Ngay lúc họng súng của đám đàn em sắp sửa khạc đạn, từ trong những tán lá rậm rạp của hàng cây dầu cổ thụ bỗng vang lên những tiếng chíu, chíu xé gió đầy tà dị. Âm thanh quỷ mị ấy vừa dứt, toàn bộ đám vệ sĩ đang lăm lăm vũ khí liền đổ rụp xuống đất như những khúc gỗ bị đốn hạ, không một tiếng kêu la. Chỉ trong nháy mắt, căn sân vườn đầy xác chết giờ đây chỉ còn lại một mình ông Hải đứng trơ trọi, thần hình thất thần, ngơ ngác giữa vũng máu.
Từ trên cành cây cao, một
bóng người nhẹ nhàng đáp xuống. Người đàn ông này khoác trên mình bộ đồng phục
vệ sĩ của nhà hàng. Ông ta hoàn toàn ngó lơ sự hiện diện của ông Hải, đôi mắt sắc
lạnh chỉ lặng lẽ dán chặt vào thân hình đẫm máu của Hoàng đang nằm bất tỉnh dưới
đất.
Bất chợt, từ trong lồng ngực
của Hoàng, một tia chớp đỏ ngầu bỗng lóe lên. Ngay sau đó, một quầng sáng rực rỡ
có hình dáng hệt như hạt châu trong thức hải của anh từ từ ngưng tụ, hiển hiện
lơ lửng ngay phía trên cơ thể nhục thân.
Chứng kiến cảnh tượng ấy,
ánh mắt người đàn ông mặc đồ vệ sĩ chợt sáng rực lên vẻ phấn khích tột độ,
nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn giấu một tia tham lam, thèm khát. Ông ta tiến lại
gần, thanh âm run lên vì xúc động, lẩm bẩm:
— Hư ảnh huyết châu ly thể...
Không ngờ thằng nhóc này lại có thể đạt đến cảnh giới này nhanh như vậy.
Thế nhưng, sau một hồi
quan sát kỹ lưỡng, ông ta lại khẽ nhíu mày, lộ vẻ chưa hài lòng. Ông ta tự thoại,
giọng điệu mang theo vài phần tiếc nuối:
— Huyết châu tuy đã hút
không ít tinh huyết của đám người này, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để nó có thể
thức tỉnh hoàn toàn. Xem ra, con đường phía trước vẫn cần thêm rất nhiều sự giết
chóc nữa...
Người đàn ông lắc đầu, khẽ
thở dài một tiếng đầy cảm thán:
— Đệ tử à, xem ra số mệnh
đã định, ngươi bắt buộc phải bước chân vào ma đạo rồi.
Kẻ vừa xuất hiện không ai
khác chính là ông Khải — sư phụ của Hoàng. Ông ta vẫn đứng yên, tuyệt đối không
chạm vào người Hoàng. Ông Khải chậm rãi quay người, sải bước về phía ông Hải
đang run rẩy, buông một lời lạnh lùng như ra lệnh:
— Dẫn tôi đến phòng điều
khiển camera giám sát.
Ông Hải giật mình tỉnh khỏi
cơn kinh hoàng, lắp bắp hỏi lại bằng giọng run rẩy:
— Ông... ông là ai? Tại
sao tôi phải nghe lời ông chứ?
Không thèm tốn một lời thừa
thãi, ông Khải ra tay nhanh như chớp. Ngón tay ông ta găm chặt vào cằm ông Hải,
ép lão phải há miệng ra, rồi dứt khoát nhét một viên thuốc màu xanh lục kỳ dị
vào sâu trong cổ họng lão.
Bị ép nuốt phải thứ không
rõ nguồn gốc, ông Hải kinh hoàng bạt vía, ôm cổ họng hét lên thất thanh:
— Khụ... khụ... Ông vừa
cho tôi uống cái quái gì vậy?
Ông Khải không trả lời.
Ông ta chỉ đứng sừng sững, trừng mắt nhìn xuống. Từ trong đôi mắt ấy phát ra một
luồng áp lực chết chóc kinh hoàng, tựa như một ngọn núi lớn đè nặng khiến ông Hải
lạnh toát cả sống lưng. Ngay lập tức, một cơn đau đớn kịch liệt như có hàng
ngàn vạn con dao găm đang điên cuồng cào xé ruột gan truyền từ trong bụng ra.
Ông Hải rú lên thảm thiết, cả thân hình khuỵu rạp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy
bụng, đôi mắt trợn ngược lên, đau đớn đến mức không thể thốt nên lời.
Nhìn nạn nhân oằn oại chịu
đựng nỗi thống khổ tột cùng trong vài phút, lúc này ông Khải mới thản nhiên rút
ra một viên thuốc khác màu đỏ, thô bạo nhét vào miệng ông Hải. Viên thuốc vừa
trôi xuống bụng, cơn đau xé gan xé ruột lúc nãy liền dịu dần rồi biến mất hoàn
toàn như chưa từng xuất hiện.
Đợi cho ông Hải hoàn toàn
bình tâm và thở dốc ngồi dậy, ông Khải mới trầm giọng, gằn từng chữ:
— Viên thuốc màu đỏ vừa rồi
chỉ là thuốc ức chế, nó chỉ có tác dụng trong vòng ba ngày. Sau ba ngày, ông bắt
buộc phải uống viên tiếp theo để áp chế độc tính của viên thuốc màu xanh lúc
nãy. Hiện tại, ông chỉ có hai sự lựa chọn: hoặc là cứng đầu để chất độc hành hạ
cho đến khi thối rữa ruột gan mà chết, hoặc là ngoan ngoãn làm một con chó săn
dưới trướng của tôi.
Nghe đến đây, ông Hải cay
đắng, đau khổ tột cùng khi nghĩ đến tình cảnh thảm hại của mình. Từ một kẻ hô
mưa gọi gió, làm vua một cõi ở thế giới ngầm, giờ đây lão lại phải chấp nhận hạ
mình làm kiếp nô bộc cho kẻ khác chỉ để đổi lấy một mạng tàn. Trong lòng lão
dâng lên một nỗi hối hận muộn màng đến cực điểm. Lão tự trách mình tại sao lại
ngu xuẩn đi gây hấn và xung đột với tên quái vật như Hoàng. Nếu ngay từ đầu lão
bằng lòng giao ra mười tỷ, tuy có mất đi một khoảng tiền nhưng gia sản vẫn còn,
đàn em không phải chết sạch, và bản thân lão cũng không rơi vào thảm cảnh vạn
kiếp bất phục như lúc này. Nhưng giờ đây, có hối thì cũng đã quá muộn, điều tối
thượng lúc này là phải giữ được cái mạng già.
Cuối cùng, ông Hải nhắm
nghiền mắt, nhục nhã gật đầu:
— Vâng... thưa ông chủ.
Tôi đồng ý làm thuộc hạ của ông.
Ông Khải khẽ nở một nụ cười
nhạt đầy khinh miệt:
— Tốt. Việc đầu tiên, dẫn
ta đến phòng camera giám sát.
Sau khi đã tự tay hủy sạch
hoàn toàn ổ đĩa gốc lưu trữ dữ liệu camera của nhà hàng, ông Khải sải bước quay
lại chỗ Hoàng, nhẹ nhàng bế thốc cơ thể đẫm máu của anh lên. Ông ta xoay người,
ném cho ông Hải một vỉ thuốc có chứa bốn viên màu đỏ, lạnh lùng dặn dò:
— Ông mau chóng cho người
dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn, máu me ở đây đi. Toàn bộ sự việc đêm nay phải được
giữ kín tuyệt đối trong bóng tối. Nếu để lọt một chút thông tin nào ra bên
ngoài, ông thừa biết hậu quả sẽ thế nào rồi đấy. Tôi có một vài đại sự phải xử
lý, trong vòng hai tuần tới sẽ không xuất hiện. Số thuốc này đủ để ông kéo dài
mạng sống trong thời gian tôi vắng mặt.
Nhìn vẻ mặt ông Hải. Ông
ta thêm lời:
- Thuốc độc ông uống là
thuộc công nghệ mới nhất đừng nghĩ tìm những bệnh viện vớ vẫn sẽ chữa được
Dứt lời, mặc cho vẻ mặt
hoang mang của ông Hải ông ta ôm chặt Hoàng trước ngực, hiên ngang bước về phía
cổng chính của nhà hàng. Đối diện với chiếc ổ khóa bằng thép to bản mà đám người
ông Hải đã hợp sức mà không phá được đang khóa chặt hai cánh cổng, ông ta chỉ
đưa một bàn tay ra, khẽ vặn nhẹ một cái.
Rắc!
Chiếc khóa thép gãy đôi một
cách dễ dàng. Ông Khải đẩy cửa bước ra ngoài màn đêm tịch mịch. Ông ta tiến về
phía một góc khuất, nơi có một chiếc ô tô bốn chỗ màu đen đang chờ sẵn, cẩn thận
đặt Hoàng nằm ở hàng ghế sau rồi bước lên ghế lái, lái xe lao vút vào bóng tối.
Đã hai ngày trôi qua, Tú
Quyên hoàn toàn mất liên lạc với Hoàng. Chiếc điện thoại của anh luôn trong
tình trạng tắt máy. Sốt ruột, cô đích thân tìm đến tận căn hộ thuê của anh
nhưng đáp lại chỉ là cánh cửa khóa im lìm. Quyên cố công hỏi thăm vài người dân
xung quanh, nhưng thông tin về Hoàng mờ nhạt đến tội nghiệp, bởi anh vốn sống
khép kín, chẳng mấy khi giao du với xóm giềng. Cô mang máng nhớ có lần anh từng
nhắc đến việc mình có người thân ở Bình Dương, nhưng ngặt nỗi ngày đó không tiện
gặng hỏi chi tiết nên giờ đây cô hoàn toàn không có cách nào liên lạc.
Giữa lúc đang đứng ngồi
không yên, cân nhắc xem có nên phái người lập tức xuống Bình Dương dò tìm tung
tích của anh hay không, thì chiếc điện thoại trên bàn làm việc của cô bỗng đổ
chuông liên hồi. Quyên nhanh chóng nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng cô lễ tân
đầy vẻ kính cẩn:
— Thưa Tổng Giám đốc, dưới
sảnh có một người đàn ông muốn gặp cô. Ông ấy tự xưng là người thân của anh
Hoàng ạ.
Tim Quyên đập thót một nhịp,
cô vội vã ra lệnh:
— Cho người dẫn ông ấy lên
phòng tôi ngay lập tức!
Cánh cửa gỗ nặng nề bật mở,
cô thư ký bước vào, tháp tùng phía sau là một người đàn ông trung niên với
phong thái thâm trầm, bí ẩn. Vừa nhìn rõ diện mạo của khách nhân, Quyên giật
mình, đứng bật dậy khỏi ghế giám đốc:
— Là ông sao? Anh Hoàng hiện
đang ở đâu rồi?
Trên gương mặt của ông Khải
thoáng hiện lên một nét cười đầy ẩn ý, nhưng ông ta tuyệt nhiên không vội vã trả
lời. Ông ta bình thản, ung dung sải bước đến bộ ghế sô pha da đặt giữa phòng rồi
tự nhiên ngồi xuống. Đợi cho cô nhân viên tiếp tân khép cửa lui ra ngoài, ông
ta mới thong thả buông một câu:
— Cậu ấy đang ở chỗ tôi...
Quyên không giữ nổi bình
tĩnh, vội vàng cắt ngang:
— Anh ấy có chuyện gì sao?
Tại sao lại cắt đứt mọi liên lạc suốt hai ngày qua?
Đối diện với sự thất thố của
cô gái trẻ, ông Khải không hề tỏ ra tức giận. Ông ta bình thản nói tiếp:
— Cậu ấy gặp chút vấn đề về
sức khỏe, nhưng hiện tại thì mọi thứ đã tạm ổn rồi.
Quyên nhíu chặt đôi mày, hỏi
dồn dập:
— Có vấn đề về sức khỏe?
Chẳng lẽ... anh ấy lại đi đánh nhau với người ta nữa hả?
Ông Khải khéo léo lảng
tránh câu hỏi trực diện:
— Những chuyện đó, cô cứ tự
nhiên hỏi cậu ấy khi gặp mặt thì hơn. Bây giờ cô có muốn đi gặp cậu ấy không?
Không một chút đắn đo,
Quyên lập tức gật đầu đồng ý.
Chiếc xe ô tô bốn chỗ sẫm
màu dừng bánh trước một tòa nhà chung cư nằm khuất ở vùng ven thành phố. Ông Khải
giữ im lặng, dẫn Quyên vào thang máy rồi bấm lên tầng mười. Căn hộ mà ông ta
thuê thuộc dạng tầm trung, nhưng khu vực hành lang xung quanh khá sáng sủa, sạch
sẽ và yên tĩnh.
Khi cánh cửa phòng mở ra,
đập vào mắt Quyên là hình ảnh Hoàng đang nằm yên vị trên chiếc giường đơn. Anh
đã được vệ sinh sạch sẽ, thay một bộ quần áo mới tinh tươm. Tuy nhiên, trạng
thái của anh lúc này trông vô cùng bất ổn: hai mắt nhắm nghiền, nhưng bên dưới
hàng mi, tròng mắt liên tục di chuyển qua lại một cách điên cuồng, đôi môi mím
chặt rồi thỉnh thoảng lại mấp máy như đang cố thốt lên những lời cầu cứu vô vọng.
Quyên khẽ bước tới, giọng
nói run run hỏi nhỏ:
— Anh ấy... vẫn còn đang
ngủ sao?
Ông Khải không đáp lời.
Ông ta chỉ đưa tay ra hiệu cho cô tiến lại gần giường hơn, rồi bảo cô hãy ghé
sát tai vào bờ môi đang mấp máy của Hoàng. Quyên thoáng một chút do dự, nhưng sự
lo lắng đã chiến thắng lý trí, cô cúi người, áp tai mình lại gần.
Cô tập trung toàn bộ thính
giác để bắt lấy những thanh âm đứt quãng, tiếng có tiếng không phát ra từ khuôn
miệng anh. Dường như Hoàng đang trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng, anh đang
van xin, cầu khẩn một thế lực vô hình nào đó. Thế nhưng, bất thình lình, Quyên
nghe thấy anh gọi tên mình. Tiếng gọi ấy phi thường nhỏ nhoi, mịt mờ như tiếng
muỗi kêu, nhưng lại đánh thẳng vào màng nhĩ của cô một cách rõ mồn một:
"Quyên... sếp Quyên..."
Quyên bàng hoàng đứng thẳng
người dậy, ánh mắt ngập tràn sự kinh ngạc lẫn dò hỏi nhìn về phía ông Khải. Người
đàn ông trung niên chỉ nhún vai, thản nhiên đáp:
— Đừng nhìn tôi như vậy.
Tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện riêng tư giữa hai người. Nhưng cậu ấy đã ở
trong trạng thái mê sảng và gọi tên cô liên tục như thế suốt gần hai ngày nay rồi.
Quyên đau lòng nhìn người
đàn ông đang đau đớn trên giường, trách móc:
— Tại sao anh ấy bị như vậy
mà ông lại không đưa anh ấy đến bệnh viện cấp cứu?
Không nói không rằng, ông
Khải tiến lại gần, dứt khoát vạch nhẹ lớp áo sơ mi của Hoàng ra. Ngay lập tức,
Quyên như chết lặng khi nhìn thấy trên khuôn ngực rắn chắc của anh là ba vết
thương lớn, máu tươi vẫn đang âm thầm rỉ ra, thấm đẫm các lớp băng gạc trắng
xóa. Ông Khải hất hàm, lạnh lùng nói:
— Vết thương do đạn bắn đấy.
Phía sau lưng và bả vai còn thêm vài chỗ nữa. Cô thử nghĩ xem, với tình trạng
thế này, nếu tôi vác cậu ta vào bệnh viện, việc đầu tiên các bác sĩ làm có phải
là bốc máy gọi cho công an không?
Quyên giật mình bạt vía, cả
kinh hỏi lại:
— Anh ấy bị bắn? Rốt cuộc
là ai đã ra tay tàn độc với anh ấy? Anh ấy đã được chữa trị đàng hoàng chưa?
Trong lòng cô gái trẻ lúc
này dâng lên một dự cảm bất lành mãnh liệt. Bộ não cô lập tức liên hệ vụ nổ
súng này với những âm mưu thâm độc của kẻ đang muốn hãm hại, dồn cô vào chỗ chết
tại công ty.
Ông Khải vẫn giữ thái độ
bình thản đáng sợ:
— Chuyện này hoàn toàn
không liên quan gì đến cô đâu, đừng tự vơ vào người. Đây là ân oán cá nhân, là
chuyện riêng của bản thân cậu ta. Các đầu đạn tôi đã tự tay gắp ra và xử lý vết
thương xong xuôi rồi. Cô không cần lo lắng quá mức, mạng cậu ta lớn lắm, không
chết được đâu. Sở dĩ tôi gọi cô đến đây là vì cậu ta cứ liên tục gọi tên cô
trong cơn mê sảng. Tôi biết chuyện sinh tử của hai người ở bên Miến Điện, nhưng
tôi thật không ngờ... quan hệ giữa hai người đã tiến triển sâu đậm đến mức này
rồi.
Gò má Quyên thoáng chốc đỏ
ửng lên vì ngượng ngùng, cô vội vàng phân bua để giấu đi sự bối rối:
— Ông đừng nghĩ nhiều,
không phải như ông tưởng đâu... Anh ấy là ân nhân cứu mạng của tôi. Hiện tại,
anh ấy đang làm vệ sĩ riêng cho tôi tại Hoàn Cầu. Đó thực sự là mối quan hệ
công việc thuần túy giữa chúng tôi thôi!
Ông Khải dường như chẳng mấy
bận tâm đến lời giải thích của cô. Ông ta chăm chú nhìn vào gương mặt của
Hoàng, đột ngột thốt ra một lời đề nghị thẳng thừng:
— Tôi muốn cô ở lại đây, ở
bên cạnh chăm sóc cho cậu ấy trong vòng hai ngày tới. Cô có làm được không?
Lời đề nghị quá đỗi bất ngờ
khiến Quyên rơi vào trạng thái bối rối, tiến thoái lưỡng nan. Thấy cô có vẻ lưỡng
lự ông ta nói tiếp
- Hiện tại ngoài tôi ra
thì cô gần như là người thân còn lại của cậu ấy. Giao cho người lạ tôi không an
tâm. Hơn nữa tôi đã nhìn thấy cô dũng cảm bảo vệ cậu ấy ở khu rừng Miến Điện
nên tôi tin cô
Sau đó ông ta không hề
buông lời hối thúc, chỉ im lặng bước về phía ghế sô pha, châm một điếu thuốc rồi
lặng lẽ ngồi chờ đợi. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Quyên khẽ cắn môi, dứt
khoát gật đầu:
— Được, tôi đồng ý chăm
sóc anh ấy trong hai ngày, hoặc thậm chí là cho đến khi anh ấy tỉnh lại. Thế
nhưng công việc ở tập đoàn Hoàn Cầu hiện tại đang rất căng thẳng, tôi không thể
bỏ mặc được. Tôi chỉ có thể tự tay chăm sóc anh ấy sau giờ làm việc hành chính
mà thôi.
Ông Khải khẽ gật đầu, chấp
thuận:
— Như vậy cũng được. Ban
đêm cô chăm sóc, ban ngày cứ để tôi lo. Căn phòng này có sẵn hai chiếc giường
đơn, hơn nữa tôi cũng có thuê thêm một phòng trống khác ở ngay trong tòa nhà
này. Đêm xuống, hai người cứ việc ở lại trong phòng này để tiện trông nom.
Đến buổi tối, khi Quyên
quay trở lại căn hộ, cô bắt gặp hai người hộ lý trung niên đang cẩn thận thay
băng, rửa vết thương và vệ sinh thân thể cho Hoàng. Đây là những nhân viên y tế
chuyên nghiệp do ông Khải bỏ tiền túi ra thuê về. Đứng bên cạnh chứng kiến,
Quyên không khỏi kinh hoàng và xót xa khi tận mắt nhìn thấy hàng loạt vết đạn
loang lổ, găm chi chít trên bờ vai và tấm lưng trần của anh.
Khi các hộ lý hoàn thành
công việc và thu dọn đồ đạc lui ra ngoài, không gian căn phòng chỉ còn lại cô
và anh. Quyên bước nhẹ đến bên mép giường, khẽ đặt bàn tay mềm mại của mình lên
trán Hoàng. Ngay lập tức, cô giật mình rụt tay lại vì kinh hãi — trán anh nóng
như một hòn than nung, cô chạm vào bàn tay anh thì da thịt cũng đang tỏa ra một
nhiệt lượng cao đến đáng sợ. Lúc nãy trước khi đi, các hộ lý đã truyền thuốc hạ
sốt cho anh và dặn dọ cô phải liên tục chườm nước mát nếu cơ thể anh có dấu hiệu
sốt cao. Không chậm trễ, Quyên bưng một thau nước ấm đến bên giường, nhẹ nhàng
dùng chiếc khăn bông mềm nhúng nước, vắt ráo rồi cẩn thận lau dọc theo trán, cổ
và bờ vai để giúp anh giảm nhiệt.
No comments:
Post a Comment