Tuesday, March 31, 2026

Tôi Là Tu Sĩ - Chương 2: Giọng nói bí mật

Long ngồi bần thần một lúc rồi ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường. Kim đã chỉ hai giờ sáng. Vậy là anh đã bị cuốn vào quá trình kỳ lạ ấy hơn bốn tiếng đồng hồ.

Anh đưa mắt nhìn quanh phòng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn: bàn làm việc, laptop, chậu cây nhỏ bên cửa sổ… Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy điều khác thường vừa xảy ra. Trong cơ thể anh chỉ còn lại cảm giác ấm nóng lặng lẽ ở vùng bụng dưới.

Long lắc đầu, tự nhủ chắc mình bị áp lực công việc đến mức sinh ảo giác. Nhưng anh dám chắc cảm giác nhẹ nhõm, thư thái vừa qua là thật.

Cơn buồn ngủ ập đến bất ngờ. Anh nằm xuống giường và nhanh chóng rơi vào trạng thái ngủ sâu.

Long tỉnh dậy khi có cảm giác ai đó lay gọi. Mở mắt ra, anh thấy mẹ đang đứng bên giường, vẻ mặt đầy lo lắng.

– Con có làm sao không? Sao mẹ gọi hoài không dậy?

Anh ngạc nhiên quay sang nhìn đồng hồ. Mười giờ sáng. Anh kinh ngạc nhận ra mình đã ngủ liền một mạch tám tiếng.

Thấy mẹ vẫn nhìn mình đầy lo âu, anh vội trấn an:

– Tối qua con thức khuya nên dậy muộn thôi mà mẹ.

– Trong người con thấy thế nào?

Long khẽ cử động tay chân, cảm nhận cơ thể.

– Con vẫn khỏe, không sao đâu.

– Vậy hôm nay con có đi làm không?

Anh lắc đầu:

– Giờ này trễ rồi, chắc con nghỉ buổi sáng.

Mẹ gật đầu:

– Rửa mặt đi, mẹ có chuẩn bị bữa sáng bên dưới.

Long bước xuống nhà, lòng chợt mềm lại khi nhìn thấy bữa sáng mẹ đã dọn sẵn. Ba mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần của anh, dù gia đình không khá giả.

Buổi chiều anh đến công ty. Công việc dồn dập khiến anh tạm quên đi sự kiện tối qua. Những công thức phụ gia, những mẻ thử nghiệm, những bảng báo cáo số liệu… cuốn anh vào guồng quay quen thuộc.

Đến cuối ngày, khi chuẩn bị ra về, Long ngạc nhiên khi vẫn còn rất tỉnh táo. Không hề có cảm giác mệt mỏi, uể oải như mọi khi. Cơ thể nhẹ nhõm, đầu óc minh mẫn.

Tối hôm ấy, sau khi phụ mẹ dọn dẹp xong, Long trở về phòng.

Căn phòng nhỏ quen thuộc khép lại sau lưng, nhưng đầu óc anh vẫn không thôi lởn vởn chuyện xảy ra hôm qua. Cảm giác kỳ dị ấy, những tia sáng ấy, cả sự ấm nóng bất thường trong cơ thể… tất cả đều chân thật đến mức khó tin.

Ngồi lặng vài phút, Long đã tự ép mình gạt hết đi.

Anh cho rằng đó chỉ là ảo giác do mệt mỏi và thiếu ngủ.

Mở máy tính lên như thường lệ, anh lướt mạng, xem vài tin tức linh tinh, cố để đầu óc trôi theo những chuyện linh tinh hằng ngày. Mãi đến khuya, anh mới đi ngủ.

Đêm đó, Long lại mơ.

Anh thấy mình một lần nữa rơi vào không gian kỳ lạ giống hệt đêm trước—một nơi mơ hồ, tĩnh lặng, ngập trong những luồng sáng nhàn nhạt như sương khói. Trong khoảng không vô định ấy, tiếng nói trầm thấp kia lại vang lên, vừa như ở rất xa, vừa như sát bên tai, chậm rãi thì thầm, thôi miên anh hít thở, dẫn động những tia sáng đang trôi nổi quanh thân thể.

Mọi thứ diễn ra tự nhiên đến đáng sợ, như thể đó không phải giấc mơ, mà là một loại ký ức nào đó đã khắc sâu trong linh hồn.

Sáng hôm sau, Long lại dậy trễ.

Vừa mở mắt, anh đã cảm thấy vùng bụng dưới âm ấm, cảm giác giống hệt hôm qua, không sai một chút nào.

Long ngồi bật dậy trên giường, lưng lạnh toát.

Anh cố nhớ lại giấc mơ đêm qua, và càng nghĩ càng thấy bất an. Nó quá rõ ràng. Từng hình ảnh, từng âm thanh, từng nhịp thở đều hiện lên mồn một, chân thực đến mức khiến anh không thể tự lừa mình rằng đó chỉ là mộng.

Nếu thật sự chỉ là mơ… tại sao khi tỉnh dậy, anh lại nhớ rõ đến vậy, như thể bản thân đã thật sự trải qua nó trong lúc còn thức?

Những đêm kế tiếp, giấc mơ kỳ lạ ấy vẫn tiếp tục lặp lại.

Đêm nào cũng vậy.

Không gian xa lạ đó.

Tiếng nói trầm thấp đó.

Những tia sáng đó.

Và cảm giác ấm nóng lan tỏa trong cơ thể.

Long vốn không tin ma quỷ, càng không tin những thứ huyễn hoặc ma mị loạn thần. Nhưng đến lúc này, ngay cả anh cũng không khỏi bắt đầu tự hỏi…

Chẳng lẽ mình thật sự bị ma ám?

Mẹ anh là người đầu tiên nhận ra sự bất thường.

Bà thấy sắc mặt con trai lúc nào cũng mệt mỏi, tinh thần thất thường, ban đêm lại ngủ chập chờn như người mất hồn. Sự lo lắng trong mắt bà ngày một rõ, đến cuối cùng bà không chịu nổi nữa, nhất quyết bắt Long phải xin nghỉ làm để đi khám sức khỏe.

Để mẹ yên tâm, Long đành xin nghỉ phép đi kiểm tra sức khỏe tổng quát.

Kết quả khiến chính anh cũng bất ngờ.

Sức khỏe của anh hoàn toàn bình thường, thậm chí vài chỉ số còn tốt hơn trước kia. Không có dấu hiệu bệnh lý nào nghiêm trọng, cũng chẳng phát hiện ra nguyên nhân nào có thể giải thích cho tình trạng kỳ lạ anh gặp phải.

Long kể cho bác sĩ nghe toàn bộ chuyện mình liên tục mơ cùng một giấc mơ, cảm giác ấm nóng ở bụng.

Các bác sĩ nghe xong cũng chỉ nhìn nhau khó hiểu.

Cuối cùng, họ kê cho anh một ít thuốc an thần, dặn anh không nên thức khuya, tránh áp lực công việc và cố gắng nghỉ ngơi điều độ hơn.

Rời khỏi bệnh viện, Long có chút thất vọng.

Anh vốn mong tìm được một lời giải thích hợp lý nào đó, nhưng cuối cùng lại chỉ nhận được một kết luận mơ hồ rằng có lẽ mình bị căng thẳng quá mức.

Dẫu vậy, anh cũng chẳng biết làm gì hơn.

Tối hôm đó, sau khi uống thuốc theo chỉ định, Long lên giường ngủ.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh có một giấc ngủ hoàn toàn bình thường.

Không có không gian kỳ lạ.

Không có những tia sáng.

Không có tiếng nói thì thầm đáng sợ kia.

Sáng hôm sau thức dậy, anh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Và rồi liên tiếp những ngày sau đó, giấc mơ ấy không quay lại nữa.

Điều đó khiến Long dần an tâm.

Anh tự nhủ có lẽ bác sĩ nói đúng. Có thể do áp lực công việc, do tinh thần căng thẳng kéo dài, nên đầu óc anh mới sinh ra những ảo giác quái đản như vậy.

Mọi chuyện dần trở lại bình thường.

Long cũng từng chút một quên đi chuyện ấy.

Đêm nay, theo đúng lời dặn của bác sĩ, anh đi ngủ sớm.

Căn nhà đã chìm vào yên tĩnh từ lâu. Ngoài cửa sổ, bóng đêm phủ lên khoảng sân một màu xám lạnh. Trong phòng chỉ còn ánh đèn ngủ nhàn nhạt hắt lên tường, khiến mọi thứ càng thêm tĩnh mịch.

Long vừa đặt lưng xuống giường thì bỗng nhiên—

Một tiếng thở dài vang lên.

Rất khẽ.

Nhưng trong không gian im ắng tuyệt đối ấy, nó rõ ràng đến mức khiến toàn thân anh cứng đờ.

Long bật dậy, tim đập thình thịch.

– Ai đó?!

Giọng anh bật ra gần như theo phản xạ.

Không có ai trả lời.

Trong cơn hoảng hốt, Long lập tức bật hết đèn trong phòng, lao tới mở cửa sổ nhìn ra ngoài, rồi quay sang kiểm tra gầm giường, tủ quần áo, phía sau rèm cửa…

Không có ai cả.

Căn phòng vẫn nguyên vẹn như cũ.

Nhưng chính điều đó lại càng khiến da đầu anh tê dại.

Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Trong đầu anh lập tức hiện lên vô số tình tiết kinh dị từng xem trên phim: những căn phòng trống không, những tiếng động không rõ nguồn gốc, và một thứ gì đó… đang ở ngay bên cạnh mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Long đứng chết lặng giữa phòng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.

Sau một lúc cố gắng tự trấn an bản thân, anh mới miễn cưỡng thở ra, tự nhủ có lẽ mình nghe nhầm.

Có lẽ chỉ là gió.

Có lẽ chỉ là ảo giác.

Có lẽ…

Anh quay lại giường, chậm rãi nằm xuống, cố ép mình nhắm mắt.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc đó, một giọng đàn ông bỗng vang lên rõ ràng trong bóng tối:

– Chào cậu nhỏ.

Lần này, Long thật sự hồn bay phách lạc.

Anh bật tung chăn, lùi sát vào đầu giường, mắt đảo loạn khắp căn phòng.

– Ai?! Ai đang nói?!

Không có bóng người nào xuất hiện.

Không có tiếng bước chân.

Không có bất kỳ dấu hiệu nào chứng minh trong phòng ngoài anh ra còn có thêm một người khác.

Chỉ có giọng nói ấy, bình thản đến rợn người.

Cổ họng Long khô khốc. Cuối cùng, anh nuốt khan một cái rồi run giọng hỏi:

– Ông… ông là ma à? Chỉ nghe tiếng mà không thấy người…

Giọng nói kia vẫn ôn tồn, thậm chí còn mang theo chút kiên nhẫn kỳ lạ:

– Cậu nhỏ không cần sợ hãi. Ta không hại cậu. Ta tới gặp cậu là có ý tốt. Ta không phải ma…

Người đàn ông ngừng một chút, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, lại nói tiếp:

– À… mà nếu xét theo quan niệm của các cậu, gọi ta là ma cũng không sai. Bởi vì ta đã chết rồi. Nói chính xác hơn, thân xác ta đã chết, chỉ còn lại một ít hồn niệm đang nói chuyện với cậu mà thôi.

Nghe đến đó, mặt Long trắng bệch.

– Vậy… vậy ông thật sự là ma?!

Anh gần như muốn khóc.

– Tôi từ trước đến nay chưa từng hại ai cả! Ông… ông tìm tôi làm gì?

Nói xong, Long chợt nhớ đến một câu chuyện từng đọc đâu đó trên mạng—rằng nếu vô tình gặp ma, tốt nhất nên giữ bình tĩnh, hỏi xem đối phương có tâm nguyện gì chưa hoàn thành hay không.

Như vớ được cọng rơm cứu mạng, anh vội vàng nói tiếp:

– Tôi biết rồi! Ông bị chết oan đúng không? Vậy ông có tâm nguyện gì chưa hoàn thành? Nếu tôi giúp được thì tôi sẽ giúp, ông… ông đi siêu thoát đi được không?

Giọng người đàn ông bỗng trầm xuống, lạnh hẳn đi lộ ra một tia căm phẫn khiến không khí trong phòng như chùng xuống vài phần.

– Cậu nói đúng. Ta bị kẻ thù hại chết. Hắn không chỉ giết ta… mà còn hại chết cả gia đình ta.

Mỗi chữ ông ta nói ra đều nặng nề như bị ép từ trong hận ý tích tụ ngàn năm.

– Tâm nguyện của ta… là nợ máu phải trả bằng máu.

Long sững người.

– Trả thù?

Người đàn ông bật cười.

Tiếng cười ấy nghe không lớn, nhưng lại chất chứa một nỗi bi thương khô cạn đến rợn lòng.

– Với tình trạng hiện tại của ta, điều đó là bất khả thi. Còn nếu nhờ cậu—một phàm nhân—đi trả thù cho ta… thì chẳng khác gì bảo cậu đi chịu chết.

Long ngơ ngác:

– Phàm nhân?

Anh nhíu mày, trong lòng càng lúc càng rối.

– Nghĩa là sao? Đừng nói kẻ thù của ông là thần tiên hay yêu ma gì đó như mấy truyện tiên hiệp nhảm nhí tôi hay thấy trên mạng chứ?

Nói đến đây, Long đột nhiên cứng họng.

Bởi anh chợt nhận ra…

Chính mình lúc này đang ngồi trong phòng, nói chuyện với một… hồn ma.

Nếu chuyện đó đã là thật, thì mấy thứ “thần tiên yêu ma” kia biết đâu cũng không hẳn hoàn toàn vô lý.

Người đàn ông vẫn điềm đạm đáp:

– Cậu muốn nghĩ chúng ta là thần tiên, yêu ma, hay thậm chí là người ngoài hành tinh cũng được. Điều đó không quan trọng.

Giọng ông ta chậm rãi, nhưng mang theo một cảm giác áp lực khó diễn tả.

– Cậu chỉ cần biết… chúng ta là những tồn tại cao hơn các người.

Long nuốt nước bọt, nỗi sợ hãi trong lòng lúc này đã pha lẫn tò mò.

– Tồn tại cao hơn chúng tôi?

Anh dè dặt hỏi:

– Ý ông là… kiểu siêu nhân à? Có thể đi mây về gió, hô mưa gọi gió, dời non lấp biển gì đó?

Người đàn ông dường như bắt đầu mất kiên nhẫn, lập tức ngắt lời:

– Những chuyện đó, sau này nếu có thời gian ta sẽ nói cho cậu biết. Hơn nữa, có những thứ… cậu không nên biết thì tốt hơn.

Ông ta dừng lại một thoáng, rồi giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

– Bây giờ, ta muốn làm một giao kèo với cậu.

Long ngẩn ra.

– Giao kèo?

– Đúng vậy.

Giọng người đàn ông trầm thấp:

– Ta muốn cậu giúp ta tìm lại một vật bị thất lạc. Đổi lại, ta sẽ giúp cậu gia tăng sức mạnh… và kéo dài tuổi thọ.

Lời đề nghị ấy khiến Long khựng lại.

Phải thừa nhận, cái giá mà đối phương đưa ra thật sự rất hấp dẫn.

Sức mạnh.

Tuổi thọ.

Đó là những thứ mà người bình thường gần như không thể cưỡng lại.

Nhưng giao dịch với một hồn ma… chắc chắn không phải chuyện đơn giản.

Long cẩn trọng hỏi:

– Vật ông muốn tìm là gì? Nếu đó là thứ gì đó kinh thiên động địa, thần binh lợi khí hay bảo vật nghịch thiên gì đó… thì tôi cũng bó tay thôi.

Nói đến đây, anh lại chợt nhớ ra một chuyện khác, bèn hỏi tiếp:

– Mà nói chuyện nãy giờ… rốt cuộc ông đang ở đâu?

Căn phòng im lặng trong chốc lát.

Sau đó, giọng người đàn ông vang lên, bình thản đến mức khiến máu trong người Long như đông cứng lại.

– Ta đang ở… bên trong cậu.


No comments:

Post a Comment