Thursday, May 28, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 59: Từ chối hợp tác với Sở Thị

 Sau khi lắng nghe con gái thuật lại toàn bộ chuỗi sự kiện kinh hoàng từ vụ bắt cóc ở Bắc Miến Điện, Chủ tịch Trần Lâm phẫn nộ đến mức mặt mày xám xịt. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt khiến ông đứng bật dậy, định nhấc máy gọi thẳng cho người đứng đầu Sở Thị để chất vấn và làm cho ra lẽ. Thế nhưng, Tú Quyên đã kịp thời giữ tay cha lại. Cô lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng và tỉnh táo của một người vừa bước ra từ cõi chết:

— Ba, chúng ta tuyệt đối không thể bứt dây động rừng. Hiện tại tất cả chỉ là suy đoán, không có bất kỳ bằng chứng cụ thể nào trong tay, việc trở mặt trực tiếp với Sở gia lúc này chỉ khiến chúng ta chịu thiệt mà thôi.

Chủ tịch Trần Lâm dù nghiến răng kèn kẹt nhưng cũng đành nuốt giận, ngồi xuống nghe theo lời khuyên của con gái.

Tuy nhiên, điều khiến Tú Quyên thực sự bận lòng lại là một bí mật động trời khác. Những thông tin mà Hoàng tiết lộ về nội dung cuộc điện thoại lén lút của ông Niên đêm hôm đó vẫn như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cô, khiến cô không khỏi sửng sốt và bàng hoàng. Ông Niên vốn là cánh tay phải đắc lực, một cận thần trung thành đã tháp tùng bên cạnh cha cô suốt bao nhiêu năm qua. Chính vì mối quan hệ thâm niên ấy, Quyên quyết định tạm thời giữ kín bí mật này, chưa thông báo cho Chủ tịch Lâm biết. Cô muốn âm thầm điều tra, bởi cô lờ mờ nhận ra một sự thật tàn nhẫn: nội bộ cấp cao của Hoàn Cầu chắc chắn đã bị kẻ thù đục khoét từ lâu.

Trong cuộc chiến ngầm đầy rẫy rủi ro sắp tới, Quyên hiểu mình cần một tấm lá chắn tuyệt đối an toàn. Sau khi tận mắt chứng kiến năng lực chiến đấu mạnh mẽ đến mức quỷ thần khiếp sợ của Hoàng, cô biết đây chính là người mình cần. Mặc dù thái độ bàng quan, lạnh lùng và có phần bất cần đời của anh đôi lúc khiến cô không khỏi e dè, nhưng thật kỳ lạ, cứ mỗi khi đứng trong phạm vi bảo vệ của anh, một cảm giác an tâm và tin tưởng mãnh liệt lại bao bọc lấy cô.

Nghĩ đến đây, Tú Quyên quay sang nhìn thẳng vào mắt cha mình, dứt khoát đưa ra lời đề nghị:

— Ba, con muốn giữ Hoàng lại bên mình. Con xin ba phê duyệt bổ nhiệm anh ấy làm vệ sĩ riêng cho con, nhưng để tránh tai mắt của những kẻ dòm ngó, hãy để anh ấy đứng tên dưới chức danh Trợ lý cá nhân.

Không khí bên trong phòng họp cấp cao của tập đoàn Hoàn Cầu căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức. Ngồi ở vị trí chủ tọa là Chủ tịch Trần Lâm với gương mặt thâm trầm bất biến, ngay cạnh ông là Tú Quyên – người vừa trở về từ cõi chết với ánh mắt sắc lạnh. Ở phía đối diện, vị đại diện của Sở thị đang thao thao bất tuyệt, dùng mọi lý lẽ để thuyết phục ban lãnh đạo Hoàn Cầu ký kết kế hoạch "rửa nguồn" cho lô thép có xuất xứ từ Trung Quốc.

Không kiên nhẫn nổi trước những lời đường mật, Tú Quyên lên tiếng, chất giọng đanh thép cắt ngang bầu không khí:

— Nếu làm giả nguồn gốc xuất xứ, Sở thị có thể lách được mức thuế trừng phạt cao ngất ngưỡng khi xuất khẩu sang Mỹ. Nhưng các vị có nghĩ đến hậu quả chưa? Một khi Bộ Thương mại Mỹ phát hiện ra, họ sẽ áp thuế trừng phạt lên toàn bộ ngành thép Việt Nam, và lúc đó, Hoàn Cầu sẽ là kẻ giơ lưng chịu báng, gánh chịu mọi tội lỗi. Lợi ích thu về từ thương vụ này hoàn toàn không đủ để bù đắp cho những thiệt hại mang tính hủy diệt đó. Đây là hành vi vi phạm pháp luật quốc tế, Hoàn Cầu quyết không gánh nổi!

Sở Dật nhấp một ngụm nước, cười nhạt phản bác:

— Tổng giám đốc Quyên lo xa quá rồi. Tất cả các công đoạn chúng tôi thiết lập đều hoàn toàn hợp pháp trên giấy tờ, thanh tra Mỹ có giỏi đến mấy cũng không thể tìm ra kẽ hở. Chúng ta đâu có thô bạo đến mức thay bao bì, nhãn mác hay dập lại mã số bừa bãi? Thực chất, chúng ta nhập khẩu phôi nguyên liệu từ nhà máy thuộc tập đoàn Sở thị, thực hiện gia công, chế biến sâu thành thành phẩm tại nhà máy ở Việt Nam rồi mới xuất đi.

Gia Thành lập tức lên tiếng phụ họa, ánh mắt nhìn Tú Quyên đầy ẩn ý:

— Đúng vậy. Xét theo quy định về tỷ lệ hàm lượng giá trị nội địa, hàng hóa được sản xuất theo quy trình này hoàn toàn đủ cơ sở pháp lý để xin cấp chứng nhận xuất xứ (C/O) từ Việt Nam. Chúng ta có nhà máy thật, có dây chuyền sản xuất thật, chẳng có gì phải lo lắng cả.

— Tôi đã nghiên cứu rất kỹ các phán quyết gần đây của tòa án thương mại Mỹ! — Tú Quyên thẳng thừng đập tan luận điệu của Gia Thành — Hệ thống điều tra của họ không hề ngây thơ như các anh nghĩ đâu. Hoàn Cầu là một cây đại thụ, mà cây đại thụ thì luôn là mục tiêu đầu tiên của các cuộc điều tra lẩn tránh thuế. Tôi dứt khoát phản đối kế hoạch này. Không thể vì một khoản lợi nhuận ngắn hạn mà đẩy cả công ty vào vòng nguy hiểm!

Gia Thành sa sầm mặt, giọng điệu bắt đầu lộ vẻ sốt ruột:

— Làm kinh doanh thì làm gì có chuyện không đối mặt với rủi ro? Hơn nữa, dòng tiền của chúng ta trong hai quý gần đây đang rơi vào báo động đỏ, ai cũng biết điều đó. Dự án khai thác khoáng sản bên Miến Điện đã bị đình trệ hoàn toàn và có nguy cơ mất trắng toàn bộ vốn liếng. Chưa kể hai đại dự án condotel ở Phú Quốc và Nha Trang đang vướng vào mớ bòng bong pháp lý, không thể mở bán để thu hồi vốn trong khi dòng tiền đổ vào đó đã lên tới hàng ngàn tỷ...

— Vấn đề đầu tư condotel, ngay từ những phiên họp đầu tiên tôi đã đưa ra cảnh báo về rủi ro pháp lý của loại hình này, nhưng các anh vẫn liều lĩnh lao đầu vào như thiêu thân! — Tú Quyên gằn giọng ngắt lời.

Ngồi ở góc bàn, Trần Kiến Hòa nãy giờ vẫn im lặng, lúc này sắc mặt ông ta tối sầm lại, lên tiếng đầy khó chịu:

— Con đừng nói những lời khó nghe như vậy. Khi Hội đồng quản trị bỏ phiếu thông qua dự án đầu tư đó, chúng ta đã cân nhắc từ nhiều khía cạnh chiến lược. Các đối thủ sừng sỏ trên thị trường cũng đều nhảy vào phân khúc này, chẳng lẽ con nghĩ tất cả những người ngồi đây đều là lũ vô dụng hết sao? Khó khăn này chỉ là tạm thời, chú tin chắc rằng cơ quan quản lý sẽ sớm ban hành các văn bản tháo gỡ thôi. Chỉ là cơn thắt nút dòng tiền tạm thời mà thôi.

Lúc này, Chủ tịch Trần Lâm mới chậm rãi gõ tay xuống bàn. Tiếng động khẽ khàng nhưng đủ khiến cả phòng họp lập tức im bặt. Ông trầm giọng:

— Chuyện Condotel sẽ không quá tệ đâu. Hôm qua tôi đã có cuộc gặp riêng với một số người quen trong chính quyền, họ cho biết nhà nước đang chuẩn bị cơ chế tháo gỡ cho các dự án gặp vướng mắc. Chuyện đó tạm thời gác lại một bên. Điều tôi muốn chất vấn hôm nay là về sự cố tại khu mỏ ở Miến Điện. Có ai ở đây đứng ra giải thích rõ ràng cho tôi biết, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra bên đó không?

Sở Dật khẽ hắng giọng, điều chỉnh lại tư thế ngồi rồi lên tiếng với vẻ cung kính giả tạo:

— Thưa Chủ tịch, phía đối tác bản địa báo cáo rằng họ đang gặp rắc rối nghiêm trọng với nhóm vũ trang ly khai tại khu vực đó, khiến họ đơn phương cự tuyệt hợp tác với chúng ta. Tuy nhiên, họ cũng hứa sẽ tính toán tổn thất và hoàn trả lại một phần vốn đầu tư ban đầu.

Tú Quyên lập tức dồn ép:

— Anh có biết cụ thể họ gặp rắc rối gì với nhóm vũ trang địa phương không? Theo thông tin tôi có được, chúng ta nộp thuế và chi phí bảo an rất đầy đủ cho họ mà?

Sở Dật hơi khựng lại, ánh mắt gã liếc nhanh về phía Gia Thành chậm rãi đáp:

— Sự việc vẫn đang trong quá trình điều tra. Dường như chính sách kiểm soát vùng biên giới của họ có sự thay đổi đột ngột, ngay cả các mỏ liên doanh của Sở thị chúng tôi cũng bị vạ lây. Phía chúng tôi vẫn đang tích cực dùng các mối quan hệ để dàn xếp.

Chủ tịch Trần Lâm nheo mắt, luồng uy áp từ một vị cáo già thương trường bỗng chốc lan tỏa, ông gằn từng tiếng:

— Hay là... chuyện này có liên quan trực tiếp đến vụ bắt cóc con gái tôi?

Câu hỏi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào phòng họp. Ba người Gia Thành, Trần Kiến Hòa và Sở Dật thoáng giật mình, những ánh mắt bất an chạm nhau trong một tích tắc. Gia Thành vội vàng lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

— Thưa bác hai, chuyện này con thực sự không dám chắc. Lúc bị bọn chúng bắt giữ, con và chú Niên có lớn tiếng tuyên bố mình là nhà đầu tư của khu mỏ và khẳng định đã đóng thuế đầy đủ. Sau khi con và chú Niên may mắn chạy thoát, tụi con đã lập tức liên hệ với cảnh sát địa phương nhờ can thiệp cứu viện. Nhưng họ thẳng thừng từ chối, bảo rằng vùng đó là khu vực chiến sự độc lập, cảnh sát không có thẩm quyền. Họ nói muốn giải quyết thì phải đi theo đường ngoại giao chính thống để chính phủ điều động quân đội. Con thực sự không biết tình hình bên trong diễn biến ra sao sau đó.

Sở Dật khẽ hắng giọng, tiếp lời:

— Theo nguồn tin riêng của Sở thị, một căn cứ của nhóm vũ trang đêm hôm đó đã bị một thế lực nào đó tấn công tàn khốc, phần lớn thành viên bị thảm sát khiến đầu lĩnh của chúng vô cùng giận dữ...

Dừng lại một nhịp, hắn xoay người, hướng ánh mắt dò xét xen lẫn nghi kỵ về phía Tú Quyên, cố tình hạ thấp giọng đầy dò dẫm:

— Dường như... giữa đám lính phiến quân đó và toán vệ sĩ bí ẩn mà chúng ta mang từ Việt Nam sang đã xảy ra một cuộc xung đột đẫm máu. Tôi nghĩ, về chi tiết của trận chiến kinh hoàng đêm đó, Tổng giám đốc Quyên chắc chắn là người biết rõ hơn ai hết, có đúng không?

Tú Quyên thừa hiểu, nếu lúc này cô nói ra sự thật rằng cả một căn cứ phiến quân vũ trang hạng nặng đã bị một mình Hoàng tàn sát đến tuyệt diệt, phòng họp này chắc chắn sẽ coi cô là một kẻ điên. Ngay cả với cha mình, cô cũng lựa chọn giấu kín góc khuất kinh hoàng ấy. Trước mặt mọi người, cô chỉ dựng lên một câu chuyện hợp lý: toán vệ sĩ đi cùng đã liều chết mở đường máu để cô chạy trốn.

Sau trận chiến đó, Quyên từng ráo riết yêu cầu bộ phận nhân sự trích xuất hồ sơ của những vệ sĩ ngã xuống với tâm nguyện tìm bằng được gia quyến của họ để báo tin và chu cấp hậu hĩnh. Thế nhưng, một kết quả kỳ lạ đã khiến cô vô cùng kinh ngạc: toàn bộ số vệ sĩ đó đều là những kẻ "vô gia cư" trên giấy tờ, không có bất kỳ một người thân thích hay mối liên hệ ruột thịt nào tại Việt Nam.

Tú Quyên quay sang nhìn chằm chằm vào Sở Dật, bình thản kể lại:

— Đêm hôm đó, tôi bị bọn chúng áp giải về trại tập trung. Trên đường đi, các vệ sĩ Việt Nam đã dũng cảm liều mình cứu tôi thoát thân. Hầu hết các anh ấy đều đã hy sinh anh dũng để bảo vệ tôi, chỉ còn duy nhất một người sống sót. Sau đó, chúng tôi may mắn gặp được người dân bản địa tốt bụng dẫn đường đến nơi trú đóng của quân đội chính phủ Miến Điện.

Sở Dật đã xem qua camera về trận tàn sát của Hoàng ở doanh trại phiến quân nên biết cô đang nói dối. Hắn nhìn Quyên, nở một nụ cười đầy ẩn ý và châm chọc:

— Tôi lại nghe nói, vị vệ sĩ duy nhất còn sống sót đó đã một tay hộ tống Tổng giám đốc Quyên vượt qua vòng vây của cả đám phiến quân hung hãn. Xem ra, người này phải có bản lĩnh thuộc hàng xuất quỷ nhập thần nhỉ?

Rầm!

Một tiếng đập bàn chát chúa vang lên cắt ngang lời mỉa mai của Sở Dật. Chủ tịch Trần Lâm đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ, ông chỉ thẳng mặt gã thanh niên họ Sở mà hét lớn:

— Sở gia các người từ lâu đã có mối quan hệ làm ăn ngầm với đám vũ trang vùng biên giới đó, toàn bộ chuyến khảo sát này cũng do chính tay các người lên lịch sắp xếp! Ta vì tin tưởng Sở thị nên mới giao phó sự an toàn của con gái ta cho các người. Nhưng thực tế thì sao? Con bé suýt chút nữa là mạng bỏ xứ người! Bây giờ anh ngồi đây bằng cái giọng điệu chất vấn đó với ai hả?

Sắc mặt Sở Dật lập tức xám ngoét như tro tàn. Vụ thảm sát ở Miến Điện đã giáng một đòn chí mạng vào lợi ích kinh doanh của Sở thị tại đây, gây ra tổn thất vô cùng nặng nề. Chính gia chủ của Sở gia đã phải đích thân xuống nước, vận dụng những mối quan hệ chính trị ngầm thâm sâu nhất để dàn xếp ổn thỏa, vậy mà cũng chỉ khôi phục được một phần hoạt động nhỏ giọt.

Vì sai lầm này, Sở Dật đã phải hứng chịu cơn lôi đình và sự trừng phạt cực kỳ nghiêm khắc từ gia tộc. Hắn không có cái diễm phúc làm con trai của gia chủ như Minh Chí hay Minh Hào, hắn chỉ là con của một dòng nhánh phụ, dù năng lực có xuất sắc đến đâu cũng chỉ được xem như một kẻ làm thuê cao cấp. Trước khi sang Việt Nam, hắn đã nhận được tối hậu thư từ gia tộc: phải ép bằng được Hoàn Cầu ký kết vụ nguồn gốc thép này để gỡ gạc thể diện. Nếu thất bại, ngay cả cái chức đại diện tại thị trường Việt Nam nhỏ bé này hắn cũng không giữ nổi.

Căn phòng họp rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến ngột ngạt, không một ai dám thở mạnh. Sau một lúc lâu cân nhắc, Trần Kiến Hòa mới hắng giọng, lên tiếng phá vỡ bầu không khí đóng băng:

— Anh hai, chuyện của Tú Quyên chúng ta nhất định sẽ điều tra tới cùng để có câu trả lời thích đáng. Tuy nhiên, thời gian có hạn, chúng ta nên quay trở lại mục đích chính của buổi họp ngày hôm nay.

Gia Thành đưa mắt nhìn một lượt các thành viên Hội đồng quản trị rồi tiếp lời:

— Theo con, vụ việc này chúng ta đã đưa ra mổ xẻ và thảo luận quá nhiều rồi. Để không lãng phí thời gian, bây giờ nên tiến hành bỏ phiếu quyết định luôn đi ạ.

Cuộc bỏ phiếu được diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Kết quả cuối cùng hiển thị trên màn hình: 3 phiếu thuận và 2 phiếu chống.

Hai phiếu chống đến từ Chủ tịch Trần Lâm và Tú Quyên. Tuy nhiên, theo điều lệ của tập đoàn Hoàn Cầu, tổng tỷ lệ cổ phần mà hai cha con ông Trần Lâm nắm giữ lên tới 55% — một con số mang tính quyết định tuyệt đối. Do đó, đề xuất hợp tác của Sở thị chính thức bị phủ quyết và bác bỏ hoàn toàn.

Nhìn kết quả hiện ra trước mắt, thế giới của Sở Dật như sụp đổ ngay tại chỗ. Mọi công sức, hy vọng và chiếc ghế đại diện của hắn đã tan thành mây khói. Không thể kiềm chế nổi cơn thịnh nộ đang bốc lên ngùn ngụt, hắn đứng phắt dậy, mặt hầm hầm gom tài liệu rồi đùng đùng bỏ ra khỏi phòng họp, không thèm chào hỏi hay để lại một lời xã giao với bất kỳ ai.

No comments:

Post a Comment