Chương 6: Chuyến du lịch 2
Khi
trở về đến khách sạn, ai nấy đều mệt rã rời, đặc biệt là đôi chân sau một ngày
dài hoạt động liên tục. Tuy vậy, tinh thần cả nhóm lại phấn khởi bởi đã hoàn
thành nhiệm vụ khó khăn của chuyến đi. Sau khi tiệc Gala kết thúc, mọi người tản
ra đi xả stress, tranh thủ khám phá thành phố du lịch trong buổi tối cuối cùng.
Do
các bạn trong phòng quá nhiệt tình rủ rê, lại thêm chút “mệnh lệnh” của chị trưởng
phòng, Long đành theo cả nhóm đi tăng hai. Phòng R&D trực thuộc bộ phận
kinh doanh nên nhóm đi chung luôn có cả nhân viên sale – vốn nổi tiếng ăn chơi
và chịu chơi.
Quán
bar đông đúc, ồn ào trong ánh đèn loang loáng và tiếng nhạc cuộn trào. Nhóm chọn
một bàn hơi lùi về phía sau, tránh xa sân khấu. Dù ai cũng đã uống kha khá
trong tiệc Gala, nhưng vì giám đốc kinh doanh cũng tham gia nên mọi người càng
thêm hứng thú, gọi thêm rượu mạnh.
Long
ngồi yên trong ghế salon, tay cầm ly rượu, ánh mắt lơ đãng nhìn mọi người nhảy
nhót theo nhạc và mấy vũ công đang biểu diễn trên sân khấu.
Trong
đám đông ấy, nổi bật nhất là Linh – chiếc đầm màu hồng khiến cô rực lên giữa nền
ánh sáng chớp nhoáng. Cô nhảy rất tự nhiên, vui vẻ. Bất ngờ, hai thanh niên tóc
nhuộm vàng, một tên đeo khuyên tai, vừa nhảy vừa áp sát vào Linh. Cô giật mình
tránh né và tiến nhanh về phía nhóm công ty, nhưng hai tên vẫn bám theo, bắt đầu
có động tác sàm sỡ trắng trợn. Linh né đi, tỏ rõ khó chịu, thế nhưng chúng chẳng
hề buông tha.
Lâm
lập tức chen vào, hất mạnh cánh tay của tên đang đặt lên lưng Linh.
-
Các anh làm gì vậy? – Lâm trừng mắt.
Tên
đeo khuyên hất hàm, giọng khinh khỉnh:
-
Mày là thằng nào? Tao đụng con nhỏ này liên quan gì tới mày?
- Cô
ấy là bạn tôi. Chúng tôi đi chung, các anh đừng làm bậy. – Lâm đáp thẳng.
Những
người khác trong công ty cũng tiến lại, tạo thành vòng bao quanh hai người.
Thấy
không tiện, hai thanh niên lùi lại, buông lời hăm dọa:
-
Tụi mày sẽ hối hận khi biết tụi tao là ai.
Trước
khi đi, tên đeo khuyên còn nháy mắt với Linh, giọng trơ trẽn:
-
Người đẹp… hẹn gặp lại.
Không
khí cuộc vui bị phá hỏng đôi chút, nhưng rồi mọi người cố gắng bỏ qua.
Trên
phòng bao của quán bar, tên đeo khuyên đập mạnh chai bia xuống bàn, mặt đỏ gay
vì tức giận:
-
ĐM tụi nó! Hôm nay tao không chơi được con nhỏ áo hồng đó thì tao không làm người!
Một
giọng đàn ông trầm, lạnh lẽo vang lên từ ghế sofa:
-
Chuyện gì? Lại gây sự gì hả?
Tên
đeo khuyên xoay lại, khép nép:
-
Đại ca… hồi nãy thấy con nhỏ đó ngon quá, định sờ tí cho vui, ai ngờ tụi nó
đông quá, còn dám chặn em!
Tên
Tài – đi chung với hắn – cũng hùa theo:
-
Bọn nó láo lắm đại ca.
-
Tụi nó là ai? – người được gọi “đại ca” hỏi, giọng sắc như dao.
-
Chắc là nhân viên công ty nào đi du lịch.
Gã
đại ca khoát tay:
-
Khách du lịch thì khỏi đụng. Tao không muốn rắc rối pháp luật. Con nhỏ đó tụi
mày đừng có mơ.
Tên
đeo khuyên thất vọng:
-
Chẳng lẽ tụi em chịu nhục vậy sao đại ca?
Lăn
lộn giang hồ bao năm, trải qua không biết bao nhiêu cay đắng mới có được vị thế
như hôm nay, hắn đâu dại gì dây vào những chuyện thị phi vô nghĩa. Nhưng nghĩ tới
hai thằng đàn em thân tín, hắn cũng không nỡ để chúng mất mặt. Dù sao, cho tụi
nó chút thể diện để còn hết lòng sống chết vì mình cũng là điều nên làm.
Sau
một lúc trầm ngâm hắn nói:
-
Mày dẫn theo năm thằng, chặn đường tụi nó hù dọa. Nhưng cấm làm lớn chuyện. Hiểu
không?
-
Dạ! Cám ơn đại ca! – Tên đeo khuyên mừng rơn đáp lại
Gần
một giờ sáng, cả nhóm rời quán bar, vừa đi bộ vừa nói chuyện rôm rả. Đường ven
biển vắng, gió lạnh thổi lồng lộng.
Đến
một ngõ hẻm, tiếng động cơ xe máy bất ngờ vang lên. Ba chiếc xe rú ga lao đến
chặn ngang đường. Tên đeo khuyên nhảy xuống đầu tiên, tay cầm gậy bóng chày.
Không
nói một lời, hắn vung gậy thẳng vào đầu Lâm với lực đủ để khiến hộp sọ nứt
toác. Cú đánh này nếu vào đầu thì có khả năng chấn thương sọ não nặng.
“Bộp!”
Gậy
không trúng Lâm mà nện mạnh vào thân cây gần đó, để lại vệt lõm dài.
Lâm
được bàn tay kéo ngược về sau nên tránh được đòn tấn công bất ngờ. Quay lại thấy
người kéo mình là Linh anh trợn tròn mắt
Bị
hụt đòn tên đeo khuyên tức giân hét lên:
-
Tụi bây lên. Chém chết mẹ tụi nó cho tao
Cả
bọn cầm hung khí lao vào tấn công nhóm nhân viên. Mặc dù đông người hơn nhưng
do là dân văn phòng nên sức chống cự khá yếu.
Tên
đeo khuyên tiến đến nắm tay Linh muốn kéo đi. Đại ca chỉ không cho hắn “làm thịt”
cô chớ không cấm hắn sàm sở cô.
Linh
thuận theo thế kéo của hắn tay co lại đưa chỏ vào mặt hắn.
Cú
đánh bất ngờ khiến hắn buông tay tiếp đó vùng bụng dưới đau tức vì bị lực từ đầu
gối của cô thúc lên, tiếp theo Linh dẫm mạnh xuống vào chân hắn.
Đòn
liên hoàn tấn công vào 3 vị trí của tên đeo khuyên theo đúng chuẩn của Muay
Thai đã hạ gục tên này. Hắn lăn lộn trên mặt đất
Hai
tên du côn quay lại, thấy đồng bọn đang lăn lộn trên mặt đất liền gầm lên lao
thẳng về phía cô. Những người khác đang bị tấn công đã hoảng hốt bỏ chạy tán loạn,
chẳng ai còn để ý đến sự nguy hiểm mà Linh đang đối mặt.
Linh
tuy giỏi võ, nhưng kinh nghiệm thực chiến không có. Chiêu hạ gục tên đeo khuyên
là cô đã được học và thực hành nhiều lần trong võ đường, hơn nữa đối phương
cũng chủ quan trước một cô gái.
Trước
sự hung hãn của hai tên côn đồ có cầm theo vũ khí, cô không phải là đối thủ nên
liên tục lùi lại. Bất ngờ, chân cô vấp vào vòng rào quanh gốc cây khiến cả người
ngã ngửa về sau.
Trong
khoảnh khắc hoảng loạn, một cánh tay mạnh mẽ bất ngờ vòng ra đỡ lấy lưng , rồi
nhanh chóng kéo cô lùi lại phía sau. Sự mềm mại nơi vòng eo cô khẽ chạm vào
lòng bàn tay Long, mang theo một làn hương dịu nhẹ khiến trái tim anh thoáng
chao nghiêng.
Cây
dùi cui sắt của tên côn đồ vốn đã giơ cao chuẩn bị giáng xuống thì đột ngột khựng
lại — vì cổ tay hắn đang bị một bàn tay khác siết chặt, giữ cứng đến mức hắn
không thể nhúc nhích thêm được nữa.
Một
tiếng rú đầy đau đớn bật ra từ miệng hắn, cây dùi cui rơi loảng xoảng xuống đất.
Hắn lùi lại, ôm chặt cổ tay đang vặn vẹo—rõ ràng xương đã bị bóp gãy.
Tên
còn lại liều lĩnh xông tới, vung mã tấu chém thẳng vào Long với toàn bộ sức lực.
Khoảnh
khắc lưỡi dao lao tới, trong mắt Long, mọi thứ như chậm lại.
Anh
không suy nghĩ. Cơ thể tự phản ứng.
Long
nghiêng người một góc rất nhỏ — chỉ vừa đủ để đường chém sượt qua vai áo. Lưỡi
dao xé gió nhưng không chạm trúng mục tiêu. Gần như cùng lúc đó, chân anh đã dịch
chuyển. Không phải bộ pháp võ thuật, chỉ đơn giản là… nhanh, nhanh đến mức tên
côn đồ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.
Long
vươn tay chụp thẳng vào cổ tay cầm dao. Cú siết không hề cầu kỳ — nhưng lực bóp
khủng khiếp khiến khớp cổ tay đối phương bật lên tiếng “rắc” khô khốc. Con dao
rơi xuống nền gạch.
Tên
côn đồ còn chưa kịp kêu đau thì một lực va chạm cực mạnh đã ập tới tại đầu gối
của hắn do cú đá mạnh của anh. Hắn ngã sấp xuống ôm chân kêu la inh ỏi.
Anh
quay lại, bắt gặp ánh mắt Linh đang mở lớn kinh ngạc. Cách Long hạ gục hai tên
du côn vừa rồi quá nhẹ nhàng, quá nhanh, như thể chỉ là chuyện vặt đối với anh.
-
Em có sao không? – Long hỏi, giọng bình thản như chưa có gì xảy ra.
Linh
vẫn còn ôm ngực, hơi thở gấp.
-
Em… em không sao. Cảm ơn anh. Anh làm em hết hồn luôn đó.
Khi
nãy, trong đám hỗn loạn, Long từ xa đã thấy cô rơi vào nguy hiểm. Không chút do
dự, anh bỏ qua tên du côn đang lao thẳng về phía mình, tăng tốc lao đi như một
mũi tên, kịp thời cứu cô trong gang tấc
Ba
tên du côn bị thương kêu gào trong đau đớn, tiếng người xung quanh bắt đầu ồn
ào, nhiều người chạy đến xem. Đám du côn còn lại cảm thấy không ổn vội vàng đỡ
những tên bị thương lên xe, nổ máy tháo chạy trong hỗn loạn.
Kiểm
tra lại tình hình, cả nhóm may mắn không ai bị thương nặng. Một vài người bị trầy
xước, bầm tay chân nhưng vẫn còn tỉnh táo. Những trường hợp nặng hơn được đưa
thẳng tới bệnh viện. Anh giám đốc kinh doanh lập tức đến trình báo với cơ quan
chức năng.
Sáng
hôm sau, Linh theo bạn cùng phòng xuống nhà hàng ăn sáng. Trên tay cô, những vết
trầy xước đã được dán băng cá nhân. Vừa bước vào cửa, cô thấy Long đang ngồi một
mình, ung dung uống cà phê. Cô bước lại gần.
-
Anh Long, cảm ơn anh hôm qua.
Long
ngẩng lên.
- Ừm.
Em có bị thương không?
-
Nhẹ thôi. May có anh, chứ không giờ này em chắc đang nằm viện rồi.
Cô
nói xong khẽ thở ra, vẫn còn chút bàng hoàng.
Linh
ngập ngừng một chút rồi hỏi tiếp:
-
Không ngờ anh lợi hại vậy… Anh có học võ hả?
-
Hồi nhỏ anh có học chút ít từ bạn bè - Long đáp qua loa, cố giữ giọng bình thường
Thấy
cô định hỏi thêm, Long liền chuyển chủ đề:
-
Em dậy trễ đó. Nhanh ăn sáng đi, nghe nói xe xuất phát lúc 7 giờ 30.
-
Dạ, để em đi lấy đồ ăn. – Linh mỉm cười rồi bước đến quầy buffet.
Khi
quay trở lại, bàn đã trống trơn.
Trong
phòng chờ sân bay, câu chuyện tối qua vẫn là đề tài nóng hổi. Mọi người xúm lại
bàn tán về việc Linh dũng cảm đánh gục du côn. Ai cũng tấm tắc khen thân thủ của
cô.
Tuyệt
nhiên không ai nhắc đến Long – bởi chẳng ai nhìn thấy rõ khoảnh khắc anh lao
vào cứu Linh. Có lẻ do lúc đó mọi người đều chạy tán loạn, còn sự việc lại diễn
ra quá nhanh để ai kịp chú ý.
Linh
đỏ mặt trước những lời tâng bốc, thỉnh thoảng liếc về phía xa – nơi người đàn
ông trầm lặng ấy đang cắm mặt vào điện thoại, hoàn toàn đứng ngoài những cuộc
bàn tán sôi nổi. Cô muốn kể lại hành động tối qua của Long nhưng cô linh cảm
anh không thích điều này.
Trong
ánh mắt cô, thoáng qua một tia nhìn khó gọi tên. Ai đó đã cứu cô, nâng cô lên
khỏi lưỡi dao chỉ trong tích tắc… và giờ lại hành xử như chẳng có gì liên quan
đến mình.
No comments:
Post a Comment