Long ngồi bần thần một lúc rồi ngẩng lên nhìn đồng hồ treo tường. Kim đã chỉ hai giờ sáng. Vậy là anh đã bị cuốn vào quá trình kỳ lạ ấy hơn bốn tiếng đồng hồ.
Anh đưa mắt nhìn quanh phòng. Mọi
thứ vẫn nguyên vẹn: bàn làm việc, laptop, chậu cây nhỏ bên cửa sổ… Không có bất
kỳ dấu hiệu nào cho thấy điều khác thường vừa xảy ra. Trong cơ thể anh chỉ còn
lại cảm giác ấm nóng lặng lẽ ở vùng bụng dưới.
Long lắc đầu, tự nhủ chắc mình bị
áp lực công việc đến mức sinh ảo giác.
Cơn buồn ngủ ập đến bất ngờ. Anh nằm
xuống giường và nhanh chóng rơi vào trạng thái ngủ sâu.
Long tỉnh dậy khi có cảm giác ai
đó lay gọi. Mở mắt ra, anh thấy mẹ đang đứng bên giường, vẻ mặt đầy lo lắng.
– Con có làm sao không? Sao mẹ gọi
hoài không dậy?
Anh ngạc nhiên quay sang nhìn đồng
hồ. Mười giờ sáng. Anh kinh ngạc nhận ra mình đã ngủ liền một mạch tám tiếng.
Thấy mẹ vẫn nhìn mình đầy lo âu,
anh vội trấn an:
– Tối qua con thức khuya nên dậy
muộn thôi mà mẹ.
– Trong người con thấy thế nào?
Long khẽ cử động tay chân, cảm nhận
cơ thể.
– Con vẫn khỏe, không sao đâu.
– Vậy hôm nay con có đi làm không?
Anh lắc đầu:
– Giờ này trễ rồi, chắc con nghỉ
buổi sáng.
Mẹ gật đầu:
– Rửa mặt đi, mẹ có chuẩn bị bữa
sáng bên dưới.
Long bước xuống nhà, lòng chợt mềm
lại khi nhìn thấy bữa sáng mẹ đã dọn sẵn. Ba mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần của
anh, dù gia đình không khá giả.
Buổi chiều anh đến công ty. Công
việc dồn dập khiến anh tạm quên đi sự kiện tối qua. Những công thức phụ gia, những
mẻ thử nghiệm, những bảng báo cáo số liệu… cuốn anh vào guồng quay quen thuộc.
Đến cuối ngày, khi chuẩn bị ra về,
Long chợt khựng lại. Anh vẫn còn rất tỉnh táo. Không hề có cảm giác mệt mỏi, uể
oải như mọi khi. Cơ thể nhẹ nhõm, đầu óc minh mẫn.
Anh không biết đó có phải là kết
quả của chuyện đêm qua hay không.
Tối hôm ấy, sau khi phụ mẹ dọn dẹp,
Long trở về phòng và thử lặp lại quá trình hít thở. Anh ngồi yên, thả lỏng cơ
thể, tưởng tượng những tia sinh khí trôi trong không khí đang theo nhịp thở chảy
trong cơ thể mình.
Và anh kinh ngạc khi trải nghiệm
hôm qua tái hiện.
Một dòng ấm nóng mảnh mai thực sự
di chuyển trong cơ thể theo từng nhịp hít vào, thở ra.
Thực ra, cách hít thở này không xa
lạ với anh. Trước đây anh từng tham gia vài buổi thiền, các huấn luyện viên
cũng hướng dẫn tưởng tượng luồng khí vận hành theo hơi thở. Nhưng thành thật mà
nói, khi đó anh không cảm nhận được gì cả. Anh từng cho rằng những người nói
mình cảm nhận được khí chỉ đang tưởng tượng.
Vậy mà giờ đây, dòng ấm ấy rõ ràng
đến mức không thể phủ nhận. Anh vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ.
Bao năm nay anh chỉ xem những khái
niệm như “khí”, “tu luyện” là chuyện trong phim kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp.
Không ngờ một ngày bản thân lại thực sự cảm nhận được.
Sau một hồi hít thở, cảm giác ấm
nóng ở vùng bụng dưới càng rõ rệt. Như có một điểm nhỏ đang dần tụ lại, không
còn tản mát như trước.
Anh tiếp tục thêm một lúc thì cơn
buồn ngủ giống hôm qua lại kéo đến.
Sáng hôm sau, Long thức dậy lúc
tám giờ. Không kịp ăn sáng, anh vội vã đến công ty.
Vừa bước vào phòng, chị Cúc đã chạy
đến:
– Long ơi, Thanh hôm nay bệnh rồi.
Ba mẫu Thanh làm phải giao khách hôm nay, em ưu tiên làm giúp chị nha.
Long vừa định mở miệng nói mình
cũng có nhiều việc cần hoàn thành thì chị đã quay lưng rời đi.
– Đầu giờ chiều chị lấy mẫu giao
khách. Giờ chị đi họp với các sếp.
Long thở dài. Anh định ra canteen
ăn vội ổ bánh mì mua trên đường, nhưng tình thế không cho phép. Anh đành bắt
tay vào việc ngay.
Anh miệt mài làm liên tục. Cân
nguyên liệu, ghi chép, điều chỉnh tỷ lệ, thử phản ứng… Mãi đến khi cảm thấy hơi
đói, anh mới ngẩng lên nhìn đồng hồ.
Ba giờ chiều.
Long sững sờ. Từ sáng đến giờ anh
chưa ăn gì, vậy mà không hề cảm thấy mệt mỏi hay choáng váng.
Anh ra canteen, ăn vội ổ bánh mì
đã nguội, vừa ăn vừa suy nghĩ.
Rõ ràng thể lực của anh đã cải thiện
đáng kể. Và điều đó có liên quan trực tiếp đến việc hít thở tu luyện tối qua.
Phát hiện này khiến Long không giấu
được sự mừng rỡ.
Những ngày sau đó, anh đều đặn tu
luyện mỗi tối. Anh tính toán thời gian cẩn thận để không ảnh hưởng đến công việc
và sinh hoạt gia đình.
Dần dần, sự thay đổi càng rõ rệt.
Anh không còn cảm giác mỏi mệt vào
cuối ngày. Các hoạt động thể chất trở nên nhẹ nhàng hơn. Khi khiêng vật nặng
trong phòng thí nghiệm, anh không còn thấy đuối sức như trước.
Các giác quan cũng nhạy bén hơn.
Anh nghe rõ hơn, ngửi mùi phụ gia chính xác hơn, phản ứng nhanh nhạy hơn khi xử
lý sự cố.
Điều khiến anh kinh ngạc nhất là
thị lực. Long vốn bị cận nhẹ và luôn phải đeo kính khi làm việc. Nhưng một
ngày, anh thử tháo kính ra và nhìn về phía dãy nhà xa bên kia đường. Mọi thứ vẫn
rõ ràng. Anh chớp mắt, đeo kính lại rồi tháo ra lần nữa, vẫn rõ. Long đứng lặng
vài giây, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Hình ảnh nhân vật Peter tháo
kính trong phim người Nhện hiện lên.
No comments:
Post a Comment