Thursday, April 2, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 6: Chuyến du lịch 1

 Sáng nay Long dậy sớm để đón xe ra sân bay cho chuyến teambuilding của công ty. Anh đang đưa mắt tìm người quen thì nghe tiếng gọi:

– Anh Long, ở đây!

Anh quay lại và bắt gặp Linh đang đứng cùng vài đồng nghiệp. Cô mặc quần Jean và áo sơ mi trắng, tóc cột đuôi ngựa gọn gàng. Bên cạnh là chiếc vali màu hồng. Không trang điểm nhiều nhưng gương mặt Linh vẫn rạng rỡ, nổi bật giữa đám đông luôn thu hút các anh chàng trong nhóm kín đáo ngắm nhìn.

Long bước tới, gật đầu chào mọi người rồi đứng im lặng ở rìa nhóm. Linh vui vẻ trò chuyện với đồng nghiệp, thỉnh thoảng bật cười vui vẻ khiến bầu không khí cũng sáng theo. Bị cuốn vào sự hoạt bát của cô, Long cũng góp vài câu cho đúng nhịp.

Làm xong thủ tục, cả nhóm vào phòng chờ. Long mở điện thoại, lơ đãng lướt vài tin tức. Bất ngờ, có người ngồi xuống cạnh anh. Ngước lên, anh thấy Linh đang mỉm cười, tay đưa ra một ly cà phê:

– Em mời anh Long cà phê.

– Ừm… cảm ơn em. – Long đón lấy không khách sáo, cảm giác thoáng ấm áp.

Anh muốn nói nhiều hơn với cô, nhưng rồi những câu chuyện chỉ dừng ở mức xã giao. Anh biết Linh đã có bạn trai, nên bản thân cũng cố giữ chừng mực.

Nhưng chỉ một lát sau, Lâm ở phòng Kinh doanh chạy đến gọi Linh đi mua đồ. Long nhìn cảnh đó, thầm nghĩ: phụ nữ đẹp vẫn như hoa, luôn có ong bướm vây quanh.

Anh mỉm cười nhạt, rồi lại cúi xuống chiếc điện thoại.

Đến nơi, đoàn nhanh chóng dùng bữa sáng rồi tham quan vài địa điểm gần đó. Sau bữa trưa, mọi người nhận phòng nghỉ ngơi để chuẩn bị cho lịch trình chiều tối. Sau giờ cơm tối, đoàn được tự do khám phá khu nghỉ dưỡng, nhưng trưởng đoàn vẫn không quên nhắc nhở:

– Nhớ giữ sức, ngày mai còn thử thách Trekking. Đừng ai quá đà!

Ăn xong, Long theo nhóm đồng nghiệp ra quán cà phê ngồi chuyện trò. Một lúc sau, nhiều người rủ đi “tăng hai”, nhưng anh từ chối trở về khách sạn.

Khi thang máy mở cửa tại tầng phòng mình, Long vừa bước ra thì chợt nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại vọng ra từ hành lang. Giọng nói ấy quen thuộc đến mức anh lập tức nhận ra giọng Linh.

Cô nói chuyện mềm mại, nhỏ nhẹ, đôi khi nũng nịu theo kiểu chỉ dành cho người thân mật nhất. Long không nghe rõ nội dung, nhưng cách cô nhấn nhá, cách cô cười khẽ khiến anh dễ dàng đoán ra: chắc chắn cô đang trò chuyện với bạn trai. Anh khẽ nhếch môi, im lặng đi qua, không muốn vô tình nghe thêm.

Về đến phòng, Long tắm rửa rồi leo lên giường, bật tivi để thư giãn. Tối nay anh không dám tu luyện, e rằng bạn cùng phòng sẽ trở về bất ngờ. Xem được một lúc, mí mắt anh trở nên nặng trĩu, và cuối cùng, anh chìm vào giấc ngủ sâu.

Sáng hôm sau, sau bữa sáng, cả đoàn tập hợp tại điểm hẹn để nghe phổ biến thử thách trekking. Hướng dẫn viên hứng khởi giới thiệu:

– Hôm nay, mọi người sẽ đi bộ khoảng năm cây số đến chân đèo, sau đó leo lên hai ngàn bậc thang để chạm đỉnh. Thử thách này chủ yếu kiểm tra thể lực. Nhưng phần thưởng xứng đáng là cảnh quan ngoạn mục trên đường đi và toàn cảnh thành phố từ đỉnh.

Nhân viên văn phòng đồng loạt than trời, trong khi nhóm kỹ thuật tỏ ra tự tin hơn một chút. Dù vậy, ai cũng háo hức, bởi trước đó đã nghe không ít lời ca ngợi về cảnh đẹp nơi đây.

Khi bắt đầu xuất phát, cả đoàn tràn đầy năng lượng. Một số bạn trẻ hăng hái chạy lên trước vài đoạn. Trong số họ, Linh nổi bật với bộ đồ thể thao gọn gàng: quần short, áo thun ôm sát cơ thể, tóc búi cao để lộ gáy trắng nõn, trông năng động và thanh thoát.

Long đi thong thả ở nhóm giữa, muốn thử sức cơ thể sau nhiều tháng tu luyện. Dù biết mình đã thay đổi nhiều từ bên trong, anh chưa từng có dịp thử nghiệm thực tế. Khi đến chân đèo, những người đi đầu bắt đầu có dấu hiệu xuống sức. Riêng Linh vẫn mạnh mẽ, gương mặt ửng hồng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Lâm – chàng trai từ phòng kinh doanh – vẫn lẽo đẽo theo sau, liên tục tìm cách tiếp cận: đưa nước, đưa khăn, nói vài câu bông đùa. Linh vẫn lịch sự đón nhận, không để ý đến những ánh mắt khó chịu của các cô gái khác trong đoàn.

Con dốc ban đầu khá thoải, càng lên cao độ dốc càng tăng. Tốc độ đoàn chậm dần, phân nhóm rõ rệt. Long, người trước đây ít vận động, lại thấy thử thách này nhẹ nhàng hơn anh tưởng. Anh không cần cố gắng chân vẫn bước đi ổn định. Một số đồng nghiệp trố mắt khi thấy anh vượt qua nhiều tốp. Anh biết mình hoàn toàn có thể chạy lên đỉnh chỉ trong vài phút, nhưng để tránh chú ý, anh giữ nhịp điệu vừa phải, đi cùng nhóm thứ hai.

Bất ngờ, Linh cũng nằm trong nhóm này. Lâm đã tụt lại phía sau từ lâu. Gương mặt Linh đỏ hây, mồ hôi lấm tấm chảy xuống má, lưng áo ướt đẫm. Long không khỏi ngạc nhiên trước sức bền của cô. Anh chủ động bước ngang, cười:

– Không ngờ thể lực của em tốt vậy. Em có chơi môn thể thao nào không?

– Em tập Muay Thái. – Linh vừa thở vừa cười.

Long trợn mắt:

– Oh my god. Tập lâu chưa? Đai gì rồi?

– Em tập từ hồi còn đi học. Mới thi lên đai tím.

Long bật cười:

– Dữ vậy? Vậy bạn trai của em có sợ không?

Linh khẽ mím môi cười, ánh mắt vừa tự hào vừa rạng rỡ:

– Hứ. Bạn em giỏi hơn em nhiều. Ảnh phải bảo vệ em chứ sao lại sợ em.

– Ồ, bạn em cũng tập võ?

– Anh ấy là huấn luyện viên của em.

– Có phải anh Huy hôm đó không? – Long hỏi thẳng.

– Đúng rồi.

Linh kể về người yêu với vẻ tự hào hiện rõ: võ sư, doanh nhân, gia đình tại Mỹ, trở về Việt Nam lập nghiệp và thành công rực rỡ. Võ thuật là niềm đam mê giúp anh quen biết Linh. Huy từng đạt nhiều giải thưởng trong và ngoài nước.

Hai người trò chuyện say sưa, cho đến khi họ ngẩng đầu thì đỉnh đèo đã hiện ra trước mắt. Long vẫn chưa mệt, nhưng để tránh bị chú ý, anh khẽ thở dốc theo nhịp mọi người.

– Em không ngờ anh Long khỏe dữ vậy. Anh có tập thể thao hả? – Linh hỏi, ánh mắt vẫn ánh lên chút ngạc nhiên.

– Anh chỉ đi bơi khi rảnh thôi. – Long trả lời qua loa.

– Chỉ bơi mà khỏe như vậy hả? Em phục anh luôn đó. – Linh trầm trồ, nụ cười rạng rỡ.

Long chỉ mỉm cười, không nói thêm. Có những chuyện… không thể giải thích theo cách bình thường.

No comments:

Post a Comment