Monday, April 28, 2025

Nơi Có Em và Con, Là Nhà

Bầu trời Đà Lạt phủ một màu xám mờ, những hạt mưa nhỏ như bụi phất qua cửa sổ, khiến không khí càng thêm lành lạnh. Cô đứng tựa khung cửa, lặng lẽ nhìn rừng thông xanh đậm đang chìm trong màn mưa trắng nhòe. Anh bước đến, nhẹ nhàng khoác lên vai cô chiếc áo len ấm. Bàn tay anh siết khẽ, như muốn truyền hơi ấm cho cô.

"Em đang nghĩ gì thế?" – Anh hỏi, giọng trầm và dịu dàng.
"Không có gì," cô khẽ đáp, mắt vẫn không rời màn mưa ngoài kia, "chỉ thấy bầu trời buồn quá... khiến em nhớ nhà."

Anh im lặng giây lát, rồi quay sang nhìn đứa con nhỏ đang mải mê xem phim hoạt hình, nụ cười thoáng ấm áp trên khóe môi. Anh ôm cô vào lòng, vòng tay siết chặt, như sợ chỉ cần lơi tay ra, cô sẽ tan biến cùng mưa bay.

"Anh đã từng mơ về cảnh gia đình mình như bây giờ..." – Anh khẽ thì thầm bên tai cô.
Ngừng lại một chút, anh cười nhẹ:
"Em còn nhớ lần đầu anh gặp em ở ghế đá trong sân trường không?"

Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt ngạc nhiên: "Sao tự nhiên anh lại nhắc chuyện đó?"
Anh chỉ mỉm cười, ánh mắt xa xăm:
"Thật ra anh đã để ý em từ cái ngày em lên phát biểu ở lễ trao giải học sinh giỏi cấp quận. Anh không nhớ rõ em đã nói những gì, chỉ nhớ căp mắt và giọng nói em. Nhưng phải mất gần hai năm, anh mới đủ can đảm để đến bắt chuyện với em. Lúc đó... cảm giác của em thế nào?"

Cô bật cười, tiếng cười khẽ như gió thoảng:
"Lúc đó em cũng hơi sợ... Một người con trai xa lạ tự nhiên đứng trước mặt, nói muốn làm quen."

Anh siết chặt tay hơn, dịu dàng nói,
"Anh đã lấy hết dũng khí, như thể có một sức mạnh nào đó thôi thúc anh. Nếu không hành động ngay lúc ấy, anh sợ mình sẽ vĩnh viễn đánh mất em... Có lẽ kiếp trước anh đã để lạc mất em rồi, nên kiếp này, dù thế nào anh cũng không thể sai lầm nữa."

Cô không đáp, chỉ tựa đầu vào ngực anh. Hơi thở anh trầm ổn bên tai cô, lồng ngực ấm áp như vỗ về những giông bão trong lòng cô suốt bao năm. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, mảnh và dai dẳng như những nỗi niềm không thể gọi thành lời.

"Anh xem," cô khẽ nói, giọng run run, "trời Đà Lạt buồn quá... em chỉ ước được về nhà."

Anh ôm cô chặt hơn, áp má lên mái tóc mềm của cô, thì thầm:
"Ở đâu có em và con, nơi đó chính là nhà của anh."

Một tiếng trẻ con cất lên làm cả hai giật mình:
"Ba ơi, mẹ khóc kìa!"

Họ quay lại, thấy đứa bé con đã đứng sát bên từ lúc nào. Cô vội lau nước mắt, nhưng ánh mắt đứa trẻ ngây thơ đã nhìn thấu tất cả. Anh cúi xuống, ôm lấy cả cô và con trai vào lòng. Trong khoảnh khắc ba trái tim chạm vào nhau, không cần lời nói, không cần hứa hẹn. Chỉ có sự ấm áp, sự biết ơn, và niềm hạnh phúc giản dị nhất — được bên nhau, được sống trọn vẹn trong yêu thương sau biết bao thăng trầm.

Tiếng mưa vẫn rơi đều bên ngoài ô cửa, nhưng trong căn phòng nhỏ, một thế giới bình yên vừa được dựng lên từ yêu thương và những giấc mơ đã thành hiện thực.

No comments:

Post a Comment

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

  Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con điếm này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhỉ?"   Tôi không thích mọi người g...