Tuesday, March 31, 2026

Tôi Là Tu Sĩ - Chương 2

Long ngồi bần thần một lúc rồi ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường. Kim đã chỉ hai giờ sáng. Vậy là anh đã bị cuốn vào quá trình kỳ lạ ấy hơn bốn tiếng đồng hồ.

Anh đưa mắt nhìn quanh phòng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn: bàn làm việc, laptop, chậu cây nhỏ bên cửa sổ… Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy điều khác thường vừa xảy ra. Trong cơ thể anh chỉ còn lại cảm giác ấm nóng lặng lẽ ở vùng bụng dưới.

Long lắc đầu, tự nhủ chắc mình bị áp lực công việc đến mức sinh ảo giác. Nhưng anh dám chắc cảm giác sung sướng, thư thái vừa qua là thật.

Cơn buồn ngủ ập đến bất ngờ. Anh nằm xuống giường và nhanh chóng rơi vào trạng thái ngủ sâu.

Long tỉnh dậy khi có cảm giác ai đó lay gọi. Mở mắt ra, anh thấy mẹ đang đứng bên giường, vẻ mặt đầy lo lắng.

– Con có làm sao không? Sao mẹ gọi hoài không dậy?

Anh ngạc nhiên quay sang nhìn đồng hồ. Mười giờ sáng. Anh kinh ngạc nhận ra mình đã ngủ liền một mạch tám tiếng.

Thấy mẹ vẫn nhìn mình đầy lo âu, anh vội trấn an:

– Tối qua con thức khuya nên dậy muộn thôi mà mẹ.

– Trong người con thấy thế nào?

Long khẽ cử động tay chân, cảm nhận cơ thể.

– Con vẫn khỏe, không sao đâu.

– Vậy hôm nay con có đi làm không?

Anh lắc đầu:

– Giờ này trễ rồi, chắc con nghỉ buổi sáng.

Mẹ gật đầu:

– Rửa mặt đi, mẹ có chuẩn bị bữa sáng bên dưới.

Long bước xuống nhà, lòng chợt mềm lại khi nhìn thấy bữa sáng mẹ đã dọn sẵn. Ba mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần của anh, dù gia đình không khá giả.

Buổi chiều anh đến công ty. Công việc dồn dập khiến anh tạm quên đi sự kiện tối qua. Những công thức phụ gia, những mẻ thử nghiệm, những bảng báo cáo số liệu… cuốn anh vào guồng quay quen thuộc.

Đến cuối ngày, khi chuẩn bị ra về, Long ngạc nhiên khi vẫn còn rất tỉnh táo. Không hề có cảm giác mệt mỏi, uể oải như mọi khi. Cơ thể nhẹ nhõm, đầu óc minh mẫn.

Tối hôm ấy, sau khi phụ mẹ dọn dẹp xong, Long trở về phòng.

Căn phòng nhỏ quen thuộc khép lại sau lưng, nhưng đầu óc anh vẫn không thôi lởn vởn chuyện xảy ra hôm qua. Cảm giác kỳ dị ấy, những tia sáng ấy, cả sự ấm nóng bất thường trong cơ thể… tất cả đều chân thật đến mức khó tin.

Thế nhưng, chỉ ngồi lặng vài phút, Long đã tự ép mình gạt hết đi.

Anh cho rằng đó chỉ là ảo giác do mệt mỏi và thiếu ngủ.

Mở máy tính lên như thường lệ, anh lướt mạng, xem vài tin tức linh tinh, cố để đầu óc trôi theo những chuyện vô nghĩa hằng ngày. Mãi đến khuya, anh mới đi ngủ.

Đêm đó, Long lại mơ.

Anh thấy mình một lần nữa rơi vào không gian kỳ lạ giống hệt đêm trước—một nơi mơ hồ, tĩnh lặng, ngập trong những luồng sáng nhàn nhạt như sương khói. Trong khoảng không vô định ấy, tiếng nói trầm thấp kia lại vang lên, vừa như ở rất xa, vừa như sát bên tai, chậm rãi thì thầm, thôi miên anh hít thở, dẫn động những tia sáng đang trôi nổi quanh thân thể.

Mọi thứ diễn ra tự nhiên đến đáng sợ, như thể đó không phải giấc mơ, mà là một loại ký ức nào đó đã khắc sâu trong linh hồn.

Sáng hôm sau, Long lại dậy trễ.

Vừa mở mắt, anh đã cảm thấy vùng bụng dưới âm ấm, cảm giác giống hệt hôm qua, không sai một chút nào.

Long ngồi bật dậy trên giường, lưng lạnh toát.

Anh cố nhớ lại giấc mơ đêm qua, và càng nghĩ càng thấy bất an. Nó quá rõ ràng. Từng hình ảnh, từng âm thanh, từng nhịp thở đều hiện lên mồn một, chân thực đến mức khiến anh không thể tự lừa mình rằng đó chỉ là mộng.

Nếu thật sự chỉ là mơ… tại sao khi tỉnh dậy, anh lại nhớ rõ đến vậy, như thể bản thân đã thật sự trải qua nó trong lúc còn thức?

Những đêm kế tiếp, giấc mơ kỳ lạ ấy vẫn tiếp tục lặp lại.

Đêm nào cũng vậy.

Không gian xa lạ đó.

Tiếng nói trầm thấp đó.

Những tia sáng đó.

Và cảm giác ấm nóng lan tỏa trong cơ thể.

Long vốn không tin ma quỷ, càng không tin những thứ huyễn hoặc quái lực loạn thần. Nhưng đến lúc này, ngay cả anh cũng không khỏi bắt đầu tự hỏi…

Chẳng lẽ mình thật sự bị ma ám?

Mẹ anh là người đầu tiên nhận ra sự bất thường.

Bà thấy sắc mặt con trai lúc nào cũng mệt mỏi, tinh thần thất thường, ban đêm lại ngủ chập chờn như người mất hồn. Sự lo lắng trong mắt bà ngày một rõ, đến cuối cùng bà không chịu nổi nữa, nhất quyết bắt Long phải xin nghỉ làm để đi khám sức khỏe.

Để mẹ yên tâm, Long đành xin nghỉ phép đi kiểm tra sức khỏe tổng quát.

Kết quả khiến chính anh cũng bất ngờ.

Sức khỏe của anh hoàn toàn bình thường, thậm chí vài chỉ số còn tốt hơn trước kia. Không có dấu hiệu bệnh lý nào nghiêm trọng, cũng chẳng phát hiện ra nguyên nhân nào có thể giải thích cho tình trạng kỳ lạ anh gặp phải.

Long kể cho bác sĩ nghe toàn bộ chuyện mình liên tục mơ cùng một giấc mơ, cảm giác nóng ở bụng.

Các bác sĩ nghe xong cũng chỉ nhìn nhau khó hiểu.

Cuối cùng, họ kê cho anh một ít thuốc an thần, dặn anh không nên thức khuya, tránh áp lực công việc và cố gắng nghỉ ngơi điều độ hơn.

Rời khỏi bệnh viện, Long có chút thất vọng.

Anh vốn mong tìm được một lời giải thích hợp lý nào đó, nhưng cuối cùng lại chỉ nhận được một kết luận mơ hồ rằng có lẽ mình bị căng thẳng quá mức.

Dẫu vậy, anh cũng chẳng biết làm gì hơn.

Tối hôm đó, sau khi uống thuốc theo chỉ định, Long lên giường ngủ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh có một giấc ngủ hoàn toàn bình thường.

Không có không gian kỳ lạ.

Không có những tia sáng.

Không có tiếng nói thì thầm đáng sợ kia.

Sáng hôm sau thức dậy, anh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Và rồi liên tiếp những ngày sau đó, giấc mơ ấy không quay lại nữa.

Điều đó khiến Long dần an tâm.

Anh tự nhủ có lẽ bác sĩ nói đúng. Có thể do áp lực công việc, do tinh thần căng thẳng kéo dài, nên đầu óc anh mới sinh ra những ảo giác quái đản như vậy.

Mọi chuyện dần trở lại bình thường.

Long cũng từng chút một quên đi chuyện ấy.

Đêm nay, theo đúng lời dặn của bác sĩ, anh đi ngủ sớm.

Căn nhà đã chìm vào yên tĩnh từ lâu. Ngoài cửa sổ, bóng đêm phủ lên khoảng sân một màu xám lạnh. Trong phòng chỉ còn ánh đèn ngủ nhàn nhạt hắt lên tường, khiến mọi thứ càng thêm tĩnh mịch.

Long vừa đặt lưng xuống giường thì bỗng nhiên—

Một tiếng thở dài vang lên.

Rất khẽ.

Nhưng trong không gian im ắng tuyệt đối ấy, nó rõ ràng đến mức khiến toàn thân anh cứng đờ.

Long bật dậy, tim đập thình thịch.

– Ai đó?!

Giọng anh bật ra gần như theo phản xạ.

Không có ai trả lời.

Trong cơn hoảng hốt, Long lập tức bật hết đèn trong phòng, lao tới mở cửa sổ nhìn ra ngoài, rồi quay sang kiểm tra gầm giường, tủ quần áo, phía sau rèm cửa…

Không có ai cả.

Căn phòng vẫn nguyên vẹn như cũ.

Nhưng chính điều đó lại càng khiến da đầu anh tê dại.

Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Trong đầu anh lập tức hiện lên vô số tình tiết kinh dị từng xem trên phim: những căn phòng trống không, những tiếng động không rõ nguồn gốc, và một thứ gì đó… đang ở ngay bên cạnh mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Long đứng chết lặng giữa phòng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.

Sau một lúc cố gắng tự trấn an bản thân, anh mới miễn cưỡng thở ra, tự nhủ có lẽ mình nghe nhầm.

Có lẽ chỉ là gió.

Có lẽ chỉ là ảo giác.

Có lẽ…

Anh quay lại giường, chậm rãi nằm xuống, cố ép mình nhắm mắt.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó, một giọng đàn ông bỗng vang lên rõ ràng trong bóng tối:

– Chào cậu nhỏ.

Lần này, Long thật sự hồn bay phách lạc.

Anh bật tung chăn, lùi sát vào đầu giường, mắt đảo loạn khắp căn phòng.

– Ai?! Ai đang nói?!

Không có bóng người nào xuất hiện.

Không có tiếng bước chân.

Không có bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh trong phòng ngoài anh ra còn có thêm một người khác.

Chỉ có giọng nói ấy, bình thản đến rợn người.

Cổ họng Long khô khốc. Cuối cùng, anh nuốt khan một cái rồi run giọng hỏi:

– Ông… ông là ma à? Chỉ nghe tiếng mà không thấy người…

Giọng nói kia vẫn ôn tồn, thậm chí còn mang theo chút kiên nhẫn kỳ lạ:

– Cậu nhỏ không cần sợ hãi. Ta không hại cậu. Ta tới gặp cậu là có ý tốt. Ta không phải ma…

Người đàn ông ngừng một chút, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, lại nói tiếp:

– À… mà nếu xét theo quan niệm của các cậu, gọi ta là ma cũng không sai. Bởi vì ta đã chết rồi. Nói chính xác hơn, thân xác ta đã chết, chỉ còn lại một ít hồn niệm đang nói chuyện với cậu mà thôi.

Nghe đến đó, mặt Long trắng bệch.

– Vậy… vậy ông thật sự là ma?!

Anh gần như muốn khóc.

– Tôi từ trước đến nay chưa từng hại ai cả! Ông… ông tìm tôi làm gì?

Nói xong, Long chợt nhớ đến một câu chuyện từng đọc đâu đó trên mạng—rằng nếu vô tình gặp ma, tốt nhất nên giữ bình tĩnh, hỏi xem đối phương có tâm nguyện gì chưa hoàn thành hay không.

Như vớ được cọng rơm cứu mạng, anh vội vàng nói tiếp:

– Tôi biết rồi! Ông bị chết oan đúng không? Vậy ông có tâm nguyện gì chưa hoàn thành? Nếu tôi giúp được thì tôi sẽ giúp, ông… ông đi siêu thoát đi được không?

Giọng người đàn ông bỗng trầm xuống, lạnh hẳn đi lộ ra một tia căm phẫn khiến không khí trong phòng như chùng xuống vài phần.

– Cậu nói đúng. Ta bị kẻ thù hại chết. Hắn không chỉ giết ta… mà còn hại chết cả gia đình ta.

Mỗi chữ ông ta nói ra đều nặng nề như bị ép từ trong hận ý tích tụ ngàn năm.

– Tâm nguyện của ta… là nợ máu phải trả bằng máu.

Long sững người.

– Trả thù?

Người đàn ông bật cười.

Tiếng cười ấy nghe không lớn, nhưng lại chất chứa một nỗi bi thương khô cạn đến rợn lòng.

– Với tình trạng hiện tại của ta, điều đó là bất khả thi. Còn nếu nhờ cậu—một phàm nhân—đi trả thù cho ta… thì chẳng khác gì bảo cậu đi chịu chết.

Long ngơ ngác:

– Phàm nhân?

Anh nhíu mày, trong lòng càng lúc càng rối.

– Nghĩa là sao? Đừng nói kẻ thù của ông là thần tiên hay yêu ma gì đó như mấy truyện tiên hiệp nhảm nhí tôi hay thấy trên mạng chứ?

Nói đến đây, Long đột nhiên cứng họng.

Bởi anh chợt nhận ra…

Chính mình lúc này đang ngồi trong phòng, nói chuyện với một… hồn ma.

Nếu chuyện đó đã là thật, thì mấy thứ “thần tiên yêu ma” kia biết đâu cũng không hẳn hoàn toàn vô lý.

Người đàn ông vẫn điềm đạm đáp:

– Cậu muốn nghĩ chúng ta là thần tiên, yêu ma, hay thậm chí là người ngoài hành tinh cũng được. Điều đó không quan trọng.

Giọng ông ta chậm rãi, nhưng mang theo một cảm giác áp lực khó diễn tả.

– Cậu chỉ cần biết… chúng ta là những tồn tại cao hơn các người.

Long nuốt nước bọt, nỗi sợ hãi trong lòng lúc này đã pha lẫn tò mò.

– Tồn tại cao hơn chúng tôi?

Anh dè dặt hỏi:

– Ý ông là… kiểu siêu nhân à? Có thể đi mây về gió, hô mưa gọi gió, dời non lấp biển gì đó?

Người đàn ông dường như bắt đầu mất kiên nhẫn, lập tức ngắt lời:

– Những chuyện đó, sau này nếu có thời gian ta sẽ nói cho cậu biết. Hơn nữa, có những thứ… cậu không nên biết thì tốt hơn.

Ông ta dừng lại một thoáng, rồi giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

– Bây giờ, ta muốn làm một giao kèo với cậu.

Long ngẩn ra.

– Giao kèo?

– Đúng vậy.

Giọng người đàn ông trầm thấp:

– Ta muốn cậu giúp ta tìm lại một vật bị thất lạc. Đổi lại, ta sẽ giúp cậu gia tăng sức mạnh… và kéo dài tuổi thọ.

Lời đề nghị ấy khiến Long khựng lại.

Phải thừa nhận, cái giá mà đối phương đưa ra thật sự rất hấp dẫn.

Sức mạnh.

Tuổi thọ.

Đó là những thứ mà người bình thường gần như không thể cưỡng lại.

Nhưng giao dịch với một hồn ma… chắc chắn không phải chuyện đơn giản.

Long cẩn trọng hỏi:

– Vật ông muốn tìm là gì? Nếu đó là thứ gì đó kinh thiên động địa, thần binh lợi khí hay bảo vật nghịch thiên gì đó… thì tôi cũng bó tay thôi.

Nói đến đây, anh lại chợt nhớ ra một chuyện khác, bèn hỏi tiếp:

– Mà nói chuyện nãy giờ… rốt cuộc ông đang ở đâu?

Căn phòng im lặng trong chốc lát.

Sau đó, giọng người đàn ông vang lên, bình thản đến mức khiến máu trong người Long như đông cứng lại.

– Ta đang ở… bên trong cậu.


Tôi Là Tu Sĩ - Chương 1

 - Long ơi! Mẫu của chị có chưa? Trễ hai ngày rồi đó! – tiếng chị Hảo phòng Kinh doanh vang từ ngoài hành lang, the thé và sốt ruột.

Long giật mình, tay vẫn đang mân mê hủ nguyên liệu bột. Anh đáp mà không ngẩng lên:

- Chưa chị ơi… Em còn cả đống mẫu chưa xong đây.

- Trời đất ơi, khách dí quá trời mà em cứ chậm vậy sao làm ăn?- Chị ta cằn nhằn

- Em chỉ có hai tay thôi, đã cố hết sức rồi chị ơi! – Long bật lại, giọng bất lực hơn là cáu gắt.

Trong căn phòng lab rộng chừng hai chục mét vuông, chiếc bàn dài gần bốn mét trải kín những thiết bị thí nghiệm đang hoạt động không ngừng. Tiếng máy chạy rung nhẹ mặt bàn, hòa lẫn mùi hóa chất nhẹ thoảng trong không khí. Điều hòa chạy hết công suất nhưng hơi nóng từ máy móc khiến căn phòng lúc nào cũng âm ấm, ngột ngạt. Long cảm nhận rõ mồ hôi rịn qua lớp sơ mi bên trong, chỉ được chiếc áo blouse trắng phủ ngoài che bớt.

Công việc của Long là chuẩn bị mẫu theo yêu cầu của bộ phận kinh doanh để gửi cho khách hàng đánh giá. Khi khách chấp thuận, anh sẽ phối hợp với sản xuất chạy thử trên dây chuyền lớn. Kinh doanh mỗi tuần lại mang về hàng loạt dự án mới; trong số đó chỉ vài dự án thành công, nhưng R&D vẫn phải theo sát tất cả các dự án. Vì vậy, công việc trong phòng lúc nào cũng bộn bề, chẳng có lấy một ngày nhẹ nhàng.

Long làm việc cho một công ty tư nhân quy mô trung bình, nên chế độ đãi ngộ cũng chỉ ở mức vừa phải. Bộ phận R&D được xem là xương sống của công ty, nhưng nhân sự lại thay đổi liên tục. Trong phòng, Long thuộc loại “lão làng” dù mới chỉ có ba năm làm việc; chỉ thua mỗi chị Cúc – Trưởng phòng – vốn là người bà con với bà chủ. Chức danh của Long trợ lý Trưởng phòng, đảm đương gần như toàn bộ công việc của một phó phòng. Đây là kiểu “ăn gian” quen thuộc: giao trách nhiệm cao nhưng giữ mức lương thấp.

Ngoài việc trực tiếp làm mẫu như kỹ thuật viên, Long còn phải soạn báo cáo, viết quy trình, đào tạo nhân viên mới và chuẩn bị hồ sơ cho các buổi đánh giá chứng nhận. Công việc dồn dập khiến anh gần như không có thời gian thở.

Long lại là người giao tiếp kém, ít nói và ít chủ động hòa đồng nên không được lòng đồng nghiệp, cũng chẳng nhận được nhiều sự chú ý từ cấp trên. Chỉ có chị Cúc là hài lòng với anh, một phần vì Long hầu như chưa bao giờ từ chối bất kỳ việc gì chị ta giao.

Đồng hồ đã chỉ tám giờ tối, Long mới hoàn thành xong công việc trong ngày. Anh bước đến cây nước nóng lạnh, rót một ly nước, ngửa cổ uống cạn rồi lầm lũi thu dọn đồ đạc. Đeo chiếc ba lô lên vai, anh dắt chiếc xe máy cũ kỹ ra khỏi cổng công ty.

Trên đường về nhà, gió đêm thổi bụi đường hắt lên mặt, khiến Long thấy rát rát. Anh thở dài nghĩ thầm: “Ngày nào cũng thế này… Không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.” Anh nhớ lại thời sinh viên, từng tin rằng chỉ cần chăm chỉ học hành thì tương lai sẽ rộng mở. Nhưng năm năm đi làm đã mang đến cho anh những câu trả lời cay đắng hơn nhiều.

Về tới nhà, Long tắm rửa qua loa. Khi bước ra khỏi phòng tắm, anh thấy mẹ đang đứng cạnh bàn ăn, nơi có phần cơm đã được hâm nóng sẵn.

– Con về trễ vậy Long? Lại tăng ca nữa hả? – mẹ hỏi, giọng lo lắng nhiều hơn trách móc.

– Dạ, hôm nay nhiều mẫu quá.

– Làm gì thì làm cũng phải giữ sức khỏe nghe con. – Mẹ nhẹ nhàng múc cho anh chén canh, từng cử động chậm rãi như sợ làm phiền.

Ba mẹ Long đều là giáo viên đã nghỉ hưu, nuôi bốn người con. Long là con thứ tư. Trên anh có chị hai và anh ba, dưới có thằng út. Thu nhập giáo viên vốn chẳng bao nhiêu, nhưng ba mẹ vẫn cố gắng cho các con được học hành đầy đủ. Trong bốn anh em, Long là người có học vị cao nhất, thành tích học tập xuất sắc khiến anh trở thành niềm tự hào của cả nhà.

Chị hai của Long là kế toán trường học, đã lập gia đình và ở bên nhà chồng. Anh ba làm văn thư tại một bệnh viện lớn, vợ anh làm điều dưỡng trong cùng bệnh viện; hai vợ chồng mua trả góp một căn hộ chung cư thu nhập thấp ở ngoại thành. Thằng út làm thủ kho cho một công ty nội thất, giống Long ở khoản chưa lập gia đình. Long và thằng út vẫn sống cùng ba mẹ. Lương hàng tháng của Long đều đưa cho mẹ giữ, anh chỉ giữ lại một phần nhỏ cho những chi tiêu cá nhân.

Anh ăn cơm trong im lặng, lâu lâu đáp một câu cho có lệ khi mẹ hỏi chuyện. Ăn xong, anh đem bát đũa vào bồn rửa. Mẹ vội bước tới:

- Thôi để đó, con về phòng nghỉ đi. Khuya rồi.

- Để con rửa luôn, có sao đâu.

- Nghe lời mẹ. Cả ngày làm mệt rồi.

Long hơi do dự, nhưng rồi buông tay. Anh rất thương ba mẹ nhưng không bao giờ bộc lộ cảm xúc thực ra ngoài.

Lên phòng, Long bật máy tính, mở Facebook. Lướt một lúc, tấm hình Thanh Tâm bất ngờ hiện ra. Cô mặc váy trắng, cười rạng rỡ trong buổi chụp ảnh cưới.

Long lặng người.

“Tâm sắp lấy chồng rồi…”

 – hoa khôi của trường, người khiến không biết bao nhiêu đứa con trai thẫn thờ. Long cũng từng thích Lan, âm thầm, vụng dại, chưa bao giờ dám tiến gần. Sáng nay nhóm Zalo lớp nhận được thiệp cưới, lòng anh nhói lên mà không hiểu vì sao. Anh biết mình không đủ điều kiện để với tới cô, nhưng cảm giác hụt hẫng vẫn cứ bám riết.

Đang nghĩ, màn hình bất ngờ hiện thông báo có email mới. Long nhấp vào, thấy thư được gửi từ một địa chỉ lạ. Email không có tiêu đề, không có nội dung, chỉ kèm theo một file đính kèm với biểu tượng hình vòng tròn đen, ở giữa là một chấm sáng nhỏ.

Bình thường, những email kiểu này anh sẽ xóa ngay lập tức. Bàn tay anh rê chuột định bấm xóa, nhưng không hiểu sao lại chệch đi một chút, nhấp thẳng vào biểu tượng file đính kèm.

Long sững người. Anh đã vô tình mở nó.

Màn hình laptop lập tức đen đặc như bị rút sạch ánh sáng. Không còn hệ điều hành. Không còn con trỏ chuột. Giữa nền đen ấy, một đốm sáng xuất hiện. Đốm sáng dần mở rộng thành một con mắt.

Không phải hình đồ họa rẻ tiền. Không phải hiệu ứng virus thường thấy.

Con mắt ấy sâu thẳm đến mức khiến anh có cảm giác mình đang bị nhìn xuyên qua. Trong lòng ngươi là những vòng tròn xoáy chậm, như một hệ quỹ đạo đang vận hành.

Long nuốt khan, thầm than:

– Xong rồi… dính mã độc thật rồi…

Anh vội với tay định rút dây nguồn. Nhưng ánh mắt anh bị hút chặt vào những vòng xoáy trong con ngươi kia. Bàn tay đưa ra nửa chừng rồi buông thõng xuống.

Một cảm giác kỳ lạ ập đến. Như thể ý thức của anh đang bị kéo vào bên trong con mắt ấy.

Trước mắt tối sầm, Long ngất đi.

Không biết đã qua bao lâu, anh giật mình tỉnh lại. Vẫn ngồi trên ghế. Vẫn trong căn phòng trọ quen thuộc. Màn hình máy tính sáng bình thường, giao diện Facebook hiện ra như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Anh vội mở lại email. Hộp thư trống trơn. Email kỳ quái kia đã biến mất.

Mọi thứ trở lại bình thường đến đáng sợ. Long ngồi đờ ra, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Bỗng trong đầu anh vang lên một giọng nói bằng tiếng Việt, rõ ràng và bình thản:

– Đồng bộ hoàn tất.

Long bật dậy khỏi ghế.

– Ai?!

Không có ai trả lời.

Giọng nói tiếp tục vang lên, như xuất phát từ trong đầu anh:

– Ứng dụng đã kích hoạt. Kích hoạt giao diện Cảm Sinh.

Một tiếng “tách” rất nhỏ vang lên trong đầu Long. Không đau, nhưng giống như một lớp màng mỏng vừa bị rạch ra.

Không gian quanh anh đột nhiên thay đổi. Tiếng quạt trần rõ hơn. Tiếng xe ngoài quốc lộ vọng tới gần hơn. Mùi ẩm mốc trong phòng trọ nặng hơn một chút. Nhưng thứ khiến anh chết lặng chính là không khí.

Không khí không còn trống rỗng.

Trong tầm nhìn của anh — không phải bằng mắt thường, mà bằng một cảm nhận hoàn toàn mới — xuất hiện những sợi mỏng như khói, rất nhạt, rất mờ với nhiều màu sắc khác nhau. Chúng trôi lơ lửng trong không gian, đan xen, tan ra rồi tụ lại.

Long dụi mắt. Những sợi ấy không biến mất.

Anh đưa tay ra. Khi bàn tay chạm vào khoảng không, một cảm giác ấm nhẹ lướt qua da, như chạm vào dòng nước ấm vô hình. Tim anh đập mạnh.

– Đây là cái gì… – anh tự hỏi.

Anh quay sang chậu cây nhỏ đặt bên cửa sổ và khựng lại.

Quanh thân cây, những sợi mỏng màu xanh dày hơn hẳn. Chúng không chỉ lơ lửng mà còn dao động theo nhịp đều đặn — tỏa ra rồi co lại như hơi thở.

Long đưa tay chạm vào chiếc lá.

Lần này cảm giác rõ ràng hơn. Một luồng mát nhẹ thấm vào đầu ngón tay, lan lên cổ tay rồi tan dần.

Giọng nói lại vang lên:

– Phát hiện Sinh Khí môi trường.

- Sinh khí? Long lẩm bẩm.

Anh nhìn xuống cơ thể mình và thấy quanh người cũng có một tầng khí mỏng đang dao động. Nhưng khác với cây, sinh khí quanh anh có màu cam nhạt.

Những sợi sinh khí mỏng manh ấy chậm rãi tan đi, nhưng đồng thời lại liên tục được sinh ra từ cơ thể anh và từ chậu cây bên cạnh.

Nhưng điều khiến Long kinh hãi xảy ra ngay tiếp theo.

Trước mắt anh đột ngột tối sầm lại. Khi ánh sáng trở về, anh nhận ra mình đang ở trong một không gian kỳ lạ, tràn ngập những tia sáng màu cam bay lượn khắp nơi. Trong không gian ấy xuất hiện nhiều nút đen lơ lửng. Các tia sáng liên tục lao vào những nút đen đó rồi biến mất. Tuy vậy, từ những vùng sáng rực rỡ trải khắp không gian — như vô số mặt trời nhỏ — các tia sáng mới lại không ngừng được sinh ra.

Giọng nói tiếp tục:

– Xác nhận trạng thái: Phàm thể. Mức thất thoát sinh khí: rất cao. Cơ thể có linh căn

Trong đầu Long bỗng có giọng nói đều đều như thôi miên dẫn dắt anh hít thở theo nhịp và tập trung chú ý vào các tia sáng.

Ban đầu không có gì xảy ra. Nhưng một lúc sau, anh bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi. Những tia sáng rời rạc dần tụ lại thành một dòng ánh sáng, chuyển động chậm rãi theo vòng khép kín.

Anh bổng cảm thấy vui sướng, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng đè nén bấy lâu.

Long cảm nhận rõ ràng một luồng nhiệt lan tỏa khắp cơ thể. Toàn thân anh như đang ngâm mình trong một bồn nước ấm — thư thái, dễ chịu đến lạ thường… Một cảm giác khiến người ta chỉ muốn kéo dài mãi không thôi.

Long dường như nghe được giọng nói rất nhỏ đầy hào hứng:

– Tuyệt vời! Không ngờ thành công ngay lần đầu tiên. Thật may mắn!

Sau đó không gian ánh sáng bổng biến mất. Long nhận ra mình vẫn ở trong phòng.

Wednesday, March 25, 2026

Chương 27

Buổi tối, bốn người ngồi quanh bàn trà trong phòng khách.

Ánh đèn vàng nhạt phủ lên gương mặt mỗi người một vẻ khác nhau. Hai nữ đệ tử vẫn còn chưa hết căng thẳng sau những ngày chạy trốn, còn Lý Hồng Quang thì ngồi lặng như đá, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía chiếc hộp gỗ đặt ở góc bàn.

Đoàn sư thúc đặt chén trà xuống, nghiêm giọng hỏi:

— Mọi người đã nắm rõ kế hoạch cho ngày mai rồi phải không?

Thấy cả ba đều gật đầu, ông ta chậm rãi nói tiếp:

— Nếu không còn việc gì nữa, các ngươi đi ngủ sớm đi.

Không ai nói thêm lời nào.

Chẳng mấy chốc, màn đêm tĩnh mịch bao trùm căn biệt thự hẻo lánh. Đèn trong các phòng lần lượt tắt đi, chỉ còn lại một ngọn đèn ngủ mờ ảo hắt thứ ánh sáng vàng úa ra hành lang.

Rồi đột nhiên—

Một tiếng thét kinh hãi xé toạc màn đêm.

Ngay sau đó, đèn trong nhà đồng loạt bật sáng. Cửa các phòng ngủ bị đẩy tung ra.

Trong phòng khách, ba người đệ tử sắc mặt tái mét, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Đoàn sư thúc.

Lý Hồng Quang đứng chắn phía trước hai sư muội, gằn giọng hỏi, bàn tay giơ ra một xác rết dài chừng một tấc, toàn thân tím sẫm quỷ dị:

— Sư thúc… xin người giải thích cho rõ. Tại sao lại muốn hại chúng ta?

Cô gái trẻ hơn vừa giận vừa sợ, mắt đỏ hoe, giọng run lên:

— Ai trong môn mà không biết Tử U Ngô Công là do chính sư thúc nuôi? Mau giao thuốc giải ra đây!

Ánh mắt Đoàn sư thúc chợt biến đổi.

Ông ta nhìn chằm chằm vào con rết chết trên tay Lý Hồng Quang, vẻ mặt thoáng qua một tia hoảng hốt rất khó nhận ra. Rồi như để chứng minh sự vô tội của mình, ông ta lập tức rút từ trong người ra một chiếc hộp gỗ màu tía, điêu khắc cực kỳ tinh xảo. Trên nắp hộp hiện rõ một lỗ thủng nhỏ, như bị thứ gì đó cắn xuyên qua.

Giọng ông ta đầy vẻ áy náy:

— Ta xin lỗi. Không hiểu sao đám côn trùng này lại thoát ra ngoài được.

Ông ta thở dài, ra vẻ bất đắc dĩ rồi nói tiếp:

— Nhưng các ngươi cũng đừng quá lo. Đây chỉ là loại độc nhẹ. Với thân thể đã được tôi luyện qua độc từ nhỏ của các ngươi, cùng lắm chỉ đau nhức một chút mà thôi.

Nói đến đây, ông ta vội lấy từ tay áo ra một chiếc bình sứ nhỏ, mở nắp, đổ ra ba viên thuốc màu đỏ thẫm.

— Ta có mang theo thuốc giải.

Ba người nhìn nhau một cái. Cơn đau buốt nơi vết cắn khiến họ không còn tâm trí nghi ngờ quá nhiều. Mỗi người nhận lấy một viên, bỏ ngay vào miệng nuốt xuống.

Hiệu quả đến gần như tức thì.

Chỉ trong vài hơi thở, cảm giác đau nhức dữ dội ở các vết cắn nhanh chóng tan đi. Chỗ da sưng đỏ cũng xẹp xuống rõ rệt.

Cả ba vừa thở phào, chưa kịp mừng—

Thì đúng lúc đó, Đoàn sư thúc bất ngờ ra tay.

Ầm!

Một quyền cực nặng nện thẳng vào ngực Lý Hồng Quang.

Cùng lúc ấy, hai cú đá như chớp đánh thẳng vào bụng hai nữ đệ tử.

Tất cả diễn ra quá nhanh.

Ba người hoàn toàn không kịp phòng bị, đồng loạt trúng đòn, văng mạnh ra sau, miệng phun máu tươi.

Trong mắt cả ba hiện rõ vẻ kinh hãi và không thể tin nổi.

Một người run giọng hỏi:

— Tại sao…?

Người còn lại cắn răng, gằn từng chữ:

— Chúng tôi đã đắc tội gì với sư thúc?

Đoàn sư thúc đứng giữa phòng khách, chậm rãi thu tay về, khóe miệng nhếch lên một nụ cười âm độc.

— Xuống địa phủ rồi… từ từ tìm hiểu.

Dứt lời, ông ta lập tức lao tới.

Thân ảnh như quỷ mị, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm vào chỗ hiểm. Trong nháy mắt, phòng khách trở thành chiến trường.

Ba người bị đánh phủ đầu nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần, lập tức phối hợp phản công.

Lý Hồng Quang xông chính diện, quyền cước mạnh mẽ như búa tạ.

Hai nữ đệ tử một trái một phải, thân pháp nhẹ như khói, ra tay hiểm độc, cố gắng ép Đoàn sư thúc vào thế bị động.

Nhưng chỉ sau vài lần va chạm, cả ba đồng thời biến sắc.

Bọn họ nhận ra…

Tốc độ chậm hơn trước.

Lực đánh yếu hơn trước.

Độc lực vận chuyển trong kinh mạch cũng như bị thứ gì đó chặn lại, vận hành khó khăn đến mức gần như tê liệt.

Ba người lập tức lui lại, ánh mắt chạm nhau trong kinh hoàng.

Lý Hồng Quang nghiến răng:

— Là… mấy viên thuốc đó?

Đoàn sư thúc cười gằn, ánh mắt đầy đắc ý.

— Đúng vậy.

Ông ta thong thả bước tới, như đang nhìn ba con thú mắc bẫy.

— Thân thể các ngươi từ nhỏ đã ngâm mình trong độc, muốn dùng độc trực tiếp hại chết các ngươi vốn không dễ. Nhưng thuốc giải thì khác.

Ông ta nhếch môi.

— Ba viên thuốc đó không giết người… mà chỉ khóa độc lực trong người các ngươi lại.

— Bây giờ, các ngươi chẳng khác gì lũ người thường.

Cả ba lập tức tái mặt.

Người phụ nữ vừa đau đớn vừa tuyệt vọng, cắn răng nói:

— Có phải vì bảo vật không? Nếu vậy… chúng tôi giao lại cho sư thúc!

— Hừ.

Đoàn sư thúc hừ lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt.

— Các ngươi nghĩ ta ngu đến mức đó sao?

Ông ta dừng lại, giọng trầm xuống, lạnh lẽo như rắn độc bò trên xương sống:

— Ta muốn bảo vật.

— Nhưng ta cũng không muốn bị cả môn phái truy sát.

— Chỉ cần các ngươi chết ở đây, lại mang tiếng là chiếm bảo vật bỏ trốn, vậy thì tất cả mọi tội lỗi đều sẽ do ba đứa các ngươi gánh lấy.

Lý Hồng Quang giận đến mắt đỏ ngầu, quát lớn:

— Ông thật thâm độc! Cướp bảo vật còn muốn diệt khẩu!

Hắn quay sang hai sư muội, gằn giọng:

— Các sư muội! Liều mạng với hắn!

Dứt lời, cả ba đồng thời lao lên.

Không còn đường lui.

Không còn chỗ để sợ hãi.

Chỉ còn sống hoặc chết.

Những tiếng va chạm nặng nề liên tiếp vang lên trong phòng khách. Ghế bàn đổ vỡ, chén trà văng tung tóe, mảnh sứ sắc lạnh bắn khắp nơi. Một chiếc đèn trần bị đánh trúng, phát ra tiếng nổ bụp khô khốc rồi vụt tắt.

Cả căn phòng chìm vào bóng tối.

Chỉ còn thứ ánh sáng lờ mờ hắt vào từ ngọn đèn ngoài sân xuyên qua cửa sổ.

Trong bóng tối, ba người cuối cùng cũng có được chút lợi thế. Thân pháp linh hoạt hơn, né tránh được những đòn đánh chí mạng của Đoàn sư thúc.

Nhưng đó cũng chỉ là chút kéo dài vô vọng.

Khoảng cách thực lực giữa đôi bên quá lớn.

Đoàn sư thúc đã bước vào cảnh giới nội kình, với công lực cảnh giới ngoại kình sơ cấp của hai sư muội và đỉnh phong của Lý Hồng Quang thì có thể duy trì trận đấu ngang ngửa nhưng bây giờ họ không vận được độc lực vì vậy công phu ngoại kình của họ là vô dụng 

Bại trận… chỉ còn là vấn đề thời gian.

Và đúng lúc ấy—

Lý Hồng Quang đột nhiên quát lên một tiếng trầm đục, rồi bất ngờ vung song chưởng, đánh mạnh vào sau lưng hai sư muội.

Ầm! Ầm!

Hai chưởng ấy không mang độc lực, nhưng lực tay thuần túy của hắn vẫn mạnh đến đáng sợ. Hai cô gái hoàn toàn không kịp đề phòng, thân thể như diều đứt dây, bị đánh văng thẳng về phía Đoàn sư thúc.

Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Đoàn sư thúc gần như phản xạ theo bản năng, lập tức vung hai tay ra, chộp lấy yết hầu của hai người.

Rắc!

Rắc!

Hai tiếng xương cổ vỡ vụn vang lên khô khốc trong bóng tối.

Hai cô gái chỉ kịp phát ra một tiếng “ặc” nghẹn lại trong cổ họng, rồi toàn thân mềm nhũn.

Khi Đoàn sư thúc buông tay, cả hai đã biến thành hai cái xác vô hồn.

Ông ta ném thi thể họ xuống đất, lập tức ngẩng đầu lên.

Nhưng Lý Hồng Quang… đã biến mất.

Sắc mặt Đoàn sư thúc lập tức trở nên dữ tợn.

— Khốn kiếp!

Ông ta lao đi như điên, lùng sục khắp căn biệt thự.

Phòng ngủ.

Nhà bếp.

Kho chứa đồ.

Gara.

Từng ngóc ngách đều bị lật tung.

Nhưng ngoài hai cái xác người giúp việc nằm chết cứng ở hành lang sau, trên cổ tay còn rõ dấu răng tím bầm của rết độc…

…thì không còn bất kỳ dấu vết nào của Lý Hồng Quang nữa.

Hắn đã trốn thoát.

Đoàn sư thúc tức giận đến mức gần như phát cuồng, điên cuồng đập phá đồ đạc trong biệt thự. Tiếng gỗ vỡ, kính nứt, đồ sứ tan tành vang lên dồn dập trong đêm khuya.

Phải rất lâu sau, ông ta mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.

Ánh mắt lạnh như băng quét qua hai cái xác nữ đệ tử nằm dưới sàn.

Ông ta ngồi xổm xuống, lục soát trên hai nạn nhân , rất nhanh đã lấy ra một chiếc hộp nhỏ đựng Huyền Thiếc Châm.

Cất món đồ vào người xong, ông ta lại cẩn thận thu hồi đám Tử U Ngô Công còn sót lại trong nhà, rồi không ngoảnh đầu thêm lần nào nữa, lặng lẽ rời khỏi căn biệt thự.

Trưa hôm sau, một đoàn gần hai mươi công an mặc sắc phục xanh sẫm tiến vào căn biệt thự.

Bọn họ chia thành nhiều tổ, nhanh chóng tỏa ra khắp khuôn viên và trong nhà để khám xét. Đi giữa nhóm người mặc sắc phục là hai người đàn ông trung niên mặc thường phục, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, rõ ràng không phải người bình thường.

Chẳng bao lâu sau, thêm nhiều công an trật tự và nhân viên y tế theo xe cứu thương lần lượt có mặt.

Bầu không khí trước căn biệt thự nhanh chóng trở nên nặng nề và căng thẳng.

Từng chiếc cáng được đưa vào.

Rồi từng thi thể được khiêng ra.

Bốn cái xác được phủ vải trắng lần lượt chuyển lên xe cứu thương

Đến cuối cùng, toàn bộ căn biệt thự bị phong tỏa hoàn toàn. Dây niêm phong được kéo quanh cổng sắt, dán kín các lối ra vào.

Cách đó vài chục cây số, trong một căn phòng nhỏ của nhà nghỉ ven đường, Lý Hồng Quang đang ngồi xếp bằng trên giường, hai mắt nhắm nghiền, hô hấp đều đặn. 

Rời khỏi biệt thự lợi dụng đêm tối hắn chạy nhanh hết mức không dám dừng lại. Khi ra tới đường lớn hắn may mắn quá giang được xe tải chạy vào khu dân cư, tìm đại một nhà trọ vào nghĩ ngơi và gọi một cú điện thoại.

Không khí trong phòng khá yên lặng.

Đứng cạnh cửa sổ là một người đàn ông tóc bạc, thần sắc điềm tĩnh, kiên nhẫn chờ hắn kết thúc việc điều tức.

Một lúc lâu sau, Lý Hồng Quang mới chậm rãi mở mắt.

Hắn thở ra một hơi thật dài, sắc mặt dù vẫn còn nhợt nhạt nhưng rõ ràng đã khá hơn trước rất nhiều.

Vừa mở mắt, hắn đã lạnh lùng lên tiếng:

— Tại sao các người đến trễ?

Giọng hắn mang theo cơn giận chưa tan, từng chữ như nghiến qua kẽ răng.

— Tôi đã gửi định vị từ trước đó một ngày. Chỉ chậm thêm một chút nữa thôi, tôi đã cùng chung số phận với hai sư muội ngu ngốc của mình rồi.

Người đàn ông tóc bạc không tỏ ra khó chịu. Ông ta chỉ chậm rãi quay người lại, giọng điềm đạm:

— Anh phải thông cảm.

Ông ta dừng một chút rồi nói tiếp:

— Chúng ta đang ở hải ngoại. Việc điều động người không thể nhanh như trong nước được.

Thấy sắc mặt Lý Hồng Quang vẫn còn khó coi, ông ta tiếp tục, giọng vẫn đều đều như cũ:

— Nhưng ít nhất anh vẫn còn sống.

— Thuốc giải đã uống, thương thế cũng ổn định. Ngoại kình đỉnh phong của anh đã khôi phục lại, vậy chuyện cũ cũng nên bỏ qua đi.

Nói đến đây, ánh mắt ông ta chợt trở nên sắc hơn.

Ông nhìn thẳng vào Lý Hồng Quang, từ tốn hỏi:

— Anh nói có thứ cần nộp cho tổ chức.

— Vậy… nó đâu?

Lý Hồng Quang im lặng trong chốc lát.

Ánh mắt hắn thoáng dao động, như thể vẫn còn chút do dự.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn thò tay vào trong áo, chậm rãi rút ra một quyển sách cũ.

Bìa sách đã ố vàng theo năm tháng, góc cạnh sờn mòn, trên mặt ngoài là những hàng chữ Hán cổ viết bằng mực đen đã nhạt màu.

Người đàn ông tóc bạc lập tức nhận lấy.

Ông ta mở sách ra, cẩn thận lật qua vài trang, ánh mắt chăm chú rà từng dòng chữ bên trong.

Một lúc sau, ông ta ngẩng đầu lên, khẽ hỏi:

— Anh nói… đây là bản gốc Vạn Độc thư của môn phái anh?

Lý Hồng Quang gật đầu.

Người đàn ông tóc bạc không nói ngay.

Ông ta chỉ nheo mắt nhìn hắn, ánh mắt sâu đến mức như muốn xuyên qua da thịt để tìm xem trong lời nói ấy có bao nhiêu phần thật giả.

Cuối cùng, ông ta mới khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy không hề ấm áp.

— Thú thật, tôi vẫn chưa nhìn ra quyển sách này có gì đặc biệt.

Ông ta lật thêm vài trang, giọng chậm rãi:

— Nội dung bên trong không có gì quá bí ẩn. Thậm chí, với người luyện độc, những bí quyết trong này còn khá tầm thường.

Ông khép sách lại, ngước nhìn Lý Hồng Quang:

— Nhưng anh lại nói Đại Giáo Chủ của môn phái anh vô cùng coi trọng nó, hơn nữa còn luôn mong tìm lại được nó.

Ông ta dừng lại, ánh mắt sắc lạnh hơn một chút:

— Vậy rốt cuộc… bí mật của nó nằm ở đâu?

Lý Hồng Quang nhún vai, vẻ mặt lạnh nhạt:

— Tôi không biết.

Hắn nói rất thản nhiên:

— Tôi chỉ nghe trong môn phái đồn như vậy.

Người đàn ông tóc bạc gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn bên cạnh.

Cốc. Cốc. Cốc.

Ông ta im lặng suy nghĩ một lúc lâu.

Sau cùng, ông khẽ gật đầu, giọng lại trở nên ôn hòa như cũ:

— Được rồi.

— Tôi sẽ mang nó về tổng bộ, để những chuyên viên bên đó nghiên cứu kỹ hơn, xem rốt cuộc nó có giấu bí mật gì hay không. Nếu thật sự nó quý giá công lao của anh sẽ được ghi nhận

Nói xong, ông ta cẩn thận đặt quyển Vạn Độc thư vào trong chiếc vali đen mang theo bên người, rồi khóa lại.

Sau đó, như thể chuyện vừa rồi chỉ là một việc rất bình thường, ông ta đổi sang chủ đề khác:

— Khoảng hai tuần nữa, ở Campodia sẽ có một buổi đấu giá ngầm.

Ông ta nhìn Lý Hồng Quang, giọng bình thản nhưng đầy ẩn ý:

— Nghe nói trong phiên đấu giá đó sẽ xuất hiện một bảo vật rất đặc biệt.

Khóe môi ông ta hơi nhếch lên:

— Nếu anh không sợ bị phát hiện… có thể đi cùng.

 


Friday, March 13, 2026

SỰ CỐ VỀ NHIỄM CEREULIDE CỦA SỮA CÔNG THỨC Ở NHÀ MÁY NESTLE HÀ LAN

 Từ tháng  12/2025, thông tin thu hôì sữa công thức dành cho trẻ sơ sinh của Nestle đã được công bố. Thông tin này không chỉ gây hoang mang, lo lắng cho người tiêu dùng mà còn thúc đâỷ hành động của các nhà sản xuất, nhà cung cấp, cơ quan chức năng, các chuyên viên an toàn thực phẩm… trong việc khắc phục sự cố và thiết lập hành động phòng ngừa. Bài viết này khởi đầu từ thắc mắc: “Tại sao một tập đoàn có hệ thống quản lý chất lượng nghiêm ngặt như Nestle lại có thể để xảy ra sự cố này” & tôi xin được phép tiếp cận với dạng “Problem Solving - Giải quyết vấn đề” dựa trên các thông tin chính thức từ Nestle và các cơ quan chức năng để thành bài học kinh nghiệm cho người trong nghề.

Thông tin tổng hợp từ:

-       Sequence of events: Infant Formula Recall (29 January 2026) - Nestle https://share.google/rLBhderukJ3zeoEbg

-       Cereulide incident (by European Commission)

https://food.ec.europa.eu/food-safety/acn/acn-incidents/cereulide-incident_en

1. Vấn đề:

- Đâù tháng 12/2025, Nestle nhận kết quả xác nhận xuất hiện dạng vết chất Cereulide trong sản phẩn sữa công thức do nhà máy Nestle Hà Lan sản xuất.

- Để hiểu rõ vấn đề thì đầu tiên phải có đôi dòng về Cereulide: Cereulide là độc tố gây nôn (emetic toxin) được tạo ra bởi một số chủng vi khuẩn Bacillus cereus trong thực phẩm, đặc biệt bền vững với nhiệt độ cao, không bị phá hủy bởi quá trình thanh trùng, tiệt trùng. Độc tố này gây ngộ độc thực phẩm nhanh chóng (sau 30 phút đến 6 giờ), triệu chứng nôn mửa dữ dội, đau bụng, có thể gây suy gan cấp, phù não ở trẻ em.

- Vấn đề này được phát hiện như thế nào? Cuối tháng 11/ 2025, sau đợt kiểm tra định kỳ thiết bị mới trên dây chuyền sản xuất sản phẩm đã phát hiện lượng rất nhỏ Cereulide trong các mẫu thử.

-> Nghĩa là (1)Cereulide không phải là một chỉ tiêu kiểm tra thường xuyên của thành phẩm mà chỉ phát hiện ở một kỳ kiểm tra đặc biệt sau khi lắp đặt thiết bị. (2) Việc kiểm tra Bacillus cereus trước khi xuất hàng cho mỗi lô thành phẩm (nếu có) không thể khẳng định không có độc tố Cereulide vì độc tố này có thể đã sinh ra trước khi Bacillus cereus bị tiêu diệt -> điều này sẽ giúp chúng ta hiểu khó khăn của Netsle trong việc phát hiện, vì sao cần nhiều thời gian để truy tìm nguyên nhân, truy xuất và số lượng lô thành phẩm ảnh hưởng sẽ ở nhiều lô, nhiều ngày sản xuất.

- Số lượng sản phẩm ảnh hưởng: theo thông tin ban đầu (20/12/2025) có 25 lô hàng bị ảnh hưởng và đã được thông báo thu hồi công khai đợt 1. Sau khi điều tra nguyên nhân mở rộng, số lô bị ảnh hưởng đã tăng lên và được tiếp tục cập nhật trên trang web của Nestle tại các quốc gia có phân phối sản phẩm.

- Giá trị/ Chi phí: Các nhà phân tích ước tính mức độ thiệt hại có thể lên tới 1,3 tỷ USD, trong khi tuyên bố của Nestlé tác động này chỉ dưới 0,5% doanh số bán hàng.

2. Nguyên nhân:

- Netsle đã lập tức điều tra để tìm nguyên nhân gốc rễ, bao gồm kiểm tra lại toàn bộ nguyên liệu sản phẩm.

- 23/12/2025, kết quả kiểm tra ban đầu cho thấy nguồn nhiễm đến từ một hỗn hợp dầu được sử dụng để sản xuất sữa công thức cho trẻ sơ sinh tại một số nhà máy của Nestle. Thông tin này được xác nhận vào ngày 24/12/2025. Và hỗn hợp dầu này có chứa acid arachidonic (ARA), được cung cấp bởi một nhà cung cấp trong ngành toàn cầu (lúc này Nestle chưa thông tin tên cụ thể tên NCC).

3. Khắc phục/ Hành động khắc phục/ Hành động phòng ngừa:

3.1. Khắc phục:

- 11/ 2025: Nestle dừng sản xuất và tháo dỡ dây chuyền để kiểm tra các bộ phận mới được lắp đặt.

- 20/12/2025: Thu hồi tất cả các sản phẩm được sản xuất kể từ khi lắp đặt thiết bị bằng cách:

  • Phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng (tại Hà Lan & các nước ảnh hưởng) để thu hồi tự nguyện các lô đã sản xuất (tổng cộng 25 lô tại 16 quốc gia châu Âu).
  • Thông báo cho khách hàng, đối tác và người tiêu dùng v/v thu hồi này.

=> Đây là thu hồi công khai đợt 1. Trong thông báo thu hồi tự nguyện, Nestle nhấn mạnh việc thu hồi theo nguyên tắc thận trọng tối đa, như một biện pháp phòng ngừa và tuân thủ theo các quy trình chất lượng và an toàn sản phẩm nghiêm ngặt của Nestlé. (Tính đến thời điểm này, chưa có quy định về mức Cereulide của cơ quan chức năng  dành cho thực phẩm nên việc thu hồi tự nguyện của Nestle thể hiện sự cam kết của Nestle đối với sức khoẻ người tiêu dùng).

3.2. Hành động khắc phục:

- Ngưng sử dụng tất cả hỗn hợp chứa dầu ARA từ NCC đã phát hiện.

- Chặn phân phối tất cả sản phẩm sữa công thức dành cho trẻ sơ sinh liên quan.

- 29/12/2025: thông báo cho NCC dầu ARA v/v nhiễm Cereulide.

- 30/12/2025: cảnh báo toàn ngành thông qua các hiệp hội thương mại (SNE và ISDI) để các nhà sản xuất khác có thể hành động nhằm bảo vệ an toàn cho trẻ sơ sinh. (lúc này tên NCC được công bố là Cabio Biotech – Trung Quốc).

- 23/12/2025 – 03/01/2026: mở rộng phân tích chuyên sâu các mẫu dầu ARA lưu (tổng cộng hơn 400 mẫu) để xác định phạm vi của sự cố, xác định các lô sản phẩm cần thu hồi.

- 2/1/2026: thông báo thu hồi cho các cơ quan chức năng tại các quốc gia ảnh hưởng.

- 5/1/2026: thu hồi công khai đợt 2 (dựa trên thông tin cập nhật và kết quả kiểm tra mở rộng). Trong thông báo thu hồi tự nguyện, Nestle nhấn mạnh việc thu hồi theo nguyên tắc thận trọng tối đa, như một biện pháp phòng ngừa và tuân thủ theo các quy trình chất lượng và an toàn sản phẩm nghiêm ngặt của Nestlé. (Tính đến thời điểm này, chưa có quy định về mức Cereaulide của cơ quan chức năng  dành cho thực phẩm nên việc thu hồi tự nguyện của Nestle thể hiện sự cam kết của Nestle đối với sức khoẻ người tiêu dùng).

3.3. Hành động phòng ngừa

Câu chuyện phòng ngừa không chỉ dừng lại ở nhà sản xuất mà chắc chắn cần cơ quan chức năng vào cuộc.

- 30/01/2026: Cơ quan chức năng châu Âu, Cơ quan ATTP châu Âu (EFSA) đã đánh giá rủi ro để xác định liều tham chiếu cấp tính (ArfD) nhằm quản lý rủi ro trong sữa công thức. Dựa trên đánh giá: Nồng độ cereulide vượt quá 0,054 μg/L trong sữa công thức cho trẻ sơ sinh 0,1 μg/L trong sữa công thức giai đoạn sau có thể vượt quá liều tham chiếu cấp tính (ARfD) đã được xác định.

(Định nghĩa ArfD: lượng tối đa một chất có trong thực phẩm/nước uống mà một người có thể tiêu thụ trong 24 giờ hoặc ít hơn mà không gây rủi ro sức khỏe đáng kể).

- Bên cạnh đó, EFSA đã giới thiệu một phương pháp kiểm nghiệm để phát hiện sự hiện diện của cereulide trong sữa công thức dạng bột.

- 25.02.2026: EU ban hành quy định 2026/459 khẩn cấp tăng cường kiểm soát dầu ARA từ Trung Quốc: bằng cách kiểm tra báo cáo kết quả Cereulide trước khi nhập và lấy 50% mẫu kiểm tra tại biên giới với quy định Cereulide không phát hiện (EU quy định phương pháp kiểm là ISO 18465 LC-MS/MS, LOD 0.1μg/kg).

NHẬN XÉT VÀ VỀ CÁCH XỬ LÝ SỰ CỐ CỦA NESTLE VÀ CÁC BÊN LIÊN QUAN:

Với góc nhìn của một người trong nghề quản lý chất lượng thực phẩm, tôi đã theo dõi sự cố trên và có những nhận xét sau:

- Khi sự cố xảy ra, Nestle đã nhanh chóng cô lập, thu hồi, điều tra nguyên nhân dù cho mức nhiễm “Cereulide” chưa được quy định bởi luật. Đó là một chỉ tiêu được phát hiện trong một dịp đặc biệt (thẩm tra sau lắp đặt thiết bị) dẫn đến số lượng thành phẩm liên quan là rất nhiều (Tôi có thể hiểu: 1. Khi phát hiện dạng vết Cereulide sau lắp đặt thiết bị, Nestle đã khoanh vùng các lô sản phẩm từ ngày lắp đặt thiết bị (bao gồm truy ngược NVL dùng cho các lô này). 2. Khi phát hiện Cereulide từ ARA, Nestle lại tiếp tục truy xuôi các lô thành phẩm có sử dụng lô NVL nhiễm). Nestle đã chia sẻ những khó khăn của họ trong việc kiểm 400 mâũ (trung bình 60 mẫu/ ngày) trong thời gian nghỉ lễ (từ ngày 23/12/2025 đến 03/01/2026). Điều này cho thấy cố gắng của họ trong việc xác định và ngăn chặn rủi ro một cách nhanh nhất có thể.

- Việc thu hồi tự nguyện theo nguyên tắc thận trọng tối đa đã thể hiện sự minh bạch, liêm chính và trách nhiệm với khách hàng cho dù sự ảnh hưởng về kinh tế là không nhỏ và cũng như khả năng làm lung lay niềm tin khách hàng với danh tiếng của Nestle.

- Sự cố này không dừng lại ở Nestle mà đã lan rộng cả chuỗi cung cấp bởi các nhà sản xuất khác cũng sử dụng cùng nguồn ARA. Việc này đã dẫn đến cơ quan chức năng phải gấp rút ban hành các quy định kiểm soát.

- Nếu nhìn một bức tranh toàn cảnh, Nestle đang là một kẻ có lỗi vì đã phân phối sản phẩm có rủi ro đến người tiêu dùng hay Nestle chính là người tiên phong (từ nguyên tắc thận trọng tối đa của mình) để buộc các cơ quan chức năng, nhà sản xuất, nhà cung cấp kiểm soát một chỉ tiêu độc tố mới – Cereulide trong ngành sản xuất sữa cho trẻ nhỏ?

TRĂN TRỞ CỦA NGƯỜI TRONG NGHỀ QUẢN LÝ CHẤT LƯỢNG VÀ AN TOÀN THỰC PHẨM:

Thật sự ban đầu tôi viết bài này chỉ với mục đích tìm hiểu về rõ hơn về sự cố mà các trang tiếng Việt không đề cập tới. Tuy nhiên, càng tìm hiểu, tôi càng bị cuốn vào và đến lúc này trong đầu vẫn còn bao câu hỏi còn trăn trở (mà tôi xin hẹn ở phần 2). Là một người quản lý chất lượng thực phẩm, tôi ngày càng thấm thía hơn về sứ mệnh của nghề nghiệp của mình: bảo vệ sức khoẻ người tiêu dùng, mang lại cho họ những sản phẩm an toàn và chất lượng. Để làm được điều đó cần cả trí tuệ và đạo đức. Sau sự cố này, liệu người tiêu dùng còn niềm tin vào hệ thống quản lý chất lượng và những người làm việc trong hệ thống đó không? Trong phần tiếp theo, tôi quyết đi tìm nguyên nhân gốc rễ tại sao độc tố Cereulide đã vượt qua hàng rào kiếm soát của QA/QC, chuyên viên an toàn thực phẩm, nhà khoa học, nhà lập pháp, cơ quan chức năng về ATTP… để tìm ra khoảng cách giưã kiến thức mà chúng ta đang có và những rủi ro mà ta đối mặt.

Ngày 09/03/2026,

Đoàn Ngọc Hải Đăng.

Tôi là tu sĩ- Chương 36: Chiến đấu

Đột nhiên, Long nhận ra vị trí của Sở Minh Hào đã trống không từ lúc nào. Linh tính mách bảo về một chuyện chẳng lành, anh lập tức đứng bật ...