ Độ sẽ chính thức nhận Long làm người thừa kế.
Ngay
khi bước vào phòng khách, Long đã thấy nhiều người đang ngồi uống trà trong đó
anh chỉ nhận ra Linh.
Thấy
Long, Linh đứng dậy, mỉm cười giới thiệu:
—
Chú Hai, đây là anh Long mà ông nội đã nhắc. Anh Long, đây là chú Hai và thím
Hai của em.
Chú
Hai đứng lên bắt tay, ánh mắt lướt qua Long như cân nhắc điều gì, rồi nở một nụ
cười nhạt:
—
Chú có nghe Linh kể về cháu. Thành thật mà nói, chú khá bất ngờ khi ông nội lại
chọn cháu làm người thừa kế. Cháu có lẽ là người đầu tiên ngoài gia tộc nhận vị
trí này.
Ông
khẽ thở dài:
—
Nhưng quy định tổ tiên đã vậy… phải có năng lực đặc biệt mới được chọn.
Long
thoáng lúng túng, không biết nên đáp lại thế nào.
Thím
Hai khẽ vỗ nhẹ tay chồng, giọng ôn hòa:
—
Cháu đừng để ý lời chú Hai. Ông ấy chỉ hơi bảo thủ, muốn giữ mọi thứ trong gia
tộc. Nhưng quy định từ thời cụ tổ, con cháu cũng không thể thay đổi.
Bà
nhìn Long, nói thêm:
—
Trong tuần, cháu sắp xếp đến trụ sở công ty. Cô có vài việc cần trao đổi.
Linh
ngồi im lặng, chỉ khẽ liếc sang Long. Trong ánh mắt cô thoáng qua một tia lo
âu.
Đúng
lúc đó, cụ Độ bước vào. Ông tiến đến, vui vẻ bắt tay Long:
—
Hôm nay là ngày cháu chính thức trở thành người thừa kế. Ông muốn cháu làm quen
với những người quan trọng của công ty.
Ông
lần lượt giới thiệu:
—
Đây là con trai ông, hiện là Tổng Giám đốc. Còn đây là con dâu ông, Giám đốc
Tài chính.
Rồi
ông quay sang hai người đàn ông còn lại:
—
Hai vị này là bác sĩ Đông và bác sĩ Nam, trợ lý của ông, trực tiếp điều hành hệ
thống phòng khám. Sau này cháu thay ông, họ sẽ hỗ trợ cháu.
Long
mỉm cười, gật đầu chào. Bác sĩ Đông đứng lên bắt tay, giọng thân thiện:
—
Rất vui được gặp cậu. Hy vọng chúng ta sẽ hợp tác tốt.
Bác
sĩ Nam chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Ánh mắt ông ta lộ rõ vẻ xem thường, xen
lẫn chút ghen tị.
Sau
buổi gặp mặt còn nhiều gượng gạo, Long theo cụ Độ vào thư phòng.
Cụ
bước đến bài vị tổ tiên treo trên tường, khẽ đẩy sang một bên, để lộ phía sau
một chiếc két sắt nhỏ. Sau vài thao tác nhập mật mã, két mở ra. Cụ lấy từ trong
đó một cuốn sách, nâng niu bằng cả hai tay, giọng trầm lại:
—
Đây là bảo vật truyền thừa của Thiên Phúc Nam Dược. Những gì ta sẽ dạy cháu…
đều bắt nguồn từ đây.
Ánh
mắt cụ nhìn thẳng vào Long, nghiêm nghị:
—
Sau khi ta qua đời, cháu sẽ là chủ nhân của cuốn sách này. Hãy bảo vệ nó và
truyền lại cho đời sau.
Long
đón lấy. Cuốn sách lớn hơn khổ thông thường, nặng trĩu. Bìa da dày màu đỏ bầm,
không có chữ, chỉ khảm một viên bi nhỏ màu vàng nhạt. Những trang bên trong đã
ngả nâu, dường như được làm từ một loại giấy đặc biệt.
Anh
lật thử vài trang rồi khựng lại. Toàn bộ đều là chữ Hán.
Long
khẽ chạm tay lên bìa, cảm nhận linh khí dày đặc tỏa ra. Bất chợt, giọng lão Lục
vang lên trong đầu:
—
Chạm vào viên bi trên bìa. Ta cảm nhận được dao động từ đó.
Long
lặng lẽ làm theo.
Một
lát sau, giọng lão Lục lại cất lên, đầy kinh ngạc:
—
Linh khí phát ra từ đây… dường như có cấm chế bảo vệ. Đáng tiếc ta không còn đủ
linh lực để thăm dò sâu hơn, nhưng có thể chắc chắn đây là bảo vật.
Ngay
lúc đó, cụ Độ nhẹ nhàng thu lại cuốn sách, cất vào tủ và khóa lại. Sau đó, cụ
lấy ra một tập tài liệu khổ A4, đưa cho Long:
—
Đây là những gì ta đã học được từ cuốn sách, cộng với kinh nghiệm thực hành. Ta
đã viết lại bằng tiếng Việt để người bình thường cũng có thể hiểu.
Cụ
dừng lại một chút rồi nói tiếp:
—
Nhưng đây chỉ là một phần rất nhỏ mà các đời trước nghiên cứu được từ bản gốc.
Nếu muốn tiến xa hơn, cháu phải học chữ Hán… để tự mình khám phá.
Giọng
lão Lục lại vang lên:
—
Ta cảm nhận được linh lực trong người ông ta, tuy khá yếu. Sinh khí cũng không
nhiều, nhưng nhờ tu luyện nên vẫn cao hơn người cùng tuổi. Nói cách khác, sức
khỏe của ông ta vẫn còn tốt.
Long
khẽ nhíu mày, hỏi lại trong đầu:
—
Tại sao ông lại nói với tôi những điều đó? Ý ông là gì?
Giọng
lão Lục lạnh hẳn:
—
Ông ta không phải đối thủ của cậu. Cậu hoàn toàn có thể giết ông ta để đoạt
bảo.
Long
giật mình, buột miệng kêu lên:
—
Không!
Cụ
Độ quay lại, ngạc nhiên:
—
Có chuyện gì vậy cháu?
Biết
mình thất thố, Long vội vàng chữa lại:
—
Cháu xin lỗi… Cháu chợt nhớ ra hôm nay có cuộc hẹn mà quên mất.
Cụ
Độ nhìn cậu một thoáng rồi bật cười:
—
Ta còn tưởng cháu không muốn làm người thừa kế.
Long
vội phân bua:
—
Dạ không ạ. Cháu đã đồng ý với ông thì sẽ không đổi ý.
Cụ
Độ gật đầu hài lòng.
Trong
lòng, Long thầm trách lão Lục:
—
Đây là thế giới có pháp luật, không thể muốn giết ai thì giết. Cụ đã giúp tôi
rất nhiều, lại còn là ông nội của Linh. Tôi không thể bất nhân bất nghĩa như
vậy.
Lão
Lục thở dài:
—
Tùy cậu. Nhưng bảo vật đã ở trước mắt mà không đoạt… sau này e sẽ hối hận.
No comments:
Post a Comment