Bầu trời Đà Lạt phủ một màu xám mờ, những hạt mưa nhỏ như bụi phất qua cửa sổ, khiến không khí càng thêm lành lạnh. Cô đứng tựa khung cửa, lặng lẽ nhìn rừng thông xanh đậm đang chìm trong màn mưa trắng nhòe. Anh bước đến, nhẹ nhàng khoác lên vai cô chiếc áo len ấm. Bàn tay anh siết khẽ, như muốn truyền hơi ấm cho cô.
Anh im lặng giây lát, rồi quay sang nhìn đứa con nhỏ đang mải mê xem phim hoạt hình, nụ cười thoáng ấm áp trên khóe môi. Anh ôm cô vào lòng, vòng tay siết chặt, như sợ chỉ cần lơi tay ra, cô sẽ tan biến cùng mưa bay.
Cô không đáp, chỉ tựa đầu vào ngực anh. Hơi thở anh trầm ổn bên tai cô, lồng ngực ấm áp như vỗ về những giông bão trong lòng cô suốt bao năm. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, mảnh và dai dẳng như những nỗi niềm không thể gọi thành lời.
"Anh xem," cô khẽ nói, giọng run run, "trời Đà Lạt buồn quá... em chỉ ước được về nhà."
Họ quay lại, thấy đứa bé con đã đứng sát bên từ lúc nào. Cô vội lau nước mắt, nhưng ánh mắt đứa trẻ ngây thơ đã nhìn thấu tất cả. Anh cúi xuống, ôm lấy cả cô và con trai vào lòng. Trong khoảnh khắc ba trái tim chạm vào nhau, không cần lời nói, không cần hứa hẹn. Chỉ có sự ấm áp, sự biết ơn, và niềm hạnh phúc giản dị nhất — được bên nhau, được sống trọn vẹn trong yêu thương sau biết bao thăng trầm.
Tiếng mưa vẫn rơi đều bên ngoài ô cửa, nhưng trong căn phòng nhỏ, một thế giới bình yên vừa được dựng lên từ yêu thương và những giấc mơ đã thành hiện thực.
No comments:
Post a Comment