Saturday, April 19, 2025

Có khi nào bạn quên mất mình từng có cảm xúc?

Mỗi sáng, bạn thức dậy như được lập trình sẵn. Vội vàng chuẩn bị đến công ty, làm những công việc quen thuộc lặp đi lặp lại. Chiều về, lại tất bật đón con, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, lướt vài tin trên mạng rồi mệt mỏi đi ngủ. Ngày qua ngày, cuộc sống trôi tuột trong guồng quay của trách nhiệm và bổn phận. Bạn thực hành cuộc đời mình như một cỗ máy – chính xác, hiệu quả… nhưng trống rỗng.

Cho đến một ngày, vô tình bạn lướt qua đoạn giới thiệu ngắn về một bộ phim tình cảm. Ban đầu chỉ là chút tò mò, nhưng rồi bạn quyết định xem thử. Không ngờ, bạn lại dõi theo trọn vẹn 30 tập phim – điều mà trước đây bạn không nghĩ mình sẽ làm. Những tình tiết tưởng như lãng mạn, thậm chí có phần “sến súa” ấy, bỗng dưng lại chạm vào một nơi rất sâu bên trong bạn.

Bạn ngồi lặng lẽ tua lại những cảnh cảm động. Bạn ngẩn ngơ với một ánh nhìn, một cái nắm tay, một lần lỡ hẹn… Và rồi bạn chợt nhận ra: đã từ rất lâu rồi, bạn không cho phép mình cảm.

Cảm xúc – thứ vốn dĩ là một phần của con người – đã bị bạn xếp gọn vào một góc rất xa trong tâm hồn, nhường chỗ cho những mục tiêu về tiền bạc, địa vị, và “thành công”. Bạn sống, nhưng không thực sự sống. Bạn mải chạy theo những điều tưởng chừng quan trọng, để rồi đánh rơi những điều thật sự có ý nghĩa – như một cái ôm chân thành, một buổi chiều an yên bên người thân, hay một khoảnh khắc lặng thinh mà lòng tràn đầy rung động.

Bộ phim không chỉ kể một câu chuyện tình. Nó đánh thức bạn. Đánh thức một “bạn” từng mơ mộng, từng rung cảm, từng biết đau, biết yêu, biết sống với trái tim chứ không phải lịch trình.

Đôi khi, điều bạn cần không phải là một bước tiến mới trong sự nghiệp. Mà là một bước lùi – đủ để bạn quay về với chính mình.

Hãy để mình được sống chậm lại. Để lắng nghe tiếng thở dài của trái tim. Để ôm lấy những cảm xúc tưởng như đã lãng quên.

Vì rốt cuộc, điều làm nên một cuộc đời đáng nhớ không phải là bạn đã đạt được bao nhiêu – mà là bạn đã cảm được bao nhiêu.

No comments:

Post a Comment

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

  Đại Bản thường chỉ Hạ Âu nói: "Mày nuôi con điếm này, làm sao mà trông cứ như gái trinh ấy nhỉ?"   Tôi không thích mọi người g...