Hoàng biết đồng bọn của đám lính kia sẽ nhanh chóng trở lại nên anh phải rời đi nhanh nhất có thể. Rừng sâu hiểm trở không làm khó Hoàng vì anh đã từng sống trong môi trường khắc nghiệt kiểu này. Tuy nhiên nếu đi quá nhanh anh sẽ bỏ rơi người bạn đồng hành. Anh có thể bỏ rơi anh ta để thoát thân nhưng trong anh có sự áy náy. Anh đã sớm biết âm mưu thí chốt của đám ông Niên nhưng không thông báo cho những bạn đồng hành vì vậy cái chết của họ cũng có phần từ anh.
Hoàng dừng lại bên một gốc
cây cổ thụ, chờ người vệ sĩ đang chạy thục mạng phía sau. Anh ta lao tới, đổ gục
xuống, hơi thở đứt quãng thành từng hồi:
— Anh... anh có thể đi chậm
một chút không? Tôi thực sự... không theo kịp nữa rồi.
Hoàng không đáp, anh nhìn
vào màn đêm sâu thẳm rồi bất ngờ khom người xuống, giọng dứt khoát:
— Chúng ta không có thời
gian để nghỉ. Muốn ra khỏi vùng nguy hiểm, anh phải lên lưng tôi. Cầm chắc đèn
pin và soi đường, việc còn lại cứ để tôi lo.
Người vệ sĩ nhìn thân hình
có phần thư sinh của Hoàng với vẻ ngần ngại, nhưng Hoàng không cho anh ta cơ hội
để chần chừ. Anh thô bạo kéo tay anh ta lên lưng rồi lấy đà phóng đi. Thật kinh
ngạc, dù đang cõng thêm một người đàn ông trưởng thành, tốc độ của Hoàng vẫn
nhanh đến mức xé gió. Anh luồn lách qua những thân cây rậm rạp, băng qua những
rễ cây xù xì và nhảy vọt qua những mô đất cao một cách nhẹ nhàng như một con
báo đen trong đêm. Chẳng mấy chốc, hiện trường đẫm máu ban nãy đã lùi xa, chỉ
còn tiếng gió rít qua tai.
Khi cảm thấy khoảng cách
đã đủ an toàn để tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi gắt gao, Hoàng dừng lại bên một
mỏm đá cao. Anh đặt người vệ sĩ xuống, bắt đầu điều hòa nhịp thở và nheo mắt
xác định phương hướng. Giữa rừng sâu không dấu chân người, việc di chuyển mù
quáng chỉ dẫn đến cái chết. Anh cần tìm ra lối thoát duy nhất ra khỏi khu rừng
này trước khi bình minh ló rạng, nếu không muốn biến mình thành con mồi của đám
phiến quân. Từ mỏm đá, Hoàng nhìn thấy những ánh đèn chập chờn ẩn hiện giữa màn
đêm xa thẳm.
Toàn bộ căn cứ của phiến
quân là một tập hợp những lán trại bằng gỗ thô và mái tôn rỉ sét, nằm rải rác
giữa thung lũng để ngụy trang trước các đợt không kích. Tại trung tâm, nhà chỉ
huy hai tầng sừng sững như một quái vật thép với mạng lưới dây điện và anten
radio chằng chịt. Dưới những lá cờ bạc màu rách nát, lính canh với súng trường
trên vai đứng bất động bên những vọng gác đắp bằng bao cát.
Đêm ở Bắc Miến Điện không
hề yên tĩnh. Tiếng máy phát điện gầm rú ầm ì át cả tiếng côn trùng rừng thẳm.
Không khí đặc quánh mùi dầu diesel hăng nồng, quyện với mùi thuốc súng và vị ẩm
mốc kinh niên của rừng nhiệt đới.
Tú Quyên bị tống biệt giam
vào một căn phòng chật hẹp, nơi chỉ có chiếc giường sắt trải chiếu bẩn thỉu và
một góc vệ sinh tồi tàn. Khi tiếng khóa cửa đanh gọn vang lên, cô ngã xuống giường,
hơi thở đứt quãng vì sự kiệt quệ và nỗi sợ hãi tột cùng.
Trong cơn mơ màng đầy ám ảnh,
tiếng mở cửa khô khốc một lần nữa vang lên. Một tên lính xông vào, thô bạo lôi
cô đến phòng tắm biệt lập phía ngoài. Hắn vứt cho cô một xấp quần áo rồi đóng sầm
cửa lại. Phòng tắm kín như bưng, không có lấy một kẽ hở cho ánh sáng lọt vào.
Sau khi kiểm tra chốt cửa cẩn thận, Tú Quyên mới dám trút bỏ lớp y phục rách
nát để gột rửa bụi bẩn và máu khô.
Khi nhìn bộ đồ được đưa tới,
cô khựng lại vì ghê tởm: đó là một chiếc váy hai dây ngắn cũn cỡn, khêu gợi. Cô
do dự nhưng cuối cùng cũng mặc nó vào. Vừa khi khóa kéo cuối cùng được kéo lên,
cánh cửa bị bật tung bởi một lực mạnh. Tên lính lạnh lùng áp giải cô đến một
căn phòng rộng lớn hơn, nơi một bàn tiệc thịnh soạn đã được bày sẵn.
Hắn lui ra, nhường chỗ cho
tên chỉ huy bước vào. Vừa nhìn thấy Tú Quyên trong bộ váy khêu gợi, ánh mắt hắn
liền bùng lên một tia dâm tà đầy thú tính. Theo hợp đồng, hắn phải thủ tiêu cô,
nhưng trước khi làm cô biến mất, hắn muốn tận hưởng cơ thể cô. So với những cô
gái vùng biên giới mà hắn từng tiếp xúc, Tú Quyên thực sự là một đóa hồng kiều
diễm.
Hắn thản nhiên kéo ghế, chỉ
tay vào bàn ăn:
— Chúng ta dùng bữa thôi,
đã muộn rồi.
Đôi môi Tú Quyên run rẩy,
cô không màng tới thức ăn mà hỏi thẳng:
— Những người đi cùng tôi
đâu? Tôi muốn gặp họ.
Hắn ngừng động tác, nhìn
cô bằng ánh mắt băng giá:
— Người của cô vừa giết chết
năm anh em của tôi. Cô nghĩ tôi là kẻ có lòng từ bi sao?
Hắn tựa lưng vào ghế, vẻ mặt
đầy tận hưởng trước sự tuyệt vọng của cô:
— Gã đàn ông đi cùng cô chắc
giờ đã nằm gọn trong bụng "thú cưng" của tôi rồi. Còn hai kẻ đang lẩn
trốn kia, chúng cũng không thoát được đâu. Khi bắt được, tôi sẽ cho cô tận mắt
chứng kiến sự trả thù tàn khốc nhất.
Tú Quyên ngồi phịch xuống
ghế, toàn thân lạnh ngắt. Cô đã đoán được số phận của nhóm vệ sĩ, nhưng trong
lòng vẫn le lói hy vọng về một vụ bắt giữ đòi tiền chuộc. Cô chấp nhận mặc chiếc
váy khêu gợi này là để bảo toàn mạng sống, tìm cơ hội đàm phán. Nhưng giờ đây,
cô rùng mình nhận ra bọn chúng không hề có ý định giữ cô làm con tin.
Cố nén sự sợ hải, cô nỗ lực
thuyết phục:
— Giữa chúng ta không thù
không oán. Giết tôi không mang lại lợi lộc gì, nhưng nếu ông để tôi liên hệ về
Việt Nam, tập đoàn Hoàn Cầu sẽ trả một khoản tiền chuộc khổng lồ mà ông chưa từng
thấy...
Tên chỉ huy cười gằn, giọng
hắn chát chúa:
— Tiền à? Ai cũng cần tiền.
Nhưng tiếc cho cô, đã có kẻ trả một cái giá rất cao để cô vĩnh viễn không bao
giờ có thể đặt chân về Việt Nam được nữa.
Tú Quyên chết lặng. Đây không
phải tai nạn tình cơ mà là một âm mưu đã được dàn dựng từ trước. Trong đầu cô
lướt qua những gương mặt khả nghi. Sở Gia? Đúng rồi, cô nhớ lại cuộc họp căng
thẳng về việc yêu cầu Hoàn Cầu tiếp tay cho Sở Gia "rửa nguồn gốc"
thép xuất khẩu sang Mỹ và Châu Âu. Vì rủi ro pháp lý quá lớn, cô đã kiên quyết
đình chỉ toàn bộ dự án này ngay khi thay cha điều hành công ty.
Cô nghiến răng, nhìn thẳng
vào mắt hắn:
— Sở Dật trả cho ông bao
nhiêu? Tôi có thể trả gấp đôi.
Tên chỉ huy im lặng. Ban đầu
hắn nghĩ phi vụ này rất "dễ ăn", vì đây chỉ là một nhóm người ngoại
quốc nhỏ bé, lại có nội gián sắp xếp đường đi nước bước. Nhưng cái giá năm mạng
đàn em vừa mất đi là một tổn thất quá lớn. Hắn không chỉ muốn tiền, hắn muốn trả
thù, và cách trả thù đê tiện nhất chính là lấy lại "vốn" từ chính
thân xác của cô.
— Chuyện đó tính sau. Ăn
cơm đi. — Hắn gắt lên.
Sau bữa ăn đầy gượng ép, hắn
đứng dậy, chậm rãi bước đến sau lưng Tú Quyên. Đôi bàn tay thô ráp, nồng nặc
mùi thuốc lá đặt lên bờ vai trần trắng nõn mịn màng của cô. Tú Quyên run lên,
cô cảm nhận được hơi thở hôi hám của hắn phả sát vào mặt, khiến cô buồn nôn.
— Thằng Trung Quốc đó trả
tôi 20 ngàn đô để mua mạng cô. Nhưng nhìn xem, làm sao tôi nỡ hủy hoại một bông
hoa đẹp thế này? — Hắn vuốt ve gò má cô — Tôi có thể sẽ tha cô, nhưng ... cô phải
phục vụ tôi một thời gian.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng
áo, Tú Quyên cố giữ chút tỉnh táo cuối cùng:
— Một thời gian... là bao
lâu?
Hắn bật cười :
— Tùy vào biểu hiện của
cô. Nếu tôi hài lòng, cô có thể đi sớm.
Cô nuốt nước bọt cố gắng nói:
- Nếu ... Nếu tôi không đồng
ý thì sao?
Hắn ghé sát tai cô thì thầm:
- Còn nếu không đồng ý... Sau
khi tôi chán, tôi sẽ ném cô cho đám anh em ngoài kia. Khi bọn chúng chơi nát cô
rồi, tôi sẽ bán cô sang biên giới cho những động quỷ. Ở đó, cô chỉ có thể trở về
trong quan tài thôi.
Tú Quyên nhắm nghiền mắt, để mặc những giọt nước
mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má tái nhợt. Cô biết mình đã rơi vào cảnh ngộ
không lối thoát, nhưng sâu thẳm trong huyết quản, lòng tự trọng không cho phép
mình bị vấy bẩn bởi những kẻ hạ đẳng này. Hình ảnh cha mẹ ở quê nhà hiện lên
trong tâm trí cô, sau cái chết của em trai, họ đã gầy rộc đi vì sầu muộn. Nếu đứa
con cuối cùng này cũng mãi mãi nằm lại nơi rừng thiêng nước độc, nỗi đau ấy chắc
chắn sẽ đánh sập chút tàn lực còn lại của họ.
Chính trong khoảnh khắc
tuyệt vọng nhất, bản năng sinh tồn và lòng căm hận đã bùng lên mạnh mẽ. Tú
Quyên không còn gì để mất. Bàn tay cô siết chặt lấy chiếc ly thủy tinh trên
bàn, dùng hết sức bình sinh đập thẳng vào mặt tên chỉ huy đang kề cận.
Tiếng thủy tinh vỡ tan
tành quyện cùng tiếng gào thét đau đớn. Tên chỉ huy bị bất ngờ ở cự ly quá gần,
hắn lùi lại ôm lấy khuôn mặt đầy máu. Không để hắn kịp định thần, Quyên vọt dậy,
vung chiếc ghế gỗ đập liên tiếp vào người hắn cho đến khi chiếc ghế gãy vụn.
Tiếng động náo loạn khiến
tên lính gác bên ngoài lao sầm vào phòng. Hắn chết trân nhìn vị chỉ huy đang nằm
vật vã dưới đất và cô gái nhỏ bé đang điên cuồng trút giận. Hắn gầm lên một tiếng,
lao tới túm lấy tóc Quyên giật mạnh ra sau, đồng thời bồi thêm một cú đá tàn nhẫn
vào bụng khiến Quyên văng mạnh vào tường, cơn đau thắt lại làm cô không thể thốt
ra lời.
Tên chỉ huy lồm cồm ngồi dậy,
khuôn mặt biến dạng vì máu và sự căm phẫn, hắn lắp bắp ra lệnh:
— Tụi bây... lôi nó đi!
Chơi nó cho đến chết thì thôi!
Gã lính nghe vậy liền lộ vẻ
hân hoan tột độ. Hắn nhào tới, những bàn tay thô bạo bắt đầu sờ soạng, lục lọi
khắp cơ thể cô. Khi hắn định xé bỏ lớp váy ngắn, tên chỉ huy hét lên:
— Lôi nó ra lán trại, đừng
làm bẩn chỗ của tao!
Hắn thô bạo túm lấy tóc
cô, kéo lê đi như một món đồ chơi hỏng. Quyên đau đến mức tê dại, nhưng khi vừa
ra đến bên ngoài, cô dồn chút sức tàn cắn mạnh vào tay hắn. Tên lính rống lên một
tiếng, vung tay tát thẳng vào mặt cô một cú sấm sét khiến máu miệng trào ra, rồi
tiếp tục bồi thêm những cú đá vào mạn sườn. Quyên chỉ còn biết co quắp người lại,
dùng đôi tay che chắn trong vô vọng.
Thấy con mồi đã nằm im, hắn
hung hăng xé toạt chiếc váy hai dây, thô bạo nắn bóp cơ thể cô giữa thanh thiên
bạch nhật. Hắn cười ha hả đầy đê tiện, bế thốc cô lên và sải bước về phía khu
lán trại xập xệ. Trong vòng tay của kẻ ác, Tú Quyên nhỏ bé và yếu ớt như một
cánh hoa tàn trước cơn bão dữ.
Cánh cửa lán trại bị đá
văng, bên trong là bốn tên lính khác đang nhậu nhẹt. Nhìn thấy món hàng thượng
hạng mà đồng bọn vừa mang tới, ánh mắt chúng lập tức sáng rực lên sự thèm khát
thú tính.
— Làm thịt nó nhanh lên!
Chút nữa tụi đi lùng sục trở về là không tới lượt mình đâu! — Một tên gào lên đầy
phấn khích.
Quyên không hiểu ngôn ngữ
của chúng, nhưng sự kinh tởm trong những ánh mắt kia là thứ ngôn ngữ rõ ràng nhất.
Cô thà chọn cái chết còn hơn để bị nhục mạ. Nhân lúc bọn chúng đang lơ là tranh
giành, cô chộp lấy chai rượu trên bàn đập vỡ ra đưa mảnh vỡ kề sát vào cổ họng
mình.
Tiếng cười đùa chợt tắt lịm.
Bọn chúng không sợ cô chết, nhưng chúng sợ món đồ tiêu khiển này mất đi giá trị
khi trở thành một cái xác nguội lạnh. Chúng khẽ lùi lại, nhìn cô chằm chằm như
rình rập một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng. Quyên lùi dần về phía bàn nhậu,
bất ngờ hất tung mâm đồ ăn và nồi lẩu đang sôi sùng sục về phía bọn lính. Nước
lẩu nóng bắn trúng tay khiến cô bỏng rát, nhưng cô chẳng còn cảm nhận được đau
đớn, lập tức lao vọt ra khỏi cửa.
Bọn lính lập tức đuổi sát
theo sau với những tiếng chửi rủa vang động cả khu trại. Trong cơn hoảng loạn,
Quyên chạy mù quáng vào một căn nhà cũ nát ở góc khuất, nhanh chóng sập cửa và
chốt chặt.
No comments:
Post a Comment