Saturday, March 21, 2026

Chuong 21-1

 Hôm ấy, Long xin nghỉ phép, một mình đến văn phòng Công ty Thiên Phúc Nam Dược.

Tòa nhà bốn tầng nằm trên một trục đường lớn giữa quận nội thành, mặt ngoài kính xanh, biển hiệu tối giản nhưng sang trọng, nhìn qua đã biết là nơi người ra vào đều có thân phận. Sau khi hỏi tiếp tân, anh được hướng dẫn lên tầng ba.

Cửa thang máy vừa mở ra, Long liền khựng lại một nhịp.

Ngoài hành lang, Huy đang đi cùng một cô gái trẻ. Cô vừa đi vừa nói, giọng ríu rít không ngừng, còn Huy chỉ lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng mới gật đầu một cái. Đến khi nhìn thấy Long, Huy mới ngẩng lên, rõ ràng sửng sốt.

— Ủa, anh Long? Sao anh lại ở đây?

Long gật đầu chào, giọng điềm tĩnh:

— Tôi có hẹn với thím hai của Linh.

Cô gái bên cạnh lập tức quay phắt sang nhìn anh. Ánh mắt cô rất nhanh, rất sáng, mang theo sự tò mò không hề che giấu.

— Anh có hẹn với mẹ em? Vậy đi cùng luôn đi. Em với anh Huy cũng đang đến chỗ mẹ.

Nói xong, cô đã tự nhiên bước trước dẫn đường, như thể việc kéo thêm một người xa lạ đi cùng vốn chẳng có gì đáng bận tâm.

Ba người đi dọc theo hành lang trải thảm màu xám đậm. Cuối hành lang là khu làm việc của bộ phận tài chính. Phòng Giám đốc Tài chính nằm ngay cạnh phòng kế toán, cửa kính mờ, bên ngoài treo bảng chức danh màu bạc. Chỉ nhìn qua cũng đủ thấy cả tầng này đều là địa bàn của những người nắm tiền và nắm quyền.

Cửa vừa mở, người phụ nữ phía sau bàn làm việc đã đứng dậy đi ra.

Bà khoảng ngoài bốn mươi, đẹp theo kiểu sắc lạnh. Gương mặt thanh tú nhưng không mềm, từng đường nét đều gọn gàng, chỉn chu, như thể được gọt giũa bởi thời gian và quyền lực. Ánh mắt bà sâu, tĩnh, mặt nước không gợn, nhưng chính sự tĩnh ấy lại khiến người khác khó lòng xem nhẹ. Ở bà có khí chất của một người đã quen ngồi ở vị trí cao, quen nhìn người, quen cân nhắc, quen quyết định. Bà nghe nhiều hơn nói, nhưng một khi đã mở miệng, rất ít ai dám xem lời bà là chuyện thường.

Bà Thanh Nhàn đưa tay ra trước, khóe môi mang theo nụ cười vừa đủ khách sáo, vừa đủ thân thiện.

— Chào cháu. Tìm công ty có khó không?

Long bước tới, bắt tay bà.

— Dạ, chào thím. Không khó lắm ạ.

Huy vẫn còn giữ nguyên vẻ ngạc nhiên từ ngoài hành lang. Còn cô gái đi cùng thì đã kéo ghế ngồi xuống, cử chỉ tự nhiên như ở chốn không người. Cô mặc váy công sở màu kem, tóc buộc gọn sau đầu, gương mặt có vài phần giống bà Nhàn, nhưng khí chất lại khác hẳn. Nếu bà Nhàn là sự điềm tĩnh được mài ra từ năm tháng, thì cô gái này là một lưỡi dao mỏng, sáng loáng, còn chưa học được cách giấu hết mũi nhọn của mình.

Bà Thanh Nhàn liếc con gái một cái, rồi nói với Long:

— Đây là Trúc Anh, con gái thím. Còn Huy thì chắc cháu biết rồi.

Long gật đầu.

Bà mời cả ba ngồi xuống bộ ghế tiếp khách phía trước. Bàn trà đã được chuẩn bị sẵn. Hương trà thanh nhạt lan trong căn phòng rộng, len giữa mùi giấy tờ, máy lạnh và gỗ đánh bóng, khiến nơi này vừa mang vẻ chỉnh tề của một văn phòng hiện đại, vừa phảng phất chút cổ ý rất khó gọi tên.

Bà Thanh Nhàn không vội nói chuyện với Long ngay. Bà quay sang Huy trước, giọng trầm và rõ:

— Cháu khảo sát quy trình của công ty rồi. Việc số hóa các quy trình có trở ngại gì không?

Huy lập tức thu lại vẻ ngạc nhiên trên mặt, ngồi thẳng hơn một chút.

— Các quy trình hiện tại của công ty khá rõ ràng, nền tảng cũng tương đối chuẩn, rất thuận lợi để số hóa. Tuy nhiên, vẫn còn vài chỗ cần sửa đổi, bổ sung thêm để đồng bộ hơn.

Bà Nhàn gật đầu:

— Vậy là tốt. Chúng ta xúc tiến bước tiếp theo.

Huy đáp ngay:

— Dạ. Để cháu bảo nhân viên làm hợp đồng rồi gửi qua cho thím.

Bà Nhàn liền nói tiếp, dường như chuyện này đã được bà tính sẵn từ trước:

— Trúc Anh đang thực tập tại công ty. Đây cũng là cơ hội tốt để nó học hỏi, làm quen với hệ thống quản lý. Thím sẽ sắp xếp cho nó tham gia nhóm dự án này.

Huy hơi khựng một thoáng. Cái khựng rất nhỏ, nhỏ đến mức người ngoài có thể không nhận ra. Nhưng rồi anh vẫn gật đầu:

— Dạ, cháu nghe theo sắp xếp của thím.

Trúc Anh lập tức lộ vẻ vui mừng. Cô quay sang nhìn Huy, ánh mắt sáng lên, không giấu nổi mong đợi.

Đợi chuyện đó xong, bà Thanh Nhàn mới chuyển ánh mắt sang Long.

— Long, chắc cụ Độ đã nói với cháu về vị trí người thừa kế.

Long không đáp, chỉ nhìn bà, ra hiệu mình đang nghe.

Bà tiếp:

— Cụ yêu cầu phải nhanh chóng chuyển giao cho cháu năm phần trăm cổ phần công ty.

Lời vừa dứt, Trúc Anh đã quay phắt lại.

— Mẹ, ông nội thật sự giao cho anh ta năm phần trăm?

Giọng cô cao hơn bình thường một nhịp, đủ để lộ ra sự kinh ngạc lẫn bất bình không kịp che giấu.

Bà Thanh Nhàn nhìn con gái.

Chỉ một ánh mắt thôi, sắc mặt Trúc Anh đã cứng lại. Cô mím môi, không nói thêm, nhưng rõ ràng trong lòng vẫn chưa nuốt trôi nổi chuyện này.

Bên cạnh, Huy cũng khẽ nhíu mày. Anh từng nghe Linh nhắc qua về vị trí người thừa kế, nhưng anh không ngờ người được chọn lại là Long. Năm phần trăm cổ phần không chỉ là một con số. Với tỷ lệ ấy, Long đã đủ tư cách bước chân vào hội đồng quản trị, đủ để từ một người ngoài cuộc biến thành người có tiếng nói trong trung tâm quyền lực của Thiên Phúc Nam Dược.

Long vẫn ngồi thẳng lưng, không hề lộ ra vẻ mừng rỡ hay bối rối. Anh chỉ nói:

— Thím cứ nói rõ. Cháu đang nghe.

Trong mắt bà Thanh Nhàn thoáng qua một tia tán thưởng rất mờ.

Ít nhất, người thanh niên trước mặt không giống loại vừa nghe đến lợi ích đã lộ nguyên hình tham vọng.

Bà chậm rãi nói:

— Để cháu hiểu rõ hơn, cô nói sơ qua về công ty. Thiên Phúc Nam Dược có hai mảng chính. Mảng thứ nhất là dược liệu, cung ứng cho cả Đông y lẫn Tây y. Mảng thứ hai là hệ thống phòng khám Đông y, cũng là mảng truyền thống lâu đời nhất của công ty. Nhưng tình hình bây giờ cháu cũng biết, người ta chuộng Tây y hơn, nên mảng phòng khám không phát triển được như mong đợi. Doanh thu và lợi nhuận hiện nay chủ yếu đến từ mảng dược liệu.

Bà đưa tay chỉ về phía tủ kính phía sau, nơi treo sơ đồ tổ chức công ty đã được đóng khung ngay ngắn.

— Ở mảng dược liệu, công ty hiện có bốn nông trường trồng dược liệu và hai nhà máy chế biến. Phần lớn sản phẩm từ hai nhà máy đều cung cấp cho các công ty sản xuất thuốc Tây y. Trước đây, khi vợ chồng cô mở rộng sang mảng này, cụ Độ không đồng ý. Cụ muốn công ty chỉ tập trung vào khám chữa bệnh Đông y. Về sau, khi doanh thu của các phòng khám giảm mạnh, cụ mới chấp thuận.

Giọng bà đều đều, nhưng trong sự đều đều ấy lại có cảm giác như đang từng bước lật mở một lớp màn.

— Hiện tại, cô phụ trách tài chính toàn công ty. Chú của Linh phụ trách vận hành, trong đó có cả hệ thống phòng khám. Tuy nhiên, chú chỉ quản về mặt hành chính và quản trị. Còn phần chuyên môn của các phòng khám vẫn do cụ Độ trực tiếp nắm giữ. Sau này, nếu cháu tiếp nhận vị trí người thừa kế, mảng đó sẽ do cháu quản.

Bà dừng một thoáng rồi nói tiếp:

— Vị trí người thừa kế rất đặc biệt. Nó không nằm trong sơ đồ tổ chức. Nó tồn tại theo khế ước gia tộc do cụ tổ để lại.

Long lặng im nghe, nhưng trong lòng đã hiểu ra ý tứ phía sau câu nói ấy.

Khế ước gia tộc, nói cho cùng, cũng chỉ là quy tắc nội bộ, mang tính ràng buộc trong nhà nhiều hơn là giá trị pháp lý ngoài xã hội. Thứ thật sự có sức nặng là năm phần trăm cổ phần kia. Một khi số cổ phần ấy được chuyển sang tên anh, vị trí “người thừa kế” sẽ không còn chỉ là danh nghĩa mơ hồ. Anh sẽ có chỗ đứng thực sự trong hội đồng quản trị, có tiếng nói đủ để ngăn cản bất kỳ ai muốn xóa bỏ khế ước trong tương lai.

Bà Thanh Nhàn nói tiếp:

— Theo quy định trong khế ước, người thừa kế có quyền sử dụng mọi tài nguyên trong công ty. Tuy nhiên, Thiên Phúc Nam Dược có quy trình kiểm soát rất chặt. Dù là ai, mọi khoản chi tiêu hay điều động nguồn lực cũng đều phải theo đúng quy trình.

Trúc Anh khoanh tay, khẽ nhếch môi.

— Anh Long vừa bước vào công ty đã được hưởng những thứ mà rất nhiều người ở đây làm bao nhiêu năm còn chưa chắc chạm tới.

Câu nói nghe như bâng quơ, nhưng gai nhọn trong đó thì ai cũng nghe ra.

Long nâng chén trà, nhấp một ngụm, rồi đặt xuống rất khẽ.

— Nếu đó là sắp xếp của cụ, tôi chỉ nghe theo. Những chuyện khác, tôi không dám nghĩ nhiều.

Trúc Anh cười nhạt.

— Anh không dám nghĩ nhiều, nhưng vận may của anh đúng là không nhỏ. Từ một người ngoài, chỉ vì được ông nội coi trọng mà một bước thành người thừa kế. Chuyện này truyền ra ngoài, e là khối người phải đỏ mắt.

Huy khẽ động lông mày, nhưng vẫn không xen vào. Thật ra chính anh lúc này cũng chưa hết chấn động.

Bà Thanh Nhàn liếc con gái, giọng vẫn nhẹ, nhưng lực nặng hơn hẳn:

— Trúc Anh.

Trúc Anh nhún vai, im miệng, song ánh mắt nhìn Long càng lúc càng lộ rõ địch ý.

Bà Thanh Nhàn quay sang Long, giọng trở lại bình thản:

— Theo chỉ thị của cụ, hôm nay cô sẽ hoàn tất thủ tục chuyển giao năm phần trăm cổ phần của Thiên Phúc Nam Dược cho cháu.

Nói rồi, bà mở tập hồ sơ da màu đen, rút ra một xấp tài liệu đặt ngay ngắn trước mặt anh.

— Đây là hồ sơ chuyển nhượng đã được bộ phận pháp chế chuẩn bị xong. Số cổ phần này trước nay đứng dưới danh nghĩa ủy thác của cụ Độ. Sau khi cháu ký nhận, quyền sở hữu sẽ chính thức chuyển sang cho cháu theo đúng quy trình nội bộ và pháp lý. Ngoài ra, từ quý sau, cháu sẽ được ghi nhận là thành viên dự thính trong các cuộc họp chiến lược của công ty.

Trúc Anh ngả người ra sau ghế, khóe môi cong lên một đường lạnh nhạt.

— Ông nội đúng là hào phóng. Chỉ cần biết làm ông vui là có thể đổi lấy năm phần trăm cổ phần. Người khác vất vả bao năm, xem ra cũng chẳng bằng vài câu nịnh nọt đúng lúc.

Lần này, lời nói đã không còn vòng vo nữa.

Huy lập tức nhíu mày.

— Trúc Anh, em nói quá rồi.

Cô gái quay sang anh, cười nhạt:

— Em nói sai chỗ nào? Một người từ đâu xuất hiện, không gốc rễ trong công ty, không công lao gì rõ ràng, bây giờ lại nhận thẳng cổ phần từ tay ông nội. Nếu không phải rất biết lấy lòng người già, thì còn là gì?

Không khí trong phòng lập tức cứng lại.

Ngay cả hương trà thoang thoảng trong không gian lúc này cũng như trở nên lạnh hơn.

Nhưng Long chỉ nhìn cô một thoáng, ánh mắt bình thản đến mức gần như lạnh nhạt.

— Cô nghĩ thế nào là quyền của cô. Tôi không có nghĩa vụ giải thích cho tất cả mọi người.

Trúc Anh sững ra.

Có lẽ cô đã chờ anh nổi nóng, hoặc ít nhất cũng phải phản bác đôi câu. Nhưng Long không tức giận, cũng không giải thích. Cách đáp của anh không gay gắt, nhưng lại như một bức tường dựng thẳng trước mặt cô, không để cô chạm vào nửa bước.

Anh nói tiếp, giọng vẫn đều đều:

— Thứ cụ Độ cho tôi, nếu là thử thách, tôi nhận. Nếu là trách nhiệm, tôi cũng nhận. Còn người khác nhìn vào thấy đó là lợi ích hay đặc quyền, chuyện ấy không nằm trong sự kiểm soát của tôi.

Anh không nói ra rằng, so với những gì mình sắp phải gánh, năm phần trăm cổ phần này chưa chắc đã là quà tặng. Nó có thể còn là một cái khóa.

Khóa chặt anh vào một vị trí mà từ giờ trở đi, muốn lui cũng không còn dễ nữa.

Bà Thanh Nhàn nhìn anh thêm vài giây.

Lần này, vẻ tán thưởng trong mắt bà không còn che giấu hoàn toàn nữa.

Người trẻ tuổi được cụ Độ chọn, quả nhiên không phải chỉ nhờ may mắn.

Bà gõ nhẹ đầu ngón tay lên tập hồ sơ.

— Nói hay lắm. Nhưng cô hy vọng sau này cháu nhớ, năm phần trăm cổ phần này không phải để cháu ngồi hưởng lợi. Một khi đã bước vào vị trí người thừa kế, cháu sẽ phải học cách hiểu công ty, hiểu người của công ty, rồi gánh lấy những thứ đi cùng với nó.

Long gật đầu.

— Cháu hiểu.

Bà Thanh Nhàn nhìn anh, giọng rất khẽ:

— Không. Bây giờ cháu chưa hiểu đâu. Nhưng rồi cháu sẽ hiểu.

Nói xong, bà đẩy tập hồ sơ về phía anh.

Long mở hồ sơ ra, xem từng trang một.

Điều khoản pháp lý, điều kiện chuyển giao, quyền lợi, trách nhiệm của cổ đông... mọi thứ đều được chuẩn bị kín kẽ, không để lộ bất kỳ sơ hở nào. Anh đọc không nhanh, cũng không chậm, hết sức cẩn thận, như thể thứ đặt trước mặt mình không phải món lợi bất ngờ, mà là một bản khế ước cần được cân nhắc từng chữ.

Chính thái độ ấy lại khiến bà Thanh Nhàn nhìn anh lâu hơn.

Đợi anh xem xong, bà mới nói:

— Nếu không có thắc mắc gì, cháu ký vào đây. Những thủ tục còn lại cô sẽ cho người hoàn tất trong hôm nay.

Long cầm bút.

Mũi bút dừng trên mặt giấy trong một thoáng rất ngắn, rồi anh ký xuống dòng cuối cùng.

Nét bút vừa dứt, một ranh giới vô hình dường như cũng theo đó mà bị xóa đi.

Từ giây phút này, anh không còn chỉ là người được cụ Độ chiếu cố nữa.

Anh đã thật sự bước một chân vào trung tâm quyền lực của Thiên Phúc Nam Dược.

Bà Thanh Nhàn thu lại hồ sơ, khép tập da, rồi ngẩng đầu nhìn anh.

— Chào mừng cháu gia nhập công ty.

Trúc Anh khẽ hừ một tiếng, quay mặt sang chỗ khác, rõ ràng vẫn không phục.

Huy thì nhìn Long thật lâu. Trong ánh mắt anh lúc này có kinh ngạc, có dò xét, cũng có thứ gì đó khó gọi thành tên. Mãi đến cuối cùng, anh mới chậm rãi nói:

— Chúc mừng anh Long.

Long chỉ nở một nụ cười rất nhạt.

Bà Thanh Nhàn đứng dậy, xem như buổi gặp đã kết thúc. Nhưng trước khi để anh rời đi, bà lại nói thêm một câu. Giọng bà vẫn trầm, vẫn sâu, nhưng lần này nghe như một lời nhắc nhở, cũng như một lời phán định.

— Cụ Độ chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa. Nếu cụ chọn cháu, vậy thì hoặc là cháu thật sự xứng đáng... hoặc là tương lai phía trước cần cháu đến mức không thể không chọn.

Long đứng lên, khẽ cúi đầu chào bà Thanh Nhàn.

Khi quay người bước ra ngoài, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như lúc bước vào. Nhưng chỉ mình anh biết, trong đáy mắt sâu thẳm của mình, đã lặng lẽ hiện lên một tia sáng hoàn toàn khác trước.

Đó không còn là ánh nhìn của một người đứng ngoài.

Mà là ánh nhìn của kẻ vừa bị số phận đẩy thẳng vào một ván cờ lớn.

Từ khoảnh khắc này, anh đã không còn đường lui nữa.

Sunday, March 15, 2026

Chương 21

Hôm ấy, Long xin nghỉ phép, một mình đến văn phòng Công ty Thiên Phúc Nam Dược. Theo địa chỉ đã nhận, anh dừng xe trước một tòa nhà bốn tầng nằm trên con đường lớn giữa quận nội thành. Hỏi tiếp tân xong, anh được hướng dẫn đi thang máy lên tầng ba.

Cửa thang máy vừa mở, Long đã bất ngờ nhìn thấy Huy đi cùng một cô gái trẻ. Cô vừa đi vừa nói liên tục, còn Huy chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng mới gật đầu. Đến khi trông thấy Long, Huy mới ngạc nhiên lên tiếng:

— Ủa, anh Long, sao anh lại ở đây?

Long khẽ gật đầu chào:

— Tôi có hẹn với thím hai của Linh.

Cô gái lập tức nhìn anh với vẻ tò mò.

— Anh có hẹn với mẹ em à? Vậy đi cùng luôn đi. Em với anh Huy cũng đang đến chỗ mẹ em.

Ba người cùng đi về phía cuối hành lang. Phòng Giám đốc Tài chính nằm ngay cạnh phòng kế toán, cửa kính mờ, diện tích khá rộng; nhìn qua cũng đủ thấy cả tầng này gần như là khu làm việc của bộ phận tài chính.

Vừa bước vào phòng, người phụ nữ ngồi sau bàn làm việc đã đứng dậy đi ra. Bà ngoài bốn mươi, gương mặt đẹp theo kiểu sắc lạnh, đường nét gọn gàng, ánh mắt sâu và tĩnh như mặt nước lặng. Chỉ nhìn qua cũng biết đây không phải kiểu phụ nữ dễ bị vài câu nói lay chuyển. Ở bà có khí chất thâm trầm của người quen ngồi ở vị trí cao, nghe nhiều hơn nói, nhưng hễ mở miệng thì lời nào cũng có sức nặng.

Bà Thanh Nhàn đưa tay ra, giọng điềm đạm:

— Chào cháu. Tìm công ty có khó không?

Long bắt tay bà, đáp:

— Dạ, chào thím. Cũng không khó lắm ạ.

Huy vẫn còn nguyên vẻ ngạc nhiên từ ngoài hành lang. Còn cô gái đi cùng thì rất tự nhiên kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt không hề che giấu sự tò mò lẫn soi xét. Cô mặc váy công sở màu kem, tóc buộc gọn sau đầu, gương mặt có vài nét rất giống bà Nhàn.

Bà Thanh Nhàn liếc con gái một cái, giới thiệu ngắn gọn:

— Đây là Trúc Anh, con gái thím. Còn Huy thì chắc cháu biết rồi.

Long gật đầu.

Bà mời cả ba ngồi xuống bộ ghế tiếp khách phía trước. Trên bàn, trà đã được thư ký chuẩn bị sẵn, hương thanh nhạt lan trong căn phòng rộng, khiến không gian vừa mang vẻ hiện đại của một văn phòng lớn, vừa phảng phất chút gì đó cổ kính khó gọi tên.

Bà Thanh Nhàn nhìn sang Huy trước:

— Cháu đã khảo sát quy trình của công ty rồi. Vậy việc số hóa các quy trình có trở ngại gì không?

Huy ngồi thẳng lưng, trả lời trầm ổn:

— Các quy trình hiện tại khá rõ ràng, nền tảng cũng tương đối chuẩn, rất phù hợp để số hóa. Tuy nhiên vẫn còn một vài chỗ cần sửa đổi, bổ sung thêm.

Bà Nhàn gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ:

— Vậy thì tốt. Chúng ta xúc tiến các bước tiếp theo.

Huy đáp:

— Dạ, để cháu bảo nhân viên làm hợp đồng rồi gửi qua cho thím.

Bà tiếp lời:

— Trúc Anh đang thực tập tại công ty. Đây cũng là dịp tốt để nó học hỏi, làm quen với hệ thống quản lý. Thím sẽ cử nó tham gia nhóm dự án này.

Huy hơi do dự, nhưng rất nhanh đã gật đầu:

— Dạ, cháu nghe theo sắp xếp của thím.

Trúc Anh lập tức lộ vẻ vui mừng, quay sang nhìn Huy bằng ánh mắt đầy mong đợi.

Xong việc đó, bà Thanh Nhàn mới chuyển ánh mắt sang Long.

— Long, chắc cụ Độ đã nói với cháu về vị trí người thừa kế. Cụ yêu cầu phải nhanh chóng chuyển giao cho cháu năm phần trăm cổ phần công ty.

Trúc Anh quay phắt lại:

— Mẹ, ông nội thật sự giao cho anh ấy năm phần trăm?

Ánh mắt bà Thanh Nhàn lạnh đi vài phần. Chỉ một cái nhìn ấy cũng đủ khiến Trúc Anh im bặt.

Huy khẽ nhíu mày, nhìn sang Long. Anh đã nghe Linh nhắc đến vị trí người thừa kế, nhưng hoàn toàn không ngờ Long lại là người được chọn. Với năm phần trăm cổ phần, Long đã đủ tư cách bước chân vào hội đồng quản trị. Đây tuyệt đối không phải một ưu đãi nhỏ.

Long vẫn ngồi rất thẳng lưng. Anh hiểu cụ Độ muốn nhanh chóng ràng buộc mình với vị trí này, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh như thường:

— Thím cứ nói rõ. Cháu đang nghe.

Trong mắt bà Thanh Nhàn thoáng qua một tia tán thưởng rất mờ. Ít nhất, người thanh niên trước mặt không hề lộ vẻ mừng rỡ hay hấp tấp như người bình thường.

Bà chậm rãi nói:

— Để cô nói sơ qua để cháu hiểu rõ hơn về công ty. Thiên Phúc Nam Dược có hai mảng chính. Mảng thứ nhất là dược liệu, cung ứng cho cả Đông y lẫn Tây y. Mảng thứ hai là hệ thống phòng khám Đông y, đây cũng là mảng truyền thống lâu đời nhất của công ty. Nhưng tình hình bây giờ cháu cũng biết, người ta chuộng Tây y hơn, nên mảng phòng khám không phát triển được như mong đợi. Doanh thu và lợi nhuận hiện nay chủ yếu đến từ mảng dược liệu.

Bà đưa tay chỉ về phía tủ kính phía sau, nơi treo sơ đồ tổ chức công ty đã được đóng khung cẩn thận.

— Ở mảng này, công ty có bốn nông trường trồng dược liệu và hai nhà máy chế biến. Phần lớn sản phẩm từ hai nhà máy đều cung cấp cho các công ty sản xuất thuốc Tây y. Ngày trước, khi vợ chồng cô mở ra mảng này, cụ Độ không đồng ý. Cụ muốn công ty chỉ tập trung vào khám chữa bệnh Đông y. Nhưng về sau, khi doanh thu từ các phòng khám giảm mạnh, cụ mới chấp thuận.

Nói đến đây, bà dừng lại một nhịp rồi tiếp:

— Hiện tại, cô phụ trách tài chính toàn công ty. Chú của Linh phụ trách vận hành, trong đó có cả hệ thống phòng khám. Tuy nhiên, chú chỉ quản về mặt hành chính và vận hành; còn chuyên môn của các phòng khám vẫn do cụ Độ nắm giữ. Sau này, nếu cháu tiếp nhận vị trí người thừa kế, mảng đó sẽ do cháu quản.

Bà ngừng một chút, giọng trầm hơn:

— Vị trí người thừa kế rất đặc biệt. Nó không có trong sơ đồ tổ chức, mà tồn tại theo khế ước gia tộc do cụ tổ để lại.

Long im lặng nghe, nhưng trong lòng đã hiểu được phần nào. Cái gọi là khế ước gia tộc ấy, suy cho cùng cũng chỉ có giá trị nội bộ, không mang nhiều ý nghĩa pháp lý. Năm phần trăm cổ phần này mới là thứ then chốt: nó đưa người thừa kế vào vị trí có tiếng nói thực sự trong hội đồng quản trị, đủ để ngăn cản bất kỳ ý định nào muốn xóa bỏ khế ước trong tương lai.

Bà Thanh Nhàn nói tiếp:

— Theo quy định trong khế ước, người thừa kế có quyền sử dụng mọi tài nguyên trong công ty. Nhưng Thiên Phúc Nam Dược có quy trình kiểm soát rất chặt, nên dù là ai, mọi khoản chi tiêu hay điều động nguồn lực cũng đều phải đi theo quy trình.

Trúc Anh khoanh tay, khẽ nhếch môi:

— Anh Long vừa bước chân vào công ty đã được hưởng những thứ mà nhiều người làm ở đây bao năm còn chưa chắc chạm tới.

Giọng cô nghe qua như đùa, nhưng mũi nhọn châm chích bên trong thì chẳng hề giấu giếm.

Long nâng chén trà, nhấp một ngụm, rồi thong thả đặt xuống.

— Nếu đó là sắp xếp của cụ, tôi chỉ nghe theo. Những chuyện khác, tôi không dám nghĩ nhiều.

Trúc Anh cười nhạt:

— Anh không dám nghĩ nhiều, nhưng vận may của anh đúng là không nhỏ. Từ một người ngoài, chỉ vì được ông nội coi trọng mà một bước thành người thừa kế. Chuyện này mà truyền ra ngoài, e là không ít người phải đỏ mắt.

Huy khẽ động lông mày, nhưng không xen vào. Thực ra lúc này, chính anh cũng đang bị hai chữ “người thừa kế” làm cho chấn động.

Bà Thanh Nhàn liếc con gái, giọng nhẹ mà nặng:

— Trúc Anh.

Cô gái nhún vai, không nói thêm, nhưng ánh mắt nhìn Long vẫn không mấy thân thiện.

Bà Thanh Nhàn quay sang Long:

— Theo chỉ thị của cụ, hôm nay cô sẽ hoàn tất thủ tục chuyển giao năm phần trăm cổ phần của Thiên Phúc Nam Dược cho cháu.

Nói rồi, bà mở tập hồ sơ da màu đen, lấy ra một xấp tài liệu đặt ngay ngắn trước mặt Long.

— Đây là hồ sơ chuyển nhượng đã được bộ phận pháp chế chuẩn bị xong. Số cổ phần này trước nay đứng dưới danh nghĩa ủy thác của cụ Độ. Sau khi cháu ký nhận, quyền sở hữu sẽ chính thức chuyển sang cho cháu theo đúng quy trình nội bộ và pháp lý. Ngoài ra, từ quý sau, cháu sẽ được ghi nhận là thành viên dự thính trong các cuộc họp chiến lược của công ty.

Trúc Anh ngả người ra sau ghế, giọng lạnh nhạt:

— Ông nội đúng là hào phóng. Chỉ cần biết làm ông vui là có thể đổi lấy năm phần trăm cổ phần. Người khác vất vả bao năm, xem ra cũng chẳng bằng vài câu nịnh nọt đúng lúc.

Lần này, lời nói đã quá thẳng.

Huy nhíu mày:

— Trúc Anh, em nói quá rồi.

Cô gái cười nhạt, không hề lùi:

— Em nói sai sao? Một người từ đâu xuất hiện, không gốc rễ trong công ty, không công lao gì rõ ràng, bây giờ lại nhận thẳng cổ phần từ tay ông nội. Nếu không phải rất biết lấy lòng người già, thì còn là gì?

Không khí trong phòng lập tức căng cứng.

Nhưng Long chỉ nhìn cô một thoáng, rồi điềm tĩnh đáp:

— Cô nghĩ thế nào là quyền của cô. Tôi không có nghĩa vụ giải thích cho tất cả mọi người.

Trúc Anh khựng lại. Có lẽ cô chờ anh nổi nóng, hoặc ít nhất cũng phải phản bác vài câu. Nhưng Long đáp quá bình thản, như thể những lời châm chọc kia hoàn toàn không chạm được tới mình.

Anh nói tiếp, giọng vẫn đều đều:

— Thứ cụ Độ cho tôi, nếu là thử thách, tôi nhận. Nếu là trách nhiệm, tôi cũng nhận. Còn người khác nhìn vào thấy đó là lợi ích hay đặc quyền, chuyện ấy không nằm trong sự kiểm soát của tôi.

Anh không nói ra rằng, so với những thứ mình sắp gánh, cái gọi là lợi ích trước mắt này thực ra chẳng đáng gì.

Bà Thanh Nhàn nhìn Long thêm vài giây. Vẻ tán thưởng trong mắt bà lúc này đã rõ hơn trước.

Người trẻ tuổi có thể được cụ Độ chọn, quả nhiên không chỉ nhờ may mắn.

Bà khẽ gõ ngón tay lên tập hồ sơ.

— Nói hay lắm. Nhưng cô hy vọng sau này cháu nhớ cho kỹ: năm phần trăm cổ phần này không phải để cháu ngồi hưởng lợi. Một khi đã bước vào vị trí người thừa kế, cháu sẽ phải học cách hiểu công ty, hiểu người của công ty, rồi gánh lấy những thứ đi cùng với nó.

Long gật đầu:

— Cháu hiểu.

— Cháu chưa hiểu đâu. — Bà Thanh Nhàn nói rất khẽ — Nhưng rồi sẽ hiểu.

Nói xong, bà đẩy tập hồ sơ về phía anh.

Long mở ra, xem từng trang một. Điều khoản pháp lý, điều kiện chuyển giao, quyền lợi và trách nhiệm của cổ đông… mọi thứ đều được chuẩn bị rất chặt chẽ. Anh đọc không nhanh, cũng không chậm, không hề vì món lợi lớn trước mắt mà sơ suất.

Chính thái độ ấy lại khiến bà Thanh Nhàn càng chú ý hơn.

Đợi Long xem xong, bà mới lên tiếng:

— Nếu không có thắc mắc gì, cháu ký vào đây. Những thủ tục còn lại cô sẽ cho người hoàn tất trong hôm nay.

Long cầm bút, ký tên mình xuống dòng cuối cùng.

Khoảnh khắc ngòi bút rời khỏi mặt giấy, dường như một ranh giới vô hình nào đó cũng bị xóa đi. Từ giây phút này, anh không còn chỉ là người được cụ Độ chiếu cố nữa. Anh đã thật sự bước một chân vào trung tâm quyền lực của Thiên Phúc Nam Dược.

Bà Thanh Nhàn thu lại hồ sơ, khép tập da, rồi ngẩng đầu nhìn anh:

— Chào mừng cháu gia nhập công ty.

Trúc Anh khẽ hừ một tiếng, quay mặt sang chỗ khác, rõ ràng vẫn chưa phục.

Huy nhìn Long thật lâu, đến cuối cùng mới chậm rãi nói:

— Chúc mừng anh Long.

Long chỉ nở một nụ cười rất nhạt.

Bà Thanh Nhàn đứng dậy, xem như buổi gặp đã kết thúc. Nhưng trước khi để Long rời đi, bà lại nói thêm một câu, giọng trầm mà sâu:

— Cụ Độ chưa bao giờ làm chuyện vô nghĩa. Nếu cụ chọn cháu, vậy thì hoặc là cháu thật sự xứng đáng… hoặc là tương lai phía trước cần cháu đến mức không thể không chọn.

Long đứng lên, khẽ cúi đầu chào bà Thanh Nhàn. Khi quay người bước ra ngoài, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh như lúc bước vào. Chỉ là trong đáy mắt sâu thẳm, đã lặng lẽ hiện lên một tia sáng khác hẳn trước đó.


Friday, March 13, 2026

SỰ CỐ VỀ NHIỄM CEREULIDE CỦA SỮA CÔNG THỨC Ở NHÀ MÁY NESTLE HÀ LAN

 Từ tháng  12/2025, thông tin thu hôì sữa công thức dành cho trẻ sơ sinh của Nestle đã được công bố. Thông tin này không chỉ gây hoang mang, lo lắng cho người tiêu dùng mà còn thúc đâỷ hành động của các nhà sản xuất, nhà cung cấp, cơ quan chức năng, các chuyên viên an toàn thực phẩm… trong việc khắc phục sự cố và thiết lập hành động phòng ngừa. Bài viết này khởi đầu từ thắc mắc: “Tại sao một tập đoàn có hệ thống quản lý chất lượng nghiêm ngặt như Nestle lại có thể để xảy ra sự cố này” & tôi xin được phép tiếp cận với dạng “Problem Solving - Giải quyết vấn đề” dựa trên các thông tin chính thức từ Nestle và các cơ quan chức năng để thành bài học kinh nghiệm cho người trong nghề.

Thông tin tổng hợp từ:

-       Sequence of events: Infant Formula Recall (29 January 2026) - Nestle https://share.google/rLBhderukJ3zeoEbg

-       Cereulide incident (by European Commission)

https://food.ec.europa.eu/food-safety/acn/acn-incidents/cereulide-incident_en

1. Vấn đề:

- Đâù tháng 12/2025, Nestle nhận kết quả xác nhận xuất hiện dạng vết chất Cereulide trong sản phẩn sữa công thức do nhà máy Nestle Hà Lan sản xuất.

- Để hiểu rõ vấn đề thì đầu tiên phải có đôi dòng về Cereulide: Cereulide là độc tố gây nôn (emetic toxin) được tạo ra bởi một số chủng vi khuẩn Bacillus cereus trong thực phẩm, đặc biệt bền vững với nhiệt độ cao, không bị phá hủy bởi quá trình thanh trùng, tiệt trùng. Độc tố này gây ngộ độc thực phẩm nhanh chóng (sau 30 phút đến 6 giờ), triệu chứng nôn mửa dữ dội, đau bụng, có thể gây suy gan cấp, phù não ở trẻ em.

- Vấn đề này được phát hiện như thế nào? Cuối tháng 11/ 2025, sau đợt kiểm tra định kỳ thiết bị mới trên dây chuyền sản xuất sản phẩm đã phát hiện lượng rất nhỏ Cereulide trong các mẫu thử.

-> Nghĩa là (1)Cereulide không phải là một chỉ tiêu kiểm tra thường xuyên của thành phẩm mà chỉ phát hiện ở một kỳ kiểm tra đặc biệt sau khi lắp đặt thiết bị. (2) Việc kiểm tra Bacillus cereus trước khi xuất hàng cho mỗi lô thành phẩm (nếu có) không thể khẳng định không có độc tố Cereulide vì độc tố này có thể đã sinh ra trước khi Bacillus cereus bị tiêu diệt -> điều này sẽ giúp chúng ta hiểu khó khăn của Netsle trong việc phát hiện, vì sao cần nhiều thời gian để truy tìm nguyên nhân, truy xuất và số lượng lô thành phẩm ảnh hưởng sẽ ở nhiều lô, nhiều ngày sản xuất.

- Số lượng sản phẩm ảnh hưởng: theo thông tin ban đầu (20/12/2025) có 25 lô hàng bị ảnh hưởng và đã được thông báo thu hồi công khai đợt 1. Sau khi điều tra nguyên nhân mở rộng, số lô bị ảnh hưởng đã tăng lên và được tiếp tục cập nhật trên trang web của Nestle tại các quốc gia có phân phối sản phẩm.

- Giá trị/ Chi phí: Các nhà phân tích ước tính mức độ thiệt hại có thể lên tới 1,3 tỷ USD, trong khi tuyên bố của Nestlé tác động này chỉ dưới 0,5% doanh số bán hàng.

2. Nguyên nhân:

- Netsle đã lập tức điều tra để tìm nguyên nhân gốc rễ, bao gồm kiểm tra lại toàn bộ nguyên liệu sản phẩm.

- 23/12/2025, kết quả kiểm tra ban đầu cho thấy nguồn nhiễm đến từ một hỗn hợp dầu được sử dụng để sản xuất sữa công thức cho trẻ sơ sinh tại một số nhà máy của Nestle. Thông tin này được xác nhận vào ngày 24/12/2025. Và hỗn hợp dầu này có chứa acid arachidonic (ARA), được cung cấp bởi một nhà cung cấp trong ngành toàn cầu (lúc này Nestle chưa thông tin tên cụ thể tên NCC).

3. Khắc phục/ Hành động khắc phục/ Hành động phòng ngừa:

3.1. Khắc phục:

- 11/ 2025: Nestle dừng sản xuất và tháo dỡ dây chuyền để kiểm tra các bộ phận mới được lắp đặt.

- 20/12/2025: Thu hồi tất cả các sản phẩm được sản xuất kể từ khi lắp đặt thiết bị bằng cách:

  • Phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng (tại Hà Lan & các nước ảnh hưởng) để thu hồi tự nguyện các lô đã sản xuất (tổng cộng 25 lô tại 16 quốc gia châu Âu).
  • Thông báo cho khách hàng, đối tác và người tiêu dùng v/v thu hồi này.

=> Đây là thu hồi công khai đợt 1. Trong thông báo thu hồi tự nguyện, Nestle nhấn mạnh việc thu hồi theo nguyên tắc thận trọng tối đa, như một biện pháp phòng ngừa và tuân thủ theo các quy trình chất lượng và an toàn sản phẩm nghiêm ngặt của Nestlé. (Tính đến thời điểm này, chưa có quy định về mức Cereulide của cơ quan chức năng  dành cho thực phẩm nên việc thu hồi tự nguyện của Nestle thể hiện sự cam kết của Nestle đối với sức khoẻ người tiêu dùng).

3.2. Hành động khắc phục:

- Ngưng sử dụng tất cả hỗn hợp chứa dầu ARA từ NCC đã phát hiện.

- Chặn phân phối tất cả sản phẩm sữa công thức dành cho trẻ sơ sinh liên quan.

- 29/12/2025: thông báo cho NCC dầu ARA v/v nhiễm Cereulide.

- 30/12/2025: cảnh báo toàn ngành thông qua các hiệp hội thương mại (SNE và ISDI) để các nhà sản xuất khác có thể hành động nhằm bảo vệ an toàn cho trẻ sơ sinh. (lúc này tên NCC được công bố là Cabio Biotech – Trung Quốc).

- 23/12/2025 – 03/01/2026: mở rộng phân tích chuyên sâu các mẫu dầu ARA lưu (tổng cộng hơn 400 mẫu) để xác định phạm vi của sự cố, xác định các lô sản phẩm cần thu hồi.

- 2/1/2026: thông báo thu hồi cho các cơ quan chức năng tại các quốc gia ảnh hưởng.

- 5/1/2026: thu hồi công khai đợt 2 (dựa trên thông tin cập nhật và kết quả kiểm tra mở rộng). Trong thông báo thu hồi tự nguyện, Nestle nhấn mạnh việc thu hồi theo nguyên tắc thận trọng tối đa, như một biện pháp phòng ngừa và tuân thủ theo các quy trình chất lượng và an toàn sản phẩm nghiêm ngặt của Nestlé. (Tính đến thời điểm này, chưa có quy định về mức Cereaulide của cơ quan chức năng  dành cho thực phẩm nên việc thu hồi tự nguyện của Nestle thể hiện sự cam kết của Nestle đối với sức khoẻ người tiêu dùng).

3.3. Hành động phòng ngừa

Câu chuyện phòng ngừa không chỉ dừng lại ở nhà sản xuất mà chắc chắn cần cơ quan chức năng vào cuộc.

- 30/01/2026: Cơ quan chức năng châu Âu, Cơ quan ATTP châu Âu (EFSA) đã đánh giá rủi ro để xác định liều tham chiếu cấp tính (ArfD) nhằm quản lý rủi ro trong sữa công thức. Dựa trên đánh giá: Nồng độ cereulide vượt quá 0,054 μg/L trong sữa công thức cho trẻ sơ sinh 0,1 μg/L trong sữa công thức giai đoạn sau có thể vượt quá liều tham chiếu cấp tính (ARfD) đã được xác định.

(Định nghĩa ArfD: lượng tối đa một chất có trong thực phẩm/nước uống mà một người có thể tiêu thụ trong 24 giờ hoặc ít hơn mà không gây rủi ro sức khỏe đáng kể).

- Bên cạnh đó, EFSA đã giới thiệu một phương pháp kiểm nghiệm để phát hiện sự hiện diện của cereulide trong sữa công thức dạng bột.

- 25.02.2026: EU ban hành quy định 2026/459 khẩn cấp tăng cường kiểm soát dầu ARA từ Trung Quốc: bằng cách kiểm tra báo cáo kết quả Cereulide trước khi nhập và lấy 50% mẫu kiểm tra tại biên giới với quy định Cereulide không phát hiện (EU quy định phương pháp kiểm là ISO 18465 LC-MS/MS, LOD 0.1μg/kg).

NHẬN XÉT VÀ VỀ CÁCH XỬ LÝ SỰ CỐ CỦA NESTLE VÀ CÁC BÊN LIÊN QUAN:

Với góc nhìn của một người trong nghề quản lý chất lượng thực phẩm, tôi đã theo dõi sự cố trên và có những nhận xét sau:

- Khi sự cố xảy ra, Nestle đã nhanh chóng cô lập, thu hồi, điều tra nguyên nhân dù cho mức nhiễm “Cereulide” chưa được quy định bởi luật. Đó là một chỉ tiêu được phát hiện trong một dịp đặc biệt (thẩm tra sau lắp đặt thiết bị) dẫn đến số lượng thành phẩm liên quan là rất nhiều (Tôi có thể hiểu: 1. Khi phát hiện dạng vết Cereulide sau lắp đặt thiết bị, Nestle đã khoanh vùng các lô sản phẩm từ ngày lắp đặt thiết bị (bao gồm truy ngược NVL dùng cho các lô này). 2. Khi phát hiện Cereulide từ ARA, Nestle lại tiếp tục truy xuôi các lô thành phẩm có sử dụng lô NVL nhiễm). Nestle đã chia sẻ những khó khăn của họ trong việc kiểm 400 mâũ (trung bình 60 mẫu/ ngày) trong thời gian nghỉ lễ (từ ngày 23/12/2025 đến 03/01/2026). Điều này cho thấy cố gắng của họ trong việc xác định và ngăn chặn rủi ro một cách nhanh nhất có thể.

- Việc thu hồi tự nguyện theo nguyên tắc thận trọng tối đa đã thể hiện sự minh bạch, liêm chính và trách nhiệm với khách hàng cho dù sự ảnh hưởng về kinh tế là không nhỏ và cũng như khả năng làm lung lay niềm tin khách hàng với danh tiếng của Nestle.

- Sự cố này không dừng lại ở Nestle mà đã lan rộng cả chuỗi cung cấp bởi các nhà sản xuất khác cũng sử dụng cùng nguồn ARA. Việc này đã dẫn đến cơ quan chức năng phải gấp rút ban hành các quy định kiểm soát.

- Nếu nhìn một bức tranh toàn cảnh, Nestle đang là một kẻ có lỗi vì đã phân phối sản phẩm có rủi ro đến người tiêu dùng hay Nestle chính là người tiên phong (từ nguyên tắc thận trọng tối đa của mình) để buộc các cơ quan chức năng, nhà sản xuất, nhà cung cấp kiểm soát một chỉ tiêu độc tố mới – Cereulide trong ngành sản xuất sữa cho trẻ nhỏ?

TRĂN TRỞ CỦA NGƯỜI TRONG NGHỀ QUẢN LÝ CHẤT LƯỢNG VÀ AN TOÀN THỰC PHẨM:

Thật sự ban đầu tôi viết bài này chỉ với mục đích tìm hiểu về rõ hơn về sự cố mà các trang tiếng Việt không đề cập tới. Tuy nhiên, càng tìm hiểu, tôi càng bị cuốn vào và đến lúc này trong đầu vẫn còn bao câu hỏi còn trăn trở (mà tôi xin hẹn ở phần 2). Là một người quản lý chất lượng thực phẩm, tôi ngày càng thấm thía hơn về sứ mệnh của nghề nghiệp của mình: bảo vệ sức khoẻ người tiêu dùng, mang lại cho họ những sản phẩm an toàn và chất lượng. Để làm được điều đó cần cả trí tuệ và đạo đức. Sau sự cố này, liệu người tiêu dùng còn niềm tin vào hệ thống quản lý chất lượng và những người làm việc trong hệ thống đó không? Trong phần tiếp theo, tôi quyết đi tìm nguyên nhân gốc rễ tại sao độc tố Cereulide đã vượt qua hàng rào kiếm soát của QA/QC, chuyên viên an toàn thực phẩm, nhà khoa học, nhà lập pháp, cơ quan chức năng về ATTP… để tìm ra khoảng cách giưã kiến thức mà chúng ta đang có và những rủi ro mà ta đối mặt.

Ngày 09/03/2026,

Đoàn Ngọc Hải Đăng.

Tuesday, March 3, 2026

Trận chiến khốc liệt

Biển chiều yên tĩnh một cách kỳ lạ.

Mặt trời đang dần hạ xuống phía chân trời, nhuộm mặt nước thành một màu cam sẫm. Sóng chỉ gợn nhẹ, đủ để phản chiếu những vệt sáng lấp lánh. Hạm đội tàu sân bay của cường quốc Y lặng lẽ tiến qua vùng biển quốc tế, cách bờ biển của nước Hồi giáo X vài trăm hải lý.

Trên tàu khu trục hộ tống Argent, trung úy radar Daniel Harper đang ngồi trước màn hình điều khiển.

Đồng hồ trên tường chỉ 16:03.

Daniel vừa nhấp một ngụm cà phê nguội, mắt lướt qua những vòng tròn xanh lục trên màn hình radar. Công việc của anh vào những buổi chiều thế này thường khá buồn tẻ. Phần lớn thời gian chỉ là theo dõi những chấm nhỏ – tàu hàng dân sự, máy bay thương mại, thỉnh thoảng là vài máy bay trinh sát.

Trong phòng điều khiển, tiếng điều hòa và tiếng quạt máy chạy đều đều.

Một hạ sĩ ngồi phía sau nói đùa:

“Ước gì ca trực nào cũng yên bình như thế này.”

Daniel cười nhẹ.

Rồi anh khựng lại.

Trên màn hình radar, ở rìa vòng quét phía đông, vài điểm sáng nhỏ vừa xuất hiện.

Anh nheo mắt.

Ban đầu chỉ có ba chấm.

Sau vài giây, hệ thống tự động bắt mục tiêu.

Một chuỗi dữ liệu hiện lên.

Tốc độ: rất cao.
Độ cao: trung bình.
Hướng bay: thẳng về phía hạm đội.

Daniel đặt cốc cà phê xuống.

“Khoan đã…”

Anh nhanh chóng phóng to khu vực.

Các chấm sáng tăng lên.

3… 5… 8…

Rồi thêm những mục tiêu khác, thấp hơn.

Một đàn chấm nhỏ như bầy ong.

Daniel lập tức nhấn nút báo cáo.

“Trung tâm chiến đấu, đây là radar số hai.”

Giọng anh trở nên căng thẳng.

“Phát hiện nhiều mục tiêu tốc độ cao xuất phát từ đất liền. Có thể là tên lửa hành trình. Ngoài ra còn khoảng vài chục mục tiêu bay thấp… khả năng cao là UAV.”

Cả phòng điều khiển lập tức im lặng.

Hai giây sau, chuông báo động chiến đấu vang lên khắp con tàu.

Trên tàu sân bay ở trung tâm đội hình, lệnh phản ứng được đưa ra gần như ngay lập tức.

Các tàu khu trục và tuần dương đồng loạt kích hoạt hệ thống phòng không.

Trên boong tàu sân bay, những chiếc tiêm kích trực chiến đã được kéo ra đường băng.

Động cơ gầm lên.

Chiếc đầu tiên phóng khỏi boong tàu, lao thẳng lên bầu trời chiều.

Trong khi đó, trên tàu khu trục Argent, sĩ quan vũ khí hét lên:

“Khóa mục tiêu!”

Hệ thống phóng thẳng đứng mở nắp.

VỤT!

Tên lửa phòng không đầu tiên lao vọt lên trời, để lại một vệt khói trắng dài.

Rồi tiếp theo.

VỤT!
VỤT!
VỤT!

Trên màn hình radar của Daniel, các đường bay giao cắt nhau như mạng nhện.

Một trong các mục tiêu biến mất.

Rồi thêm một.

Các tiêm kích từ tàu sân bay tiếp cận từ xa, phóng tên lửa không đối không.

Trong vòng vài phút, phần lớn các chấm sáng biến mất khỏi màn hình.

Hạ sĩ phía sau Daniel bật cười nhẹ.

“Có vẻ họ chỉ thử phản ứng của chúng ta.”

Daniel chưa kịp trả lời.

Màn hình radar lại lóe lên.

Từ nhiều vị trí khác nhau trên đất liền, một làn sóng mới xuất hiện.

Không phải vài mục tiêu.

Mà là hàng chục.

Rồi hàng trăm tín hiệu nhỏ.

UAV.

Chúng bay thấp sát mặt biển, khó phát hiện hơn.

Cùng lúc đó, thêm nhiều tên lửa hành trình bay ở độ cao lớn.

Daniel thốt lên:

“Trời ạ… họ chia thành nhiều đợt.”

Trong phòng chỉ huy, giọng chỉ huy hạm đội vang lên qua hệ thống liên lạc:

“Đây không phải tấn công thử. Đây là tấn công bão hòa.”

Các tàu hộ vệ bắt đầu bắn dồn dập.

Tên lửa phòng không, pháo phòng không, hệ thống đánh chặn tầm gần.

Trên bầu trời, những quả cầu lửa liên tiếp nổ tung.

UAV bị bắn rơi như chim.

Nhưng số lượng quá nhiều.

Một vài chiếc lọt qua lưới phòng không.

Daniel nhìn thấy chúng trên màn hình – khoảng bảy mục tiêu bay cực thấp.

“Bảy UAV đang tiếp cận tàu sân bay!”

Trên boong tàu sân bay, pháo phòng không bắn như mưa.

Sáu chiếc bị phá hủy ngay trước khi chạm mục tiêu.

Nhưng một chiếc lọt qua.

Nó lao thẳng xuống boong tàu.

ẦM!

Một vụ nổ nhỏ bốc lên.

Khói đen cuộn lên nhưng không lớn.

Hệ thống chữa cháy tự động lập tức hoạt động.

Chưa kịp thở phào.

Sonar dưới tàu khu trục bỗng phát tín hiệu.

“Phát hiện ngư lôi!”

Tiếng hét vang lên trong phòng chỉ huy.

Từ một tàu ngầm ở xa, nhiều ngư lôi đang lao tới đội hình hạm đội.

Cùng lúc đó, từ đất liền và những tàu chiến ngụy trang ngoài khơi, đợt tấn công thứ ba bắt đầu.

Lần này…

Số lượng gấp đôi đợt hai.

Radar của Daniel gần như bị lấp kín.

UAV, tên lửa hành trình, mục tiêu bay thấp, mục tiêu bay cao.

Mọi thứ lao về hạm đội như bầy châu chấu.

Không khí trên tàu trở nên căng thẳng cực độ.

“Đánh lái sang phải!”

“Triển khai mồi bẫy!”

“Phóng toàn bộ tên lửa đánh chặn!”

Con tàu khu trục nghiêng mạnh khi đổi hướng.

Các thủy thủ bám chặt vào tay vịn.

Ngoài boong, pháo phòng không bắn đỏ rực.

Tiêm kích từ tàu sân bay quay lại hỗ trợ.

Từng mục tiêu nổ tung.

Nhưng vẫn còn quá nhiều.

Daniel cảm thấy mồ hôi chảy dọc sống lưng.

“Còn lại năm UAV… bốn… ba…”

Cuối cùng.

Chỉ còn ba chiếc bay cực thấp.

Chúng lướt sát mặt biển, gần như biến mất khỏi radar.

“Ba UAV đang tiếp cận tàu sân bay!”

Pháo phòng không của tàu sân bay xoay nhanh.

ĐOÀNG!

Một chiếc bị bắn nổ giữa không trung.

Chiếc thứ hai lao vào thân tàu.

ẦM!

Một vụ nổ nhỏ nữa. Khói bốc lên.

Chiếc cuối cùng bay thẳng tới… rồi đột ngột đổi hướng.

Nó bốc lên cao.

Các khẩu pháo xoay theo nhưng quá trễ.

Chiếc UAV lao thẳng xuống boong tàu như một mũi lao.

ẦM!

Một vụ nổ nhỏ vang lên.

Trong tích tắc, mọi người nghĩ đó chỉ là một UAV khác bị bắn trúng.

Rồi…

Một quả cầu màu xanh lam bùng lên giữa boong tàu.

Không có tiếng nổ.

Nó chỉ như một quầng sáng nhỏ, rộng vài mét, rung động như một ngọn lửa kỳ lạ không có khói. Nhưng chỉ trong vài giây, các cảm biến nhiệt trên tàu bắt đầu phát ra những cảnh báo chói tai.

“Nhiệt độ vượt ngưỡng!”

“Cảm biến quá tải!”

Trong phòng radar của tàu khu trục Argent, Daniel nhìn thấy một điều chưa từng thấy trong đời.

Các camera hồng ngoại của tàu sân bay hiển thị trên màn hình phụ.

Con số nhiệt độ nhảy loạn.

20.000°C…

80.000°C…

Rồi các cảm biến tắt hẳn vì quá tải.

Các chuyên gia sau này mới hiểu rằng ánh sáng xanh đó không phải là một vụ nổ thông thường. Nó là một dạng năng lượng tập trung cực mạnh, giống như một khối plasma siêu nóng.

Nhiệt độ của nó ước tính lên tới hàng triệu độ. Mọi vật liệu chạm vào nó đều không cháy, chúng bốc hơi ngay lập tức.

Con tàu bắt đầu tan chảy. Trên boong tàu sân bay, lớp thép dày hàng chục centimet bắt đầu phát sáng đỏ rực, rồi chuyển sang trắng lóa. Những mảng kim loại khổng lồ chảy mềm như sáp nến.

Ánh sáng xanh lan ra rất nhanh. Không phải như lửa mà giống như một làn sóng năng lượng bò dọc theo thân tàu. Chỉ trong vài giây nó đã nuốt trọn khu vực boong trước.

Các máy bay chiến đấu đang đậu trên boong bắt đầu biến dạng. Cánh nhôm cong lại, kính buồng lái chảy xuống như thủy tinh nóng, rồi toàn bộ khung máy bay tan rã.

Những thủy thủ gần đó thậm chí không kịp chạy. Họ chỉ nhìn thấy một bức tường ánh sáng xanh lao tới, rồi mọi thứ biến mất.

Dưới boong tàu là các kho chứa nhiên liệu hàng không khổng lồ. Hàng nghìn tấn nhiên liệu phản lực được bơm vào hàng trăm chiếc máy bay. Khi ánh sáng xanh lan xuống các khoang này, các bồn kim loại bị nung đỏ trong vài giây. Áp suất bên trong tăng vọt.

Rồi— BOOM!

Vụ nổ đầu tiên làm rung chuyển toàn bộ hạm đội. Một cột lửa khổng lồ bắn thẳng lên trời.

Nhưng đó chỉ mới bắt đầu. Trên boong tàu sân bay có hàng trăm máy bay, mỗi chiếc đều chứa hàng tấn nhiên liệu. Các thùng nhiên liệu lần lượt phát nổ.

ẦM!

ẦM!

ẦM!

Chuỗi nổ liên hoàn biến boong tàu thành một biển lửa khổng lồ.

Nhưng thảm họa lớn nhất vẫn còn phía dưới.

Sâu trong thân tàu là kho chứa bom và tên lửa. Hàng trăm quả bom dẫn đường, tên lửa không đối không, tên lửa chống hạm. Tất cả đều được bảo quản trong kho vũ khí bọc thép.

Ánh sáng xanh lan tới đó. Và trong vài giây… Nhiệt độ khủng khiếp đã kích nổ mọi thứ.

Một thủy thủ trên tàu khu trục Argent chỉ kịp hét lên:

-         Trời ơi …

Rồi cả bầu trời nổ tung, quả cầu lửa khổng lồ. Vụ nổ không giống bất kỳ thứ gì họ từng thấy. Một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên từ vị trí tàu sân bay, nó mở rộng trong tích tắc, sáng rực như một mặt trời nhỏ trên biển. Sóng xung kích lao ra mọi hướng.

Hai tàu khu trục gần nhất không kịp phản ứng. Con tàu phía bên trái gần như bị nhấc bổng khỏi mặt nước, thân tàu vỡ toang, các mảnh kim loại bay tung như lá khô. Con tàu còn lại bị thổi lệch sang một bên, cột buồm và radar gãy vụn. Hai tàu tuần dương ở xa hơn cũng bị hư hỏng nặng, cửa kính vỡ tung, radar bị phá hủy. Một tàu tiếp liệu lớn bị sóng xung kích đánh nghiêng, nhiều khoang bị thủng.

Nhưng điều kinh hoàng nhất xảy ra ngay sau đó. Nhiệt lượng khủng khiếp từ quả cầu lửa truyền xuống mặt biển khiến nước biển sôi lên, cả vùng biển rộng bốc hơi. Hàng nghìn tấn nước biến thành hơi nước trong vài giây tạo ra một đám sương trắng khổng lồ bốc lên cao, lan rộng khắp khu vực. Chỉ trong vài phút, tầm nhìn giảm xuống gần như bằng không. Đám sương nóng lan rộng hàng chục dặm.

Trước khi vụ nổ lớn xảy ra, nhiều thủy thủ đã nhảy xuống nước để thoát khỏi con tàu đang cháy. Nhưng họ không biết điều gì đang chờ bên dưới. Nước biển lúc này nóng như nước sôi. Nhiều người vừa chạm nước đã hét lên đau đớn.

Một số người bị bỏng nặng ngay lập tức. Những tiếng kêu cứu vang lên trong làn sương nóng rồi dần dần… im bặt.

Khi sương mù bắt đầu tan dần, những gì còn lại của hạm đội hiện ra như một cảnh tượng tận thế.

Tàu sân bay khổng lồ – niềm kiêu hãnh của cường quốc Y – không còn tồn tại. Chỉ còn một vùng biển cháy âm ỉ với các mảnh kim loại khổng lồ đang chìm xuống. Hai tàu khu trục đã biến mất. Hai tàu tuần dương và một tàu tiếp liệu bị thương nặng. Các thiết bị liên lạc trong toàn hạm đội gần như tê liệt.

Trong phòng radar của tàu Argent, Daniel vẫn đứng trước màn hình tối đen. Anh nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia chỉ còn sương mù và ánh lửa.

Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc:

-         Chúng ta… vừa chứng kiến cái gì vậy?

Tại trung tâm chỉ huy chiến dịch của nước Y – CENTCOM, Đô đốc John Smith đứng lặng trước màn hình lớn đang phát hình ảnh hiện trường vụ tấn công truyền về từ máy bay không người lái.

Ông vừa nhận được báo cáo sơ bộ.

Một tàu sân bay, hai tàu khu trục đã bị phá hủy hoàn toàn.

Hai tàu tuần dương và một tàu tiếp liệu hư hỏng nặng.

Gần một trăm máy bay các loại bị thiêu rụi.

Nhưng con số khiến ông nặng nề nhất là gần một nghìn quân nhân đã thiệt mạng.

John Smith khẽ siết chặt tay.

Ông biết giờ này, tại thủ đô quê nhà, cả bộ máy chính trị chắc chắn đã náo động.

Cách đó hàng ngàn kilômét.

Trong một hang động khổng lồ nằm sâu giữa vùng núi hiểm trở của nước X, ánh đuốc le lói chiếu lên những vách đá gồ ghề. Một ông lão râu tóc bạc trắng đang khom lưng đứng cạnh một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi.

 

Người đàn ông đó cắt tóc ngắn, đầu trần, khoác bộ áo dài truyền thống của nước X. Trang phục giản dị, nhưng quanh thân ông toát ra một khí thế áp bức khủng khiếp, khiến người đối diện có cảm giác như đang đứng trước một vị thần giáng thế.

Phía trước họ, một thanh niên mặc trang phục bình dân của nước X đang cung kính bẩm báo:

“Bẩm Đại Giáo Chủ, thuộc hạ đã kiểm tra toàn bộ khu vực xung quanh, hoàn toàn không phát hiện bóng dáng tu sĩ. Hơn nữa dấu vết linh lực từ vụ nổ đã tan hết. Chắc chắn sẽ không kinh động đến Tu Chân Giới.”

Đại Giáo Chủ khẽ gật đầu, vẻ mặt hài lòng. Ông quay sang ông lão râu tóc bạc trắng. Giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo:

-         Chiếu theo khế ước với tổ tiên tộc ngươi, ta sẽ ra tay ba lần. Lần thứ nhất, giúp các ngươi lập nên chính quyền. Lần thứ hai, cứu ngươi thoát khỏi trận không kích vừa qua.

Ông dừng lại một chút, ánh mắt lạnh nhạt.

-         Còn đây… là lần cuối cùng.

Nghe đến đó, ông lão đột nhiên quỳ sụp xuống đất. Nước mắt trào ra.

-         Đại ân của Đại Nhân, cả tộc chúng tôi đời đời ghi nhớ. Nhưng sau trận chiến này, đất nước chúng tôi chắc chắn sẽ phải gánh chịu sự trả thù khủng khiếp của kẻ thù. Xin Đại Nhân thương xót… đừng bỏ rơi chúng tôi.

Đại Giáo Chủ khẽ nhíu mày, vẻ không vui hiện rõ trên gương mặt. Ông lạnh lùng đáp:

-         Ta không quản chuyện phàm tục. Chuyện sống chết của các ngươi… không liên quan đến ta.

Nói xong, ông xoay người bước sâu vào trong hang động tối tăm theo sau là người thuộc hạ.

Chỉ còn lại vị lãnh tụ tối cao của quốc gia X vẫn quỳ trên nền đá lạnh, thất thần nhìn theo bóng lưng đang dần biến mất trong bóng tối.

Chuong 21-1

 Hôm ấy, Long xin nghỉ phép, một mình đến văn phòng Công ty Thiên Phúc Nam Dược. Tòa nhà bốn tầng nằm trên một trục đường lớn giữa quận nội...