Vào công ty, Long và Linh được phòng nhân sự gọi lên làm việc. Khi bước vào phòng, Long thấy ngoài trưởng phòng nhân sự còn có luật sư của công ty Châu Giang đang ngồi chờ sẵn.
Trưởng phòng đứng dậy,
tươi cười bắt tay rồi mời hai người ngồi xuống.
- Anh báo cho hai em một
tin vui. Phía Châu Giang đồng ý xóa toàn bộ khoản nợ liên quan đến vụ việc trước
đó. Ngoài ra, họ còn muốn tổ chức một buổi tiệc hòa giải, có đại diện lãnh đạo
của hai công ty cùng tham dự, và mời hai em đến dự.
Linh khẽ cau mày. Cô chỉ
muốn quên hẳn chuyện khó chịu này, không muốn nhắc lại thêm lần nào nữa.
- Em không muốn nhắc lại
chuyện đó nữa. Nếu phía Châu Giang có thiện ý xóa nợ thì em rất cảm ơn, nhưng
em nghĩ không cần tổ chức tiệc hòa giải đâu ạ.
Viên luật sư nhẹ giọng lên
tiếng:
- Sau khi điều tra kỹ,
lãnh đạo cấp cao của chúng tôi nhận ra nhân viên bên mình cũng có phần sai nên
muốn chính thức gửi lời xin lỗi đến hai bạn, hoàn toàn không có ý gì khác.
Trưởng phòng nhân sự cũng
gật đầu phụ họa:
- Anh nghĩ đây chỉ là một
buổi hòa giải bình thường thôi, không có gì nghiêm trọng cả. Hai em tham dự xem
như khép lại chuyện này.
Ông dừng lại vài giây rồi
nhìn thẳng vào hai người, giọng nói mang theo chút ý tứ khó từ chối.
- Hơn nữa... chị Tổng Giám
đốc của chúng ta cũng muốn hai em tham dự.
Long im lặng.
Anh biết đám người này
không hề có thiện ý đơn giản như lời họ nói. Hoặc vì nguyên nhân nào đó mà họ
buộc phải nhượng bộ, hoặc phía sau đang che giấu một âm mưu khác.
Nhưng Long không còn cảm
thấy lo lắng nữa.
Từ ngày nhận ra năng lực đặc
biệt của bản thân, anh đã không còn e ngại những xung đột trong thế giới phàm tục.
Long bình thản đáp:
- Được. Tôi sẽ tham gia.
Linh ngạc nhiên quay sang
nhìn anh. Cô biết rõ anh căm ghét đám người kia đến mức nào.
Bắt gặp ánh mắt chất vấn của
cô, Long chỉ khẽ cong môi rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Buổi hòa giải được tổ chức
trong một phòng bao sang trọng của nhà hàng cao cấp.
Phía công ty Trung Nam
ngoài Long và Linh còn có Tổng giám đốc Minh cùng trưởng phòng nhân sự. Bên
phía Châu Giang có luật sư công ty, Tổng giám đốc Hứa Thế Xương và một người
khiến Long lập tức chú ý — Sở Minh Chí.
Vừa nhìn thấy Long, Minh
Chí đã nhanh chóng bước tới, niềm nở đưa tay ra bắt. Thái độ thân thiết của anh
ta khiến những người bên công ty Trung Nam không khỏi ngạc nhiên.
Long cũng lịch sự đáp lại,
nhưng trong lòng âm thầm cảnh giác.
Từ lần gặp Minh Chí ở hội
chợ bên Thái Lan, anh đã luôn có cảm giác bất an khó giải thích. Cảm giác đó rất
giống khi anh đối diện ông lão bí ẩn tại triển lãm Đông y trước đây.
Trưởng phòng nhân sự tò mò
hỏi:
- Em quen anh ấy à?
Long đáp qua loa:
- Có gặp một lần ở hội chợ
thôi, không thân lắm.
Trưởng phòng còn muốn hỏi
thêm nhưng thấy Tổng giám đốc Minh khẽ ra hiệu nên lập tức im lặng.
Sau vài câu giới thiệu xã
giao, hai bên lần lượt ngồi xuống.
Hứa Thế Xương đứng dậy,
nâng ly rồi chậm rãi nói:
- Chào chị Minh và các bạn
bên công ty Trung Nam. Sau khi điều tra kỹ sự việc hôm trước, chúng tôi cũng nhận
ra phía mình có phần sai. Vì vậy hôm nay chúng tôi tổ chức buổi gặp mặt này để
chính thức gửi lời xin lỗi đến quý công ty, đặc biệt là hai bạn nhân viên bị ảnh
hưởng.
Ông ta dừng một chút rồi
tiếp tục:
- Chúng tôi sẽ hoàn trả
toàn bộ số tiền đã nhận trước đó, đồng thời có thêm một khoản bồi thường xem
như bày tỏ thành ý.
Nói xong, ông lấy ra hai
phong bì khá dày đặt trước mặt Long và Linh.
Tổng giám đốc Minh cũng đứng
lên mỉm cười:
- Khi biết chuyện, tôi
cũng rất bất bình vì nhân viên của mình bị oan. Nhưng anh Xương đã thể hiện thiện
chí rất lớn. Hơn nữa, tôi và anh Xương vốn có quan hệ làm ăn từ lâu, hai công
ty cũng hợp tác nhiều năm. May mắn là sự việc chưa gây hậu quả nghiêm trọng nên
tôi nghĩ mọi chuyện nên dừng lại tại đây.
Bà quay sang Long và Linh:
- Chị mong hai em cũng bỏ
qua chuyện này.
Linh theo phản xạ nhìn
sang Long dò hỏi ý kiến.
Nhưng lúc này Long gần như
không để tâm đến cuộc nói chuyện. Trong đầu anh vẫn đang suy nghĩ về thái độ
quá mức nhiệt tình của Minh Chí.
Trưởng phòng nhân sự gọi:
- Long, ý em thế nào?
Long hơi giật mình, ngẩng
đầu lên:
- Dạ? Ý gì ạ?
Tổng giám đốc Minh thoáng
cau mày vì thái độ lơ đãng của anh.
- Nãy giờ em không nghe mọi
người nói gì sao? Chị nghĩ các em nên bỏ qua chuyện này.
Long thờ ơ gật đầu:
- Vâng, sao cũng được.
Nói xong, anh tiện tay cầm
phong bì lên mở ra xem. Bên trong là một xấp dày những tờ năm trăm nghìn mới
tinh.
Long gật gù như khá hài
lòng rồi bình thản nhét luôn phong bì vào túi quần.
Cả bàn ăn lập tức rơi vào
im lặng.
Ai cũng ngỡ ngàng.
Trước đó Long từng cực kỳ
cứng rắn, nhất quyết không chịu hòa giải với Châu Giang. Không ai ngờ anh lại đồng
ý dễ dàng như vậy, thậm chí còn nhận tiền thẳng thừng đến mức chẳng hề khách
sáo.
Nhận ra bầu không khí trở
nên gượng gạo, Hứa Thế Xương vội gọi phục vụ mang thức ăn lên.
Từ đó về sau, Long gần như
chỉ tập trung ăn uống, thỉnh thoảng mới nói vài câu với Linh.
Trong suốt bữa tiệc, Minh
Chí chủ yếu trò chuyện với Hứa Thế Xương bằng tiếng Hoa, nhưng ánh mắt anh ta lại
liên tục âm thầm quan sát Long.
Đột nhiên, Minh Chí đứng dậy
tiến về phía anh.
Anh ta nói vài câu bằng tiếng
Hoa rồi nhờ Hứa Thế Xương dịch lại:
- Chắc anh cũng biết tôi
là em trai của Minh Hào. Tôi biết giữa hai người từng có chút xung đột. Hôm nay
tôi muốn thay mặt anh ấy xin lỗi anh. Sắp tới tôi sẽ thay anh Hào phụ trách
công việc bên Việt Nam. Hy vọng sau này chúng ta có thể trở thành bạn tốt.
Long cũng đứng lên, lịch sự
đáp:
- Không sao, chuyện qua rồi.
Muốn làm bạn thì càng tốt.
Một tia vui mừng thoáng hiện
trên gương mặt Minh Chí.
Anh ta lập tức nói tiếp:
- Vậy chúng ta trao đổi số
điện thoại nhé. Hy vọng sau này sẽ có dịp mời anh Long uống cà phê.
Long mỉm cười, rất thoải
mái lấy điện thoại ra trao đổi liên lạc với anh ta.
Trong phòng ngủ, Long ngồi
xếp bằng trước chiếc bàn gỗ nhỏ. Trước mặt anh là quyển sách cổ đã theo anh suốt
thời gian qua.
Anh chậm rãi vận khí, tiến
vào trạng thái thiền định.
Từng luồng linh khí mỏng
manh từ quyển sách tiếp tục bị anh hấp thụ vào cơ thể. Nhưng so với trước kia,
lượng linh khí hiện tại đã yếu đi rất nhiều.
Long mở mắt, khẽ cau mày.
Anh nhận ra quyển sách
đang thay đổi với tốc độ cực nhanh. Bìa sách bạc màu, mép giấy mục nát, thậm
chí vài trang đã bắt đầu bong ra thành từng mảnh vụn nhỏ.
Một cảm giác bất an dâng
lên trong lòng anh.
“Chẳng lẽ... mình đang hút
cạn linh khí của nó?”
Trong đầu anh, giọng lão Lục
chậm rãi vang lên:
- Quyển sách này sở dĩ tồn
tại đến hôm nay là nhờ linh khí bảo vệ. Khi linh khí bị cậu hấp thụ hết, nó sẽ
trở lại thành một vật phàm bình thường và phải chịu sự tàn phá của thời gian.
Lão ngừng một chút rồi tiếp
tục:
- Thực chất, quyển sách
này đã mục nát từ rất lâu rồi. Chỉ nhờ linh khí duy trì nên mới chưa tan rã mà
thôi.
Long im lặng nhìn những mảnh
giấy đang dần vỡ vụn trong tay, tâm trạng càng lúc càng nặng nề.
Một lúc sau, giọng lão Lục
lại vang lên:
- Với số linh lực hiện tại,
cậu vẫn chưa đủ để bước vào tu chân giới. Muốn tiếp tục tu luyện, cậu phải
nhanh chóng tìm nguồn linh khí khác thay thế.
Long khẽ thở dài.
Đó cũng chính là điều khiến
anh đau đầu nhất.
Nguồn linh khí đâu phải thứ
có thể tùy tiện tìm thấy.
Bất chợt, anh nhớ tới buổi
đấu giá bí mật ở Thái Lan.
Nơi đó từng xuất hiện rất
nhiều vật phẩm kỳ lạ. Biết đâu trong số đó thật sự có bảo vật chứa linh khí.
Nhưng ý nghĩ ấy vừa xuất
hiện đã nhanh chóng khiến Long cười khổ.
Những món đồ trong buổi đấu
giá đều có giá trên trời.
Hiện tại, nguồn thu nhập
chính của anh vẫn chỉ là đồng lương kỹ thuật viên ở công ty Trung Nam. Những
khoản tiền kiếm được trước đây phần lớn đã đưa cho mẹ giữ, cổ tức từ Thiên Phúc
Nam Dược thì vẫn chưa tới tay.
Sau tất cả, số tiền còn lại
trong tài khoản của anh chỉ khoảng vài chục triệu.
Đừng nói mua đồ đấu giá,
ngay cả vé vào cửa anh còn chưa chắc đủ khả năng chi trả.
Lần đầu tiên từ khi bước
chân vào con đường tu luyện, Long cảm thấy bất lực đến như vậy.
Đúng lúc đó, điện thoại của
Long bất ngờ vang lên.
Anh nhìn màn hình rồi nhấn
nút nghe.
Một giọng nam lịch sự truyền
tới:
— Chào anh Long, tôi là trợ
lý của anh Minh Chí. Anh Chí muốn mời anh dùng cơm tối vào ngày mai.
Long hơi nheo mắt. Anh im
lặng suy nghĩ vài giây rồi bình thản đáp:
— Được, tôi sẽ đến.
Tại một nhà hàng ven sông ở
quận trung tâm, Long ngồi đối diện Minh Chí. Bên cạnh hắn là một trợ lý kiêm
phiên dịch.
Sau vài câu chào hỏi xã
giao, Minh Chí đi thẳng vào vấn đề:
— Tôi muốn mời anh Long về
làm việc cho chúng tôi. Anh thấy thế nào?
Long hơi bất ngờ:
— Ý anh là làm việc cho
Châu Giang?
Minh Chí lắc đầu:
— Không phải Châu Giang,
mà là tập đoàn Sở Thị của chúng tôi. Châu Giang chỉ là một đối tác tại Việt
Nam. Ngoài ra chúng tôi còn có nhiều đối tác ở các lĩnh vực khác nhau. Ví dụ
ngành thực phẩm có Châu Giang, ngành thép có Hoàn Cầu...
Hắn dừng lại nhấp một ngụm
trà rồi tiếp:
— Sắp tới, chúng tôi sẽ mở
văn phòng đại diện tại Việt Nam để tiện quản lý các đối tác. Nếu anh đồng ý,
chúng tôi muốn bổ nhiệm anh làm trưởng đại diện.
Long thoáng kinh ngạc:
— Anh đánh giá tôi quá cao
rồi. Tôi chỉ là kỹ thuật viên của một công ty thực phẩm nhỏ, không có kinh nghiệm
quản lý, ngoại ngữ cũng kém. Làm sao đủ tiêu chuẩn cho vị trí như vậy?
Minh Chí bật cười, lắc đầu:
— Người Hoa chúng tôi tuyển
người không quá dựa vào CV, mà chủ yếu dựa vào cách nhìn người. Chúng tôi đã
quan sát anh một thời gian và nhận ra anh rất phù hợp với vị trí lãnh đạo này.
Long chậm rãi từ chối:
— Xin lỗi, nhưng vai trò
đó quá lớn. Tôi e mình không đảm đương nổi.
Minh Chí lập tức thuyết phục:
— Anh Long không cần lo.
Chúng tôi sẽ bố trí một trợ lý chuyên nghiệp hỗ trợ anh. Anh ấy sẽ giúp anh xử
lý công việc hằng ngày. Đãi ngộ cho vị trí này là lương sáu nghìn đô một tháng,
có xe riêng và nhiều phúc lợi khác.
Thấy Long vẫn còn do dự,
Minh Chí tiếp lời:
— Anh không cần trả lời
ngay. Hãy cứ về suy nghĩ kỹ rồi liên lạc lại với tôi.
Nghe vậy, Long cũng không
tiện từ chối thêm. Anh khẽ gật đầu:
— Được, vậy cho tôi thời
gian suy nghĩ. Trong vòng một tuần tôi sẽ trả lời anh.
No comments:
Post a Comment