Thursday, June 11, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 61: Ám sát

Con hẻm phía sau khu chợ đêm lúc nửa đêm vẫn còn tấp nập người qua lại. Tiếng gầm rú của động cơ xe máy, tiếng rao hàng khan đặc lẫn trong ánh đèn neon đủ màu tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, khiến chẳng ai thèm chú ý đến một chiếc Exciter đang nổ máy chờ sẵn trên vỉa hè. Trên xe, hai gã thanh niên đội mũ bảo hiểm sụp xuống, mặt bịt khẩu trang kín mít, đôi mắt dưới hốc mũ dáo dác nhìn quanh như những con kền kền rình mồi.

Đúng lúc đó, Hoàng bước ra khỏi quán cà phê, tay cầm một túi hồ sơ mỏng. Với chiếc áo sơ mi màu xám đơn giản và quần tây, dáng vẻ của anh lúc này trông chẳng khác gì một nhân viên văn phòng mỏi mệt vừa tan ca muộn.

Anh thản nhiên đi bộ hướng ra trục đường lớn để bắt taxi về nhà. Bất thình lình, chiếc Exciter từ trên lề đường rú ga, lao vun vút về phía anh như một mũi tên. Tên ngồi sau nhanh như chớp rút từ trong hông ra một khẩu súng ngắn gắn ống giảm thanh, họng súng đen ngòm lạnh lùng nhắm thẳng vào ngực anh.

Pặc!

Tiếng nổ trầm đục, nhỏ đến mức ngay lập tức bị tiếng còi xe và âm thanh huyên náo của khu chợ nuốt chửng.

Thế nhưng, như một phản xạ tự nhiên Hoàng khẽ nghiêng người trong một tích tắc. Viên đạn xé gió lao sượt qua bả vai anh trong gang tấc, ghim thẳng vào tấm bảng quảng cáo bằng tôn phía sau phát ra một tiếng choang chói tai. Một vài người dân gần đó giật mình ngơ ngác không biết chuyện gì xảy ra.

Thấy phát đạn đầu tiên trượt mục tiêu, gã cầm lái lập tức bẻ lái, định quay đầu xe để đồng bọn kết liễu con mồi bằng phát súng thứ hai. Nhưng một vệt bóng xám quỷ mị vụt đến ngay trước mặt. Hai tên sát thủ chưa kịp định thần thì một cú đạp mang theo lực đạo ngàn cân đã giáng thẳng vào thân xe. Cú tông khủng khiếp khiến chiếc Exciter cùng hai gã trên xe ngã lộn nhào, trượt dài trên mặt đường lộ.

Không để bọn chúng có cơ hội hoàn hồn, Hoàng lao tới như một con báo săn, tung một cú đá sấm sét chuẩn xác vào cổ tay gã đang cầm súng.

Rắc!

Khẩu súng ngắn văng ra xa, kèm theo đó là tiếng xương cổ tay gãy vụn và tiếng rú lên thảm thiết đầy đau đớn của tên sát thủ.

Tiếng động lớn cùng tiếng la hét khiến người dân xung quanh bắt đầu tò mò chạy lại xem ngày một đông. Nhận thấy hành tung đã bị bại lộ hoàn toàn, hai tên sát thủ nén đau, vội vã dựng xe dậy, gã cầm lái điên cuồng vặn hết ga nhằm tẩu thoát. Thế nhưng, mặc cho động cơ chiếc Exciter rú lên điên cuồng, bánh xe sau ma sát với mặt đường bốc khói khét lẹt, chiếc xe vẫn chỉ nhúc nhích được vài phân. Ở phía sau, một bàn tay của Hoàng đã siết chặt lấy tay dắt xe, ghim chặt nó lại.

Ngay khi gã tài xế dồn hết ga vào tay lái, Hoàng bất ngờ dùng lực ấn mạnh đuôi xe xuống rồi đột ngột buông tay. Mất đi lực giữ ngược, chiếc xe rú lên một tiếng kinh hoàng, đầu xe bốc cao lên không trung rồi lật ngửa ra sau. Cả chiếc xe lẫn hai tên sát thủ bị kéo lê một đoạn dài, mài xương thịt chan chát xuống nền đường nhựa thô ráp.

Hai gã chật vật bò dậy, mặt mũi đầy máu và vết trầy xước. Thấy đám đông bắt đầu vây quanh, chúng hoảng hốt rút từ trong người ra hai con dao găm sắc lẹm, điên cuồng khua khoắng để đe dọa những người xung quanh, mở đường máu tháo chạy thục mạng ra phía đại lộ lớn.

Hoàng không đuổi theo. Anh thản nhiên cúi xuống, nhặt túi hồ sơ mỏng vừa rơi dưới đất lên, phủi nhẹ lớp bụi rồi bình thản bước nhanh ra ngoài đường lớn trước cặp mắt ngơ ngác của người xung quanh. Khi vừa bước ra đến vỉa hè đại lộ, tầm mắt anh kịp thời bắt trọn bóng dáng hai tên sát thủ đang hớt hải chui tọt vào một chiếc ô tô màu trắng bốn chỗ đang nổ máy chờ sẵn.

Hoàng đứng lặng yên ở góc đường, đôi mắt tịch mịch dõi theo chiếc ô tô cho đến khi nó rẽ góc và biến mất hoàn toàn vào dòng xe cộ. Ánh mắt anh không một gợn sóng, lạnh lẽo đến đáng sợ. Đoạn, anh vẫy tay gọi một chiếc taxi vừa trờ tới, đọc địa chỉ cho tài xế.

Bên trong phòng bao VIP của một quán bar lớn ngay trung tâm quận một, tiếng nhạc xập xình bên ngoài hoàn toàn bị dập tắt bởi lớp cửa cách âm dày đặc. Không khí trong phòng đặc quánh khói thuốc và sự ngột ngạt. Ông Hải ngồi tựa lưng vào ghế sô pha da, gương mặt thâm trầm, im lặng lắng nghe báo cáo. Ngồi ngay bên cạnh ông ta là Quân "sẹo", gã giang hồ khét tiếng với khuôn mặt lúc này đen sì, tối sầm lại như đít nồi.

Thằng Hồng đứng nép bên bàn, sắc mặt nhợt nhạt, giọng nói vẫn chưa hết run rẩy sau những gì mắt thấy tai nghe:

— Hai thằng sát thủ máu mặt của mình mà bị anh ta "vờn" như mấy đứa trẻ nít. Ba, con có cảm tưởng nếu anh ta muốn, chỉ cần một bàn tay là thừa sức nghiền nát xương thịt tụi nó rồi.

Ông Hải khẽ gạt tàn thuốc, chậm rãi mở miệng, chất giọng khàn đặc đầy uy quyền:

— Hai thằng đó bây giờ đang ở đâu? Liệu hành tung của chúng ta có bị rò rỉ chút nào không?

Thằng Hồng nuốt nước bọt, cơ thể khẽ run lên vì sợ:

— Con đã lập tức đưa tụi nó trốn về lại bên Cam (Campuchia) ngay trong đêm rồi. Nhưng... ba, con nghĩ anh ta ... hình như anh ta đã phát hiện ra con.

Câu nói của thằng con khiến ông Hải sạm mặt lại. Ông ta im lặng một lúc lâu, bộ não cáo già không ngừng tính toán thiệt hơn, rồi gằn giọng ra lệnh:

— Kể từ giờ phút này, tất cả tạm thời án binh bất động, tuyệt đối không được tự ý đụng vào thằng đó nữa. Thằng Quân, mày lập tức điều thêm đàn em sang tăng cường bảo vệ nghiêm ngặt gia đình tao 24/24. Nhưng nhớ kỹ, tao cần những đứa có võ nghệ thực sự cao cường chứ không phải lũ tép riu. Ngoài ra tao cần có một vài vệ sĩ có thực lực bên cạnh. Tụi bây có kiếm được không?

Quân "sẹo" nãy giờ vẫn im lặng, gã nâng ly rượu mạnh lên uống cạn một hơi, dằn mạnh chiếc ly thủy tinh xuống bàn rồi lắc đầu, trầm giọng lên tiếng:

— Đại ca, mấy võ sư bình thường hoàn toàn không có cửa làm gì được tay đó đâu. Thằng đó ở một cái tầm khác rồi.

Nghe đến đó, Hồng càng kinh sợ hơn, gã quýnh quáng:

— Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ bó tay chịu chết, ngồi im chờ nó tìm đến tận nhà xử sao? Chẳng lẽ trên đời này không có một ai đủ sức đối phó với thằng này à?

Quân "sẹo" nheo mắt, vết sẹo dài trên má giật giật:

— Không phải là không có. Nhưng vấn đề là những cao thủ ẩn thế kiểu đó rất khó tìm. Và kể cả khi có may mắn tìm ra được họ, liệu họ có thèm hạ mình giúp đỡ chúng ta hay không?

Ông Hải nghe vậy liền cười nhạt:

— Sao lại không giúp? Trên đời này làm gì có chuyện không thể mua được. Vấn đề cốt lõi chỉ là cái giá chúng ta đưa ra có đủ sức nặng để khiến họ chấp nhận hay không thôi.

Ngừng lại một chút, ông Hải rít một hơi thuốc sâu, nhả ra một làn khói mờ ảo rồi tiếp tục hiến kế:

— Trung Quốc từ xưa đến nay vốn là cái nôi của võ học đích thực. Tao nghĩ chúng ta nên chuyển hướng, lùng sục tìm kiếm người ở bên đó. Tao có vài mối quan hệ làm ăn thâm niên với các thế lực ngầm ở Ma Cao, để tao liên hệ xem bọn họ có thể giúp đỡ vụ này được không.

Ba tháng trôi qua kể từ ngày đặt chân vào môi trường mới, Long dần lột xác để thích nghi với nhịp sống và công việc của một Trưởng đại diện. Dù xuất phát điểm là một kẻ tay ngang, hoàn toàn không có chút kinh nghiệm thương trường nào, nhưng nhờ có sự hỗ trợ bài bản, chuyên nghiệp và tận tâm của An Nhiên, mọi guồng quay công việc của văn phòng vẫn diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Thời gian này, các vị trí nhân sự bên dưới cũng lần lượt được lấp đầy. Văn phòng đại diện ngày một đông đúc, rộn ràng hơn trước. Tuy nhiên, việc quy mô nhân sự mở rộng nhanh chóng lại mang đến cho Long một áp lực vô hình. Việc quản lý một đội ngũ đông đảo với quá nhiều phòng ban chuyên môn phức tạp — từ Tài chính, Hành chính, IT cho đến Pháp lý — là một thử thách quá tầm đối với năng lực quản trị hiện tại của anh.

Mặc dù Minh Chí nói sẽ hộ trợ anh bước đầu nhưng sau cuộc họp hôm đó anh ta biến mất tăm. Chính vì vậy, Long gần như giao khoán toàn bộ quyền hành kiểm soát cho An Nhiên. Tất cả các hồ sơ, công văn cần anh đặt bút ký đều phải đi qua một cửa, chuyển cho An Nhiên thẩm định và xem xét trước. Dẫu tin tưởng trợ lý của mình, nhưng trong lòng Long vẫn không khỏi canh cánh một nỗi lo âu. Anh hiểu rõ rủi ro của việc đặt bút ký vào những văn bản, giấy tờ mà bản thân mình không thấu suốt, đặc biệt là những hồ sơ liên quan đến tiền nông và pháp lý. Nhận thức được rủi ro đó, Long lao vào nỗ lực học tập để bổ sung kiến thức quản trị doanh nghiệp.

 

Thế nhưng, sự quay cuồng của công việc và những đêm dài vùi đầu vào đống sách vở kinh tế đã vắt kiệt quỹ thời gian ít ỏi của anh. Việc tu luyện bị ảnh hưởng, việc học Đông y cũng đành phải gác lại một bên. Gần một tháng trời anh chưa có thời gian để đến thăm cụ Độ.

Buổi tối muộn, khi Long đang dọn dẹp bàn làm việc chuẩn bị ra về thì bóng dáng mảnh mai của An Nhiên đã xuất hiện bên ngưỡng cửa. Cô gõ nhẹ vào tấm kính, mỉm cười hỏi:

— Anh Long, tối nay anh có bận việc gì không?

Long hơi ngạc nhiên, khẽ dừng tay rồi ngước lên hỏi lại:

— Chẳng lẽ trong ngày hôm nay vẫn còn hồ sơ hay vấn đề gì cần chúng ta thảo luận sao?

An Nhiên bật cười, vội vàng xua tay phân trần:

— Ồ không, không phải việc công ty đâu ạ. Tôi chỉ muốn mời anh đi ăn tối thôi. Hai đứa làm chung với nhau cũng một thời gian khá dài rồi, vậy mà tôi vẫn chưa có dịp nào để mời sếp một bữa ra trò.

Nghe cô nói vậy, Long chợt cảm thấy có chút áy náy và phiền muộn trong lòng. Đáng lý ra, người chủ động mở lời mời phải là anh mới đúng, bởi suốt ba tháng qua, nếu không có sự hỗ trợ hết mình và chuyên nghiệp của cô thì anh đã không thể ngồi vững ở chiếc ghế này. Nghĩ vậy, Long vội vàng lên tiếng:

— Được chứ, tôi đồng ý. Nhưng với một điều kiện, bữa ăn này phải để tôi mời, cô đừng tranh giành với tôi nhé?

An Nhiên vui vẻ gật đầu đồng ý trước sự ga-lăng của sếp.

Nơi họ đến là một nhà hàng nhỏ, ấm cúng được bài trí theo phong cách Sài Gòn xưa cũ đầy hoài niệm. Cậu nhân viên phục vụ lịch lãm dẫn hai người lên không gian yên tĩnh ở tầng một. Vừa mới đặt chân bước vào, ánh mắt An Nhiên bỗng hướng về phía chiếc bàn sát cửa sổ, cô thốt lên một tiếng đầy ngạc nhiên:

— Ủa, anh Huy? Trùng hợp quá vậy!

Hai người đang ngồi ở chiếc bàn đó nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu lên. Huy sững sờ trong giây lát, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt:

— An Nhiên hả em? Em sang Việt Nam từ lúc nào mà lại giữ bí mật, chẳng nói chẳng rằng gì với anh thế?

An Nhiên không trả lời ngay câu hỏi của Huy, cô mỉm cười dời tầm mắt sang cô gái ngồi bên cạnh anh ta, lịch sự lên tiếng:

— Rất vui được gặp lại chị, chị Linh.

Linh nhìn An Nhiên, rồi lại đưa mắt sang nhìn Long bằng một ánh mắt đầy vẻ tò mò và dò hỏi:

— Anh Long... anh cũng quen biết chị An Nhiên ạ?

Long vừa định mở miệng giải thích thì An Nhiên đã nhanh nhảu lên tiếng đỡ lời:

— Anh Long hiện tại đang là sếp lớn của tôi đấy.

Huy khẽ nhíu mày, một tia kinh ngạc thoáng qua trong đáy mắt, anh ta nhìn Long đầy dò xét:

— Ồ, vậy sao? Dạo trước nghe phong phanh anh Long mới chuyển việc, nhưng tôi thật không ngờ anh lại lên làm sếp lớn nhanh đến thế.

Trước lời nói có phần bóng gió của Huy, Long chỉ mỉm cười nhạt, khẽ gật đầu chào hai người một cách lịch sự nhưng chừng mực. Lúc này, đến lượt An Nhiên tỏ ra kinh ngạc, cô nhìn sang Long rồi hỏi Huy:

— Hóa ra anh Huy cũng biết anh Long ạ?

Huy gật đầu, giọng điệu tỏ vẻ thân thiết:

— Đương nhiên là biết chứ. Tụi tôi biết nhau cũng lâu lắm rồi. Hai người hôm nay đi ăn cùng nhau à? Có tiện ngồi chung bàn không? Tụi này cũng vừa mới đến, chưa kịp gọi món gì đâu.

An Nhiên nghe vậy liền quay sang nhìn Long, hào hứng đề xuất:

— Anh Long, mọi người ở đây đều là chỗ quen biết cả, hay là mình gộp bàn ngồi chung cho vui đi anh?

Anh liền gật đầu chấp thuận:

— Được thôi, ngồi chung đi.

Trong suốt câu chuyện, khi nghe đến vị trí cấp cao mà Long đang đảm nhiệm, Linh không giấu nổi sự kinh ngạc, cô khẽ reo lên đầy hào hứng:

— Ồ, anh Long lên làm sếp lớn rồi hả? Anh Long ngày càng giỏi quá nha, làm em hâm mộ ghê luôn đó!

Lời khen ngợi vô tư của Linh khiến gương mặt Huy thoáng lạnh đi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Tuy nhiên, anh nhanh chóng thu hồi cảm xúc, gương mặt trở lại vẻ bình thản như thường. Huy quay sang nhìn thẳng vào An Nhiên, giọng điệu mang theo vài phần chất vấn:

— Em sang Việt Nam từ lúc nào mà lại không nói với anh một tiếng vậy?

An Nhiên khẽ liếc mắt nhìn Linh một cái đầy ẩn ý, sau đó mới nhẹ nhàng, từ tốn đáp lời:

— Em sang đây cũng gần ba tháng rồi. Nghĩ anh dạo này bận rộn, em sợ làm phiền đến anh nên mới không thông báo.

Huy khẽ biến sắc, nét mặt hiện rõ vẻ không vui:

— Làm phiền? Từ bao giờ mà em lại trở nên khách sáo và xa cách với anh như vậy?

Trước thái độ gắt gao của Huy, An Nhiên thoáng khựng lại một nhịp. Cô khéo léo lảng tránh câu hỏi của anh bằng cách chủ động chuyển sang một chủ đề khác:

— Hôm về Mỹ em có ghé qua nhà thăm hai bác. Hai bác nói với em là sắp sửa về nước... À, mà anh chưa giới thiệu chị Linh với hai bác sao? Em thấy dường như hai bác vẫn chưa biết gì về chị ấy...

Câu hỏi bâng quơ của An Nhiên như một mũi kim đâm trúng vào góc khuất. Huy quay sang nhìn Linh, đôi lông mày khẽ nhíu lại thành một đường rãnh sâu. Nhận ra bầu không khí đột ngột chùng xuống, An Nhiên vội vàng lên tiếng thanh minh:

— Anh Huy đừng hiểu lầm, em hoàn toàn không có ý định can thiệp hay tiết lộ chuyện riêng tư của anh đâu. Em cứ đinh ninh là chị Linh đã gặp hai bác rồi, nên trong lúc trò chuyện với người lớn mới vô tình nhắc đến tên chị ấy thôi. Em thực sự xin lỗi nếu chuyện này vô tình làm khó anh.

Trước tình cảnh ấy, Linh chỉ im lặng, khẽ cúi đầu tránh né những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Nhìn thấy vẻ sượng sùng của bạn gái, Huy chủ động vươn tay ra, vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô như một lời an ủi rồi ngước lên nói:

— Anh không trách em đâu, Nhiên. Thực ra anh cũng đã lên kế hoạch cụ thể để giới thiệu Linh với ba mẹ rồi. Chuyện này trước sau gì cũng phải diễn ra thôi, chỉ là vấn đề thời gian.

Long ngồi yên lặng một góc, chăm chú quan sát Linh. Dù cô đang cố gượng nở một nụ cười để giữ thể diện, nhưng đôi mắt đượm buồn và bờ vai khẽ run đã tố cáo tâm trạng không hề vui vẻ của cô lúc này. Linh gượng đáp:

— Em không để ý chuyện này đâu. Mọi việc cứ tùy anh sắp xếp là được.

No comments:

Post a Comment