Thursday, February 26, 2026

Chương 1: Sinh khí

 - Long ơi! Mẫu của chị có chưa? Trễ hai ngày rồi đó! – tiếng chị Hảo phòng Kinh doanh vang từ ngoài hành lang, the thé và sốt ruột.

Long giật mình, tay vẫn đang mân mê hủ nguyên liệu bột. Anh đáp mà không ngẩng lên:

- Chưa chị ơi… Em còn cả đống mẫu chưa xong đây.

- Trời đất ơi, khách dí quá trời mà em cứ chậm vậy sao làm ăn?- Chị ta cằn nhằn

- Em chỉ có hai tay thôi, đã cố hết sức rồi chị ơi! – Long bật lại, giọng bất lực hơn là cáu gắt.

Trong căn phòng lab rộng chừng hai chục mét vuông, chiếc bàn dài gần bốn mét trải kín những thiết bị thí nghiệm đang hoạt động không ngừng. Tiếng máy chạy rung nhẹ mặt bàn, hòa lẫn mùi hóa chất nhẹ thoảng trong không khí. Điều hòa chạy hết công suất nhưng hơi nóng từ máy móc khiến căn phòng lúc nào cũng âm ấm, ngột ngạt. Long cảm nhận rõ mồ hôi rịn qua lớp sơ mi bên trong, chỉ được chiếc áo blouse trắng phủ ngoài che bớt.

Công việc của Long là chuẩn bị mẫu theo yêu cầu của bộ phận kinh doanh để gửi cho khách hàng đánh giá. Khi khách chấp thuận, anh sẽ phối hợp với sản xuất chạy thử trên dây chuyền lớn. Kinh doanh mỗi tuần lại mang về hàng loạt dự án mới; trong số đó chỉ vài dự án thành công, nhưng R&D vẫn phải theo sát tất cả các dự án. Vì vậy, công việc trong phòng lúc nào cũng bộn bề, chẳng có lấy một ngày nhẹ nhàng.

Long làm việc cho một công ty tư nhân quy mô trung bình, nên chế độ đãi ngộ cũng chỉ ở mức vừa phải. Bộ phận R&D được xem là xương sống của công ty, nhưng nhân sự lại thay đổi liên tục. Trong phòng, Long thuộc loại “lão làng” dù mới chỉ có ba năm làm việc; chỉ thua mỗi chị Cúc – Trưởng phòng – vốn là người bà con với bà chủ. Chức danh của Long trợ lý Trưởng phòng, đảm đương gần như toàn bộ công việc của một phó phòng. Đây là kiểu “ăn gian” quen thuộc: giao trách nhiệm cao nhưng giữ mức lương thấp.

Ngoài việc trực tiếp làm mẫu như kỹ thuật viên, Long còn phải soạn báo cáo, viết quy trình, đào tạo nhân viên mới và chuẩn bị hồ sơ cho các buổi đánh giá chứng nhận. Công việc dồn dập khiến anh gần như không có thời gian thở.

Long lại là người giao tiếp kém, ít nói và ít chủ động hòa đồng nên không được lòng đồng nghiệp, cũng chẳng nhận được nhiều sự chú ý từ cấp trên. Chỉ có chị Cúc là hài lòng với anh, một phần vì Long hầu như chưa bao giờ từ chối bất kỳ việc gì chị ta giao.

Đồng hồ đã chỉ tám giờ tối, Long mới hoàn thành xong công việc trong ngày. Anh bước đến cây nước nóng lạnh, rót một ly nước, ngửa cổ uống cạn rồi lầm lũi thu dọn đồ đạc. Đeo chiếc ba lô lên vai, anh dắt chiếc xe máy cũ kỹ ra khỏi cổng công ty.

Trên đường về nhà, gió đêm thổi bụi đường hắt lên mặt, khiến Long thấy rát rát. Anh thở dài nghĩ thầm: “Ngày nào cũng thế này… Không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.” Anh nhớ lại thời sinh viên, từng tin rằng chỉ cần chăm chỉ học hành thì tương lai sẽ rộng mở. Nhưng năm năm đi làm đã mang đến cho anh những câu trả lời cay đắng hơn nhiều.

Về tới nhà, Long tắm rửa qua loa. Khi bước ra khỏi phòng tắm, anh thấy mẹ đang đứng cạnh bàn ăn, nơi có phần cơm đã được hâm nóng sẵn.

– Con về trễ vậy Long? Lại tăng ca nữa hả? – mẹ hỏi, giọng lo lắng nhiều hơn trách móc.

– Dạ, hôm nay nhiều mẫu quá.

– Làm gì thì làm cũng phải giữ sức khỏe nghe con. – Mẹ nhẹ nhàng múc cho anh chén canh, từng cử động chậm rãi như sợ làm phiền.

Ba mẹ Long đều là giáo viên đã nghỉ hưu, nuôi bốn người con. Long là con thứ tư. Trên anh có chị hai và anh ba, dưới có thằng út. Thu nhập giáo viên vốn chẳng bao nhiêu, nhưng ba mẹ vẫn cố gắng cho các con được học hành đầy đủ. Trong bốn anh em, Long là người có học vị cao nhất, thành tích học tập xuất sắc khiến anh trở thành niềm tự hào của cả nhà.

Chị hai của Long là kế toán trường học, đã lập gia đình và ở bên nhà chồng. Anh ba làm văn thư tại một bệnh viện lớn, vợ anh làm điều dưỡng trong cùng bệnh viện; hai vợ chồng mua trả góp một căn hộ chung cư thu nhập thấp ở ngoại thành. Thằng út làm thủ kho cho một công ty nội thất, giống Long ở khoản chưa lập gia đình. Long và thằng út vẫn sống cùng ba mẹ. Lương hàng tháng của Long đều đưa cho mẹ giữ, anh chỉ giữ lại một phần nhỏ cho những chi tiêu cá nhân.

Anh ăn cơm trong im lặng, lâu lâu đáp một câu cho có lệ khi mẹ hỏi chuyện. Ăn xong, anh đem bát đũa vào bồn rửa. Mẹ vội bước tới:

- Thôi để đó, con về phòng nghỉ đi. Khuya rồi.

- Để con rửa luôn, có sao đâu.

- Nghe lời mẹ. Cả ngày làm mệt rồi.

Long hơi do dự, nhưng rồi buông tay. Anh rất thương ba mẹ nhưng không bao giờ bộc lộ cảm xúc thực ra ngoài.

Lên phòng, Long bật máy tính, mở Facebook. Lướt một lúc, tấm hình Hoàng Lan bất ngờ hiện ra. Cô mặc váy trắng, cười rạng rỡ trong buổi chụp ảnh cưới.

Long lặng người.

“Lan sắp lấy chồng rồi…”

Hoàng Lan – hoa khôi của trường, người khiến không biết bao nhiêu đứa con trai thẫn thờ. Long cũng từng thích Lan, âm thầm, vụng dại, chưa bao giờ dám tiến gần. Sáng nay nhóm Zalo lớp nhận được thiệp cưới, lòng anh nhói lên mà không hiểu vì sao. Anh biết mình không đủ điều kiện để với tới cô, nhưng cảm giác hụt hẫng vẫn cứ bám riết.

Đang nghĩ, màn hình bất ngờ hiện thông báo có email mới. Long nhấp vào, thấy thư được gửi từ một địa chỉ lạ. Email không có tiêu đề, không có nội dung, chỉ kèm theo một file đính kèm với biểu tượng hình vòng tròn đen, ở giữa là một chấm sáng nhỏ.

Bình thường, những email kiểu này anh sẽ xóa ngay lập tức. Bàn tay anh rê chuột định bấm xóa, nhưng không hiểu sao lại chệch đi một chút, nhấp thẳng vào biểu tượng file đính kèm.

Long sững người. Anh đã vô tình mở nó.

Màn hình laptop lập tức đen đặc như bị rút sạch ánh sáng. Không còn hệ điều hành. Không còn con trỏ chuột. Giữa nền đen ấy, một đốm sáng xuất hiện. Đốm sáng dần mở rộng thành một con mắt.

Không phải hình đồ họa rẻ tiền. Không phải hiệu ứng virus thường thấy.

Con mắt ấy sâu thẳm đến mức khiến anh có cảm giác mình đang bị nhìn xuyên qua. Trong lòng ngươi là những vòng tròn xoáy chậm, như một hệ quỹ đạo đang vận hành.

Long nuốt khan, thầm than:

– Xong rồi… dính mã độc thật rồi…

Anh vội với tay định rút dây nguồn. Nhưng ánh mắt anh bị hút chặt vào những vòng xoáy trong con ngươi kia. Bàn tay đưa ra nửa chừng rồi buông thõng xuống.

Một cảm giác kỳ lạ ập đến. Như thể ý thức của anh đang bị kéo vào bên trong con mắt ấy.

Trước mắt tối sầm, Long ngất đi.

Không biết đã qua bao lâu, anh giật mình tỉnh lại. Vẫn ngồi trên ghế. Vẫn trong căn phòng trọ quen thuộc. Màn hình máy tính sáng bình thường, giao diện Facebook hiện ra như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Anh vội mở lại email. Hộp thư trống trơn. Email kỳ quái kia đã biến mất.

Mọi thứ trở lại bình thường đến đáng sợ. Long ngồi đờ ra, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Bỗng trong đầu anh vang lên một giọng nói bằng tiếng Việt, rõ ràng và bình thản:

– Đồng bộ hoàn tất.

Long bật dậy khỏi ghế.

– Ai?!

Không có ai trả lời.

Giọng nói tiếp tục vang lên, như xuất phát từ trong đầu anh:

– Ứng dụng đã kích hoạt. Kích hoạt giao diện Cảm Sinh.

Một tiếng “tách” rất nhỏ vang lên trong đầu Long. Không đau, nhưng giống như một lớp màng mỏng vừa bị rạch ra.

Không gian quanh anh đột nhiên thay đổi. Tiếng quạt trần rõ hơn. Tiếng xe ngoài quốc lộ vọng tới gần hơn. Mùi ẩm mốc trong phòng trọ nặng hơn một chút. Nhưng thứ khiến anh chết lặng chính là không khí.

Không khí không còn trống rỗng.

Trong tầm nhìn của anh — không phải bằng mắt thường, mà bằng một cảm nhận hoàn toàn mới — xuất hiện những sợi mỏng như khói, rất nhạt, rất mờ với nhiều màu sắc khác nhau. Chúng trôi lơ lửng trong không gian, đan xen, tan ra rồi tụ lại.

Long dụi mắt. Những sợi ấy không biến mất.

Anh đưa tay ra. Khi bàn tay chạm vào khoảng không, một cảm giác ấm nhẹ lướt qua da, như chạm vào dòng nước ấm vô hình. Tim anh đập mạnh.

– Đây là cái gì… – anh tự hỏi.

Anh quay sang chậu cây nhỏ đặt bên cửa sổ và khựng lại.

Quanh thân cây, những sợi mỏng màu xanh dày hơn hẳn. Chúng không chỉ lơ lửng mà còn dao động theo nhịp đều đặn — tỏa ra rồi co lại như hơi thở.

Long đưa tay chạm vào chiếc lá.

Lần này cảm giác rõ ràng hơn. Một luồng mát nhẹ thấm vào đầu ngón tay, lan lên cổ tay rồi tan dần.

Giọng nói lại vang lên:

– Phát hiện Sinh Khí môi trường.

- Sinh khí? Long lẩm bẩm.

Anh nhìn xuống cơ thể mình và thấy quanh người cũng có một tầng khí mỏng đang dao động. Nhưng khác với cây, sinh khí quanh anh có màu cam nhạt.

Những sợi sinh khí mỏng manh ấy chậm rãi tan đi, nhưng đồng thời lại liên tục được sinh ra từ cơ thể anh và từ chậu cây bên cạnh.

Giọng nói tiếp tục:

– Xác nhận trạng thái: Phàm thể. Mức thất thoát sinh khí: 99.7%.

Giọng nói ấy tiếp tục vang lên, chậm rãi và rõ ràng:

– Muốn giảm mức thất thoát, hãy hít thở nhẹ nhàng, đều đặn theo hướng dẫn. Tập trung ý niệm vào các tia sinh khí. Hãy tưởng tượng chúng đang chảy trong cơ thể theo từng nhịp thở.

Ngay sau đó, trong đầu Long bỗng hiện lên những chỉ dẫn về cách hít thở và cách tập trung ý niệm, như thể tất cả đã tồn tại sẵn trong tiềm thức, chỉ chờ được khơi mở.

Nhưng điều khiến Long kinh hãi xảy ra ngay tiếp theo.

Trước mắt anh đột ngột tối sầm lại. Khi ánh sáng trở về, anh nhận ra mình đang ở trong một không gian kỳ lạ, tràn ngập những tia sáng màu cam bay lượn khắp nơi. Trong không gian ấy xuất hiện nhiều nút đen lơ lửng. Các tia sáng liên tục lao vào những nút đen đó rồi biến mất. Tuy vậy, từ những vùng sáng rực rỡ trải khắp không gian — như vô số mặt trời nhỏ — các tia sáng mới lại không ngừng được sinh ra.

Long vô thức làm theo hướng dẫn: hít thở và dùng ý niệm tưởng tượng sự dịch chuyển theo quỹ đạo đã định. Ban đầu không có gì xảy ra. Nhưng một lúc sau, anh bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi. Những tia sáng rời rạc dần tụ lại thành một dòng ánh sáng, chuyển động chậm rãi theo vòng khép kín.

Dù không hiểu chuyện gì đang diễn ra, anh vẫn cảm thấy vui sướng, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng đè nén bấy lâu.

Long cảm nhận rõ ràng một luồng nhiệt lan tỏa khắp cơ thể. Toàn thân anh như đang ngâm mình trong một bồn nước ấm — thư thái, dễ chịu đến lạ thường… Một cảm giác khiến người ta chỉ muốn kéo dài mãi không thôi.

Giọng nói vang lên lần nữa:

– Chúc mừng. Bạn đã bước vào cảnh giới: CẢM SINH.

– Khả năng giữ sinh khí: 0.3%.

Sau đó không gian ánh sáng bổng biến mất. Long nhận ra mình vẫn ở trong phòng.

No comments:

Post a Comment

Chương 2 : Cảnh giới cảm sinh

  Long ngồi bần thần một lúc rồi ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường. Kim đã chỉ hai giờ sáng. Vậy là anh đã bị cuốn vào quá trình kỳ lạ ấy hơ...