Tuesday, June 17, 2025

Đã Được Báo Trước

Anh trở về phòng trọ sau một ngày uể oải với cuộc sống công sở. Vừa bị sếp quở trách nặng nề vì để vuột mất một khách hàng lớn. Anh chẳng còn tâm trí đâu mà ăn uống. Một ly mì tôm ăn vội, tắm rửa qua loa, rồi mệt mỏi ngã lưng xuống chiếc giường đơn lạnh lẽo.

Gác tay lên trán, anh thở dài. Ra trường đã năm năm, những tưởng cuộc đời sẽ dần khởi sắc. Nhưng tháng nào cũng vậy, tiền lương nhân viên kinh doanh chẳng dư nổi đồng nào sau chi phí sinh hoạt, thuê trọ và tiền gửi về quê phụ giúp cha mẹ già. Mỗi đêm, nằm trong căn phòng chật hẹp, anh không khỏi băn khoăn về tương lai, về cái gọi là "cuộc sống ổn định" mà người lớn ngày xưa từng hay nhắc.

Cô và anh yêu suốt ba năm nay, hiện tại cô vẫn đang là sinh viên năm cuối. Chẳng phải là người con gái nổi bật giữa đám đông, nhưng cái cách cô nhẹ nhàng lắng nghe, âm thầm quan tâm lại khiến anh thấy lòng mình được vỗ về. Trong cuộc sống đầy lo toan, cô như một chốn an yên hiếm hoi anh có thể tựa vào. Họ đều là người tỉnh lẻ, sống đơn độc giữa thành phố rộng lớn. Không có gia đình bên cạnh, họ đã yêu nhau không dè dặt, chẳng rào cản. Cũng từ đó, những lần sống thử, những lần "trót lỡ" rồi giải quyết hậu quả.

Cuộc sống không ổn định mà nghĩ đến lập gia đình là điều rất xa vời đối với anh và cô.

Chuông điện thoại reo. Trên màn hình hiện tên cô.

– Anh... Em lại bị rồi... – giọng cô khẽ, đầy lo lắng.

Anh nhíu mày, hơi gắt:

– Anh đã dặn bao nhiêu lần rồi, phải cẩn thận hơn chứ. Giờ lại rắc rối nữa rồi.

 

– Em đã uống thuốc như mọi lần… Em không hiểu tại sao... – cô lí nhí, giọng như lạc đi.

Anh thở dài:

– Thôi được rồi, anh sẽ chuyển tiền để em đi bệnh viện. Tuần này anh bận không nghỉ được, em cố gắng tự đi nhé. Mọi việc rồi sẽ ổn.

Ở đầu dây bên kia, cô vẫn nằm im lặng, tay cầm chặt điện thoại như chưa muốn buông. Ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không trước mặt. Cô đã đến bệnh viện, và lần này bác sĩ không còn nhẹ nhàng khuyên nhủ nữa – họ dứt khoát từ chối. Sức khỏe của cô đã quá yếu để có thể tiếp tục chịu thêm một lần nữa. Nguy cơ tử vong là thật, không còn là một lời cảnh báo chung chung.

Cô đã định gọi lại cho anh. Ngón tay run run đặt lên màn hình điện thoại, tên anh vẫn còn hiện đó như một chỗ dựa duy nhất. Nhưng rồi cô lại rút tay về. Cô sợ anh sẽ nổi giận. Sợ anh lại lạnh lùng như những lần trước. Và sâu trong lòng, cô biết… có lẽ anh sẽ không thật sự hiểu được nỗi sợ của cô lúc này.

Người ta vẫn nói trong tình yêu cần sự bình đẳng. Nhưng từ lâu rồi, cô cảm thấy mình luôn ở một vị trí thấp hơn trong mối quan hệ này. Có thể là do vẻ ngoài bình thường, hoặc xuất thân từ một gia đình nghèo nơi vùng quê xa xôi. Cô chưa bao giờ nói ra, nhưng mỗi lần đi bên anh, cô luôn có mặc cảm tự ti. Giửa hai người cũng ít khi có những cử chỉ thân mật trừ những lúc trên giường khi cô chìu anh, nhưng thậm chí những lúc như vậy dường như người thỏa mãn vẫn chỉ là anh

Ngày hôm sau, giữa trưa, sau một buổi họp dài căng thẳng, anh mở điện thoại đã tắt chuông. Hàng chục cuộc gọi nhỡ từ một số bàn lạ. Anh định xóa đi, nghĩ là quảng cáo, nhưng rồi lại chần chừ và gọi lại.

– Alo, bệnh viện X nghe. – giọng một phụ nữ vang lên.

Anh khựng lại, linh cảm có gì đó chẳng lành.

– Dạ… số này có gọi tôi, có chuyện gì không ạ?

– Anh có phải là người thân của bệnh nhân Hoàng Nguyễn Thanh Ngọc ?

– Tôi… là bạn của cô ấy. Có chuyện gì vậy chị?

Người phụ nữ im lặng vài giây trước khi chậm rãi lên tiếng:

– Chúng tôi rất tiếc… Cô Ngọc được chuyển đến từ một phòng mạch tư nhân trong tình trạng xuất huyết nghiêm trọng. Bác sĩ đã cố gắng hết sức… nhưng cô ấy không qua khỏi.

Tim anh như bị bóp nghẹt. Anh không nhớ rõ mình đến bệnh viện bằng cách nào. Căn phòng lạnh buốt, ánh đèn trắng nhợt nhạt, và cô – nằm đó – gương mặt tái nhợt, đôi mắt đã khép lại mãi mãi. Cô đơn. Lạnh lẽo. Không một người thân.

Hồ sơ bệnh viện cho biết cô bị đưa đến trong tình trạng bất tỉnh từ một phòng khám không giấy phép. Khi tình hình trở nặng, họ chỉ vội vàng đưa cô vào rồi bỏ đi, tránh trách nhiệm. Bệnh viện kiểm tra điện thoại của cô và thử gọi số gần nhất trong danh sách lịch sử cuộc gọi. Đó là của anh.

Đến lúc này, anh mới bàng hoàng nhận ra sau ngần ấy năm bên nhau, anh gần như không biết gì về người thân của cô. Tất cả những gì anh nhớ chỉ là cô từng nói mình quê ở một tỉnh miền Trung xa xôi, nơi những mùa gió Lào thổi khô cả màu xanh đất cát. Đã đôi lần cô rụt rè gợi ý được dẫn anh về quê, nhưng lần nào anh cũng kiếm cớ từ chối. Anh ngại. Ngại sự ràng buộc, ngại đối diện với những ánh mắt dò xét, ngại cả chính mình chưa đủ “ra gì” để ra mắt ai đó.

Với anh khi ấy, yêu chỉ cần hai người là đủ. Còn với cô – có lẽ, cô từng mong một điều gì đó nhiều hơn: một lời hứa xa, một chỗ đứng rõ ràng trong đời anh. Anh nhớ có những lần cô ngồi lặng thinh khi anh gạt đi lời đề nghị ấy, ánh mắt thoáng buồn rồi lại nhanh chóng giấu đi bằng nụ cười dịu dàng quen thuộc. Cô chưa từng trách anh điều gì, lúc nào cũng cố gắng hiểu và chiều anh trong khả năng của mình. Ngay cả khi chẳng có nhiều tiền, mỗi dịp anh về quê, cô vẫn mua món này món kia để anh mang theo – những món quà nhỏ nhưng chất chứa cả tấm lòng.

Vậy mà... anh thì chưa một lần làm điều tương tự cho cô.

Giờ đây, khi cô không còn nữa, những điều nhỏ bé ấy bỗng hóa thành từng mũi kim cứa vào lòng anh. Anh bỗng thấy mình thật tệ – vô tâm, ích kỷ, và chỉ biết nhận lấy mà quên đi cách gìn giữ.

Anh lặng lẽ hoàn tất các thủ tục viện phí, thu gom vài món đồ cá nhân ít ỏi của cô được đựng trong chiếc túi nylon mỏng. Vì không thể đưa cô về nhà trọ, anh đành tạm để cô nằm lại nhà xác của bệnh viện – nơi lạnh lẽo hơn bất kỳ nơi nào anh từng đặt chân tới. Cô đã nằm đó, một mình. Lần cuối cùng.

Anh rời bệnh viện, phóng xe về phòng trọ của cô với hy vọng tìm được chút thông tin để liên lạc với người thân – bất kỳ ai thuộc về cuộc đời cô, ngoài anh. Suốt chặng đường dài, gió tạt vào mặt lạnh buốt mà anh không cảm thấy gì ngoài hình ảnh gương mặt tái nhợt của cô nằm im lìm giữa ánh đèn trắng của bệnh viện. Đôi môi khô khốc như từng muốn thốt lên điều gì đó, nhưng đã không kịp.

Anh tưởng tượng ra giây phút cuối cùng của cô – một mình trong căn phòng xa lạ, máu chảy ướt đẫm, bàn tay lạnh run bấu víu vào khoảng không. Cô chắc hẳn đã rất sợ hãi, rất đau. Và rất cô đơn. Ý nghĩ đó dày vò anh, từng nhát từng nhát như những nhát dao bén, cắt vào lòng ngực. Cô chắc đã mong anh ở bên cạnh, mong một cái nắm tay, một lời an ủi. Nhưng anh thì bận... một cách rất vô tâm.

Mắt anh nhòe đi, tim nhói lên từng nhịp lộn xộn. Anh không còn phân biệt rõ mình đang chạy xe hay đang trôi giữa cơn mê sám hối.

Rồi đột ngột – một tiếng thắng xe rít lên chát chúa, một luồng sáng trắng quét ngang. Mọi thứ quay cuồng. Những tiếng người hét lên, tiếng chân chạy rầm rập vang vọng đâu đó. Anh còn nghe loáng thoáng câu nói như từ một nơi rất xa:

— Trời ơi, đèn đỏ mà cũng vượt qua!

Sau đó, chỉ còn lại im lặng. Một màng đen đặc sệt trùm xuống. Anh rơi vào khoảng không mênh mông, vĩnh viễn mất hút giữa tiếng còi xe và những điều dang dở.

Anh choàng tỉnh, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Mắt mở to giữa bóng tối – thì ra chỉ là ác mộng. Đồng hồ chỉ 1 giờ sáng.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Là cô gọi.

Tay anh run rẩy bấm nghe.

– Anh à… em lại bị rồi…

Câu nói ấy như một mũi dao lạnh cắm sâu vào tim anh.

Anh im lặng không nói, lặng lẻ tắt điện thoại, ngồi dậy thay quần áo.

Cô ngồi bó gối trên giường, điện thoại đặt bên cạnh, màn hình vẫn tối đen. Cô cắn môi, lòng nặng trĩu. Có lẽ anh đang giận. Lại là chuyện đó... Lại thêm một lần nữa cô mang đến cho anh sự phiền phức.

Nhưng cô không biết còn có thể bám víu vào ai. Trong khoảnh khắc hoang mang, tuyệt vọng nhất, cái tên đầu tiên và duy nhất cô nghĩ đến vẫn là anh. Cô đã đắn đo rất lâu trước khi bấm gọi, bởi cô biết anh đang gặp khó khăn, cô không muốn trở thành gánh nặng.

Nước mắt rơi lúc nào cô cũng không rõ. Đầu óc trống rỗng như vừa bị rút hết sinh lực. Căn phòng trọ nhỏ chìm trong tĩnh lặng. Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên làm cô giật mình. Giờ này... ai còn đến?

Cô bước ra, tay run run mở cửa.

Anh đứng đó. Gương mặt hốc hác, ánh mắt đầy mỏi mệt và đau đáu. Không một lời chào, anh chỉ bước nhanh vào, dang tay ôm chặt lấy cô như thể nếu buông ra, cô sẽ biến mất mãi mãi.

Cô bất ngờ, không kịp phản ứng. Vòng tay anh siết chặt, chặt đến mức khiến cô nhói đau.

— Đau em… – cô khẽ nhăn mặt.

Anh từ từ buông ra , ánh mắt hơi hoảng hốt.

— Anh xin lỗi… Mọi việc sẽ ổn thôi, có anh ở đây rồi – anh nói, giọng trầm, nghẹn lại.

Cô nhìn anh, không trách. Chỉ là, trong khoảnh khắc ấy, trong vòng tay ấy… dù rất đau, lòng cô lại thấy yên bình hơn bao giờ hết.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 47: Không muốn làm "Thần y"

Cửa phòng hội chẩn mở ra, một cô y tá tiến đến với vẻ mặt nghiêm trọng, mời Tâm và Cường vào trong. Căn phòng đã chật kín người. Những vị ...