Saturday, June 27, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 67: Chuyến đi Trung Quốc

 Khi Long vừa bước chân đến văn phòng làm việc, vị trợ lý thân cận của Sở Minh Chí đã có mặt từ sớm để truyền đạt một thông báo đặc biệt: Long được đích danh tổng bộ mời sang trụ sở chính của Tập đoàn Sở Thị tại Trung Quốc để tham quan, khảo sát và giao lưu học hỏi. Nhận thông tin này anh cũng không bất ngờ vì khi mới nhậm chức Minh Chí đã nói qua với anh. Nhận được chỉ thị, An Nhiên liền nhanh chóng hạ lệnh cho bộ phận hành chính ưu tiên làm thủ tục xin visa cấp tốc cho anh.

Đến ngày khởi hành, An Nhiên đích thân lái xe đến tận nhà đón Long và đưa anh ra sân bay quốc tế. Chuyến đi này cô không thể tháp tùng cùng anh, bởi vì cô phải ở lại Việt Nam để trực tiếp điều phối, quản lý guồng quay công việc trong những ngày anh vắng mặt. Trước khi Long vào phòng chờ, cô không quên dặn dò chu đáo rằng phía tổng công ty đã sắp xếp một trợ lý khác để hỗ trợ, hướng dẫn cho anh ngay khi anh đặt chân đến đất nước bạn.

Thế nhưng, một bất ngờ lớn đã xảy ra ngay tại sảnh sân bay. Long tình cờ chạm mặt hai cha con Chủ tịch tập đoàn Hoàn Cầu và gã vệ sĩ Hoàng. Hóa ra, phía Hoàn Cầu cũng có một số dự án quan trọng cần phải trực tiếp tới trụ sở chính của Sở Thị để bàn bạc và ký kết hợp đồng. Sự trùng hợp này khiến chuyến đi của Long trở nên thú vị hơn phần nào.

Sau chuyến bay dài hơn 4 tiếng, máy bay cuối cùng cũng đáp xuống đường băng của sân bay quốc tế Phố Đông — Thượng Hải khi trời đã sập tối. Vừa bước ra khỏi cửa máy bay, cái lạnh thấu xương của phương Bắc lập tức ùa tới, mang theo những cơn gió buốt giá như muốn đóng băng mọi thứ. Đối với những người vốn đã quen sống trong khí hậu ấm áp quanh năm của vùng nhiệt đới như các thành viên trong đoàn Việt Nam, sự thay đổi thời tiết đột ngột này thực sự là một cực hình.

Thế nhưng, cái lạnh khắc nghiệt ấy tuyệt nhiên không thể làm khó được Long và Hoàng. Trong khi những người khác trong đoàn phải co ro trong những lớp áo phao, áo len dày cộm, thì cả hai người họ vẫn giữ thần thái ung dung, bước đi thoải mái chỉ với một chiếc áo khoác mỏng thông thường vẫn hay mặc ở Việt Nam. Luồn linh lực bên trong cơ thể giúp họ hoàn toàn miễn nhiễm trước cái lạnh của Thượng Hải.

Ra đón đoàn Việt Nam tại sảnh đến là một vị quản lý cấp cao của Sở Thị cùng một cô gái khá xinh vóc dáng trung bình. Cô bước lên nói bằng tiếng Việt giọng Bắc

- Xin chào đón các vị đến Thượng Hải. Em là Lan sẽ là trợ lý phiên dịch cho cả đoàn.

Long ngạc nhiên hỏi lại:

- Cô là người Việt?

Lan vui vẻ gật đầu:

- Dạ vâng, em là người Việt. Nhà em ở Hà Nội. Em sang đây du học. Đây là công việc làm thêm của em.

Đoàn nhanh chóng được đưa về một khách sạn chuẩn năm sao vô cùng sang trọng, gần tổng bộ Sở Thị. Sau khi ổn định phòng ốc và vệ sinh cá nhân để rũ bỏ sự mệt mỏi của chuyến bay dài, cả đoàn cùng tham dự bửa cơm tối do tập đoàn Sở Thị chiêu đãi

Kể từ khoảnh khắc đầu tiên đặt chân xuống mảnh đất Trung Hoa đại lục rộng lớn, một cảm giác bất an mơ hồ nhưng vô cùng mãnh liệt đã âm thầm bám riết lấy tâm trí Long. Nó tựa như một luồng áp lực vô hình từ bốn phương tám hướng đang đè nặng lên trực giác nhạy bén của anh. Đêm hôm đó, sau khi kết thúc buổi tiệc xã giao, Long chọn cách ngồi xếp bằng thiền định ngay trên chiếc giường đơn trong phòng khách sạn, cố gắng điều hòa hơi thở để xoa dịu sự căng thẳng đang dâng cao trong lồng ngực.

Giữa khoảng không tĩnh lặng của tâm thức, giọng nói trầm khàn của Lão Lục bất ngờ vang lên, phá tan sự im ắng:

— Cậu không cần phải tự gây áp lực và căng thẳng cho bản thân đến mức đó đâu. Trung Quốc từ cổ chí kim vốn là cái nôi của võ học và huyền thuật, nơi đây tập trung một số lượng không hề nhỏ các tu sĩ thực thụ. Điều đó đồng nghĩa với việc tài nguyên của tu chân giới nơi này phong phú và thượng thừa hơn hẳn những nơi khác. Nên nhớ, cậu đã chấp nhận bước chân lên con đường nghịch thiên cải mệnh đầy rẫy gian nan thử thách này, thì hãy học cách xem sự mạo hiểm là một điều hiển nhiên hiển hiện mỗi ngày. Trong thế giới của những kẻ tu chân, kẻ nhút nhát và sợ hãi sẽ nhanh chóng bị đào thải và loại bỏ không thương tiếc.

Mặc dù đã tự mình trải qua vài trận chiến kinh tâm động phách, lượn lờ trước ranh giới sinh tử, nhưng thẳng thắn mà nói, Long vẫn chưa thể kiểm soát tốt cảm xúc và bản năng phản xạ của mình trước những hiểm nguy rình rập. Anh vẫn còn giữ quá nhiều sự lương thiện và tư duy của một người bình thường.

Thấy Long vẫn giữ im lặng, Lão Lục lại tiếp tục:

— Tu Chân Giới vốn dĩ là một nơi vô cùng tàn nhẫn và khắc nghiệt. Ở thế giới đó, kẻ mạnh chính là chân lý, là luật pháp. Mọi quy tắc đạo đức hay lòng nhân đạo của thế giới phàm trần đều bị xem nhẹ, thậm chí là giẫm đạp lên. Nếu muốn sống sót và đi được xa trên con đường này, cậu bắt buộc phải tự rèn giũa cho mình một tâm tính sắt đá, lạnh lùng và một cái đầu thật cứng rắn.

Long vốn dĩ thuộc tuýp người có bản tính ôn hòa, không thích tranh quyền đoạt lợi, càng không phải là kẻ giỏi tâm cơ, quỷ quyệt. Nghe những lời cảnh báo của Lão Lục về một thế giới sắp tới đầy rẫy những âm mưu thâm độc, toan tính sát phạt, trong lòng anh không tránh khỏi dâng lên một chút cảm giác nản lòng, chùn bước.

Thế nhưng, khi nghĩ lại chặng đường mình đã đi qua, Long thừa hiểu bản thân đã lún quá sâu, anh hoàn toàn không còn đường lui để quay trở về cuộc sống bình yên, giản đơn như thuở ban đầu được nữa. Con đường duy nhất là phải tiến về phía trước, dù trước mặt có là vực sâu vạn trượng.

Khẽ siết chặt nắm tay, Long thở dài một tiếng đầy cảm thán, thầm trả lời Lão Lục trong tâm thức:

— Tôi biết rồi..

Ngày hôm sau, Long bị tách khỏi nhóm người Hoàn Cầu. Minh Chí đích thân đưa anh cùng Lan rời khỏi trung tâm thành phố. Chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu đen lặng lẽ lao đi trên con đường dẫn về vùng ngoại ô phía Tây Thượng Hải, nơi dân cư thưa thớt và không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Sau gần một giờ di chuyển, chiếc xe chậm rãi giảm tốc rồi dừng lại trước một cánh cổng lớn sơn màu vàng đồng đã phai theo năm tháng. Hai cánh cổng bằng thép đúc hoa văn rồng phượng cổ xưa cao hơn ba mét, phía trên treo một tấm biển gỗ lim đen bóng khắc ba chữ Hán màu vàng, nét bút mạnh mẽ và đầy uy nghiêm.

Sau cánh cổng là một tòa biệt thự rộng lớn mang vẻ cổ kính, giống như một phủ đệ của những đại gia tộc thời Dân Quốc hơn là một dinh thự hiện đại.

Tòa biệt thự cao ba tầng, được xây bằng gạch đỏ sẫm và đá xanh xám. Mái ngói lưu ly màu đen cong nhẹ ở bốn góc, gợi lên phong cách kiến trúc pha trộn giữa phương Tây và Trung Hoa cổ điển. Trên các bức tường phủ đầy dây thường xuân xanh mướt, có chỗ đã leo lên tận ban công tầng ba, tạo nên vẻ đẹp vừa bí ẩn vừa trầm mặc.

Hai bên lối vào là những cây tùng La Hán cổ thụ cao lớn được cắt tỉa công phu. Giữa sân là một hồ cá Koi rộng với hòn non bộ và chiếc cầu đá trắng hình vòng cung. Tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót vang lên từ những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi khiến khung cảnh nơi đây tách biệt hoàn toàn với sự phồn hoa náo nhiệt của Thượng Hải.

Long vừa bước xuống xe đã khẽ nhíu mày.

— Đây là nơi nào vậy?

Minh Chí chỉ mỉm cười.

— Một nơi rất ít người được phép đặt chân đến.

Anh ta bước lên phía trước. Hai người đàn ông trung niên mặc trường sam màu xám đứng bên cổng lập tức cúi đầu chào đầy kính cẩn rồi mở rộng hai cánh cửa.

Ba người chậm rãi đi vào bên trong.

Ngay khi bước qua ngưỡng cửa chính, Long không khỏi ngỡ ngàng.

Đại sảnh rộng lớn hiện ra với trần nhà cao gần tám mét. Những cột gỗ tử đàn đỏ sẫm to bằng vòng tay người ôm được chạm khắc hình rồng mây tinh xảo chống đỡ toàn bộ mái vòm. Sàn nhà lát đá cẩm thạch màu ngọc bích, bóng loáng như gương.

Ở chính giữa đại sảnh là một bộ bàn ghế gỗ hoàng hoa lê cổ, trên mặt bàn đặt một bộ trà tử sa màu tím đã ngả màu theo thời gian. Trên tường treo những bức thư pháp cổ cùng các bức tranh sơn thủy được đóng khung gỗ đàn hương quý giá.

Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng cung đình và đèn chùm pha lê cổ tạo nên một bầu không khí vừa trang nhã vừa uy nghiêm.

Dọc theo hai bên hành lang là những chiếc bình gốm Thanh Hoa cao ngang ngực người lớn, xen kẽ với các tượng đồng cổ và những giá gỗ bày đầy sách đóng chỉ kiểu xưa. Không gian phảng phất mùi đàn hương và trà phổ nhĩ lâu năm, mang lại cảm giác tĩnh lặng như bước vào một thế giới khác.

Sở Minh Chí đưa tay ra hiệu mời hai người ngồi tạm xuống bộ ghế gỗ chạm khắc tinh xảo giữa phòng khách, sau đó anh ta xoay người đi lên tầng trên. Vài người hầu trong trang phục chỉnh tề tiến đến, cung kính rót trà mời khách rồi khép nép đứng nép sang một bên chờ lệnh, không gian gian phòng lại rơi vào sự im ắng trang nghiêm.

Một lúc sau, tiếng bước chân thanh thoát từ cầu thang gỗ vang lên. Sở Minh Chí bước xuống, và đi ngay phía sau anh ta là một lão già râu tóc bạc trắng như cước, tiên phong đạo cốt. Vừa nhìn rõ dung mạo của ông lão, Long chợt giật mình, lồng ngực khẽ thắt lại. Anh lập tức nhận ra đây chính là ông lão bí ẩn mà mình từng chạm trán tại Thái Lan. Theo những gì Lão Lục từng cảnh báo , nhân vật này không hề đơn giản, ông ta chính là một người của Tu Chân Giới.

Thông qua sự trợ giúp của Lan trong vai trò phiên dịch viên, Sở Minh Chí mở lời giới thiệu bằng giọng điệu đầy trịnh trọng:

— Tập đoàn Sở Thị chúng tôi kinh doanh đa ngành nghề, trong đó dược phẩm là một mảng chiến lược cốt lõi, trải dài từ đông dược cổ truyền cho đến tây dược hiện đại. Vị Hoàng Lão Sư đây chính là cố vấn cao cấp của Sở Thị chịu trách nhiệm về mảng này. Ông ấy vốn dĩ là người thanh cao, rất ít khi xuất đầu lộ diện hay gặp gỡ người ngoài. Tuy nhiên, kể từ sau lần tình cờ chạm mặt anh ở Thái Lan, ông đã có ấn tượng khá tốt về anh. Chính vì vậy, khi nghe tin anh sang Trung Quốc chuyến này, ông ấy đã đặc biệt yêu cầu muốn được gặp mặt.

Nghe đến đây, Long không giấu nổi sự ngạc nhiên, anh khẽ mỉm cười lịch sự:

— Tôi không nghĩ một kẻ như mình lại có điểm gì đặc biệt để có thể khiến một vị lão sư cao minh như đây phải bận tâm muốn gặp.

Hoàng Lão Sư khẽ vuốt chòm râu bạc, nụ cười hiện lên vô cùng hiền từ nhưng ánh mắt lại như thấu suốt tâm can:

— Người trẻ tuổi mà biết khiêm tốn như vậy là rất tốt. Nhưng ta xưa nay luôn tự tin vào con mắt nhìn người của mình. Khí chất ẩn hiện trên người cậu rất đặc biệt, vô cùng phù hợp cho việc tu luyện.

Lời nói của ông lão khiến Long khẽ giật mình thon thót trong lòng. Anh tự chất vấn: "Chẳng lẽ lão già này đã nhìn thấu bí mật bên trong mình rồi sao?". Dù bên trong gợn sóng, nhưng Long vẫn cố giữ biểu cảm bình tĩnh nhất có thể, chậm rãi đáp:

— Vậy sao ạ? Nhưng tôi tự thấy mình cũng chỉ là một người bình thường mà thôi, ngay cả một chút võ nghệ phòng thân tôi cũng không biết...

Không để Long nói hết câu, Hoàng Lão Sư đã giơ tay ngắt ngang:

— Ta không hề nói đến chuyện luyện võ tầm thường của phàm nhân. Ý của ta muốn nói ở đây là, thiên tư của cậu rất phù hợp để trở thành một tu sĩ — một tồn tại sở hữu năng lực thần thông quảng đại, vượt xa tầm hiểu biết của người thường.

Long vờ như không hiểu, cố tình giả vờ ngây ngô hỏi lại:

— Ý ông là tu luyện để trở thành các vị thầy tu, nhà sư gõ mõ tụng kinh ở trong chùa sao?

Câu hỏi ngây ngô của anh khiến ông cụ bật cười thành tiếng, chuỗi cười sảng khoái nhưng mang theo vài phần ngạo nghễ:

— Ồ không! Nếu chỉ là tu luyện để trở thành cái đám vô dụng, chuyên lừa mình dối người đó thì bất kỳ kẻ phàm phu tục tử nào trên đời này cũng có thể làm được. Bọn họ cho dù có đạt đến chức sắc cao thâm đến mấy trong giáo phái của mình, thì xét cho cùng cũng chỉ là lũ "giả tu sĩ" mà thôi.

Long hơi cúi đầu, lẩm bẩm lặp lại hai chữ:

— Giả tu sĩ...

Hoàng Lão Sư thu lại nụ cười, thay vào đó là một cái nhìn sắc lẹm, cặp mắt ông ta sáng ngời lên những tia sáng kỳ dị đầy kiêu hãnh:

— Tu sĩ thật sự chính là những tồn tại nằm ngoài mọi quy luật và sức tưởng tượng của phàm nhân. Đối với họ, sinh mạng của những người bình thường ở thế gian này chẳng khác gì lũ kiến hôi trên mặt đất, muốn giẫm chết lúc nào liền giẫm chết lúc đó.

 

Lời phát biểu ngông cuồng và đẫm mùi máu tanh ấy khiến Lan đứng bên cạnh phải trợn tròn mắt kinh ngạc. Cô bàng hoàng đến mức cổ họng nghẹn đắng, nhất thời quên mất cả nhiệm vụ phải dịch lại đoạn hội thoại sang tiếng Việt cho Long.

Về phần Long, nhờ có sự giáo huấn của Lão Lục từ trước nên anh đã biết quá rõ về sự tàn khốc của Tu Chân Giới. Đối với những lời tuyên bố chấn động của Hoàng Lão Sư, nét mặt anh không hề lộ ra một chút kinh hoàng nào. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, giả vờ đưa lời thăm dò:

— Nghe ông nói như vậy, chẳng lẽ ông đã từng có cơ duyên được diện kiến một vị tu sĩ thật sự rồi sao?

Hoàng Lão Sư mỉm cười đầy đắc ý, gật đầu khẳng định:

— Tất nhiên là ta đã từng gặp qua rồi.

Phòng khách bỗng chìm vào một khoảng lặng ngắn ngủi. Bất thình lình, ông cụ dời tầm mắt, nhìn thẳng vào mắt Long rồi buông một câu hỏi đầy tính khiêu khích:

— Cậu... có muốn đích thân gặp gỡ một tu sĩ thật sự không?

Gần như ngay lập tức, một luồng sóng chấn động mãnh liệt càn quét qua tâm trí Long. Dù vậy, nhờ vào bản lĩnh được tôi luyện qua những biến cố gần đây, anh nhanh chóng đè nén cảm xúc, lấy lại sự điềm tĩnh và trả lời một cách tự nhiên nhất:

— Tôi tất nhiên cũng rất muốn được một lần diện kiến những nhân vật trong truyền thuyết như vậy, để xem rốt cuộc họ có năng lực phi phàm đến nhường nào.

Ông lão nở một nụ cười đầy ẩn ý, liếc nhìn sang Sở Minh Chí đang đứng bên cạnh, rồi dứt khoát chốt hạ:

— Tốt lắm. Ngày mai, ta sẽ đích thân dẫn cậu đi gặp họ.

Sau một hồi đàm đạo, Hoàng Lão Sư cho gọi gia nhân, sắp xếp người dẫn Long đi tham quan một vòng dinh cơ. Bước đi giữa những hành lang lát đá cẩm thạch, Long không khỏi choáng ngợp trước quy mô bề thế của căn biệt thự cổ kính này. Nơi đây hệt như một bảo tàng thu nhỏ, tích trữ vô số kỳ trân dị bảo trên đời. Anh lần lượt đi qua các gian phòng trưng bày binh khí cổ xưa, phòng lưu trữ cổ thư, tranh thư pháp của các đại gia tộc, cho đến những tạo tác quý hiếm độc nhất vô nhị....

Điểm dừng chân cuối cùng của chuyến tham quan là một căn phòng kiên cố nằm sâu dưới tầng hầm. Ngay khi cánh cửa sắt dày nặng bạt mở, một luồng khí lạnh buốt giá bất chợt tràn ra ngoài, khiến những người đi cùng đều phải rùng mình, nổi da gà. Trong không gian mờ tối ấy là nơi trưng bày những khối khoáng thạch vô cùng kỳ lạ. Mỗi khối đá đều được đặt trang trọng trong các lồng kính cường lực, có ánh đèn dịu nhẹ chiếu rọi từ bên trên.

Giữa hàng loạt khối khoáng thạch rực rỡ và có hình thù bề thế, bước chân của Long bỗng khựng lại. Ánh mắt anh bị thu hút bởi một viên đá nhỏ chỉ bằng ngón tay cái, dáng vẻ xù xì, thô kệch và có phần xấu xí. Trên bề mặt của nó đã chằng chịt những vết nứt nẻ như sắp vỡ vụn. Viên đá được đặt riêng biệt trong một hộp kính nhỏ, lót một lớp vải nhung đỏ sẫm bên dưới. Trực giác của Long rung lên khe khẽ; anh cảm nhận được những tia linh khí vô cùng yếu ớt đang âm thầm thoát ra từ viên đá này.

Ngay khoảnh khắc đó, trong thức hải của Long bỗng vang lên tiếng reo đầy kinh ngạc của Lão Lục:

— Linh thạch! Thật sự không ngờ ở cái nơi này lại có thể nhìn thấy linh thạch. Tuy nhiên, khối linh thạch này chỉ thuộc loại hạ phẩm cấp thấp, và linh khí bên trong đã tiêu tán gần hết rồi.

Cùng lúc đó, tại phòng giám sát an ninh của biệt thự, Sở Minh Chí và Hoàng Lão Sư đang đứng trước hệ thống màn hình lớn, chăm chú quan sát từng biến chuyển nhỏ nhất trên nét mặt và cử chỉ của Long. Thấy anh dừng lại rất lâu trước hộp kính chứa viên đá nứt, đôi mắt Hoàng Lão Sư khẽ nheo lại, ông ta vuốt râu lên tiếng:

— Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của ta, tên nhóc này có sự cảm ứng phi thường với linh khí. Viên linh thạch đó đã gần như cạn kiệt năng lượng, phế đi tới chín phần, vậy mà hắn vừa vào phòng đã lập tức phát hiện ra. Điều này chứng tỏ cơ thể của hắn mẫn cảm với linh khí đến mức đáng kinh ngạc.

Sở Minh Chí đứng bên cạnh kính cẩn gật đầu, trong mắt cũng hiện lên vẻ thán phục:

— Sư tổ anh minh, nhìn người không sai một ly. Một tia linh khí mỏng manh, như có như không như vậy mà hắn vẫn nhận ra được trong vài giây ngắn ngủi. Hắn hoàn toàn không phải người bình thường.

Hoàng Lão Sư thu lại nụ cười, gương mặt trở nên thâm trầm, đôi mắt già nua sáng quắc lên tia nhìn sắc lạnh. Ông ta im lặng quan sát Long qua màn hình thêm một lúc lâu, rồi chậm rãi hạ lệnh:

— Sắp xếp xe đi. Ngày mai ta sẽ đích thân dẫn hắn lên tông môn. Chỉ cần cho hắn trực tiếp kiểm tra linh căn, mọi bí mật trên người hắn sẽ lập tức phơi bày.

No comments:

Post a Comment