Biển chiều yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Mặt trời đang dần hạ xuống phía chân trời, nhuộm mặt nước
thành một màu cam sẫm. Sóng chỉ gợn nhẹ, đủ để phản chiếu những vệt sáng lấp
lánh. Hạm đội tàu sân bay của cường quốc Y lặng lẽ tiến qua vùng biển quốc tế,
cách bờ biển của nước Hồi giáo X vài trăm hải lý.
Trên tàu khu trục hộ tống Argent, trung úy radar Daniel Harper
đang ngồi trước màn hình điều khiển.
Đồng hồ trên tường chỉ 16:03.
Daniel vừa nhấp một ngụm cà phê nguội, mắt lướt qua những vòng
tròn xanh lục trên màn hình radar. Công việc của anh vào những buổi chiều thế
này thường khá buồn tẻ. Phần lớn thời gian chỉ là theo dõi những chấm nhỏ – tàu
hàng dân sự, máy bay thương mại, thỉnh thoảng là vài máy bay trinh sát.
Trong phòng điều khiển, tiếng điều hòa và tiếng quạt máy chạy
đều đều.
Một hạ sĩ ngồi phía sau nói đùa:
“Ước gì ca trực nào cũng yên bình như thế này.”
Daniel cười nhẹ.
Rồi anh khựng lại.
Trên màn hình radar, ở rìa vòng quét phía đông, vài điểm sáng
nhỏ vừa xuất hiện.
Anh nheo mắt.
Ban đầu chỉ có ba chấm.
Sau vài giây, hệ thống tự động bắt mục tiêu.
Một chuỗi dữ liệu hiện lên.
Tốc độ: rất cao.
Độ cao: trung bình.
Hướng bay: thẳng về phía hạm đội.
Daniel đặt cốc cà phê xuống.
“Khoan đã…”
Anh nhanh chóng phóng to khu vực.
Các chấm sáng tăng lên.
3… 5… 8…
Rồi thêm những mục tiêu khác, thấp hơn.
Một đàn chấm nhỏ như bầy ong.
Daniel lập tức nhấn nút báo cáo.
“Trung tâm chiến đấu, đây là radar số hai.”
Giọng anh trở nên căng thẳng.
“Phát hiện nhiều mục tiêu tốc độ cao xuất phát từ đất liền. Có
thể là tên lửa hành trình. Ngoài ra còn khoảng vài chục mục tiêu bay thấp… khả
năng cao là UAV.”
Cả phòng điều khiển lập tức im lặng.
Hai giây sau, chuông báo động chiến đấu vang lên khắp con tàu.
Trên tàu sân bay ở trung tâm đội hình, lệnh phản ứng được đưa
ra gần như ngay lập tức.
Các tàu khu trục và tuần dương đồng loạt kích hoạt hệ thống
phòng không.
Trên boong tàu sân bay, những chiếc tiêm kích trực chiến đã được
kéo ra đường băng.
Động cơ gầm lên.
Chiếc đầu tiên phóng khỏi boong tàu, lao thẳng lên bầu trời
chiều.
Trong khi đó, trên tàu khu trục Argent, sĩ quan vũ khí hét
lên:
“Khóa mục tiêu!”
Hệ thống phóng thẳng đứng mở nắp.
VỤT!
Tên lửa phòng không đầu tiên lao vọt lên trời, để lại một vệt
khói trắng dài.
Rồi tiếp theo.
VỤT!
VỤT!
VỤT!
Trên màn hình radar của Daniel, các đường bay giao cắt nhau
như mạng nhện.
Một trong các mục tiêu biến mất.
Rồi thêm một.
Các tiêm kích từ tàu sân bay tiếp cận từ xa, phóng tên lửa
không đối không.
Trong vòng vài phút, phần lớn các chấm sáng biến mất khỏi màn
hình.
Hạ sĩ phía sau Daniel bật cười nhẹ.
“Có vẻ họ chỉ thử phản ứng của chúng ta.”
Daniel chưa kịp trả lời.
Màn hình radar lại lóe lên.
Từ nhiều vị trí khác nhau trên đất liền, một làn sóng mới xuất
hiện.
Không phải vài mục tiêu.
Mà là hàng chục.
Rồi hàng trăm tín hiệu nhỏ.
UAV.
Chúng bay thấp sát mặt biển, khó phát hiện hơn.
Cùng lúc đó, thêm nhiều tên lửa hành trình bay ở độ cao lớn.
Daniel thốt lên:
“Trời ạ… họ chia thành nhiều đợt.”
Trong phòng chỉ huy, giọng chỉ huy hạm đội vang lên qua hệ thống
liên lạc:
“Đây không phải tấn công thử. Đây là tấn công bão hòa.”
Các tàu hộ vệ bắt đầu bắn dồn dập.
Tên lửa phòng không, pháo phòng không, hệ thống đánh chặn tầm
gần.
Trên bầu trời, những quả cầu lửa liên tiếp nổ tung.
UAV bị bắn rơi như chim.
Nhưng số lượng quá nhiều.
Một vài chiếc lọt qua lưới phòng không.
Daniel nhìn thấy chúng trên màn hình – khoảng bảy mục tiêu bay
cực thấp.
“Bảy UAV đang tiếp cận tàu sân bay!”
Trên boong tàu sân bay, pháo phòng không bắn như mưa.
Sáu chiếc bị phá hủy ngay trước khi chạm mục tiêu.
Nhưng một chiếc lọt qua.
Nó lao thẳng xuống boong tàu.
ẦM!
Một vụ nổ nhỏ bốc lên.
Khói đen cuộn lên nhưng không lớn.
Hệ thống chữa cháy tự động lập tức hoạt động.
Chưa kịp thở phào.
Sonar dưới tàu khu trục bỗng phát tín hiệu.
“Phát hiện ngư lôi!”
Tiếng hét vang lên trong phòng chỉ huy.
Từ một tàu ngầm ở xa, nhiều ngư lôi đang lao tới đội hình hạm
đội.
Cùng lúc đó, từ đất liền và những tàu chiến ngụy trang ngoài
khơi, đợt tấn công thứ ba bắt đầu.
Lần này…
Số lượng gấp đôi đợt hai.
Radar của Daniel gần như bị lấp kín.
UAV, tên lửa hành trình, mục tiêu bay thấp, mục tiêu bay cao.
Mọi thứ lao về hạm đội như bầy châu chấu.
Không khí trên tàu trở nên căng thẳng cực độ.
“Đánh lái sang phải!”
“Triển khai mồi bẫy!”
“Phóng toàn bộ tên lửa đánh chặn!”
Con tàu khu trục nghiêng mạnh khi đổi hướng.
Các thủy thủ bám chặt vào tay vịn.
Ngoài boong, pháo phòng không bắn đỏ rực.
Tiêm kích từ tàu sân bay quay lại hỗ trợ.
Từng mục tiêu nổ tung.
Nhưng vẫn còn quá nhiều.
Daniel cảm thấy mồ hôi chảy dọc sống lưng.
“Còn lại năm UAV… bốn… ba…”
Cuối cùng.
Chỉ còn ba chiếc bay cực thấp.
Chúng lướt sát mặt biển, gần như biến mất khỏi radar.
“Ba UAV đang tiếp cận tàu sân bay!”
Pháo phòng không của tàu sân bay xoay nhanh.
ĐOÀNG!
Một chiếc bị bắn nổ giữa không trung.
Chiếc thứ hai lao vào thân tàu.
ẦM!
Một vụ nổ nhỏ nữa. Khói bốc lên.
Chiếc cuối cùng bay thẳng tới… rồi đột ngột đổi hướng.
Nó bốc lên cao.
Các khẩu pháo xoay theo nhưng quá trễ.
Chiếc UAV lao thẳng xuống boong tàu như một mũi lao.
ẦM!
Một vụ nổ nhỏ vang lên.
Trong tích tắc, mọi người nghĩ đó chỉ là một UAV khác bị bắn
trúng.
Rồi…
Một quả cầu màu xanh lam bùng lên giữa boong tàu.
Không có tiếng nổ.
Nó chỉ như một quầng sáng nhỏ, rộng vài mét, rung động như một
ngọn lửa kỳ lạ không có khói. Nhưng chỉ trong vài giây, các cảm biến nhiệt trên
tàu bắt đầu phát ra những cảnh báo chói tai.
“Nhiệt độ vượt ngưỡng!”
“Cảm biến quá tải!”
Trong phòng radar của tàu khu trục Argent, Daniel nhìn thấy một
điều chưa từng thấy trong đời.
Các camera hồng ngoại của tàu sân bay hiển thị trên màn hình
phụ.
Con số nhiệt độ nhảy loạn.
20.000°C…
80.000°C…
Rồi các cảm biến tắt hẳn vì quá tải.
Các chuyên gia sau này mới hiểu rằng ánh sáng xanh đó không phải
là một vụ nổ thông thường. Nó là một dạng năng lượng tập trung cực mạnh, giống
như một khối plasma siêu nóng.
Nhiệt độ của nó ước tính lên tới hàng triệu độ. Mọi vật liệu
chạm vào nó đều không cháy, chúng bốc hơi ngay lập tức.
Con tàu bắt đầu tan chảy. Trên boong tàu sân bay, lớp thép dày
hàng chục centimet bắt đầu phát sáng đỏ rực, rồi chuyển sang trắng lóa. Những mảng
kim loại khổng lồ chảy mềm như sáp nến.
Ánh sáng xanh lan ra rất nhanh. Không phải như lửa mà giống
như một làn sóng năng lượng bò dọc theo thân tàu. Chỉ trong vài giây nó đã nuốt
trọn khu vực boong trước.
Các máy bay chiến đấu đang đậu trên boong bắt đầu biến dạng. Cánh
nhôm cong lại, kính buồng lái chảy xuống như thủy tinh nóng, rồi toàn bộ khung
máy bay tan rã.
Những thủy thủ gần đó thậm chí không kịp chạy. Họ chỉ nhìn thấy
một bức tường ánh sáng xanh lao tới, rồi mọi thứ biến mất.
Dưới boong tàu là các kho chứa nhiên liệu hàng không khổng lồ.
Hàng nghìn tấn nhiên liệu phản lực được bơm vào hàng trăm chiếc máy bay. Khi
ánh sáng xanh lan xuống các khoang này, các bồn kim loại bị nung đỏ trong vài
giây. Áp suất bên trong tăng vọt.
Rồi— BOOM!
Vụ nổ đầu tiên làm rung chuyển toàn bộ hạm đội. Một cột lửa khổng
lồ bắn thẳng lên trời.
Nhưng đó chỉ mới bắt đầu. Trên boong tàu sân bay có hàng trăm
máy bay, mỗi chiếc đều chứa hàng tấn nhiên liệu. Các thùng nhiên liệu lần lượt
phát nổ.
ẦM!
ẦM!
ẦM!
Chuỗi nổ liên hoàn biến boong tàu thành một biển lửa khổng lồ.
Nhưng thảm họa lớn nhất vẫn còn phía dưới.
Sâu trong thân tàu là kho chứa bom và tên lửa. Hàng trăm quả
bom dẫn đường, tên lửa không đối không, tên lửa chống hạm. Tất cả đều được bảo
quản trong kho vũ khí bọc thép.
Ánh sáng xanh lan tới đó. Và trong vài giây… Nhiệt độ khủng
khiếp đã kích nổ mọi thứ.
Một thủy thủ trên tàu khu trục Argent chỉ kịp hét lên:
-
Trời ơi …
Rồi cả bầu trời nổ tung, quả cầu lửa khổng lồ. Vụ nổ không giống
bất kỳ thứ gì họ từng thấy. Một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên từ vị trí tàu sân
bay, nó mở rộng trong tích tắc, sáng rực như một mặt trời nhỏ trên biển. Sóng
xung kích lao ra mọi hướng.
Hai tàu khu trục gần nhất không kịp phản ứng. Con tàu phía bên
trái gần như bị nhấc bổng khỏi mặt nước, thân tàu vỡ toang, các mảnh kim loại
bay tung như lá khô. Con tàu còn lại bị thổi lệch sang một bên, cột buồm và
radar gãy vụn. Hai tàu tuần dương ở xa hơn cũng bị hư hỏng nặng, cửa kính vỡ
tung, radar bị phá hủy. Một tàu tiếp liệu lớn bị sóng xung kích đánh nghiêng,
nhiều khoang bị thủng.
Nhưng điều kinh hoàng nhất xảy ra ngay sau đó. Nhiệt lượng khủng
khiếp từ quả cầu lửa truyền xuống mặt biển khiến nước biển sôi lên, cả vùng biển
rộng bốc hơi. Hàng nghìn tấn nước biến thành hơi nước trong vài giây tạo ra một
đám sương trắng khổng lồ bốc lên cao, lan rộng khắp khu vực. Chỉ trong vài
phút, tầm nhìn giảm xuống gần như bằng không. Đám sương nóng lan rộng hàng chục
dặm.
Trước khi vụ nổ lớn xảy ra, nhiều thủy thủ đã nhảy xuống nước
để thoát khỏi con tàu đang cháy. Nhưng họ không biết điều gì đang chờ bên dưới.
Nước biển lúc này nóng như nước sôi. Nhiều người vừa chạm nước đã hét lên đau đớn.
Một số người bị bỏng nặng ngay lập tức. Những tiếng kêu cứu
vang lên trong làn sương nóng rồi dần dần… im bặt.
Khi sương mù bắt đầu tan dần, những gì còn lại của hạm đội hiện
ra như một cảnh tượng tận thế.
Tàu sân bay khổng lồ – niềm kiêu hãnh của cường quốc Y – không
còn tồn tại. Chỉ còn một vùng biển cháy âm ỉ với các mảnh kim loại khổng lồ
đang chìm xuống. Hai tàu khu trục đã biến mất. Hai tàu tuần dương và một tàu tiếp
liệu bị thương nặng. Các thiết bị liên lạc trong toàn hạm đội gần như tê liệt.
Trong phòng radar của tàu Argent, Daniel vẫn đứng trước màn
hình tối đen. Anh nhìn ra cửa sổ.
Ngoài kia chỉ còn sương mù và ánh lửa.
Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc:
-
Chúng ta… vừa chứng kiến cái gì vậy?
Tại trung tâm chỉ huy chiến dịch của nước Y – CENTCOM, Đô đốc
John Smith đứng lặng trước màn hình lớn đang phát hình ảnh hiện trường vụ tấn
công truyền về từ máy bay không người lái.
Ông vừa nhận được báo cáo sơ bộ.
Một tàu sân bay, hai tàu khu trục đã bị phá hủy hoàn toàn.
Hai tàu tuần dương và một tàu tiếp liệu hư hỏng nặng.
Gần một trăm máy bay các loại bị thiêu rụi.
Nhưng con số khiến ông nặng nề nhất là gần một nghìn quân nhân
đã thiệt mạng.
John Smith khẽ siết chặt tay.
Ông biết giờ này, tại thủ đô quê nhà, cả bộ máy chính trị chắc
chắn đã náo động.
Cách đó hàng ngàn kilômét.
Trong một hang động khổng lồ nằm sâu giữa vùng núi hiểm trở của
nước X, ánh đuốc le lói chiếu lên những vách đá gồ ghề. Một ông lão râu tóc bạc
trắng đang khom lưng đứng cạnh một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi.
Người đàn ông đó cắt tóc ngắn, đầu trần, khoác bộ áo dài truyền
thống của nước X. Trang phục giản dị, nhưng quanh thân ông toát ra một khí thế
áp bức khủng khiếp, khiến người đối diện có cảm giác như đang đứng trước một vị
thần giáng thế.
Phía trước họ, một thanh niên mặc trang phục bình dân của nước
X đang cung kính bẩm báo:
“Bẩm Đại Giáo Chủ, thuộc hạ đã kiểm tra toàn bộ khu vực xung
quanh, hoàn toàn không phát hiện bóng dáng tu sĩ. Hơn nữa dấu vết linh lực từ vụ
nổ đã tan hết. Chắc chắn sẽ không kinh động đến Tu Chân Giới.”
Đại Giáo Chủ khẽ gật đầu, vẻ mặt hài lòng. Ông quay sang ông
lão râu tóc bạc trắng. Giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo:
-
Chiếu theo khế ước với tổ tiên tộc ngươi, ta sẽ ra
tay ba lần. Lần thứ nhất, giúp các ngươi lập nên chính quyền. Lần thứ hai, cứu ngươi
thoát khỏi trận không kích vừa qua.
Ông dừng lại một chút, ánh mắt lạnh nhạt.
-
Còn đây… là lần cuối cùng.
Nghe đến đó, ông lão đột nhiên quỳ sụp xuống đất. Nước mắt
trào ra.
-
Đại ân của Đại Nhân, cả tộc chúng tôi đời đời ghi
nhớ. Nhưng sau trận chiến này, đất nước chúng tôi chắc chắn sẽ phải gánh chịu sự
trả thù khủng khiếp của kẻ thù. Xin Đại Nhân thương xót… đừng bỏ rơi chúng tôi.
Đại Giáo Chủ khẽ nhíu mày, vẻ không vui hiện rõ trên gương mặt.
Ông lạnh lùng đáp:
-
Ta không quản chuyện phàm tục. Chuyện sống chết của
các ngươi… không liên quan đến ta.
Nói xong, ông xoay người bước sâu vào trong hang động tối tăm
theo sau là người thuộc hạ.
Chỉ còn lại vị lãnh tụ tối cao của quốc gia X vẫn quỳ trên nền
đá lạnh, thất thần nhìn theo bóng lưng đang dần biến mất trong bóng tối.
No comments:
Post a Comment