Hôm ấy, Long xin nghỉ phép, một mình đến văn phòng Công ty Thiên Phúc Nam Dược.
Tòa nhà bốn tầng nằm trên một trục đường lớn giữa quận nội thành, mặt ngoài kính xanh, biển hiệu tối giản nhưng sang trọng, nhìn qua đã biết là nơi người ra vào đều có thân phận. Sau khi hỏi tiếp tân, anh được hướng dẫn lên tầng ba.
Cửa thang máy vừa mở ra, Long liền khựng lại một nhịp.
Ngoài hành lang, Huy đang đi cùng một cô gái trẻ. Cô vừa đi vừa nói, giọng ríu rít không ngừng, còn Huy chỉ lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng mới gật đầu một cái. Đến khi nhìn thấy Long, Huy mới ngẩng lên, rõ ràng sửng sốt.
— Ủa, anh Long? Sao anh lại ở đây?
Long gật đầu chào, giọng điềm tĩnh:
— Tôi có hẹn với thím hai của Linh.
Cô gái bên cạnh lập tức quay phắt sang nhìn anh. Ánh mắt cô rất nhanh, rất sáng, mang theo sự tò mò không hề che giấu.
— Anh có hẹn với mẹ em? Vậy đi cùng luôn đi. Em với anh Huy cũng đang đến chỗ mẹ.
Nói xong, cô đã tự nhiên bước trước dẫn đường, như thể việc kéo thêm một người xa lạ đi cùng vốn chẳng có gì đáng bận tâm.
Ba người đi dọc theo hành lang trải thảm màu xám đậm. Cuối hành lang là khu làm việc của bộ phận tài chính. Phòng Giám đốc Tài chính nằm ngay cạnh phòng kế toán, cửa kính mờ, bên ngoài treo bảng chức danh màu bạc. Chỉ nhìn qua cũng đủ thấy cả tầng này đều là địa bàn của những người nắm tiền và nắm quyền.
Cửa vừa mở, người phụ nữ phía sau bàn làm việc đã đứng dậy đi ra.
Bà khoảng ngoài bốn mươi, đẹp theo kiểu sắc lạnh. Gương mặt thanh tú nhưng không mềm, từng đường nét đều gọn gàng, chỉn chu, như thể được gọt giũa bởi thời gian và quyền lực. Ánh mắt bà sâu, tĩnh, mặt nước không gợn, nhưng chính sự tĩnh ấy lại khiến người khác khó lòng xem nhẹ. Ở bà có khí chất của một người đã quen ngồi ở vị trí cao, quen nhìn người, quen cân nhắc, quen quyết định. Bà nghe nhiều hơn nói, nhưng một khi đã mở miệng, rất ít ai dám xem lời bà là chuyện thường.
Bà Thanh Nhàn đưa tay ra trước, khóe môi mang theo nụ cười vừa đủ khách sáo, vừa đủ thân thiện.
— Chào cháu. Tìm công ty có khó không?
Long bước tới, bắt tay bà.
— Dạ, chào thím. Không khó lắm ạ.
Huy vẫn còn giữ nguyên vẻ ngạc nhiên từ ngoài hành lang. Còn cô gái đi cùng thì đã kéo ghế ngồi xuống, cử chỉ tự nhiên như ở chốn không người. Cô mặc váy công sở màu kem, tóc buộc gọn sau đầu, gương mặt có vài phần giống bà Nhàn, nhưng khí chất lại khác hẳn. Nếu bà Nhàn là sự điềm tĩnh được mài ra từ năm tháng, thì cô gái này là một lưỡi dao mỏng, sáng loáng, còn chưa học được cách giấu hết mũi nhọn của mình.
Bà Thanh Nhàn liếc con gái một cái, rồi nói với Long:
— Đây là Trúc Anh, con gái thím. Còn Huy thì chắc cháu biết rồi.
Long gật đầu.
Bà mời cả ba ngồi xuống bộ ghế tiếp khách phía trước. Bàn trà đã được chuẩn bị sẵn. Hương trà thanh nhạt lan trong căn phòng rộng, len giữa mùi giấy tờ, máy lạnh và gỗ đánh bóng, khiến nơi này vừa mang vẻ chỉnh tề của một văn phòng hiện đại, vừa phảng phất chút cổ ý rất khó gọi tên.
Bà Thanh Nhàn không vội nói chuyện với Long ngay. Bà quay sang Huy trước, giọng trầm và rõ:
— Cháu khảo sát quy trình của công ty rồi. Việc số hóa các quy trình có trở ngại gì không?
Huy lập tức thu lại vẻ ngạc nhiên trên mặt, ngồi thẳng hơn một chút.
— Các quy trình hiện tại của công ty khá rõ ràng, nền tảng cũng tương đối chuẩn, rất thuận lợi để số hóa. Tuy nhiên, vẫn còn vài chỗ cần sửa đổi, bổ sung thêm để đồng bộ hơn.
Bà Nhàn gật đầu:
— Vậy là tốt. Chúng ta xúc tiến bước tiếp theo.
Huy đáp ngay:
— Dạ. Để cháu bảo nhân viên làm hợp đồng rồi gửi qua cho thím.
Bà Nhàn liền nói tiếp, dường như chuyện này đã được bà tính sẵn từ trước:
— Trúc Anh đang thực tập tại công ty. Đây cũng là cơ hội tốt để nó học hỏi, làm quen với hệ thống quản lý. Thím sẽ sắp xếp cho nó tham gia nhóm dự án này.
Huy hơi khựng một thoáng. Cái khựng rất nhỏ, nhỏ đến mức người ngoài có thể không nhận ra. Nhưng rồi anh vẫn gật đầu:
— Dạ, cháu nghe theo sắp xếp của thím.
Trúc Anh lập tức lộ vẻ vui mừng. Cô quay sang nhìn Huy, ánh mắt sáng lên, không giấu nổi mong đợi.
Đợi chuyện đó xong, bà Thanh Nhàn mới chuyển ánh mắt sang Long.
— Long, chắc cụ Độ đã nói với cháu về vị trí người thừa kế.
Long không đáp, chỉ nhìn bà, ra hiệu mình đang nghe.
Bà tiếp:
— Cụ yêu cầu phải nhanh chóng chuyển giao cho cháu năm phần trăm cổ phần công ty.
Lời vừa dứt, Trúc Anh đã quay phắt lại.
— Mẹ, ông nội thật sự giao cho anh ta năm phần trăm?
Giọng cô cao hơn bình thường một nhịp, đủ để lộ ra sự kinh ngạc lẫn bất bình không kịp che giấu.
Bà Thanh Nhàn nhìn con gái.
Chỉ một ánh mắt thôi, sắc mặt Trúc Anh đã cứng lại. Cô mím môi, không nói thêm, nhưng rõ ràng trong lòng vẫn chưa nuốt trôi nổi chuyện này.
Bên cạnh, Huy cũng khẽ nhíu mày. Anh từng nghe Linh nhắc qua về vị trí người thừa kế, nhưng anh không ngờ người được chọn lại là Long. Năm phần trăm cổ phần không chỉ là một con số. Với tỷ lệ ấy, Long đã đủ tư cách bước chân vào hội đồng quản trị, đủ để từ một người ngoài cuộc biến thành người có tiếng nói trong trung tâm quyền lực của Thiên Phúc Nam Dược.
Long vẫn ngồi thẳng lưng, không hề lộ ra vẻ mừng rỡ hay bối rối. Anh chỉ nói:
— Thím cứ nói rõ. Cháu đang nghe.
Trong mắt bà Thanh Nhàn thoáng qua một tia tán thưởng rất mờ.
Ít nhất, người thanh niên trước mặt không giống loại vừa nghe đến lợi ích đã lộ nguyên hình tham vọng.
Bà chậm rãi nói:
— Để cháu hiểu rõ hơn, cô nói sơ qua về công ty. Thiên Phúc Nam Dược có hai mảng chính. Mảng thứ nhất là dược liệu, cung ứng cho cả Đông y lẫn Tây y. Mảng thứ hai là hệ thống phòng khám Đông y, cũng là mảng truyền thống lâu đời nhất của công ty. Nhưng tình hình bây giờ cháu cũng biết, người ta chuộng Tây y hơn, nên mảng phòng khám không phát triển được như mong đợi. Doanh thu và lợi nhuận hiện nay chủ yếu đến từ mảng dược liệu.
Bà đưa tay chỉ về phía tủ kính phía sau, nơi treo sơ đồ tổ chức công ty đã được đóng khung ngay ngắn.
— Ở mảng dược liệu, công ty hiện có bốn nông trường trồng dược liệu và hai nhà máy chế biến. Phần lớn sản phẩm từ hai nhà máy đều cung cấp cho các công ty sản xuất thuốc Tây y. Trước đây, khi vợ chồng cô mở rộng sang mảng này, cụ Độ không đồng ý. Cụ muốn công ty chỉ tập trung vào khám chữa bệnh Đông y. Về sau, khi doanh thu của các phòng khám giảm mạnh, cụ mới chấp thuận.
Giọng bà đều đều, nhưng trong sự đều đều ấy lại có cảm giác như đang từng bước lật mở một lớp màn.
— Hiện tại, cô phụ trách tài chính toàn công ty. Chú của Linh phụ trách vận hành, trong đó có cả hệ thống phòng khám. Tuy nhiên, chú chỉ quản về mặt hành chính và quản trị. Còn phần chuyên môn của các phòng khám vẫn do cụ Độ trực tiếp nắm giữ. Sau này, nếu cháu tiếp nhận vị trí người thừa kế, mảng đó sẽ do cháu quản.
Bà dừng một thoáng rồi nói tiếp:
— Vị trí người thừa kế rất đặc biệt. Nó không nằm trong sơ đồ tổ chức. Nó tồn tại theo khế ước gia tộc do cụ tổ để lại.
Long lặng im nghe, nhưng trong lòng đã hiểu ra ý tứ phía sau câu nói ấy.
Khế ước gia tộc, nói cho cùng, cũng chỉ là quy tắc nội bộ, mang tính ràng buộc trong nhà nhiều hơn là giá trị pháp lý ngoài xã hội. Thứ thật sự có sức nặng là năm phần trăm cổ phần kia. Một khi số cổ phần ấy được chuyển sang tên anh, vị trí “người thừa kế” sẽ không còn chỉ là danh nghĩa mơ hồ. Anh sẽ có chỗ đứng thực sự trong hội đồng quản trị, có tiếng nói đủ để ngăn cản bất kỳ ai muốn xóa bỏ khế ước trong tương lai.
Bà Thanh Nhàn nói tiếp:
— Theo quy định trong khế ước, người thừa kế có quyền sử dụng mọi tài nguyên trong công ty. Tuy nhiên, Thiên Phúc Nam Dược có quy trình kiểm soát rất chặt. Dù là ai, mọi khoản chi tiêu hay điều động nguồn lực cũng đều phải theo đúng quy trình.
Trúc Anh khoanh tay, khẽ nhếch môi.
— Anh Long vừa bước vào công ty đã được hưởng những thứ mà rất nhiều người ở đây làm bao nhiêu năm còn chưa chắc chạm tới.
Câu nói nghe như bâng quơ, nhưng gai nhọn trong đó thì ai cũng nghe ra.
Long nâng chén trà, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống rất khẽ.
— Nếu đó là sắp xếp của cụ, tôi chỉ nghe theo. Những chuyện khác, tôi không dám nghĩ nhiều.
Trúc Anh cười nhạt.
— Anh không dám nghĩ nhiều, nhưng vận may của anh đúng là không nhỏ. Từ một người ngoài, chỉ vì được ông nội coi trọng mà một bước thành người thừa kế. Chuyện này truyền ra ngoài, e là khối người phải đỏ mắt.
Huy khẽ động lông mày, nhưng vẫn không xen vào. Thật ra chính anh lúc này cũng chưa hết chấn động.
Bà Thanh Nhàn liếc con gái, giọng vẫn nhẹ, nhưng lực nặng hơn hẳn:
— Trúc Anh.
Trúc Anh nhún vai, im miệng, song ánh mắt nhìn Long càng lúc càng lộ rõ địch ý.
Bà Thanh Nhàn quay sang Long, giọng trở lại bình thản:
— Theo chỉ thị của cụ, hôm nay cô sẽ hoàn tất thủ tục chuyển giao năm phần trăm cổ phần của Thiên Phúc Nam Dược cho cháu.
Nói rồi, bà mở tập hồ sơ da màu đen, rút ra một xấp tài liệu đặt ngay ngắn trước mặt anh.
— Đây là hồ sơ chuyển nhượng đã được bộ phận pháp chế chuẩn bị xong. Số cổ phần này trước nay đứng dưới danh nghĩa ủy thác của cụ Độ. Sau khi cháu ký nhận, quyền sở hữu sẽ chính thức chuyển sang cho cháu theo đúng quy trình nội bộ và pháp lý. Ngoài ra, từ quý sau, cháu sẽ được ghi nhận là thành viên dự thính trong các cuộc họp chiến lược của công ty.
Trúc Anh ngả người ra sau ghế, khóe môi cong lên một đường lạnh nhạt.
— Ông nội đúng là hào phóng. Chỉ cần biết làm ông vui là có thể đổi lấy năm phần trăm cổ phần. Người khác vất vả bao năm, xem ra cũng chẳng bằng vài câu nịnh nọt đúng lúc.
Lần này, lời nói đã không còn vòng vo nữa.
Huy lập tức nhíu mày.
— Trúc Anh, em nói quá rồi.
Cô gái quay sang anh, cười nhạt:
— Em nói sai chỗ nào? Một người từ đâu xuất hiện, không gốc rễ trong công ty, không công lao gì rõ ràng, bây giờ lại nhận thẳng cổ phần từ tay ông nội. Nếu không phải rất biết lấy lòng người già, thì còn là gì?
Không khí trong phòng lập tức cứng lại.
Ngay cả hương trà thoang thoảng trong không gian lúc này cũng như trở nên lạnh hơn.
Nhưng Long chỉ nhìn cô một thoáng, ánh mắt bình thản đến mức gần như lạnh nhạt.
— Cô nghĩ thế nào là quyền của cô. Tôi không có nghĩa vụ giải thích cho tất cả mọi người.
Trúc Anh sững ra.
Có lẽ cô đã chờ anh nổi nóng, hoặc ít nhất cũng phải phản bác đôi câu. Nhưng Long không tức giận, cũng không giải thích. Cách đáp của anh không gay gắt, nhưng lại như một bức tường dựng thẳng trước mặt cô, không để cô chạm vào nửa bước.
Anh nói tiếp, giọng vẫn đều đều:
— Thứ cụ Độ cho tôi, nếu là thử thách, tôi nhận. Nếu là trách nhiệm, tôi cũng nhận. Còn người khác nhìn vào thấy đó là lợi ích hay đặc quyền, chuyện ấy không nằm trong sự kiểm soát của tôi.
Anh không nói ra rằng, so với những gì mình sắp phải gánh, năm phần trăm cổ phần này chưa chắc đã là quà tặng. Nó có thể còn là một cái khóa.
Khóa chặt anh vào một vị trí mà từ giờ trở đi, muốn lui cũng không còn dễ nữa.
Bà Thanh Nhàn nhìn anh thêm vài giây.
Lần này, vẻ tán thưởng trong mắt bà không còn che giấu hoàn toàn nữa.
Người trẻ tuổi được cụ Độ chọn, quả nhiên không phải chỉ nhờ may mắn.
Bà gõ nhẹ đầu ngón tay lên tập hồ sơ.
— Nói hay lắm. Nhưng cô hy vọng sau này cháu nhớ, năm phần trăm cổ phần này không phải để cháu ngồi hưởng lợi. Một khi đã bước vào vị trí người thừa kế, cháu sẽ phải học cách hiểu công ty, hiểu người của công ty, rồi gánh lấy những thứ đi cùng với nó.
Long gật đầu.
— Cháu hiểu.
Bà Thanh Nhàn nhìn anh, giọng rất khẽ:
— Không. Bây giờ cháu chưa hiểu đâu. Nhưng rồi cháu sẽ hiểu.
Nói xong, bà đẩy tập hồ sơ về phía anh.
Long mở hồ sơ ra, xem từng trang một.
Điều khoản pháp lý, điều kiện chuyển giao, quyền lợi, trách nhiệm của cổ đông... mọi thứ đều được chuẩn bị kín kẽ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Anh đọc không nhanh, cũng không chậm, hết sức cẩn thận, như thể thứ đặt trước mặt mình không phải món lợi bất ngờ, mà là một bản khế ước cần được cân nhắc từng chữ.
Chính thái độ ấy lại khiến bà Thanh Nhàn nhìn anh lâu hơn.
Đợi anh xem xong, bà mới nói:
— Nếu không có thắc mắc gì, cháu ký vào đây. Những thủ tục còn lại cô sẽ cho người hoàn tất trong hôm nay.
Long cầm bút.
Mũi bút dừng trên mặt giấy trong một thoáng rất ngắn, rồi anh ký xuống dòng cuối cùng.
Nét bút vừa dứt, một ranh giới vô hình dường như cũng theo đó mà bị xóa đi.
Từ giây phút này, anh không còn chỉ là người được cụ Độ chiếu cố nữa.
Anh đã thật sự bước một chân vào trung tâm quyền lực của Thiên Phúc Nam Dược.
Bà Thanh Nhàn thu lại hồ sơ, khép tập da, rồi ngẩng đầu nhìn anh.
— Chào mừng cháu gia nhập công ty.
Trúc Anh khẽ hừ một tiếng, quay mặt sang chỗ khác, rõ ràng vẫn không phục.
Huy thì nhìn Long thật lâu. Trong ánh mắt anh lúc này có kinh ngạc, có dò xét, cũng có thứ gì đó khó gọi thành tên. Mãi đến cuối cùng, anh mới chậm rãi nói:
— Chúc mừng anh Long.
Long chỉ nở một nụ cười rất nhạt.
Bà Thanh Nhàn đứng dậy, xem như buổi gặp đã kết thúc. Nhưng trước khi để anh rời đi, bà lại nói thêm một câu. Giọng bà vẫn trầm, vẫn sâu, nhưng lần này nghe như một lời nhắc nhở, cũng như một lời phán định.
— Cụ Độ chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa. Nếu cụ chọn cháu, vậy thì hoặc là cháu thật sự xứng đáng... hoặc là tương lai phía trước cần cháu đến mức không thể không chọn.
Long đứng lên, khẽ cúi đầu chào bà Thanh Nhàn.
Khi quay người bước ra ngoài, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như lúc bước vào. Nhưng chỉ mình anh biết, trong đáy mắt sâu thẳm của mình, đã lặng lẽ hiện lên một tia sáng hoàn toàn khác trước.
Đó không còn là ánh nhìn của một người đứng ngoài.
Mà là ánh nhìn của kẻ vừa bị số phận đẩy thẳng vào một ván cờ lớn.
Từ khoảnh khắc này, anh đã không còn đường lui nữa.