Ba mươi phút trôi qua, hai võ sư — một thuộc Vovinam, một thuộc Taekwondo — lần lượt ghi tên đăng ký. Khi kim đồng hồ gần chạm mốc một giờ, một thanh niên trẻ bất ngờ bước đến bàn ban tổ chức.
— Cậu theo môn phái nào? — người
phụ trách hỏi.
—
Tôi không theo môn phái. Tự học.
Ban
tổ chức nhìn nhau, lộ vẻ do dự.
—
Đây là trận đấu nghiêm túc. Dù có quy định an toàn, người tham gia vẫn phải có
căn bản võ thuật rõ ràng.
Thanh
niên gật đầu, giọng bình thản:
—
Tôi chịu được.
Ánh
mắt ban tổ chức lướt nhanh qua thân hình không mấy cường tráng của cậu, rồi lắc
đầu:
—
Cậu cần có môn phái hoặc đơn vị bảo trợ. Chúng tôi không thể cho phép tùy tiện.
Không
tranh cãi thêm, thanh niên quay sang Somchai, nói vài câu bằng tiếng Anh.
Somchai khẽ nhướng mày, liếc sang Huy. Ít phút sau, Huy bước tới bàn ban tổ
chức, trao đổi ngắn gọn nhưng dứt khoát.
Sau
một hồi bàn bạc căng thẳng, ban tổ chức cuối cùng cũng gật đầu, ghi tên thanh
niên vào danh sách.
Thời
gian đăng ký kết thúc. Những người tham gia thách đấu được hướng dẫn vào hậu
trường thay đồ, chuẩn bị cho các trận kế tiếp. Theo thể thức vừa công bố,
Somchai sẽ lần lượt giao đấu với từng võ sư Việt Nam — và chuỗi thách đấu này
chỉ dừng lại khi Quyền Vương Thái Lan bị đánh bại.
Trận
đầu là Somchai đấu với võ sư Taekwondo.
Dưới
ánh đèn trắng gắt của sàn đấu, võ sư Taekwondo bước ra trước tiên. Anh cao ráo,
thân hình gọn gàng, cơ bắp săn chắc đúng chuẩn võ sĩ thi đấu đối kháng. Bộ
dobok trắng được cột gọn, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn giữ lễ nghi. Anh cúi chào
Somchai theo đúng quy cách, rồi lùi về tư thế thủ, chân trước nhẹ, gót sau nhón
cao—tư thế đặc trưng của Taekwondo, sẵn sàng tung cước.
Somchai
đáp lại bằng một cái cúi đầu hờ hững. Anh ta thả lỏng vai, hai tay buông thấp,
trọng tâm dồn chắc xuống chân trụ—tư thế Muay Thái quen thuộc, nặng nề nhưng
đầy uy lực.
Tiếng
còi vang lên.
Võ
sư Taekwondo là người chủ động trước. Anh lướt lên một nhịp ngắn, tung cú đá
thẳng thăm dò, mũi chân nhắm vào bụng đối thủ. Somchai nghiêng hông né nhẹ, cú
đá sượt qua trong gang tấc. Ngay lập tức, võ sư Việt nối tiếp bằng cú đá vòng
cầu, chân xoay như roi quất, tốc độ nhanh và gọn.
Bốp!
Cú
đá trúng vào cẳng tay Somchai đang giơ lên đỡ. Lực không nhỏ, khiến khán đài rộ
lên tiếng xì xào. Võ sư Taekwondo càng thêm tự tin, liên tục di chuyển,
đánh–rút–đánh, tận dụng ưu thế tốc độ. Một cú đá lốc xoáy xoay người đẹp mắt
được tung ra, mũi chân lướt sát quai hàm Somchai.
Nhưng
Somchai chỉ lùi nửa bước.
Ánh
mắt anh ta tối lại.
Khi
võ sư Taekwondo vừa tiếp đất, Somchai bất ngờ áp sát. Một cú đá thấp bằng ống
chân quét mạnh vào đùi trước.
Bịch!
Chân
trụ của võ sư Việt chấn động, nhịp di chuyển chậm đi thấy rõ. Chưa kịp điều
chỉnh, Somchai đã chen thẳng vào tầm gần, khóa cổ, kéo đối phương sát lại. Đầu
gối hắn giật lên như lò xo nén chặt.
Bụp!
Một
cú lên gối vào hông, rồi thêm cú nữa vào ngực. Võ sư Taekwondo gắng chống cự,
đẩy vai thoát ra, lùi nhanh để lấy lại khoảng cách. Anh bật lên tung cú đá
ngang nhằm chặn đà tiến của Somchai.
Nhưng
Somchai không né.
Hắn
xoay người, dùng cẳng tay gạt mạnh cú đá, đồng thời phản công bằng một cú đá
vòng cực nặng. Ống chân quét trúng phần thân trên của võ sư Taekwondo, lực va
chạm khiến cả cơ thể anh bị hất ngang.
Võ
sư Việt loạng choạng, lùi liên tiếp về mép sàn. Chưa kịp đứng vững, Somchai đã
dồn bước, tung thêm một cú đạp thẳng như búa đóng cọc.
Ầm!
Võ
sư Taekwondo bị đẩy bật ra khỏi sàn đấu, thân người rơi xuống khu vực an toàn
bên ngoài. Trọng tài lập tức thổi còi, giơ tay ra hiệu kết thúc.
Mọi
việc diễn ra không tới 15 phút
Khán
đài nổ tung tiếng reo hò.
Somchai
đứng giữa sàn, thở đều, gương mặt không hề lộ vẻ mệt mỏi. Anh ta quay sang nhìn
khu vực võ sĩ Việt vừa rơi xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy khiêu
khích—một chiến thắng gọn gàng, áp đảo, và đầy sức nặng.
Trọng
tài nắm tay Somchai lên tuyên bố chiến thắng. Giửa các trận đấu Somchai được
phép nghỉ 30 phút nhưng anh ta không rời khán đài hướng về võ sư Vovinam và
ngoắt tay
Nhiều
người bên dưới có chút khó chịu với thái độ coi thường của Somchai, nhưng cách
ra chiêu nhanh và độc của anh ta đã thỏa mãn khao khát bạo lực trong lòng khán
giả. Tiếng vổ tay vang lên khi võ sư Vovinam tiến về sàn đấu. Sau thất bại của
võ sư Taekwondo, võ sư Vovinam có chút lo lắng tuy nhiên ông vẫn đề nghị
Somchai nghỉ 30 phút. Tuy nhiên, Somchai không đồng ý anh ta nói bằng tiếng
Anh:
-
Tiệc mừng đã dọn ra rồi tôi muốn tham dự sớm. Tôi sẽ kết thúc với anh trong 10
phút.
Thái
độ ngạo mạn của anh ta đã chọc giận võ sư Việt nhưng ông vẫn kiên quyết không
lên đài để dành chút ưu thế. Somchai tức giận và dọa sẽ cho anh thảm bại hơn
đối thủ trước.
Thời
gian đủ 30 phút, võ sư Việt chậm rãi đi lên đài thi đấu
Võ
sư Vovinam bước lên sàn trong tiếng cổ vũ vang dội. Anh khoảng hơn ba mươi
tuổi, thân hình rắn rỏi, ánh mắt cương nghị. Bộ võ phục xanh lam truyền thống
nổi bật dưới ánh đèn trắng của sàn đấu. Anh chắp tay chào khán giả, rồi cúi
người chào Somchai theo lễ võ đạo.
Somchai
chỉ gật nhẹ đầu, vẻ mặt lạnh lùng.
Tiếng
còi vang lên.
Võ
sư Vovinam chủ động tấn công trước. Anh lướt nhanh bằng bộ pháp linh hoạt, tung
đòn đá tạt ngang nhắm vào sườn Somchai. Cú đá gọn, nhanh, mang tính thăm dò
nhưng vẫn đủ lực.
Somchai
lùi nửa bước, dùng cẳng tay đỡ, ngay lập tức phản công bằng cú đá thấp quen
thuộc quét mạnh vào đùi trụ đối phương.
BỐP!
Võ
sư Việt khẽ khựng lại nhưng vẫn giữ thăng bằng. Anh lập tức áp sát, tung liên
hoàn đấm – chỏ ngắn, kết hợp đòn quét chân móc sau đặc trưng của Vovinam nhằm
phá trụ.
Khán
giả ồ lên.
Somchai
bị ép lùi lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó.
Nhưng
chỉ trong khoảnh khắc, hắn xoay hông, chặn đòn quét bằng đầu gối, rồi bất ngờ
kéo đối phương vào thế khóa Muay Thái. Hai cánh tay Somchai khóa chặt cổ và
vai, thân hình như khối thép áp sát.
HẮC!
Một
cú gối thẳng vào thân người được tung ra. Võ sư Vovinam gồng người chịu đòn,
lập tức phản kích bằng đòn chỏ xéo đánh vào ngực Somchai để thoát kìm.
Thoát
ra được nửa bước, võ sư Việt không chần chừ, bật người tung đòn bay kẹp cổ– thế
đánh đẹp mắt và đầy uy lực.
Nhưng
Somchai đọc được ý đồ.
Anh
ta nghiêng người, dùng vai húc lệch quỹ đạo, đồng thời phản đòn bằng cú chỏ từ
dưới lên. Đòn đánh không trúng điểm hiểm nhưng đủ làm võ sư Việt mất thăng bằng
khi tiếp đất.
Khoảnh
khắc đó, Somchai lao lên.
Một
cú đá vòng quất thẳng vào thân người, tiếp nối là đòn gối dồn ép khiến võ sư
Vovinam ngã quỵ xuống sàn.
Trọng
tài lập tức áp sát.
Võ
sư Việt chống tay định đứng dậy. Nhưng Somchai không lùi ra như quy định thông
thường. Hắn tiến thêm nửa bước, vung tay xuống trong một động tác thừa, ép mạnh
cánh tay đang chống đất của đối phương.
RẮC!
Một
âm thanh khô khốc vang lên.
Võ
sư Vovinam đau đớn ngã hẳn xuống, ôm cánh tay. Khuôn mặt anh tái đi vì đau
nhưng vẫn cố giữ im lặng.
Khán
đài chấn động.
“Chơi
xấu rồi!”
“Hắn
cố tình!”
Trọng
tài lập tức chen vào, đẩy Somchai lùi lại và ra hiệu dừng trận đấu. Đội ngũ y
tế nhanh chóng lên sàn.
Somchai
quay đi, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt, như thể tất cả chỉ là tai nạn không
đáng bận tâm.
Trọng
tài giơ tay tuyên bố chiến thắng cho Somchai, nhưng tiếng vỗ tay lần này lẫn
rất nhiều tiếng phản đối.
Một
bầu không khí nặng nề bao trùm sàn đấu.
Somchai
vẫn đứng đó — Quyền Vương bất bại, nhưng trong mắt nhiều người, chiến thắng này
đã nhuốm màu u ám.
Somchai
ngẩng cằm, ánh mắt kiêu ngạo quét thẳng về phía thanh niên trẻ, khóe môi nhếch
lên đầy khinh miệt.
—
Come here, kid. Đến lượt nhóc rồi. Tôi không muốn mất thời gian.
Ánh
đèn trên sàn đấu đồng loạt hướng về chàng trai trẻ. Tóc cắt ngắn gọn gàng, áo
thun xám giản dị, dáng người thanh mảnh—trông chẳng khác nào một sinh viên đại
học. Giữa không khí căng thẳng của đấu trường, cậu đứng đó, bình thản đến lạ.
Somchai
cau mày. Thái độ dửng dưng ấy khiến anh ta khó chịu hơn mọi lời thách thức. Hắn
buông thêm vài câu khiêu khích, nhưng thanh niên vẫn khoanh tay, đứng yên tại
chỗ, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng đối phương, như thể tất cả ồn ào xung quanh
đều không liên quan đến mình.
Khi
trọng tài ra hiệu thời gian nghỉ ba mươi phút đã kết thúc, thanh niên mới chậm
rãi bước lên sàn đấu. Từng bước chân đều đặn, không nhanh không chậm, tựa như
đang đi vào một buổi tập quen thuộc chứ không phải một trận thách đấu sinh tử.
Sự
chênh lệch về vóc dáng giữa hai người hiện ra rõ rệt dưới ánh đèn. Một bên là
Somchai—thân hình lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn; bên kia là chàng trai trẻ mảnh
khảnh, vai áo thun còn phẳng phiu. Khán đài rì rầm lo lắng. Sau những gì vừa
chứng kiến—hai võ sư hàng đầu của các môn phái lớn lần lượt gục ngã—nhiều người
không khỏi tự hỏi: số phận của thanh niên này rồi sẽ thảm khốc đến mức nào?
Khán
giả xì xào.
Không
ai biết cậu ta là ai. Không thuộc môn phái nào. Không ai quen mặt.
Somchai
khoanh tay, thách thức:
-
Được. Tao sẽ dạy mày biết lễ độ.
Chuông
chưa kịp vang, Somchai đã lao tới như mũi tên thép. Hắn bật người lên tung cú
gối bay — đòn sở trường đã hạ không biết bao nhiêu đối thủ.
Nhưng
thanh niên vẫn đứng yên.
Mọi
người tưởng cậu hoảng sợ.
Nhưng
trong khoảnh khắc đầu gối gần chạm mặt cậu, thân hình thanh niên biến mất.
Không
ai kịp thấy cậu di chuyển như thế nào.
Chỉ
nghe BỐP! một tiếng như roi quất.
Somchai
bị đá thẳng vào mạn sườn, bay lệch sang một bên gần nửa mét. Hắn lăn xuống
thảm, trượt dài đến sát mép.
Cả
hội trường nghẹt thở.
-
Trời đất… cái gì vậy?
-
Tốc độ… sao nhanh vậy?!
Somchai
chống tay bật dậy, mắt đỏ lên vì đau và nhục. Hắn gào:
-
Again!
Hắn
lao vào lần nữa, siết đòn chỏ — gối — đá theo chuỗi liên hoàn như cơn cuồng
phong.
Thanh
niên né từng đòn nhỏ như một vũ điệu. Mỗi cú tránh của cậu đều gọn gàng đến mức
lạnh người — trượt nửa bước, xoay hông, nghiêng vai, nhún nhẹ đầu gối… không
một động tác thừa.
Sau
khi né liên tục ba đòn liền, thanh niên lại xuất hiện ngay bên cạnh Somchai.
VỤT!
Cậu
tung cú đá ngang thấp, nhanh đến mức mắt người thường chỉ thấy một vệt mờ bạc.
BỐP!
Somchai
quỵ xuống, mặt méo đi. Chưa kịp thở, cú đá thứ hai đã quét tới từ hướng ngược
lại.
CHÁT!
Tiếng
xương va nhau nghe rợn người. Somchai bật ngửa, nằm bẹp như con cá vừa bị quăng
lên bờ.
Thanh
niên vẫn không buông tha. Anh xoay người, bật chân lên, giáng một cú đá vòng
cầu—nặng, dứt khoát, nhanh như bão tố.
ẦM!
Somchai
văng khỏi thảm, đập mạnh vào cột gỗ phía sau. Hắn gào một tiếng đau đớn, rồi
gục xuống, không đứng dậy nổi.
Không
khí nổ tung.
-
Trời ơi!!
-
Ai vậy?! Là ai mà kinh khủng như thế?!
-
Tốc độ… không thể tin được!
Khán
giả đứng bật cả dậy. Một số người nhìn đôi chân thanh niên bằng ánh mắt hoảng
sợ — đôi chân gầy nhưng đầy lực, giống hệt lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ.
Anh
không nhìn Somchai nữa. Chỉ lạnh nhạt nói một câu:
-
Thùng rổng mà kêu to.
Sau
đó anh quay lưng rời khỏi thảm.
Huy cùng vài người
vội vàng lao tới đỡ Somchai. Võ sĩ Thái đứng không vững, gương mặt tái đi, ánh
mắt thất thần dõi theo bóng lưng cậu thanh niên đang lặng lẽ rời khỏi sàn đấu.
Trong suốt sự nghiệp thi đấu của mình, Somchai chưa từng thua thảm hại như vậy
— lại bại dưới tay một kẻ trẻ tuổi, vô danh.
Nhưng đôi mắt anh ta
lúc này chỉ là sự kính sợ. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi giao đấu, Somchai đã
nhận ra một sự thật khiến hắn lạnh sống lưng: đối phương chưa hề dùng hết sức.
Những chiêu thức tung ra nhanh đến mức hắn không kịp nhìn rõ, càng không thể
phân biệt thuộc môn phái nào. Tất cả những gì hắn cảm nhận được chỉ là áp lực
nghiền nát và cảm giác hoàn toàn bị áp đảo.
Somchai khẽ lắc đầu,
nụ cười kiêu ngạo ban đầu đã biến mất không còn dấu vết. Hắn lê từng bước nặng
nề về chỗ ngồi, lưng còng xuống như vừa gánh một thất bại quá lớn so với lòng
tự tôn của mình. Anh ta nói khẻ hai từ “Cổ Võ”
Ngay khi ban tổ chức chuẩn bị tuyên bố kết thúc buổi thi đấu, một võ sư thuộc võ đường lớn ở Quận 5 bất ngờ bước lên sàn.
No comments:
Post a Comment