Wednesday, April 8, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

 Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên trong:

— Em xem clip rồi… Anh làm em sợ muốn chết. Hứa với em, đừng đi tìm kẻ đó nữa.

Huy im lặng. Lòng tự tôn trong anh vẫn còn đó, khát khao rửa nhục vẫn âm ỉ cháy. Nhưng những lời Somchai nói tối qua về hai người kia—có thể là võ giả thuộc Cổ Võ—khiến anh không khỏi suy nghĩ. Trước đây anh chưa từng tin vào những thế lực thần bí, nhưng tận mắt chứng kiến thân thủ của họ, anh mới nhận ra mình chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. Anh khẽ thở dài, vỗ nhẹ lên tay Linh:

— Anh biết rồi.

Nói xong, anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng:

— Vất vả cho em phải bay ra đây. Ông nội thế nào rồi? Có khá hơn không?

Linh buồn bã lắc đầu:

— Đã một tuần rồi… ông vẫn vậy, thậm chí còn ngủ nhiều hơn. Sau hội chẩn, bác sĩ đề nghị cấy thiết bị vào não để kích thích, nhưng khả năng thành công không cao. Nếu thất bại… ông sẽ không bao giờ tỉnh lại. Chú Hai với cô Út vẫn chưa quyết định.

Vì chăm sóc ông nội, Linh không thể theo Huy ra Phú Quốc, nhưng cô vẫn xem trực tiếp trận đấu qua livestream. Khi thấy Huy bị đánh văng xuống sàn, tim cô như ngừng đập. Cô lập tức gọi điện, dù anh nói không sao, cô vẫn không yên tâm, xin nghỉ phép bay ra ngay trong đêm, rồi ở lại bệnh viện từ đó.

Đúng lúc ấy, An Nhiên đẩy cửa bước vào. Cô thoáng bối rối khi thấy Linh đang chuẩn bị tô phở cho Huy. Phần ăn sáng cô mang theo bỗng trở nên dư thừa. Cô ngượng ngùng lên tiếng:

— Xin lỗi… tôi không biết chị đến nên đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh Huy…

Huy liền lên tiếng hóa giải:

— Đã mang tới rồi thì bày ra ăn chung đi. Mọi người chắc cũng chưa ăn gì.

Linh hơi lúng túng khi gặp lại An Nhiên, nhưng vẫn gật đầu, cùng dọn thức ăn.

Trong suốt bữa sáng chủ yếu là Huy và Linh nói chuyện với nhau, câu chuyện xoay quanh trận đấu vừa qua và tình trạng của ông nội. An Nhiên ngồi bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe.

Dù đã chia tay từ lâu, nhìn Huy và Linh thân mật bên nhau, trong lòng cô không khỏi dâng lên cảm giác khó chịu. Công việc ở Việt Nam của cô đã kết thúc, nhưng chẳng hiểu vì sao cô vẫn nấn ná ở lại, thậm chí còn theo Huy ra tận Phú Quốc. Huy vẫn đối xử với cô một cách nhiệt tình vui vẻ, như thể giữa họ chưa từng chia tay. Nhưng cô hiểu rõ, trái tim anh đã không còn thuộc về cô nữa.

Khi còn quen nhau, cô từng thấy Huy khá nhàm chán. Anh chỉ đam mê lập trình và võ thuật, không giỏi chiều chuộng con gái. Cô chấp nhận ở bên anh phần nhiều vì bối cảnh gia đình của Huy: anh là con trai cả của một tỷ phú người Mỹ gốc Việt, ngoại hình lại cuốn hút, hơn nữa mẹ cô có mối quan hệ thân thiết với gia đình Huy. Việc trở thành vợ anh, khi ấy, dường như là điều hiển nhiên.

Mọi thứ thay đổi trong một lần cô về Hong Kong dự sinh nhật bà nội. Tại đó, cô gặp Lục Diễn Chi—bạn thân của em họ. Người đàn ông này lập tức để lại ấn tượng mạnh mẽ: từ ngoại hình, khí chất đến cách cư xử đều toát lên vẻ nam tính và cuốn hút. Sự theo đuổi nhiệt tình của anh ta khiến cô dần so sánh với Huy. Không biết từ khi nào, hình bóng của Lục Diễn Chi đã lấn át người cũ.

Cô bắt đầu thường xuyên trở về Trung Quốc, từ chối theo Huy về Việt Nam. Tình cảm giữa hai người nhạt dần, cho đến khi Huy phát hiện những bức ảnh thân mật giữa cô và Lục Diễn Chi trong điện thoại. Cuộc cãi vã hôm đó trở thành dấu chấm hết. Anh trách cô phản bội, còn cô lại trách anh xâm phạm quyền riêng tư.

Sau khi chia tay, cô trở về Trung Quốc. Ban đầu làm việc trong công ty của gia tộc, sau đó tự ra ngoài mở studio chuyên thiết kế đồ họa các nhân vật game. Gia đình bên nội cũng muốn tác hợp cô với Lục Diễn Chi—người thừa kế của một tập đoàn lớn. Trở thành bạn gái của anh ta, cô nghiễm nhiên bước vào giới thượng lưu Trung Quốc.

Nhưng cuộc sống đó không như cô tưởng. Mang trong mình hai dòng máu Trung – Việt, lại quen với lối sống phóng khoáng kiểu Mỹ, cô khó hòa nhập với môi trường nơi mọi thứ đều bị ràng buộc bởi chuẩn mực và hình thức của giới nhà giàu xứ Trung. Dù Lục Diễn Chi đối xử với cô rất tốt, luôn chiều theo ý cô, nhưng cô vẫn cảm thấy lạc lõng… và nhớ về những ngày tháng tự do trước kia.

Đến khi gặp lại Huy tại buổi triển lãm, ký ức cũ bất chợt ùa về. Cô bổng muốn buông bỏ tất cả—chỉ để một lần nữa tìm lại cảm giác quen thuộc đã từng có. Nhưng điều khiến cô đau lòng là Huy đã có người khác. Cô đã thử thăm dò tình cảm của anh nhưng dường như đối với anh cô chỉ là người bạn không thể hơn.

Quán cà phê sân vườn “Lặng” chìm trong tiếng nước chảy róc rách và hương hoàng lan thoảng nhẹ trong không khí. Ở góc khuất nhất, An Nhiên ngồi lặng im, đầu ngón tay vô thức miết quanh miệng tách sứ đã nguội. Ánh nắng cuối chiều xuyên qua tán lá khế, loang lổ trên gương mặt thanh tú của cô, càng làm nổi bật vẻ u uẩn khó giấu nơi đáy mắt.

Đối diện cô, Huy vẫn điềm tĩnh như mọi khi. Chiếc sơ mi đơn giản càng khiến anh trông trầm lặng, sạch sẽ và xa cách.

An Nhiên là người lên tiếng trước. Giọng cô rất khẽ, như sợ chỉ cần lớn hơn một chút thôi, mọi thứ sẽ thật sự kết thúc.

— Mai em về Hong Kong…

Cô dừng lại, chờ đợi. Chờ một câu gì đó. Một phản ứng gì đó. Nhưng Huy chỉ bình thản nhấp một ngụm cà phê, rồi hỏi như thể đó chỉ là một thông tin bình thường:

— Vậy à? Mấy giờ em bay?

Tim cô chùng xuống.

— Chuyến một giờ chiều.

— Ừ. Anh sẽ đưa em ra sân bay.

An Nhiên khẽ siết tay. Một nụ cười mỏng manh hiện lên trên môi, nhưng chẳng giấu nổi nỗi thất vọng vừa lướt qua trong mắt. Cô đã ngốc nghếch mong anh sẽ nói một câu khác. Chỉ một câu thôi. Một câu giữ cô lại, dù là không thật lòng.

Nhưng hóa ra, đến lúc này, cô thật sự không còn là điều gì đặc biệt với anh nữa.

Cô cúi đầu, khẽ nói:

— Không cần đâu. Em gọi xe được rồi.

Giữa hai người rơi xuống một khoảng lặng nặng nề. Tiếng nước chảy ngoài kia vẫn đều đều, như đang lấp đầy phần đối thoại mà cả hai đều không biết phải tiếp tục thế nào.

Một lúc sau, An Nhiên mới lên tiếng, cố làm giọng mình tự nhiên hơn:

— Anh… và Linh quen nhau lâu chưa? Bao giờ cưới?

Huy ngước mắt nhìn cô. Cái nhìn của anh không lạnh, nhưng cũng không còn chút thân thuộc năm xưa.

— Ba năm rồi. — Anh đáp chậm rãi. — Bọn anh vẫn chưa định ngày cưới. Chắc phải đợi ba mẹ anh gặp Linh xong rồi mới tính tiếp.

An Nhiên thoáng ngạc nhiên, gần như bật hỏi ngay:

— Ủa? Anh chưa để hai bác gặp Linh à?

Huy gật đầu, rồi bất ngờ hỏi ngược lại, như thể không muốn để câu chuyện dừng quá lâu ở phía mình:

— Còn em? Bao giờ thì cưới?

An Nhiên cười. Nụ cười rất đẹp, nhưng mong manh như một lớp kính mỏng chỉ cần chạm nhẹ là vỡ.

— Công việc của em đang ổn, anh ấy cũng không ép. Em vẫn đang học cách làm quen với thế giới của anh ấy. Gia đình anh ấy ở Trung Quốc khá truyền thống… còn em thì quen sống kiểu Mỹ rồi, nên chắc cần thêm thời gian để hòa hợp.

Cô ngừng lại một nhịp, mắt nhìn xuống mặt bàn.

— Em rất nhớ quãng thời gian tụi mình sống ở Mỹ. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất…

— An Nhiên.

Huy cắt ngang. Không lớn tiếng, nhưng đủ để câu nói của cô dừng hẳn giữa chừng.

Cô ngẩng lên.

— Anh muốn biết tại sao.

— Tại sao gì? – Cô có chút ngơ ngác

Huy nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh nhìn ấy khiến An Nhiên gần như không thể trốn tránh. Giọng anh khàn đi, thấp và nặng:

— Tại sao em lại chia tay với anh?

Không khí như khựng lại.

An Nhiên cúi xuống, hàng mi run nhẹ. Cô tránh ánh mắt anh như tránh một lưỡi dao chạm đúng chỗ đau nhất mà cô đã cố chôn suốt nhiều năm.

 

— Có lẽ… — cô nói rất nhỏ — lúc đó em hơi bốc đồng. Chắc là kiểu nông nổi của tuổi trẻ thôi. Em nghĩ… chúng ta không hợp nhau.

Huy im lặng nhìn cô thêm vài giây. Rồi anh tựa lưng vào ghế, khẽ thở ra, như thể cuối cùng cũng nghe được một câu trả lời mà anh đã đợi quá lâu — nhưng khi có được rồi, lại chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

— Chỉ vậy thôi ah ….. Nhưng mà thôi. — Anh nói, giọng bình thản đến mức tàn nhẫn. — Dù sao mọi chuyện cũng qua rồi. Hai đứa mình đều có tương lai riêng phải đi tiếp. Anh chúc em gặp được người đúng ý.

An Nhiên ngẩng lên nhìn anh. Đáy mắt cô ánh lên một nỗi chua xót không còn che giấu nổi.

— Huy… — cô gọi khẽ, như sợ anh sẽ không cho mình cơ hội nói hết câu này — nếu bây giờ không có Linh, không có Diễn Chi… thì em với anh… còn có cơ hội không?

Huy không trả lời ngay.

Anh quay đầu nhìn ra khoảng sân loang nắng, nơi tiếng nước vẫn chảy không ngừng, nơi mùi hoàng lan vẫn dịu dàng như chưa từng có điều gì thay đổi.

Rất lâu sau, anh mới cất tiếng.

— An Nhiên… đời người thật ra không có chữ nếu.

Anh dừng lại, rồi nói tiếp, chậm rãi nhưng dứt khoát:

— Mình đã chọn thì phải chấp nhận. Mà ngoảnh đầu lại… chưa chắc đã là đường về.

Lần này, An Nhiên không nói gì nữa. Cô chỉ khẽ gật đầu. Nhẹ đến mức tưởng như nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ không nhận ra.

Tuesday, April 7, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 25: Thách đấu

 Ông ta giành lấy micro từ MC. Nhận ra ông là nhân vật có tiếng trong giới võ thuật, nên không ngăn cản.

Ông hắng giọng:

— Kính thưa ban tổ chức, các vị đồng đạo võ học và quý khán giả. Buổi thi đấu hôm nay thật sự khiến mọi người mở rộng tầm mắt. Theo tôi, đây có thể xem là đại hội võ thuật lớn nhất tại Việt Nam từ trước đến nay. Tất cả chúng ta đã được chứng kiến những màn giao đấu đỉnh cao giữa các võ sư hàng đầu trong và ngoài nước, đặc biệt là trận đấu cuối cùng vô cùng ấn tượng… chỉ tiếc là vị cao thủ kia đã rời đi.

Ông dừng lại, nhìn về phía Huy rồi tiếp:

— Thành công hôm nay có công rất lớn của tổng giám đốc kiêm võ sư Tống Thế Huy. Nếu không có anh ấy, sẽ không có buổi biểu diễn tuyệt vời này.

Huy nhìn ông ta với ánh mắt dò xét.

Người đàn ông mỉm cười:

— Đến tham dự hôm nay có một đại diện võ thuật đến từ Trung Quốc. Anh ấy nghe danh anh Huy và rất mong có cơ hội giao lưu.

Ông quay hẳn về phía Huy, giọng mang ý khiêu khích:

— Anh Huy nghĩ sao về lời mời này? Anh có thể nể mặt tham gia để tăng thêm thành công cho buổi biểu diễn hôm nay?

Huy im lặng. Anh liếc về phía khu vực khán giả và nhận ra gương mặt điển trai của A. Hào đang đứng lẫn vào những người thuộc võ đường của người đàn ông. Hắn nhìn anh, môi nhếch lên đầy thách thức và coi thường.

Bên dưới, khán giả bắt đầu xôn xao.

Người đàn ông tiếp tục:

— Nhưng nếu anh… ngại thì thôi. Dù sao Trung Quốc cũng là cái nôi của võ học, thế giới võ thuật của họ lớn hơn chúng ta nhiều… Từ chối cũng chẳng có gì mất mặt.

Giọng điệu khinh thường lộ rõ.

Hai tay Huy siết chặt. Bên cạnh, An Nhiên nắm lấy tay anh, khẽ lắc đầu:

— Đừng mắc bẫy khiêu khích của họ.

Cô cũng đã thấy A. Hào. Trong lòng cô không muốn Huy giao đấu với hắn vì cô biết khúc mắc của hai người là từ Linh. Dù đã chia tay, cảm giác người cũ vì một cô gái khác mà đánh nhau vẫn khiến cô khó chịu.

Huy đứng dậy, lạnh lùng bước lên sàn. Anh cầm lấy micro:

— Tôi biết cái gọi là “giao lưu võ thuật” này thực chất là gì. Thưa quý vị, tôi là người học võ và yêu võ thuật, nên rất hâm mộ nền võ học Trung Quốc với các môn phái danh tiếng như Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, Nga Mi… Tuy nhiên, người thách đấu hôm nay không xứng đại diện cho võ thuật Trung Quốc.

Anh dừng lại, nhìn thẳng về phía A. Hào:

— Vì sao? Vì một kẻ chuyên bắt nạt phụ nữ thì không có tư cách đại diện cho võ học của bất kỳ quốc gia nào.

Sắc mặt A. Hào lập tức sa sầm, hai tay siết chặt. Trên sân, vị võ sư kia cũng trở nên âm trầm.

Huy tiếp tục:

— Tôi từ chối giao lưu với hắn vì hắn không xứng. Nhưng tôi đã hứa sẽ đánh cho hắn lếch ra khỏi đây vì dám làm nhục bạn gái tôi. Hôm nay, tôi sẽ thực hiện lời hứa đó.

Anh ngoắc tay:

— A. Hào, có gan thì lên đây.

Tiếng huýt sáo và vỗ tay vang dội. A. Hào đứng sững, gương mặt từ đỏ chuyển sang tái vì tức giận. Hắn không ngờ chưa vào trận đã bị làm nhục trước đám đông. Kế hoạch thông qua võ đường người Hoa để thách đấu Huy, nhằm đánh bại và hạ nhục anh, giờ lại phản tác dụng.

Hắn bước lên sàn, ánh mắt đầy sát khí:

— Khẩu khí lớn thật. Không biết lát nữa nắm đấm có mạnh như vậy không.

Ban tổ chức buộc phải chấp nhận trận đấu, nhưng để phòng ngừa, nhiều võ sư được bố trí giám sát sẵn sàng can thiệp.

Hai người vào phía sau thay đồ.

Khi họ trở lại sàn, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Khán giả hôm nay liên tục được chứng kiến những bất ngờ, được xem những trận đấu chân thực mà chắc chắn không thấy ở bất kỳ đâu.

A. Hào vừa bước lên đài đã không chào hỏi, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt Huy. Không khí xung quanh như chùng xuống, áp lực vô hình tỏa ra từ cơ thể hắn khiến những võ sư đứng gần cũng phải âm thầm cảnh giác.

Huy đứng vững, hít sâu một hơi. Anh biết rõ đối thủ trước mặt không còn là một võ sư bình thường.

Trận đấu bắt đầu.

Không chần chừ, Huy chủ động xuất thủ trước. Một cú đấm thẳng như điện xẹt lao tới, nối liền bằng cú đá thấp chuẩn xác vào đùi A. Hào. Đòn đánh gọn, nhanh và đầy uy lực — chuẩn mực của Muay Thái kết hợp MMA.

Bốp!

Âm thanh va chạm vang lên rõ ràng. A. Hào lùi nửa bước.

Huy không bỏ lỡ cơ hội. Anh dồn lên, liên hoàn đòn đánh: tay, gối, chỏ — như cơn mưa dồn dập. Nhịp độ nhanh khiến khán giả chưa kịp thở.

— Đẹp! — một võ sư bên dưới không kìm được thốt lên.

A. Hào ban đầu chỉ phòng thủ, ánh mắt vẫn còn vương sự tức giận. Chính cơn giận đó khiến động tác của hắn chậm đi một nhịp.

Huy chiếm thế thượng phong.

Một cú xoay người, chỏ ngang cắt gió đánh thẳng vào thái dương đối thủ.

Bịch!

A. Hào bị đánh lệch đầu sang một bên.

Tiếng vỗ tay bùng nổ.

Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt A. Hào thay đổi.

Sự tức giận biến mất.

Chỉ còn lại lạnh lẽo.

Hắn đứng thẳng lại, phủi nhẹ vai như chưa hề hấn. Khí thế quanh người đột nhiên biến đổi — nặng nề, áp bức, khiến Huy trong khoảnh khắc cảm thấy tim mình thắt lại.

— Đánh xong chưa? Bây giờ tới tôi— giọng hắn trầm xuống.

Huy khựng lại trong một tích tắc.

Chỉ một tích tắc đó… là đủ.

Vụt!

A. Hào biến mất khỏi tầm nhìn.

Đồng tử Huy co lại.

Ầm!

Một cú đấm nặng như búa tạ nện thẳng vào bụng anh. Không phải chỉ là lực của cơ bắp — mà là lực xuyên thấu, như đánh thẳng vào nội tạng.

Huy bật lùi ba bước, hơi thở nghẹn lại.

“Quá nhanh…!”

Anh chưa kịp ổn định, A. Hào đã áp sát lần nữa.

Cú đấm thứ hai, thứ ba — tốc độ vượt xa võ sư bình thường. Mỗi đòn đều mang theo sức nặng kinh người.

Huy buộc phải chuyển sang phòng thủ.

Hai tay nâng lên che mặt, thân người co lại, liên tục di chuyển để giảm lực. Nhưng mỗi lần va chạm, cánh tay anh đều tê dại.

Bốp! Bốp! Bốp!

Âm thanh dồn dập như trống trận.

Bên dưới An Nhiên che mặt bật khóc, Somchai bên cạnh mở to mắt kinh ngạc nhìn lên sàn đấu. Anh lẫm bẫm là Võ Giả,

Khán giả bắt đầu im lặng. Họ nhận ra — thế trận đã đảo chiều.

Huy nghiến răng, bất ngờ phản công. Anh tung cú đạp thẳng vào ngực A. Hào, lợi dụng khoảng cách vừa tạo ra, rồi lao lên với combo đòn quen thuộc.

Một cú móc trái!

Một cú gối!

Một cú chỏ xoay!

Tất cả đều chuẩn xác.

Nhưng—

A. Hào chỉ nghiêng người né.

Quá nhẹ.

Quá dễ dàng.

Hắn vươn tay, chụp lấy cổ tay Huy.

Lực siết như gọng kìm.

Huy biến sắc, lập tức xoay người phản đòn, nhưng—

Rắc!

Cổ tay anh đau nhói.

Một cú thúc gối cực mạnh như búa tạ từ A. Hào đập thẳng vào sườn.

Ầm!

Huy bị hất bật ra sau, lảo đảo suýt ngã.

Hơi thở anh trở nên nặng nề, từng nhịp đau buốt lan khắp cơ thể.

“Chênh lệch… quá lớn…”

Nhưng ánh mắt anh vẫn không chịu khuất phục.

— Chưa xong đâu… — Huy gằn giọng, lao lên lần nữa.

Anh dốc toàn bộ sức lực, tốc độ đẩy lên cực hạn. Từng đòn đánh như thiêu đốt thể lực, không còn giữ lại.

Đây là nỗ lực cuối cùng.

Nhưng trước A. Hào — kẻ đã chạm đến ngưỡng Ngoại Kình, tiếp cận đẳng cấp Võ Giả

Tất cả… vẫn chưa đủ.

A. Hào đứng im.

Chỉ một cú vung tay.

ẦM!

Cú đấm trực diện, không hoa mỹ, không kỹ xảo, chỉ có sức mạnh thuần túy.

Huy không kịp né. Cú đấm nện thẳng vào ngực anh.

Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Cơ thể Huy bị đánh văng khỏi mặt sàn. Anh bay ngang, đập mạnh xuống mép đài rồi rơi xuống dưới.

Rầm!

Cả khán đài chết lặng.

Huy nằm bất động vài giây, rồi cố gắng chống tay ngồi dậy. Máu tràn ra khóe miệng, hơi thở đứt quãng.

Các võ sư giám sát cùng An Nhiên lập tức lao tới.

— Dừng trận đấu!

Tiếng hô vang lên giữa sàn đấu đang hỗn loạn.

Huy cố gắng chống tay đứng dậy… nhưng đôi chân không còn nghe theo ý muốn. Anh khựng lại, thân người chao đảo. Bàn tay siết chặt, gân xanh nổi rõ.

Anh ngẩng đầu nhìn lên sàn đấu — nơi A. Hào vẫn đứng đó, ánh mắt cao ngạo và lạnh lùng. Anh nhìn sang An Nhiên.

Gương mặt cô đẫm nước mắt, liên tục lắc đầu:

— Bỏ đi anh… đừng đánh nữa. Không đáng đâu.

Anh không cam lòng. Nhưng anh cũng hiểu rõ — giữa anh và A. Hào tồn tại một khoảng cách mà hiện tại anh không thể vượt qua.

Cuối cùng, Huy cúi đầu.

Anh lặng lẽ quay người, bước đi cùng An Nhiên ra khỏi sàn đấu.

Khi ra đến cửa, phía sau lưng vẫn vang lên tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo từ khán phòng. Mỗi âm thanh như một nhát cứa vào lòng.

Cảm giác bất lực dâng lên.

Từ trước đến nay, anh luôn tự hào về thực lực của mình — những trận đấu bất bại trong và ngoài nước, những bằng khen, huy chương chất đầy trong tủ đã khiến anh nghĩ mình đã vào hàng top

Nhưng giờ đây trước thất bại nhanh chóng trước A.Hào, anh mới thật sự hiểu…

Núi cao còn có núi cao hơn.

Huy và Somchai được đưa vào bệnh viện kiểm tra. May mắn thay, cả hai không bị thương nặng, nhưng vẫn phải ở lại theo dõi thêm.

Tôi là tu sĩ - Chương 24: Võ giả

 Ba mươi phút trôi qua, hai võ sư — một thuộc Vovinam, một thuộc Taekwondo — lần lượt ghi tên đăng ký. Khi kim đồng hồ gần chạm mốc một giờ, một thanh niên trẻ bất ngờ bước đến bàn ban tổ chức.

— Cậu theo môn phái nào? — người phụ trách hỏi.

— Tôi không theo môn phái. Tự học.

Ban tổ chức nhìn nhau, lộ vẻ do dự.

— Đây là trận đấu nghiêm túc. Dù có quy định an toàn, người tham gia vẫn phải có căn bản võ thuật rõ ràng.

Thanh niên gật đầu, giọng bình thản:

— Tôi chịu được.

Ánh mắt ban tổ chức lướt nhanh qua thân hình không mấy cường tráng của cậu, rồi lắc đầu:

— Cậu cần có môn phái hoặc đơn vị bảo trợ. Chúng tôi không thể cho phép tùy tiện.

Không tranh cãi thêm, thanh niên quay sang Somchai, nói vài câu bằng tiếng Anh. Somchai khẽ nhướng mày, liếc sang Huy. Ít phút sau, Huy bước tới bàn ban tổ chức, trao đổi ngắn gọn nhưng dứt khoát.

Sau một hồi bàn bạc căng thẳng, ban tổ chức cuối cùng cũng gật đầu, ghi tên thanh niên vào danh sách.

Thời gian đăng ký kết thúc. Những người tham gia thách đấu được hướng dẫn vào hậu trường thay đồ, chuẩn bị cho các trận kế tiếp. Theo thể thức vừa công bố, Somchai sẽ lần lượt giao đấu với từng võ sư Việt Nam — và chuỗi thách đấu này chỉ dừng lại khi Quyền Vương Thái Lan bị đánh bại.

Trận đầu là Somchai đấu với võ sư Taekwondo.

Dưới ánh đèn trắng gắt của sàn đấu, võ sư Taekwondo bước ra trước tiên. Anh cao ráo, thân hình gọn gàng, cơ bắp săn chắc đúng chuẩn võ sĩ thi đấu đối kháng. Bộ dobok trắng được cột gọn, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn giữ lễ nghi. Anh cúi chào Somchai theo đúng quy cách, rồi lùi về tư thế thủ, chân trước nhẹ, gót sau nhón cao—tư thế đặc trưng của Taekwondo, sẵn sàng tung cước.

Somchai đáp lại bằng một cái cúi đầu hờ hững. Anh ta thả lỏng vai, hai tay buông thấp, trọng tâm dồn chắc xuống chân trụ—tư thế Muay Thái quen thuộc, nặng nề nhưng đầy uy lực.

Tiếng còi vang lên.

Võ sư Taekwondo là người chủ động trước. Anh lướt lên một nhịp ngắn, tung cú đá thẳng thăm dò, mũi chân nhắm vào bụng đối thủ. Somchai nghiêng hông né nhẹ, cú đá sượt qua trong gang tấc. Ngay lập tức, võ sư Việt nối tiếp bằng cú đá vòng cầu, chân xoay như roi quất, tốc độ nhanh và gọn.

Bốp!

Cú đá trúng vào cẳng tay Somchai đang giơ lên đỡ. Lực không nhỏ, khiến khán đài rộ lên tiếng xì xào. Võ sư Taekwondo càng thêm tự tin, liên tục di chuyển, đánh–rút–đánh, tận dụng ưu thế tốc độ. Một cú đá lốc xoáy xoay người đẹp mắt được tung ra, mũi chân lướt sát quai hàm Somchai.

Nhưng Somchai chỉ lùi nửa bước.

Ánh mắt anh ta tối lại.

Khi võ sư Taekwondo vừa tiếp đất, Somchai bất ngờ áp sát. Một cú đá thấp bằng ống chân quét mạnh vào đùi trước.

Bịch!

Chân trụ của võ sư Việt chấn động, nhịp di chuyển chậm đi thấy rõ. Chưa kịp điều chỉnh, Somchai đã chen thẳng vào tầm gần, khóa cổ, kéo đối phương sát lại. Đầu gối hắn giật lên như lò xo nén chặt.

Bụp!

Một cú lên gối vào hông, rồi thêm cú nữa vào ngực. Võ sư Taekwondo gắng chống cự, đẩy vai thoát ra, lùi nhanh để lấy lại khoảng cách. Anh bật lên tung cú đá ngang nhằm chặn đà tiến của Somchai.

Nhưng Somchai không né.

Hắn xoay người, dùng cẳng tay gạt mạnh cú đá, đồng thời phản công bằng một cú đá vòng cực nặng. Ống chân quét trúng phần thân trên của võ sư Taekwondo, lực va chạm khiến cả cơ thể anh bị hất ngang.

Võ sư Việt loạng choạng, lùi liên tiếp về mép sàn. Chưa kịp đứng vững, Somchai đã dồn bước, tung thêm một cú đạp thẳng như búa đóng cọc.

Ầm!

Võ sư Taekwondo bị đẩy bật ra khỏi sàn đấu, thân người rơi xuống khu vực an toàn bên ngoài. Trọng tài lập tức thổi còi, giơ tay ra hiệu kết thúc.

Mọi việc diễn ra không tới 15 phút

Khán đài nổ tung tiếng reo hò.

Somchai đứng giữa sàn, thở đều, gương mặt không hề lộ vẻ mệt mỏi. Anh ta quay sang nhìn khu vực võ sĩ Việt vừa rơi xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích—một chiến thắng gọn gàng, áp đảo, và đầy sức nặng.

Trọng tài nắm tay Somchai lên tuyên bố chiến thắng. Giửa các trận đấu Somchai được phép nghỉ 30 phút nhưng anh ta không rời khán đài hướng về võ sư Vovinam và ngoắt tay

Nhiều người bên dưới có chút khó chịu với thái độ coi thường của Somchai, nhưng cách ra chiêu nhanh và độc của anh ta đã thỏa mãn khao khát bạo lực trong lòng khán giả. Tiếng vổ tay vang lên khi võ sư Vovinam tiến về sàn đấu. Sau thất bại của võ sư Taekwondo, võ sư Vovinam có chút lo lắng tuy nhiên ông vẫn đề nghị Somchai nghỉ 30 phút. Tuy nhiên, Somchai không đồng ý anh ta nói bằng tiếng Anh:

- Tiệc mừng đã dọn ra rồi tôi muốn tham dự sớm. Tôi sẽ kết thúc với anh trong 10 phút.

Thái độ ngạo mạn của anh ta đã chọc giận võ sư Việt nhưng ông vẫn kiên quyết không lên đài để dành chút ưu thế. Somchai tức giận và dọa sẽ cho anh thảm bại hơn đối thủ trước.

Thời gian đủ 30 phút, võ sư Việt chậm rãi đi lên đài thi đấu

Võ sư Vovinam bước lên sàn trong tiếng cổ vũ vang dội. Anh khoảng hơn ba mươi tuổi, thân hình rắn rỏi, ánh mắt cương nghị. Bộ võ phục xanh lam truyền thống nổi bật dưới ánh đèn trắng của sàn đấu. Anh chắp tay chào khán giả, rồi cúi người chào Somchai theo lễ võ đạo.

Somchai chỉ gật nhẹ đầu, vẻ mặt lạnh lùng.

Tiếng còi vang lên.

Võ sư Vovinam chủ động tấn công trước. Anh lướt nhanh bằng bộ pháp linh hoạt, tung đòn đá tạt ngang nhắm vào sườn Somchai. Cú đá gọn, nhanh, mang tính thăm dò nhưng vẫn đủ lực.

Somchai lùi nửa bước, dùng cẳng tay đỡ, ngay lập tức phản công bằng cú đá thấp quen thuộc quét mạnh vào đùi trụ đối phương.

BỐP!

Võ sư Việt khẽ khựng lại nhưng vẫn giữ thăng bằng. Anh lập tức áp sát, tung liên hoàn đấm – chỏ ngắn, kết hợp đòn quét chân móc sau đặc trưng của Vovinam nhằm phá trụ.

Khán giả ồ lên.

Somchai bị ép lùi lần đầu tiên trong buổi tối hôm đó.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, hắn xoay hông, chặn đòn quét bằng đầu gối, rồi bất ngờ kéo đối phương vào thế khóa Muay Thái. Hai cánh tay Somchai khóa chặt cổ và vai, thân hình như khối thép áp sát.

HẮC!

Một cú gối thẳng vào thân người được tung ra. Võ sư Vovinam gồng người chịu đòn, lập tức phản kích bằng đòn chỏ xéo đánh vào ngực Somchai để thoát kìm.

Thoát ra được nửa bước, võ sư Việt không chần chừ, bật người tung đòn bay kẹp cổ– thế đánh đẹp mắt và đầy uy lực.

Nhưng Somchai đọc được ý đồ.

Anh ta nghiêng người, dùng vai húc lệch quỹ đạo, đồng thời phản đòn bằng cú chỏ từ dưới lên. Đòn đánh không trúng điểm hiểm nhưng đủ làm võ sư Việt mất thăng bằng khi tiếp đất.

Khoảnh khắc đó, Somchai lao lên.

Một cú đá vòng quất thẳng vào thân người, tiếp nối là đòn gối dồn ép khiến võ sư Vovinam ngã quỵ xuống sàn.

Trọng tài lập tức áp sát.

Võ sư Việt chống tay định đứng dậy. Nhưng Somchai không lùi ra như quy định thông thường. Hắn tiến thêm nửa bước, vung tay xuống trong một động tác thừa, ép mạnh cánh tay đang chống đất của đối phương.

RẮC!

Một âm thanh khô khốc vang lên.

Võ sư Vovinam đau đớn ngã hẳn xuống, ôm cánh tay. Khuôn mặt anh tái đi vì đau nhưng vẫn cố giữ im lặng.

Khán đài chấn động.

“Chơi xấu rồi!”

“Hắn cố tình!”

Trọng tài lập tức chen vào, đẩy Somchai lùi lại và ra hiệu dừng trận đấu. Đội ngũ y tế nhanh chóng lên sàn.

Somchai quay đi, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt, như thể tất cả chỉ là tai nạn không đáng bận tâm.

Trọng tài giơ tay tuyên bố chiến thắng cho Somchai, nhưng tiếng vỗ tay lần này lẫn rất nhiều tiếng phản đối.

Một bầu không khí nặng nề bao trùm sàn đấu.

Somchai vẫn đứng đó — Quyền Vương bất bại, nhưng trong mắt nhiều người, chiến thắng này đã nhuốm màu u ám.

Somchai ngẩng cằm, ánh mắt kiêu ngạo quét thẳng về phía thanh niên trẻ, khóe môi nhếch lên đầy khinh miệt.

— Come here, kid. Đến lượt nhóc rồi. Tôi không muốn mất thời gian.

Ánh đèn trên sàn đấu đồng loạt hướng về chàng trai trẻ. Tóc cắt ngắn gọn gàng, áo thun xám giản dị, dáng người thanh mảnh—trông chẳng khác nào một sinh viên đại học. Giữa không khí căng thẳng của đấu trường, cậu đứng đó, bình thản đến lạ.

Somchai cau mày. Thái độ dửng dưng ấy khiến anh ta khó chịu hơn mọi lời thách thức. Hắn buông thêm vài câu khiêu khích, nhưng thanh niên vẫn khoanh tay, đứng yên tại chỗ, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng đối phương, như thể tất cả ồn ào xung quanh đều không liên quan đến mình.

Khi trọng tài ra hiệu thời gian nghỉ ba mươi phút đã kết thúc, thanh niên mới chậm rãi bước lên sàn đấu. Từng bước chân đều đặn, không nhanh không chậm, tựa như đang đi vào một buổi tập quen thuộc chứ không phải một trận thách đấu sinh tử.

Sự chênh lệch về vóc dáng giữa hai người hiện ra rõ rệt dưới ánh đèn. Một bên là Somchai—thân hình lực lưỡng, cơ bắp cuồn cuộn; bên kia là chàng trai trẻ mảnh khảnh, vai áo thun còn phẳng phiu. Khán đài rì rầm lo lắng. Sau những gì vừa chứng kiến—hai võ sư hàng đầu của các môn phái lớn lần lượt gục ngã—nhiều người không khỏi tự hỏi: số phận của thanh niên này rồi sẽ thảm khốc đến mức nào?

Khán giả xì xào.

Không ai biết cậu ta là ai. Không thuộc môn phái nào. Không ai quen mặt.

Somchai khoanh tay, thách thức:

- Được. Tao sẽ dạy mày biết lễ độ.

Chuông chưa kịp vang, Somchai đã lao tới như mũi tên thép. Hắn bật người lên tung cú gối bay — đòn sở trường đã hạ không biết bao nhiêu đối thủ.

Nhưng thanh niên vẫn đứng yên.

Mọi người tưởng cậu hoảng sợ.

Nhưng trong khoảnh khắc đầu gối gần chạm mặt cậu, thân hình thanh niên biến mất.

Không ai kịp thấy cậu di chuyển như thế nào.

Chỉ nghe BỐP! một tiếng như roi quất.

Somchai bị đá thẳng vào mạn sườn, bay lệch sang một bên gần nửa mét. Hắn lăn xuống thảm, trượt dài đến sát mép.

Cả hội trường nghẹt thở.

- Trời đất… cái gì vậy?

- Tốc độ… sao nhanh vậy?!

Somchai chống tay bật dậy, mắt đỏ lên vì đau và nhục. Hắn gào:

- Again!

Hắn lao vào lần nữa, siết đòn chỏ — gối — đá theo chuỗi liên hoàn như cơn cuồng phong.

Thanh niên né từng đòn nhỏ như một vũ điệu. Mỗi cú tránh của cậu đều gọn gàng đến mức lạnh người — trượt nửa bước, xoay hông, nghiêng vai, nhún nhẹ đầu gối… không một động tác thừa.

Sau khi né liên tục ba đòn liền, thanh niên lại xuất hiện ngay bên cạnh Somchai.

VỤT!

Cậu tung cú đá ngang thấp, nhanh đến mức mắt người thường chỉ thấy một vệt mờ bạc.

BỐP!

Somchai quỵ xuống, mặt méo đi. Chưa kịp thở, cú đá thứ hai đã quét tới từ hướng ngược lại.

CHÁT!

Tiếng xương va nhau nghe rợn người. Somchai bật ngửa, nằm bẹp như con cá vừa bị quăng lên bờ.

Thanh niên vẫn không buông tha. Anh xoay người, bật chân lên, giáng một cú đá vòng cầu—nặng, dứt khoát, nhanh như bão tố.

ẦM!

Somchai văng khỏi thảm, đập mạnh vào cột gỗ phía sau. Hắn gào một tiếng đau đớn, rồi gục xuống, không đứng dậy nổi.

Không khí nổ tung.

- Trời ơi!!

- Ai vậy?! Là ai mà kinh khủng như thế?!

- Tốc độ… không thể tin được!

Khán giả đứng bật cả dậy. Một số người nhìn đôi chân thanh niên bằng ánh mắt hoảng sợ — đôi chân gầy nhưng đầy lực, giống hệt lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ.

Anh không nhìn Somchai nữa. Chỉ lạnh nhạt nói một câu:

- Thùng rổng mà kêu to.

Sau đó anh quay lưng rời khỏi thảm.

Huy cùng vài người vội vàng lao tới đỡ Somchai. Võ sĩ Thái đứng không vững, gương mặt tái đi, ánh mắt thất thần dõi theo bóng lưng cậu thanh niên đang lặng lẽ rời khỏi sàn đấu. Trong suốt sự nghiệp thi đấu của mình, Somchai chưa từng thua thảm hại như vậy — lại bại dưới tay một kẻ trẻ tuổi, vô danh.

Nhưng đôi mắt anh ta lúc này chỉ là sự kính sợ. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi giao đấu, Somchai đã nhận ra một sự thật khiến hắn lạnh sống lưng: đối phương chưa hề dùng hết sức. Những chiêu thức tung ra nhanh đến mức hắn không kịp nhìn rõ, càng không thể phân biệt thuộc môn phái nào. Tất cả những gì hắn cảm nhận được chỉ là áp lực nghiền nát và cảm giác hoàn toàn bị áp đảo.

Somchai khẽ lắc đầu, nụ cười kiêu ngạo ban đầu đã biến mất không còn dấu vết. Hắn lê từng bước nặng nề về chỗ ngồi, lưng còng xuống như vừa gánh một thất bại quá lớn so với lòng tự tôn của mình. Anh ta nói khẻ hai từ “Cổ Võ”

Ngay khi ban tổ chức chuẩn bị tuyên bố kết thúc buổi thi đấu, một võ sư thuộc võ đường lớn ở Quận 5 bất ngờ bước lên sàn. 

Tôi là tu sĩ - Chương 23: Trận đấu phục thù

 Tại một khu du lịch tư nhân biệt lập ở Phú Quốc. Khi màn đêm buông xuống, không gian yên tĩnh ban ngày nhanh chóng bị thay thế bởi ánh đèn công suất lớn chiếu rực cả khu vực thi đấu. Giữa rừng cây và những vách đá hướng thẳng ra biển, một sàn đấu võ chuyên nghiệp được dựng lên, khép kín và chuẩn hóa theo tiêu chuẩn thi đấu quốc tế. Ánh sáng lạnh phản chiếu trên mặt sàn, tiếng sóng biển vọng xa xa, tạo nên bầu không khí vừa sang trọng, vừa căng thẳng như một đấu trường thực thụ.

Tối hôm đó, sàn đấu đã chật kín người. Phần lớn là dân trong giới võ thuật, huấn luyện viên, võ sĩ chuyên nghiệp; xen lẫn là vài du khách hiếu kỳ bị cuốn theo lời đồn về một trận thách đấu “không khoan nhượng”. Không khí nặng mùi kỳ vọng và căng thẳng.

Giữa sàn đấu, Somchai – Quyền Vương Muay Thái – đứng quay lưng về phía khán đài, hai tay chống hông. Thân hình anh ta rắn chắc như tạc đá, những múi cơ trên vai và lưng nổi lên rõ rệt, gân xanh cuộn lại như dây thừng. Anh ta hơi nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên đầy ngạo nghễ, toát ra khí thế của kẻ quen đứng trên đỉnh cao.

Từ phía đối diện, võ sư Trần Quang Linh của Thất Sơn Quyền bước ra. Ông khoảng ngoài ba mươi, vóc người gầy nhưng săn chắc, từng bước chân nhẹ và vững. Ánh mắt anh bình thản, không hề né tránh đối thủ đang đứng giữa sàn.

Sau phần giới thiệu của trọng tài và những quy định an toàn bắt buộc, hai võ sĩ tiến lên chào nhau theo nghi thức của môn phái mình. Không có cái bắt tay thân thiện, chỉ là ánh mắt chạm nhau thoáng qua — lạnh và sắc.

Tiếng còi vang lên.

Gần như ngay lập tức, Somchai lao tới. Không đòn thăm dò, không nhử chiêu. Hắn bật nhảy, đầu gối giáng xuống như búa tạ, xé gió lao thẳng về phía đối thủ. Luồng khí từ cú nhảy khiến vài khán giả gần sàn bất giác nín thở.

Quang Linh nghiêng người tránh trong gang tấc, bàn tay lướt nhẹ vào hông Somchai, mượn lực xoay người thoát ra phía sau. Đó là tinh hoa của Thất Sơn Quyền: không đối cứng, không tranh lực, lấy mềm thắng cứng.

Ngay từ khi nghiên cứu các trận đấu trước đó của Somchai, Quang Linh đã biết Somchai luôn áp đảo đối thủ ngay từ giây đầu, dồn ép liên tục để phá nhịp, buộc đối phương rơi vào thế loạn chiêu rồi kết liễu bằng đòn ngắn. Vì vậy, chiến thuật của anh rất rõ ràng: giữ khoảng cách, di chuyển liên tục, tuyệt đối không đứng yên.

Những cú gối, đá đầu tiên của Somchai đều hụt mục tiêu.

Nhưng Quyền Vương không hề dao động. Anh xoay hông, tung một cú đá ngang.

VÙU—!

Không khí như bị xé toạc. Quang Linh giơ tay đỡ, nhưng lực đá nặng đến mức cả thân người ông bật lùi ba bước, cánh tay tê dại như bị dội búa.

Tiếng xì xào nổi lên khắp khán đài.

“Lực chân khủng khiếp thật…”

Somchai cười khẩy, tiếp tục áp sát. Cùi chỏ, đầu gối, đá tầm thấp — từng đòn nối tiếp nhau như cơn bão. Sàn đấu vang lên những tiếng va chạm khô khốc, dồn dập.

Quang Linh bị ép lùi. Chênh lệch thể lực bắt đầu lộ rõ. Dù phần lớn đòn không trúng điểm hiểm, nhưng mỗi cú chạm đều khiến tay chân ông nặng dần, nhịp di chuyển chậm lại.

Dưới khán đài, đại sư huynh và nhị sư huynh của ông nắm chặt tay, gương mặt căng thẳng. Ở phía đối diện, Huy cùng nhóm võ sư Muay Thái hò reo cổ vũ.

Quang Linh buộc phải đổi chiến thuật. Ông chủ động chen vào tầm gần, phát huy sở trường: tay đẩy — gạt — chém — điểm huyệt, những đòn ngắn và chính xác liên tiếp xuất ra.

Nhưng Somchai lúc này giống như một con trâu rừng nổi điên. Những đòn đánh vào chỗ hiểm của Quang Linh bị anh ta hóa giải bằng sức mạnh thuần túy. Đáng sợ hơn, cận chiến lại chính là sở trường của Somchai.

Khi Quang Linh bất ngờ dùng hai ngón tay đâm thẳng vào vùng cổ — một đòn điểm yếu hiểm hóc — Somchai không lùi. Hắn nghiêng người trong tích tắc, để hai ngón tay lướt sát cổ, đồng thời thúc gối thẳng vào bụng đối thủ.

BỤP!

Quang Linh gập người, sắc mặt tái đi.

Không cho ông kịp lấy hơi, Somchai chụp vai, vặn hông, tung một cú chỏ ngang như sét giáng.

PHẬP!

Quang Linh ngã gục xuống thảm đấu.

Cả khán đài lặng đi như bị rút cạn không khí.

Đại sư huynh lập tức phóng lên sàn, đứng chắn giữa Somchai và võ sư Quang Linh. Ông giơ tay ra hiệu dừng trận đấu, giọng trầm nhưng dứt khoát:

— Chúng tôi xin chịu thua.

Dưới ánh đèn sân đấu, võ sư Quang Linh gượng ngồi dậy, quay sang nhìn Đại sư huynh, giọng vẫn còn uất ức:

— Đệ vẫn còn đánh tiếp được, sao huynh lại xin chịu thua?

Đại sư huynh nhìn thẳng vào mắt anh, gương mặt nghiêm khắc hiếm thấy:

— Không được. Đệ không thể đấu tiếp nữa. Nghe lời huynh.

Quang Linh siết chặt nắm tay, rõ ràng không cam lòng. Nhưng trước ánh mắt kiên quyết của Đại sư huynh, anh đành cắn răng đứng dậy, lặng lẽ theo mọi người rời khỏi sàn đấu.

Trên đài, trọng tài giơ cao tay Somchai, tuyên bố chiến thắng. Tiếng reo hò vang dội khắp khán đài, xen lẫn những tràng vỗ tay phấn khích. Ở một góc khác, các võ sư cùng môn phái vây quanh Quang Linh, trong đó có cả lão chưởng môn Thất Sơn Quyền, nhẹ giọng an ủi và kiểm tra thương thế cho anh. Nhìn thấy vẻ mặt không cam lòng của sư đệ vị đại sư huynh thở dài nói

- Thể lực của đệ không bằng anh ta, đánh thêm một chút nữa đệ có nguy cơ bị thương nặng. Đệ không nhớ kết quả các trận đấu của Somchai với các đối thủ khác ah?

Quang Linh mặc dù trong lòng không phục nhưng phải công nhận đại sư huynh nói đúng, cả người anh đang ê ẩm vì bị tấn công từ đối thủ. Anh muốn nói gì đó nhưng lắc đầu ngồi xuống ghế

Somchai bước xuống đài, tiến thẳng về phía Huy. Hai người trao đổi ngắn gọn vài câu. Sau đó Huy rời chỗ, đi tới bàn ban tổ chức thì thầm điều gì đó. Chỉ ít phút sau, một thành viên ban tổ chức bước lên sàn, cầm micro:

— Xin quý vị giữ trật tự. Ban tổ chức có thông báo quan trọng.

Tiếng ồn ào dần lắng xuống. Giọng nói từ loa vang lên rõ ràng:

— Do trận thách đấu chính kết thúc sớm, võ sĩ Somchai bày tỏ mong muốn được giao lưu võ thuật với các võ sư Việt Nam có mặt tối nay. Ai có nguyện vọng thách đấu với Somchai xin đăng ký ngay từ bây giờ. Thời gian đăng ký là một giờ.

Khán đài lập tức xôn xao. Nhiều võ sư các môn phái nhìn nhau đầy ngạc nhiên. Có người ánh mắt rực lên háo hức, nhưng cũng không ít kẻ lắc đầu, vẻ mặt khó chịu.

— Thật quá ngạo mạn…

— Một mình mà muốn thách đấu cả giới võ Việt Nam sao?

Ở khu vực ghế danh dự, Somchai đứng khoanh tay, bình thản quan sát đám đông. Sau trận đấu dữ dội vừa rồi, anh ta gần như không lộ chút mệt mỏi nào.

Tôi là tu sĩ - Chương 26:

  Sáng hôm sau, An Nhiên mang bữa sáng đến phòng bệnh. Cô vừa định đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại khi nghe thấy giọng một cô gái bên tr...