Saturday, April 26, 2025

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Ngoại Truyện

 Nhiếp Vũ Thịnh trở về nhà vào một buổi chiều cuối xuân, khi những cánh hoa bằng lăng tím rụng rơi đầy lối đi vào khu chung cư cũ kỹ nhưng thân thuộc. Đàm Tĩnh đỡ anh từng bước, không phải vì anh còn yếu, mà bởi cả hai đều muốn giữ lại từng giây phút bình yên hiếm hoi này — phút giây mà họ đã đánh đổi bằng bao nhiêu nước mắt, hy vọng, và cả những ngày tháng đau thương tưởng chừng không thể vượt qua.

Căn nhà nhỏ chỉ có ba người, nhưng khi cánh cửa khép lại phía sau lưng, nó như ôm trọn cả một thế giới.

Bình Bình chạy tới ôm lấy chân bố, miệng không ngừng líu lo:
“Bố ơi, con dọn sẵn giường cho bố rồi đó nha! Bố nằm ở giữa, mẹ nằm bên này, con nằm bên kia, vậy là chúng ta giống như... hamburger gia đình!”

Câu nói ngây ngô ấy khiến Nhiếp Vũ Thịnh bật cười, nụ cười đầu tiên sau bao năm chỉ có câm lặng và giày vò. Anh cúi xuống ôm lấy con trai mình, rồi ngẩng đầu nhìn Đàm Tĩnh — người phụ nữ đã dùng cả trái tim để chống chọi với số phận, dùng cả cuộc đời để yêu anh bằng tình yêu lặng thầm mà mãnh liệt.

Căn bếp lại sáng đèn. Mùi cơm trắng, món canh xương hầm ngày xưa anh thích, và đĩa trứng chiên mà Bình Bình "tự tay làm" dù hơi cháy một góc — tất cả hòa quyện thành một thứ hương vị mà anh tưởng mình đã vĩnh viễn mất đi.

Khi đêm xuống, ba người nằm sát bên nhau. Ngoài trời, gió khe khẽ lay động rèm cửa.
“Em tưởng mình đã mất anh mãi mãi,” Đàm Tĩnh khẽ nói, tay siết chặt lấy tay anh.
“Anh cũng tưởng sẽ không bao giờ còn được nghe giọng em nữa,” anh đáp, ánh mắt ánh lên sự dịu dàng xen lẫn hối tiếc. “Nhưng nếu còn một cơ hội, anh muốn sống lại tất cả... chỉ để được ở bên em.”

Cô mỉm cười, đặt tay lên ngực anh: “Chỉ cần trái tim anh còn ở đây, em sẽ không đi đâu cả.”

Trong ánh sáng nhạt của đèn ngủ, gương mặt họ gần nhau đến mức nghe rõ nhịp thở, nghe được cả tiếng thì thầm của trái tim. Không còn thù hận, không còn hoài nghi, chỉ còn lại yêu thương — lặng lẽ, chân thành và bất diệt.

Và trong khoảnh khắc ấy, cuộc đời họ, sau bao nhiêu giông bão, cuối cùng cũng tìm được về nơi gọi là nhà.

No comments:

Post a Comment

Chuong 21-1

 Hôm ấy, Long xin nghỉ phép, một mình đến văn phòng Công ty Thiên Phúc Nam Dược. Tòa nhà bốn tầng nằm trên một trục đường lớn giữa quận nội...