Monday, May 25, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 58: Công việc mới

 Long hiểu rất rõ rằng trên đời này không có chuyện tốt tự nhiên rơi xuống. Những ưu đãi trong lời đề nghị của Minh Chí chắc chắn ẩn giấu điều gì đó phía sau.

Nhưng điều khiến anh để tâm hơn cả lại là lão già đứng sau Minh Chí — một nhân vật thuộc Tu Chân Giới. Nếu muốn tìm kiếm nguồn linh khí để tiếp tục tu luyện, anh bắt buộc phải tiếp xúc với những người như vậy. Mà đến hiện tại, đó cũng là tu sĩ duy nhất anh từng gặp.

Anh cần một cơ hội để tiếp cận ông ta.

Sau ba ngày suy nghĩ, Long cuối cùng gọi cho trợ lý của Minh Chí, đồng ý nhận lời mời.

Ngay trong chiều hôm đó, thư nhận việc được gửi chuyển phát nhanh tới tận nhà anh. Tất cả điều khoản đãi ngộ đều được ghi rõ ràng, phía dưới còn có con dấu của chủ tịch Sở Thị.

Nhìn bộ hồ sơ được chuẩn bị kỹ lưỡng, Long có cảm giác mọi thứ đã được sắp xếp từ rất lâu trước khi anh đưa ra quyết định.

Sáng hôm sau, anh đến công ty cũ nộp đơn xin nghỉ việc.

Tin anh nghỉ khiến chị Cúc — trưởng phòng của anh — trở nên lo lắng. Long là trụ cột quan trọng nhất của cả bộ phận. Chị cố gắng thuyết phục anh ở lại, thậm chí hứa sẽ đề bạt anh lên vị trí cao hơn với mức lương hấp dẫn hơn.

Nhưng Long chỉ im lặng lắc đầu. Cuối cùng chị cũng từ bỏ ý định và thực hiện thủ tục bàn giao với anh.

Linh có chút không vui khi biết Long sắp rời đi.

Từ lâu, cô đã quen với việc mỗi ngày đều có anh bên cạnh. Trong lòng cô, Long gần như đã trở thành một người anh ruột thịt.

Những ngày ở công ty, anh không chỉ giúp cô xử lý công việc mà còn nhiều lần âm thầm bảo vệ cô khỏi đủ loại phiền phức. Sự điềm tĩnh và đáng tin của Long khiến cô dần hình thành cảm giác ỷ lại mà chính bản thân cũng không nhận ra.

Vì vậy khi nghe tin anh nghỉ việc, trong lòng Linh không tránh khỏi hụt hẫng.

Tuy nhiên, sau khi biết Long sẽ nhận một công việc tốt hơn, hơn nữa anh vẫn là người thừa kế của Thiên Phúc Nam Dược nên chắc chắn sẽ thường xuyên lui tới phòng khám, tâm trạng cô mới dễ chịu hơn đôi chút.

Linh nhìn anh cười nói:

— Chúc mừng anh nha. Cuối cùng cũng có công ty lớn chịu phát hiện nhân tài rồi.

Long bật cười:

— Em đang khen anh hay chọc anh vậy?

Linh nhún vai, cố che đi chút cảm xúc mất mát trong lòng.

— Em nói thật mà. Sau này làm sếp lớn rồi nhớ đừng quên tụi em là được.

Long nhìn cô, ánh mắt dịu lại.

— Yên tâm. Anh vẫn sẽ thường xuyên đến thăm ông nội.

Nghe vậy, nụ cười trên gương mặt Linh mới trở nên tự nhiên hơn.

Ngày đầu tiên đổi sang công ty mới.

Ăn sáng xong, Long vẫn mặc áo sơ mi và quần tây giống như mọi ngày. Nhưng khi vừa dắt chiếc xe máy ra khỏi cổng, anh liền khựng lại.

Một chiếc sedan màu đen đã đỗ sẵn trước nhà từ lúc nào.

Ba anh đứng bên cạnh, chậm rãi nói:

— Chiếc xe này đậu ở đây từ sáng sớm rồi.

Đúng lúc đó, cửa xe mở ra. Một người đàn ông ăn mặc lịch sự nhanh chóng bước xuống, cúi đầu lễ phép.

— Chào sếp. Tôi là tài xế riêng của sếp, chịu trách nhiệm đưa đón sếp. Mời sếp lên xe ạ.

Long thoáng kinh ngạc trước tốc độ sắp xếp của Minh Chí.

Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ bước lên xe dưới ánh mắt ngỡ ngàng của gia đình và hàng xóm xung quanh.

Văn phòng đại diện của Sở Thị nằm trên một tầng cao của tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố.

Khi Long tới nơi, trợ lý của Minh Chí đã chờ sẵn dưới sảnh để đưa anh lên phòng làm việc.

Căn phòng khá rộng, một mặt là vách kính cường lực nhìn thẳng ra quang cảnh thành phố phía dưới. Bàn làm việc, máy tính, tủ hồ sơ và mọi thiết bị cần thiết đều đã được chuẩn bị đầy đủ.

Viên trợ lý đặt thêm một ly cà phê xuống bàn rồi mỉm cười nói:

— Sếp cứ nghỉ ngơi làm quen với văn phòng trước. Khoảng mười giờ sẽ có cuộc họp để giới thiệu sếp với mọi người.

Long quan sát căn phòng một lúc rồi mở cửa bước ra ngoài.

Bên ngoài là khu làm việc chung với những ô bàn đặt sát nhau, trang bị đầy đủ máy tính, điện thoại và tài liệu, chỉ là không có ai làm việc. Ngay cạnh phòng anh còn vài phòng khác chưa gắn bảng tên.

Long quay lại phòng, mở máy tính lướt mạng để giết thời gian. Một lúc sau vang lên tiếng gõ cửa. Viên trợ lý bước vào, lịch sự mời anh đến phòng họp.

Khi bước vào, Long nhận ra bên trong đã có khá đông người. Minh Chí lúc đó đang trò chuyện với một nhóm người, thấy anh liền dừng lại rồi bước nhanh tới bắt tay vô cùng thân mật.

Sau khi ra hiệu cho mọi người im lặng, Minh Chí nói bằng tiếng Anh:

- Xin giới thiệu với mọi người. Tôi xin đại diện chủ tịch công bố quyết định nhân sự trọng yếu. Kể từ hôm nay, anh Long sẽ là trưởng đại diện của Sở Thị tại thị trường Việt Nam.

Nói xong, anh ta lấy ra quyết định bổ nhiệm có chữ ký trực tiếp của chủ tịch tập đoàn rồi trao cho Long trước mặt tất cả mọi người.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Minh Chí tiếp tục giới thiệu từng người trong phòng. Đó đều là các đại diện phụ trách những lĩnh vực kinh doanh khác nhau của Sở Thị tại Việt Nam.

Nghe đến đây, Long mới thật sự nhận ra thế lực của Sở Thị đã thâm nhập cực sâu vào thị trường Việt Nam, từ thương mại, sản xuất cho đến đầu tư, cả trực tiếp lẫn gián tiếp.

Minh Chí tiếp lời:

- Theo nguyên tắc, toàn bộ đại diện của Sở Thị tại Việt Nam sẽ thuộc quyền quản lý của văn phòng đại diện do anh Long đứng đầu. Tuy nhiên trong giai đoạn chuyển tiếp, khi anh Long chưa quen công việc, mọi người vẫn tiếp tục báo cáo cho đầu mối liên lạc là tôi. Tôi sẽ phối hợp chặt chẽ với anh Long để hoàn tất việc bàn giao.

Rất nhiều ánh mắt lập tức hướng về phía Long. Có tò mò, có dò xét, cũng có sự không phục hiện rõ.

Một người đàn ông trung niên đứng lên, nói bằng tiếng Anh:

- Thành thật mà nói, tôi rất bất ngờ trước quyết định của trụ sở chính. Quy mô kinh doanh của Sở Thị tại Việt Nam là cực kỳ lớn. Chỉ riêng mảng bán lẻ do tôi phụ trách đã đạt doanh thu hàng trăm triệu USD mỗi năm... Nhưng theo tôi được biết, anh Long gần như chưa có kinh nghiệm kinh doanh. Tôi e rằng anh ấy khó có thể đảm đương nổi vị trí này.

Trong phòng lập tức vang lên nhiều tiếng bàn tán đồng tình.

Sau đó lại có thêm vài người đứng dậy phát biểu. Tuy cách nói khác nhau nhưng ý tứ đều giống nhau — họ không tin Long đủ khả năng lãnh đạo.

Thông qua phiên dịch, Long hiểu toàn bộ nội dung. Nhưng anh vẫn bình thản ngồi im, không hề phản bác. Anh biết sẽ có người thay mình lên tiếng.

Quả nhiên, khi không còn ai phát biểu nữa, Minh Chí chậm rãi đứng dậy.

- Tôi hoàn toàn hiểu những lo lắng của mọi người. Nhưng anh Long là nhân tài do chính tầng lớp lãnh đạo cao nhất của tập đoàn phát hiện và trực tiếp thu nhận.

Ánh mắt anh ta chậm rãi lướt qua từng người trong phòng, sắc lạnh như dao. Khi nhìn đến Long, ánh mắt ấy dừng lại một thoáng rồi mới tiếp tục:

- Đúng là anh Long chưa có nhiều kinh nghiệm thương mại. Nhưng anh ấy sở hữu những tố chất mà tất cả những người ngồi đây không bao giờ có được.

Minh Chí mỉm cười nhìn Long rồi nói thêm:

- Mọi người cũng không cần quá lo lắng. Tôi sẽ luôn sát cánh hỗ trợ anh Long cho tới khi anh ấy hoàn toàn thích nghi với vị trí này.

Cả phòng lập tức im lặng.

Không ai muốn tiếp tục phản đối nữa. Bởi chống đối Long lúc này chẳng khác nào chống lại quyết định của tầng lãnh đạo cao nhất tập đoàn, trong khi họ chỉ là những đại diện tại một thị trường nhỏ như Việt Nam.

Sau đó cuộc họp diễn ra như thường lệ.

Suốt buổi họp, Long gần như chỉ ngồi lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chép vài thông tin quan trọng.

Khi cuộc họp kết thúc, một số đại diện lần lượt đến bắt tay Minh Chí rồi bắt tay anh trước khi rời đi.

Long có thể cảm nhận rõ thái độ của từng người qua cái bắt tay của họ.

Bổng một luồng cảm giác lạnh lẽo bất chợt truyền từ lòng bàn tay khiến linh lực trong cơ thể anh lập tức cuộn trào.

Đó là phản ứng chỉ xuất hiện khi gặp phải cường địch.

Long giật mình ngẩng đầu.

Người đang bắt tay anh là một thanh niên dáng vẻ thư sinh, gương mặt bình thản như nước. Đôi mắt sâu hun hút, gần như không nhìn thấy đáy.

Thanh niên thản nhiên nói:

- Rất vui được gặp anh.

Cô gái đứng cạnh lập tức lên tiếng bằng tiếng Việt:

- Giới thiệu với anh Long, đây là Hoàng, trợ lý của tôi. Còn tôi là tổng giám đốc công ty Hoàn Cầu, đối tác lâu năm của Sở Thị. Hy vọng sau này hợp tác vui vẻ.

Long nhìn Hoàng vài giây.

Cảm giác nguy hiểm mà người thanh niên này mang lại thậm chí còn mạnh hơn cả Minh Chí.

Vào ngày thứ hai chính thức nhận chức, trợ lý của Minh Chí gõ cửa bước vào. Theo sau anh ta là một người phụ nữ có ngoại hình vô cùng thu hút. Anh ta lịch thiệp bước lên một bước, cung kính giới thiệu:

— Thưa anh, đây là cô Alisa từ trụ sở chính của tập đoàn. Kể từ hôm nay, cô ấy sẽ đảm nhận vị trí thư ký kiêm trợ lý của anh. Cô Alisa có nền tảng kiến thức rất vững chắc về toàn bộ hoạt động kinh doanh của tập đoàn chúng ta. Đặc biệt, cô ấy mang trong mình một nửa dòng máu Việt Nam, tin rằng sẽ là cánh tay đắc lực hỗ trợ anh tối đa trong công việc sắp tới.

Long khẽ gật đầu, nở nụ cười lịch sự rồi chủ động hỏi bằng tiếng Việt để thăm dò:

— Cô biết nói tiếng Việt chứ?

Đôi mắt Alisa sáng lên. Cô lập tức đáp lại bằng một chất giọng thuần Việt vô cùng tự nhiên và vui vẻ:

— Tất nhiên là được rồi, thưa sếp. Tiếng Việt có thể xem là ngôn ngữ mẹ đẻ thứ hai của tôi đấy ạ.

Long thở phào nhẹ nhõm, tinh thần thoải mái hơn hẳn:

— Vậy thì tốt quá rồi. Nói thật lòng, vốn tiếng Anh của tôi không được tốt cho lắm, có cô ở đây tôi yên tâm hơn nhiều.

Alisa mỉm cười tinh tế, khẽ cúi đầu ghi nhận. Lúc này, người trợ lý của Minh Chí mới lên tiếng cắt ngang bầu không khí:

— Văn phòng dành riêng cho trợ lý nằm ngay sát vách phòng của Trưởng đại diện. Nếu anh không có chỉ thị gì thêm, để tôi dẫn cô Alisa sang nhận chỗ và tham quan một vòng trước nhé?

Long thoải mái phẩy tay gật đầu:

— Được chứ, hai người cứ tự nhiên.

Khi Alisa vừa bước đến sát ngưỡng cửa, cô bỗng khựng lại, khẽ xoay người, trao cho Long một ánh nhìn đầy duyên dáng kèm theo lời nhắn gửi:

— À, Alisa thực ra chỉ là cái tên tiếng Anh tôi dùng trong các cuộc họp và công văn thôi. Bình thường, anh cứ gọi tôi bằng cái tên thuần Việt là An Nhiên nhé.

No comments:

Post a Comment