Sáng hôm sau, cả nhóm lên xe đi hội chợ. Tại sảnh khách sạn, Hoàng quan sát Tú Quyên bước lên chiếc xe sang trọng cùng trợ lý Lâm và một thanh niên lạ mặt, dáng người cao lớn trong bộ vest đen sang trọng. Anh và nhóm vệ sĩ còn lại cùng ông Niên leo lên chiếc xe 16 chỗ bám theo sau.
Hội chợ đá quý quốc tế diễn
ra ngoài trời, quy mô rộng lớn như một thị trấn cổ sầm uất với những gian hàng
san sát, bày biện đủ loại đá quý và trang sức quý hiếm. Tiếng mặc cả, tiếng máy
mài đá và mùi trà thơm quyện vào không gian. Theo sắp xếp của ông Niên, bốn vệ
sĩ được bố trí vòng ngoài, riêng Hoàng và một vệ sĩ trẻ khác theo chân ông ta
tiến vào trung tâm để bám sát nhóm của Tú Quyên.
Đi được một quãng, Tú
Quyên dừng lại đón chào một người thanh niên người Hoa cao lớn, sở hữu vẻ ngoài
thanh tú như tài tử điện ảnh. Họ trò chuyện bằng tiếng Trung một cách thân thiết
rồi cùng dừng lại ở một gian hàng "đổ thạch" (mua đá tảng để tìm ngọc).
Đám đông đang hò reo quanh
những tảng đá xù xì, nhưng tâm trí Hoàng hoàn toàn đặt vào một bóng người phía
xa. Đó là một người đàn ông đang chăm chú xem xét những mẫu đá Ruby thô. Dù chỉ
nhìn thấy tấm lưng, nhưng dáng vẻ ấy đã in sâu vào tâm khảm anh từ lâu — một
bóng hình quá đỗi quen thuộc. Ngay khi Hoàng định tiến lại gần, người nọ đã đặt
viên đá xuống và rẽ vào tiệm trà cạnh đó.
— Tôi muốn đi vệ sinh một
chút. — Hoàng nói nhanh với ông Niên.
Dù thoáng một chút nhíu
mày nghi ngại, ông Niên vẫn gật đầu cho phép. Hoàng lập tức tách đoàn, lao về
hướng tiệm trà. Nhưng khi anh bước vào bên trong, người đàn ông đó dường như đã
tan biến vào hư không. Anh sục sạo ra sau quán, rồi chạy sang các cửa hiệu lân
cận, nhưng kết quả vẫn chỉ là những khoảng không vô định. Bóng dáng ấy giống
như một ảo ảnh vừa bốc hơi giữa cái nắng hanh hao của Miến Điện.
Khi Hoàng quay trở lại,
nhóm của Tú Quyên đã rời đi từ lúc nào. Anh gọi điện cho ông Niên và được chỉ dẫn
đến một quán trà sầm uất khác. Trong phòng trà tấp nập khách khứa, anh thấy
nhóm vệ sĩ và trợ lý Lâm đang chờ đợi, còn Tú Quyên cùng hai thanh niên kia đã
vào phòng kín để hội đàm.
Khoảng hai giờ sau, cánh cửa
phòng bật mở. Thanh niên người Hoa tuấn tú lúc nãy khẽ gật đầu chào rồi vội vã
rời đi. Tú Quyên khách sáo chào anh ta, sau đó cô nói với cả nhóm:
— Đây là anh Trần Gia
Thành, Phó tổng giám đốc của Hoàn Cầu và cũng là em họ tôi. Nhiệm vụ của các
anh bao gồm cả việc bảo vệ cậu ấy.
Ánh mắt Gia Thành lướt qua
nhóm vệ sĩ một cách hờ hững. Tú Quyên quay sang dặn dò ông Niên về việc phân
chia lịch trình bảo vệ cho cả hai người.
Theo sắp xếp của ông Niên
nhóm của Hoàng theo Tú Quyên và trợ lý Lâm, trong khi nhóm còn lại do ông Niên
dẫn đầu sẽ tháp tùng Gia Thành.
Chiều đó, mọi thứ diễn ra
bình lặng. Sau khi kết thúc buổi làm với đối tác cuối cùng, Tú Quyên đưa cả
nhóm vào một nhà hàng sang trọng dùng bữa tối.
Đêm xuống, nhóm Hoàng tháp
tùng Tú Quyên đến một quán bar nhỏ. Tại đây, cô gặp lại người thanh niên lúc
sáng. Cuộc đối thoại bằng tiếng Trung diễn ra căng thẳng, những lời qua tiếng lại
đầy vẻ nặng nề khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt. Cuối cùng, người
thanh niên đứng phắt dậy, vẻ mặt giận dữ bỏ đi trước, để lại Tú Quyên ngồi cô độc
với gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi.
Khi xe đưa cả nhóm trở về
khách sạn, Tú Quyên xuống xe và nói bằng giọng trầm xuống:
— Bây giờ các bạn có thể tự
do hoạt động. Nhưng tôi khuyên chân thành, an ninh ở đây không giống Việt Nam,
tốt nhất mọi người hãy ở lại khách sạn nghỉ ngơi. Sáng mai chúng ta sẽ khởi
hành đi thăm mỏ đá của công ty, đường khá xa, mọi người nên nghỉ ngơi sớm.
Có lẽ do một ngày dài vận
động liên tục cùng những căng thẳng tiềm ẩn, Hoàng chìm vào giấc ngủ nhanh hơn
thường lệ. Nhưng trong bóng tối của tiềm thức, những ký ức bắt đầu trỗi dậy,
kéo anh về lại quãng thời gian ròng rã bên cạnh sư phụ.
Trong cơn mơ chập chờn,
Hoàng thấy mình đang đứng giữa những trận chiến đẩm máu, nơi ranh giới giữa sự
sống và cái chết chỉ mỏng như sợi tóc mà anh và sư phụ từng băng qua. Đối với
người đàn ông đó, trong lòng Hoàng luôn tồn tại một sự mâu thuẫn: vừa tôn kính
sâu sắc, vừa sợ hãi tột cùng. Toàn bộ thân công phu anh đang sở hữu đều do một
tay ông truyền thụ. Dù sư phụ luôn miệng khen anh có căn cốt thiên bẩm, nhưng
Hoàng thừa hiểu rằng, chính những bí truyền về võ thuật và hệ thống nội công
thâm hậu học được từ ông mới là thứ cốt lõi biến anh thành một "cỗ máy chiến
đấu" đáng gờm như hiện tại.
Thế nhưng, điều khiến
Hoàng ám ảnh nhất chính là những thủ đoạn tàn độc của ông. Trong những phi vụ
theo chân sư phụ năm xưa, anh đã không ít lần chứng kiến ông ra tay một cách lạnh
lùng, tàn bạo đến mức không ghê tay. Những tiếng gào thét và máu tươi dường như
chỉ làm tôn thêm vẻ uy nghiêm đáng sợ của người thầy ấy. Sư phụ luôn nhìn anh bằng
đôi mắt băng giá và gieo rắc vào đầu anh một chân lý nghiệt ngã:
— Hoàng, hãy ghi nhớ...
con người chỉ đạt đến đỉnh cao của sức mạnh khi họ học được cách trở nên tàn bạo.
Lời dạy ấy như một bóng ma
lởn vởn trong tâm trí Hoàng, nhắc nhở anh rằng cái giá của quyền năng đôi khi
là sự biến mất của lòng trắc ẩn. Anh giật mình tỉnh giấc , mồ hôi lạnh thấm đẫm
lưng áo, trong đầu vẫn còn vảng vất hơi lạnh từ ánh mắt của sư phụ
Anh nhìn ra ngoài bầu trời
ngoài kia xám xịt và mờ đục. Hình bóng người đàn ông giống hệt sư phụ ở hội chợ
hôm qua vẫn ám ảnh lấy tâm trí anh không dứt. Hoàng bỗng nhận ra một sự thật trớ
trêu: dù đã theo ông bao năm, anh chưa bao giờ thực sự biết thân phận thật của
người thầy mình.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang
lên cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung. Giọng ông Niên thúc giục bên ngoài, yêu
cầu mọi người chuẩn bị hành trang lên đường.
Sau bữa sáng chớp nhoáng,
cả đoàn tập trung ra xe. Chuyến đi đến mỏ đá quý không chỉ có người của Hoàn Cầu
mà còn có sự góp mặt của một quản lý người bản địa – đại diện đối tác liên
doanh – và vị trưởng đại diện của Hoàn Cầu tại Miến Điện. Phía đối tác địa
phương có sự chuẩn bị khá tốt, họ huy động một lực lượng an ninh hùng hậu gồm
hai đội vệ sĩ chuyên nghiệp với quân số lên tới gần mười năm người.
Theo sắp xếp, chiếc xe dẫn
đầu chở theo một nhóm vệ sĩ bản địa và người đội trưởng vệ sĩ địa phương. Tú
Quyên, Gia Thành, hai vị đại diện và ông Niên đi xe thứ hai, chiếc xe khác chở những
người còn lại.
Đoàn xe lầm lũi tiến về
phía trước. Sau nhiều giờ di chuyển suôn sẻ, đến khoảng ba giờ chiều, cảnh quan
bắt đầu thay đổi. Đường xá hẹp dần, lọt thỏm giữa những cánh rừng rậm rạp và
vách núi đá vôi dựng đứng. Không gian trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Theo
tính toán, chỉ cần vượt qua đoạn đường hoang vắng này thêm một giờ nữa là sẽ tới
được văn phòng quản lý mỏ. Sau chặng đường dài khiến mọi người mệt mỏi, ai nấy
đều tựa lưng vào ghế, mong mỏi sớm được nghỉ ngơi.
Bất thình lình, chiếc xe vệ
sĩ dẫn đường phanh gấp rồi dừng lại hẳn. Những chiếc xe phía sau cũng lần lượt
phanh cháy đường. Chặn ngang lối đi duy nhất là một thân cây cổ thụ nằm chình
ình, như thể một bàn tay khổng lồ vừa đặt nó xuống.
Khi các vệ sĩ đang di chuyển
chướng ngại vật, một tiếng súng khô khốc xé toạc sự yên lặng của đại ngàn. Ngay
sau đó, từ hai bên rừng rậm, gần hai chục gã đàn ông mặt mày bặm trợn, trang phục
đủ loại xộc ra, tay lăm lăm những họng súng đen ngòm.
Ngoại trừ người chỉ huy đội
vệ sĩ địa phương có thủ sẵn một khẩu súng ngắn, lực lượng còn lại chỉ trang bị
dùi cui và súng điện – những thứ đồ chơi vô dụng trước họng súng quân dụng. Người
quản lý địa phương và tay chỉ huy vệ sĩ thận trọng bước lên phía trước để đàm
phán với nhóm vũ trang.
Bên trong xe, ông Niên vẫn
giữ vẻ bình tĩnh trấn an hai vị sếp:
— Các sếp đừng lo. Chúng
ta là doanh nghiệp tư nhân, không liên quan đến chính trị hay đảng phái nào tại
đây, hơn nữa chúng ta cũng đã "nộp phí" đầy đủ cho các nhóm quản lý
khu vực này. Chắc tụi này chỉ là quân địa phương muốn kiếm chác riêng thôi. Để
tôi xuống xem sao.
Ông Niên khẽ liếc mắt về
phía Gia Thành bằng ánh mắt đầy ẩn ý rồi mở cửa xe bước xuống. Vị đại diện người
Việt của Hoàn Cầu cũng vội vã bám theo, để lại Tú Quyên và Gia Thành trong
không gian ngột ngạt của khoang xe.
Tú Quyên run rẩy, đôi môi
tái nhợt không còn chút huyết sắc:
— Hay... hay là mình gọi cảnh
sát?
Gia Thành tỏ ra bình tĩnh
hơn hẳn, hắn lắc đầu, giọng điệu điềm nhiên đến lạ lùng:
— Ở đây là khu vực do phiến
quân kiểm soát, cảnh sát có muốn cũng không can thiệp được. Bây giờ chỉ có thể
chờ thôi. Em nghĩ chắc bọn chúng chỉ muốn tiền, có tiền là xong chuyện.
Tú Quyên run rẩy bấm số gọi
cho trợ lý Lâm đang ở khách sạn, nhưng màn hình điện thoại chỉ hiện lên một
dòng chữ vô vọng: Không có dịch vụ. Sóng điện thoại đã hoàn toàn bị cắt đứt giữa
vùng rừng núi hiểm trở này.
Phía bên ngoài, đám vệ sĩ
người địa phương vẫn giữ được thái độ bình tỉnh, trái ngược hoàn toàn với vẻ hoảng
loạn của những vệ sĩ người Việt ngoại trừ Hoàng. Anh lẳng lặng mở cửa xuống xe.
Tựa lưng vào thành xe, đưa mắt quét nhanh một lượt tình hình xung quanh. Khu rừng
rậm rạp che khuất tầm nhìn, nắng chiều đang lịm dần sau những vách núi, kéo
theo những bóng râm dài và lạnh lẽo. Bổng
Đoàng!
Tiếng súng chát chúa vang
lên xé toạc không gian, buộc tất cả phải đổ dồn mắt về phía nhóm đàm phán. Viên
đội trưởng vệ sĩ địa phương đổ ập xuống mặt đất, tay ôm chặt lấy bụng, máu rỉ
qua kẽ ngón tay. Người quản lý địa phương sợ hãi đến mức mặt không còn hạt máu,
vội vàng quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu cầu xin.
Theo lệnh của tên chỉ huy
phiến quân, đám lính tràn lên như lũ dữ, thô bạo lôi tất cả ra khỏi xe và dồn
vào một chỗ. Chúng lục soát tàn nhẫn, tịch thu toàn bộ điện thoại, trang sức và
tài sản. Sau đó, với một sự sắp xếp có chủ ý, chúng tách nhóm người địa phương ra
khỏi nhóm người Việt.
Lúc này, năm gã vệ sĩ người
Việt đã hoàn toàn suy sụp, họ ngồi thụp xuống đất, chân tay bủn rủn. Tú Quyên
và người đại diện Hoàn Cầu mặt mày tái mét vì kinh hoàng. Trong khi đó, ông
Niên và Gia Thành dù cố tỏ ra lo lắng, nhưng sâu trong đáy mắt họ là những cái
nhìn hoán đổi đầy thâm ý.
Tên chỉ huy tiến đến trước
mặt nhóm người Việt, gằn giọng bằng thứ tiếng Anh bồi chói tai:
— Ai là chỉ huy? Tại sao bọn
mày dám thâm nhập vào vùng cấm của chúng tao?
Tú Quyên cố gom chút can đảm
cuối cùng, bước lên phía trước:
— Các ông hiểu lầm rồi.
Chúng tôi là nhà đầu tư nước ngoài, đang trên đường đến mỏ đá quý của mình.
Chúng tôi không tham gia chính trị và đã nộp thuế đầy đủ cho các ngài.
Tên chỉ huy nhìn Tú Quyên
bằng cặp mắt đầy tà dục, hắn chậm rãi liếm môi rồi nhếch mép cười gằn:
— Công ty của cô tên gì?
— Chúng tôi thuộc tập đoàn
Hoàn Cầu, đang đầu tư khai thác mỏ Ruby ở vùng này. — Tú Quyên vừa nói vừa lấy
danh thiếp đưa cho hắn.
Hắn cầm tấm danh thiếp, lấy
bộ đàm ra xì xào với ai đó bằng tiếng địa phương. Ánh mắt hắn liếc nhanh về
phía Gia Thành một cái, rồi lập tức quay sang nhìn Tú Quyên bằng vẻ tàn nhẫn:
— Ở đây chẳng có công ty
nào tên như vậy cả!
Tú Quyên giật mình, quay
sang nhìn người đại diện với vẻ cầu cứu. Vị đại diện vội vàng bước lên nói tên
đối tác liên doanh của Hoàn Cầu tại Miến Điện, nhưng tên chỉ huy chẳng buồn
nghe. Hắn hét lên, xua tay đầy quyết liệt:
— Tao nói không có là
không có! Bọn mày chắc chắn là gián điệp của chính phủ Yangon cử tới. Bây giờ,
tất cả theo chúng tao về căn cứ để thẩm vấn!
Dứt lời, đám lính hung hãn
chĩa những họng súng đen ngòm vào lưng từng người, thô bạo áp giải họ tiến sâu
vào màn đêm đang dần buông xuống của khu rừng rậm.
No comments:
Post a Comment