Buổi tối trước ngày lên đường về nước, bốn người ngồi quanh bàn trà trong phòng khách.
Ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt mỗi người một vẻ
khác nhau. Hai nữ đệ tử vẫn còn chưa hết căng thẳng sau những ngày chạy trốn, còn
Lý Hồng Quang thì ngồi lặng như đá, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc
hộp gỗ đặt ở góc bàn.
Đoàn sư thúc đặt chén trà xuống, nghiêm giọng hỏi:
— Mọi người đã nắm rõ kế hoạch cho ngày mai rồi phải
không?
Thấy cả ba đều gật đầu, ông ta chậm rãi nói tiếp:
— Nếu không còn việc gì nữa, các ngươi đi ngủ sớm đi.
Không ai nói thêm lời nào.
Chẳng mấy chốc, màn đêm tĩnh mịch bao trùm căn biệt
thự hẻo lánh. Đèn trong các phòng lần lượt tắt đi, chỉ còn lại một ngọn đèn ngủ
mờ ảo hắt thứ ánh sáng vàng úa ra hành lang.
Rồi đột nhiên—
Một tiếng thét kinh hãi xé toạc màn đêm.
Ngay sau đó, đèn trong nhà đồng loạt bật sáng. Cửa các
phòng ngủ bị đẩy tung ra.
Trong phòng khách, ba người đệ tử sắc mặt tái mét, đồng
loạt nhìn chằm chằm vào Đoàn sư thúc.
Lý Hồng Quang đứng chắn phía trước hai sư muội, gằn
giọng hỏi, bàn tay giơ ra một xác rết dài chừng một tấc, toàn thân tím sẫm quỷ
dị:
— Sư thúc… xin người giải thích cho rõ. Tại sao lại
muốn hại chúng ta?
Cô gái trẻ hơn vừa giận vừa sợ, mắt đỏ hoe, giọng
run lên:
— Ai trong môn mà không biết Tử U Ngô Công là do chính
sư thúc nuôi? Mau giao thuốc giải ra đây!
Ánh mắt Đoàn sư thúc chợt biến đổi.
Ông ta nhìn chằm chằm vào con rết chết trên tay Lý
Hồng Quang, vẻ mặt thoáng qua một tia hoảng hốt rất khó nhận ra. Rồi như để
chứng minh sự vô tội của mình, ông ta lập tức rút từ trong người ra một chiếc
hộp gỗ màu tía, điêu khắc cực kỳ tinh xảo. Trên nắp hộp hiện rõ một lỗ thủng
nhỏ, như bị thứ gì đó cắn xuyên qua.
Giọng ông ta đầy vẻ áy náy:
— Ta xin lỗi. Không hiểu sao đám côn trùng này lại
thoát ra ngoài được.
Ông ta thở dài, ra vẻ bất đắc dĩ rồi nói tiếp:
— Nhưng các ngươi cũng đừng quá lo. Với thân thể đã được tôi luyện qua độc từ nhỏ của các ngươi, cùng lắm chỉ đau
nhức một chút mà thôi.
Nói đến đây, ông ta vội lấy từ tay áo ra một chiếc bình
sứ nhỏ, mở nắp, đổ ra ba viên thuốc màu đỏ thẫm.
— Ta có mang theo thuốc giải.
Ba người nhìn nhau một cái. Cơn đau buốt nơi vết cắn
khiến họ không còn tâm trí nghi ngờ quá nhiều. Mỗi người nhận lấy một viên, bỏ
ngay vào miệng nuốt xuống.
Hiệu quả đến gần như tức thì.
Chỉ trong vài hơi thở, cảm giác đau nhức dữ dội ở các
vết cắn nhanh chóng tan đi. Chỗ da sưng đỏ cũng xẹp xuống rõ rệt.
Cả ba vừa thở phào, chưa kịp mừng—
Thì đúng lúc đó, Đoàn sư thúc bất ngờ ra tay.
Ầm!
Một quyền cực nặng nện thẳng vào ngực Lý Hồng Quang.
Cùng lúc ấy, hai cú đá như chớp đánh thẳng vào bụng
hai nữ đệ tử.
Tất cả diễn ra quá nhanh.
Ba người hoàn toàn không kịp phòng bị, đồng loạt trúng
đòn, văng mạnh ra sau, miệng phun máu tươi.
Trong mắt cả ba hiện rõ vẻ kinh hãi và không thể tin
nổi.
Một người run giọng hỏi:
— Tại sao…?
Người còn lại cắn răng, gằn từng chữ:
— Chúng tôi đã đắc tội gì với sư thúc?
Đoàn sư thúc đứng giữa phòng khách, chậm rãi thu tay
về, khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm độc.
— Xuống địa phủ rồi… từ từ tìm hiểu.
Dứt lời, ông ta lập tức lao tới.
Thân ảnh như quỷ mị, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào
chỗ hiểm. Trong nháy mắt, phòng khách trở thành chiến trường.
Ba người bị đánh phủ đầu nhưng rất nhanh đã lấy lại
tinh thần, lập tức phối hợp phản công.
Lý Hồng Quang xông chính diện, quyền cước mạnh mẽ như
búa tạ.
Hai nữ đệ tử một trái một phải, thân pháp nhẹ như khói,
ra tay hiểm độc, cố gắng ép Đoàn sư thúc vào thế bị động.
Nhưng chỉ sau vài lần va chạm, cả ba đồng thời biến
sắc.
Bọn họ nhận ra…
Tốc độ chậm hơn trước.
Lực đánh yếu hơn trước.
Độc lực vận chuyển trong kinh mạch cũng như bị thứ gì
đó chặn lại, vận hành khó khăn đến mức gần như tê liệt.
Ba người lập tức lui lại, ánh mắt chạm nhau trong
kinh hoàng.
Lý Hồng Quang nghiến răng:
— Là… mấy viên thuốc đó?
Đoàn sư thúc cười gằn, ánh mắt đầy đắc ý.
— Đúng vậy.
Ông ta thong thả bước tới, như đang nhìn ba con thú
mắc bẫy.
— Thân thể các ngươi từ nhỏ đã ngâm mình trong độc,
muốn dùng độc trực tiếp hại chết các ngươi vốn không dễ. Nhưng thuốc giải thì
khác.
Ông ta nhếch môi.
— Ba viên thuốc đó không giết người… mà chỉ khóa độc
lực trong người các ngươi lại.
— Bây giờ, các ngươi chẳng khác gì lũ người thường.
Cả ba lập tức tái mặt.
Người phụ nữ vừa đau đớn vừa tuyệt vọng, cắn răng nói:
— Có phải vì bảo vật không? Nếu vậy… chúng tôi giao
lại cho sư thúc!
— Hừ.
Đoàn sư thúc hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt.
— Các ngươi nghĩ ta ngu đến mức đó sao?
Ông ta dừng lại, giọng trầm xuống, lạnh lẽo như rắn độc
bò trên xương sống:
— Ta muốn bảo vật.
— Nhưng ta cũng không muốn bị cả môn phái truy sát.
— Chỉ cần các ngươi chết ở đây, lại mang tiếng là
chiếm bảo vật bỏ trốn, vậy thì tất cả mọi tội lỗi đều sẽ do ba đứa các ngươi gánh
lấy.
Lý Hồng Quang giận đến mắt đỏ ngầu, quát lớn:
— Ông thật thâm độc! Cướp bảo vật còn muốn diệt
khẩu!
Hắn quay sang hai sư muội, gằn giọng:
— Các sư muội! Liều mạng với hắn!
Dứt lời, cả ba đồng thời lao lên.
Không còn đường lui.
Không còn chỗ để sợ hãi.
Chỉ còn sống hoặc chết.
Những tiếng va chạm nặng nề liên tiếp vang lên trong
phòng khách. Ghế bàn đổ vỡ, chén trà văng tung tóe, mảnh sứ sắc lạnh bắn khắp nơi.
Một chiếc đèn trần bị đánh trúng, phát ra tiếng nổ bụp khô khốc rồi vụt tắt.
Cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Chỉ còn thứ ánh sáng lờ mờ hắt vào từ ngọn đèn ngoài
sân xuyên qua cửa sổ.
Trong bóng tối, ba người cuối cùng cũng có được chút
lợi thế. Thân pháp linh hoạt hơn, né tránh được những đòn đánh chí mạng của Đoàn
sư thúc.
Nhưng đó cũng chỉ là chút kéo dài vô vọng.
Khoảng cách thực lực giữa đôi bên quá lớn.
Đoàn sư thúc đã bước vào cảnh giới nội kình đỉnh phong, với công
lực cảnh giới ngoại kình sơ cấp của hai sư muội và nội kình sơ cấp của Lý Hồng Quang
thì có thể duy trì trận đấu ngang ngửa nhưng bây giờ họ không vận được độc lực
vì vậy công phu của họ là vô dụng
Bại trận… chỉ còn là vấn đề thời gian.
Và đúng lúc ấy—
Lý Hồng Quang đột nhiên quát lên một tiếng trầm đục,
rồi bất ngờ vung song chưởng, đánh mạnh vào sau lưng hai sư muội.
Ầm! Ầm!
Hai chưởng ấy không mang độc lực, nhưng lực tay
thuần túy của hắn vẫn mạnh đến đáng sợ. Hai cô gái hoàn toàn không kịp đề phòng,
thân thể như diều đứt dây, bị đánh văng thẳng về phía Đoàn sư thúc.
Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Đoàn sư thúc gần như phản xạ theo bản năng, lập tức
vung hai tay ra, chộp lấy yết hầu của hai người.
Rắc!
Rắc!
Hai tiếng xương cổ vỡ vụn vang lên khô khốc trong bóng
tối.
Hai cô gái chỉ kịp phát ra một tiếng “ặc” nghẹn lại
trong cổ họng, rồi toàn thân mềm nhũn.
Khi Đoàn sư thúc buông tay, cả hai đã biến thành hai
cái xác vô hồn.
Ông ta ném thi thể họ xuống đất, lập tức ngẩng đầu lên.
Nhưng Lý Hồng Quang… đã biến mất.
Sắc mặt Đoàn sư thúc lập tức trở nên dữ tợn.
— Khốn kiếp!
Ông ta lao đi như điên, lùng sục khắp căn biệt thự.
Phòng ngủ.
Nhà bếp.
Kho chứa đồ.
Gara.
Từng ngóc ngách đều bị lật tung.
Nhưng ngoài hai cái xác người giúp việc nằm chết
cứng ở hành lang sau, trên cổ tay còn rõ dấu răng tím bầm của rết độc…
…thì không còn bất kỳ dấu vết nào của Lý Hồng Quang
nữa.
Hắn đã trốn thoát.
Đoàn sư thúc tức giận đến mức gần như phát cuồng, điên
cuồng đập phá đồ đạc trong biệt thự. Tiếng gỗ vỡ, kính nứt, đồ sứ tan tành vang
lên dồn dập trong đêm khuya.
Phải rất lâu sau, ông ta mới miễn cưỡng bình tĩnh
lại.
Ánh mắt lạnh như băng quét qua hai cái xác nữ đệ tử
nằm dưới sàn.
Ông ta ngồi xổm xuống, lục soát trên hai nạn nhân ,
rất nhanh đã lấy ra một chiếc hộp nhỏ đựng Huyền Thiếc Châm.
Cất món đồ vào người xong, ông ta lại cẩn thận thu
hồi đám Tử U Ngô Công còn sót lại trong nhà, rồi không ngoảnh đầu thêm lần nào
nữa, lặng lẽ rời khỏi căn biệt thự.
Trưa hôm sau, một đoàn gần hai mươi công an mặc sắc
phục xanh sẫm tiến vào căn biệt thự.
Bọn họ chia thành nhiều tổ, nhanh chóng tỏa ra khắp
khuôn viên và trong nhà để khám xét. Đi giữa nhóm người mặc sắc phục là hai người
đàn ông trung niên mặc thường phục, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, rõ ràng
không phải người bình thường.
Chẳng bao lâu sau, thêm nhiều công an trật tự và nhân
viên y tế theo xe cứu thương lần lượt có mặt.
Bầu không khí trước căn biệt thự nhanh chóng trở nên
nặng nề và căng thẳng.
Từng chiếc cáng được đưa vào.
Rồi từng thi thể được khiêng ra.
Bốn cái xác được phủ vải trắng lần lượt chuyển lên
xe cứu thương
Đến cuối cùng, toàn bộ căn biệt thự bị phong tỏa hoàn
toàn. Dây niêm phong được kéo quanh cổng sắt, dán kín các lối ra vào.
Cách đó vài chục cây số, trong một căn phòng nhỏ của
nhà nghỉ ven đường, Lý Hồng Quang đang ngồi xếp bằng trên giường, hai mắt nhắm
nghiền, hô hấp đều đặn.
Rời khỏi biệt thự lợi dụng đêm tối hắn chạy nhanh
hết mức không dám dừng lại. Khi ra tới đường lớn hắn may mắn quá giang được xe
tải chạy vào khu dân cư, tìm đại một nhà trọ vào nghĩ ngơi và gọi một cú điện
thoại.
Không khí trong phòng khá yên lặng.
Đứng cạnh cửa sổ là một người đàn ông tóc bạc, thần
sắc điềm tĩnh, kiên nhẫn chờ hắn kết thúc việc điều tức.
Một lúc lâu sau, Lý Hồng Quang mới chậm rãi mở mắt.
Hắn thở ra một hơi thật dài, sắc mặt dù vẫn còn nhợt
nhạt nhưng rõ ràng đã khá hơn trước rất nhiều.
Vừa mở mắt, hắn đã lạnh lùng lên tiếng:
— Tại sao các người đến trễ?
Giọng hắn mang theo cơn giận chưa tan, từng chữ như
nghiến qua kẽ răng.
— Tôi đã gửi định vị từ trước đó một ngày. Chỉ chậm
thêm một chút nữa thôi, tôi đã cùng chung số phận với hai sư muội ngu ngốc của
mình rồi.
Người đàn ông tóc bạc không tỏ ra khó chịu. Ông ta
chỉ chậm rãi quay người lại, giọng điềm đạm:
— Anh phải thông cảm.
Ông ta dừng một chút rồi nói tiếp:
— Chúng ta đang ở hải ngoại. Việc điều động người không
thể nhanh như trong nước được.
Thấy sắc mặt Lý Hồng Quang vẫn còn khó coi, ông ta
tiếp tục, giọng vẫn đều đều như cũ:
— Nhưng ít nhất anh vẫn còn sống.
— Thuốc giải đã uống, thương thế cũng ổn định. Công lực của anh đã khôi phục lại, vậy chuyện cũ cũng nên bỏ qua đi.
Nói đến đây, ánh mắt ông ta chợt trở nên sắc hơn.
Ông nhìn thẳng vào Lý Hồng Quang, từ tốn hỏi:
— Anh nói có thứ cần nộp cho tổ chức.
— Vậy… nó đâu?
Lý Hồng Quang im lặng trong chốc lát.
Ánh mắt hắn thoáng dao động, như thể vẫn còn chút do
dự.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn thò tay vào trong áo, chậm
rãi rút ra một quyển sách cũ.
Bìa sách đã ố vàng theo năm tháng, góc cạnh sờn mòn,
trên mặt ngoài là những hàng chữ Hán cổ viết bằng mực đen đã nhạt màu.
Người đàn ông tóc bạc lập tức nhận lấy.
Ông ta mở sách ra, cẩn thận lật qua vài trang, ánh
mắt chăm chú rà từng dòng chữ bên trong.
Một lúc sau, ông ta ngẩng đầu lên, khẽ hỏi:
— Anh nói… đây là bản gốc Vạn Độc thư của môn phái
anh?
Lý Hồng Quang gật đầu.
Người đàn ông tóc bạc không nói ngay.
Ông ta chỉ nheo mắt nhìn hắn, ánh mắt sâu đến mức như
muốn xuyên qua da thịt để tìm xem trong lời nói ấy có bao nhiêu phần thật giả.
Cuối cùng, ông ta mới khẽ mỉm cười.
Nụ cười ấy không hề ấm áp.
— Thú thật, tôi vẫn chưa nhìn ra quyển sách này có gì
đặc biệt.
Ông ta lật thêm vài trang, giọng chậm rãi:
— Nội dung bên trong không có gì quá bí ẩn. Thậm chí,
với người luyện độc, những bí quyết trong này còn khá tầm thường.
Ông khép sách lại, ngước nhìn Lý Hồng Quang:
— Nhưng anh lại nói Đại Giáo Chủ của môn phái anh vô
cùng coi trọng nó, hơn nữa còn luôn mong tìm lại được nó.
Ông ta dừng lại, ánh mắt sắc lạnh hơn một chút:
— Vậy rốt cuộc… bí mật của nó nằm ở đâu?
Lý Hồng Quang nhún vai, vẻ mặt lạnh nhạt:
— Tôi không biết.
Hắn nói rất thản nhiên:
— Tôi chỉ nghe trong môn phái đồn như vậy.
Người đàn ông tóc bạc gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn
bên cạnh.
Cốc. Cốc. Cốc.
Ông ta im lặng suy nghĩ một lúc lâu.
Sau cùng, ông khẽ gật đầu, giọng lại trở nên ôn hòa
như cũ:
— Được rồi.
— Tôi sẽ mang nó về tổng bộ, để những chuyên viên bên
đó nghiên cứu kỹ hơn, xem rốt cuộc nó có giấu bí mật gì hay không. Nếu thật sự
nó quý giá công lao của anh sẽ được ghi nhận
Nói xong, ông ta cẩn thận đặt quyển Vạn Độc thư vào
trong chiếc vali đen mang theo bên người, rồi khóa lại.
Sau đó, như thể chuyện vừa rồi chỉ là một việc rất bình
thường, ông ta đổi sang chủ đề khác:
— Khoảng hai tuần nữa, ở Campodia sẽ có một buổi đấu
giá ngầm.
Ông ta nhìn Lý Hồng Quang, giọng bình thản nhưng đầy
ẩn ý:
— Nghe nói trong phiên đấu giá đó sẽ xuất hiện một
bảo vật rất đặc biệt.
Khóe môi ông ta hơi nhếch lên:
— Nếu anh không sợ bị phát hiện… có thể đi cùng.
No comments:
Post a Comment