Đêm hôm đó, Long được sắp xếp nghỉ lại ngay trong một căn phòng khách sang trọng của căn biệt thự cổ.
Sáng hôm sau, sau khi mọi người hoàn tất bữa điểm tâm, đoàn xe lập tức lên đường, hướng thẳng về phía Thiên Dược Môn. Chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc suốt gần hai giờ đồng hồ, trước khi rẽ vào một nhánh đường rừng rậm rạp, hiểm trở rồi dừng lại hẳn dưới chân một ngọn núi sừng sững, mây phủ không nhìn thấy đỉnh. Đến đây, đường cho xe cơ giới hoàn toàn chấm dứt, buộc lòng mọi người phải xuống đi bộ.
Đường núi gập ghềnh, độ dốc
lớn nên thử thách bắt đầu ngay từ những bước đầu tiên. Chỉ mới leo được vài
trăm mét, Lan và một số nhân viên tháp tùng đã rã rời chân tay, thở không ra
hơi và lần lượt bị tụt lại phía sau. Đến lưng chừng núi, đội hình chỉ còn trơ
trọi lại ba người tiếp tục sải bước: Long, Sở Minh Chí và Hoàng Lão Sư.
Hoàng Lão Sư dù tóc đã bạc
trắng nhưng việc leo núi đối với ông ta hệt như đang dạo chơi ở hoa viên sau
nhà. Bước chân ông ta ung dung, thanh thoát, nhịp thở trầm ổn đến đáng sợ. Sở
Minh Chí dù bắt đầu thở dốc, lồng ngực phập phồng nhưng nhờ có căn cơ võ học
nên cước trình vẫn duy trì ổn định. Hoàng Lão Sư khẽ liếc mắt sang Long, trong
lòng không khỏi kinh ngạc: chàng thanh niên này vẫn di chuyển với một tốc độ đều
đặn không nhanh mà cũng không chậm, sắc mặt không một chút biến đổi, trên trán
chỉ lấm tấm vài giọt mồ hôi mỏng. Ông lão không nói gì, chỉ khẽ gật gù đầy ẩn
ý.
Càng lên gần đỉnh, địa
hình càng trở nên khắc nghiệt. Đoạn đường dốc đứng, lối đi thu hẹp lại thành con
đường mòn với những bậc thang đá ngắn ngủn, cheo leo. Điều nguy hiểm nhất là
hai bên lối đi hoàn toàn trống trải, không có bất kỳ hàng rào hay tay vịn nào,
trong khi những cơn gió rít liên hồi như muốn hất văng kẻ lữ hành xuống vực sâu
vạn trượng. Cả ba phải chuyển sang đi thành một hàng dọc.
Sở Minh Chí vận nội công
vào hai chân, đột ngột tăng tốc băng lên dẫn đầu đoàn. Long vẫn giữ vững tốc độ
như cũ, lẳng lặng bám theo sau, còn Hoàng Lão Sư chậm rãi bọc hậu ở vị trí cuối
cùng.
Lúc này, áp lực đè nặng
khiến bước chân của mỗi người như đeo chì, mỗi lần nhấc chân đều phải tiêu hao
một lượng lực lượng rất lớn. Khi chỉ còn cách đỉnh núi chừng một trăm mét, Sở
Minh Chí bắt đầu có dấu hiệu hụt hơi, cước bộ chậm hẳn lại. Anh ta nghiến răng,
cố gắng vận hết chân khí của một võ giả nội kình đỉnh phong nhưng lực bất tòng
tâm, cơ bắp đã chạm ngưỡng giới hạn. Bất thình lình, Minh Chí bước hụt chân vào
một bậc thang, cả cơ thể mất đà đổ rạp và trượt dài xuống dưới.
Long kinh hoàng. Ở vị trí
hiểm trở này, nếu Minh Chí lao trúng anh, lực quán tính sẽ kéo cả hai cùng rơi
xuống vực. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Long lập tức vận chuyển linh lực
toàn thân, chuẩn bị tư thế ghìm chặt để ứng phó với tình huống xấu nhất. Thế
nhưng, chưa kịp để anh ra tay, một bóng trắng tựa như làn khói nhẹ nhàng lướt
qua vai anh. Đến khi Long nhìn lại, Hoàng Lão Sư đã vươn tay ôm trọn lấy cơ thể
to lớn của Minh Chí, gót chân ông ta miết vững vàng trên bậc đá hẹp, rồi tiếp tục
sải bước lao nhanh lên trên.
Chứng kiến sức lực kinh hồn
của ông lão, Long không khỏi dâng lên một niềm khâm phục sát đất. Ôm một thanh
niên cao to lực lưỡng mà bước đi vẫn nhẹ tựa lông hồng, tốc độ không hề giảm
sút. Không muốn bị bỏ lại, Long vội vã thúc động linh lực trong cơ thể, bước
chân trở nên nhẹ nhàng, nhanh chóng bám đuổi theo sau.
Chẳng mấy chốc, cuộc kiểm
tra thể lực cũng kết thúc khi cả ba đặt chân lên bậc thang đá cuối cùng, bước
lên một khoảng đất bằng phẳng, rộng rãi trên đỉnh núi. Long phóng tầm mắt nhìn
xung quanh, mây trắng lững lờ bao phủ ngay dưới chân, phía xa xa là một khoảng
rừng rậm rạp, thâm nghiêm, thấp thoáng ẩn hiện bên trong là một ngôi lầu các
màu trắng cổ kính, toát ra vẻ thanh thoát của chốn tiên gia.
Long bất chợt rùng mình.
Anh cảm nhận được một luồng linh khí nhàn nhạt, thanh khiết đang lưu chuyển sống
động khắp không gian xung quanh. Trong lòng anh chấn động mãnh liệt; anh không
ngờ rằng ở thời này lại có thể tìm được một nơi có tồn tại linh khí. Như nhận
ra sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trong đáy mắt Long, Hoàng Lão Sư khẽ quay đầu lại,
nhìn anh nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Cả ba dừng chân trước chiếc
cổng đá bề thế, bên trên treo bức hoành phi khắc ba chữ Hoa lớn "Thiên Dược
Môn" đầy rồng bay phượng múa. Lúc này, hai thanh niên gác cổng mặc cổ phục
liền đồng loạt cúi đầu, cung kính chào đón vị cố vấn cao cấp. Hoàng Lão Sư khẽ
gật đầu, căn dặn họ vài câu, rồi dời ánh mắt thâm trầm về phía Long. Ngay lập tức,
một người thanh niên tiến về phía Long, đưa tay ra hiệu đầy trịnh trọng mời anh
bước vào trong.
Khác xa với trí tưởng tượng
của Long về một đại tông môn nguy nga lộng lẫy, nơi này có quy mô khá khiêm tốn,
chỉ tương đương một ngôi chùa cỡ trung bình ở Việt Nam. Phía sau cánh cổng đá
là một khoảng sân rộng khoảng một trăm mét vuông, nền lát gạch cổ màu nâu trầm
bám chút rêu phong, xung quanh trồng vài loại kỳ hoa dị thảo tỏa hương thoang
thoảng. Đi hết khoảnh sân là một khối kiến trúc bằng gỗ vững chãi gồm một gian
chính điện và nhiều gian phòng phụ đan xen.
Long lặng lẽ theo chân người
thanh niên gác cổng dẫn lối tới một căn phòng nhỏ. Căn phòng bài trí giản dị
nhưng có một ô cửa sổ lớn nhìn thẳng ra khu rừng rậm rạp, đón những luồng gió
mát lạnh, dễ chịu tràn vào. Người thanh niên ra hiệu bảo anh cứ tự nhiên nghỉ
ngơi tại đây để chờ đợi, rồi lịch sự khép cửa lui ra ngoài.
Ngay khi tiếng chốt cửa vừa
vang lên, Long không lãng phí một giây phút nào, lập tức ngồi xếp bằng, tập
trung tinh thần để hấp thụ luồng linh khí quý giá trong không gian. Mặc dù lượng
linh khí ở đây rất loãng, nhưng phương pháp dẫn khí nhập thể mà anh học được từ
Lão Lục vô cùng độc đáo và vi diệu. Nó giống như một chiếc máy lọc công suất lớn,
có thể dễ dàng bóc tách và hút trọn vẹn từng tơ linh khí mỏng manh nhất từ môi
trường.
Khi Long đang miệt mài
chìm đắm trong cảm giác sảng khoái của việc tu luyện thì một tiếng gõ cửa cộc cộc
vang lên phá tan bầu không khí. Long thầm tiếc rẻ, nhưng buộc phải thu công, thở
hắt ra một hơi rồi đứng dậy ra mở cửa. Người đứng bên ngoài là Sở Minh Chí. Anh
ta dùng vốn tiếng Anh chậm rãi xen lẫn vài từ tiếng Việt bồi để mời Long đi gặp
người.
Long lẳng lặng đi theo
Minh Chí đến một căn lầu nằm sâu trong khuôn viên. Hoàng Lão Sư đang ngồi thưởng
trà cùng một người đàn ông trung niên uy nghiêm mặc bộ trường bào truyền thống
của Trung Hoa. Ngay phía trước mặt họ, đặt trịnh trọng trên một chiếc giá đỡ bằng
đồng cổ kính là một chiếc đĩa ngọc thạch màu trắng sữa, bề mặt nhẵn nhụi, phát
ra luồng hào quang mờ ảo.
Thấy hai người tiến vào,
Hoàng Lão Sư khẽ ra hiệu cho họ ngồi xuống. Ông ta quay sang nói vài câu với Sở
Minh Chí để anh ta làm nhiệm vụ phiên dịch lại cho Long. Minh Chí hắng giọng,
giải thích:
— Đây là pháp bảo dùng để
kiểm tra căn cốt, xem một người bình thường có thiên tư và khả năng bước vào
con đường tu luyện hay không. Anh chỉ cần đặt lòng bàn tay của mình lên chiếc
đĩa ngọc này là được.
Long thoáng một chút do dự,
trong đầu thầm cân nhắc lợi hại, nhưng cuối cùng anh vẫn quyết định làm theo.
Ngay khi lòng bàn tay anh vừa áp chặt vào mặt đĩa ngọc, một luồng khí mát lạnh
lập tức từ đĩa ngọc xông thẳng vào huyết quản. Luồng khí ấy như một đội quân
trinh sát, chạy dọc một vòng khắp các kinh mạch và phủ tạng trong cơ thể anh,
trước khi hoàn toàn tiêu biến như chưa từng xuất hiện.
Đột nhiên, chiếc đĩa ngọc
thạch từ màu trắng sữa ban đầu liền phát ra những tiếng vo ve trầm đục, rồi thần
kỳ chuyển hóa thành một màu vàng kim rực rỡ, chói mắt. Chứng kiến cảnh tượng
này, cả Hoàng Lão Sư lẫn người đàn ông trung niên đối diện đều đồng loạt đứng bật
dậy, đôi mắt họ sáng rực lên những tia nhìn tham lam và kinh ngạc tột độ.
Cuối cùng, Hoàng Lão Sư run run râu tóc, kích động thốt lên bằng tiếng Trung:
— Không thể tin được! Tiểu
tử này vậy mà lại sở hữu Kim linh căn, hơn nữa lại còn vô cùng tinh thuần,
không hề có một chút tạp chất! Việc chúng ta cần làm bằng mọi giá lúc này là phải
thu giữ và trói buộc hắn vào trong tông môn của chúng ta. Hiện nay trên toàn thế
giới, số lượng người có linh căn đã cực kỳ hiếm hoi. Như Minh Chí đây, mặc dù
chỉ là Mộc linh căn lai tạp rất nhiều thuộc tính vẫn được xem là nhân tài hiếm
có của gia tộc, nói chi đến một cái Kim linh căn tinh thuần, ngàn năm khó gặp
như thế này!
Người đàn ông trung niên vẻ
mặt đanh lại, gật đầu tán đồng đầy âm lãnh:
— Sư huynh nói rất đúng.
Nhân tài tu luyện ở cái thời đại này là tài nguyên tối thượng, các đại môn phái
ẩn thế ngoài kia đang tranh đoạt nhau đến mức sứt đầu mẻ trán. Chúng ta tuyệt đối
phải phong tỏa, không được để lộ một chút thông tin nào của hắn ra ngoài. Nếu
như... chúng ta dùng mọi cách mà vẫn không thể dụ dỗ được hắn cam tâm tình nguyện
gia nhập Thiên Dược Môn, vậy thì để trừ hậu họa, chúng ta buộc phải ra tay trừ
khử hắn, tuyệt đối không để rơi vào tay kẻ khác!
Long ngồi đối diện, chăm
chú lắng nghe cuộc đối thoại bằng tiếng bản địa của hai người họ. Tuy hoàn toàn
không hiểu một chữ nào, nhưng nhìn biểu cảm biến hóa từ kinh ngạc sang thèm
khát, rồi cuối cùng là nét âm trầm độc địa trên gương mặt họ, trực giác nhạy
bén mách bảo anh rằng: nội dung cuộc trò chuyện này chắc chắn có liên quan mật
thiết đến mình.
Bất chợt, Hoàng Lão Sư
quay sang, đưa mắt ra hiệu và yêu cầu Sở Minh Chí hỏi Long xem anh có nguyện ý
bái nhập môn hạ, trở thành đệ tử chính thức của Thiên Dược Môn hay không. nghe
thấy lời đề nghị này, trong lòng Sở Minh Chí bỗng dâng lên một ngọn lửa ganh tỵ
ngùn ngụt. Anh ta đã thèm khát cái danh phận đệ tử chính thức ấy từ lâu, nhưng
dẫu cho mối quan hệ giữa gia tộc họ Sở và Hoàng Lão Sư có tốt đẹp đến mấy, thì
cho đến tận lúc này, anh ta vẫn chỉ được xem là một đệ tử ký danh không hơn
không kém. Kiềm nén sự đố kỵ đang cuộn trào, Minh Chí trầm mặc một lúc rồi mới
chậm rãi chuyển lời mời của vị lão sư sang cho Long.
Long hoàn toàn bất ngờ trước
lời đề nghị đường đột này. Một mặt, anh rất muốn nắm lấy cơ hội ngàn năm có một
để ở lại nơi có linh khí quý báu này mà tu tập; mặt khác, ở quê nhà Việt Nam xa
xôi vẫn còn quá nhiều người, nhiều việc đang cần đến sự có mặt của anh. Anh rơi
vào trầm ngâm suy nghĩ. Trong khi đó, Hoàng Lão Sư và người đàn ông trung niên
vẫn ung dung, vui vẻ thưởng trà, tuyệt nhiên không hề lên tiếng hối thúc. Sau một
hồi cân nhắc lợi hại, Long chọn cách trả lời nước đôi để kéo dài thời gian:
— Đây là một quyết định hệ
trọng đối với cuộc đời tôi, vì vậy tôi xin phép được suy nghĩ và sẽ đưa ra câu
trả lời chính thức sau ba ngày nữa. Trong ba ngày này, tôi muốn được ở lại đây
để xem bản thân có thực sự phù hợp với cuộc sống nơi này hay không.
Đêm hôm đó, Long được sắp
xếp ngủ lại trong căn phòng nhỏ trên đỉnh núi. Giữa bóng tối thâm nghiêm của chốn
rừng thiêng, anh không hề chợp mắt mà tận dụng từng giây phút để điên cuồng
thôn phệ luồng linh khí bàng bạc xung quanh. Nhờ phương pháp dẫn khí độc môn
truyền thụ từ Lão Lục, đan điền của anh liên tục chuyển hóa linh khí thành linh
lực tinh thuần. Các tia linh lực trong cơ thể anh không ngừng tăng lên một cách
đáng kể và dường như đã tiếp cận sát ngưỡng năm trăm tia — cột mốc quyết định để
đột phá bước vào cảnh giới Tịnh Huyết. Mãi đến khi trời gần về sáng, anh mới mệt
mỏi nằm xuống chợp mắt một lát.
Long tỉnh giấc bởi những
tiếng gõ cửa dồn dập. Anh lảo đảo bước ra mở cửa thì thấy người hầu của ngày
hôm qua đang đứng đợi sẵn. Thế nhưng, ngay khi vừa nhìn thấy Long, gã người hầu
bỗng nhiên biến sắc, nhăn mặt nhíu mày rồi đưa tay bịt chặt lấy mũi, lùi lại
vài bước đầy vẻ kinh hãi. Long vô cùng kinh ngạc trước phản ứng thái quá này,
nhưng vì bất đồng ngôn ngữ, gã người hầu không thể giải thích mà chỉ cuống cuồng
dùng tay ra hiệu, chỉ trỏ hướng anh vào nhà vệ sinh.
Mơ hồ đoán có chuyện chẳng
lành, Long bước nhanh vào phòng tắm. Khi vừa nhìn vào chiếc gương lớn trên
vách, anh giật mình thảng thốt. Trên gương mặt anh lúc này đang bao phủ bởi một
lớp chất nhầy màu đen kịt, nhớp nháp và bốc lên một mùi hôi thối cực kỳ nồng nặc,
khó chịu mà lúc mới tỉnh dậy do còn ngái ngủ anh đã không kịp nhận ra. Long hoảng
hốt cởi phăng chiếc áo đang mặc, để rồi phát hiện toàn bộ cơ thể mình từ ngực,
lưng cho đến chân tay cũng đang đùn ra lớp chất dịch nhầy đen hòm hám ấy, dính
chặt vào lớp vải quần áo. Anh vội vã vặn vòi nước, dùng xà phòng kỳ cọ liên tục
suốt một thời gian rất lâu mới có thể tạm thời gột rửa sạch sẽ lớp tạp chất
đáng sợ này.
Một lúc sau, gã người hầu
ái ngại mang đến cho anh một bộ quần áo mới để thay thế. Sau khi vận lên người
bộ đồ sạch, mùi hôi thối bám trên da thịt anh mới giảm bớt phần nào nhưng vẫn
còn thoang thoảng. Chính vì sự cố trớ trêu này mà khi Long vội vã di chuyển đến
sảnh chính, mọi người đều đã dùng xong bữa điểm tâm sáng. Long bối rối tiến đến,
nói lời xin lỗi với Sở Minh Chí và Hoàng Lão Sư, sau đó anh ăn vội một chiếc
bánh bao lót dạ liền nhanh chóng quay trở về phòng của mình.
Suốt hai ngày kế tiếp, tất
cả các bữa ăn trưa và tối đều được người hầu chu đáo mang lên tận phòng cho
anh. Điều này khiến Long thở phào vui mừng, bởi lẽ anh đang vô cùng lúng túng,
không biết phải giải thích thế nào với người ngoài về những dị trạng kỳ quái
đang diễn ra trên cơ thể mình. Thứ mùi hôi hám và chất bã nhờn đen kịt ấy vẫn
liên tục tiết ra qua từng lỗ chân lông trong hai ngày tiếp theo khiến anh vô
cùng khó chịu. Tuy nhiên, Long thừa hiểu đây chính là quá trình thoát thai hoán
cốt, tẩy tủy phạt mao để thải sạch độc tố của phàm nhân, nên anh đành cắn răng
cố gắng chịu đựng.
Bước sang ngày thứ ba, lượng
chất bã nhờn tiết ra bắt đầu giảm dần rồi ngưng hẳn. Đồng thời, Long cảm nhận
được một luồng sinh cơ mãnh liệt tràn ngập khắp cơ thể, tinh thần sảng khoái hệt
như vừa được trẻ ra vài tuổi. Khi đứng quan sát chính mình trong gương, anh nhận
ra vóc dáng có một chút thay đổi tinh tế: các khối cơ bắp không hề phình to ra
thô thiển, ngược lại trông gọn gàng, săn chắc và ẩn chứa một sức mạnh bộc phá
kinh người như các thớ thép nguội.
Khi thời hạn ba ngày kết
thúc, Sở Minh Chí đến dẫn Long đi gặp lại Hoàng Lão Sư. Thế nhưng, vừa mới chạm
mặt anh, vị lão sư già nua đã chấn động đến mức mất đi vẻ điềm tĩnh thường
ngày, ông ta trợn mắt kinh ngạc la lên bằng tiếng bản địa:
— Không thể nào! Ngươi...
ngươi vậy mà đã bước vào Luyện Khí tầng một rồi sao?!
Sở Minh Chí nghe thấy ba
chữ "Luyện Khí tầng một" thì giật bắn mình, hai mắt đầy vẻ hoài nghi,
vội vàng hỏi:
— Lão sư, có khi nào ông
nhìn nhầm không? Chẳng lẽ ngay từ đầu anh ta đã che giấu tu vi của mình để qua
mắt chúng ta?
Hoàng Lão Sư nghiêm nghị lắc
đầu dứt khoát:
— Ta tuyệt đối không nhìn
nhầm. Nhãn lực của ta làm sao có thể sai được. Ta tin chắc tên nhóc này trước
đó đã nắm giữ một bí pháp tu luyện cổ xưa nào đó rồi. Chẳng qua là do tình cờ đến
nơi có linh khí như Thiên Dược Môn của chúng ta, hắn mới mượn gió đẩy thuyền,
thuận lợi đột phá cảnh giới mà thôi.
Sở Minh Chí vẫn không phục,
nét mặt hiện lên sự đố kỵ xen lẫn hoang mang, thấp giọng nói:
— Nhưng linh khí ở khu vực
ngoại vi này vốn dĩ rất loãng, ngay cả đệ tử nội môn còn gặp khó khăn, làm sao
một kẻ vừa tới như anh ta có thể hấp thụ và tu luyện thần tốc đến thế được?
Hoàng Lão Sư khẽ gật gù,
ánh mắt thâm trầm đầy toan tính:
— Chính vì vậy ta mới
nghĩ, bí pháp mà cậu ta đang sở hữu chắc chắn là một tồn tại cực kỳ đặc biệt...
Long đứng một bên, tuy
hoàn toàn không hiểu nội dung hai người đang tranh luận gay gắt bằng tiếng
Trung, nhưng qua những cái nhìn chằm chằm đầy dò xét, anh cũng lờ mờ đoán được
câu chuyện có liên quan mật thiết đến sự biến đổi trên cơ thể mình. Long chủ động
chen ngang bằng vài câu tiếng Anh:
— Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Ở
Việt Nam tôi còn có gia đình và những mối bận tâm không thể từ bỏ, vì vậy tôi
không thể gia nhập môn phái của các vị và ở lại đây được.
Nghe lời từ chối thẳng thừng
của Long, trong mắt Hoàng Lão Sư thoáng hiện lên một tia thất vọng và lạnh lẽo,
nhưng là một con cáo già lão luyện, ông ta nhanh chóng che giấu cảm xúc, lấy lại
vẻ mặt hiền từ bình thường. Ông lão khẽ thở dài, dùng giọng ôn tồn nói với Long
qua lời dịch của Minh Chí:
— Ta hoàn toàn thông cảm
cho những khó khăn và sự ràng buộc của cậu. Nhưng bản môn thực sự rất trân trọng
những nhân tài có cốt cách đặc biệt như cậu. Vì vậy, ta có một đề nghị vẹn cả
đôi đường thế này: Ta muốn cậu trở thành một Ngoại môn đệ tử của Thiên Dược
Môn. Vị trí ngoại môn này hoàn toàn tự do, không bắt buộc cậu phải túc trực ở
trên núi, cậu vẫn có thể trở về quê nhà và tiếp tục làm những công việc của
mình. Mỗi năm, tùy thuộc vào sự sắp xếp thời gian của cậu, cậu chỉ cần lên
Thiên Dược Môn và ở lại đây một tháng để tu luyện là được.
Long thoáng chút do dự,
ánh mắt khẽ động, anh thẳng thắn lên tiếng hỏi:
— Nếu chấp nhận trở thành
đệ tử ngoại môn, tôi sẽ nhận được những lợi ích gì và phải gánh vác nghĩa vụ ra
sao?
Hoàng Lão Sư bật cười nhạt,
ánh mắt lộ vẻ tán thưởng:
— Cậu rất thẳng thắn, ta
thích những người thực tế như vậy. Về quyền lợi, cậu sẽ được môn phái cung cấp
tài nguyên tu luyện một cách đầy đủ. Ta biết thứ cậu đang khát khao nhất chính
là linh khí, ta đảm bảo sẽ cung cấp đủ cho cậu, ngoài ra còn có thêm đan dược
trợ lực và công pháp tu luyện chính tông. Còn về nghĩa vụ, Thiên Dược Môn đối với
đệ tử ngoại môn không có yêu cầu quá khắt khe. Cậu chỉ cần mỗi năm hoàn thành một
nhiệm vụ mà môn phái giao phó. Tất nhiên, nhiệm vụ đó sẽ được cân nhắc dựa trên
năng lực thực tế của cậu, môn phái tuyệt đối không bao giờ đẩy đệ tử của mình
vào chỗ chết.
Nhìn thấy Long vẫn còn giữ
thái độ đắn đo, ông cụ không ép buộc mà nói thêm một câu để mở đường lui:
— Cậu không cần phải vội
vã trả lời ta ngay lúc này. Hãy trở về suy nghĩ thật kỹ rồi đưa ra quyết định
sau cũng chưa muộn.
Nói đoạn, ông ta thò tay
vào túi áo, rút ra một tấm danh thiếp có chất liệu đặc biệt, bên trên khắc chìm
thông tin liên lạc rồi đẩy về phía Long. Long lặng lẽ đón lấy tấm danh thiếp,
khẽ gật đầu chào rồi xoay người cùng Sở Minh Chí rảo bước xuống núi, kết thúc
ba ngày đầy biến động trên đỉnh Thiên Dược Môn.
Chuyến đi xuống dốc dễ
dàng và ít tốn sức lực hơn chuyến leo núi ngày hôm qua rất nhiều, nhờ vậy mà tốc
độ di chuyển của ba người được đẩy lên khá nhanh. Chẳng mấy chốc, họ đã đặt
chân xuống bãi đất trống dưới chân núi, hội ngộ cùng Lan và toán vệ sĩ đang túc
trực chờ đợi từ hôm qua.
No comments:
Post a Comment