Trong phòng khách của căn biệt thự cổ kính tại quận trung tâm, gia tộc họ Trần – những người đứng đầu tập đoàn địa ốc Hoàn Cầu – đang tụ họp quanh chiếc bàn trà bằng gỗ quý.
Chủ tịch Trần Lâm ngồi ở vị
trí chủ tọa với gương mặt hằn sâu những nếp nhăn của sự mệt mỏi và đau buồn. Kể
từ sau cái chết đột ngột của cậu con trai Trần Chung, ông và vợ gần như rút lui
vào bóng tối, giao toàn quyền điều hành đế chế Hoàn Cầu cho con gái lớn – Tổng
giám đốc Trần Tú Quyên. Tuy nhiên, quyết định "truyền ngôi" cho phái
nữ này đã khơi dậy cơn sóng ngầm trong lòng Trần Kiến Hoa, em trai ông Lâm.
Hoàn Cầu vốn đi lên từ một
xưởng nhan đèn vàng mã nhỏ nhoi ở Chợ Lớn. Nhờ nhãn quan nhạy bén của Trần Lâm,
họ đã nhanh chóng bỏ ngành kinh doanh truyền thống nhảy vào lĩnh vực bất động sản.
Nhưng Hoàn Cầu vẫn chỉ là "tép riu" trong thị trường thống trị bởi
các đại gia nhiều tiền nhiều mối quan hệ, nhưng mọi việc thay đổi khi Hoàn Cầu
bỗng chốc nhận được nguồn vốn khổng lồ từ một đối tác bí ẩn từ Trung Quốc, giúp
họ một bước lên mây, trở thành gã khổng lồ địa ốc sở hữu chuỗi trung tâm thương
mại trải dài khắp đất nước. Giờ đây, khi đã no nê với đất đai, Hoàn Cầu bắt đầu
vươn vòi sang nhiều mảng kinh doanh khác trong đó là đá quý – một lĩnh vực truyền
thống đầy quyền lực của giới Hoa kiều.
Trần Lâm chậm rãi lên tiếng,
phá vỡ sự im lặng:
— Tôi vừa nhận được thư mời
tham dự Hội chợ đá quý quốc tế tại Miến Điện. Năm nay, tôi muốn thế hệ thứ hai
thay mặt Hoàn Cầu ra biển lớn. Tú Quyên và Gia Thành sẽ đại diện tập đoàn tham
gia chuyến đi này.
Tú Quyên hơi do dự:
— Thưa ba, con vốn quen với
bất động sản, mảng khoáng sản này con chỉ mới tiếp cận, e rằng...
— Con yên tâm — Trần Lâm
trấn an — Đối tác chiến lược phía Trung Quốc, cũng là cổ đông lớn của chúng ta,
đã hứa sẽ hỗ trợ hết mình. Đó là địa bàn của họ, nhiệm vụ của các con là thắt
chặt mối quan hệ này.
Gia Thành – con trai của
Kiến Hoa – liền lên tiếng với vẻ đầy tự tin:
— Bác Hai và ba cứ tin tưởng,
tụi con nhất định sẽ không phụ lòng mong mỏi.
Trần Lâm gật đầu hài lòng,
rồi quay sang ông Niên đang đứng lặng lẽ như một pho tượng phía sau:
— Việc bảo vệ an toàn cho
hai đứa sẽ do anh Niên phụ trách.
Ông Niên cúi đầu, giọng
nói trầm đục nhưng chắc nịch:
— Chủ tịch yên tâm. Tôi đã
lên phương án bảo vệ kỹ lưỡng, sẽ sớm trình ông phê duyệt.
Ông Lâm phẩy tay, cười nhẹ:
— Không cần đâu. Đây chỉ
là chuyến đi công tác bình thường, hơn nữa vùng đó là địa bàn của Sở Gia – đồng
minh lâu năm của chúng ta, chắc chắn sẽ bình an vô sự. Anh tự sắp xếp đi có gì
thì liên hệ với Tu Quyên là được rồi.
Cuộc họp kết thúc, chiếc
xe sang trọng chở cha con Trần Kiến Hoa tách ra khỏi biệt thự. Ngay khi cửa
kính đóng kín, vẻ cung kính trên mặt Kiến Hoa biến mất, thay vào đó là nét lạnh
lùng tàn nhẫn.
— Kế hoạch đến đâu rồi? —
Ông ta gằn giọng.
Gia Thành khẽ nhếch môi:
— Ba cứ yên tâm. Con và
ông Niên đã sắp xếp mọi thứ. Đám vệ sĩ mới tuyển năng lực tầm thường và không
có thân nhân, biến mất cũng chẳng ai hay , rất phù hợp làm những quân cờ thí mạng.
Phía Sở Gia cũng đã bắn tin sẵn sàng phối hợp.
Kiến Hoa cười gằn:
— Sở Gia tham lam lắm, họ
muốn nuốt chửng một nửa Hoàn Cầu. Nhưng chúng ta không còn cách nào khác, làn
sóng Nam tiến của các doanh nghiệp phương Bắc đang quá mạnh mẽ.
Gia Thành thản nhiên tiếp
lời:
— Hoàn Cầu là của họ Trần,
thì phải do con trai họ Trần điều hành. Sau chuyến đi này, danh tiếng của Tú
Quyên sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, kéo theo sự sụp đổ của gia đình bác Hai. Con biết
bác Hai chỉ còn mỗi chị ta là chỗ dựa, nếu bị hủy hoại, bác ấy chắc cũng không
gượng dậy nổi.
Trần Gia Thành bằng tuổi
Trần Chung. Anh ta tốt nghiệp MBA tại Anh và giữ chức Phó tổng giám đốc tài
chính của Hoàn Cầu. Trái ngược với sự ăn chơi trác táng của người anh họ quá cố
Trần Chung, Gia Thành là kẻ thâm trầm và đầy tham vọng. Khi Trần Lâm bỏ qua anh
ta để chọn Tú Quyên làm người kế vị, hạt giống hận thù đã nảy mầm trong lòng
hai cha con Kiến Hoa. Với Kiến Hoa, một kẻ ít học chỉ giữ cái ghế Phó chủ tịch
hữu danh vô thực, đây là canh bạc cuối cùng để giành lại những gì ông ta cho là
thuộc về mình.
Trong không gian ngột ngạt
của chiếc xe đang lao đi giữa màn đêm, Kiến Hoa khẽ thở dài, một tiếng thở dài
mang theo chút tàn tàn của lương tri đang giãy chết. Ông tựa đầu vào ghế, giọng
nói thấp xuống như đang tự trấn an chính mình:
— Nếu không bị dồn vào đường
cùng, ta cũng chẳng muốn ra tay tàn độc với gia đình anh ấy. Con phải ghi nhớ
cho kỹ, tuyệt đối không được làm gì tổn hại đến tính mạng của Tú Quyên.
Gia Thành vẫn giữ vẻ điềm
tĩnh đến đáng sợ. Anh ta khẽ xoay vô lăng, giọng nói đều đều như đang bàn luận
về một thương vụ kinh doanh bình thường:
— Ba cứ yên tâm. Chuyện
này chỉ khiến chị ấy chịu thiệt thòi một chút thôi. Những kẻ thực hiện đều là
dân chuyên nghiệp, bọn chúng đã nhúng chàm qua không biết bao nhiêu vụ tương tự.
Dừng lại một nhịp, Gia
Thành tiếp lời bằng tông giọng đầy vẻ khinh bạc:
— Dù sao chị ấy cũng đã trải
qua một đời chồng, chẳng còn là hạng trinh nữ ngây thơ gì. Con đảm bảo những tấm
hình "nhạy cảm" đó sẽ được gửi đích danh và duy nhất đến tay bác Hai.
Như vậy là đủ để bác ấy suy sụp và tự nguyện giao ra quyền lực.
Dưới ánh đèn đường lướt
nhanh qua cửa kính, gương mặt Gia Thành nửa tối nửa sáng, ẩn hiện một vẻ tà mị
khó lường. Khi thốt ra những lời trấn an cha mình, bàn tay anh ta khẽ siết chặt
lấy vô lăng, những đốt ngón tay trắng bệch vì lực ép.
Kể từ ngày nhận việc,
Hoàng cùng năm người đồng đội mới được bố trí ăn ở tập trung ngay trong khuôn
viên biệt thự. Căn phòng tập thể nằm ở góc khuất phía sau tòa nhà tuy có phần
chật hẹp nhưng tiện nghi sinh hoạt lại đầy đủ đến bất ngờ. Với một kẻ đã quá
quen với cuộc sống sương gió, nay đây mai đó cùng sư phụ như Hoàng, sự thay đổi
này không hề khiến anh cảm thấy bất tiện.
Tuy nhiên, công việc lại tẻ
nhạt một cách kỳ lạ. Hàng ngày, nhiệm vụ của họ chỉ đơn giản là luân phiên đi
tuần tra quanh những bức tường đá cao vút của biệt thự. Thức ăn, nước uống đều
được cung cấp tận nơi, các phương tiện giải trí cũng chẳng thiếu thứ gì. Thế
nhưng, đằng sau sự sung túc ấy là một sự cô lập đáng sợ.
Suốt một tuần ròng rã,
Hoàng chưa từng một lần nhìn thấy mặt thân chủ. Trong căn biệt thự rộng lớn,
ngoài sáu gã vệ sĩ mới tuyển, chỉ có bốn người giúp việc lặng lẽ như những bóng
ma. Cửa chính luôn đóng then cài chặt, bất kỳ ai muốn ra ngoài đều phải trải
qua quy trình xin phép rườm rà từ ông Niên và buộc phải có người đi kèm giám
sát.
Cảm giác bất an như bị
giam lỏng bắt đầu lan rộng. Sáu người đàn ông nôn nóng chất vấn ông Niên trong
một buổi kiểm tra định kỳ. Đáp lại sự lo lắng đó, ông Niên chỉ bình thản giải
thích bằng một tông giọng trấn an:
— Thân phận của thân chủ
chúng ta rất đặc thù. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, việc bảo mật danh tính của
các anh là ưu tiên hàng đầu. Chúng tôi không muốn bất kỳ ai bên ngoài nhận diện
được đội hình cận vệ trước khi xuất quân. Sự gò bó này chỉ kéo dài đúng hai tuần
mà thôi.
Dù trong lòng vẫn còn bán
tín bán nghi, nhưng nghĩ đến thời hạn hai tuần không quá dài, lại thêm điều kiện
sinh hoạt xa hoa, đám vệ sĩ cũng đành tặc lưỡi bỏ qua.
Đúng vào ngày cuối cùng của
hạn định, ông Niên xuất hiện với một xấp hộ chiếu và những phong bao dày cộm
trên tay. Ông chậm rãi phát cho từng người, ánh mắt quét qua những gương mặt
đang lộ vẻ háo hức:
— Ngày mai, các anh sẽ
chính thức nhận nhiệm vụ đầu tiên: Hộ tống thân chủ trong một chuyến công tác
dài ngày tại nước ngoài. Hãy giữ kỹ hộ chiếu của mình. Ngoài ra, công ty quyết
định ứng trước tháng lương đầu tiên để các anh có khoản chi tiêu cá nhân trong
chuyến đi này.
Ông Niên dừng lại một nhịp,
quan sát phản ứng của mọi người trước số tiền mặt lớn rồi nói tiếp:
— Toàn bộ chi phí ăn ở, đi
lại trong chuyến đi đều do công ty đài thọ. Anh em hãy kiểm tra lại hành trang
và nghỉ ngơi sớm. Đúng 8 giờ sáng mai, chúng ta xuất phát ra sân bay.
Tại sân bay, ngoài ông
Niên, xuất hiện thêm một người thanh niên trẻ tuổi được giới thiệu là trợ lý
Lâm. Chỉ đến khi cầm trên tay thẻ lên máy bay, Hoàng và nhóm vệ sĩ mới nhận ra
điểm đến là Miến Điện.
Trái ngược với sự hào hứng
của năm người đồng nghiệp lần đầu được xuất ngoại bằng máy bay, Hoàng vẫn duy
trì vẻ tĩnh lặng đến lạnh lùng. Anh hào phóng nhường chỗ ngồi cạnh cửa sổ cho một
cậu vệ sĩ trẻ đang mải mê ngắm nhìn bầu trời, còn mình thì khép hờ mắt, chìm
vào trạng thái nghỉ ngơi sâu trong suốt hai giờ bay.
Khi cả nhóm đặt chân đến
sân bay quốc tế Yangon, đại diện đối tác của Hoàn Cầu đã chờ sẵn, đưa họ về một
khách sạn hạng sang ngay gần đó.
Buổi tối, không gian nhà
hàng khách sạn lấp lánh dưới ánh đèn chùm rực rỡ. Khoảng ba mươi phút sau khi
nhóm vệ sĩ ổn định vị trí, trợ lý Lâm bước vào, theo sau là một người phụ nữ
khiến không gian xung quanh như cô đặc lại bởi khí chất quyền quý.
Đó là Trần Tú Quyên. Ở tuổi
hai mươi tám, cô mang vẻ đẹp thanh mảnh nhưng đầy tự tin. Bộ váy đen ôm sát với
những đường cắt tối giản nhưng cực kỳ tinh tế, làm tôn lên bờ vai trắng ngần và
chiếc cổ thon dài. Trên cổ cô là sợi dây chuyền kim cương nhỏ xíu, chỉ tỏa sáng
lấp lánh khi có ánh đèn lướt qua. Mái tóc dài buộc thấp, vài lọn tóc buông lơi
che bớt vẻ sắc sảo, mang lại chút dịu dàng hiếm hoi cho gương mặt lạnh lùng. Tiếng
giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên nền đá cẩm thạch.
Ông Niên vội vã đứng dậy
cúi chào rồi giới thiệu với cả đội:
— Đây là chị Quyên, Tổng
Giám đốc của Hoàn Cầu. Nhiệm vụ của các anh là bảo vệ an toàn cho sếp Quyên bằng
mọi giá trong chuyến đi này.
Tú Quyên khẽ vẫy tay ra hiệu
cho mọi người ngồi xuống. Cô không ngồi ngay mà đứng quan sát sáu gương mặt mới
một lượt, rồi cất giọng thanh thoát:
— Chào các bạn. Anh Niên
nói các bạn đều là những vệ sĩ xuất sắc, được đào tạo bài bản. Thực tế, chuyến
đi này không quá nguy hiểm, nhưng vì chúng ta đang ở nước khác có những quy định
khác Việt Nam nên phải cẩn thận tránh những rắc rối cần thiết. Nhưng các bạn không
cần căng thẳng và lo lắng, chỉ cần tuân thủ sự sắp xếp của anh Niên là đủ. Mọi
việc sẽ ổn
Bữa ăn diễn ra trong không
khí thân mật đến bất ngờ. Tú Quyên tỏ ra rất hòa đồng, không hề có sự phân biệt
chủ tớ. Giữa những tiếng cười nói rôm rả, chỉ có Hoàng là vẫn giữ thói quen cũ
từ thời đi cùng sư phụ: im lặng quan sát.
Anh đã biết rõ lai lịch của
năm người đồng hành. Họ đều là những kẻ tứ cố vô thân giống anh, về nghiệp vụ vệ
sĩ thực chất chỉ có hai người là vệ sĩ chuyên nghiệp, một người là nhân viên
giao hàng và hai người làm bảo vệ. Ánh mắt Hoàng lướt qua ông Niên, và trong một
khoảnh khắc ngắn ngủi, anh bắt gặp tia nhìn sắc lạnh của ông ta hướng về phía
Tú Quyên.
Đêm đó, Hoàng trằn trọc
không ngủ được. Anh rút điện thoại, định truy cập vào kho dữ liệu bóng tối để
tìm hiểu thêm về Hoàn Cầu. Nhưng ngay khi đăng nhập, một thông báo lạnh lùng hiện
ra: Quyền truy cập hết hạn. Phí nạp tiếp: 100.000 USD/lần.
Hoàng khựng lại, đồng tử
co rút. Hóa ra cái "đặc quyền" mà sư phụ để lại chính là một khoản
tài sản kếch xù dưới dạng thông tin. Anh chợt cảm thấy tiếc nuối tột độ vì đã
lãng phí những lượt truy cập vô giá chỉ để tìm hiểu về cha con ông Hải.
Hoàng nằm xuống nhưng vẫn
không ngủ được. Để tránh ảnh hưởng đến bạn cùng phòng anh nhẹ nhàng ra khỏi phòng
đi lên sân thượng để hít thở. Khi gần đến nơi, anh nghe có tiếng người nói bằng
tiếng Việt, nhìn kỷ lạ là ông Niên. Ông ta đang báo cáo với ai đó qua điện thoại
bằng giọng điệu cung kính:
— Cậu chủ cứ yên tâm, mọi
thứ đều theo kế hoạch. Chủ tịch sẽ không nghi ngờ gì khi cậu cũng "bị
thương" trong cuộc hỗn chiến. Đặc biệt, sự "hy sinh liều chết" của
đám vệ sĩ mới sẽ là bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo nhất... Cậu không cần lo
chuyện bị lộ, vì sẽ không có ai trong đám đó còn sống để trở về đâu.
No comments:
Post a Comment