Tuesday, April 7, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 23: Trận đấu phục thù

 Tại một khu du lịch tư nhân biệt lập ở Phú Quốc. Khi màn đêm buông xuống, không gian yên tĩnh ban ngày nhanh chóng bị thay thế bởi ánh đèn công suất lớn chiếu rực cả khu vực thi đấu. Giữa rừng cây và những vách đá hướng thẳng ra biển, một sàn đấu võ chuyên nghiệp được dựng lên, khép kín và chuẩn hóa theo tiêu chuẩn thi đấu quốc tế. Ánh sáng lạnh phản chiếu trên mặt sàn, tiếng sóng biển vọng xa xa, tạo nên bầu không khí vừa sang trọng, vừa căng thẳng như một đấu trường thực thụ.

Tối hôm đó, sàn đấu đã chật kín người. Phần lớn là dân trong giới võ thuật, huấn luyện viên, võ sĩ chuyên nghiệp; xen lẫn là vài du khách hiếu kỳ bị cuốn theo lời đồn về một trận thách đấu “không khoan nhượng”. Không khí nặng mùi kỳ vọng và căng thẳng.

Giữa sàn đấu, Somchai – Quyền Vương Muay Thái – đứng quay lưng về phía khán đài, hai tay chống hông. Thân hình anh ta rắn chắc như tạc đá, những múi cơ trên vai và lưng nổi lên rõ rệt, gân xanh cuộn lại như dây thừng. Anh ta hơi nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên đầy ngạo nghễ, toát ra khí thế của kẻ quen đứng trên đỉnh cao.

Từ phía đối diện, võ sư Trần Quang Linh của Thất Sơn Quyền bước ra. Ông khoảng ngoài ba mươi, vóc người gầy nhưng săn chắc, từng bước chân nhẹ và vững. Ánh mắt anh bình thản, không hề né tránh đối thủ đang đứng giữa sàn.

Sau phần giới thiệu của trọng tài và những quy định an toàn bắt buộc, hai võ sĩ tiến lên chào nhau theo nghi thức của môn phái mình. Không có cái bắt tay thân thiện, chỉ là ánh mắt chạm nhau thoáng qua — lạnh và sắc.

Tiếng còi vang lên.

Gần như ngay lập tức, Somchai lao tới. Không đòn thăm dò, không nhử chiêu. Hắn bật nhảy, đầu gối giáng xuống như búa tạ, xé gió lao thẳng về phía đối thủ. Luồng khí từ cú nhảy khiến vài khán giả gần sàn bất giác nín thở.

Quang Linh nghiêng người tránh trong gang tấc, bàn tay lướt nhẹ vào hông Somchai, mượn lực xoay người thoát ra phía sau. Đó là tinh hoa của Thất Sơn Quyền: không đối cứng, không tranh lực, lấy mềm thắng cứng.

Ngay từ khi nghiên cứu các trận đấu trước đó của Somchai, Quang Linh đã biết Somchai luôn áp đảo đối thủ ngay từ giây đầu, dồn ép liên tục để phá nhịp, buộc đối phương rơi vào thế loạn chiêu rồi kết liễu bằng đòn ngắn. Vì vậy, chiến thuật của anh rất rõ ràng: giữ khoảng cách, di chuyển liên tục, tuyệt đối không đứng yên.

Những cú gối, đá đầu tiên của Somchai đều hụt mục tiêu.

Nhưng Quyền Vương không hề dao động. Anh xoay hông, tung một cú đá ngang.

VÙU—!

Không khí như bị xé toạc. Quang Linh giơ tay đỡ, nhưng lực đá nặng đến mức cả thân người ông bật lùi ba bước, cánh tay tê dại như bị dội búa.

Tiếng xì xào nổi lên khắp khán đài.

“Lực chân khủng khiếp thật…”

Somchai cười khẩy, tiếp tục áp sát. Cùi chỏ, đầu gối, đá tầm thấp — từng đòn nối tiếp nhau như cơn bão. Sàn đấu vang lên những tiếng va chạm khô khốc, dồn dập.

Quang Linh bị ép lùi. Chênh lệch thể lực bắt đầu lộ rõ. Dù phần lớn đòn không trúng điểm hiểm, nhưng mỗi cú chạm đều khiến tay chân ông nặng dần, nhịp di chuyển chậm lại.

Dưới khán đài, đại sư huynh và nhị sư huynh của ông nắm chặt tay, gương mặt căng thẳng. Ở phía đối diện, Huy cùng nhóm võ sư Muay Thái hò reo cổ vũ.

Quang Linh buộc phải đổi chiến thuật. Ông chủ động chen vào tầm gần, phát huy sở trường: tay đẩy — gạt — chém — điểm huyệt, những đòn ngắn và chính xác liên tiếp xuất ra.

Nhưng Somchai lúc này giống như một con trâu rừng nổi điên. Những đòn đánh vào chỗ hiểm của Quang Linh bị anh ta hóa giải bằng sức mạnh thuần túy. Đáng sợ hơn, cận chiến lại chính là sở trường của Somchai.

Khi Quang Linh bất ngờ dùng hai ngón tay đâm thẳng vào vùng cổ — một đòn điểm yếu hiểm hóc — Somchai không lùi. Hắn nghiêng người trong tích tắc, để hai ngón tay lướt sát cổ, đồng thời thúc gối thẳng vào bụng đối thủ.

BỤP!

Quang Linh gập người, sắc mặt tái đi.

Không cho ông kịp lấy hơi, Somchai chụp vai, vặn hông, tung một cú chỏ ngang như sét giáng.

PHẬP!

Quang Linh ngã gục xuống thảm đấu.

Cả khán đài lặng đi như bị rút cạn không khí.

Đại sư huynh lập tức phóng lên sàn, đứng chắn giữa Somchai và võ sư Quang Linh. Ông giơ tay ra hiệu dừng trận đấu, giọng trầm nhưng dứt khoát:

— Chúng tôi xin chịu thua.

Dưới ánh đèn sân đấu, võ sư Quang Linh gượng ngồi dậy, quay sang nhìn Đại sư huynh, giọng vẫn còn uất ức:

— Đệ vẫn còn đánh tiếp được, sao huynh lại xin chịu thua?

Đại sư huynh nhìn thẳng vào mắt anh, gương mặt nghiêm khắc hiếm thấy:

— Không được. Đệ không thể đấu tiếp nữa. Nghe lời huynh.

Quang Linh siết chặt nắm tay, rõ ràng không cam lòng. Nhưng trước ánh mắt kiên quyết của Đại sư huynh, anh đành cắn răng đứng dậy, lặng lẽ theo mọi người rời khỏi sàn đấu.

Trên đài, trọng tài giơ cao tay Somchai, tuyên bố chiến thắng. Tiếng reo hò vang dội khắp khán đài, xen lẫn những tràng vỗ tay phấn khích. Ở một góc khác, các võ sư cùng môn phái vây quanh Quang Linh, trong đó có cả lão chưởng môn Thất Sơn Quyền, nhẹ giọng an ủi và kiểm tra thương thế cho anh. Nhìn thấy vẻ mặt không cam lòng của sư đệ vị đại sư huynh thở dài nói

- Thể lực của đệ không bằng anh ta, đánh thêm một chút nữa đệ có nguy cơ bị thương nặng. Đệ không nhớ kết quả các trận đấu của Somchai với các đối thủ khác ah?

Quang Linh mặc dù trong lòng không phục nhưng phải công nhận đại sư huynh nói đúng, cả người anh đang ê ẩm vì bị tấn công từ đối thủ. Anh muốn nói gì đó nhưng lắc đầu ngồi xuống ghế

Somchai bước xuống đài, tiến thẳng về phía Huy. Hai người trao đổi ngắn gọn vài câu. Sau đó Huy rời chỗ, đi tới bàn ban tổ chức thì thầm điều gì đó. Chỉ ít phút sau, một thành viên ban tổ chức bước lên sàn, cầm micro:

— Xin quý vị giữ trật tự. Ban tổ chức có thông báo quan trọng.

Tiếng ồn ào dần lắng xuống. Giọng nói từ loa vang lên rõ ràng:

— Do trận thách đấu chính kết thúc sớm, võ sĩ Somchai bày tỏ mong muốn được giao lưu võ thuật với các võ sư Việt Nam có mặt tối nay. Ai có nguyện vọng thách đấu với Somchai xin đăng ký ngay từ bây giờ. Thời gian đăng ký là một giờ.

Khán đài lập tức xôn xao. Nhiều võ sư các môn phái nhìn nhau đầy ngạc nhiên. Có người ánh mắt rực lên háo hức, nhưng cũng không ít kẻ lắc đầu, vẻ mặt khó chịu.

— Thật quá ngạo mạn…

— Một mình mà muốn thách đấu cả giới võ Việt Nam sao?

Ở khu vực ghế danh dự, Somchai đứng khoanh tay, bình thản quan sát đám đông. Sau trận đấu dữ dội vừa rồi, anh ta gần như không lộ chút mệt mỏi nào.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...