Thursday, April 9, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 27:

 Trong căn biệt thự, ba sư huynh muội đang tranh cãi gay gắt. Người đàn ông quay sang cô gái trẻ, giọng đầy tức giận:

— Ta đã dặn phải cẩn thận, tránh bị phát hiện. Vì sao Hoàng sư muội lại lén ra ngoài, còn đi bar?

Cô gái bĩu môi:

— Ở mãi một chỗ thế này muội phát điên mất. Suốt ngày chỉ ăn với ngủ, ai chịu nổi? Muội không hiểu vì sao huynh lại sợ đám phế vật đó. Chúng đến bao nhiêu, muội giết bấy nhiêu!

Người đàn ông nổi giận:

— Muội giết được mười người, hai mươi người,… nhưng giết nổi một trăm, một nghìn người không? Thân thể muội có đủ nhanh để né đạn, hay đủ cứng để chống đạn không?

Cô gái định cãi lại thì người phụ nữ bên cạnh lên tiếng ngăn:

— Hai người thôi tranh cãi được không? Ta hiểu sư muội còn trẻ, khó chịu được sự tù túng. Nhưng sư huynh nói không sai. Chúng ta chưa phải tu chân giả, vẫn chỉ là người phàm, không thể chủ quan.

Bà quay sang người đàn ông:

— Nhưng Lý sư huynh, chúng ta đã ở đây lâu như vậy, sao vẫn chưa có ai sắp xếp cho chúng ta về nước?

Người đàn ông thở dài:

— Ta đã liên lạc với sư phụ. Sư phụ hứa sẽ sắp xếp, nhưng đến giờ vẫn chưa có tin. Ta không lừa hai người, thật sự đã hết cách.

Ngừng lại một chút, ông nói tiếp:

— Hai người cố chờ thêm hai ngày nữa. Nếu vẫn không có động tĩnh, chúng ta sẽ tự lên kế hoạch trở về.

Đúng lúc đó, người giúp việc chạy vào:

— Thưa các ông bà, có người muốn gặp.

Cả ba lập tức cảnh giác. Người đàn ông hỏi:

— Là nam hay nữ? Có bao nhiêu người?

— Dạ, chỉ có một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi. Ông ta nói muốn gặp ông Lý Hồng Quang.

Ba người nhìn nhau, thoáng hiện vẻ vui mừng. Ở nơi xa lạ này, người biết tên và chỗ ở của họ gần như chắc chắn là người trong môn phái. Tuy nhiên, để đề phòng, Lý Hồng Quang vẫn đích thân ra xem.

Qua khe cửa, ông nhìn thấy người đàn ông bên ngoài, sắc mặt lập tức giãn ra, vội mở cửa.

Vừa gặp, Lý Hồng Quang cung kính cúi chào:

— Đệ tử kính chào Đoàn sư thúc.

Người được gọi là Đoàn sư thúc phẩy tay, cười nhạt:

— Không cần khách sáo. Các ngươi vất vả rồi. Ta đến đưa các ngươi về. Những người khác đâu?

Khi ông bước vào, hai người còn lại cũng đứng dậy hành lễ. Đoàn sư thúc khoát tay bảo họ ngồi xuống, rồi nói ngay:

— Các ngươi nói đã tìm được bảo vật của bản môn. Đưa ta xem.

Lý Hồng Quang lập tức lấy cuốn sách trong người dâng lên. Người phụ nữ cũng đưa ra chiếc hộp chứa Huyền Thiếc Châm.

Đoàn sư thúc cầm lấy, quan sát cẩn thận, vẻ mặt hờ hững, nhưng sâu trong mắt lại ánh lên tia tinh quang. Đặt đồ xuống bàn đẩy về phía hai người, ông nói:

— Quả nhiên là bảo vật thất lạc của bản môn. Các ngươi đã lập công lớn. Khi về, ta sẽ trực tiếp bẩm báo Đại Giáo Chủ để ban thưởng xứng đáng.

Cả ba đều vui mừng. Sau đó, sai người dọn phòng và chuẩn bị cơm cho sư thúc.

Tối hôm đó, trong phòng khách phủ ánh đèn vàng nhạt, bầu không khí nặng như bị đè xuống bởi một tảng đá vô hình. Ba người đệ tử ngồi im lặng, không ai mở miệng. Trước mặt họ, Đoàn sư thúc chắp tay sau lưng, ánh mắt trầm lạnh, chậm rãi thông báo:

— Ba người các ngươi đã bị lộ. Hiện tại, chính quyền Việt Nam đang truy nã các ngươi rất gắt gao. Đường bộ không thể đi, đường hàng không càng không thể. Ba ngày nữa sẽ có một chuyến tàu vận chuyển hàng sang Trung Quốc. Ta đã sắp xếp để chúng ta đi theo chuyến đó trở về nước. Các ngươi có ý kiến gì không?

Căn phòng rơi vào yên lặng.

Ba người khẽ liếc nhìn nhau. Không ai phản đối. Trong hoàn cảnh này, bọn họ vốn đã không còn lựa chọn nào khác.

Cuối cùng, một người thấp giọng nói:

— Vậy cứ theo sắp xếp của sư thúc.

Hai người còn lại cũng gật đầu theo.

Đoàn sư thúc mỉm cười. Nụ cười rất nhạt, nhưng đủ để cho thấy ông ta hài lòng. Dường như trong đầu ông, đường lui đã được tính toán từ trước, từng bước một, không hề để lộ sơ hở.

Ba người đứng dậy rời đi.

Nhưng khi họ vừa bước đến cửa, giọng Đoàn sư thúc bất ngờ vang lên từ phía sau, không lớn, song lại khiến cả ba cùng khựng lại.

— Công lực của Lý sư điệt… dường như đã bước vào cảnh giới nội kình. Xin chúc mừng.

Khoảnh khắc ấy, sống lưng Lý Hồng Quang như bị ai đó dùng kim băng lạnh ngắt lướt qua.

Hắn từ từ quay đầu, cố giữ vẻ bình tĩnh. Suốt thời gian qua, hắn vẫn luôn cẩn thận che giấu thực lực thật sự của mình, không để lộ dù chỉ một tia sơ hở. Không ngờ, cuối cùng vẫn không qua nổi ánh mắt của Đoàn sư thúc.

Hắn gượng cười, chắp tay đáp:

— Sư thúc quá khen. Đệ tử chỉ mới vừa thành tựu nội kình, cảnh giới vẫn chưa ổn định.

Đoàn sư thúc không nói thêm. Ông ta chỉ cười nhạt, ánh mắt lướt qua hắn như thể đã nhìn thấu toàn bộ bí mật mà hắn cố công che giấu.

Chỉ một ánh nhìn đó thôi, cũng đủ khiến người ta hiểu rằng… trước mặt vị sư thúc này, tốt nhất đừng bao giờ nghĩ mình có thể giấu được điều gì.

Sáng hôm sau, Lãnh sự quán Trung Quốc tại Sài Gòn đón tiếp một vị khách đặc biệt.

Người đàn ông ấy đến rất sớm, ăn mặc chỉnh tề, thái độ bình thản đến mức gần như lạnh lùng. Sau khi xuất trình giấy tờ, ông ta không phải chờ đợi ở khu vực tiếp khách như thông thường, mà lập tức được bộ phận an ninh dẫn vào một căn phòng riêng nằm sâu bên trong khu làm việc nội bộ.

Cánh cửa khép lại.

Không ai biết trong căn phòng đó, họ đã nói những gì.

Nhưng chỉ riêng việc một người có thể đi thẳng vào khu vực ấy, đã đủ cho thấy thân phận của ông ta tuyệt đối không đơn giản.

Cùng thời điểm đó, tại trụ sở Công an thành phố, bầu không khí trong phòng chuyên án cũng căng như dây đàn.

Trên bàn là hồ sơ, ảnh chụp hiện trường, biên bản pháp y và hàng chục bản in trích xuất camera được xếp chồng lên nhau. Từng chi tiết nhỏ đều bị soi đi soi lại, nhưng càng điều tra, vụ án lại càng hiện ra như một mê cung không lối thoát.

Đại tá Trần Trọng Hoàng - Thủ trưởng bộ phận trọng án ngồi ở đầu bàn, sắc mặt trầm như nước. Một viên cảnh sát bước lên, giọng khàn đặc vì thức trắng nhiều đêm:

— Thưa anh, qua trích xuất camera tại chung cư bị cháy, chúng tôi phát hiện cô gái này.

Anh ta xoay màn hình máy tính về phía mọi người.

Trên màn hình hiện ra hình ảnh một cô gái trẻ, xinh đẹp, gương mặt sắc nét đến mức gần như nổi bật hẳn giữa đám đông mờ nhiễu của khung hình camera an ninh. Đó chính là một trong ba người mà công an đang ráo riết truy tìm.

Đại tá Hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, đôi mày dần siết lại.

— Vậy có khả năng các đối tượng này có liên quan đến vụ án nhà lương y Độ và vụ thảm sát ở chung cư …

Viên cảnh sát gật đầu ngay:

— Khả năng rất cao, thưa anh.

— Có thông tin gì về họ không?

— Theo dữ liệu xuất nhập cảnh, cả ba đều mang quốc tịch Trung Quốc, nhập cảnh vào Việt Nam cách đây một tháng. Đến hiện tại vẫn chưa có ghi nhận xuất cảnh. Khả năng cao là họ vẫn còn trong nước… hoặc đã rời đi bằng đường trái phép.

Trong phòng lập tức im phăng phắc.

Chỉ một câu “quốc tịch Trung Quốc” cũng đủ khiến tính chất vụ án thay đổi hoàn toàn.

Thủ trưởng tựa lưng vào ghế, ánh mắt sâu xuống.

— Vụ này xem như đã có manh mối… nhưng cũng vì vậy mà càng phức tạp hơn. Có yếu tố nước ngoài, thủ đoạn lại cực kỳ tàn nhẫn…

Ông bỏ lửng câu nói.

Không ai trong phòng lên tiếng, nhưng tất cả đều hiểu ý ông. Một khi vụ án đã dính đến người nước ngoài, đặc biệt là những kẻ nhập cảnh có tổ chức, mọi thứ sẽ không còn đơn thuần là một vụ án hình sự thông thường nữa.

Đúng lúc ấy, một cảnh sát khác cầm tập tài liệu đứng lên báo cáo:

— Chúng tôi đã xem lại toàn bộ camera trước nhà cụ Độ trong ngày xảy ra sự việc, nhưng không phát hiện bà giúp việc rời khỏi nhà. Đồng thời, chúng tôi cũng đã kiểm tra rất kỹ căn nhà, không phát hiện bất kỳ lối ra nào khác.

Thủ trưởng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh:

— Ý cậu là bà giúp việc vẫn còn trong nhà cụ Độ?

Người cảnh sát khựng lại một nhịp rồi đáp:

— Về logic… thì đúng là như vậy.

Thủ trưởng chống tay lên bàn, giọng chậm và nặng:

— Nhưng rõ ràng chúng ta không tìm thấy bà ta. Vậy chẳng lẽ… bà ta bốc hơi?

Không ai trả lời.

Bởi vì đó cũng chính là điều khiến cả tổ chuyên án rơi vào bế tắc suốt nhiều ngày qua.

Người cảnh sát nuốt khan rồi tiếp tục:

— Chúng ta đã lục soát rất kỹ toàn bộ căn nhà, không có chỗ ẩn náu bí mật nào. Hơn nữa, trong nhiều ngày sau đó, chúng tôi tiếp tục theo dõi camera trước nhà cụ Độ, vẫn không thấy bà ta xuất hiện.

Mỗi câu báo cáo được nói ra, bầu không khí trong phòng lại nặng thêm một phần.

Một người biến mất trong một căn nhà kín, không dấu vết, không lối thoát, không nhân chứng.

Chỉ riêng chi tiết đó thôi cũng đã đủ khiến vụ án này trở nên lạnh sống lưng.

Thủ trưởng im lặng vài giây rất lâu, như đang ép bản thân giữ bình tĩnh trước mớ thông tin ngày càng vô lý.

Cuối cùng, ông lên tiếng:

— Có lẽ phải đợi cụ Độ tỉnh lại mới biết được rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì.

Ông ngừng một chút rồi hỏi tiếp:

— Bên bệnh viện có tin gì về tình hình sức khỏe của cụ không?

Viên cảnh sát lập tức đáp:

— Nhân viên túc trực bên đó vừa báo về. Tình trạng của cụ ngày càng xấu… hiện bệnh viện vẫn chưa có giải pháp.

Câu trả lời vừa dứt, sắc mặt mọi người trong phòng đồng loạt trầm xuống.

Nếu cụ Độ không tỉnh lại, đầu mối quan trọng nhất của toàn bộ vụ án có thể sẽ biến mất vĩnh viễn.

Đúng lúc đó, điện thoại bàn trên bàn thủ trưởng bất ngờ reo vang.

Tiếng chuông đột ngột xé toạc bầu không khí căng như dây đàn, khiến tất cả ánh mắt lập tức dồn về phía ông.

Thủ trưởng nhấc máy.

Ban đầu, sắc mặt ông vẫn bình thường. Nhưng chỉ sau vài giây lắng nghe, biểu cảm trên gương mặt ông đã thay đổi rõ rệt. Ánh mắt trầm xuống, quai hàm siết lại, bàn tay cầm ống nghe cũng vô thức cứng hơn.

Không ai biết đầu dây bên kia đã nói gì.

Nhưng chỉ cần nhìn sắc mặt ông, tất cả đều hiểu… tình hình vừa chuyển sang một hướng còn nghiêm trọng hơn họ tưởng.

Cuộc gọi kết thúc.

Thủ trưởng đặt ống nghe xuống, ngẩng đầu nhìn toàn bộ cấp dưới trong phòng, giọng nói không lớn nhưng tuyệt đối không cho phép ai chất vấn:

— Cuộc họp đến đây kết thúc. Tất cả trở về vị trí làm việc.

Mọi người thoáng sững lại, nhưng không ai dám hỏi thêm. Từng người lặng lẽ thu dọn hồ sơ, mang theo tâm trạng nặng nề rời khỏi phòng.

Cánh cửa khép lại.

Trong căn phòng chỉ còn lại một mình ông.

Vài giây sau, điện thoại lại được nhấc lên.

Lần này, giọng ông thấp hơn, ngắn gọn hơn, nhưng từng câu từng chữ đều mang theo sức nặng của một quyết định không thể thu hồi. Cuộc trao đổi kéo dài trong bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Mãi đến cuối cùng, ông mới chậm rãi cất tiếng, giọng nói khô khốc như vừa phải nuốt xuống một sự thật mà chính ông cũng không muốn chấp nhận:

— Tôi đồng ý… giao vụ án này cho phía an ninh phụ trách.

Nói xong, ông đặt điện thoại xuống.

Căn phòng lại chìm vào im lặng.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 31

  Cũng buổi trưa hôm đó, ba anh em Hoàng được đưa vào cùng một phòng ăn riêng. Một nhân viên công ty đi cùng, giải thích lại báo cáo tài chí...