Tuesday, April 28, 2026

Tôi là tu sĩ - Chương 44: Bệnh nhân đầu tiên 2

 Bác sĩ Đông vốn không biết nhiều về Long, nhưng việc anh được cụ Độ chọn làm truyền nhân đã là một bảo chứng quá đủ. Trong mắt ông, cụ Độ không chỉ đơn thuần là một người thầy, mà còn là một tượng đài sừng sững, một vị "thần y" đích thực bước ra từ những trang huyền thoại. Ngoại trừ cha của Linh, bác sĩ Đông chính là người thấu hiểu rõ nhất năng lực phi thường của cụ, bởi ông đã tận mắt chứng kiến cụ cải tử hoàn sinh cho biết bao ca bệnh mà y học hiện đại đã hoàn toàn buông xuôi.

Dẫu vậy, khi nghe tin Long muốn trực tiếp trị liệu cho một bệnh nhân ung thư, bác sĩ Đông vẫn không khỏi lo lắng. Ông không dám tự ý quyết định mà lập tức gọi điện thỉnh thị cụ Độ.

Đầu dây bên kia, sau một quãng lặng ngắn như để cân nhắc, giọng cụ Độ vang lên từ tốn nhưng đanh thép:

— Cứ để cậu ấy chữa. Phòng khám sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn về ca điều trị này.

Câu trả lời khiến bác sĩ Đông kinh ngạc đến lặng người. Ông hiểu cụ Độ vốn là người cẩn trọng, chưa bao giờ cụ đặt cược uy tín của cá nhân và phòng khám vào một việc không chắc chắn. Tuy nhiên, bằng lòng tin tuyệt đối dành cho thầy mình, ông gạt đi mọi nỗi nghi ngại, lập tức gọi điện cho vị bác sĩ trẻ:

— Hãy để anh Long thực hiện. Nói với người nhà bệnh nhân rằng phòng khám sẽ bảo đảm mọi trách nhiệm... Tôi sẽ đến đó ngay bây giờ.

Vị bác sĩ trẻ dù vẫn còn đầy rẫy những hoài nghi, nhưng trước sự khẳng định chắc nịch từ người phụ trách, anh ta đành quay sang nói với người phụ nữ:

— Anh Long đây là người của phòng khám chúng tôi. Chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn về quá trình chữa trị của anh ấy. Tất nhiên, việc này chỉ được tiến hành nếu chị thực sự đồng ý.

Sau một hồi cân nhắc giữa ranh giới của hy vọng mong manh và nỗi sợ hãi, người phụ nữ khẽ gật đầu, đặt cược lần cuối cùng vào bàn tay của người thanh niên xa lạ. Long dặn mọi người:

- Việc chữa trị này không thể phân tâm. Vì vậy phiền mọi người ra ngoài và không cho ai vào. Mọi người có thể quan sát qua camera

Trong căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp, Long hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi tạp niệm. Anh đặt hai bàn tay lên vùng chân sưng tấy của cậu bé. Đôi mắt anh khép lại.

Long bắt đầu tập trung cao độ, điều động linh lực truyền vào cơ thể cậu bé. Anh cẩn trọng dẫn dắt chúng bao bọc lấy những vùng sáng bất thường — nơi những tế bào ác tính đang điên cuồng bành trướng — nhằm cắt đứt hoàn toàn sự liên kết của chúng với nguồn sinh khí xung quanh. Cứ bao bọc xong một vùng, anh lại kiên nhẫn di chuyển sang vùng kế tiếp.

Tập trung liên tục thời gian dài khiến anh mệt mõi. Sau mỗi lần tiêu hao một tia linh lực, Long lại phải dừng lại nghỉ ngơi ba mươi phút để hồi sức. Sau gần ba giờ đồng hồ miệt mài tiêu tốn ba tia linh lực, anh mới hoàn tất việc phong tỏa toàn bộ những mầm mống gây bệnh.

Rụt tay về, Long lặng lẽ quan sát cậu bé. Đứa nhỏ ngoan đến lạ thường, suốt quá trình điều trị luôn giử yên lặng. Anh khẽ hỏi:

— Con ổn chứ?

— Dạ, con vẫn ổn. Con chỉ thấy có luồng hơi ấm cứ chạy đi chạy lại trong hai chân thôi ạ — Cậu bé lễ phép đáp.

Long gật đầu, vỗ nhẹ vào tay cậu:

— Tốt lắm. Con sẽ nhanh hết bệnh thôi.

Khi Long vừa mở cửa bước ra, ba người đang chờ bên ngoài đồng loạt đứng bật dậy. Người phụ nữ hấp tấp lao đến, giọng run rẩy:

— Việc chữa trị... xong rồi phải không bác sĩ?

— Chị đưa cháu về và theo dõi sát sao, nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào thì gọi ngay cho tôi. Sau hai ngày nữa, hãy quay lại đây để tôi kiểm tra lại — Long vừa nói vừa đọc số điện thoại để cô ghi lại.

Người phụ nữ vội vã lưu số điện thoại của Long, rồi ngước lên hỏi với vẻ đầy lo lắng:

— Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm. Vậy... tôi phải gửi chi phí điều trị là bao nhiêu ạ?

Long thoáng liếc nhìn bác sĩ Đông, rồi điềm tĩnh trả lời:

— Chị cứ đưa cháu về đi. Sau hai ngày nữa, nếu có kết quả rõ rệt, chúng ta hãy bàn đến chuyện tiền nong cũng chưa muộn.

Ánh mắt người phụ nữ hiện lên vẻ áy náy khôn nguôi:

— Như vậy sao được... Dù thế nào tôi cũng đã làm phiền và tiêu tốn quá nhiều thời gian của các anh rồi.

Lúc này, bác sĩ Đông mới bước tới, ôn tồn lên tiếng để giải tỏa sự lúng túng của cô:

— Chị cứ nghe theo lời anh Long đi. Chuyện chi phí cứ để sau hãy tính.

Biết không thể thuyết phục thêm, người phụ nữ khẽ cúi đầu, giọng đầy xúc động:

— Vậy tôi xin cám ơn các anh rất nhiều.

Long giúp cô đẩy chiếc xe lăn ra tận vỉa hè đón xe. Khi người phụ nữ chuẩn bị đưa con lên xe để trở về, Long bất chợt lên tiếng, giọng anh trầm xuống:

— Xin lỗi, tôi có thể biết danh tính để tiện xưng hô với chị không?

Cô hơi khựng lại, quay đầu nhìn người thanh niên trẻ tuổi đã dành hàng giờ đồng hồ để cứu chữa cho con mình. Đôi mắt mệt mỏi của cô thoáng qua một tia nhẹ nhõm, cô khẽ đáp:

— Tôi tên Tâm.

Bác sĩ Đông và vị bác sĩ trẻ đứng bên cạnh lặng im quan sát, không ai thốt lên lời nào. Chỉ đến khi Long trở vào, ông Đông mới trầm giọng hỏi:

— Anh thực sự có chắc chắn sẽ chữa khỏi ca này không?

Long khẽ lắc đầu, cười khổ:

— Tôi cũng không biết nữa. Đây là lần đầu tiên tôi trực tiếp trị bệnh, tôi chỉ mong phán đoán của mình không sai...

Ông Đông thở dài, vỗ vai anh như để san sẻ bớt gánh nặng:

— Tôi đã xem kỹ bệnh án rồi. Tình trạng của cháu bé vốn dĩ đã tuyệt vọng, bệnh viện cũng chỉ đang cố gắng cầm cự theo kiểu "còn nước còn tát". Việc anh làm, dù kết quả thế nào, cũng chẳng thể khiến mọi chuyện tệ hơn được nữa. Đừng quá áp lực.

Long nhìn đồng hồ, khẽ gật đầu chào rồi bước ra cửa:

— Cũng muộn rồi, tôi xin phép về trước. Sáng mai tôi còn phải đi làm.

Hành lang tầng mười của khu chung cư bình dân nơi ngoại ô Sài Gòn vắng lặng như tờ. Cửa thang máy mở ra, Tâm lầm lũi đẩy con về phía căn hộ nhỏ mà cô đã mua sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Căn nhà vỏn vẹn năm mươi mét vuông, chỉ có một phòng ngủ, nhưng bấy lâu nay lại là cả thế giới của hai mẹ con.

Sau khi lau rửa sạch sẽ và đặt con nằm ngay ngắn trên giường, đồng hồ đã điểm hơn mười hai giờ đêm. Đứa nhỏ đã kiệt sức nên ngay sau khi uống thuốc liền chìm dần vào giấc ngủ. Tâm cũng nhanh chóng tắm gội, trút bỏ bụi bặm của một ngày dài rồi mệt mỏi ngả lưng xuống chiếc ghế bố đặt sát cạnh giường con.

Tiếng chuông báo thức xé tan không gian tĩnh mịch, khiến Tâm giật mình tỉnh giấc. Nhìn đồng hồ đã hơn sáu giờ sáng, cô hốt hoảng quay sang kiểm tra con. Thằng bé vẫn đang ngủ say, gương mặt giãn ra đầy vẻ ngây thơ — một hình ảnh bình yên mà đã từ rất lâu rồi, kể từ khi căn bệnh quái ác phát tác, cô mới lại được thấy.

Tâm còn nhớ như in những đêm kinh hoàng khi con bắt đầu phát bệnh. Ban đầu, thằng bé kêu la đau đớn suốt đêm khiến cả hai mẹ con cùng thức trắng. Cô phải dựa vào thuốc giảm đau để giành giật lại chút giấc ngủ cho con, nhưng thứ hóa chất ấy dường như càng ngày càng mất đi hiệu lực, khoảng cách giữa các cơn đau cứ thế ngắn dần lại. Sức khỏe Tâm suy sụp nhanh chóng vì ban ngày phải gồng mình làm việc, ban đêm lại thức trông con.

Thằng bé vốn hiểu chuyện đến xót xa; thấy mẹ tiều tụy, nó bắt đầu cắn răng chịu đựng. Có những đêm tỉnh giấc, Tâm thắt lòng khi thấy con co rúm người lại, miệng cắn chặt góc chăn để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra. Những lúc ấy, hai mẹ con chỉ biết ôm lấy nhau mà khóc trong tuyệt vọng.

Tâm khẽ lay gọi, thằng bé từ từ mở mắt rồi ngáp dài một cái đầy sảng khoái. Cô run run hỏi, hơi thở dường như nghẹn lại:

— Con... con thấy trong người thế nào rồi?

Đứa nhỏ dụi mắt nhìn mẹ, ngây ngô đáp:

— Con chỉ thấy hơi đau một chút thôi ạ. Chắc là do thuốc giảm đau phải không mẹ?

Tâm lắc đầu, nước mắt chực trào vì vui sướng:

— Không, mẹ chỉ cho con uống đúng một liều từ tối qua thôi.

— Vậy là... chú đó thực sự chữa được bệnh cho con hả mẹ? — Thằng bé tròn xoe mắt hỏi.

Tâm không kìm được nữa, cô ôm chầm lấy con, gật đầu liên tục trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Ngày hôm đó, Tâm quyết định xin nghỉ làm để ở nhà quan sát con. Dù đôi chân vẫn còn sưng tấy, nhưng cảm giác đau nhức hành hạ bấy lâu rõ ràng đã thuyên giảm đáng kể. Thằng bé bắt đầu vui vẻ chơi game trên điện thoại, thậm chí còn tự mình đẩy xe lăn đi quanh nhà với vẻ phấn chấn chưa từng có.

Đến tối, Tâm quyết định thực hiện một thử nghiệm táo bạo. Cô nhìn con, giọng đầy quyết tâm:

— Chú ấy bảo sẽ có kết quả rõ rệt sau hai ngày. Tối nay mẹ con mình sẽ không dùng thuốc giảm đau để kiểm tra xem sao nhé. Con có dám thử không?

Thằng bé ngước mắt nhìn mẹ, kiên định gật đầu:

— Mẹ đừng lo, con chịu được mà.

Đêm ấy, Tâm nằm xuống cạnh con. Hai mẹ con rầm rì kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện trên đời, cho đến khi cả hai cùng chìm vào một giấc ngủ.

No comments:

Post a Comment

Tôi là tu sĩ - Chương 46: Lòng mẹ

  Trong ánh sáng xanh nhạt của phòng thí nghiệm, Tâm vẫn miệt mài bên những dòng dữ liệu trên màn hình máy tính. Ít ai biết rằng, ẩn sau vẻ ...