Thursday, June 11, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 62: Vào hang hổ

 Phòng bao Thiên Long nằm trên tầng cao nhất của nhà hàng Trung Hoa sang trọng bậc nhất thành phố.

Những chiếc đèn lồng đỏ bằng lụa treo dọc hai bên tường, ánh sáng vàng dịu phản chiếu lên bộ bàn ghế gỗ tử đàn được chạm khắc tinh xảo. Trên bàn là những món ăn thượng hạng vừa được mang lên: bào ngư Nam Phi, vi cá hầm, vịt quay Bắc Kinh và một bình Mao Đài lâu năm.

Ông Hải mặc bộ vest màu xám đậm, ngồi ở vị trí chủ tọa. Bên cạnh là Quân Sẹo với gương mặt dữ tợn và vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống tận quai hàm.

Cánh cửa phòng bao mở ra.

Người đàn ông khoảng năm mươi tuổi bước vào. Ông mặc bộ vest xanh đậm được cắt may hoàn hảo, không đeo cà vạt. Theo sau là người đàn ông trung niên mặc chiếc áo Đường trang màu đen, cổ đứng, hàng nút vải chạy dọc trước ngực. Trang phục đơn giản nhưng sạch sẽ và chỉnh tề. Mái tóc điểm bạc được chải gọn gàng. Gương mặt không có gì đặc biệt nhưng đôi mắt lại sâu và lạnh như nước giếng cổ.

Ông Hải lập tức đứng dậy chào hỏi bằng tiếng việt:

- Chào ông Lưu. Đường xa vất vả rồi.

Người đi đầu khẽ gật đầu đáp lại bằng tiếng Việt pha âm Trung Quốc.

- Hải tiên sinh khách khí quá.

Ông Hải bước tới bắt tay, thái độ vô cùng cung kính.

Ông đã lăn lộn thương trường và thế giới ngầm nhiều năm, rất ít khi hạ mình với ai. Nhưng người trước mặt lại khác. Ông ta là Lưu Trấn Sơn, một trùm cờ bạc khét tiếng ở Macau có liên hệ rộng rải với thế giới ngầm người Hoa. Các sòng bài bí mật của ông Hải ở Việt Nam và Campuchia đều có phần của ông ta

Ông Lưu hướng sang người đan ông bên cạnh giới thiệu

- Đây là anh Triệu Hổ là cao thủ võ thuật cổ truyền nổi tiếng tại miền Nam Trung Quốc. Dù tuổi không còn trẻ nhưng nhiều năm nay vẫn được các ông chủ giàu có thuê làm cố vấn an ninh hoặc giải quyết những chuyện đặc biệt mà người thường không xử lý nổi.

Mọi người lần lượt ngồi xuống.

Quân Sẹo chủ động rót rượu.

- Tôi kính ông chủ Lưu và sư phụ Triệu một ly.

Lưu Trấn Sơn chỉ nhấp môi tượng trưng rồi đặt chén xuống.

- Tôi nghe nói các vị gặp phải chút phiền phức.

Ông Hải khẽ cười nhưng ánh mắt nhanh chóng trở nên lạnh lẽo.

- Không phải chút phiền phức.

Ông lấy điện thoại đặt lên bàn rồi mở đoạn video từ camera an ninh.

Trên màn hình là cảnh hai sát thủ tấn công Hoàng trong con hẻm tối. Những động tác phản ứng nhanh đến khó tin khiến cả hai kẻ tấn công lần lượt bị đánh ngã.

Triệu Hổ xem được vài giây thì hơi nhíu mày.

Lưu Trấn Sơn lại bình thản hơn nhiều. Ông ta xem hết đoạn video rồi mới chậm rãi nói:

- Người này từng luyện võ?

- Theo điều tra của tôi thì không – Ông Hải trả lời

- Vậy thì lạ - Lưu Trấn Sơn híp mắt - Phản ứng của cậu ta nhanh hơn người bình thường rất nhiều. Nhưng từ đoạn phim này chưa thể kết luận điều gì.

Ông Hải nghiêng người về phía trước.

- Liệu sư phụ Triệu có đối phó với tên này được không?

Ông Lưu xoay qua trao đổi với sư phụ Triệu bằng tiếng Trung.

Lưu Trấn Sơn nhìn ông Hải vài giây rồi mỉm cười nhạt.

- Hải tiên sinh.

Ông nâng chén trà lên.

- Trên đời này, người đáng sợ nhất không phải cao thủ. Mà là người mà chúng ta chưa hiểu rõ.

Ông đặt chén trà xuống bàn.

- Trước khi nói đến chuyện đối phó, hãy để sư phụ Triệu gặp cậu ta một lần.

Ánh mắt già nua của ông ta bỗng trở nên sắc bén như dao.

- Chỉ có nhìn tận mắt mới biết cậu ta là người bình thường... hay là người có thứ gì đó đặc biệt.

Trong lòng ông Hải khẽ rung lên. Suy nghĩ một chút ông liền đồng ý

- Được. Vậy để tôi sắp xếp

Công việc của Hoàng tại tập đoàn Hoàn Cầu có thể gói gọn trong hai chữ: nhàn hạ. Trên danh nghĩa, anh là Trợ lý đặc biệt, nhưng Tú Quyên tuyệt nhiên không giao cho anh bất kỳ sổ sách hay công văn phiền toái nào. Mọi nghiệp vụ chuyên môn đều do Trợ lý Lâm xử lý. Nhiệm vụ duy nhất và tối thượng của Hoàng chỉ là xuất hiện như một chiếc bóng, lầm lũi đi sau bảo vệ cô trong các cuộc gặp gỡ hay thương thảo bên ngoài công ty.

Ban lãnh đạo có sắp xếp cho Hoàng một phòng làm việc nhỏ nằm ngay cạnh phòng Tổng Giám đốc. Thế nhưng, anh rất hiếm khi chịu giam mình trong bốn bức tường ngột ngạt và buồn chán đó. Anh thích la cà ở quán cà phê vỉa hè ngay cạnh tòa nhà công ty, vừa nhâm nhi ly đen đá vừa quan sát dòng người ngược xuôi.

Chiều hôm đó, khi Hoàng đang lười biếng lướt màn hình điện thoại thì một hồi chuông vang lên. Nhìn dãy số hiển thị, anh khẽ nheo mắt. Ngay khi bấm nút kết nối, đầu dây bên kia đã lập tức vang lên giọng nói trầm đặc, cố giữ vẻ bề trên của ông Hải:

— Tao muốn gặp mày để giải quyết dứt điểm hết mọi chuyện giữa chúng ta.

Cứ ngỡ đối phương sẽ buông lời đe dọa hoặc ra điều kiện, nhưng câu trả lời của Hoàng lại ngắn gọn và dửng dưng đến mức đáng sợ:

— Được. Cho địa chỉ đi.

Thái độ bình thản đến cực đoan của Hoàng khiến ông Hải ở đầu dây bên kia hoàn toàn bị sững sờ. Vị cáo già này đã chuẩn bị sẵn một kịch bản đấu trí vô cùng căng thẳng, thậm chí là những lời lẽ gay gắt để áp chế tinh thần anh, nhưng không ngờ mọi thứ lại bị bẻ gãy một cách chóng vánh như vậy. Ông ta thoáng bối rối, giọng điệu mất đi vẻ tự tin ban đầu, có chút ngập ngừng:

— Vậy... vậy thì gặp nhau ở nhà hàng Thanh Tân lúc 7:00 tối nay.

Hoàng chỉ đáp lại một từ gọn lỏn:

— Được.

Dứt lời, anh thẳng tay ngắt điện thoại, không để cho đối phương có cơ hội nói thêm bất kỳ lời thừa thãi nào. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào màn hình vừa tắt ngóm, khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.

Ở đầu dây bên kia, ông Hải vẫn ngồi thẫn thờ, đôi mắt đăm đăm nhìn vào màn hình điện thoại đã tối ngóm từ lâu. Không gian xung quanh rơi vào một khoảng lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng thở nặng nề của vị cáo già đang ngập tràn trong suy tư. Chưa bao giờ, cảm giác bất an và nỗi sợ hãi vô hình đối với Hoàng lại cuộn xoáy mãnh liệt trong lòng ông ta đến như vậy.

Nhớ lại khoảng thời gian trước đây, trong mắt ông Hải, Hoàng chẳng qua chỉ là một thằng công tử thế gia bị thất sủng, một kẻ thất thế mà ông ta có thể dễ dàng dùng một ngón tay để bóp chết bất cứ lúc nào. Rồi khi anh đột ngột mất tích không một dấu vết, ông ta thậm chí đã hoàn toàn xóa sạch cái tên Hoàng ra khỏi bộ nhớ. Thế nhưng, cuộc đời vốn là một chuỗi những bất ngờ tàn nhẫn. Sự trở lại của anh tại buổi đại hội cổ đông vừa qua như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ông Hải. Ông ta không biết anh đạt được chiến lực kinh khủng và những thông tin mật của ông ta từ đâu. Ông ta nghi ngờ anh tham gia tổ chức bí mật nào đó trong thời gian mất tích, nhưng mặc cho ông ta dốc lòng điều tra cũng không ra bất kỳ thông tin về anh trong khoảng thời gian này. Kể từ khoảnh khắc đó, ông Hải thừa nhận: Hoàng đã trở thành cái gai trong mắt cần phải nhổ bỏ bằng mọi giá.

Tuy nhiên, mọi chuyện đã không còn dễ dàng như trước. Có lẽ vì dư âm của lần bị Hoàng trực tiếp uy hiếp ngay trong văn phòng làm việc, hoặc có thể do những báo cáo kinh hoàng về sức chiến đấu của anh do con trai và đàn em thân tín truyền về, ông Hải luôn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mỗi khi nghĩ đến anh.

Đã có những đêm mất ngủ, ông ta từng tặc lưỡi nghĩ bụng: Hay là cứ thỏa mãn mọi yêu cầu của thằng ranh đó cho xong chuyện, chi tiền ra để cắt đứt hoàn toàn sự dây dưa nguy hiểm này? Xét cho cùng, đối với khối gia sản khổng lồ mà ông Hải đang nắm giữ, số tiền mà Hoàng đòi hỏi cũng chẳng thấm tháp vào đâu. Thế nhưng, lòng tự tôn định hình suốt hàng chục năm lăn lộn trong thế giới ngầm không cho phép ông ta hèn nhát như vậy. Việc bị một kẻ hậu bối, một đứa nhóc ranh vắt mũi chưa sạch công khai đe dọa đã chạm tự ái của ông ta. Sự kiêu ngạo ấy thúc giục ông ta phải chơi "cứng", phải đối đầu sinh tử với anh một lần.

Ánh mắt ông Hải chợt lóe lên một tia độc địa. Ông ta cầm điện thoại lên, bấm một dãy số quen thuộc. Ngay khi đầu dây bên kia vừa bắt máy, ông ta chỉ buông lại một mệnh lệnh ngắn gọn, lạnh lùng bằng chất giọng khàn đặc:

— Chuẩn bị "bãi" tối nay.

Dứt lời, ông ta cúp máy. "Chuẩn bị bãi" — bốn từ ngắn ngủi nhưng đầy mùi tanh của máu. Đây chính là mật mã tối thượng mà ông Hải chỉ dùng đến một khi đã hạ quyết tâm tối hậu: lập mưu điều hổ ly sơn, bày sẵn thiên la địa võng để băm vằn và trừ khử tận gốc một đối thủ sừng sỏ.

Đặt điện thoại xuống, ông Hải tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn xoáy vào khoảng không vô định trước mặt. Giọng ông ta lầm bẩm, âm vang như một lời nguyền lạnh lẽo:

— Để tao xem thử... rốt cuộc mày thần thánh đến mức độ nào.

Đêm đã xuống hoàn toàn. Bóng tối dày đặc nuốt chửng những ranh giới cuối cùng của ngày cũ.

Nhà hàng sân vườn Thiên Phúc nằm nép mình, khuất sau một hàng cây dầu cổ thụ sừng sững ở vùng ven thành phố. Từ bên ngoài nhìn vào, nơi đây mang vẻ bình lặng, giống như một khu ẩm thực cao cấp, kín đáo chuyên phục vụ cho giới doanh nhân giàu có thích sự riêng tư. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống những lối đi lát đá cuội, đổ dài những bóng cây loang lổ.

Hoàng bước qua cổng chính, dáng vẻ độc hành. Anh không mang theo vũ khí, cũng chẳng có vẻ gì là phòng bị, trên người chỉ độc chiếc áo sơ mi đen bỏ ngoài quần tây màu sẫm. Bước chân anh ung dung, bình thản tiến vào bên trong như một thực khách bình thường đến hẹn ăn tối.

Trong quán lúc này khá thưa thớt, chỉ có vài ba bàn là có khách ngồi. Tiếng nhạc không lời êm dịu, dìu dặt hòa nhịp cùng tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ, tạo nên một không gian vô cùng yên bình.

Một gã thanh niên mặc đồng phục phục vụ nhanh chóng bước đến, cúi đầu chào anh một cách lịch sự rồi ra hiệu mời anh đi theo mình. Hoàng lầm lũi bám theo bước chân gã, đi sâu vào khu phòng bao nằm biệt lập ở sân sau của quán. Căn phòng này vô cùng sang trọng, được bài trí theo phong cách hiện đại với một chiếc bàn ăn lớn dành cho mười người đặt ngay chính giữa. Ở góc phòng là bộ sô pha da đắt tiền, trên tường bài trí những kệ gỗ trưng bày đủ loại rượu ngoại đắt đỏ.

Hoàng kéo ghế ngồi xuống, lười biếng rút điện thoại ra xem, hoàn toàn ngó lơ gã phục vụ đang đứng bên cạnh. Tên này khẽ khom người, lễ phép nói:

— Thưa anh, ông chủ của chúng em đột xuất có chút chuyện bận nên sẽ đến trễ một lát. Anh có muốn dùng chút đồ uống gì trước không ạ?

Hoàng khẽ gật đầu, mắt vẫn không rời màn hình:

— Cho tôi một chai nước suối.

Gã phục vụ vâng dạ rồi lui ra ngoài. Một lát sau, cánh cửa phòng bao lại mở ra, nhưng người mang nước vào không còn là gã lúc nãy, mà là một cô nàng phục vụ có nhan sắc vô cùng xinh xắn, diện chiếc váy ngắn đồng phục bó sát khoe khéo những đường cong gợi cảm. Cô ta nhẹ nhàng đóng chặt cửa phòng, cẩn thận khóa chốt rồi lả lướt tiến sát đến chỗ Hoàng đang ngồi. Động tác vô cùng thành thạo, cô ta mở nắp chai nước rót ra ly, sau đó xé bao khăn ướt, dịu dàng đưa tay định lau mặt cho anh.

Thế nhưng, khi ngón tay thon dài của cô ta vừa định chạm vào gò má, Hoàng đã lạnh lùng đưa tay ra ngăn lại, khẽ lắc đầu ra hiệu không cần.

Bị từ chối thẳng thừng, cô gái không những không e ngại mà còn táo bạo hơn. Cô ta bất ngờ vòng đôi tay mềm mại qua cổ Hoàng, lướt nhẹ rồi ngồi sụp vào lòng anh. Cô ta cúi đầu nhìn anh, đôi mắt long lanh đưa tình, ngập tràn vẻ phong tình vạn chủng của một kẻ chuyên đi săn mồi trên giường.

Hoàng thoáng nhíu lại đầy vẻ phiền nhiễu. Anh dửng dưng lên tiếng, chất giọng đều đều không một chút độ ấm:

— Cô che mất màn hình điện thoại của tôi rồi.

Dứt lời, anh không thương hoa tiếc ngọc mà dùng lực đẩy cô ta đứng dậy.

Bị đẩy ra, cô gái vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, có ý muốn tiếp tục sáp lại gần để quyến rũ. Cô ta nũng nịu buông lời mật ngọt:

— Ông chủ dặn em phải chăm sóc anh thật chu đáo, phải làm cho anh vui vẻ. Nếu anh đồng ý, đêm nay em hoàn toàn thuộc về anh...

Hoàng chán nản thở dài, giọng nói đã mất đi chút kiên nhẫn cuối cùng:

— Đi nói với ông chủ của cô, mau ra đây nói chuyện trực tiếp với tôi. Tôi không có thời gian rỗi để chơi trò này.

Cô gái nghe vậy vẫn cố chấp bước thêm một bước, định ôm lấy vai anh. Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt cô ta vô tình chạm phải đôi mắt của Hoàng.

Ngay lập tức, một luồng khí lạnh thấu xương tủy từ đâu ập đến, khiến một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô ta. Đôi mắt ấy... hoàn toàn không phải là ánh mắt của một con người. Nó sâu hoắm, tịch mịch, lạnh lẽo và tàn nhẫn như ánh mắt của một loài dã thú săn mồi máu lạnh ở đỉnh chuỗi thức ăn, đang nhìn một con mồi xấu số đã nằm gọn trong tầm móng vuốt.

Cô ta hoảng hốt, sắc mặt cắt không còn một giọt máu, lảo đảo lùi lại mấy bước chân rồi cuống cuồng mở cửa, chạy thục mạng ra khỏi phòng bao như thể vừa nhìn thấy quỷ dữ. 

No comments:

Post a Comment