Mặc dù được mệnh danh là “Ông Hoàng Đêm” của Sài Gòn, Trần Chung vẫn cảm thấy một sự trống rỗng đến nhàm chán ngay trong tiệc sinh nhật lần thứ 29 của mình. Hắn là con trai độc nhất của chủ tịch tập đoàn Hoàn Cầu- Một công ty với doanh thu hàng chục ngàn tỉ. Việc kinh doanh đã có ba mẹ hắn và chị gái lo, còn hắn chỉ “lo” tiêu tiền
Ánh
đèn laser xanh đỏ rực rỡ từ trần nhà dội xuống sàn nhảy, hòa cùng tiếng bass
rung chuyển lồng ngực. Phòng bao VIP của "De la Vu" rộng đến mức có
thể tổ chức một vũ hội nhỏ. Champagne thượng hạng $Dom\ Pérignon$ được rót
không ngừng, tràn ly. Nhưng tất cả sự xa hoa đó dường như chỉ làm tôn lên sự ủ
dột của chủ nhân bữa tiệc.
Trần
Chung, trong chiếc áo sơ mi lụa đen Ý, dựa lưng vào ghế sofa bọc da, tay cầm ly
rượu ngoại màu hổ phách, nhưng đôi mắt lại vô hồn nhìn vào hư vô. Xung quanh hắn,
dàn chân dài – những nhan sắc được tuyển chọn kỹ lưỡng, khoác lên mình những bộ
cánh hàng hiệu kiệm vải – đang cười nói, rót rượu và cố gắng thu hút sự chú ý.
Nhưng vô ích. Hắn đã chán những người phụ nữ chỉ biết nhìn chằm chằm vào chiếc
thẻ Platinum và chiếc chìa khóa xe Rolls-Royce của hắn.
Sự
bực dọc của hắn đêm nay đến từ cô bạn gái tiểu thư vừa đáp chuyến bay sang Mỹ
du học. Không phải vì yêu, mà vì sự kiểm soát và cảm giác chiến thắng khi trói
buộc được một người phụ nữ có gia thế ngang tầm. Giờ đây, khi con mồi lớn đã
bay đi, hắn lại quay về với nỗi buồn chán cố hữu của một kẻ không còn gì để
chinh phục.
Hắn
rít một hơi thuốc lá thơm, nhả ra một làn khói dày đặc, cuộn tròn rồi tan biến
vào ánh đèn mờ ảo.
Cánh
cửa phòng bao cách âm bật mở. Một tên đàn em thân cận của Chung, tên là Phi, bước
nhanh vào, cúi thấp người như một con chó săn trung thành.
“Anh
Chung,” Phi ghé sát tai hắn, giọng nói bị át đi bởi tiếng nhạc nhưng vẫn đủ
nghe, “Ngoài kia có một món hàng mới… rất lạ.”
Chung
không phản ứng, chỉ khẽ nhướng một bên mày. Phi hiểu ý, lập tức rút điện thoại
ra, lướt nhanh và đưa màn hình về phía đại ca.
Khoảnh
khắc đó, ánh mắt Trần Chung thay đổi. Nó giống như một con báo đang lười biếng
nghỉ ngơi bỗng ngửi thấy mùi máu tươi.
Trong
hình là một cô gái. Cô đang cười mỉm, mái tóc đen ngang vai được buộc lên gọn
gàng kiểu đuôi ngựa đơn giản. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, không son phấn lòe
loẹt, chỉ có nét trong trẻo, thậm chí là ngây thơ đến khó tin, đối lập hoàn
toàn với không khí xô bồ của quán bar. Cô có nét gì đó mỏng manh, thuần khiết
như một bông hoa chưa bị vấy bẩn.
“Hình
như em ấy là hướng dẫn viên hay thông dịch viên của một cặp vợ chồng người
Trung Quốc,” Phi cung cấp thông tin, ánh mắt lóe lên vẻ tàn độc, “Nếu Đại ca hứng
thú, để em sắp xếp. Hàng này đảm bảo là gái nhà lành 100%.”
Chính
cái danh “gái nhà lành” đó đã chạm đúng vào điểm yếu của Trần Chung. Hắn chán
ngấy những cô gái dễ dãi. Hắn cần một thử thách. Hắn cần nhìn thấy sự sợ hãi, sự
tan vỡ và sự tuyệt vọng trong đôi mắt của một người phụ nữ chưa từng nếm trải.
Đó mới là liều thuốc kích thích thật sự.
Hắn
nhả ra một làn khói thuốc cuối cùng, nụ cười nhếch mép tàn nhẫn và quen thuộc
xuất hiện trên khuôn mặt điển trai. Hắn dập điếu thuốc vào gạt tàn pha lê.
“Làm
như cũ.” Giọng hắn trầm và lạnh, nhưng ẩn chứa một sự phấn khích không thể che
giấu. Chỉ bốn chữ, nhưng nó mang theo một tiền lệ đen tối.
Phi
gật đầu lia lịa, biết rằng mình đã dâng lên đúng thứ chủ nhân cần. Hắn dẫn theo
ba tên đàn em khác, lặng lẽ rút khỏi phòng.
Chỉ
vài phút sau, tại khu vực sảnh VIP bên ngoài, một sự cố nhỏ đã xảy ra.
Đám
đàn em của Chung đã dàn cảnh. Tên Phi giả vờ say xỉn, va mạnh vào cặp vợ chồng
người Trung Quốc và cô gái trẻ, cố tình làm đổ ly rượu vang đỏ đắt tiền lên chiếc
áo của hắn.
- Láo xược!
Mày là thằng nào dám làm bẩn đồ của tao! Phi gầm lên, ra vẻ hung hãn.
Cô
gái trẻ, lập tức đứng ra cố gắng giải thích rằng đây chỉ là tai nạn và lỗi không
phải do khách của cô.
Sự
ngây thơ của cô gái chỉ càng kích thích lòng tham và sự tàn bạo của đám người.
Bọn chúng không cần tiền, bọn chúng cần cô.
Mọi
chuyện nhanh chóng leo thang thành một cuộc ẩu đả nhỏ. Lợi dụng lúc hỗn loạn,
hai tên đàn em khác kẹp lấy cánh tay cô gái từ phía sau, kéo cô đi một cách thô
bạo.
- Các
anh làm gì vậy! Thả tôi ra! - cô gái hoảng loạn la lên.
- Cô
đi theo chúng tôi gặp quản lý giải quyết cho rõ ràng, - Phi nói với vẻ mặt lạnh
tanh.
Khi
đám người gần tới cầu thang nghe tiếng người vợ gọi với theo bằng thổ ngữ của 1
tỉnh phía nam Trung Quốc. Cô gái khựng lại một chút, và nhẹ gật đầu
Bọn
chúng không kéo cô về khu vực văn phòng mà rẽ vào một hành lang phụ tối tăm. Tại
cuối hành lang, một cánh cửa gỗ sồi nhỏ bé nhưng kiên cố được mở ra.
Cô
gái bị đẩy mạnh vào trong.
Căn
phòng nhỏ hơn, ánh sáng dịu hơn và tiếng nhạc gần như bị triệt tiêu, tạo nên một
không gian ngột ngạt và cô lập.
Cô
quay lại, đôi mắt mở to vì sợ hãi. Cánh cửa vừa đóng sầm lại phía sau, khóa chặt
thế giới bên ngoài.
Trước
mặt cô, là ba người đàn ông đang ngồi trên ghế da. Ở giữa, trên chiếc ghế đơn,
là Trần Chung. Hắn đã thay chiếc ly rỗng bằng một chiếc ly đầy mới, ánh mắt
chăm chú nhìn cô.
Gương
mặt hắn không còn vẻ buồn chán nữa. Đôi mắt hắn sáng lên như ngọn lửa. Hắn
không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhấp một ngụm rượu, nhìn thẳng vào cô như nhìn một
con mồi đã nằm gọn trong bẫy.
Bên
cạnh hắn là hai người bạn, cũng cười mỉa mai. Không khí trong phòng đặc quánh lại,
mang theo mùi thuốc lá thượng hạng, rượu đắt tiền và sự nguy hiểm chết người.
Cô
lùi lại một bước, đôi chân run rẩy, nhận
ra mình đã rơi vào một cái bẫy tinh vi và tàn độc.
- Các
anh… muốn gì? - Giọng cô lí nhí, không còn sự tự tin khi nãy.
Trần
Chung đặt ly rượu xuống bàn kính, phát ra một tiếng cạch khô khốc.
Hắn
cười. Một nụ cười của quỷ dữ.
-
Em làm hỏng đồ của bạn anh rồi đó, tính sao đây?
Cô
gái bật khóc thút thít:
-
Em không có… Mấy anh đó tự làm bẩn áo…
Chung
bật cười, giọng chế nhạo:
- Vậy
à? Thế có ai làm chứng cho em không?
Cô
gái lúng túng, rồi rụt rè hỏi:
- Vậy…
các anh muốn sao?
Chung
chỉ vào ly rượu vàng óng đặt trên bàn:
- Uống
với anh ly này, anh bảo bạn anh bỏ qua.
Cô
nhìn ly rượu, trong mắt hiện rõ nỗi lo âu. Cô không biết uống rượu, càng không
biết trong ly rượu ấy có thứ gì. Không thấy cô tự nguyện, Chung bắt đầu mất
kiên nhẫn.
- Uống
hết ly này anh sẽ để em đi ngay. Khách của em đang chờ đưa về đó.
Hắn
dừng một chút, hạ giọng đầy đe dọa:
- Còn
nếu không uống… thì ở lại trong phòng này hết đêm nay.
Cô
hoảng sợ lao tới cửa, nhưng cửa đã bị khóa trái. Sức cô không thể phá được. Cô
đập cửa đến đỏ cả bàn tay, hy vọng bên ngoài có ai nghe thấy.
Chung
bước nhanh tới, túm lấy tay cô kéo ngược lại:
- Cưng
có đập gãy tay cũng chẳng ai nghe đâu. Ngoan ngoãn lại đây, uống với tụi anh một
ly rồi về.
Trong
mắt cô bắt đầu ươn ướt. Cuối cùng, cô theo Chung đến bàn rượu.
- Em
uống hết ly này… các anh cho em về thật chứ? – giọng cô run nhẹ.
Bất
ngờ, cô đặt ly xuống, cầm chai rượu rót đầy ly. Cô đưa cho Chung, còn mình nâng
ly còn lại lên trước mặt hắn.
- Em
uống với anh. Xong rồi anh cho em về nhé.
Chung
cười nham hiểm trước vẻ ngây thơ bất lực của cô. Cô đưa ly lên môi, uống cạn chỉ
trong một hơi. Thấy vậy, Chung cũng nốc cạn ly của mình.
- Em
uống rồi. Em xin phép…
Cô
vừa đứng lên thì bỗng choáng váng, loạng choạng ngã trở lại ghế. Cả đám đàn ông
bật cười khoái trá.
- Hôm
nay phải ngoan, phục vụ tụi anh. Bọn anh không bạc đãi đâu. Xong đêm nay em có
số tiền bằng mười năm đi làm.
Cô
xoa nhẹ thái dương. Khóe môi thoáng hiện một đường cong lạ lùng.
Chung
bước đến định ôm lấy cô thì chợt cảm thấy trên mặt nhột nhột như có thứ gì bò
lên. Hắn đưa tay phủi, nhưng cảm giác nhột chuyển thành ngứa. Càng gãi càng ngứa
dữ dội, như có cả đàn côn trùng đang bò dưới da.
Hai
tên bạn đang chăm chú nhìn cô gái, không nhận ra sự bất thường của Chung. Một
lúc sau, chúng mới quay sang và chết sững.
Gương
mặt Chung đã bị cào đến rách nát. Đôi mắt hắn mở to kinh hoàng. Hắn
há miệng muốn kêu cứu nhưng thanh quản dường như không hoạt động, chỉ phát ra
tiếng khào khào vô lực.
Một tên hốt hoảng chạy ra mở cửa
gọi người. Phòng bao của tiệc sinh nhật lập tức náo loạn. Mọi người chạy sang
phòng của Chung. Ai đó hét lớn
- Dị ứng à?!
- Mau đưa đi bệnh viện!
Không ai còn quan tâm đến tiệc
sinh nhật của Chung… cũng chẳng ai nhớ tới cô gái.
TẠI BỆNH VIỆN
Bác sĩ tiêm thuốc chống dị ứng
nhưng không ngăn được cơn ngứa kinh hoàng. Những vết cào lan từ mặt xuống ngực.
Chung bị trói cố định tay chân để ngăn hắn tự làm nát chính mình. Hắn gào thét
trong đau đớn, nhưng chỉ phát ra những tiếng khào khào như cổ họng đã bị bóp
nghẹt.
Ba mẹ hắn đứng ngoài phòng bệnh,
tuyệt vọng nhìn đứa con trai duy nhất. Mẹ Chung khóc nghẹn, còn ba hắn – Chủ tịch
tập đoàn Hoàn Cầu, doanh nhân lão luyện – cũng không giữ nổi bình tĩnh.
- Con tôi sao rồi? Nó chưa từng bị
dị ứng thứ gì! – ông run giọng.
Bác sĩ lắc đầu:
- Kết quả xét nghiệm máu không
phát hiện gì bất thường. Chúng tôi chỉ có thể điều trị triệu chứng.
Ông tiếp
- Mẫu máu đã được gửi gấp sang
phòng thí nghiệm hàng đầu tại Singapore để phân tích sâu hơn. Hy vọng tìm ra được
chất gây dị ứng sẽ xử lý dễ hơn
Tại căn hộ cao cấp trong thành phố
Cửa mở. Cô gái trẻ bước vào. Tiếng
phụ nữ bằng tiếng Trung vang lên:
- Tiểu
sư muội về rồi à? Mọi việc xử lý kín đáo chứ?
Cô
gái mỉm cười tự tin:
- Sư
tỷ yên tâm. Muội ra tay chưa từng để lại hậu quả. Danh hiệu “Sát thủ Êm Ái” đâu
phải hư danh. Bọn nhà giàu ngu xuẩn không biết sống chết cần phải được giáo huấn
một chút.
Ánh
mắt nàng trở nên âm lãnh
- Chỉ
cho hắn nếm thử độc linh trùng của muội. Để xem y học hiện đại có cứu được hắn
không
Người
đàn ông trầm giọng nói:
–
Nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng. Đại Tư Tế đã bói ra rằng “Nghịch Linh Hạch”
đã xuất hiện ở vùng đất phương Nam. Hiện nay, các thế lực lớn đều đang ráo riết
truy tìm tung tích của nó.
Cô
gái trẻ tò mò hỏi:
–
Sư huynh, “Nghịch Linh Hạch” rốt cuộc là thứ gì vậy?
Người
đàn ông khẽ lắc đầu:
–
Huynh cũng không rõ hình dạng cụ thể của nó. Chỉ nghe truyền lại rằng, ai sở hữu
được “Nghịch Linh Hạch” sẽ nắm trong tay nguồn linh khí gần như vô tận.
Gương
mặt cô gái lập tức lộ vẻ kinh ngạc:
–
Nguồn linh khí vô tận ư? Thật sự có thứ như vậy sao? Trên Trái Đất hiện nay,
linh khí đã khan hiếm đến cực điểm. Những nguồn linh khí hiếm hoi còn sót lại đều
đã bị các thế lực lớn chiếm giữ.
Người
phụ nữ đứng bên cạnh tiếp lời:
–
Ngũ Độc Thần Giáo của chúng ta phải dựa vào độc chất để chuyển hóa thành linh lực
trong cơ thể. Nhưng linh lực tạo ra theo cách đó kém xa linh lực được hình
thành trực tiếp từ linh khí thuần túy. Chúng ta nhiều lắm cũng chỉ miễn cưỡng
được xem là nửa bước đặt chân vào tu chân giới.
Người
đàn ông gật đầu:
–
Chính vì vậy, giáo chủ vô cùng coi trọng tin tức về “Nghịch Linh Hạch”, dù mọi
thứ vẫn còn rất mơ hồ. Hãy tưởng tượng xem, nếu chúng ta nắm được một nguồn
linh khí dồi dào trong tay, chẳng phải Ngũ Độc Thần Giáo sẽ vươn lên trở thành
thế lực đứng đầu thiên hạ sao?
Cô
gái khẽ nhíu mày:
–
Nhưng ngoài những lời đồn đại, chúng ta hoàn toàn không có manh mối cụ thể nào
về “Nghịch Linh Hạch”. Vậy phải tìm bằng cách nào?
Người
đàn ông trầm giọng đáp:
–
Trong chuyến Nam hạ lần này, chúng ta có mang theo Trùng Vương. Nó cực kỳ nhạy
cảm với linh khí. Bất cứ nơi nào “Nghịch Linh Hạch” xuất hiện, tất sẽ có linh
khí dị động. Chỉ cần lần theo dấu vết linh khí, chúng ta sẽ tìm được nó.
No comments:
Post a Comment