Ngày anh rời đi, cô không níu.
Cô chỉ ngồi lặng, đôi mắt thăm thẳm như hồ nước đã quen chịu đựng những cơn mưa dài. Không nước mắt, không trách móc, không cả một câu hỏi "Tại sao?" — như thể cô đã đoán trước được điều này từ rất lâu rồi, chỉ là chưa biết khi nào.
Anh từng nói rằng, khi ở bên cô, anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn – như trút được gánh nặng trong lòng. Cô dịu dàng, biết lắng nghe, luôn hiện diện mỗi khi anh cần một chỗ dựa. Nhưng có lẽ… chính vì cô luôn ở đó, âm thầm và bền bỉ, anh đã quen với sự hiện diện ấy đến mức quên mất rằng: nếu một ngày anh quay lưng, cô sẽ ra sao? Anh chưa từng nghĩ đến cảm giác của cô – người luôn ở lại, khi anh là người lựa chọn bước đi.
Những ngày sau đó, anh không gọi. Cô cũng không nhắn. Nhưng anh bắt đầu nhớ — không phải nhớ những lúc vui vẻ, mà là nhớ cách cô âm thầm quan tâm, từng chi tiết nhỏ. Nhớ những chiều mưa, cô chờ anh trước cổng công ty với áo mưa gập sẵn. Nhớ những đêm anh mệt mỏi, cô không nói gì, chỉ đưa tay ra nắm lấy tay anh . Nhớ cả ánh mắt cô sáng lên mỗi khi anh kể một điều vặt vãnh trong ngày, như thể anh vừa làm được điều gì đó vĩ đại.
Rồi một ngày, họ gặp lại.
Không phải trong một buổi tối định mệnh đầy mưa gió như phim ảnh, mà là một buổi sáng bình thường. Quán cà phê cũ, chỗ ngồi cũ. Cô ngồi đó, tóc cắt ngắn hơn, trông gọn gàng và chín chắn hơn. Cô vẫn mỉm cười khi thấy anh, vẫn kéo ghế mời ngồi như ngày nào, nhưng ánh mắt đã không còn chờ đợi.
“Anh xin lỗi…” — anh nói, câu đầu tiên sau nhiều tháng im lặng.
“Vì đã ra đi mà không tìm hiểu em sẽ tổn thương thế nào.”
Cô chỉ gật đầu nhẹ.
“Em biết. Anh không cố ý. Chỉ là… vô tình quá nhiều.”
Không giận. Không buồn. Chỉ là một lớp bụi mỏng phủ lên kỷ niệm, đủ để khiến mọi thứ mờ đi.
“Anh từng nghĩ em sẽ ổn, nên anh ra đi không dằn vặt. Bây giờ nghĩ lại… anh sợ điều đó đúng.”
Cô mỉm cười.
“Anh không sai. Em đã ổn. Nhưng không phải vì anh đúng… mà vì em đã tự học cách yêu lấy mình.”
Câu nói ấy khiến anh câm lặng.
Cô gái từng vì anh mà thức trắng nhiều đêm, từng gồng mình gánh cả những điều không tên để giữ lấy tình yêu… giờ đây, không còn cần phải gồng nữa. Cô thảnh thơi. Và đẹp một cách lặng lẽ khiến người ta đau lòng.
Trước khi rời quán, cô dừng lại.
“Nếu có điều gì khiến em tiếc nuối,” — cô nói — “thì có lẽ là em đã cho đi quá nhiều khi anh chưa sẵn sàng đón nhận.”
Cô bước đi. Và lần này, anh không níu.
Anh biết, không phải vì cô không yêu nữa. Mà vì cô đã chọn chính mình. Và với cô, yêu là phải bình yên. Nếu một người khiến em phải tự chữa lành nhiều hơn là được ôm lấy, thì rời xa… là một cách thương mình.
Từ đó về sau, mỗi lần đi ngang qua quán cà phê cũ, anh lại nhớ đến cô. Cô không còn là người anh có thể quay về tìm nữa — mà đã trở thành một ký ức anh không thể quên. Một người con gái từng yêu anh đủ sâu để chịu tổn thương, và cũng đủ mạnh mẽ để rời đi khi biết anh không còn muốn ở lại.
No comments:
Post a Comment