Câu nói ấy vừa dứt, cả người Long
như bị dội thẳng một gáo nước đá từ đỉnh đầu xuống tận gan bàn chân.
— Cái gì?!
Anh bật khỏi giường như lò xo,
chân vướng mép chăn suýt ngã nhào xuống đất. Hai mắt mở lớn, sắc mặt trắng bệch,
bàn tay run run chỉ thẳng vào ngực mình.
— Ông… ông nói ông đang ở trong
người tôi?!
Giọng người đàn ông vẫn bình thản
đến mức đáng ghét:
— Chính xác hơn là trong thức hải
của cậu. Nếu không ở đó, cậu nghĩ vì sao ta có thể hiểu được ngôn ngữ của cậu?
Long chết sững.
— Ông… ở trong đầu tôi? Ông biết
được mọi thứ về tôi?
— Đúng vậy. Những gì cậu nghĩ, ta
đều biết. Kiến thức, kinh nghiệm, ngôn ngữ… của cậu, ta đều có thể đọc được.
Người đàn ông thừa nhận một cách
thản nhiên, rồi như nhận ra Long sắp hoảng loạn đến nơi, ông ta mới chậm rãi
nói thêm:
— Nhưng cậu cứ yên tâm. Ta sẽ
không hại cậu.
Long lùi sát vào tường, lưng dính
chặt lên lớp sơn lạnh ngắt, như thể làm vậy có thể kéo giãn khoảng cách giữa
mình và thứ đang “ở trong người” thêm một chút.
Anh cuống cuồng tự sờ lên ngực,
lên bụng, rồi quay sang soi mình trong gương như muốn tìm cho ra một bóng người
nào đó đang ẩn dưới da thịt.
Không có gì cả.
Chỉ có một gương mặt hoảng loạn đến
méo mó đang nhìn lại chính anh.
Một tiếng thở dài khe khẽ vang
lên.
Lần này Long nghe rất rõ.
Không phải từ ngoài phòng vọng
vào.
Mà là… từ bên trong đầu anh.
Da đầu Long tê rần.
— Nếu ta thật sự muốn hại cậu, cậu
nghĩ mình còn sống đến bây giờ sao?
Long cứng người.
Câu nói ấy tuy lạnh lùng, nhưng lại
vô tình dập bớt cơn hoảng loạn đang cuộn lên trong đầu anh.
Đúng vậy.
Nếu thứ này thực sự muốn giết
anh, thì với những chuyện đã xảy ra suốt mấy ngày qua, có lẽ anh đã phát điên
hoặc chết bất đắc kỳ tử từ lâu rồi.
Thấy Long im lặng, giọng người
đàn ông dịu xuống đôi chút:
— Cậu nhỏ, ta hiểu cậu đang sợ. Một
người bình thường bỗng phát hiện trong cơ thể mình có một hồn niệm xa lạ, phản ứng
như vậy là rất bình thường. Nhưng cậu có biết không, ta đã mất rất nhiều thời
gian mới tìm được một cơ thể phù hợp như cậu để ký sinh vào.
Cảm nhận được sự căng thẳng trong
Long vẫn chưa hề giảm bớt, ông ta nói thêm:
— Ta chỉ còn là một hồn niệm tàn
dư, không đủ năng lực để chiếm quyền điều khiển thân thể của cậu. Thôi bỏ đi…
những khái niệm này có giải thích bây giờ cậu cũng không hiểu. Sau này rồi cậu
sẽ hiểu.
Long siết chặt tay.
— Làm sao tôi tin ông?
Người đàn ông đáp rất thẳng:
— Ta cũng không có cách nào nếu cậu
không tin ta.
Im lặng một lúc, rồi ông ta như lật
ngửa bài:
— Nếu cậu không tin, ta cũng đành
chịu. Nhưng với năng lực hiện tại, cậu không thể làm gì được ta. Nếu đã vậy, tại
sao không thử tin ta một lần… và chấp nhận giao kèo?
Câu nói đơn giản ấy khiến Long đứng
đờ ra.
Trong vài giây, đầu óc anh hoàn
toàn trống rỗng.
Anh đưa tay ôm đầu, cố xâu chuỗi
lại tất cả mọi chuyện.
Ông ta nói đúng.
Anh không có khả năng làm gì đối
phương. Chuyện này đã vượt xa khỏi tầm nhận thức của nhân loại hiện tại. Nếu muốn
sống tiếp một cách bình thường… hoặc ít nhất là còn tỉnh táo, anh chỉ có thể đi
một bước tính một bước.
Nghĩ đến đó, Long chậm rãi ngẩng
đầu lên.
— Được. Tôi đồng ý giao kết với
ông.
Người đàn ông như trút được gánh
nặng, thở phào một hơi rất khẽ.
— Tốt lắm. Việc trước tiên là phải
tăng năng lực của cậu. Với năng lực hiện tại, cậu chẳng giúp được gì cho ta cả.
Long cau mày.
— Tăng năng lực bằng cách nào?
Giọng người đàn ông nghe có phần
mệt mỏi hơn trước:
— Ta đã hướng dẫn cậu cách vận
chuyển sinh khí trong cơ thể. Trong những ngày vừa qua, ta dùng năng lượng hồn
niệm để thúc giục cậu vận chuyển sinh khí, đồng thời mở thần thức cho cậu. Từ
bây giờ, cậu phải tự mình thực hiện theo cách ta đã chỉ dẫn. Ta không thể tiếp
tục tiêu hao hồn lực thêm nữa, nếu không hồn niệm của ta sẽ càng suy yếu.
Ông ta ngừng một chút rồi nói tiếp:
— Để an toàn cho cả cậu lẫn ta,
mong cậu giữ bí mật về sự tồn tại của ta. Phần lớn thời gian, ta sẽ nghỉ ngơi để
tiết kiệm năng lượng. Khi cần, ta sẽ tự liên hệ với cậu.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, ông
ta bổ sung:
— À, để tiện xưng hô, cậu cứ gọi
ta là ông Lục… hoặc Lục tiên sinh.
Không đợi Long kịp phản ứng, giọng
nói kia đã trở nên xa dần:
— Bây giờ cậu cứ chăm chỉ luyện tập
những gì ta đã hướng dẫn. Ta mệt rồi, đi nghỉ đây.
Long vội vàng lên tiếng:
— Đợi đã! Ông xâm nhập vào tôi từ
cái email hôm đó phải không? Hồn niệm của ông… có thể xâm nhập cả mạng máy tính
sao?…
Không có câu trả lời.
Long ngồi chờ một lúc, nhưng
trong đầu vẫn hoàn toàn im lặng.
Không một động tĩnh.
Anh thử gọi thêm vài lần nữa.
Vẫn không có ai đáp lại.
Cuối cùng, Long đành ngồi xuống
giường, bắt chéo chân theo tư thế thiền, cố gắng nhớ lại cách điều khiển hơi thở
như những lần trước.
Nhưng không có gì xảy ra.
Anh mở mắt, gọi ông Lục thêm lần
nữa, hy vọng ông ta sẽ xuất hiện giúp mình. Nhưng dù gọi bao nhiêu lần, vẫn chỉ
có sự im lặng kéo dài đến ngột ngạt.
Long cau mày, cố nhớ lại toàn bộ
quá trình hít thở.
Từng nhịp hít vào, thở ra.
Tư thế ngồi.
Cảm giác vận khí.
Mọi thứ dường như đều không sai.
— Vậy rốt cuộc sai ở đâu?
Anh lẩm bẩm, rồi bất chợt khựng lại.
Trong đầu chợt lóe lên hình ảnh lớp
học thiền mà công ty từng tổ chức cách đây không lâu. Khi ấy, huấn luyện viên
đã nói rất rõ: muốn nhập tĩnh, điều quan trọng nhất là phải tập trung, không để
đầu óc bị tạp niệm quấy nhiễu.
Long lập tức làm theo.
Anh thả lỏng vai, điều hòa lại nhịp
thở, ép mình không nghĩ lung tung nữa, chỉ tập trung quan sát từng hơi thở ra
vào để gạt bỏ tạp niệm.
Anh ngồi như vậy không biết bao
lâu.
Cho đến một khoảnh khắc nào đó,
không gian xung quanh đột nhiên tối sầm lại.
Khi Long mở mắt ra, anh phát hiện
mình đã xuất hiện trong không gian quen thuộc của những giấc mơ kỳ lạ trước
đây.
Không gian ấy tĩnh lặng, mơ hồ và
sâu thẳm như một vùng hư vô không có điểm cuối.
Long nín thở.
Anh tập trung ý niệm, thử điều
khiển những tia sáng nhỏ lơ lửng trước mặt vận hành theo quỹ đạo khép kín, giống
hệt như trong những giấc mơ trước kia.
Chỉ vài giây sau, cảm giác quen
thuộc ấy lập tức ùa tới.
Một luồng thư thái dịu ấm lan khắp
toàn thân, như thể anh đang ngâm mình trong một dòng nước ấm mềm mại và vô
hình.
Cùng lúc đó, vùng bụng dưới bắt đầu nóng lên rõ rệt.
No comments:
Post a Comment