Linh chợt kêu lên:
—
Anh Long, dung dịch sôi trào ra kìa!
Tiếng
gọi khiến Long giật mình. Anh vội tắt bếp, nhấc nồi chứa dung dịch thí nghiệm đặt
vào bồn nước để làm nguội.
Linh
bước lại gần, lo lắng hỏi:
—
Anh sao vậy? Lúc nãy cân nhầm, giờ lại làm hỏng mẫu nữa.
Long
lắc đầu, trả lời qua loa:
—
Tối qua anh mất ngủ, nên hơi mệt.
Linh
nhìn anh, chậm rãi hỏi:
—
Có phải anh không vui sau khi gặp thím của em?
Long
ngạc nhiên:
—
Sao em biết anh gặp thím em?
—
Anh Huy nói. Ảnh bảo anh có vẻ không vui.
Thấy
Long im lặng, Linh nói tiếp:
—
Thím hai là vậy đó. Hồi em thực tập ở công ty nhà, em cũng nhận ra điều này, nên
sau khi ra trường em không về Thiên Phúc Nam Dược theo sắp xếp của chú. Ông nội
cũng ủng hộ em.
Cô
nhẹ giọng trấn an:
—
Nhưng anh đừng lo. Sau này anh chỉ làm việc với ông nội, không cần chạm mặt chú
thím đâu.
Nói
rồi, Linh lấy từ túi áo một tấm thiệp đưa cho Long:
— Đừng
nghĩ đến chuyện đó nữa. Chiều nay tan làm, anh đến dự lễ khai trương học viện
MMA của anh Huy nhé?
Long
định từ chối, nhưng nhớ lại lần trước đã nhận lời Huy nên không tiện. Anh gật đầu:
— Ừ,
anh sẽ đến.
Chiều
cuối tuần, khu tổ hợp thể thao rực sáng trong ánh đèn. Trên sân khấu, tấm phông
nền khổng lồ in logo Việt Võ Đường — hình nắm đấm bọc lửa cách điệu — nổi bật
giữa hai dãy laser quét những dải sáng xanh, đỏ, vàng, khiến không gian mang dáng
dấp một sự kiện võ thuật tầm cỡ quốc tế.
Âm
nhạc dâng lên. Nhịp trống dồn dập hòa cùng tiếng kèn mạnh mẽ, mở màn cho buổi lễ
khai trương.
Hàng
ghế đầu đã kín khách mời quan trọng: đại diện Liên đoàn Võ thuật Việt Nam, quan
chức Sở Thể dục Thể thao, các chủ võ đường danh tiếng và giới truyền thông.
Giữa
tràng pháo tay vang dội, Huy bước ra từ cánh gà. Anh mặc bộ vest đen vừa vặn, gương
mặt sáng và đầy tự tin. Đi bên cạnh anh là Somchai — cao lớn, vạm vỡ, bờ vai rộng
khiến bộ vest càng thêm uy nghi. Làn da nâu sậm mang dấu vết của nắng gió và những
năm tháng chinh chiến. Từng thớ cơ nổi rõ dưới lớp áo. Gương mặt góc cạnh, sống
mũi cao, hàm rắn chắc, trên trán còn vết sẹo mờ — dấu tích của những trận đấu
sinh tử. Đôi mắt anh trầm tĩnh mà sắc lạnh, chỉ một cái liếc cũng đủ tạo áp lực
vô hình.
Huy
và Somchai tiến tới bắt tay khách mời, rồi ngồi vào hàng ghế đầu.
Sau
phần giới thiệu của MC, Huy bước lên sân khấu phát biểu về việc thành lập chuỗi
võ đường. Giọng anh dõng dạc, nhưng không giấu được chút xúc động.
Ở
hàng ghế phía sau, Linh nổi bật trong chiếc váy dài màu xanh ngọc. Mái tóc bới
cao gọn gàng, đôi bông tai khẽ rung theo từng cử động. Cô ngồi thẳng lưng, dáng
vẻ đoan trang, ánh mắt chăm chú hướng về sân khấu. Nụ cười nhẹ nơi khóe môi toát
lên sự tin tưởng và niềm tự hào. Bên cạnh cô là Hoàng Lan — em gái Huy trong bộ
đầm trắng tóc bới cao nhìn rất trẻ trung.
Sau
bài phát biểu của Huy và đại diện khách mời, nghi thức khai mạc bắt đầu.
Huy,
Somchai cùng các đại biểu bước lên sân khấu, đặt tay lên quả cầu pha lê. Khi họ
đồng loạt nhấn xuống, ánh vàng bừng sáng khắp khán phòng. Logo Việt Võ Đường hiện
lên giữa cơn mưa pháo giấy rực rỡ.
Tiếng
vỗ tay dâng lên như sóng.
Trên
màn hình LED, một đoạn video hoành tráng được trình chiếu: cảnh Huy tập luyện
Muay tại Bangkok, những buổi sparring cùng Somchai, quá trình xây dựng giáo trình
huấn luyện chuẩn quốc tế tại Việt Nam, và kế hoạch phát triển chuỗi võ đường
trong tương lai.
Cách
đó không xa, một thanh niên châu Á mặc sơ mi đen ôm dáng, làn da trắng nổi bật
dưới ánh đèn, đang chăm chú nhìn về phía Linh. Ánh mắt anh ta ánh lên vẻ thích
thú. Nghiêng đầu sang người bên cạnh, anh nói bằng tiếng Trung, giọng trầm chắc:
—
Anh thấy cô gái mặc váy xanh kia không? Anh biết cô ấy?
Người
đàn ông bên cạnh, nước da ngăm, dáng vẻ từng trải, khẽ cười:
—
Con gái Việt Nam không dễ dãi đâu. Hơn nữa, anh không sợ chị dâu bên kia biết
chuyện à?
Thanh
niên áo đen nhún vai, thản nhiên:
—
Cô ấy biết thì làm gì được tôi? Đàn ông đi làm ăn xa nhà, chẳng lẽ không được
chút giải trí?
—
Mấy cô trong bar không hợp gu anh sao? — người kia hỏi lại.
—
Không. — anh ta đáp gọn. — Thú vui của tôi là chinh phục gái nhà lành. Anh có
biết thông tin của cô ấy không?
Người
da ngăm gật đầu, hạ giọng:
—
Nếu anh thích, tôi sẽ cho điều tra. Cũng không khó.
Sau
buổi khai trương, Huy rủ mọi người đi bar. Long kiên quyết từ chối; anh không
quen với không khí náo nhiệt nơi đó.
Bữa
tiệc được tổ chức trong một phòng bao lớn của quán bar sang trọng bậc nhất thành
phố. Ánh đèn vàng cam pha tím lướt nhẹ trên những bức tường cách âm, tiếng nhạc
điện tử trầm thấp vang theo từng nhịp bass—đủ sôi động nhưng vẫn giữ được sự riêng
tư kín đáo.
Linh
cảm thấy mình hơi lạc lõng, cô không quen biết nhiều người. Một chút hối hận
len vào lòng khi cô nhận lời tham dự. Quen Huy hơn một năm, anh hiếm khi đưa cô
đến những nơi như vậy. Họ thường gặp nhau ở nhà hàng yên tĩnh hoặc đi mua sắm,
nên thế giới giao tiếp rộng lớn của anh vẫn còn xa lạ với cô.
Lúc
này, Linh ngồi cùng bàn với Hoàng Lan ở một góc khuất, trong khi Huy bận rộn tiếp
khách.
Tiếng
nhạc đột ngột dừng lại, thay bằng giai điệu tango trầm quyến rũ. Từng cặp đôi bước
ra sàn nhảy. Linh không biết nhảy, khéo léo từ chối vài lời mời. Hoàng Lan cũng
không tham gia.
Ánh
mắt Linh vô thức hướng về trung tâm. Huy trong bộ vest đen cắt may riêng đang dìu
một cô gái có vóc dáng chuẩn người mẫu, mặc váy dạ hội, phong thái tự tin. Mái
tóc uốn sóng buông hờ, gương mặt dưới ánh đèn càng thêm xinh đẹp. Hai người phối
hợp ăn ý, nổi bật giữa các cặp đôi.
Hoàng
Lan nhìn theo, khẽ tán thưởng:
—
Anh Huy và chị An Nhiên nhảy đẹp thật.
Linh
không đáp. Cô siết nhẹ ly nước, đầu ngón tay lạnh đi. Một cảm giác khó chịu mơ
hồ dâng lên. Một lúc sau, cô hỏi, giọng vẫn bình thản:
—
Em biết cô An Nhiên à?
— Đương
nhiên rồi. — Hoàng Lan đáp ngay. — Chị ấy là bạn gái của anh em hồi còn ở Mỹ.
Hai người từng định cưới sau khi chị ấy tốt nghiệp. Nhưng sau đó không rõ chuyện
gì xảy ra, anh Huy đột ngột về Việt Nam, còn chị ấy quay lại Hong Kong.
Nhận
ra mình lỡ lời, Hoàng Lan vội nói thêm:
—
Chuyện lâu rồi. Anh Huy nói với ba mẹ là họ đã chia tay. Chị đừng hiểu lầm nhé.
Linh
cười nhẹ:
—
Chị không sao. Cô ấy là Việt kiều à?
—
Vâng. Sinh ra ở Mỹ, ba là người Hoa, mẹ là người Việt
Linh
hít nhẹ, cố nén cảm giác bất an:
—
Bây giờ cô ấy ở đâu?
— Ở
Hong Kong. Chị ấy mở studio thiết kế đồ họa cho ngành game, làm ăn rất tốt.
Linh
mím môi, im lặng.
Hoàng
Lan tiếp lời, như vô tình:
—
Ba mẹ em cũng rất thích chị ấy. Hồi ở Mỹ, chị ấy thường sang nhà, có khi ở lại
cả tuần. Ba mẹ xem như người trong gia đình. Lúc chia tay, họ trách anh Huy nhiều
lắm.
Thấy
Linh không phản ứng, Hoàng Lan nghiêng đầu, lo lắng:
—
Chị đừng nghĩ nhiều nhé. Giờ họ chỉ là bạn thôi. Với lại… đừng nói anh Huy em kể
chuyện này nha, ảnh mắng em chết.
Linh
vội trấn an:
—
Chị không sao, thật mà. Chị tin anh Huy.
Bản
nhạc kết thúc, ánh đèn dịu xuống. Huy cúi nhẹ, đặt tay sau lưng cô gái rồi dìu
cô rời sàn trong tiếng vỗ tay. Anh trò chuyện vui vẻ, nụ cười thoải mái, ánh mắt
rạng rỡ—khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Họ
tiến về phía bàn của Linh và Hoàng Lan.
Huy
dừng lại, mỉm cười lịch thiệp:
— Để
anh giới thiệu. Đây là An Nhiên, bạn cũ của anh, vừa từ Hong Kong sang. Còn đây
là Linh, bạn anh.
An
Nhiên mỉm cười, ánh mắt lướt qua Linh, dừng lại vừa đủ để đánh giá rồi đưa tay
ra:
—
Rất vui được gặp chị.
Linh
đứng dậy, bắt tay nhẹ:
—
Chào chị.
Giọng
cô bình tĩnh, nhưng lòng bàn tay đã lạnh. Cô chờ, dù chỉ một câu đơn giản: “Đây
là bạn gái của anh.” Nhưng Huy không nói thêm. Anh chỉ kéo ghế cho An Nhiên ngồi
cạnh, cử chỉ tự nhiên đến nhói lòng.
Hoàng
Lan liếc sang Linh, có chút lo lắng. Không khí trở nên căng nhẹ. Cô lên tiếng
phá vỡ:
—
Chị An Nhiên nhảy đẹp quá. Chị qua Việt Nam khi nào mà em không biết?
An
Nhiên nghiêng người về phía Huy:
—
Nhờ anh Huy dìu đó, chị cũng không giỏi mấy điệu này. Chị sang đây được hai hôm,
tham gia hội chợ IT ở Sài Gòn, tình cờ gặp anh Huy.
Cô
dừng lại, như nhớ lại:
—
Sài Gòn thay đổi nhiều thật. Hồi còn đi học, chị với anh Huy về đây nghỉ hè, cảnh
quan không như bây giờ.
Huy
bất giác nhìn sang Linh. Gương mặt cô vẫn bình thản. Là bạn gái của anh hơn hai
năm, cô chưa bao giờ thể hiện sự ghen tuông rõ rệt, dù quanh anh luôn có nhiều
bóng hồng.
Khi
về Việt Nam, Huy từng quen không ít cô gái, nhưng không mối quan hệ nào kéo dài.
Linh là người ở bên anh lâu nhất, dù xét về nhan sắc và xuất thân, cô không quá
nổi bật. Cô luôn tin tưởng, không tìm cách giữ chặt anh. Đôi khi giận dỗi, cô
chỉ trở nên lạnh nhạt, chưa từng làm ầm lên. Ở bên cô, anh không thấy mệt mỏi.
Một
lúc sau, Linh đứng dậy:
—
Em đi vệ sinh một chút.
Linh
vừa rời khỏi phòng bao, đang bước dọc hành lang thì phía sau vang lên một giọng
nói pha chút cười cợt:
— Ồ,
thật may mắn lại gặp được người đẹp ở đây.
Cô
dừng lại, quay đầu.
Trước
mặt cô là ba người đàn ông. Người đứng đầu mặc sơ mi ngắn tay và quần tây gọn gàng,
vóc dáng cao ráo; bên cạnh là một thanh niên da ngăm, ánh mắt sắc sảo; phía sau
là một người mặc áo thun và quần jean. Trang phục nhìn qua giản dị, nhưng đều là
hàng hiệu đắt tiền.
Người
mặc sơ mi bước lên, nở nụ cười lịch thiệp, đưa tay ra, nói bằng tiếng Việt pha
giọng Hoa:
—
Chào em. Rất hân hạnh được làm quen. Em cứ gọi anh là A Hào.
Linh
nhìn anh ta. Gương mặt trắng trẻo, đường nét sắc sảo, khí chất tự tin đến mức lấn
át. Một cảm giác cảnh giác dâng lên. Cô lạnh lùng đáp:
—
Xin lỗi, tôi không quen anh.
Nói
rồi cô lách người định đi qua.
Nhưng
cổ tay cô bất ngờ bị giữ chặt.
Linh
lập tức hất ra, nhưng bàn tay kia siết rất mạnh. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống
lưng. Cô nhíu mày, giọng trầm xuống:
—
Buông ra.
Dù
dùng lực thế nào, cô vẫn không thoát được. Trên gương mặt A Hào hiện lên nụ cười
thích thú.
Linh
quay phắt lại, ánh mắt bùng lên giận dữ:
—
Anh có ý gì? Bạn tôi đang ở trong kia, rất đông người!
Thanh
niên da ngăm đứng cạnh bật cười:
—
Anh họ, em đã nói rồi, phụ nữ Việt Nam không dễ động vào đâu.
A
Hào vẫn không buông.
Linh
phản xạ gần như theo bản năng. Cô xoay mạnh cổ tay về phía khe ngón cái, đồng
thời dồn lực xoay người, tay còn lại đẩy vào khuỷu đối phương để phá thăng bằng.
Nhưng
cô đã đánh giá thấp sức của hắn.
Lực
siết không hề suy chuyển, ngược lại còn mạnh hơn, khiến cổ tay cô đau nhói. Không
kịp do dự, cô đổi thế, hạ trọng tâm, tung cùi chỏ thẳng vào ngực hắn.
Đòn
đánh chưa kịp chạm tới đã bị chặn đứng.
Bàn
tay còn lại của A Hào kịp thời giữ lấy cổ tay cô, bẻ ngược ra sau. Chỉ trong một
nhịp thở, hai tay Linh đều bị khống chế. Hắn kéo cô sát lại, lưng cô chạm vào
ngực hắn, tư thế ép chặt khiến cô mất thăng bằng.
Một
thoáng kinh hãi lóe lên, rồi lập tức bị cơn giận lấn át.
A.
Hào phấn khích:
-
Oh, không ngờ người đẹp còn biết võ và có thân thủ không tệ.
Linh
nhấc chân định dẫm mạnh xuống mu bàn chân hắn, nhưng A Hào đã đoán trước. Hắn bước
lên nửa bước, khóa thế chân, đồng thời ép sát hơn, triệt tiêu hoàn toàn khoảng
trống ra đòn.
Cảm
giác bị khống chế bởi người lạ khiến máu nóng dâng lên. Linh nghiến răng:
—
Buông ra ngay. Nếu không tôi sẽ la lên. Đây là chỗ công cộng.
Gã
da ngăm cười cợt:
—
Anh họ tôi chỉ muốn giao lưu chút thôi mà. Anh ấy mê võ thuật lắm.
Đúng
lúc đó, cửa phòng bao phía sau bật mở.
Huy
bước ra.
Chỉ
một cái nhìn, sắc mặt anh lập tức trầm xuống.
Gần
như ngay lập tức, A Hào buông tay.
Linh
thoát ra, loạng choạng một bước rồi chạy nhanh về phía Huy. Cô ôm cổ tay đã đỏ
lên, đôi mắt hoe đỏ vì tức giận lẫn uất ức.
Giọng
Huy lạnh như thép:
—
Các người là ai, dám sàm sỡ phụ nữ nơi công cộng?
A
Hào nhướng mày, môi nhếch lên:
— À…
thì ra là ông chủ Việt Võ Đường. Hân hạnh được làm quen.
Huy
không nhìn hắn, quay sang Linh:
—
Em có sao không?
Ánh
mắt A Hào lướt qua Linh, cười nhạt:
—
Anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Huy
nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt sắc lạnh:
—
Anh đã xúc phạm bạn gái của tôi. Xin lỗi.
Linh
khựng lại. Đây là một trong những lần hiếm hoi anh công khai thừa nhận cô.
A
Hào không hề tỏ ra hối hận. Hắn cười nhạt:
—
Anh thật may mắn, có bạn gái xinh như vậy. Nhưng tôi có thói quen… thích cái gì
thì phải có, mặc kệ nó thuộc về ai.
Sắc
mặt Huy tối lại. Hai bàn tay siết chặt, giọng gằn xuống:
—
Mày dám? Tao sẽ cho mày lếch ra khỏi đây.
Nụ
cười trên môi A Hào tắt hẳn.
Ánh
mắt hắn lạnh dần, sắc như lưỡi dao:
—
Những kẻ dám nói với A Hào như vậy… thường không có kết cục tốt.
Linh
vội nắm lấy tay Huy, khẽ lắc đầu. Cô biết nếu xảy ra xung đột, anh sẽ lại gặp rắc
rối nặng hơn do đã bị phạt tội gây rối công công trong lần xung đột với Trần
Chung.
Lúc
này, nhiều người trong phòng bao đã đi ra. Somchai cũng xuất hiện. Tất cả đứng
về phía Huy. Hoàng Lan hốt hoảng:
—
Có chuyện gì vậy anh Hai?
Không
khí căng thẳng đến nghẹt thở. Gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay A Hào, ánh mắt hắn
dán chặt vào Huy như muốn xé nát đối phương.
Chỉ
cần một tia lửa, tất cả sẽ bùng nổ.
Rồi
đột ngột, hắn bật cười.
A
Hào buông lỏng, quay sang nói gì đó với hai người đi cùng bằng tiếng Trung, giọng
thấp nhưng đầy sát khí:
—
Thú vị đấy. Lâu rồi chưa được thử sức, tay chân cũng ngứa rồi, nhưng hôm nay không
thích hợp lắm. Đi thôi.
Ba
người quay lưng rời đi, bóng dáng dần khuất trong hành lang ánh đèn mờ.
Ở
tầng dưới, bên ngoài cửa bar, A Hào đứng dưới ánh đèn đường vàng nhạt, châm điếu
thuốc. Khói trắng tan vào màn đêm.
Người
da ngăm đứng sau lưng hắn, im lặng chờ.
A
Hào nhả khói, giọng chậm và bình thản:
—
Điều tra xem con bé đó là ai. Quan hệ với thằng kia đến đâu. Và thằng kia...
gia thế thế nào.
—
Thiếu gia có chắc không? Trông anh ta không phải tay vừa.
A
Hào nhìn lên bầu trời, góc miệng nhếch lên:
—
Đó mới là lý do đáng để chơi
No comments:
Post a Comment