Ngay khoảnh khắc mảnh thủy tinh nhọn hoắt vừa chạm vào làn da cổ trắng ngần, một bàn tay rắn chắc bất ngờ chộp lấy cổ tay Tú Quyên. Cô giật mình mở mắt, kinh ngạc nhìn thấy khuôn mặt thư sinh, bình thản của người vệ sĩ trẻ trong nhóm người Việt.
— Anh... anh còn sống sao?
— Quyên thốt lên trong nghẹn ngào.
Chẳng kịp đợi câu trả lời,
cô lao vào ôm chặt lấy Hoàng như bấu víu vào chiếc phao duy nhất giữa dòng nước
dữ. Sự hiện diện của anh lúc này mang đến cho cô một niềm tin mãnh liệt rằng địa
ngục đã khép lại. Hoàng hơi ngây người, đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc thân mật
với phụ nữ. Mùi hương thanh khiết cùng sự mềm mại từ cơ thể đang run rẩy của cô
khiến trái tim vốn lạnh lùng của anh bỗng chốc lỗi nhịp.
Nhưng bản năng đã kéo anh
trở lại thực tại nhanh chóng. Hoàng nhẹ nhàng đẩy Quyên ra, ra hiệu cho cô nấp
sau chiếc tủ ở góc phòng. Tại đó, cô nhìn thấy người vệ sĩ còn lại đang co quắp
vì sợ hãi.
Rầm!
Cánh cửa gỗ bị phá tung.
Năm tên lính lực lưỡng ùa vào như bầy thú đói. Khi ánh mắt chúng còn đang dáo
dác tìm kiếm bóng dáng cô gái, một cái bóng đen đã lướt đi với tốc độ không tưởng.
Con dao găm trong tay Hoàng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, xé toạc không khí.
Tên đi đầu khựng lại, cảm thấy vùng cổ mát lạnh rồi kinh hoàng nhận ra máu tươi
đang phun ra xối xả qua kẽ tay. Hắn trợn trừng mắt, miệng há hốc nhưng chẳng thể
phát ra bất cứ âm thanh nào.
Dưới ánh sáng từ bên ngoài
hắt vào qua cửa chính, những tên còn lại phát hiện ra đồng bọn đang hấp hối
nhưng số phận bọn chúng cũng chẳng khá hơn, chỉ kịp nhìn thấy lưỡi hái tử thần
thấp thoáng trước khi tất cả đều gục ngã dưới tay Hoàng. Những đường dao dứt
khoát, tàn nhẫn và chính xác đến mức tuyệt đối.
Chỉ trong một đêm, mười
sinh mạng đã kết thúc dưới lưỡi dao của anh. Một luồng nhiệt lạ lùng bỗng sục
sôi trong huyết quản Hoàng, xông thẳng lên đại não gây ra một cơn đau buốt đến tê
tái. Anh bất giác ôm chặt lấy đầu, rên lên một tiếng.
Tú Quyên và người vệ sĩ vội
chạy lại, nhưng cả hai đều sững sờ, kinh hãi lùi lại khi chạm phải ánh mắt của
anh. Đôi mắt Hoàng lúc này đỏ ngầu như quỷ dữ, chứa đựng một luồng sát khí đặc
quánh khiến không gian trở nên ngột ngạt.
Vài phút trôi qua, Hoàng
hít một hơi thật sâu để trấn áp cơn cuồng nộ đang cuộn trào, đôi mắt dần trở lại
vẻ bình thản thường ngày. Quyên run rẩy hỏi khẽ:
— Anh có sao không? Trông
anh thực sự không ổn...
Hoàng lắc đầu, giọng nói
trầm đục nhưng dứt khoát:
— Tôi không sao. Chúng ta
phải rời khỏi đây ngay lập tức. Đám lính đi tuần sắp quay trở lại rồi.
Vừa bước chân ra khỏi ngưỡng
cửa, họ phát hiện một toán lính với đầy đủ súng ống đang đứng đầy sân, đây là
những tên trở về sau khi tham gia lùng sục hai người bọn Hoàng . Cả ba định trốn
nhưng đã muộn bọn lính đã phát hiện ra họ. Biết rằng không còn đường lui, Hoàng
đẩy mạnh Tú Quyên và người vệ sĩ ngược vào trong, gằn giọng dứt khoát:
— Nếu có cơ hội, hai người
hãy chạy ngay đi. Đừng lo cho tôi. Tôi sẽ chặn chúng lại!
Chưa dứt lời, thân ảnh anh
đã hóa thành một vệt mờ lao vút về phía làn đạn. Tiếng súng nổ chát chúa xé toạc
màn đêm, Hoàng di chuyển nhanh theo đường zigzac để tránh đạn. Tú Quyên chết lặng,
trái tim cô thắt nghẹt khi nhìn bóng lưng đơn độc ấy lao vào cõi chết. Nhưng cô
biết mình không giúp được gì cho anh chỉ cầu mong phép lạ. Cô nghiến răng, kéo
người vệ sĩ đang run bần bật chạy vòng ra sau dãy nhà để tìm đường thoát thân.
Mặc dù anh di chuyển nhanh
nhưng vẫn chưa nhanh bằng đạn. Một viên đạn đã găm vào ngực phải khiến máu tuôn
đẫm áo, nhưng cơn đau dường như chỉ làm anh thêm cuồng bạo. Anh xông thẳng vào
tâm điểm của đám lính, biến con dao găm thành một lưỡi hái tử thần. Việc anh áp
sát ở cự ly gần khiến bọn phiến quân rối loạn; chúng không thể nổ súng bừa bãi
vì sợ trúng đồng đội. Hoàng khéo léo dùng chính thân thể kẻ thù làm lá chắn sống,
vừa luồn lách vừa hạ sát đối phương bằng những nhát dao lạnh lùng.
Tên chỉ huy chạy ra, kinh
hoàng nhìn trận quần chiến đẫm máu giửa đám lính của hắn và một thanh niên trẻ.
Đúng lúc đó, toán lính khác bên ngoài kéo về, cán cân lực lượng nghiêng hẳn về
phía phiến quân. Chênh lệch quá lớn về số lượng bắt đầu vắt kiệt sức lực của
Hoàng. Toàn thân anh nhuốm đỏ máu tươi, tốc độ dần chậm lại. Bất thình lình, một
lưỡi dao từ phía sau đâm xuyên thấu lưng phải anh. Hoàng phun ra một ngụm máu lớn,
cảm giác nội tạng đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Từ xa, Tú Quyên nhìn cảnh
tượng ấy với nỗi tuyệt vọng cùng cực. Xung quanh là rừng rậm thâm u, xa xa là
núi non trùng điệp; cô hiểu rằng dù có chạy thoát khỏi đây, họ cũng sẽ chết vì
rừng thiêng nước độc. Nếu cái chết là điều không thể tránh khỏi, cô thà chết
cùng anh tại nơi này.
Nhưng ngay khi Quyên định
lao ra, một tiếng thét vang động trời đất, rung chuyển cả đại ngàn bỗng vút lên
từ giữa vòng vây. Hoàng đứng đó như một ác thần vừa bước ra từ địa ngục, đôi mắt
ngập ngụa tơ máu đỏ rực. Bên trong anh có thứ gì đó đang vỡ ra, nó giống một thứ
dây cương đang kiềm chế con thú dữ trong anh hay là phần nhân tính giử cho anh
vẫn là con người.
Rắc!
Một luồng sức mạnh cuồng bạo
càn quét khắp cơ thể, khiến những gân máu trên da anh nổi cộm lên, vặn vẹo như
những con rắn nhỏ bò dưới da. Cơn đau nhức xương tủy khiến anh gầm lên một tiếng
vang trời. Lúc này, lý trí hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một Ma Thần khát máu
đang nhìn những con mồi yếu ớt.
Tên chỉ huy và đám lính
run rẩy, cảm thấy máu trong người mình như bị thiêu đốt. Hắn điên cuồng trút hết
băng đạn vào Hoàng nhưng anh đã biến mất trong hư ảnh. Chỉ một chớp mắt sau,
Hoàng xuất hiện ngay sát cạnh hắn, bàn tay anh như thép nguội xuyên thẳng qua lồng
ngực gã chỉ huy dễ dàng như đâm vào một tờ giấy. Khi rút tay ra, quả tim vẫn
còn thoi thóp đập trên tay Hoàng. Máu phun thành vòi, Hoàng hít một hơi sâu như
thể đang tận hưởng luồng sinh khí từ sự chết chóc ấy.
Đám lính còn lại xanh mặt
trước một màng rùng rợn như vậy, ý chí chiến đấu hoàn toàn biến mất vội bỏ chạy
tán loạn
— Muốn chạy sao? Muộn rồi!
— Một giọng nói khàn đặc, đầy mỉa mai vang lên.
Một bóng đỏ xẹt qua, những
tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên rồi lịm tắt. Máu văng khắp trời đêm. Chỉ
trong chốc lát, căn cứ đã trở nên yên tĩnh đến rợn người. Khu trại lính giờ đây
biến thành một đồ sát trường với xác người la liệt, mặt đất nhuộm đỏ một màu
tanh nồng.
Hoàng đứng lặng giữa cảnh
Tu La địa ngục, những gân máu trên mặt dần lặn xuống, đôi mắt đỏ rực từ từ lấy
lại vẻ bình thường. Như một chiếc lò xo bị kéo căng quá mức rồi đứt đoạn, anh
ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Tú Quyên bất chấp nỗi sợ
hãi, lao đến bên Hoàng. Cô run rẩy kiểm tra và bàng hoàng nhận ra các vết
thương trên người anh — kể cả vết đâm xuyên thấu lưng — đã biến mất một cách kỳ
bí. Thân thể anh nóng như một lò lửa nhưng nhịp thở vẫn đều đặn. Quyên gọi khản
cả giọng, nhưng anh vẫn chìm sâu trong cơn hôn mê, mắt nhắm nghiền giữa bãi chiến
trường vấy máu.
Với sự trợ giúp của người
vệ sĩ, Tú Quyên vất vả dìu Hoàng vào trong phòng của tên chỉ huy vừa chết. Nằm
trên chiếc giường gỗ, Hoàng vẫn im lìm như một pho tượng, không hề có dấu hiệu
tỉnh lại. Quyên nhúng ướt chiếc khăn, cẩn thận lau sạch những vệt máu khô bết
trên gương mặt và cơ thể anh. Nhìn người thanh niên đã liều mạng cứu mình giờ
đây chìm sâu vào cơn mê sảng vô tận, sự bất lực và mệt mỏi ập đến đánh gục chút
tàn lực còn lại của cô. Quyên gục đầu bên mép giường, thiếp đi lúc nào không
hay.
Khi cô mở mắt, ánh nắng
ban mai đã xuyên qua những kẽ hở của vách gỗ. Người vệ sĩ bước vào, dẫn theo một
người phụ nữ bản xứ mang chút đồ ăn ấm nóng. May mắn thay, người phụ nữ này biết
tiếng Hoa, giúp chiếc cầu nối ngôn ngữ giữa Quyên và thực tại được khai thông.
Qua lời kể của bà, Quyên
biết được có tổng cộng năm người phụ nữ địa phương bị bọn phiến quân bắt cóc về
đây làm nô dịch, chuyên lo việc giặt giũ và nấu nướng cho cả doanh trại. Quyên
hiểu rõ thời gian của họ không còn nhiều; đồng bọn của đám phiến quân có thể trở
về bất cứ lúc nào và biến nơi này thành một bể máu thứ hai. Cô triệu tập cả năm
người phụ nữ lại, khẩn khoản hỏi họ lối thoát ra khỏi khu rừng thẳm này, nhưng
đáp lại chỉ là những cái lắc đầu vô vọng. Tất cả đều bị bắt đi khi bọn phỉ càn
quét các ngôi làng bản địa, họ hoàn toàn mất phương hướng giữa đại ngàn.
Giữa lúc ngọn lửa hy vọng
sắp tắt lụm, một cô gái trẻ trong nhóm rụt rè lên tiếng:
— Tôi... tôi biết đường đến
một bản làng của người dân tộc thiểu số sống gần đây. Tôi từng được tay lính hậu
cần dẫn theo để thồ hàng mua nhu yếu phẩm. Ở đó có rất đông người cư trú, chắc
chắn họ sẽ biết đường ra.
Lời nói ấy chẳng khác nào
chiếc phao cứu mạng xuất hiện giữa dòng nước dữ. Quyên lập tức nhờ cô gái dẫn
đường. Cả năm người phụ nữ bản xứ đều tha thiết muốn tháp tùng họ không muốn ở
lại cái địa ngục trần gian này.
Quyên nhanh chóng phân
công công việc. Người thì thu gom lương thực, nước uống; riêng cô tự tay lục
soát phòng của tên chỉ huy. Trong các ngăn tủ bí mật, cô tìm thấy rất nhiều
vàng bạc nữ trang, cùng những xấp tiền Miến Điện và đô la Mỹ dày cộm. Thật may
mắn, cô cũng tìm lại được chiếc balo chứa đồ đạc cá nhân của mình.
Đang trong lúc vội vã thay
lại bộ trang phục gọn gàng, một tiếng gầm rú dữ dội, đầy thú tính vang lên từ
phía góc trại làm rung chuyển những tán lá. Quyên giật mình hốt hoảng chạy về
hướng âm thanh phát ra. Tại đó, người vệ sĩ đang đứng chết trân, mặt cắt không
còn giọt máu trước một con hổ vằn to lớn đang nhe nanh gầm gừ sau những thanh sắt
của chiếc lồng kiên cố. Dưới nền đất chuồng là những mảnh thi thể biến dạng, bị
xé rách đến rợn người của một người đàn ông. Nhìn đống quần áo rách nát còn sót
lại, Quyên nghẹn ngào nhận ra đó chính là vị đại diện tội nghiệp của Hoàn Cầu –
kẻ mà tên chỉ huy đêm qua hung hãn tuyên bố đã ném cho "thú cưng" ăn
thịt.
Nén dòng nước mắt xót xa
và kinh hoàng, cô thô bạo kéo tay gã vệ sĩ đang bất động rời đi: "Không
còn thời gian nữa, đi mau!".
Mọi người cẩn thận đặt
Hoàng lên chiếc cáng thương bằng bạt của quân đội, luân phiên khiêng anh đi.
Đoàn người lặng lẽ cắt rừng, trốn chạy khỏi căn cứ tử thần dưới sự dẫn đường của
cô gái bản địa.
Cùng lúc đó, tại một khách
sạn sập xệ vùng biên giới.
Trên chiếc giường gỗ hẹp,
người đàn ông trung niên vốn đang nhắm mắt ngồi thiền bỗng đột ngột mở bừng mắt.
Trong đồng tử của ông ta, một tia sáng đỏ quạch như máu lóe lên rồi vụt tắt.
Ông ta nở một nụ cười kỳ dị, lẩm bẩm thành tiếng với vẻ hưng phấn tột cùng:
Ông ta lấy điện
thoại ra thao tác một lúc, trên màn hình hiện ra dấu chấm đỏ đang nhấp nháy, ông
ta khẽ gật đầu, bờ môi mỏng bấu chặt thành một nụ cười nhạt đầy toan tính:
— Đã đến lúc ta phải đi gặp
ngươi rồi...
No comments:
Post a Comment