Ngày nay chương trình tiếng
Anh phổ thông nặng hơn thời của tôi (thập niên 80). Ngày xưa môi trường tiếng Anh
rất hiếm, không có internet, bên ngoài rất ít thấy tiếng Anh, trong lớp ít khi thầy
giảng bài bằng tiếng Anh suốt tiết với học trò vì chỉ một số ít bạn hiểu. Tôi nhớ
hồi đó môn tiếng Anh thật sự là ác mộng, khi mới tiếp xúc ở lớp 6 thấy lạ nên cảm
thấy thú vị nhưng sau đó ngộp với khối lượng kiến thức ngữ pháp và từ vựng ngày
càng nhiều ở các lớp sau. Đến đại học thì không qua được kỳ thi phân loại nên
buộc học tiếng Nga. Thời đại học cũng tham gia học trung tâm nhưng hiệu quả chẳng
tới đâu. Nhờ tham gia các câu lạc bộ tiếng Anh và hội thảo về học tiếng Anh của
các chuyên gia thời đó nên biết được đã học sai cách. Tiếng Anh phải học theo
kiểu học kỹ năng nghĩa là phải thực hành liên tục.
Bây giờ thuận lợi hơn khi môi
trường xung quanh tiếng Anh xuất hiện nhiều. Nếu muốn giỏi tiếng Anh thì không
cần tốn nhiều tiền vì có rất nhiều nguồn miễn phí, nhưng phải kiên nhẫn thực hành
liên tục và có thể phải thực hành suốt đời vì bỏ một thời gian, tiếng Anh của bạn
sẽ mai một. Đây là cái cái khó cho người Việt ở Việt Nam, thực hành như thế nào?
Bỏ tiền đến trung tâm thực hành với thầy cô nước ngoài thì tiền nào chịu nổi, các
nguồn thực hành miễn phí như CLB tiếng Anh, vào quán bar hay công viên gặp người
nước ngoài, đọc báo xem đài gốc nước ngoài, xem phim không phụ đề tiếng Việt,…
nhưng cái này cần phải có động lực dài hạn mới đủ kiên nhẫn chủ động theo đuổi.
Mục tiêu của nhà nước muốn tiếng
Anh trở thành ngôn ngữ thứ 2 trong trường học và ngoài xã hội thì động lực dài
hạn mang tính thực tiển là gì?
Thử tính xem mỗi ngày có bao nhiêu giờ chúng ta buộc phải dùng tiếng Anh, chẳng hạn như nói chuyện với sếp, tham dự cuộc họp/hội thảo, đọc email công việc, gọi điện thoại cho đối tác, học bằng tiếng Anh, xem clip, đọc báo,… vv. Tôi nghĩ con số này sẽ khá nhỏ đối với đa số người Việt ở Việt Nam. Trong hồi ký của mình ông Lý Quang Diệu đã chia sẻ rằng ông thống đã thống nhất với vợ là sẽ nói tiếng Hoa với con, còn vợ ông sẽ nói tiếng Anh với con mặc dù gia đình của họ toàn là người Hoa, ở trường học các học sinh, sinh viên, giáo viên sẽ dùng tiếng Anh giao tiếp. Ở Việt Nam nếu 2 người Việt nói chuyện với nhau (ngoài các CLB tiếng Anh) bằng tiếng Anh có bình thường không? Có khả thi khi sếp buộc tất cả email công việc và các cuộc họp công ty phải bằng tiếng Anh vì sếp là người nước ngoài ? Trong trường học có nhiều bảng thông tin, hướng dẫn bằng tiếng Anh, khuyến khích giáo viên học sinh giao tiếp bằng tiếng Anh? …. Tôi nghĩ những điều này rất khó khi áp dụng ở Việt Nam.
No comments:
Post a Comment