Trong góc tối của quán cà phê quen thuộc, Hoàng chậm rãi nhâm nhi vị đắng của tách espresso, đôi mắt không rời khỏi màn hình điện thoại đang sáng rực. Tiêu đề bản tin nóng hổi hiện lên đầy thách thức: "Công an đột kích, triệt phá sòng bạc quy mô khủng tại khách sạn A".
Theo nội dung bài báo, dựa
trên nguồn tin mật từ quần chúng, cơ quan chức năng đã bóc dỡ một tổ chức đánh
bạc tinh vi, thu giữ lượng tiền mặt và tang vật lên đến hàng trăm tỷ đồng.
Hoàng nhếch mép. Một nụ cười
không có chút hơi ấm.
Đúng lúc đó, điện thoại
anh rung lên bần bật. Hoàng không vội nghe, anh thản nhiên quan sát những vòng
sóng âm hiện lên trên màn hình, đợi đến đợt chuông thứ ba mới lười biếng bắt
máy. Đầu dây bên kia, giọng bà Phấn khào khào vang lên, mang theo sự run rẩy cố
kìm nén:
— Chuyện này... có phải do
mày làm không?
Hoàng vẫn giữ chất giọng
bình thản đến cực điểm:
— Tất cả chỉ mới là bắt đầu
thôi. Đây chỉ là một phần nhỏ trong cái giá mà bà phải trả. Cha con bà không đủ
tư cách để đấu với tôi đâu.
Không gian im lặng kéo dài
trong vài giây, chỉ còn nghe thấy hơi thở dồn dập của bà Phấn qua ống nghe. Cuối
cùng, bà ta lên tiếng, giọng đầy vẻ nhẫn nhịn:
— Vậy mày muốn cái gì?
— Tiền. Trả lại đúng những
gì thuộc về tôi, thì nước sông không phạm nước giếng — Hoàng đáp, dứt khoát như
một nhát dao.
Bà Phấn bỗng cao giọng, vẻ
đanh ác thường ngày lộ rõ:
— Tao đã nói bao nhiêu lần
rồi, số cổ phần của mày đã được định giá và công ty đồng ý mua lại toàn bộ. Tại
sao mày vẫn ngoan cố không chịu bán?
— Tôi không đồng ý với cái
giá rẻ mạt đó — Hoàng lạnh lùng cắt ngang.
— Giá đó là do tổ chức
đánh giá tài sản chuyên nghiệp đưa ra, hoàn toàn có giá trị pháp lý!
Bà Phấn bỗng hạ giọng, cố
dùng chút tình thân giả tạo để lôi kéo:
— Nếu mày chê ít, công ty
có thể cân nhắc nâng thêm mười phần trăm. Coi như nể tình người trong nhà nên mới
có mức ưu đãi này. Đó là giới hạn cuối cùng của tao rồi.
Hoàng bật cười, tiếng cười
khô khốc vang lên trong không gian quán vắng:
— Giới hạn của bà, không
phải giới hạn của tôi. Con số của tôi là: tối thiểu phải cộng thêm tám mươi phần
trăm nữa.
— Mày đi ăn cướp à? — Bà
Phấn hét lên — Ngay cả thời kỳ đỉnh cao nhất của Nam Việt cũng không bao giờ có
cái giá điên rồ đó!
Hoàng vẫn thản nhiên, anh
tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn xoáy vào hư vô:
— Tôi không quan tâm. Đồng
ý, thì cuộc chiến này chấm dứt tại đây. Bằng không, tôi sẽ từ từ rạch từng nhát
dao, để nhà bà phải chảy máu cho đến chết mới thôi.
— Mày... giỏi lắm! Hãy chờ
đó! — Bà Phấn nghiến răng thốt lên trong cơn thịnh nộ tột độ rồi cúp máy cái rụp.
Hoàng hạ điện thoại xuống,
ánh mắt anh ta lại trở về vẻ lạnh băng ban đầu. Trò chơi này, anh ta vốn dĩ đã
không cho phép mình thua.
Sau khi ngắt cuộc gọi với
bà Phấn, Hoàng mở một ứng dụng ẩn sâu trong thư mục bảo mật của điện thoại. Anh
thực hiện chuỗi thao tác đăng nhập phức tạp với nhiều lớp mã hóa, từng bước tiến
vào một thế giới dữ liệu không dành cho người thường. Ngón tay anh lướt nhanh
trên màn hình, bắt đầu quá trình tìm kiếm mục tiêu và tải xuống hàng loạt tài
liệu tuyệt mật.
Đây là công cụ mà sư phụ từng
cung cấp để hỗ trợ anh hoàn thành những nhiệm vụ được giao trong bóng tối. Ngày
sư phụ dứt áo ra đi, Hoàng từng đinh ninh rằng quyền truy cập của mình sẽ bị
thu hồi hoặc bị xóa sổ hoàn toàn. Thế nhưng, thật kỳ lạ, cánh cửa dẫn vào kho
lưu trữ khổng lồ này vẫn luôn mở rộng, như thể đang chờ đợi anh khai thác.
Hoàng chỉ được phân quyền
để tiếp cận những nguồn tin liên quan đến Việt Nam. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn qua
những đề mục từ các quốc gia khác, anh cũng đủ cảm nhận được mức độ to lớn đáng
sợ của kho dữ liệu này. Nó giống như một mạng lưới dây leo khổng lồ bao trùm lấy
toàn cầu, lặng lẽ bám rễ và ghi lại mọi hơi thở của thế giới ngầm.
Đó là một kho tàng đen tối,
nơi tập trung mọi thông tin về các giao dịch rửa tiền, những phi vụ buôn lậu
xuyên quốc gia và các hoạt động bất hợp pháp núp bóng dưới những vỏ bọc hào
nhoáng. Mọi thứ đều được cập nhật theo thời gian thực với độ chính xác đến ghê
người.
Hoàng đã từng có lần không
nén nổi tò mò mà hỏi sư phụ về thực thể đứng sau, kẻ đang nắm giữ "cuốn sổ
cái" của cả thế giới này là ai. Nhưng đáp lại anh chỉ là ánh mắt nghiêm
nghị cùng lời cảnh cáo lạnh lùng của ông:
— Đừng bao giờ tò mò về những
thứ vượt quá giới hạn của mình nếu cậu còn muốn giữ được mạng mạng sống.
Hoàng khẽ thở dài, dẹp bỏ
những suy nghĩ xa xăm. Với đống tài liệu vừa tải xuống, anh thừa sức khiến đế
chế của cha con bà Phấn sụp đổ trong đau đớn. Cuộc chơi này, giờ đây hoàn toàn
nằm trong tay anh. Thời đại thông tin ai nắm nhiều thông tin người đó làm chủ
cuộc chơi
Trong phòng khách sang trọng
của căn biệt thự kín cổng cao tường tại khu Nam Sài Gòn, ông Hải ngồi bất động
trên ghế bành, lặng lẽ lắng nghe báo cáo từ Quân "Sẹo". Sau trận thư
hùng kinh hoàng với Hoàng, Quân phải nằm viện gần một tháng trời để vá víu lại
những vết thương chí mạng; giờ đây, gương mặt hắn càng thêm phần dữ tợn với những
vết sẹo mới còn chưa kịp kéo da non.
— Đại ca, thằng ranh đó
không phải hạng vừa đâu — Quân "Sẹo" trầm giọng, thanh âm khàn đặc —
Dùng số đông để dằn mặt hay chơi hội đồng với nó chỉ phí công vô ích. Lực chiến
của nó cao một cách bất thường, trừ khi mình mời được cao nhân thực thụ. Em
nghĩ... chúng ta phải thanh toán nó dứt điểm.
Ông Hải vẫn giữ thái độ trầm
ngâm, đôi mắt nheo lại đầy tính toán:
— Ý mày là sao? Thủ tiêu?
Quân không đáp lời, chỉ lẳng
lặng gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn của một kẻ đã lún sâu vào bùn đen.
Ngồi gần đó, Hồng nghiến
răng trần trề căm hận. Cảm giác đau đớn từ đôi chân bị gãy vẫn như còn âm ỉ, hắn
rít qua kẽ răng:
— Con đồng ý với anh Quân.
Mối thù phế đi đôi chân này, nhất định phải dùng mạng nó để trả!
Sự im lặng bao trùm căn
phòng trong chốc lát, chỉ còn tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ quả lắc. Cuối
cùng, ông Hải lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo không một chút gợn sóng:
— Chuyện đã đi đến nước
này, cũng buộc phải làm vậy thôi. Tụi mày cứ theo bài cũ mà diễn, nhưng nhớ là
phải làm cho sạch sẽ. Một thằng độc hành như nó, dù có biến mất khỏi thế gian
này cũng chẳng mấy ai để tâm đâu.
Quân "Sẹo" lộ ra
một nụ cười lạnh lùng, gật đầu đầy vẻ tự tin:
— Đại ca cứ an tâm. Lần
này em sẽ điều mấy thằng bên Campuchia sang. Tụi nó toàn hạng chuyên nghiệp, đã
làm cho mình vài vụ êm xuôi rồi. Xong việc, tụi nó rút ngay về bên kia biên giới
thì chẳng khác nào kim chìm đáy biển, công an Việt Nam có tài thánh cũng không
lần ra dấu vết.
Hoàng trở về căn phòng trọ
chật chội nằm sâu trong một xóm lao động nghèo. Không gian tù túng và sặc mùi ẩm
mốc dường như càng làm tăng thêm sự bế tắc. Việc chưa thể thu hồi khoản tiền từ
Nam Việt khiến mọi kế hoạch của anh bị đảo lộn hoàn toàn. Số tiền sư phụ để lại,
cộng thêm khoản hỗ trợ từ Trung và Dung, chỉ như muối bỏ bể trước sinh hoạt đắt
đỏ của thành phố. Hoàng hiểu mình cần một công việc ngay lập tức, nhưng việc
quay lại quỳ lụy dưới trướng bà Phấn tại Nam Việt là điều không bao giờ có
trong từ điển của anh.
Hoàng kiên nhẫn lướt qua
hàng loạt thông báo trên các trang tuyển dụng. Càng đọc, gương mặt anh càng hiện
rõ vẻ thất vọng. Hầu hết những công việc ổn định đều đòi hỏi bằng cấp chính quy
hoặc những hồ sơ lý lịch trong sạch mà một kẻ như anh khó lòng đáp ứng. Giữa
hàng ngàn dòng tin tuyển dụng hào nhoáng, anh bỗng dừng lại ở một thông báo ngắn
gọn đến mức kỳ quái: "Tuyển nam vệ sĩ ".
Thông báo không ghi yêu cầu
về trình độ nghiệp vụ chỉ yêu cầu sức khỏe tốt, chắp nhận đi công tác xa nhà.
Không có tên công ty, không có mô tả công việc, cũng chẳng đề ra bất kỳ yêu cầu
cụ thể nào về trình độ hay thâm niên. Thứ duy nhất hiện lên trên màn hình là một
dãy số điện thoại đơn độc. Sự im lặng và bí ẩn của nó lại vô tình khơi dậy sự
tò mò trong anh.
Hoàng bấm máy gọi. Tiếng
chuông vang lên vài nhịp thì đầu dây bên kia bắt máy. Một giọng nữ vang lên,
mang theo tông điệu lạnh lùng và chuyên nghiệp:
— Anh muốn ứng tuyển vị
trí vệ sĩ ?
— Đúng vậy — Hoàng đáp, ngắn
gọn.
Anh định mở lời hỏi thêm về
chi tiết công việc hoặc mức lương, nhưng người phụ nữ ở đầu dây bên kia dường
như không có ý định tiêu tốn thời gian cho những câu hỏi thừa thãi. Cô ta cắt
ngang bằng một mệnh lệnh dứt khoát:
— Ngày mai, đúng 9 giờ
sáng, anh đến địa điểm tôi sắp gửi để phỏng vấn.
Chưa kịp để Hoàng trả lời,
tiếng "tút tút" vô hồn đã vang lên báo hiệu cuộc gọi kết thúc. Ngay
sau đó, một tin nhắn chứa địa chỉ hiện lên trên màn hình điện thoại.
Hoàng tìm đến địa chỉ theo
tin nhắn, đó là một căn biệt thự sang trọng nằm ẩn mình ở quận ngoại thành, bao
quanh bởi những hàng rào cao vút và hệ thống an ninh dày đặc. Cửa mở một người
đàn ông trung niên xuất hiện dẫn anh vào trong phòng khách
Trong phòng đã ngồi sẳn khoảng
mười người đàn ông cao lớn, vẻ mặt hầm hố , chắc cũng là những ứng viên giống
anh. Không muốn bị cuốn vào những ánh nhìn soi mói, Hoàng chọn một góc ngồi
tách biệt, lặng lẽ quang sát xung quanh. Từ khi bước vào căn biệt thự anh đã có
đánh giá sơ bộ về môi trường an ninh xung quanh đây là kỷ năng anh học được khi
làm việc chung với sư phụ
Lần lượt từng ứng viên được
gọi vào căn phòng làm việc phía sau cánh cửa gỗ lớn. Khi đến lượt mình, Hoàng
bước vào và đối diện với một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi trắng đơn giản,
tóc cắt ngắn kiểu quân đội, gương mặt nghiêm nghị .
Người đàn ông không ngẩng
lên, mắt nhìn vào sổ tay, giọng nói lạnh lùng vang lên:
— Hãy giới thiệu về mình.
Hoàng ngồi xuống, phong
thái bình thản đến lạ kỳ. Anh đọc tên, tuổi và địa chỉ nơi ở hiện tại. Sau đó,
anh không biết nói gì thêm đành yên lặng.
Người đàn ông ghi chép
thông tin vào sổ tay, ngòi bút vẫn di chuyển nhưng không gian bỗng rơi vào tĩnh
lặng. Đợi mãi không nghe thấy lời nào tiếp theo, ông ta mới ngạc nhiên ngẩng đầu
lên, bắt gặp ánh mắt thản nhiên của người đối diện.
— Chỉ vậy thôi sao? — Ông
ta chau mày — Anh không định nói gì về học vấn, bằng cấp hay kinh nghiệm của
mình à?
Hoàng thoáng chút bối rối,
nhưng anh vẫn giữ giọng điệu bình thường:
— Tôi tốt nghiệp cấp ba,
sau đó làm lao động tự do.
Đôi lông mày người đàn ông
hơi nhíu lại:
— Vậy nghĩa là anh chưa từng
làm vệ sĩ ngày nào?
— Đúng vậy — Hoàng thẳng
thắn thừa nhận.
Ông hỏi tiếp:
— Gia đình anh ở đâu?
— Tôi không có gia đình,
không người thân — Hoàng đáp, giọng nói đều đều không chút bối rối.
Ông ta ngước lên nhìn anh
một thoáng rồi tiếp tục ghi gì đó vào sổ tay
Một lúc sau ông ta lên tiếng:
— Anh được nhận. Ngày mai
đi làm
Hôm sau Hoàng trở lại biệt
thự. Anh được dẫn vào phòng khách biệt thự. Sau khi làm thủ tục nhận việc anh
được đưa vào căn phòng cùng với 5 người khác
Người đàn ông trung niên
giới thiệu:
- Tôi là Niên, đội trưởng
đội vệ sĩ của Tổng giám đốc công ty Hoàn Cầu. Chào đón các anh gia nhập đội.
Các anh sẽ được huấn luyện nghiệp vụ một ngày trước khi bố trí công việc.
Ông ta dừng lại nhìn mọi
người rồi nói tiếp:
- Mục tiêu duy nhất và tối
thượng của các anh là bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Tổng giám đốc. Trong bất kỳ
tình huống nào, mạng sống của thân chủ luôn đứng trên hết. Và điều cuối cùng,
cũng là điều quan trọng nhất: Phải tuyệt đối tuân thủ mệnh lệnh cấp trên. Ở
đây, kỷ luật chính là sự sống còn.
No comments:
Post a Comment