Lúc này, nơi tầng sâu nhất của tiềm thức, Hoàng lại một lần nữa bị kéo vào cơn ác mộng kinh hoàng đã giày vò linh hồn anh suốt hai ngày hai đêm qua.
Đó là một vòng lặp không lối
thoát.
Trong mộng, khắp nơi là cảnh tượng chém giết điên cuồng. Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, xác người nằm ngổn ngang như núi. Tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng binh khí va chạm cùng mùi tanh nồng của máu hòa lẫn vào nhau, tạo thành một địa ngục nhân gian thực sự.
Không biết từ khi nào, tất
cả bỗng biến mất.
Trước mắt Hoàng chỉ còn lại
một khoảng không vô tận.
Chính giữa không gian ấy
là một hồ nước khổng lồ chứa đầy chất lỏng đỏ sẫm như máu tươi. Mặt hồ sôi sùng
sục, từng luồng huyết khí tanh nồng bốc lên khiến người ta buồn nôn.
Lơ lửng trên mặt hồ là Huyết
Châu đỏ rực.
Viên châu xoay tròn không
ngừng, tỏa ra từng đợt hào quang tà dị, giống như con mắt của một ác ma đang
nhìn xuống thế gian.
Từ tận sâu trong huyết mạch,
Hoàng cảm nhận được một tiếng gọi kỳ lạ.
Nó không ngừng thôi thúc.
Không ngừng mê hoặc.
Bắt buộc anh phải bước vào
hồ máu ấy.
Nhưng chút lý trí cuối
cùng còn sót lại trong thức hải vẫn điên cuồng gào thét:
— Không được!
— Đó là địa ngục!
— Một khi bước vào, sẽ
vĩnh viễn không thể quay đầu!
Thế nhưng sức hút của hồ
máu quá khủng khiếp.
Một áp lực vô hình như xiềng
xích quấn lấy toàn thân, cưỡng ép đôi chân anh từng bước tiến về phía trước.
Một bước…
Rồi lại một bước…
Ngay khi chỉ còn cách mép
hồ vài mét, một bóng người mờ ảo bất chợt xuất hiện ở phía xa.
Bóng dáng ấy nhẹ nhàng lướt
đến.
Dung nhan dần hiện rõ. Đó
là một cô gái.
Gương mặt thanh tú xinh đẹp
ấy quen thuộc đến mức khiến trái tim Hoàng bất giác run lên.
Cô chỉ lặng lẽ đứng đó. Không
nói một lời.
Trên khóe môi khẽ nở một nụ
cười dịu dàng, mang theo hơi ấm khiến người khác cảm thấy bình yên.
Bước chân đang tiến về
phía hồ máu của Hoàng chợt khựng lại.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy
gương mặt ấy, một dòng nước mát thanh khiết như suối nguồn bỗng chảy qua tâm hồn
anh, xua tan sự nóng nảy và cuồng bạo đang không ngừng dâng lên.
Nhận ra vật chủ bắt đầu
kháng cự, hồ máu như có sinh mệnh riêng.
Ầm!
Mặt hồ đột nhiên sôi trào
dữ dội.
Huyết Châu phía trên phát
ra ánh sáng đỏ thẫm yêu dị.
Một luồng dục vọng điên cuồng
lập tức bùng lên trong lòng Hoàng.
Những đường gân máu nổi
lên trên tròng mắt. Sát ý, khát máu và sự điên cuồng nhanh chóng che phủ lý
trí.
Đôi chân anh lại vô thức
tiến về phía trước.
Ngay vào lúc ngàn cân treo
sợi tóc.
Cô gái kia bỗng cất tiếng.
Giọng nói nghẹn ngào, run
rẩy đến đau lòng:
— Đừng đi...
— Xin anh... hãy ở lại với
em...
Hoàng ngẩng đầu lên.
Anh nhìn thấy trên gương mặt
xinh đẹp ấy đã đẫm nước mắt.
Trong đôi mắt long lanh
kia là sự đau khổ, bất lực cùng nỗi cầu xin khiến người ta tan nát cõi lòng.
Hai tiếng bật ra từ sâu
trong tiềm thức của anh, mang theo sự nghẹn ngào chưa từng có:
— Sếp Quyên...
Theo quy luật của những lần
trước, ngay sau khi gọi tên cô, một cơn đau đầu khủng khiếp sẽ lập tức giáng xuống,
nghiền nát thức hải, khiến anh bất tỉnh hoàn toàn rồi khi tỉnh lại thì ở đầu giấc
mơ, một vòng lặp vô tận.
Nhưng hôm nay…
Điều kỳ diệu đã xảy ra.
Trong kinh mạch của Hoàng,
một dòng khí mát lạnh đang chậm rãi lưu chuyển.
Nó dịu dàng như nước suối
mùa xuân. Ấm áp như vòng tay của người thân. Luồng khí ấy nhanh chóng xông lên
đại não, nhẹ nhàng xoa dịu cơn đau dữ dội đang bùng phát, giống như một người mẹ
đang ân cần vuốt ve đứa con bị thương. Ý thức của Hoàng dần trở nên thanh tỉnh.
Anh nhìn thật sâu vào cô
gái trước mặt, giọng khàn khàn:
— Sao sếp lại ở đây?
Nhưng Quyên không trả lời.
Cô chỉ đứng lặng.
Đôi mắt ngấn lệ vẫn chăm
chú nhìn anh, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm không thể diễn tả thành lời.
Hoàng vốn là kẻ máu lạnh.
Những cuộc chém giết đẫm
máu, những lần bước qua ranh giới sinh tử đã mài mòn gần như toàn bộ tình cảm của
một con người bình thường, biến anh thành một cỗ máy vô cảm.
Nhưng giờ phút này…
Khi nhìn thấy giọt nước mắt
lăn dài trên gương mặt cô gái trong tâm tưởng. Trái tim tưởng như đã đóng băng
từ lâu của anh lại khẽ rung động. Một khát vọng mãnh liệt chưa từng có bỗng trỗi
dậy.
Anh muốn dang tay ôm lấy
cô. Muốn lau đi những giọt nước mắt ấy.
Muốn bảo vệ, che chở và
mang lại nụ cười cho người con gái trước mặt…
Dù phải đối đầu với cả địa
ngục.
Dù phải chống lại chính
con quỷ đang ngủ say trong cơ thể mình.
Anh cũng tuyệt đối không để
bất cứ thứ gì làm tổn thương cô.
Đồng hồ treo tường chỉ hai
giờ sáng. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm vùng ven vẫn đặc quánh một màu đen tịch mịch,
chỉ có ánh đèn ngủ từ góc phòng hắt ra những vệt sáng vàng nhạt nhòa, soi rõ
không gian xung quanh.
Hoàng mở mắt. Anh kinh ngạc
nhìn trần nhà, rồi đảo mắt đánh giá căn phòng — nơi này có cách bài trí gọn
gàng, tiện nghi chẳng khác nào một phòng khách sạn tầm trung. Cơn nhức nhối từ
các thớ thịt khẽ biểu tình khi anh dịch chuyển tiêu cự. Ánh mắt anh dừng lại ở
chiếc giường đơn đối diện. Ở đó, một bóng hình quen thuộc đang nằm im lìm, chìm
sâu vào giấc ngủ.
Anh nằm im thêm một lúc,
điều hòa lại nhịp thở. Hoàng chậm rãi ngồi dậy. Cổ họng anh khô khốc như có lửa
đốt. Anh bước đến tủ lạnh ở góc phòng, lấy ra một chai nước suối rồi ngửa cổ uống
cạn.
Khi cơn khát được xoa dịu,
anh đến bên cạnh giường của Quyên. Hoàng đứng lặng yên, cúi đầu quan sát người
phụ nữ đang ngủ say. Cô nằm ngửa, đôi mi dài khép chặt, nhưng chân mày thỉnh
thoảng vẫn khẽ nhíu lại, gương mặt thanh tú hằn rõ vẻ mệt mỏi.
Nhìn cô lúc này, trong đầu
Hoàng bất chợt tái hiện lại những mảnh vỡ của giấc mơ kinh dị vừa trải qua. Anh
nhớ như in gương mặt đẫm lệ và tiếng gọi nghẹn ngào của cô bên bờ hồ máu. Hoàng
khẽ lắc đầu, tự hỏi vì sao người phụ nữ này lại có thể xuất hiện trong giấc mơ
của anh, tựa như một thiên sứ cứu rỗi, kéo linh hồn anh ra khỏi vũng lầy của ma
đạo đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.
Thực ra, kể từ sau chuyến
sinh tử trở về từ Miến Điện, cái nhìn của Hoàng về Quyên đã hoàn toàn thay đổi.
Cô không còn là một vị Tổng giám đốc giàu có, kiêu ngạo và xa cách trong mắt
anh nữa. Đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng của một nữ cường nhân thương trường là
một người phụ nữ phi thường mạnh mẽ, nhưng lại ẩn chứa một trái tim vô cùng ấm
áp và giàu tình người.
Bất chợt, bàn tay của
Quyên đang đặt hờ nơi mép giường bỗng buông thõng xuống không trung. Hoàng do dự
mất một giây, rồi khẽ cúi người, nhẹ nhàng đỡ lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô để đặt
lại lên giường. Thế nhưng, ngay khi những ngón tay thô ráp của anh chạm vào làn
da mềm mại, mát lạnh của Quyên, một luồng xúc cảm kỳ diệu bỗng chạy dọc khắp cơ
thể anh. Cảm giác tuyệt vời và bình yên ấy lớn đến mức khiến Hoàng ngơ ngẩn,
anh cứ ngồi yên như thế, lưu luyến áp nhẹ bàn tay cô vào gò má mình.
Quyên khẽ động đậy mi mắt
rồi từ từ tỉnh giấc sau cơn ngủ mê mệt. Vừa mở mắt, cô đã nhận ra người đàn ông
vẫn còn hôn mê lúc trước giờ đây đang ngồi bên cạnh mình. Bàn tay cô không biết
từ lúc nào đã được anh áp nhẹ lên má. Một cảm giác ấm áp bất chợt dâng lên
trong lòng, khiến Quyên không nỡ rụt tay lại. Cô lặng lẽ nhìn anh bằng ánh mắt
bình thản, rồi khẽ cất giọng còn khàn đặc vì vừa thức dậy:
— Anh tỉnh rồi à!
Hoàng giật mình như kẻ trộm
bị bắt quả tang. Anh vội vàng buông tay cô ra, mặt hơi đỏ, lắp bắp phân bua :
— Tôi... tôi xin lỗi. Tôi
hoàn toàn không có ý lợi dụng cô...
Nhìn bộ dạng bối rối của
gã vệ sĩ vốn luôn lạnh lùng như băng đá, Quyên không nhịn được khẽ bật cười,
thanh âm như chuông bạc phá tan bầu không khí ngượng ngùng:
— Tôi có trách gì anh đâu
mà phải cuống lên như thế.
Hoàng khẽ gật đầu để lấy lại
vẻ nghiêm túc, anh nhìn cô, trầm giọng hỏi:
— Tại sao cô lại ở đây?
Quyên ngồi dậy, vuốt lại
mái tóc hơi rối, thở dài đáp:
— Anh mất tích đột ngột suốt
hai ngày trời, điện thoại thì khóa máy. Tôi đang định cho người đi tìm thì ông
Khải bất ngờ xuất hiện ở công ty và dẫn tôi đến đây. Anh nói thật đi, rốt cuộc
đã xảy ra chuyện gì? Mặc dù ông Khải nói việc này không liên quan đến tôi,
nhưng tôi thực sự không thể an tâm nổi. Anh biết đấy, vụ bắt cóc ở Miến Điện đến
giờ vẫn chưa tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau, cho nên...
— Không liên quan đến chuyện
của cô đâu. — Hoàng dứt khoát cắt ngang để trấn an cô — Đây hoàn toàn là ân oán
cá nhân từ trước của tôi thôi. Cô đừng tự gánh thêm áp lực vào người. Nhưng cô
vừa nói là sư phụ đưa cô đến đây, vậy hiện tại ông ta đâu rồi?
Quyên thật thà đáp:
— Ông ấy nói đã thuê một
phòng khác ngay trong tòa nhà chung cư này. Ông ấy nhờ tôi chăm sóc anh vào ban
đêm cho đến khi anh tỉnh lại. Bây giờ trong người anh cảm thấy thế nào rồi?
Hoàng liền đáp:
— Tôi ổn rồi, cơ thể đã tốt
hơn nhiều.
Quyên nhìn anh, ánh mắt vẫn
chưa hết bàng hoàng, khẽ rùng mình:
— Tôi tận mắt chứng kiến
cơ thể anh găm đầy vết thương do đạn bắn... nói thật là tôi thấy sợ hãi thay
cho anh luôn đấy.
Đêm muộn dần trôi, hai người
cứ thế ngồi bên nhau, duy trì cuộc trò chuyện cho đến khi những tia nắng đầu
tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua khung cửa sổ.
Sau khi làm vệ sinh cá
nhân và thay một bộ đồ sạch sẽ, Hoàng cùng Quyên thong thả rời căn hộ, xuống dưới
sảnh tòa nhà để tìm một nhà hàng dùng bữa sáng. Ngồi bên bàn ăn, Hoàng vừa khuấy
nhẹ ly cà phê, vừa ngước lên nhìn Quyên và nói:
— Hôm nay cô cho tôi xin
nghỉ phép một ngày nhé. Tôi có một vài chuyện hệ trọng cần phải thưa chuyện với
sư phụ. Ngày mai tôi sẽ quay lại làm việc bình thường.
Nghe vậy, Quyên vội vàng
buông đũa, nhíu mày la lên:
— Không cần phải vội vã thế
đâu! Anh cứ thoải mái nghỉ ngơi thêm vài ngày đi. Khi nào sức khỏe hoàn toàn
bình phục và ổn định trở lại thì hãy tính đến chuyện đi làm.
Hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt
ngập tràn sự lo lắng của cô, anh không tranh cãi hay giải thích thêm, chỉ khẽ mỉm
cười, một nụ cười nhẹ nhàng chứa đựng sự ấm áp kín đáo:
— Cám ơn cô.
Khi Hoàng vừa mở cửa bước
vào phòng, anh đã thấy bóng dáng thâm trầm của ông Khải đang ngồi đợi sẵn từ
lúc nào. Sư phụ anh tựa lưng vào ghế sô pha, khói thuốc bay vờn quanh gương mặt
sương gió, che giấu bớt ánh mắt sắc lẹm như dao cạo. Vừa nhìn thấy bóng dáng anh,
ông ta liền gằn giọng lên tiếng, âm thanh trầm thấp:
— Điểm yếu chí tử của con
chính là khi bị kích động, hung tính bộc phát sẽ hoàn toàn mất đi lý trí và quyền
kiểm soát bản thân. Điều này cực kỳ nguy hiểm, nó biến con thành một con thú
điên và dễ dàng rơi vào bẫy chết của kẻ thù. May mắn cho con là trong hai trận
đại nạn vừa qua, từ khu mỏ Miến Điện cho đến tiệc máu ở nhà hàng Thiên Phúc, ta
đều có mặt và ra tay can thiệp kịp lúc. Nhưng con nên nhớ kỹ, diễm phúc trên đời
không đến ba lần, và chắc chắn sẽ không có lần thứ ba ta đến dọn bãi chiến trường
cho con đâu!
Lời khiển trách của sư phụ
hệt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hoàng, khiến anh thoáng rùng mình sợ
hãi. Anh vội vàng chắp tay, khẩn khoản hỏi:
— Vậy có cách nào giúp con
khắc phục được nhược điểm này không, thưa sư phụ?
Ông Khải không trả lời
ngay. Ông ta chậm rãi nhấp một ngụm trà, tỏ vẻ trầm ngâm suy tính một hồi lâu mặc
kệ sự lo lắng của anh rồi mới chậm rãi hạ giọng:
— Tất nhiên là có phương
pháp để áp chế. Đây cũng chính là một trong những bí pháp thượng thừa được ghi
chép trong Huyết Sát Ma Kinh, có tên gọi là Thanh Tâm Huyết Tức Quyết.
Dứt lời, ông Khải thò tay
vào ngực áo, rút ra một tập giấy dày khoảng bốn trang A4 đã ngả màu và ném thẳng
về phía Hoàng. Ông Khải nói tiếp:
— Đây là bản tiếng Việt do
chính tay ta nghiên cứu và dịch thuật tỉ mỉ từ sách gốc Huyết Sát ma Kinh. Con
hãy mau chóng nghiên cứu và học, có chỗ nào không hiểu thì lập tức hỏi ta. Ta sẽ
chỉ nán lại nơi này để chỉ điểm cho con thêm đúng hai ngày nữa thôi nên phải
tranh thủ đừng hỏi hay thảo luận những thứ không liên quan
Nhận được món bảo vật cứu
mạng, trong lòng Hoàng dâng lên một niềm vui mừng khôn xiết. Anh cuống quýt tạ
ơn sư phụ rồi lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, chăm chú lật mở từng trang giấy,
đọc ngấu nghiến không sót một chữ nào.
Tuy nhiên, nội dung của
Thanh Tâm Huyết Tức Quyết vô cùng huyền ảo và hóc búa, các thuật ngữ dẫn dắt
linh lực và điều hòa hơi thở đan xen vào nhau phức tạp vô cùng, hoàn toàn không
hề dễ nuốt. Hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của vấn đề, Hoàng buộc phải tập
trung cao độ, vận dụng toàn bộ tư duy và tranh thủ từng giây từng phút trong
khoảng thời gian ngắn ngủi sư phụ còn túc trực ở đây để quyết tâm luyện thành bằng
được bí quyết này.
No comments:
Post a Comment