Monday, April 6, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 16

Cụ Độ đang ngồi đọc báo thì dừng lại ở một bản tin lớn về vụ hỏa hoạn tại một khu chung cư cao cấp. Cơ quan chức năng đã tìm thấy sáu thi thể bị cháy biến dạng trong căn hộ xảy ra cháy. Tuy nhiên, sau khi khám nghiệm tử thi, cảnh sát nhận định đây không phải tai nạn mà là một vụ giết người. Các nạn nhân đã bị sát hại trước khi đám cháy xảy ra.

Danh tính của họ cũng đã được xác định. Trong số đó có Trần Chung, con trai của chủ tịch tập đoàn Hoàn Cầu. Theo kết luận sơ bộ của pháp y, Trần Chung tử vong do bị vật cứng đập mạnh làm vỡ hộp sọ.

Cụ Độ khẽ gấp tờ báo lại, tháo kính xuống, lặng lẽ ngồi trầm tư.

Từ ngày chữa khỏi cổ độc cho Trần Chung, lòng cụ vẫn chưa từng thật sự yên ổn. Cụ biết chuyện này không hề đơn giản. Khi ấy cụ đã nhiều lần dò hỏi Trần Chung về nguyên nhân khiến hắn trúng độc, nhưng không thu được manh mối gì. Sau đó cụ vẫn âm thầm để tâm điều tra.

Sau đó liên tiếp nhiều việc xảy ra khiến cụ tạm gác lại chuyện này. Nhưng bản tin vừa đọc đã kéo suy nghĩ của cụ quay trở lại. Cụ tin rằng cái chết của Trần Chung tuyệt đối không phải ngẫu nhiên.

Đối với y học hiện đại, cổ độc chỉ là truyền thuyết, hoặc cùng lắm chỉ xuất hiện trong những câu chuyện huyền bí. Nhưng cụ biết nó có thật.

Theo ghi chép truyền qua các đời người thừa kế, bản chất của cổ độc không hoàn toàn là độc dược thông thường, mà là một dạng năng lượng đặc biệt. Nó được hình thành khi một người thường xuyên tiếp xúc với các loại độc chất và luyện tập bằng những bí pháp cực kỳ nguy hiểm.

Nguồn gốc của phương pháp này được cho là từ vùng Nam Cương của Trung Quốc. Trong thập vạn đại sơn có một bộ tộc bí ẩn chuyên luyện độc. Đối với họ, độc không chỉ là vũ khí mà còn là thứ thiêng liêng, có thể ban cho con người sức mạnh.

Trong bộ tộc sẽ chọn ra những người ưu tú để tham gia một quá trình tu luyện vô cùng khắc nghiệt. Họ phải liên tục tiếp xúc với đủ loại độc chất. Nhiều người không chịu nổi mà chết. Những ai vượt qua được thì cơ thể dần thích nghi với độc. Khi lượng độc tích tụ đủ lớn, nó sẽ chuyển hóa thành một dạng năng lượng đặc biệt, cung cấp sức mạnh cho người tu luyện.

Chính vì con đường tu luyện ấy quá nguy hiểm và khó khăn nên người thật sự luyện thành cổ độc cực kỳ hiếm.

Muốn hóa giải độc này người hóa giải cũng phải có năng lực đặc biệt có thể cảm ứng được dạng năng lượng này.

Tất cả những điều này sẽ không có trong bất kỳ giáo trình hay sách nghiên cứu chính thống nào. Chúng đều là những kiến thức được trích xuất từ cuốn sách cổ được truyền thừa qua nhiều thế hệ người thừa kế. Vì những thông tin trong sách có chút hoang đường đối với thế giới bên ngoài nên người được chọn truyền thừa ngoài tố chất đặc biệt phải có đầu óc mở chấp nhận những điều không chính thống

Cuốn sách cổ này là bí mật lớn nhất của Thiên Phúc Nam Dược chỉ rất ít người được biết. Trong gia đình chỉ có cụ và ba của Linh biết về sự tồn tại của nó. Nghe nói tổ tiên sáng lập Thiên Phúc Nam Dược đã mang nó từ Trung Quốc về. Sau đó ông dốc hết tâm huyết nghiên cứu, nhờ vậy y thuật tiến bộ vượt bậc, đến mức được tôn là thần y.

Đáng tiếc là ông lại qua đời quá sớm.

Quy định về chọn người thừa kế do ông đặt ra, bài kiểm tra tố chất cũng do ông soạn . Người không có tố chất giử cuốn sách cũng vô dụng. Người thừa kế không nhất thiết phải là thành viên trong gia tộc, chỉ cần người đó đồng ý gia nhập gia đình Thiên Phúc Nam Dược và tiếp nhận trách nhiệm truyền thừa thì đều có thể được chấp nhận.

Sau khi trở thành người thừa kế, nhiệm vụ quan trọng nhất của họ là tìm ra người kế nhiệm tiếp theo. Người thừa kế đương nhiệm sẽ tự mình lựa chọn một số người trẻ có tiềm năng theo cách nhìn và trực giác của bản thân. Những người được chọn sẽ được kiểm tra tố chất, nếu đạt yêu cầu họ sẽ được xem ½ là người thừa kế. Sau quá trình huấn luyện, quan sát thái độ . Từ đó, chỉ một người duy nhất được chọn làm người kế nhiệm.

Quá trình tuyển lựa này vô cùng công phu và kéo dài nhiều năm. Không ít lần phải lặp lại nhiều vòng mới có thể tìm ra người thật sự phù hợp.

Đến đời cụ Độ, cụ từng may mắn phát hiện ra năng lực đặc biệt của cha Linh từ khi ông còn rất trẻ. Tin rằng mình đã tìm được người kế thừa, cụ dồn toàn bộ tâm huyết để bồi dưỡng người con trai cả ấy.

Nhưng số phận lại không chiều lòng người. Cha của Linh qua đời quá sớm. Biến cố ấy khiến cụ Độ đau lòng khôn tả.

Sau đó, cụ liên tục tuyển chọn các học trò đã từng theo học và làm việc dưới tay mình, hy vọng tìm ra người kế thừa mới. Thế nhưng lần lượt từng người một đều khiến cụ thất vọng, không ai đạt được yêu cầu.

Không còn cách nào khác, cụ buộc phải mở rộng phạm vi tìm kiếm ra ngoài giới Đông y. Cụ bắt đầu chú ý đến những người trẻ thuộc các ngành nghề khác, hy vọng nếu tìm được người có tố chất phù hợp thì sẽ dùng toàn bộ nguồn lực của Thiên Phúc Nam Dược để thuyết phục họ chuyển sang học Đông y và gia nhập công ty.

Cụ đã thử qua không ít người, nhưng vẫn chưa tìm được người thật sự thích hợp.

Cho đến ngày gặp Long.

Ngay từ lần đầu tiếp xúc, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm cùng trực giác của mình, cụ Độ đã cảm nhận được ở chàng trai này một điều gì đó rất đặc biệt. Trong lòng cụ dâng lên một niềm hy vọng hiếm hoi: Long có xác suất rất cao trở thành người mà cụ đã tìm kiếm suốt bao nhiêu năm qua.

Cùng lúc đó, tại một phòng khám Đông y ở quận 5, lương y Đông đang bắt mạch cho một người đàn ông Trung Quốc. Đi cùng ông là người vợ và một nữ thông dịch viên người Việt còn rất trẻ.

Buông tay bệnh nhân ra, lương y Đông điềm đạm nói:

— Bệnh không nghiêm trọng, chỉ là tăng huyết áp do tuổi tác. Tôi sẽ kê đơn thuốc, uống đều đặn thì huyết áp sẽ được kiểm soát.

Người đàn ông quay sang trao đổi nhanh với cô thông dịch. Cô gật đầu, rồi quay lại:

— Cám ơn bác sĩ. Khách của cháu đã khám rất nhiều nơi ở Trung Quốc, cả Đông y lẫn Tây y đều chẩn đoán như vậy. Thuốc cũng đã uống không ít, nhưng chứng đau đầu kinh niên vẫn không dứt.

Nói rồi, cô đưa tay chỉ lên bức ảnh cụ Độ treo trên tường:

— Ông ấy được người quen giới thiệu về phòng khám Thiên Phúc Nam Dược, nói rằng người đứng đầu ở đây có thể chữa được nhiều bệnh lạ. Vì vậy mới lặn lội sang Việt Nam, mong gặp cụ một lần. Bác sĩ có thể sắp xếp cho ông ấy gặp cụ không?

Sắc mặt lương y Đông thoáng trầm xuống:

— Cụ là người đứng đầu hệ thống, rất bận rộn. Cụ không làm việc cố định ở bất kỳ phòng khám nào, cũng rất ít khi trực tiếp khám bệnh, trừ những ca đặc biệt đã được hẹn trước. Hơn nữa, bệnh của ông đây không có gì nghiêm trọng, cứ theo đơn tôi là được.

Cô gái lại trao đổi với người đàn ông bằng tiếng Trung, rồi tiếp tục:

— Khách của cháu rất mong được cụ khám một lần. Chi phí bao nhiêu cũng chấp nhận. Bệnh này đã hành ông ấy nhiều năm rồi. Xin bác sĩ cho biết cách đặt lịch hẹn?

Lương y Đông lắc đầu, giọng cứng lại:

— Không phải chuyện tiền bạc, mà là nguyên tắc. Danh tiếng của cụ rất lớn, nếu ai cũng yêu cầu cụ trực tiếp khám thì cụ sẽ quá tải, mà hệ thống phòng khám cũng không thể vận hành được nếu chỉ xoay quanh một người.

Không thuyết phục được, ba người đành đứng dậy ra về. Nhưng khi vừa bước tới cửa, cô gái chợt dừng lại, quay đầu:

— Vậy bác sĩ có thể cho cháu thông tin liên lạc của cụ để cháu trực tiếp xin cuộc hẹn được không?

Lần này, lương y Đông lộ rõ vẻ khó chịu:

— Không thể. Cụ không thích bị quấy rầy. Nếu bệnh nhân không tin vào chẩn đoán của chúng tôi, xin mời tìm nơi khác.

Gương mặt cô gái chợt trở nên lạnh băng. Ánh mắt cô lướt qua lương y Đông, sắc lạnh như dao. Chỉ một thoáng nhìn, anh ta bỗng cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.

Không nói thêm lời nào, cả ba dứt khoát rời đi. 

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...